Translate

Thứ Hai, 1 tháng 1, 2018

LỄ THEO NGÀY 02.01


Ông Gio-an trả lời: "Tôi đây làm phép rửa trong nước. Nhưng có một vị đang ở giữa các ông mà các ông không biết. (Ga 1, 26)

Trong Mùa Vọng, chúng ta được nghe nhiều bài Tin Mừng nói về thánh Gioan Tiền Hô, hôm nay sau Tuần Bát Nhật Giáng Sinh, phụng vụ Giáo Hội tiếp tục cho đọc những bài Tin Mừng nói về lời rao giảng của Vị Tiền Hô cao cả này. Bài Tin Mừng ngày hôm nay cũng cho chúng ta thấy một mẫu gương khiêm tốn là thánh Gioan Tẩy Giả. Một nơi khác trong Tin Mừng, đã có lần Đức Kitô khen ngợi thánh Gioan là vị ngôn sứ cao trọng nhất trong số các ngôn sứ (Mt 11,11). Nhưng thái độ của Gioan trong Tin Mừng hôm nay (Ga 1,19-28) cho thấy sự khiêm nhường tuyệt vời của vị Tiền Hô. Sự khiêm tốn của thánh nhân không phải là việc ngài không nhận cái mình có, mà là xác định rõ mình là ai trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa. Thánh Gioan không thừa nước đục thả câu, nhưng can đảm làm chứng cho sự thật. Khi được các người Do-thái từ Giê-ru-sa-lem cử một số tư tế và mấy thầy Lê-vi đến hỏi ông: “Ông là ai?” Ông đã thẳng thắn trả lời để những người Do Thái khỏi ngộ nhận về mình, ông tuyên bố : Tôi không phải là Đấng Kitô. Tôi cũng không phải là ngôn sứ. Tôi chỉ là tiếng kêu trong hoang địa : Hãy sửa đường cho thẳng để Đức Chúa đi. Câu trả lời của Gioan cho thấy ông biết rất rõ về bản thân, sứ mạng và vị trí của mình. Ông chỉ là người chuẩn bị cho Đấng Cứu thế chứ ông không phải là Đấng Cứu thế. Thánh Gioan Tẩy giả đã đóng đúng vai trò của mình, ngài nhìn nhận sự thật về sứ vụ là dọn đường cho Đức Kitô đến, bằng việc dọn lòng cho dân chúng hoán cải và sẵn sàng tin vào Tin Mừng cứu độ mà Đức Giêsu mang đến trong trần gian. Thắc mắc của những người được sai đến với ông Gioan đã được giải thích thoả đáng, một khát vọng mong chờ chung của Dân Hípri: Mong Đấng Mêsia xuất hiện. Gioan không phải là Đấng Kitô, nhưng phép rửa mà Ngài thực hiện mang tính duy nhất, đúng hơn là mang tính cánh chung, để kêu gọi lòng dân trở lại với đường ngay nẻo chính; chuẩn bị cho dân đón nhận một Phép Rửa trong nước và thần khí mà Đức Kitô sẽ thực hiện.

Bài Tin Mừng hôm nay vẽ lên bức chân dung tuyệt vời Vị Tiền Hô của Đấng Cứu Thế. Bao quanh thánh Gioan Tiền Hô, từ cấp lớn đến dân bé Do Thái đều coi ngài là Đấng Cứu Thế. Nhưng thánh Gioan đã không háo danh nhận lấy cái vinh quang không thuộc về mình. Sự khiêm tốn của thánh nhân không phải là việc ngài không nhận cái mình có, mà là xác định rõ mình là ai trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa. Chúa mới là Đấng Cứu Thế mà thánh nhân làm chứng, chứ không phải làm chứng mình cái chỉ thuộc quyền của Chúa. Còn chúng ta, chuyện ham danh thích khen đâu chỉ là chuyện của người đời, mà còn len lỏi vào cả đời sống phụng sự và phục vụ của Kitô hữu, từ các “đấng” đến “con chiên”. Bề ngoài tưởng chừng như việc phục vụ để Chúa được vinh danh, nhưng thực chất đang ngầm ý để được mọi người ca tụng, tìm vinh danh mình hơn là Chúa được nhận biết. Khi làm được điều gì hay xây dựng được cái gì, thì coi như do công sức, tài năng của mình, mà quên rằng là do Chúa ban và sự đóng góp của mọi người. Thành công thì gán cho mình và lên mặt khinh khi kẻ khác, thất bại thì tìm cớ để đổ thừa đổ lỗi. 

TÓM LẠI: Lời Chúa qua bài Tin Mừng hôm nay, mời gọi chúng ta hãy học lấy tấm gương của thánh Gioan Tiền Hô. Hãy làm tất cả cho vinh danh Chúa, để Chúa được lớn lên và được mọi người nhận biết, chứ đừng lo tìm kiếm vinh quang cho mình, để rồi gạt Chúa ra ngoài và làm hại hạ bệ tha nhân.

****** 

Lạy Chúa, xin cho chúng con ý thức rằng, để vào được nước Chúa cần phải có sự khiêm tốn, đồng thời dám can đảm dấn thân chiến đấu vì Chúa, nhờ vào những phương thế phát sinh từ Ơn Cứu Chuộc viên mãn của Ngài. Amen.

Chủ Nhật, 31 tháng 12, 2017

LỄ THÁNH MARIA ĐỨC MẸ CHÚA TRỜI

Hôm nay ngày đầu năm mới (Dương lịch), mọi người trên thế giới thêm tuổi mới, vạn vật sinh linh bước vào chu kỳ mới… Đặc biệt hôm nay, Giáo Hội cũng long trọng mừng Lễ Mẹ Maria - Mẹ Thiên Chúa, như là một sự khẳng định về vai trò của Mẹ Maria trong việc khai nguyên Kỷ Nguyên Mới, kỷ nguyên của Ơn Cứu Độ, kỷ nguyên của Sáng Tạo Mới… khi mẹ đã sinh ra Đấng Cứu Độ là Chúa Giêsu Kitô. Thật quá mầu nhiệm, làm sao suy thấu được mầu nhiệm Nhập Thể, khi cái Tuyệt Đối nằm trong sự hữu hạn, Thiên Chúa toàn năng trong hình hài một hài nhi bé bỏng… Thế nhưng, mầu nhiệm ấy, chân lý ấy lại được mặc khải cho những tâm hồn đơn sơ bé mọn như các mục đồng, được trao ban cho tâm hồn khiêm tốn và trinh khiết của Mẹ Maria. “Mẹ Maria đã ghi nhớ và suy đi nghĩ lại trong lòng” (Lc 2, 19). Đó là đặc trưng chiêm niệm của mẹ mà chúng ta cùng chiêm ngưỡng và học đòi. 

Các Sách Tin Mừng nói rất ít về Ngài, nhưng điều mà chúng ta nghe được lại rất quan trọng. Sau khi được truyền tin, Ngài đi mang tin mừng đến nhà ông Dacaria. Và Mẹ có thể nhìn thấy những gì thiên sứ nói với Mẹ được hoàn thành: Êlisabet mang thai được sáu tháng. Thánh Luca còn ghi lại một lời quan trọng: Đức Maria ghi nhớ tất cả các biến cố ấy và suy đi nghĩ lại trong lòng”. Mẹ đã dùng kí ức nối kết các trang đời sống mà qua đó, Thiên Chúa đã vạch ra một con đường dẫn đưa Mẹ đến đó. Tất cả đã xảy ra rất nhanh, vì thế cần phải để giờ nghiền ngẫm, suy niệm để dâng lời tạ ơn đối với những điều kì diệu mà Thiên Chúa đã thực hiện dọc suốt lịch sử Kinh Thánh. Chúng ta cũng thế, sống trong một thế giới với nhiều biến động quay cuồng theo một nhịp độ chóng mặt, chúng ta nên dành thời gian để gợi nhớ và suy niệm các biến cố xảy ra trong tâm hồn cũng như chung quanh mình. Trước các thử thách của cuộc đời, bệnh tật, thiên tai, chiến tranh, xung đột chúng ta dễ bị nhận chìm trong buồn thảm và thất vọng. Chính sự thất vọng đó đi ngược lại với tin mừng, thậm chí là những cơn cám dỗ có nguy cơ khiến chúng ta quay lưng lại với Thiên Chúa và sứ mạng chúng ta. Đối với Đức Maria, tất cả đều ngược lại. Như những người đương thời, Mẹ đã chứng kiến biết bao nhiêu chuyện lành dữ xảy ra chung quanh, Mẹ phải phân định, tìm hiểu các biến cố để ghi nhớ những kỳ công của Thiên Chúa đã thực hiện trong chương trình cứu độ ngang qua cuộc đời mình, và nhất là cố gắng khám phá đâu là sứ mạng phải thực hiện cùng với Đức Ki tô. Chắc hẳn Mẹ chưa nắm bắt hết mọi điều khi xảy ra, vì thế Mẹ phải kiên trì cầu nguyện và tìm kiếm để biết biết điều Chúa chờ đợi nơi Mẹ, Mẹ cảm nhận mình quá bé nhỏ nhưng luôn tin tưởng vào Đấng nâng những kẻ khiêm nhu. Cùng với Mẹ Maria và bắt chước Ngài, chúng ta được mời gọi suy niệm các biến cố trong cuộc đời chúng ta. Chúng ta có cơ may thực hiện điều đó dưới ánh sáng tin mừng. Dù mọi điều xấu xa vẫn đã, đang và sẽ xảy đến, nhưng đừng bao giờ quên rằng Chúa luôn luôn ở giữa cuộc đời chúng ta và không gì có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu thương của Ngài. Niềm tin vào Đức Ki tô phục sinh phải làm cho chúng ta thay đổi cách nhìn về chính mình và về người khác. Như đối với các môn đệ làng Em maus, sự thay đổi chỉ có thể có được nếu chúng ta dành thời giờ nuôi dưỡng tâm hồn bằng Lời Chúa và Thánh Thể. Như vậy, khi cùng với Mẹ Maria chiêm ngắm Hài Nhi Giêsu, chúng ta cũng hãy học cùng Mẹ biết luôn suy niệm Lời Chúa, cưu mang Lời Chúa trong lòng, làm cho Lời Chúa lớn lên để rồi làm cho lời Chúa cũng được sinh ra cho mọi người. Thế giới ngày hôm nay sống như vắng bóng Thiên Chúa, thậm chí xem như Thiên Chúa không còn hiện hữu, thì bổn phận của các Kitô hữu phải làm cho Thiên Chúa được sinh ra cho mọi người, nghĩa là làm cho nhân loại nhận biết Thiên Chúa và ý thức sự hiện diện của Người, hầu các chuẩn mực đạo đức được tôn trọng và biết hướng tới những giá trị tinh thần và thiêng liêng để được cứu độ. Ngoài ra, sự thinh lặng chiêm niệm như là một sự đi ngược dòng chống lại sự ồn ào của những biến động xã hội, mà sự ồn ào đó đã làm cho con người không thể lắng nghe tiếng nói của Thiên Chúa và tiếng nói của lương tâm.

Bên cạnh đó, Đức Maria còn là một mẫu gương trong sinh hoạt hàng ngày. Trong đời sống vật chất, gia đình Nagiaret vẫn được coi là biểu tượng của những gia đình nghèo. Thế nhưng, trong đời sống tinh thần, tổ ấm thánh gia vẫn được coi là biểu tượng của sự kính trên nhường dưới, đối nhân xử thế, khéo léo nhẹ nhàng với tương quan lối xóm. Trong những sinh hoạt đời thường đó, hẳn Mẹ Maria phải là một mẫu mực cho chồng cho con. Mẫu mực cho chồng vì Mẹ đã cũng phải gạt đi tự ái, quên đi “sự kiện” mà thánh Giuse muốn âm thầm bỏ đi. Mẫu mực cho con vì tình mẫu tử đã giúp mẹ vượt thắng những thử thách hằng ngày để cộng tác, xây dựng và làm cho Nước Chúa mau trị đến ngay cả “trước lúc khi sinh, trong khi sinh và thậm chí ngay cả sau khi sinh Ngôi Hai Thiên Chúa”. Vượt lên trên những trắc trở đó, Mẹ đã trở nên mẫu mực của sự tin tưởng, phó thác, một mực trung thành tuyệt đối với Thánh Ý Thiên Chúa. Ngày hôm nay, khởi đầu ngày mới của một năm mới, mừng lễ Mẹ Thiên Chúa, chúng ta tin tưởng vào lời chuyển cầu của Mẹ cho thế giới chúng ta đang sống luôn được Bình An. Chúng ta cũng không quên từng người mẹ thân yêu của chúng ta. Có thể nói họ cũng là những Maria trong đời sống hàng ngày cho gia đình. 

******

Lạy Mẹ Maria - Mẹ Thiên Chúa, chúng con xin ký thác cho Mẹ. Xin Mẹ dạy chúng con biết vâng nghe Lời Con Chí Ái của Mẹ, biết cưu mang và hạ sinh Đấng Cứu Thế cho những người chúng con gặp gỡ trong đời sống hằng ngày, để đời chúng con là hiện thân của Đức Ki-tô cho thế giới hôm nay. Amen

Thứ Bảy, 30 tháng 12, 2017

LỄ THÁNH GIA


Nối dài lễ Giáng sinh, Chúa nhật hôm nay chúng ta cử hành lễ Thánh Gia, gia đình thánh gồm Chúa Giê su, Mẹ Maria và Thánh cả Giuse. Đó là một gia đình kết hợp bền vững, liên đới hoàn toàn nên một chung quanh đứa trẻ phải được bảo vệ bằng bất cứ giá nào. Vì thế, thánh lễ này trước hết nhắc chúng ta nhớ đến các gia đình phải ly tán chạy trốn các cuộc xung đột trong đất nước đang bị chiến tranh. Đó là những gia đình nạn nhân đầu tiên của những tham vọng và đối đầu chính trị. Gia đình của Chúa Giê su, mẹ Maria và thánh cả Giu se cũng phải chạy trốn. Các ngài phải trốn sang Ai cập để bảo vệ mình trước cơn điên cuồng sát nhân của vua Hêrôđê gây ra những cuộc thảm sát ở Bết lem và vùng phụ cận. Như thế, ngay từ lúc vào trần gian, Chúa Giê su đã phải nếm trải sự bất an và đau khổ. Điều đó cho thấy Đức Ki tô hoàn toàn là một con người; dù là Con Thiên Chúa, nhưng Ngài không được hưởng một ưu đãi nào. Trái lại, Ngài hoàn toàn chia sẻ thân phận con người. Tuy nhiên, gia đình thánh vẫn đứng vững trước sự thù địch; họ vẫn lớn lên và sống trong một sự hiệp thông tình yêu. Gia đình chúng ta ngày nay cũng có thể tìm được trong câu truyện này một sự khích lệ và một sức mạnh để đứng vững trong những lúc khó khăn trong đời sống của gia đình. Đức tin và lòng quảng đại của thánh Giuse và Đức Maria là một thí dụ cần được noi theo. Và biến cố không dễ dàng chút nào: chuyến ra đi bất ngờ, thời gian lưu lại trên đất khách chắc chắc đã gây ra đủ mọi vấn đề. Dù vậy, Đức Maria và thánh cả Giu se vẫn kết hợp và liên đới. Không một lời trách móc, không than van, trách móc hay chống đối nhau. Chính trong đức tin mà họ tiếp nhận chương trình của Thiên Chúa. Đối đầu với sự thù ghét, họ đã cậy dựa vào sức mạnh nơi tình yêu thương nhau.

Trong ngày lễ Thánh Gia, Giáo Hội kêu mời chúng ta suy tư nghiêm chỉnh, trở lại ý nghĩa cuộc sống gia đình và cũng đề nghị với chúng ta một mẫu gương. Đó là mẫu gương tổ ấm yêu thương của gia đình Nagiarét, gia đình của Chúa Giêsu với Mẹ Maria và Thánh Giuse. Khi nghĩ hay nói đến gia đình Nadarét, nhiều người chúng ta chỉ nghĩ đến sự vinh quang và đời sống thánh thiện của ba thành viên của gia đình ấy, mà quên bẵng đi những nỗi vất vả và khổ đau, những thử thách cam go mà ba Đấng ấy đã phải gánh chịu. Vì thế mà chúng ta không thấy được sự gần gũi và tương đồng giữa gia đình Thánh Gia và gia đình chúng ta. Nếu chỉ nhìn vào sự thánh thiện của Chúa Giêsu, Mẹ Maria và Thánh Giuse làm sao chúng ta noi gương bắt chước cho được? Nhưng nếu chúng ta nghĩ đến cảnh Thánh Giuse thấy người bạn đời của mình có thai ngoài kế hoạch của hai người hay cảnh Thánh Giuse không tìm được chỗ trọ cho Đức Maria ở Bêlem khi giờ sinh ra đã gần kề hay cảnh Con Trẻ mới sinh được đặt trong máng cỏ là chốn náu thân của đàn gia súc, hay cảnh hai ông bà đem con chạy trốn khỏi sự lùng bắt giết hại con trẻ của nhà vua thì chúng ta thấy gia đình Nadarét đã trải qua những khoảnh khắc nghiệt ngã giống như những cảnh huống đời thường của gia đình chúng ta ngày nay. Hoặc nếu chúng ta hình dung cảnh lao động vất vả của hai cha con người thợ mộc là Thánh Giuse và Chúa Giêsu trong thôn xóm nhỏ bé Nazareth thì chúng ta thấy cảnh lao động của các ngài cũng giống hệt như cảnh lao động của hàng triệu triệu con người trong xã hội chúng ta. Hoặc nếu chúng ta nghĩ đến cảnh Chúa Giêsu xuất hiện công khai, rao giảng Nước Chúa, nay đây mai đó, lang thang khắp xóm khắp làng, đi hết đầu đường xó chợ... để tìm kiếm chiên lạc và đem chúng về thì chúng ta thấy Chúa vất vả cực khổ hơn các nhà giảng đạo ngày nay bội phần. Nhất là cảnh Đức Maria đi bên cạnh Con trên đường lên Golgotha và thấy Con ngã lên ngã xuống dưới sức nặng của thập giá và rồi cảnh Mẹ đứng lặng bên chân thập giá mà Con Mẹ bị treo trên đó, thì chúng ta mới thấy cảnh ấy khủng khiếp kinh hoàng như thế nào đối với một người phụ nữ làm Mẹ. Vậy đó, cuộc sống của gia đình Thánh gia không phải là một cuộc sống bình yên, sung sướng; ngược lại, ta thấy những khó khăn cực nhọc, những đe dọa, những truân chuyên. Nhưng đó vẫn luôn là một gia đình thánh, tràn đầy hạnh phúc và tình yêu, bởi vì cuộc sống đó luôn được dẫn dắt bởi Thánh Ý Chúa; bởi vì thánh Giuse và Đức Mẹ là những người luôn sống trong ân nghĩa với Chúa. 

Nhìn vào đời sống của các gia đình thánh, đặc biệt là gia đình của Giuse và Maria, để chúng ta soi rọi lại đời sống đức tin, đời sống đạo của gia đình chúng ta. Có khi nào chúng ta tự hỏi tại sao gia đình của mình cứ lục đục hòai, hết chuyện này đến chuyện khác? Tại sao gia đình mình không được êm ấm vui vẻ như những gia đình khác? Tại sao con cái nhà mình không chăm ngoan như con cái nhà người khác? Có nhiều gia đình xây những căn nhà thật đẹp và đầy đủ tiện nghi, không thiếu thứ gì, nhưng chỉ thiếu có một điều đó là đời sống đạo đức của các thành viên và của cả gia đình, chính vì thế mà gia đình cứ lạnh lẽo, cãi vã lục đục. Dựa vào Lời Chúa hôm nay cùng với tấm gương của gia đình Thánh Gia, trước hết trách nhiệm của các bậc cha mẹ cần xem lại và nhìn thẳng vào vấn đề của gia đình mình, đừng bỏ qua những lỗ hổng trong gia đình vì từ lỗ hổng ấy mà chính mình và con cái mình sẽ bị thụt chân, cũng đừng dựa vào sư bận rộn và sự vất vả của cơm áo gạo tiền mà bỏ qua đời sống đạo đức của bản thân và gia đình. Các bậc cha mẹ sẽ phải giáo dục đời sống đức tin cho con cái bằng chính gương sống của mình: cha mẹ lười biếng thì con cái lười biếng, cha mẹ khô khan thì con cái nguội lạnh, cha mẹ bất hòa thì con cái lục đục; Ngược lại cha mẹ siêng năng thì con cái chăm chỉ, cha mẹ nhiệt thành với Chúa và giáo Hội thì con cái cũng sẽ như thế.

*******

Lạy Chúa! Xin giúp chúng con qua mẫu gương của gia đình thánh gia, biết đặt thánh ý Chúa làm quy luật duy nhất và nền tảng cho đời sống cá nhân và gia đình chúng con. Nhờ vậy, mỗi gia đình Công giáo chúng con sẽ trở nên “một Thánh gia khác”, một cộng đoàn yêu thương hiệp nhất để làm chứng về sự hiện diện đầy yêu thương của Chúa giữa thế giới hôm nay. Amen.

Thứ Sáu, 29 tháng 12, 2017

LỄ THEO NGÀY 30.12


Còn Hài Nhi ngày càng lớn lên, thêm vững mạnh, đầy khôn ngoan, và hằng được ân nghĩa cùng Thiên Chúa. (Lc 2, 40)

Bài Tin Mừng hôm nay tiếp tục câu chuyện Mẹ Maria và thánh Giuse dâng Hài Nhi Giêsu cho Thiên Chúa. Sau lời tiên tri và bài ca tụng (Nunc Dimitis) của cụ già Simêon, thì xuất hiện thêm nữ ngôn sứ Anna là một goá phụ 84 tuổi, ngày đêm đến đền thờ để cầu nguyện phụng sự Thiên Chúa.  Cũng như cụ già Simêon, nữ ngôn sứ Anna ngày đêm ăn chay cầu nguyện, và bà đã được gặp Chúa và chúc tụng Người. Hôm nay bà Anna cũng đến đền thờ, gặp thấy việc dâng Hài Nhi Giêsu, bà đã chúc tụng Chúa và nói tiên tri về Người cho những ai trông chờ ơn cứu độ. Ông Simêon và bà Anna tượng trưng cho lòng mong đợi của những kẻ công chính, mà trong suốt cuộc đời mình đã sống tuân giữ lề luật Chúa, mong mỏi và hy vọng Chúa can thiệp cứu độ của thời cánh chung. Thật vậy, Chúa Kitô trở nên niềm hy vọng và trông cậy cho tất cả mọi tạo vật. Người là sự sống và là sự sống lại viên mãn. Tất cả những ai tin vào Người, sẽ được ánh sáng ban sự sống. Những ai tiếp rước Người thì Người ban cho họ quyền làm con Thiên Chúa. Chúa Kitô hôm qua, hôm nay và mãi mãi là Con Thiên Chúa và là Thiên Chúa thật.

Bà Anna là một bậc đạo hạnh. Xuất giá lúc còn trẻ,  bảy năm sau bà Anna trở thành góa phụ nhưng vẫn giữ lòng chung thủy với chồng. Bà thường xuyên giữ chay và hàng ngày chìm sâu trong cầu nguyện nơi đền thờ Giêrusalem. Bà Anna đã vượt qua những điều luật khắt khe của Do thái không cho phụ nữ lưu lại trong đền thờ, nhờ thế bà đã gặp được Đấng Cứu Độ. Bà mạnh dạn nói về Hài Nhi cho hết những ai đang mong chờ ngày Thiên Chúa cứu chuộc Giêrusalem. Hài Nhi Giêsu chính là Đấng Mêsia, Người sẽ nối lại mối thân tình giữa Thiên Chúa và loài người. Cuộc gặp gỡ có vẻ như sự tình cờ bất chợt nhưng với thánh sử Luca thì đây là biến cố vô cùng quan trọng nói lên cuộc gặp gỡ giữa Thiên Chúa với dân của Người. Sau cuộc gặp gỡ thân tình giữa Hài Nhi Giêsu, cả ông Simêon và bà Anna đều đã được chứng nghiệm về Đấng Cứu Độ. Thật vậy, Chúa Kitô trở nên niềm hy vọng và trông cậy cho tất cả mọi tạo vật. Người là sự sống và là sự sống lại viên mãn. Tất cả những ai tin vào Người, sẽ được ánh sáng ban sự sống. Những ai tiếp rước Người thì Người ban cho họ quyền làm con Thiên Chúa. Chúa Kitô hôm qua, hôm nay và mãi mãi là Con Thiên Chúa và là Thiên Chúa thật. Tóm lại, bà Anna là hình ảnh đặc thù “người nghèo của Yavê”, là những con người không có nguồn tài nguyên nào khác hơn là lòng tin cậy và hy vọng vào Thiên Chúa và là biểu thị nói lên tâm hồn đích thực của dân Chúa, tất cả hy vọng của Israel vào Đấng Cứu Thế và chỉ có gia đình mình là chính Thiên Chúa. Bà Anna là người góa bụa và kém may mắn. Thế nhưng, tính cách goá bụa và hiếm hoi con cái của bà giờ đây không còn là một điều tủi nhục nữa, nhưng các giá trị của cuộc sống hoàn toàn dâng hiến mình để phục vụ Chúa và cộng đồng dân Chúa trong Đền Thờ, với lời cầu nguyện không ngừng, giờ đây được Chúa cho nếm trước hạnh phúc hân hoan mà Người sẽ dành cho bà: đôi tay của bà chưa bao giờ được diễm phúc ẵm lấy đứa con của mình, giờ đây bên Mẹ Maria bà được ôm ấp Con Thiên Chúa. Chúa là gia đình của bà, nhà của Thiên Chúa là ngôi nhà duy nhất của bà, sống thân tình với Thiên Chúa là cuộc sống mong đợi và là niềm an ủi thực sự của bà. Như thế, qua hình ảnh của bà Anna, cho chúng ta một điều chắc chắn, là muốn được gặp Chúa và được biến đổi đời sống, con người cần có một đời sống thánh thiện và khao khát thật sự.

Tin Mừng còn kể sau sự kiện được cha mẹ dâng mình cho Thiên Chúa, trẻ Giêsu lớn lên đầy khôn ngoan và trong ơn nghĩa Chúa. Trong gia đình Thánh Gia, mặc dù là Ngôi Lời Thiên Chúa nhập thể làm người, Chúa Giê-su vẫn hoàn toàn chu toàn bổn phận với Chúa Cha trong tư cách là Con Thiên Chúa (x. Lc 2,49) và chu toàn bổn phận là con trong một gia đình khi sống đời khiêm hạ và hằng vâng phục Mẹ Ma-ri-a và thánh Giu-se (x. Lc 2,51). Người ngày càng lớn lên, thêm vững mạnh, đầy khôn ngoan, và hằng được ân nghĩa cùng Thiên Chúa (x. Lc 2,40). Như vậy, noi gương Chúa Giê-su, trong phận làm con, chúng ta có bổn phận hiếu kính cha mẹ mình. Sự hiếu kính đó không chỉ là điều hợp với lẽ phải, hợp với khao khát chính đáng của con người, nhưng còn là điều đẹp ý Chúa. Bởi lẽ Thiên Chúa muốn con cái thờ cha kính mẹ (x. Đnl 5,16). Bởi lòng hiếu thảo của con cái là quà tặng đẹp nhất dâng cho cha mẹ và được Chúa chúc lành. Cũng vậy, các bậc làm cha làm mẹ hãy biết dâng con mình cho Thiên Chúa (dâng ở đây không có nghĩa là đi tu), nhưng là phải biết ký thác cho Chúa, xin Chúa soi sáng, ban sức mạnh và hướng dẫn con cái biết sống đẹp lòng Chúa và có ích cho Giáo Hội cũng như xã hội.

******

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết sống thánh thiện và khao khát Chúa thực sự, để được Chúa viếng thăm, cho gặp và biến đổi, hầu chúng con ngày một lớn lên trong ơn nghĩa Chúa. Amen.

Thứ Năm, 28 tháng 12, 2017

LỄ THEO NGÀY 29.12

Muôn lạy Chúa, giờ đây theo lời Ngài đã hứa, xin để tôi tớ này được an bình ra đi. Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ. (Lc 2, 29-30)

Tin mừng hôm nay trình bày về biến cố Mẹ Maria và thánh Giuse đem Đức Giêsu vào đền thánh để dâng cho Thiên Chúa. Tin Mừng Thánh sử Luca đã lồng ghép hai nghi thức thánh tẩy cho Mẹ sau khi sinh và dâng Đức Giêsu (Con đầu lòng) cho Thiên Chúa thành một. Có người cho rằng đây là một cách Luca dùng để ngầm ý làm nổi bật sự kết hợp giữa Đức Giêsu và Mẹ Người trong việc tiến dâng cho Thiên Chúa Cha. Luca muốn diễn tả biến cố này là một sự thánh tẩy đền thờ hơn là Mẹ được thanh tẩy. Thật vậy, cách trích dẫn Cựu Ước ở đây, cho thấy Luca chú ý đến tính thần học hơn là về phương diện lịch sử. Có lẽ thánh sử Luca không quan tâm lắm đến việc Mẹ cần tẩy uế, vì Người không thể bị ô uế khi sinh ra Đức Giêsu là Thiên Chúa, Đấng Chí Thánh và thanh sạch, cũng như Mẹ là Đấng thanh sạch vì được tràn đầy ân sủng, nên lễ thanh tẩy ở đây có lẽ Luca muốn ám chỉ đền thờ Giêrusalem. Vì từ khi Hòm Bia bị mất (vào 587 TCN), đền thờ đã trở nên trống rỗng và xem như Thiên Chúa không còn hiện diện nữa. Nay Đức Giêsu Cứu Thế đến, đền thờ lại được tràn đầy, Thiên Chúa lại hiện diện, và như thế, đền thờ được tẩy uế. Cách kể chuyện của Luca còn cho thấy việc dâng Chúa Giêsu trong đến thánh như là một cuộc gặp gỡ giữa Cựu Ước và Tân Ước (giữa Simêon và Anna đại diện cho Cựu ước với Đức Giêsu là Đấng khai mở Tân Ước).

Vốn là người công chính và sùng đạo, ông Simêon được ơn linh hứng sẽ gặp Đấng Kitô trước khi chết. Dù đã ở độ tuổi gần đất xa trời, trước khi nhắm mắt xuôi tay, ông Simêon cảm thấy không yên lòng nếu chưa nhìn thấy Đấng Cứu Độ. Được Thần Khí thúc đẩy, ông Simêon náo nức lên đền thờ để cầu nguyện và khiêm cung chờ đợi. Niềm vui vỡ òa khi ông được bồng ẵm Hài Nhi Giêsu trên tay. Bằng đôi mắt đức tin, ông Simêon đã nhận ra Hài Nhi Giêsu chính là ánh sáng soi đường cho dân ngoại và là vinh quang của Israel. Ông Simêon đang đối diện với sự già nua của tuổi tác, những giới hạn của phận người, thế nhưng sau khi gặp Hài Nhi Giêsu, ông đã có một niềm vui tròn đầy viên mãn và cuộc sống mới tươi đẹp được mở ra thay cho những gì là già nua chết chóc. Cuộc gặp gỡ đã lưu lại nhiều kỷ niệm, niềm vui linh thánh chan hòa khiến họ cất cao tiếng hát chúc tụng tình thương Thiên Chúa. Còn với gia đình Nagiaret, sau khi làm xong mọi việc như Luật Chúa truyền, họ trở về quê hương bắt đầu cuộc sống đầy ân nghĩa cùng Thiên Chúa. 

Mặt khác, lời tiên báo của ông Simêon: “Một lưỡi gươm sẽ đâm thấu tâm hồn hồn Bà” (Lc 2, 35) là một mặc khải về viễn tượng đau khổ của Đức Giêsu cũng như của chính Mẹ Maria, và từ đó cùng với Con mình, Mẹ Maria bước vào cách mãnh liệt sự hiệp thông cứu chuộc, để tâm hồn nhiều người được tỏ lộ, Mẹ đồng hành với công cuộc truyền giáo của Con và kết hiệp với hy tế của Con (sosio passionis) hầu mưu cầu sự cứu rỗi cho con người. Lời của ông Simeon như một cuộc truyền tin thứ hai cho Mẹ; vì đã cho Mẹ thấy chiều kích cụ thể trong lịch sử, trong đó Con của Mẹ sẽ thực hiện sứ vụ của mình: giữa sự cứng tin và trong đau khổ. Một mặt, nếu lời loan báo này xác nhận niềm tin của Mẹ vào việc Thiên Chúa sẽ thực hiện các lời hứa, thì mặt khác cũng cho thấy Mẹ phải sống sự vâng phục đức tin trong đau khổ, bên cạnh Đấng Cứu Độ khổ đau; chức năng Từ Mẫu của Mẹ sẽ nằm trong bóng tối và sự đau xót. Đặc biệt, dưới chân thánh giá, nhờ lòng tin, Mẹ chia sẻ vào mầu nhiệm kinh hoàng của sự tự hạ. Có lẽ đó là sự tự hạ (kénosis) sâu xa nhất của đức tin trong lịch sử loài người. Nhờ đức tin, Mẹ Maria tham dự vào cái chết cứu độ của Con mình; nhưng khác với đức tin của các môn đệ đang chạy trốn, đức tin của Mẹ thật chói ngời. Qua thập giá, Đức Giêsu đã chứng thực cách dứt khoát trên đồi Calvê rằng Người là dấu hiệu bị người đời chống báng”(Lc 2, 34b) như ông Simeon đã báo trước. Đồng thời, ở nơi đó những lời nói về Mẹ cũng thành tựu: “Phần Bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thấu lòng Bà”.(Lc 2, 35.) Cũng như Đức Kitô đã chấp nhận chịu thử thách đau khổ không phải do tội của Người, mà là vì gánh lấy tội thế gian, Mẹ thánh thiện đã chịu đau khổ nhiều khi dâng lên Chúa Cha sự đau khổ của Đức Kitô và sự đau khổ của chính mình như Mẹ của Đấng Cứu Thế. Mẹ thông hiệp đầy đủ vào hy tế của Con trong giai đoạn có tính cách lịch sử của nó. Sự đau khổ của Con Thiên Chúa thì vô cùng và sự đau khổ của Mẹ cũng thật lớn lao.

*******

Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã trở thành trẻ thơ cho người ta nâng niu và ôm ẵm. Chúa đã cảm nhận tình yêu chia sẻ của con người. Xin cho chúng con biết mở rộng vòng tay đón nhận và tôn trọng mọi người, nhất là các trẻ thơ vô tội. Xin cũng giúp chúng con biết noi gương Mẹ Maria mà cộng tác với Chúa trong việc cứu độ nhân trần. Amen.

Thứ Tư, 27 tháng 12, 2017

LỄ CÁC THÁNH ANH HÀI


Ở Ra-ma, vẳng nghe tiếng khóc than rền rĩ: tiếng bà Ra-khen khóc thương con mình và không chịu để cho người ta an ủi, vì chúng không còn nữa. (Mt 2, 18)

Ngày thứ 4 trong tuần bát nhật Giáng Sinh, lịch phụng vụ mời gọi ta kính nhớ tới các thánh Anh Hài Tử Đạo. Vậy các thánh Anh Hài là ai? Xin thưa, các ngài là những nạn nhân của quyền lực bóng đêm, đã được phúc tử đạo khi chưa thể tự vệ, chưa thể lo cho chính bản thân mình, các ngài chết thay cho Đấng Cứu Thế khi quyền lực sự dữ, quyền lực bóng đêm xâm nhập vào con người của bạo chúa Hêrôđê. Hôm nay, bài Tin Mừng tường thuật việc các thánh Anh Hài bị giết bởi bàn tay bạo quyền của Hêrôđê, âu cũng vì ông lo sợ cái ghế của ông bị lung lay. Vua Hêrôđê sợ bị mất vương quyền nên đã sát hại các con trẻ. Ông đã giết các hài nhi vô tội vì sự ích kỷ và tàn ác của mình. Đáng tiếc cho Hêrôđê là ông không biết Hài Nhi Giêsu đâu màng gì ngai báu trần gian, hơn nữa tất cả đều nằm trong chương trình của Thiên Chúa. Có thể nói nơi con người của bạo chúa Hê-rô-đê đã bị quyền lực bóng đêm, quyền lực sự dữ sẽ lấn áp, từ đó đưa đến việc ông ta không tin có Thiên Chúa, không cộng tác vào chương trình cứu độ của Thiên Chúa, ông ta sợ sự xuất hiện của Hài Nhi Giêsu như lời tiên báo của các ngôn sứ trong Kinh Thánh sẽ ảnh hưởng đến chiếc ghế danh vọng mà ông đang sở hữu, hơn nữa, sau khi ba nhà Đạo Sỹ tìm đến bái thờ và dâng quà tặng cho Hài Nhi Giêsu đã không trở lại với ông vì được Thiên Chúa mách bảo qua giấc mộng. Từ đó, Hê-rô-đê lồng lộn như “sói dữ tham mồi”, để rồi sau đó, ông ta nhúng tay vào tội ác qua việc tìm giết Hài Nhi Giêsu, tiếp theo đó là việc giết hại các trẻ em vô tội, đem đến cho các bà mẹ và khắp kinh thành Be-lem sự hoảng loạn và mất bình an.

Tuy nhiên, việc đam mê cái ghế quyền lực không chỉ là chuyện của thời nào, mà là có từ khi có thế giới loài người và sẽ tồn tại cho đến tận thế. Người ta tìm mọi cách và mọi thủ đoạn để đoạt được cái ghế quyền lực, và khi đã đoạt được thì người ta cũng tìm cách bảo vệ nó bằng bất cứ giá nào. Việc này vẫn đã và đang xảy ra trong xã hội chúng ta, từ cấp nhà nước đến làng xã, len lỏi cả vào trong Giáo Hội, thậm chỉ ảnh hưởng cả vào trong các tu viện khi không thiếu những người tìm mưu tính kế hạ bệ người khác để mình được thăng lên. Ngày nay, vẫn còn đó những bạo chúa Hê-rô-đê khước từ, chống đối Thiên Chúa, muốn “ thay trời hành đạo ” trong cách hành xử tàn ác, bất công với anh em đồng loại; nhiều bạo chúa Hê-rô-đê vì tiền, quyền, danh, lợi, đam mê mà loại trừ, sát hại anh em mình, nhất là những anh em bé nhỏ, nghèo hèn; tệ hại nhất là những bạo chúa Hê-rô-đê đang mang trong mình những trọng trách, những bổn phận của những người làm cha, mẹ, người con, người vợ, người chồng nhưng vì ích kỷ, hẹp hòi đã đang tâm giết hại chính con đẻ, người “ đầu ấp, tay gối”, giết hại chính các bậc sinh thành dưỡng dục nên mình bằng lời nói và hành động; qua cách sống trái ngược với Tin Mừng nơi ta là người Kitô hữu, cách sống đó đã đưa đẩy ta trở thành bạo chúa Hê-rô-đê làm biến dạng, xóa mờ hình ảnh tuyệt mỹ của Thiên Chúa, đôi khi ta lại trở thành những “ kỳ đà cản mũi” khi những người anh em chung quanh muốn tìm và đến với Chúa. Ngày lễ Các Thánh Anh Hài hôm nay nhắc nhở chúng ta biết tôn trọng sự sống  mà Thiên Chúa ban. Sống yêu thương, quảng đại là điều cần phải có để mang lại hòa bình, hạnh phúc cho thế giới ngày nay. Đó cũng là điều làm vinh danh Thiên Chúa. Là Kitô hữu, sống theo Đức Kitô vì là môn đệ của Đức Kitô, chúng ta không thể đi con đường khác Thầy Chí Thánh đã đi, nên không tránh khỏi những cuộc bách hại như Thầy đã bị bách hại, để làm tròn sứ mạng theo ý Chúa Cha. Đời sống đạo chúng ta gặp nhiều khó khăn do hoàn cảnh, do những người chung quanh, nhưng quan trọng là nơi chính chúng ta, những yêu sách tự nhiên trái ngược với những đòi hỏi của Tin Mừng Đức Kitô. Chúng ta cần hi sinh, bỏ mình, vác thập giá mọi ngày để theo Đức Kitô như lời Người đã dạy. Những hi sinh từ bỏ ấy, có khi rất bé nhỏ, nhưng với lòng yêu mến Đức Kitô và vì Đức Kitô, nó sẽ có giá trị lớn lao như cái chết của các Thánh Anh Hài. Hơn nữa để cộng tác vào chương trình cứu độ của Thiên Chúa, chúng ta noi gương Thánh Giuse luôn lắng nghe và tuân phục thi hành lời Chúa, làm tròn bổn phận trong gia đình theo phận vụ của mình, cho kế hoạch của Thiên Chúa được nên trọn. Đừng bắt chước Hêrôđê vì háo danh, cố vị, ghanh tị, ngờ vực kẻ khác gây nên nhiều hành vi độc ác, chia rẽ, phá vỡ hạnh phúc của nhiều người, cản trở việc loan báo Tin Mừng.

********

Lạy Chúa! Nhờ lời chuyển cầu của các thánh Anh Hài, xin Chúa thương đến các thai nhi vô tội đang bị chính những người thân, đồng loại tước đoạt mạng sống. Xin Chúa thánh hóa và soi sáng cho những ai đang có ý định “quảng bá”, xúi bẩy, thỏa hiệp việc phá thai, để nhờ ơn Chúa họ nhận ra đây là tội ác “Trời không dung, đất không tha”. Xin cho con trong từng ngày sống biết chết đi những đam mê, những thói hư tật xấu, biết hy sinh chính mạng sống mình để Danh Chúa được cả sáng, Nước Chúa được hiển trị. Amen 

Thứ Ba, 26 tháng 12, 2017

LỄ KÍNH THÁNH GIOAN TÔNG ĐỒ


Hôm nay, cùng với toàn thể Giáo Hội, chúng ta mừng kính Thánh Gioan Tông Đồ, thánh sử, vị Tông đồ của tình yêu. Một ai đó đã nói: nếu bạn muốn hiểu biết thâm sâu về tín lý, thần học, hãy đọc thư thánh Phaolô; nếu bạn muốn thăng tiến trên con đường tu đức, hãy đọc thư thánh Giacôbê; nhưng nếu bạn muốn biết, muốn hiểu, muốn cảm nghiệm về tình yêu, nền tảng của Đạo Công Giáo, bạn không thể không đọc tác phẩm của thánh Gioan.

Thánh Gioan là một trong bốn Môn Đệ đầu tiên được Chúa Giêsu kêu gọi, Ngài là một ngư phủ ở biển hồ Galile, là con trai ông Dêbêđê và bà Salômê, là em của Thánh Giacôbê (Tiền). Trước khi trở thành Môn Đệ của Chúa Giêsu, ông là Môn Đệ của Gioan Tẩy Giả. Thánh Gioan còn trẻ rất mực yêu thương Chúa Giêsu, nhưng Ngài nghĩ rằng tình yêu Chúa dành cho mình còn lớn lao hơn nhiều nên tự gọi mình là “người môn đệ được Chúa Giêsu yêu thương”. Từ đó Ngài không bao giờ rời xa Chúa Giêsu. Thánh Gioan có mặt trong tiệc cưới Cana, cũng như chứng kiến với Phêrô và Giacôbê quang cảnh uy linh“Chúa biến hình trên núi Tabor”. Trong buổi Tiệc ly, Thánh Gioan đã dựa đầu vào ngực Chúa, Ngài đi theo Chúa đến đồi Calvary, là người môn đệ duy nhất đứng dưới chân thánh giá. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, Chúa đã trối lại mẹ mình cho người môn đệ yêu quý và gởi gắm mẹ mình cho thánh Gioan: “Thưa Bà, đây là con của Bà.” rồi nói với Ngài:“Ðây là mẹ của anh”. Kể từ giờ phút đó người môn đệ rước Bà về nhà mình. Sự nghiệp mà Thánh Gioan để lại cho Giáo Hội là rất quý giá, bao gồm: Một sách Tin Mừng, một sách Khải Huyền và 3 bức thư. Những sách này đều nói lên tình yêu hải hà của Thiên Chúa qua ngôi lời Nhập thể là Đức Kitô, nội dung các sách đều nói về tình yêu, Ngài chuyên nói về tình yêu Thiên Chúa và khuyên mọi người hãy yêu thương nhau, Ngài luôn lặp đi lặp lại điều này. Trong các sách Tin Mừng, khi cần đề cập đến tên mình, Ngài lúc nào cũng tự xưng mình là “Người Môn Đệ Chúa yêu”, Ngài là một trong 3 Môn Đệ thân tín nhất của Đức Kitô, và Chúa đã dành cho Ngài rất nhiều đặc ân, Ngài qua đời khoảng năm 100.

Tin mừng hôm nay trình thuật cho chúng ta thấy hình ảnh vị tông đồ được Đức Giê-su thương mến – tông đồ Gioan – đầy tình yêu, sự nhanh nhẹn, năng nổ và nhiệt huyết. Những yếu tố đó đã khiến cho vị tông đồ trẻ khi nghe nói: “Người ta đã lấy mất xác thầy!” thì liền tức tốc cùng với tông đồ trưởng chạy ra mộ. Tuy nhiên, vị tông đồ trẻ cũng thật dễ thương trong thái độ khiêm tốn, biết kính trọng cương vị của tông đồ trưởng Phê-rô nên cho dù chạy tới trước, ngài vẫn biết khép mình để cho huynh trưởng bước vào rồi mới vào theo sau. Cả hai tông đồ Phê-rô và Gioan đều thấy - Họ đã thấy những gì? Họ thấy không còn xác Chúa đúng như lời bà Maria Madalena đã nói; họ chỉ thấy khăn liệm và băng vải; nhưng Gioan đã tin – Ông tin không phải xác thầy bị đánh cắp như trí tưởng thường tình của con người suy nghĩ, mà tin rằng Thầy đã phục sinh. Làm sao Gioan lại tin Đức Giê-su đã phục sinh? Ông tin là do cả một tiến trình sống gần gũi cùng thầy, hấp thụ lời thầy giảng dạy, và đồng thời trong sự nhạy bén của tình yêu; Gioan đã nhận ra dấu chỉ thầy đã sống lại trong cách thầy xếp gấp những băng vải, khăn liệm và  dựa vào lời thầy đã nói khi còn sống – Đó là những tín hiệu mà nếu không phải là người tinh tế, quan tâm, có mối thâm tình với Đấng mình yêu mến thì khó có thể nhận ra. Gioan đã thấy và đã tin! Còn tôi, tôi có thấy những dấu hiệu của Thiên Chúa và tin không? Mừng mầu nhiệm Giáng sinh, chúng ta được mời gọi suy gẫm về mầu nhiệm Phục sinh, và được mời gọi dâng hiến tình yêu cho Thiên Chúa. Như tông đồ Gioan, mỗi người chúng ta cần thiết lập mối tương quan thân tình với Đức Giê-su Ki-tô – Đấng hằng yêu thương chúng ta. Người yêu thương chúng ta trước và mời gọi chúng ta đáp lại bằng cuộc sống đức tin trong việc thực thi lời Người truyền dạy. Mỗi người chúng ta cần phải thấm nhuần Lời Chúa để có được sự tinh tế, nhạy bén nhận ra ý muốn của Thiên Chúa trong mọi biến cố của đời sống; để mỗi ngày chúng ta biết sống quảng đại hơn, yêu thương nhiều hơn, kiên nhẫn, thứ tha, chia sẻ và phục vụ cách vô vị lợi.

********

Lạy Chúa! Nhờ tình yêu mà Thánh Gioan đã nhận ra Chúa Giêsu sống lại nơi ngôi mộ trống, nhờ yêu nên Thánh Gioan có trực giác rất bén nhạy. Cũng nhờ yêu Chúa quá sâu đậm nên Thánh Gioan đã viết sách về Chúa với những ý tưởng hết sức cao siêu. Lạy Chúa, xin làm cho lòng chúng con bừng cháy lửa yêu mến Chúa như Thánh Gioan Tông Đồ. Xin giúp con biết lắng nghe và tuân giữ lời Chúa mà Thánh Gioan đã viết trong Tin Mừng. Amen.