Translate

Chủ Nhật, 24 tháng 12, 2017

LỄ GIÁNG SINH - LỄ BAN NGÀY


Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời, Ngôi Lời vẫn hướng về Thiên Chúa và Ngôi lời là Thiên Chúa.(Ga 1,1)

Nhiều người trong chúng ta quen gọi ngày lễ Chúa Giáng sinh là ngày lễ Noel. Noel có nghĩa là gì có lẽ ít người biết. Noel không phải là ngày lễ của ông già Noel, chữ Noel bắt nguồn từ tiếng Do Thái chỉ về Đấng Cứu Thế được các tiên tri nói đến, đó là Đấng Emanuel, có nghĩa là Đấng Ở Cùng Chúng Ta. Lễ Chúa Giáng Sinh hoặc lễ Noel là một ngày lễ đánh dấu sự kiện đặc biệt Con Thiên Chúa xuống thế làm người. Giáo Hội đã chọn ngày 25/12 hàng năm là dịp mừng sinh nhật của Ngài.

Tin Mừng Gioan chúng ta nghe hôm nay, qua giọng văn và cách trình bày, giới thiệu cho chúng ta về Ngôi Lời Thiên Chúa: Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời, Ngôi Lời vẫn hướng về Thiên Chúa và Ngôi lời là Thiên Chúa.(Ga 1,1). Ngôi Lời được Thánh Gioan giới thiệu đó là Ngôi Hai Thiên Chúa, là chính Thiên Chúa. Thánh Gioan quả quyết rằng, công trình tạo dựng vũ trụ từ ban đầu là công trình của Thiên Chúa Cha, song Ngôi Lời là Ngôi Hai Thiên Chúa, giữ một vai trò hết sức quan trọng, vì nhờ Người mà muôn vật được tạo thành. Ngôi Lời chính là sự sống, Người thông ban sự sống cho nhân loại và vũ trụ, Người là ánh sáng sự thật, là chân lý xua tan bóng tối của tội lỗi và gian ác. Tin Mừng cũng nhắc đến Gioan Tiền Hô như một người được sai đến chuẩn bị cho Đấng là Ánh Sáng sẽ đến. Đấng là Ánh Sáng đó là Chúa Giêsu mà chúng ta đang cử hành ngày sinh của Người. Người đến không phải để kết án hay hủy diệt thế gian, nhưng để tha thứ và chữa lành, để nâng con người chỗi dậy và dẫn con người thoát khỏi bóng tối của sự tội và sự chết. Ánh sáng Tin Mừng của Chúa dẫn nhân loại đi theo con đường Thiên Chúa muốn để đạt được hạnh phúc đời đời. Ánh sáng của Chúa còn chiếu vào những góc khuất của tâm hồn, phá hủy những gì là quanh co dối trá, phơi bày ra ánh sáng tất cả hành động của con người. Tuy nhiên, có một thực tế thật phũ phàng, Thiên Chúa đã đến thế gian để ở với con người là những kẻ Ngài yêu thương, thế nhưng chính những kẻ được yêu thương, lại là những kẻ từ chối Thiên Chúa. Dân Do Thái từ lâu đã được thừa hưởng lời hứa cứu độ, được Thiên Chúa chọn làm dân riêng và còn chuẩn bị cho họ rất kỹ để đón nhận Đấng Cứu Thế. Tuy nhiên khi Chúa Giêsu- Đấng Cứu Thế đến, thì chính những người này tỏ ra dửng dưng hờ hững và còn tìm cách loại trừ Chúa, không muốn Chúa can thiệp vào cuộc đời và công việc của họ. Những người Do Thái đã đi đến tận cùng của sự gian ác, họ đã rắp tâm mượn tay dân ngoại để giết chết Ngài bằng cái chết đóng đinh trên thập giá.

Thế nhưng, Thiên Chúa thật khôn ngoan và quyền năng, Ngài đã dùng chính cây thập giá để biến thành cây quy tụ nhân loại và mang lại ơn cứu độ cho nhân loại, để tất cả những ai tin Ngài thì được gia nhập vào dân thánh, dân mới của Chúa và được làm con Thiên Chúa. Qua cái chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu, chúng ta không còn là thù địch với Thiên Chúa, nhưng đã được biến đổi để trở nên người nhà của Thiên Chúa. Thiên Chúa không còn ở xa con người, nhưng Thiên Chúa như một người cha gần gũi, yêu thương, chăm sóc chúng ta là con của Người. Mừng Đại lễ Giáng sinh, chúng ta tuyên xưng một màu nhiệm hết sức quan trọng trong niềm tin của Hội Thánh: Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người, Ngài chính là Chúa Giêsu, Thiên Chúa thật và là người thật. Đã có nhiều thời kỳ trong lịch sử và trong các tín hữu đã chỉ nhấn mạnh Chúa Giêsu là Thiên Chúa thật mà quên rằng Ngài cũng là con người thật. Chúa Giêsu thực sự là Thiên Chúa, hiện hữu từ muôn đời, đồng bản tính với Chúa Cha. Vì là Thiên Chúa thật, Ngài mới có đủ quyền năng để cứu độ thế giới và xua trừ ma quỷ. Nếu Ngài không phải là Thiên Chúa thật, Ngài sẽ không thể cứu độ thế giới và cái chết của Ngài cũng sẽ giống như bao nhiêu tử tội khác thời La Mã. Tuy vậy, Chúa Giêsu cũng là con người thật, bằng xương bằng thịt, Ngài biết no biết đói, biết vui biết buồn. Vì là con người thật, Ngài mới có thể chia sẻ đến tận cùng nỗi đau khổ của con người, kể cả cái chết, để cảm thông, nâng đỡ và chữa lành cho con người và để nâng con người chỗi dậy.

Đã bao mùa Giáng sinh đi qua cuộc đời mỗi người, mà dường như sau ngày đại lễ tưng bừng, chúng ta cũng lại cất Chúa vào một chỗ nào đó, giống như dọn dẹp các đồ trang trí giáng sinh vậy. Thiên Chúa muốn có một chỗ trong tâm hồn chúng ta, Ngài muốn được nuôi dưỡng, được lớn lên trong từng tâm hồn, từng gia đình chúng ta, thế nhưng chúng ta cũng không quan tâm đến mong muốn của Chúa; chúng ta vẫn để cho tội lỗi, dục vọng, thói xấu cùng cái tôi ích kỷ chen lấn chỗ của Chúa. Chúng ta thay thế vị trí của Chúa trong tâm hồn và gia đình bằng những lo toan và những tìm kiếm danh vọng, địa vị, uy tín và tiền bạc. Chúa muốn đến để cho chúng ta được sống và sống dồi dào, Chúa cũng dạy chúng ta biết tôn trọng sự sống của mình và của kẻ khác. Vì thế, hãy biết tôn trọng bản thân, tôn trọng tư cách, phẩm giá và sự sống của mình và của người khác, bằng cách sống đúng với phẩm giá làm người và làm con Chúa. Hãy chung tay bảo vệ sự sống Chúa ban tặng cho các gia đình, đó là các thai nhi, bằng cách ngăn chặn việc sát hại các thai nhi dưới mọi hình thức, vì đó là tội ác, tội giết người. Chung tay bảo vệ các trẻ em để các em có được một cuộc sống tốt đẹp, một tuổi thơ hạnh phúc bằng việc loại trừ các hình thức bạo hành bạo lực với trẻ em. Vậy, mỗi người, mỗi gia đình cùng chung tay bảo vệ sự sống và phẩm giá con người như thế, cuộc sống sẽ ngày càng thêm tốt đẹp theo ý Chúa muốn và ánh sáng tình thương của Chúa sẽ được chiếu tỏa trên thế gian này qua các việc làm tốt đẹp tích cực của chúng ta. 

******

Lạy Chúa! Xin cho chúng con trở thành những ông già No-en đầy lòng nhân ái, luôn sẵn sàng đến với những người bất bạnh để chia sẻ tình thương cho họ. Ước gì niềm vui trong ngày mừng Chúa Giáng Sinh không dừng lại ở những trang trí hình thức bên ngoài, nhưng ở tình người được nhân lên mãi, được nối kết thành vòng tay lớn, xây dựng một thế giới ngày một bình an thịnh vượng và đầy tràn hạnh phúc theo thánh ý Chúa.Amen.

Thứ Bảy, 23 tháng 12, 2017

LỄ GIÁNG SINH – THÁNH LỄ BAN ĐÊM

Trong khung cảnh xã hội dường như tiền bạc, hưởng thụ, vật chất đang thống lĩnh và gây sức ép trên tất cả mọi người thì Tin Mừng Giáng Sinh hôm nay nói với chúng ta rằng : Con Thiên Chúa xuống thế làm người để giải thoát và nâng cao phẩm giá con người. Thiên Chúa làm người để cho con người được làm con Thiên Chúa. Tuy nhiên, Thiên Chúa nâng cao phẩm giá và giải thoát con người như thế nào ? Trong bài đọc một, tiên tri Isaia loan báo về một cuộc giải thoát khỏi sự áp bức bên ngoài và sự ràng buộc bên trong con người. Isaia đã loan báo về ngày một Người Con sẽ được ban tặng cho nhân loại, chính Đấng ấy sẽ là Đấng giải thoát con người. Đấng mà Tiên tri Isaia tiên báo nay đã đến, thế nhưng Ngài lại không đến trong tưng bừng như ngày một hoàng tử ra đời, mà ngài lại đến trong âm thầm đơn sơ nghèo nàn. Ngài không đến trong một cung điện, không một chút vinh quang của hoàng gia, nhưng Ngài lại được sinh ra trong một gia đình đơn sơ mộc mạc và sinh ra ở một nơi bần cùng nghèo nàn. Thế nhưng từ nơi bần cùng nghèo hèn ấy, lại toát lên sự thánh thiện, từ nơi chuồng bò tối tăm ấy lại bừng lên ánh sáng hy vọng cho nhân loại.

Tin mừng giải thoát đã được các thiên thần mau chóng loan báo cho những con người bần cùng là những mục đồng, là những con người đang bị trói buộc bởi thể chế xã hội, bị trói buộc bởi sự nghèo nàn, bị coi thường trong mắt mọi người. Thế nhưng Thiên Chúa lại muốn chọn họ là những con người đầu tiên được đón nhận tin vui Giáng Sinh này và đem lại cho họ hy vọng ơn giải thoát đã bắt đầu: Anh em đừng sợ, này đây ta báo cho anh em một tin mừng trọng đại cũng là tin vui cho toàn dân: Hôm nay Đấng Cứu độ đã sinh ra cho anh em trong thành của Đavit, Người là Đấng Kitô là Đức Chúa. Cứ dấu này sẽ nhận ra Ngài: Anh em sẽ thấy một hài nhi mới sinh, bọc trong khăn và đặt nằm nơi máng cỏ. Khi đón nhận tin vui giáng sinh, các mục đồng lập tức chỗi dậy, lên đường tìm kiếm Đấng Cứu Thế ngay trong đêm. Họ đi với một tâm trạng hồ hởi vui mừng và mong chờ được gặp Đấng mà các tổ phụ, các tiên tri đã loan báo. Tin Mừng kể lại: Họ hối hả ra đi và gặp bà Maria, ông Giuse và Hài Nhi mới sinh đặt nằm trong máng cỏ. Khung cảnh họ nhìn thấy đầu tiên không phải là một tòa nhà sang trọng, mà là một gia đình đơn sơ nghèo nàn, nhưng mỗi thành viên lan tỏa ra sự thánh thiện. Họ cũng đã gặp được Hài Nhi mới sinh, bọc trong khăn và đặt trong máng cỏ như sứ thần đã báo trước. Mặc dù Tin Mừng không nói đến, nhưng chắc chắn các mục đồng đã tin và đã sấp mình thờ lậy trước Hài Nhi bé nhỏ. Các mục đồng sung sướng hạnh phúc vì thấy được một Thiên Chúa giống như họ, đồng cảm và chia sẻ cảnh nghèo khó đơn sơ và bị loại trừ như họ. Cuộc gặp gỡ của các mục đồng với Hài Nhi Giêsu quả thật là một cuộc gặp gỡ trong đức tin, đòi một bước nhảy dài. Các mục đồng phải vượt qua khung cảnh đơn sơ nghèo khó này, để tin Hài Nhi bé nhỏ yếu ớt kia là một vị Thiên Chúa, Đấng Tạo dựng và điều khiển mọi vật mọi loài. . Tin Mừng kể tiếp: Họ kể lại cho mọi người những gì họ đã nghe và đã thấy về Hài Nhi. Những kẻ nghe họ kể lại cũng ngạc nhiên về những gì được thuật lại, các mục đồng đã hoàn toàn được biến đổi để trở thành những người tiếp tục loan báo tin vui giáng sinh cho mọi người. 

Tuy nhiên, tình trạng lễ Chúa Giáng sinh không có Chúa vẫn đang diễn ra ở nhiều nơi, không chỉ ở những trang trí và các lễ hội bên ngoài, mà nó còn bắt nguồn không chỉ từ phong trào tục hóa, và từ nơi tâm hồn nhiều tín hữu. Nhiều người trong chúng ta không cảm nhận được tình thương cứu độ của Thiên Chúa dành cho mình. Nhiều người đã từ chối không tin, không đón nhận Chúa Giêsu là Chúa là Đấng cứu độ của mình. Vì thế đã bao mùa Giáng sinh trôi qua, họ vẫn không chuẩn bị gì cho tâm hồn, để khi mùa Giáng sinh qua đi giống như cây thông, và các đồ trang trí lại được dọn dẹp cất vào một chỗ để năm tới đem ra trưng bày như cũ, không thêm lòng tin, cũng không thêm lòng yêu mến và không biến đổi gì. Sự tục hóa ngày lễ Chúa Giáng sinh đang ảnh hưởng trực tiếp trên người trẻ. Các thống kê cho thấy, cứ sau mùa lễ Chúa Giáng sinh, các ca nạo phá thai tại các bệnh viện và cơ sở y tế lại tăng mạnh. Lý do là đêm 24/12 trở thành dịp ăn chơi, sa đọa thâu đêm, khiến cho nhiều bạn trẻ không thể dừng lại, để mình bị bản năng, dục vọng điều khiển. Những bạn trẻ này không chỉ xúc phạm đến ngày lễ Chúa Giáng Sinh mà còn xúc phạm nặng nề luật Chúa, làm tổn thương đến cuộc đời mình và tiếp tục gây thêm tội ác giết hại các thai nhi. Thật vậy, Thiên Chúa đến giải thoát chúng ta, Ngài muốn chúng ta sống ngay thẳng công chính, Ngài đến để ban lại cho chúng ta sự sống, Ngài muốn chúng ta giữ gìn và bảo vệ sự sống của mình và của người khác, cách riêng bảo vệ sự sống của các thai nhi. Ngài giải thoát chúng ta khỏi tội và sự chết, Ngài muốn chúng ta đừng để tội lỗi và thói xấu ràng buộc ta trở lại, nhưng dùng lời Chúa và các bí tích làm vũ khí và sức mạnh để giải thoát chúng ta. Ngài đến để đem lại cho chúng ta sự tự do của con cái Chúa, vì thế, chúng ta cần phải đứng thẳng, vươn mình, tự hào là con cái Chúa, đừng luồn cúi và làm nô lệ cho tội lỗi và xã hội hôm nay. Chúa đến để xóa bỏ hận thù và trao ban tình thương, Chúa muốn mỗi chúng ta trở thành sứ giả tình thương của Chúa cho gia đình, bạn hữu và cho tất cả những người chung quanh, đặc biệt là những người đang bị đau khổ, bị bỏ rơi, bị loại trừ. Mừng lễ Chúa Giáng sinh, chúng ta cầu xin Chúa cho mình và cho mọi người, cách riêng cho người trẻ biết vui hưởng một mùa Giáng Sinh thật thánh thiện an bình. Xin cho tất cả mọi người chúng ta gặp được Chúa Giêsu Hài Nhi không chỉ trong hang đá, nhưng còn trong Bí Tích Thánh Thể khi ta đón rước Ngài vào tâm hồn. Xin cho chúng ta noi gương các mục đồng, ra về trong hân hoan và nói cho mọi người về những gì mình cảm nhận, đã nghe và đã thấy. 

******

Lạy Chúa Giê-su, đêm nay, đêm thánh vô cùng, đêm mà Chúa đã giáng sinh vào nơi nghèo hèn tội lỗi để thánh hóa kiếp lầm than của nhân loại thành thánh, thành vương quốc Nước Trời, thành dân thánh và mọi người trở nên người nhà và là anh em với Chúa. Xin cho chúng con cũng biết sống tinh thần nhập thế như Chúa, là hòa mình vào mọi kiếp đời bất hạnh, hầu giúp mọi người có được phẩm giá xứng đáng, và đặc biệt hơn nữa là trở thành con cái Chúa. Amen.

CHÚA NHẬT IV MÙA VỌNG NĂM B


Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su. (Lc 1, 31)

Trong những ngày này nhiều người khi gặp nhau thường hỏi nhau: Noel có chương trình gì không? Câu trả lời thường là cái lắc đầu, người khác thì chuẩn bị cho bữa liên hoan với bạn bè, có người lại lên kế hoạch cho một đêm ở đâu đó, và dịp giáng sinh đối với họ đã trở thành một dịp vui chơi. Còn ở các siêu thị, các đường phố ở Sài Gòn người ta thấy các hình thức trang trí Noel hết sức sặc sỡ đẹp mắt, và vào đêm Giáng sinh mọi người đổ ra đường để đến các tụ điểm đó, ở những nơi ấy cũng có những hang đá, cũng có bộ tượng Chúa Giáng sinh, mà thực ra những hang đá ấy không hề có Chúa, mà chỉ là hình thức để dụ khách hàng đến vui chơi mua sắm. Còn đối với thanh thiếu niên, kể cả những em có đạo, khi hỏi về ngày lễ Giáng sinh là ngày gì có em không biết, mà chỉ biết ngày đó là ngày lễ Noel. Vâng, chính vì ngày nay người ta nhấn mạnh đến chữ Noel hơn là chữ Giáng Sinh, nên nhiều thanh thiếu niên cho rằng ngày lễ này là ngày lễ của Ông già Noel, vì đâu đâu cũng thấy hình ảnh ông già Noel hơn là thấy hình ảnh Giáng Sinh của Con Thiên Chúa. Và nếu trong tương lai, chính phủ công nhận ngày lễ Giáng Sinh là ngày lễ nghỉ như bên phương tây thì e rằng, lúc ấy mùa Giáng sinh sẽ mất đi ý nghĩa tôn giáo mà chỉ còn là mùa mua sắm, mùa lễ hội và mùa du lịch mà thôi. Ngược dòng lịch sử cách đây hơn 2000 năm, một thiếu nữ miền Nagiaret được vinh hạnh đón tiếp Thiên Chúa viêng thăm một cách rất âm thầm nhưng đầy thân tình. Người thiếu nữ ấy tên là Maria. Với lòng quảng đại và với lòng tin tuyệt đối vào quyền năng Thiên Chúa, cô đã không để đánh mất cô hội ngàn năm có một là cộng tác vào chương trình cứu độ của Thiên Chúa. Cô đã nhanh nhẹn đáp lời bằng hai tiếng xin vâng. Có thể nói : lời thưa xin vâng lúc này là lời đẹp nhất trong cuộc đời cô. Lời thưa xin vâng không những đã làm nên trang sử mới trong cuộc đời cô mà còn đưa nhân loại bước vào kỷ nguyên mới của lịch sử. Triều đại mới đã bắt đầu. Thời đại hồng ân đã khởi sự. Thiên Chúa đã trở nên Emmanuel ở cùng chúng ta mọi ngày cho đến tận thế.

Ngày hôm nay Thiên Chúa vẫn đang viếng thăm dân Người. Ngài đang đến trong thân phận những con người nghèo khổ, bất hạnh đang cần giúp đỡ, cảm thông. Ngài đang đến trong thân phận những hài nhi yếu ớt đang cần sự đón nhận, chở che. Ngài đang đến trong thân phận những người già neo đơn, bệnh tật đang sống lây lất từng ngày. Ngài đang đến giữa chúng ta. Ngài cũng có thể đã từng bị chúng ta khước từ. Ngài đã từng bị chúng ta xua đuổi, chúng ta tẩy chay, chúng ta loại trừ. Ngài vẫn đang âm thầm đến ngỏ lời từng cuộc đời chúng ta. Hãy rộng lòng đón nhận Chúa. Hãy quảng đại để chấp nhận Chúa. Hãy dấn thân và phục vụ Chúa qua những anh em đang cần sự trợ giúp của chúng ta. Vâng Thiên Chúa đã hạ sinh làm người và ở giữa chúng ta. Ngài không tự nhốt mình trong cung điện nguy nga tráng lệ, nhưng Ngài sinh ra giữa dân nghèo cùng cực. Ngài ở giữa những cảnh đời tha phương cùng cực nhất của nhân loại là “sinh vô gia cư, chết vô địa táng”. Ngài ở giữa nhân trần để chia sẻ cảnh đời vốn dĩ vô thường và lắm nổi trôi. Ngài ở giữa chúng ta để trao ban tình yêu cho những người bất hạnh, ốm đau, bệnh tật, bị ngược đãi, bị bỏ rơi. Ngài còn dành một tình yêu đặc biệt cho những người tội lỗi là phường thu thuế và gái điếm. Hôm nay, Chúa vẫn tha thiết mời gọi chúng ta hãy để cho Chúa được tiếp tục hiện diện trong cuộc đời chúng ta. Hãy để cho Chúa làm chủ cuộc sống của mình bằng việc tuân hành thánh ý Chúa. Hãy noi gương Đức Mẹ, chúng ta hãy dọn cho Chúa một cung lòng để Chúa ngự trị. Hãy đón nhận Chúa. Hãy sống cho Chúa. Hãy phục vụ Chúa trong anh em.
Hôm nay, Chúa vẫn tha thiết mời gọi chúng ta hãy để cho Chúa được tiếp tục hiện diện trong cuộc đời chúng ta. Hãy để cho Chúa làm chủ cuộc sống của mình bằng việc tuân hành thánh ý Chúa. Như thế cách đón mừng Đại lễ Giáng Sinh tốt nhất vẫn là việc đón Chúa vào tâm hồn của mình. Chúa chỉ có thể đi vào một tâm hồn thực sự sãn sàng muốn đón tiếp Chúa, Chúa chỉ có thể đi vào những gia đình biết mở cửa và đợi chờ Ngài. Những gì là kiêu căng tự mãn thì không thích hợp với Chúa, những gì còn bận vướng làm cho tâm hồn chúng ta không thanh thản như giận hờn, thù oán, tội lỗi, dục vọng đam mê, chơi bời, lười biếng... nó chính là những vật cản trở khiến cho chúng ta không thật sự ước muốn chân thành và quảng đại đón Chúa, những điều ấy cần phải được gỡ bỏ để cuộc tiếp đón Chúa được thoải mái hơn và thân mật hơn.

Đối với các bạn trẻ thanh thiếu niên thái độ đón Chúa của chúng ta như thế nào, chúng ta chuẩn bị những gì? Thưa- Đừng đánh mất ý nghĩa ngày Con Thiên Chúa xuống thế làm người bởi những cuộc vui, cuộc ăn nhậu thâu đêm, để rồi đi đến thác loạn và những hậu quả nghiêm trọng khác nữa. Đừng vô tình biến ngày đại lễ của chúng ta thành ngày lễ hội hình thức bên ngoài; Đừng biến nó trở thành ngày của ông già noel. Để tránh những thái độ như thế. Các bạn cần quay về với tâm tình tôn giáo và bầu khí đạo đức của giáo xứ, của gia đình, bằng chuẩn bị riêng cho tâm hồn mình sự thanh sạch nhờ Bí tích Giải tội và niềm vui thâm sâu nhờ Bí Tích Thánh Thể, bằng việc sum họp gia đình. Khi có Chúa ở trong tâm hồn thì các bạn sẽ không cần đến niềm vui nào khác nữa, khi có một bầu khí gia đình ấm cúng, các bạn sẽ cảm nhận được niềm vui Giáng Sinh, và nếu tham dự các lễ hội trần gian các bạn sẽ là người đem Chúa vào các lễ hội ấy, sống và thực hành như thế là cách chuẩn bị tốt nhất để đón Chúa. 

******

Ước gì trong mùa giáng sinh năm nay, lời cầu chúc Emmanuel không chỉ là Thiên Chúa ở cùng chúng ta mà ở cùng anh chị em chúng ta. Xin Chúa Giê-su là Đấng Emmanuel luôn hiện diện sống động trong cuộc đời từng người chúng ta, xin Ngài ban tràn đầy niềm vui thánh ân trong ngày mừng Chúa Giáng Sinh. Amen

Thứ Sáu, 22 tháng 12, 2017

LỄ THEO NGÀY 23.12


Phải đặt tên cháu là Gio-an. (Lc 1. 60b)

Bài Tin mừng hôm nay cho thấy việc Gioan sinh ra được Thánh sử Luca mô tả thật là ngắn gọn, nhưng cho thấy sự can thiệp đặc biệt của Thiên Chúa nơi con trẻ này. Trước hết, việc cưu mang và hạ sinh Gioan trong dạ của một phụ nữ đã quá hiếm muộn là không thể được, nhưng Thiên Chúa đã dùng quyền năng thương xót của Ngài trước hoàn cảnh hoàn toàn bất lực của con người để đem lại niềm vui lớn lao cho con người; đồng thời qua trẻ này Thiên Chúa sẽ thực hiện lời hứa của Ngài bằng sự chuẩn bị, sẵn sàng cho Đấng Thiên Sai đến để cứu độ dân Người. Vì thế, Gioan sau khi sinh ra có những dấu hiệu hết sức lạ lùng và ngạc nhiên, đến nỗi láng giềng và người thân thích không ai hiểu nổi, nhất là việc đặt tên cho con trẻ là Gioan. Ông Gioan có một sứ mạng đặc biệt, là người đi trước dọn đường cho Chúa đến. Ông là ngôn sứ quan trọng nhất trong khoảng giao thời giữa Cựu Ước và Tân Ước, ông sẽ làm phép rửa và giới thiệu Đức Giêsu cho dân chúng. Cuộc sống chay tịnh nhiệm nhặt của Gioan là lời tiên báo về con người Đức Giêsu, Đấng sẽ đến mở ra một triều đại mới giúp cho nhân loại hiểu được rằng Nước Thiên Chúa không phải nơi đầy vẻ xa hoa tráng lệ nhưng là vương quốc của sự nghèo khó và yêu thương, là thời của hòa bình và công chính, của tha thứ và chữa lành. Qua trẻ Gioan, Thiên Chúa đã bước xuống với gia đình ông Dacaria, khôi phục và trả lại phẩm giá cho bà Êlisabét gần một đời người chịu nhiều điều tiếng của hủ tục Do Thái vì son sẻ. Thiên Chúa đã đến với nhân loại, đến với dân tộc Do Thái giúp họ thoát khỏi ách nô lệ của tội lỗi và sự chết. Tình thương Thiên Chúa biểu lộ cách trọn vẹn trong con người Đức Giêsu mà ông Gioan sắp giới thiệu. Và cho đến cuối đời, Gioan đã đổ máu mình làm chứng cho Sự Thật, làm chứng cho Chân Lý Thiên Chúa là tình yêu. Ông là nhân vật lớn cuối cùng của Cựu Ước và là nhân vật đầu tiên của thời Tân Ước. Ngay từ lúc tượng thai trong lòng mẹ, trẻ Gioan đã mang một dấu ấn khác thường. Cha mẹ của Gioan là ông Dacaria và bà Êlisabét đều son sẻ và đã qua thời sinh nở, thế nhưng Thiên Chúa đã làm nên những điều kỳ diệu vượt sức tưởng tượng của loài người. Khi Gioan chào đời, sự có mặt của con trẻ đã làm những người họ hàng hết sức kinh ngạc lẫn vui mừng.Theo luật Do Thái, 8 ngày sau khi sinh, cả gia đình họ hàng họp lại làm phép cắt bì và đặt tên cho con trẻ. Bà Êlisabét đã gọi tên con trẻ là Gioan, và ông Dacaria cũng đồng ý như thế theo sự linh hứng của Thiên Chúa. Gioan là một cái tên chưa từng có trong dòng họ của ông Dacaria nhưng là tên do Thiên Chúa mặc khải. Trong Kinh Thánh, danh xưng “Gioan” có nghĩa là Thiên Chúa biểu lộ tình thương.

Thời Tân Ước, ngoài sự sinh hạ của Chúa Giêsu, thì chỉ có Gioan là người duy nhất được Thiên Chúa sai tổng lãnh thiên thần Gabriel loan báo về cuộc sinh hạ và truyền lệnh cho người cha đặt tên gì cho con trẻ. Theo văn hoá Phương Đông, người nào đặt tên cho ai, thì có toàn quyền pháp lý trên vận mệnh của người được đặt tên. Lại nữa, việc đặt tên cùng đồng nghĩa trao ban một sứ mệnh, như trường hợp các sư phụ đặt tên mới cho đệ tử. Vì thế, việc Thiên Chúa sai thiên thần đến loan báo sự đầu thai và đặt tên cho Gioan, nói lên việc Gioan đã được thánh hiến và hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa ngay từ trong lòng mẹ, đồng thời việc đặt tên cũng là trao ban cho Gioan một sứ mệnh là sẽ là Tiền Hô cho Con Thiên Chúa nhập thể và nhập thế. Chiêm ngưỡng biến cố này, mọi Kitô hữu cũng ý thức hơn về sự tái sinh của mình trong ngày nhận bí tích Rửa Tội, chúng ta được sinh ra trong Giáo Hội, được phục hồi quyền làm con Thiên Chúa và nhận một tên mới theo tên vị thánh bổn mạng. Và cũng từ đó chúng ta phải sống xứng đáng với ơn thánh, cũng như mang trên mình sứ mạng như vị Tiên Hô của Chúa, dọn đường cho Chúa đến với những nơi chưa nhận biết Người. Như vậy, mỗi cuộc đời chúng ta là một kế hoạch của Thiên Chúa, đòi hỏi chúng ta phải bước đi trong niềm tin, dù cuộc đời không thiếu những lúc tưởng chừng như không còn gì để hy vọng, chúng ta được mời gọi tin tưởng vào Thiên Chúa, Đấng không bao giờ bỏ rơi những ai kêu cầu Người, dù chúng ta lắm khi không hiểu được cách thức can thiệp của Chúa, hay đã hơn một lần cảm thấy vô lý trước Lời Hứa.

Chúng ta cũng thấy là khi nghi ngờ Lời Thiên Chúa thì ông Dacaria bị câm, đến lúc ông thực hiện Lời Thiên Chúa hứa để đặt tên cho con trẻ là Gioan thì ông lại nói được để chúc tụng Thiên Chúa. Điều này cho thấy, bao lâu con người còn nghi ngờ Lời Thiên Chúa, là bấy lâu tâm hồn con người còn bị đóng băng và không thể ca tụng Thiên Chúa, cũng như không thể thi hành chức vụ “ngôn sứ” là loan báo Ơn Cứu Độ cho người khác. Tắt một lời, khi chúng ta không có một tâm hồn đầy Chúa, thì không thể ca tụng Chúa và loan báo Tin Mừng. Như vậy, Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta hãy đón nhận Lời Chúa và thi hành Lời Chúa muốn chúng ta làm gì cho Người (như ông Dacaria đã làm là đặt tên cho con theo lệnh Chúa). Để rồi cũng như ông Dacaria, chúng ta mở miệng ca tụng Chúa và nói về Ơn Cứu Độ dành cho muôn dân.

*****

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết sống xứng đáng với ơn thánh, cũng như mang trên mình sứ mạng như vị Tiên Hô của Chúa, dọn đường cho Chúa đến với những nơi chưa nhận biết Người. Amen

Thứ Năm, 21 tháng 12, 2017

LỄ THEO NGÀY 22.12


Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, danh Người thật chí thánh chí tôn! (Lc 1, 49)

Bài Tin Mừng hôm nay nằm trong bối cảnh của cuộc thăm viếng. Mẹ Maria khi gặp chị họ là bà Elizabeth,  ngay giờ phút đầu tiên mới gặp nhau, bà Elizabeth đã cất lời ca ngợi Mẹ là Người có phúc nhất trong giới phụ nữ; Mẹ Maria cũng đã hân hoan vui sướng ca ngợi và cảm tạ Thiên Chúa vì Mẹ đã cảm nghiệm sâu sắc tình thương Thiên Chúa dành cho Mẹ: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa, Đấng Cứu độ tôi.”. Hẳn không ai trong tôi, bạn và anh chị đi vào giờ suy niệm hôm nay mà không biết đến bài ca này. Không chừng có người đang hát cùng Mẹ Maria nữa. Magnificat ! Bài ca mang cung bậc cảm xúc phong phú và tròn đầy này vẫn được cất lên mỗi chiều trong giờ kinh phụng vụ Hội Thánh. Bài ca đặc biệt được yêu thích không chỉ bởi người hiểu sâu biết rộng, mà cả nơi người đơn sơ, ít học, tầm thường, cùng khốn. Một trong những lý do giúp bài ca này được yêu mến hẳn vì đây là tiếng nói, là tâm tình, là xác tín của những người hèn mọn. Mẹ hát thay cho họ. Mẹ dâng lên Chúa, Mẹ ca khen Chúa, Mẹ tuyên xưng thay cho những người yếu về thể xác hay tinh thần, những người vất vả trong tâm hồn hay nơi cuộc sống, những mẹ góa con côi, những tù tội hay bần nông, ...
Thật vậy, ai là người dễ nhận ra sự hiện diện, tình yêu thương và tài chở che của Chúa trong mọi biến cố lớn nhỏ của đời mình, nếu không phải là những người cảm thấy sức mình hèn, trí mình mọn ? Ai là người hớn hở vui mừng, nếu nếu không phải là người nhận ra rằng chính Chúa đang từng bước giúp mình vượt qua những nỗi đau, những thiệt thòi, những mất mát trong đời ? Ai là người xác tín mạnh mẽ rằng Thiên Chúa giàu lòng thương xót cũng chính là vị thẩm phán công minh, nếu không phải là người đang cảm nhiệm mình bỗng nhiên được bù đắp những thiếu thốn, được bênh vực trước oan khiên, được bồi hoàn trước thiệt thòi và mất mát ấy ? – Còn tôi, bạn và anh chị, chúng ta từng trải nghiệm vì được ở trong số những người kể trên đây chăng ? Và nếu ai đó đã thực sự nhận ra Chúa đang ở với mình, đang hướng dẫn, bảo vệ, chở che, và tuôn đổ phúc lành của Ngài trên đời mình, liệu họ sẽ im lặng ? hay là cất cao lời Ngợi ca Lòng Thương Xót ? - Chắc chắn họ sẽ làm như Đức Mẹ hôm nay.

Có thể nói, Đức Maria đã cất lên bài ca của những người bị áp bức, mà trong đó Mẹ và bà Elisabeth diễn tả mối bận tâm của mình dành cho dân Israel. Đức Maria đã nhận vào trong con người của Mẹ một cảm thức và mối bận tâm của bà Anna sau khi bà này sinh hạ Samuel, và ca ngợi về tất cả những điều này vào trong một bài ca biết ơn. Thánh sử Luca giữ lấy cảm thức này cho chúng ta trong kinh Magnificat mà ngài đặt như là một lời dẫn cho việc công bố của Đức Giêsu về sứ mạng của Người là giải phóng người nghèo và những kẻ bị bỏ rơi (Lc 4, 18- 19). Khi hát lên lời này, Đức Maria như muốn tuyên bố, Thiên Chúa không đánh giá con người theo tiêu chuẩn trần thế. Những con người thành đạt, giàu sang và leo lên đỉnh cao quyền lực, có lẽ sẽ làm cho mọi người kính nể và sợ sệt, nhưng đối với Thiên Chúa thì không. Giàu sang và quyền lực trần thế chỉ là thứ chóng qua như “con người chóng qua như cỏ”. Thiên Chúa chú tâm đến người góa bụa, trẻ mồ côi, người hèn mọn, những con người không có chút quyền hành gì, những con người vô tích sự trước mắt người đời. Kẻ giàu sang quyền thế thường thoả mãn về mình; người nghèo hèn chỉ trông cậy vào Thiên Chúa. Kinh Magnificat là tuyên ngôn: Thiên Chúa là Thiên Chúa của người nghèo và người bị áp bức; phúc cho người nghèo vì có Thiên Chúa là Đấng luôn chăm sóc họ. Đức Maria là mẫu gương sự nghèo khó và lời kinh Magnificat mà Mẹ hát lên phản ánh việc Mẹ đứng về phía những người bị áp bức. Điều này làm cho lời kinh này mang một tính cách mạng vĩ đại: cần phải thay đổi vị trí xã hội để mọi người được bình đẳng trước mặt Thiên Chúa.

TÓM LẠI: Lời kinh Magnificat được thốt lên trong bối cảnh của cuộc thăm viếng bà chị họ Elisabeth, bao hàm hành trình truyền giáo đầu tiên của Mẹ Maria với đầy đủ tính năng của một cuộc truyền giáo thực thụ, khi Mẹ đem Chúa Giêsu đến cho người khác và trao ban Chúa Giêsu để những người lãnh nhận được tràn ngập niềm vui vì được cứu độ. Điều này cũng tựa như việc Phêrô cho anh què ở Cửa Đẹp Đền Thờ chính Chúa Giêsu và anh được chữa lành để rồi anh nhảy nhót tưng bừng ca ngợi Thiên Chúa. Biến cố thăm viếng làm nổi bật lên đặc trưng của người môn đệ là: Đức tin, đức ái và cảm thông -nghĩa là mỗi Ki-tô hữu đều mang trên mình niềm tin phó thác cho công trình cứu độ của Thiên Chúa, thực hiện đức ái Kitô bằng việc dấn thân phục vụ và trao ban niềm vui, đồng thời cảm thông và bênh vực cho những người nghèo hèn và những người bị áp bức trong xã hội.

 ********

Lạy Mẹ Maria, xin dạy và giúp mỗi người chúng con biết dâng lời ngợi khen, cảm tạ Thiên Chúa trong suốt cuộc đời, được thể hiện qua cuộc sống vui tươi, biết nhạy bén với những nhu cầu của tha nhân và sẵn sàng giúp đỡ họ bằng tình yêu của Thiên Chúa, để qua đó họ tin nhận có Thiên Chúa tình yêu trong cuộc đời chúng con và cả trong cuộc đời của họ nữa. Đặc biệt, xin Mẹ cầu bầu và hướng dẫn cho mọi người được đón nhận đức tin vào Thiên Chúa. Amen.

Thứ Tư, 20 tháng 12, 2017

LỄ THEO NGÀY 21.12

Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này? (Lc 1, 43)

Con Thiên Chúa, từ ngày truyền tin, lại còn là con Đức Maria. Hồng ân ấy, Đức Maria không giữ cho riêng mình, Người đã vội vã lên đường, đi thăm người bà con để chia sẻ cho nhau. Mở đầu bài Tin Mừng với từ “Hồi  ấy”, nghĩa là ngay sau biến cố Truyền Tin, ngay sau khi đón nhận Chúa Giêsu vào cung lòng, Đức Maria đã lên đường ngay. Mẹ vội vã lên đường như đây là một công việc gấp rút, cần phải thực hiện càng sớm, càng tốt. Đó là hình ảnh của một con người "đầy Chúa", sẵn sàng ra đi loan báo Tin Mừng, loan báo về Tình Yêu Thiên Chúa thực hiện trong Đức Kitô. Đúng thế, Mẹ đang cưu mang Đấng Cứu Tinh- một niềm vui lớn cho dân Israel đang trông chờ, nên Mẹ không chần chừ, không lưỡng lự mà đon đả lên đường đem Tin Mừng cho người chị họ của mình. Động lực thúc đẩy Mẹ không phải vì Mẹ tò mò xem Lời Thiên sứ nói về Êlisabét có đúng không? Cũng không phải mau mắn đến giúp bà chị, nhưng vì Mẹ tràn đầy niềm vui Tin Mừng, nên tức khắc cần chia sẻ ngay cho những người thân cận của Mẹ. Đây là một cách truyền giáo mà người Kitô hữu chúng ta cần học.

Sự xuất hiện của Mẹ sau tiếng chào đã làm cho bà Elisabeth được tràn đầy Thánh Thần và Gioan Tẩy Giả được cứu độ. Chúng ta hình dung ra ngay lúc này đây qua bài Tin Mừng, cảnh hai con người tràn ngập niềm vui: Niềm vui Mẹ đem Chúa đến cho nhà Giacaria, niềm vui của bà Eliazabeth phải kêu lên, niềm vui của Gioan trong bụng mẹ phải nhảy lên vui sướng, niềm vui của hai bà mẹ hạnh phúc vì đều đang được mang trong mình một mầm sống mới. Tuy nhiên, niềm vui chỉ thật sự viên mãn khi biết chia sẻ niềm vui, và khi chia sẻ thì cũng được nhận lại niềm vui để nên phong phú và trọn vẹn. Mẹ Maria đem niềm vui đến chia sẻ cho bà Elizabeth, thì cùng lúc mẹ đón nhận niềm vui vì Chúa đã thương cất đi nỗi nhục nhằn son sẻ của bà chị họ. Niềm vui càng nên trọn vẹn khi được cụ thể hóa bằng lời ca ngợi Chúa và phục vụ nhau. Mẹ Maria đã thốt lên bài ca Magnificat bất hủ và tận tình phục vụ bà chị họ Elizabeth trong thời kỳ thai nghén. Một tấm gương tuyệt diệu của “Bà Chúa” đối với con người. Quả thế, dù được diễm phúc hơn mọi người phụ nữ vì đã cưu mang Con Thiên Chúa, cưu mang Đấng Cứu Thế mà cả dân Israel và muôn dân trông đợi, nhưng Đức Maria đã không tự coi mình cao trọng trong phẩm vị “Hoàng Thái Hậu” mà hạ mình để phục vụ, mà người đầu tiên được diễm phúc Mẹ Thiên Chúa đến phục vụ là bà Elisabeth. Nếu Đức Giêsu là Chúa và là Thầy mà đã quì xuống rửa chân cho các môn đệ, thì trước đó chính Mẹ Người là Mẹ Thiên Chúa đã hạ mình phục vụ một thụ tạo, và với một công việc rất thấp hèn suốt một thời gian ba tháng theo lời kể của Thánh sử Luca (x. Lc 1, 56).

Ngoài ra, biến cố gặp gỡ giữa Maria và Elisabeth đã làm nổi bật lên tầm quan trọng của đức tin trong việc đón nhận, gặp gỡ và trao ban. Quả thế, sự gặp gỡ là khởi đầu cho những giao ước và nối kết các mối liên hệ trong cuộc sống. Muốn gặp gỡ đòi hỏi phải ra khỏi mình, ra khỏi chính nơi yên ổn của mình, ra khỏi những vướng bận ràng buộc mình để đến với tha nhân. Chính vì vậy, mà với khoảng cách giữa Nazareth và Ain Carem cả trăm cây số, nhưng vì tình yêu và muốn đem Chúa đến cho người chị họ, nên Mẹ Maria đã không quản ngại ra đi để gặp gỡ bà chị, dù khi đi phải chấp nhận nhiều từ bỏ đầy rủi ro. Nhưng theo Tin Mừng, để có được cuộc gặp gỡ này, đòi hỏi một sự tín thác tuyệt đối vào Thiên Chúa, từ đó mới dám ra đi, mới dám dấn thân không ngại rủi ro đường xa nguy hiểm. Tin rằng Chúa đã thực hiện cho mình và tin rằng Chúa cũng đã rất thương đối tượng mình gặp gỡ. Thật vậy, lúc nhận lời mời gọi của Thiên Chúa, Đức Maria cũng chưa biết Thiên Chúa sẽ đưa mình tới đâu, nhưng Đức Maria chắc chắn tin vào Thiên Chúa và chương trình của Người. Chính lòng tin sắt đá ấy đã làm cho Đức Maria xứng đáng được đón nhận Chúa Giêsu Kitô vào trong dạ mình, thông chia cho Người bản tính nhân loại để Người trở nên một phần tử loài người mới, và bắt đầu từ đó, một nhân loại mới đã được thai sinh. Chức vụ làm mẹ này là kết quả của lòng tin nơi Đức Maria vào Thiên Chúa. Đức Maria không những được tôn vinh về chức vụ làm Mẹ Đấng Cứu Thế về mặt thể xác, nhưng Mẹ còn cao trọng hơn mọi người về mặt đức tin. Đức Thánh Cha Phaolô VI đã nói: “Đức Maria là người môn đệ đầu tiên trọn hảo nhất của Đức Kitô và trọn hảo nhất về mặt đức tin”. Nếu Abraham là “tổ phụ những kẻ tin” (x. Rm 4, 12), thì Đức Maria là hiện thân sự hoàn hảo của đức tin. Abraham ra đi còn có một lời hứa “đất và dân”; Đức Maria đón nhận trách nhiệm trong một niềm tin phó thác mạng sống mình vào tay Thiên Chúa. Dù không có bất cứ một lời hứa nào, Đức Maria vẫn phó thác và đi hết con đường vâng phục của mình trên trần gian. Thiên Chúa còn sai sứ thần nắm bàn tay sát tế của Abraham để khỏi hạ gươm giết con một mình, còn Đức Maria không thấy bàn tay nào ngăn cản các lý hình giết chết Người Con yêu dấu.

*******

Lạy Chúa, như Mẹ Maria đã chia sẻ vào mầu nhiệm Chúa Giê-su Ki-tô trong tất cả chiều kích cuộc đời trần thế của Người, đặc biệt trong sự gặp gỡ và phục vụ. Xin cho chúng con trong cuộc lữ hành đức tin cũng biết noi gương Mẹ Maria, là sẵn sàng ra khỏi mình để đến gặp gỡ tha nhân, để phục vụ và trao ban Chúa cho họ. Amen.

Thứ Ba, 19 tháng 12, 2017

LỄ THEO NGÀY 20.12


Sứ thần đáp : “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ toả bóng trên bà ; vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa.” (Lc 1, 35)

Trong những ngày cuối của Mùa Vọng này, Giáo Hội cho chúng ta nghe bài Tin Mừng về biến cố truyền tin, để chúng ta hiểu được rằng đã đến lúc Ngôi Lời Thiên Chúa giáng sinh làm người, trong cung lòng của Mẹ Maria. Đây là cuộc truyền tin thứ ba sau hai cuộc truyền tin cho thánh Giuse và ông Dacaria, Thiên thần Gabriel được Thiên Chúa sai đến với Mẹ Maria và gửi cho Mẹ một sứ điệp quan trọng từ trời cao, tuy nhiên, cuộc truyền tin này mang một ý nghĩa sống còn khi tạo vật nín thở chờ tiếng “xin vâng” của Đức Maria để Con Thiên Chúa nhập thể đi vào trần gian.

Lời “xin vâng” không chỉ nói lên sự khiêm nhường và vâng phục cách đơn thuần, nhưng còn hơn thế nữa, Người xác tín và hoàn toàn đồng ý với chương trình của Thiên Chúa, nghĩa là “ngay bây giờ sẽ thụ thai”, mà Giuse không biết gì cả. Khi chấp nhận chương trình của Thiên Chúa, thụ thai để làm Mẹ Đấng Cứu Độ, Đức Maria biết rất rõ sự nguy hiểm đang chờ đón mình là có thể mất mạng vì luật Môsê sẽ ném đá thiếu nữ đã đính hôn mà có thai ngoài hôn nhân (x. Đnl 22, 22- 23). Ngoài ra, tiếng “xin vâng” còn là một tiếng can đảm vâng phục, tin tưởng phó thác cả mạng sống vào tay Thiên Chúa và tiếng “xin vâng” đó sẽ theo suốt cuộc đời của Đức Maria cho đến cây thập giá. Âm thầm chấp nhận tất cả, vì chương trình của Thiên Chúa. Thật vậy, Đức Maria nhận ra ý muốn của Đấng Toàn Năng trong lời thiên sứ và tùng phục quyền năng của Người, Mẹ đáp lại: “Tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói” (Lc 1, 38).  Như thế, Mẹ đã ưng thuận sự lựa chọn của Thiên Chúa, để nhờ Chúa Thánh Thần, trở thành Mẹ của Thiên Chúa, vì Mẹ được hướng dẫn bởi tình yêu hoàn toàn “tận hiến” cho Thiên Chúa một con người nhân bản, để cộng tác trọn vẹn mối hiệp thông vào chương trình cứu độ.  Sau hết, qua lời “xin vâng”, Mẹ Maria đưa ra cho chúng ta xem bức tranh của niềm tin, đó là một lời đáp trả ân sủng của Thiên Chúa. Đức tin không phải là một cái gì đó chúng ta sở hữu, nhưng một cái gì đó sở hữu chúng ta. Đức tin là lời đáp trả sự vâng phục đối với Thiên Chúa được biểu lộ trong cuộc sống của chúng ta. Trong Chúa Giêsu Kitô, chúng ta phải có kinh nghiệm về Thiên Chúa như tình yêu và sự cho đi; đó là ân sủng. Ân sủng là tình yêu chăm sóc của Thiên Chúa đã làm cho chúng ta. Tình yêu này không phải là hời hợt và tình cảm ủy mị, nhưng là cả một kế hoạch yêu thương Thiên Chúa ban cho nhân loại, qua biến cố Con Thiên Chúa xuống thế làm người. Ngoài ra, đức tin còn giúp chúng ta khám phá ra rằng: tất cả chúng ta được Thiên Chúa yêu thương, được Ngài tuyển chọn, và được Ngài ban phúc lành.

Tuy nhiên, cũng cần hiểu đúng trong sự “xin vâng” của Đức Maria chất chứa hoàn toàn với tất cả ý thức và tự do, Người được thiên sứ Gabriel giải thích ý nghĩa công trình của Thiên Chúa muốn được thực hiện nơi con người của Mẹ. Thật vậy, ý định của Thiên Chúa luôn được thi hành và chương trình của Thiên Chúa luôn được thực hiện, nhưng không phải bằng cách cưỡng bách hay ép buộc. Khi chương trình Thiên Chúa liên can đến con người mà Thiên Chúa trang bị cho được tự do, thì có thể nói, chương trình ấy phần nào lệ thuộc vào sự cộng tác của con người. Nếu Thiên Chúa sử dụng con người như những “con tốt” trên bàn cờ hay như những vật vô tri trong vũ trụ, thì mọi sự sẽ diễn ra trong trật tự và ổn định, nhưng Thiên Chúa đã không muốn thế, vì như vậy sẽ tước đi sự tự do -điều quí giá nhất trong tình yêu- con người, làm cho sự đáp trả mất đi ý nghĩa và giá trị của nó. Cũng thế, Đức Maria, với cả “nhân vị” của mình, Người đã thưa tiếng “xin vâng” với sự cộng tác cao nhất, trong sự tự do và trách nhiệm, cùng với một tình yêu không mức độ. Như vậy, qua lời “xin vâng”, Đức Maria để lại cho chúng ta một mẫu gương chói ngời về sự vâng phục và tín thác hoàn toàn trong tay Thiên Chúa, với cả ý thức tự do tận hiến cho Chúa. Mẹ trở thành một khí cụ tuyệt hảo trong tay Thiên Chúa để ban ơn cứu độ cho nhân loại. Mẹ đã qui về Thiên Chúa tất cả mọi đặc ân và vinh quang nhận được, khiêm tốn nhìn nhận mình là “nữ tỳ hèn mọn” và tất cả là do Thiên Chúa. Đặc biệt Mẹ đã can đảm thưa tiếng “xin vâng” để suốt cuộc đời âm thầm chấp nhận phó thác mình cho Thiên Chúa hầu cộng tác cứu độ loài người. 

Xin mẹ cầu bầu cho chúng ta cũng được tràn đầy ân sủng, khiêm tốn và xin vâng, để trở thành khí cụ trong bàn tay Thiên Chúa hầu đem Tin Mừng đến cho mọi người. Xin cho chúng ta luôn bước đi trong ân sủng, khiêm tốn qui hướng mọi sự về cho Thiên Chúa và không tự phụ về những thành công mình đạt được. Đặc biệt, luôn phó thác hoàn toàn cho Thiên Chuá trong sự vâng phục thánh ý Người, để nên hiến lễ hằng ngày dâng lên Thiên Chúa hầu mưu ích cho các linh hồn.

 *********

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết noi gương Mẹ Maria, luôn bước đi trong ân sủng, khiêm tốn qui hướng mọi sự về cho Thiên Chúa và không tự phụ về những thành công mình đạt được. Đặc biệt, luôn phó thác hoàn toàn cho Thiên Chuá trong sự vâng phục thánh ý Người, để nên hiến lễ hằng ngày dâng lên Thiên Chúa hầu mưu ích cho các linh hồn. Amen.