Translate

Thứ Năm, 2 tháng 3, 2017

THỨ SÁU SAU LỄ TRO - MỤC ĐÍCH CHAY TỊNH


Đức Giê-su trả lời: Chẳng lẽ khách dự tiệc cưới lại có thể than khóc, khi chàng rể còn ở với họ? Nhưng khi tới ngày chàng rể bị đem đi rồi, bấy giờ họ mới ăn chay. (Mt 9, 15)

Ăn chay là dấu chỉ của đền tội và lòng thống hối đi đôi với lời cầu nguyện xin Thiên Chúa đến giải thoát dân Người. Ngoài ra, những người đạo đức còn ăn chay vì lòng sốt sắng, như các môn đệ của Gioan Tẩy Giả và những người Biệt Phái, họ thường ăn chay mỗi tuần hai lần. Nhưng hôm nay qua cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu với môn đệ Gioan, chúng ta thấy được Chúa Giêsu khẳng định Thiên Chúa đang ở giữa dân qua Đức Giêsu, khi Người bảo rằng Tân Lang đang ở với họ, nên cần phải vui mừng. Ứng nghiệm lời tiên báo của ngôn sứ Isaia về thời Thiên Chúa đến viếng thăm như hôn ước giữa Thiên Chúa đối với dân Người (x. Is 62,4-5). Và để giải thích cho câu trả lời, Chúa Giêsu đã dùng hình ảnh minh họa: “miếng vải mới không thể vá vào áo cũ”, nghĩa là Người lên án về việc người ta muốn dùng cái đạo đức của mình để áp đặt cho người khác, muốn dùng cái bình luật cũ để đổ rượu giao ước mới vào. Rượu mới là Tinh thần của Tin Mừng, là niềm hoan lạc của Thánh Thần; bầu da cũ là tinh thần câu nệ lề luật, giữ luật vì ép buộc chứ không có niềm vui tự do của con cái Chúa. Thần Khí Thiên Chúa không thể bị giam hãm trong một phạm vi hay chính thể tôn giáo, Tin Mừng không bị bó hẹp trong phạm vi Israel nhỏ bé nhưng cần được loan báo cho hết mọi người, Thiên Chúa là Chúa tể muôn loài chứ không bị giới hạn trong đền thờ Giêrusalem. Đặc biệt, sống Tin Mừng đòi hỏi phải vượt qua những cái nếp cũ và những gì ngăn cản việc thực thi bác ái yêu thương.

Như vậy, qua việc chất vấn của các môn đệ Gioan Tẩy Giả, Chúa Giêsu đã nhân cơ hội này, dạy chúng ta những bài học:

- Đừng học đòi những người bắt bẻ môn đệ Chúa Giêsu về việc ăn chay bởi vì họ xét đoán người khác, bắt người khác làm theo ý của mình, bắt người khác phải giống như họ, tạo ra một khuôn mẫu để bắt người khác phải chiều theo ý mình.

- Trở thành môn đệ Chúa Giêsu, ta phải thay đổi cách sống cũ, từ suy nghĩ đến hành động, để mặc lấy cách suy nghĩ, cách hành động, cách sống mới cho phù hợp với Tin Mừng.

- Vải vá áo, rượu trong bình là hình ảnh diễn tả đời sống của ta. Chúa muốn tôi buớc theo Chúa thì cần phải thay đổi cách sống cho phù hợp với Tin mừng. Thay đổi tư tưởng, lời nói và hành động. Thay đổi để trở nên giống như Chúa Giêsu, hiền lành, khiêm nhượng, yêu thương phục vụ, khoan dung tha thứ…

*******

Lạy Chúa, nhờ hiệu quả của những việc lành trong mùa chay thánh, xin giúp chúng con biến đổi cuộc đời nên con người mới cho phù hợp với những đòi hỏi của Tin Mừng mà Chúa muốn nơi mỗi người chúng con. Amen

Thứ Tư, 1 tháng 3, 2017

THỨ NĂM SAU LỄ TRO


Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo. (Lc 9, 23)

Chúa Giêsu không những đã nói mà còn đi bước trước trong con đường thập giá đó. Tin Mừng hôm nay đưa ra cho chúng ta từng bước trên con đường thập giá mà đạt đến ơn cứu độ bằng việc: Từ bỏ và vác thập giá theo chân Chúa Giêsu. Thật vậy, bước theo Chúa mà với đầy dẫy những thứ cồng kềng vướng bận thì khó mà theo sát và theo kịp Ngài được. Cụ thể, việc chúng ta giữ đạo mà vẫn phải bon chen và ham mê công việc lấn át hết thời giờ cho Chúa, để không còn giờ để đọc kinh chung, để không đủ sức khoẻ đi tham dự lễ, để đến được nhà thờ thì chỉ còn ngủ…Vì thế, muốn theo Chúa thì phải từ bỏ bớt. Ở đây, Chúa Giêsu nói rõ là “bỏ mình”. Bỏ mình tức là bỏ chính cái tôi của mình, đó là sự từ bỏ khó khăn nhất. Cái tôi chính là cá tính của mỗi người, vốn dễ kiêu ngạo muốn trên mọi người, muốn thể hiện chính mình, muốn người khác theo ý mình; chứ không dễ gì khiêm tốn và phục vụ tha nhân. Nhưng đó lại là điều kiện của “thập giá”, bởi thập giá được làm bằng chất liệu khiêm tốn và phục vụ. Bỏ được có thế là rất đau, nhưng đó là một đòi hỏi của Tin Mừng. Các thánh Tử Đạo đã thực hiện được điều này trong thời bách hại. Còn chúng ta hôm nay, một khi đã bước theo Chúa, đã trở thành một người con của Chúa trong Hội Thánh, chúng ta có để cho con người cũ chúng ta mục nát đi có cởi bỏ những gì không thích hợp với một Kitô hữu không, đặc biệt là hãy chết đi cho tội lỗi để được sống như Đức Kitô, nghĩa là hãy giết chết những gì thuộc về thế gian trong con người cũ của ta không?

Ngoài ra, Chúa Giêsu còn bảo chúng ta vác thập giá mình mà theo Chúa. Chúa bảo chúng ta vác thập giá mình chứ không buộc vác giùm ai. Vác thập giá của mình, chính là việc chu toàn bổn phận công dân, bổn phận đối với Chúa và Giáo Hội trong đấng bậc mình. Vui nhận những trái ý nghịch lòng làm của lễ dâng Chúa.  Thật vậy, có ai đạt được vinh quang mà không khổ luyện, muốn thi đậu phải miệt mài đèn sách, muốn chiến thắng trong các cuộc thi phải đòi hỏi khổ luyện… và đặc biệt, muốn hưởng phúc Nước Trời phải biết hy sinh và chịu thử thách. Thế nhưng, ngày nay để được vinh thân phì gia không ít người Công Giáo đã không ngại “chối Chúa” là từ bỏ lề luật, bỏ đạo để bán mình cho “tà thần”(…). Nhẹ hơn, không ít người giấu diếm để khỏi người khác biết mình là người Công Giáo vì sợ bị chê cười hoặc bị kỳ thị trong công việc… Còn những ai dám sống thật và dám làm chứng cho Chúa và cho sự thật thì cái giá họ phải trả là chịu bách hại đủ đường từ chính thể chế chúng ta đang sống cũng như mất đi những cơ hội tiến thân…

TÓM LẠI:  Khi chúng ta chỉ tìm cái sung sướng cho thân xác đời này, thì sự sống tâm linh của chúng ta èo ọt, nhưng khi chúng ta chịu khó hy sinh, tuy làm cho đời sống thể lý có chút thua thiệt, nhưng sự sống vĩnh cửu của chúng ta đang triển nở.

*******

Lạy Chúa, trong Mùa Chay thánh này, Chúa mời gọi mọi chúng con từ bỏ lại tất cả những gì cản bước chúng con đến với Chúa và đến với nhau. Xin cho chúng con biết can đảm chấp nhận những trái ý nghịch lòng để cùng hiệp thông với Chúa trên con đường thánh giá cứu độ các linh hồn. Amen

Thứ Ba, 28 tháng 2, 2017

THỨ TƯ LỄ TRO


Còn khi ăn chay, anh em chớ làm bộ rầu rĩ như bọn đạo đức giả: chúng làm cho ra vẻ thiểu não, để thiên hạ thấy là chúng ăn chay. (Mt 6, 16)

Bắt ðầu vào Mùa Chay, Giáo Hội cho nghe ðoạn Tin Mừng kể lời huấn dụ của Chúa Giêsu về việc lành phúc ðức trong Mùa Chay là: Bố thí, cầu nguyện và giữ chay. Tuy nhiên, ðối với Chúa Giêsu, việc giữ những ðiều luật này không hệ tại ở số lượng mà là ở tinh thần, làm vì ai và vì mục ðích nào. Cả ba việc mà Chúa Giêsu dạy hôm nay đều có hai vế rõ ràng: “đừng và nên” Đừng như bọn giả hình khoe khoang và nên kín đáo không cho tay trái biết việc tay phải làm:

1. Khi làm phúc bố thí:
Có lẽ Chúa Giêsu cũng đã chứng kiến quá nhiều cảnh các người biệt phái Pharisiêu làm phúc hay dâng cúng chỉ nhằm để thiên hạ thấy mà ngợi khen họ, chẳng hạn việc các ông khệ nệ trịnh trọng giơ cao thả những quan tiền vào thùng bên cạnh một bà goá nghèo nhẹ nhàng bỏ vào thùng ba đồng kẽm nhỏ. Những cách làm như thế, thì Chúa Giêsu bảo rằng họ đã được phần thưởng rồi, phần thưởng đó là lời ca tụng của người đời, chứ chẳng có ký lô nào trước mặt Thiên Chúa. Vì trong mắt Chúa Giêsu, của cho không bằng cách cho, hàng trăm quan tiền của trọc phú chưa chắc đáng giá bằng ba đồng kẽm của bà goá, gánh cỏ của bác nông dân để nuôi ngựa kéo xe chở gạch xây dựng nhà thờ đáng giá hơn vạn lần hàng tỉ đồng của người phú hộ được khắc tên trên cột nhà thờ. Chúa bảo rằng, khi làm phúc đừng để cho tay trái biết việc tay phải làm, nghĩa là không nhằm tìm vinh quang nơi sự ca tụng của người đời, nhưng có Thiên Chúa là Đấng thấu suốt mọi sự, Người chuẩn nhận lòng thành của chúng ta.

2. Khi cầu nguyện:
Điều cần tránh: “khi cầu nguyện, anh em đừng làm như bọn đạo đức giả: chúng thích đứng cầu nguyện trong các hội đường, hoặc ngoài các ngã ba ngã tư, cho người ta thấy. Thầy bảo thật anh em: chúng đã được phần thưởng rồi” (Mt 6, 5). Vấn đề ở đây cũng cần xác định, không phải Chúa Giêsu hạ thấp việc cầu nguyện có tính cộng đồng nơi công cộng, để rồi có nhiều người biện minh “giữ đạo tại tâm” mà không bao giờ đến nhà thờ để tham dự thánh lễ, kinh nguyện chung và các bí tích. Nhưng Chúa Giêsu nhấn mạnh đến thái độ cầu nguyện, nghĩa là không phải để được mọi người ca tụng mình đạo đức, mà là để Thiên Chúa thấu suốt mọi bí ẩn mà chuẩn nhận cho lòng thành của chúng ta.

3. Khi ăn chay:
Chúa Giêsu dạy: “Còn anh, khi ăn chay, nên rửa mặt cho sạch, chải đầu cho thơm, để không ai thấy là anh ăn chay ngoại trừ Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả công cho anh” (Mt 6, 16). Dĩ nhiên là không phải cứ hễ giữ chay là phải xức nước hoa hay bận đồ đẹp hoặc giả bộ vui vẻ, mà là sự kín đáo âm thầm chỉ mình ta với Chúa. Không tìm vinh danh nơi lời ca tụng người đời, mà là để Thiên Chúa được vinh danh nơi sự hi sinh hãm mình của chúng ta.

TÓM LẠI: làm phúc bố thí, cầu nguyện và ăn chay là ba sinh hoạt chính trong đời sống đạo đức và là tinh thần của việc giữ mùa chay thánh, nhưng để trở thành phương thế đền tội và có công phúc trước mặt Chúa không hệ tại ở số lượng hay được ghi nhận từ người đời, mà là xuất phát từ tấm lòng chân thành cùng với tâm tình riêng tư giữa ta với Chúa.

*******

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã từng vào sa mạc để ăn chay cầu nguyện bốn mươi ngày đêm, xin cho chúng con cũng biết dùng mùa chay thánh này, để sống thật tốt với việc làm phúc, cầu nguyện và ăn chay theo tinh thần Chúa dạy trong bài Tin Mừng hôm nay. Amen.

Thứ Hai, 27 tháng 2, 2017

PHẦN THƯỞNG CHO NHỮNG NGƯỜI BỎ MỌI SỰ THEO CHÚA


Quả thật, nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, còn những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu. (Mc 10, 31)

Đoạn Tin Mừng hôm nay nối tiếp truyện người giàu có đến xin Đức Giêsu dạy phải làm gì để được sống đời đời, nhưng khi anh ta nghe Đức Giêsu bảo phải chia sẻ và đi theo Ngài, thì anh liền sụ nét mặt bỏ đi, Ngài lấy làm tiếc phải nói về anh: Lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa” (Mc 10, 25). Thế là ông Phêrô đại diện Nhóm Mười Hai lên tiếng hỏi: “Này chúng con đã bỏ mọi sự mà đi theo Thầy.” Sau khi đưa ra một loạt những việc từ bỏ: cha mẹ, anh em, ruộng vườn, nhà cửa…Chúa Giêsu khẳng định sẽ trọng thưởng gấp trăm ngay ở đời này cộng với sự ngược đãi, nhất là được sự sống đời đời mai ngày. Cách trả lời của Đức Giê-su trong bài Tin Mừng hôm nay, mời gọi chúng ta hiểu và nhất là kinh nghiệm một cách thật cụ thể điều mà Đức Giêsu hứa: “bây giờ, trong thời này, anh em sẽ nhận được ở mức độ gấp trăm nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con cái, ruộng đất”. Và quả thật, các môn đệ và đến lượt chúng ta được mời gọi nhận ra rằng, trong hành trình bỏ mọi sự để đi theo Đức Giêsu, mình đã thực sự nhận lại nhà, đất, anh em, chị em, mẹ, con cái gấp trăm. Bởi lẽ, quả thật chúng ta có nhiều nhà, nếu không muốn nói ở đâu cũng là nhà; và ai cũng là người thân của chúng ta, khởi đi từ những anh em cùng chia sẻ một đức tin và nhất là cùng một ơn gọi. Gấp trăm xảy ra được, bởi vì chúng ta vượt qua tương quan huyết thống và sở hữu, để đi vào tương quan Nước Trời là hiệp thông và chia sẻ. Phần thưởng gấp trăm ở đây không có nghĩa là về số lượng con số. Nhưng phải hiểu theo nghĩa là sẽ nhận được những giá trị khác quý giá gấp trăm lần. Phần thưởng sự sống đời đời mai sau là phần thưởng vô cùng to lớn, không gì có thể đánh đổi được giá trị của sự sống hạnh phúc đời sau.

Tuy nhiên lời hứa đó còn hàm chứa một thực tại hy sinh khác: đó là sự bách hại, ngược đãi mà người môn đệ phải chịu vì danh Đức Ki-tô. Quả vậy, lịch sử cho chúng ta thấy những người môn đệ của Chúa Ki-tô trong mọi thời đại đã phải chịu nhiều sự hiểu lầm, ganh ghét, thù hận, bách hại và có khi phải hy sinh ngay cả tính mạng của mình. Ngày nay nhiều nơi trên thế giới vẫn còn tình trạng kỳ thị và bách hại các Ki-tô hữu. Ở nước Việt Nam chúng ta có lẽ sự bách hại các Ki-tô hữu không còn. Tuy nhiên, ngấm ngầm họ vẫn còn chịu nhiều kỳ thị và thiệt thòi. Hơn thế nữa, khi dám sống vì Đức Ki-tô và vì tin mừng của Người là bản thân họ chấp nhận phải hy sinh, khước từ những gì không chính đáng về quyền lực, danh vọng, tiền tài và nhiều thú vui khác nữa. Chúa Giêsu còn nói: kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, còn những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu. (Mc 10, 31). Đó là sự nghịch lý của Thiên Chúa, bởi tư tưởng của Người không giống những tư tưởng của chúng ta. Thiên Chúa yêu thích những kẻ khiêm nhường và Người hạ bệ những kẻ kiêu căng cậy quyền ỷ mạnh. Đây cũng là câu châm ngôn thường xuyên được nhắc lại trong Tin Mừng,vì chúng ta được mời gọi để phục vụ mọi người, và đó cũng là cách thức để chúng ta thi hành sứ vụ Chúa trao ban. Người muốn chúng ta đừng bao giờ ỷ lại, hay chểnh mảng trong nhiệm vụ, nhưng phải luôn hy sinh cố gắng và kiên trì trên bước đường theo Chúa.

*******

Lạy Chúa, trong hành trình bước theo Chúa, chúng con chấp nhận những mất mát đau thương vì sự từ bỏ. Xin cho chúng con luôn xác tín rằng, chỉ có Chúa là trên hết và là gia nghiệp đời đời cho chúng con, để dù sống giữa thế sự thăng trầm chúng con vẫn luôn vững bước. Amen

Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2017

HÃY ĐÁP TRẢ TIẾNG CHÚA MỜI GỌI


Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào nước Thiên Chúa (Mc 10, 25)

Trong bài Tin Mừng hôm nay, sau khi khuyên anh thanh niên bán hết tài sản mà cho người nghèo rồi đến theo mình nhưng bị từ chối, Đức Giê-su đã nói: Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa.” (Mc 10, 25). Xét một cách tổng quát thì không một con lạc đà nào có thể chui qua lỗ kim được. Điều này có nghĩa là không một người giàu nào có thể vào được Thiên Đàng. Nhưng trên thực tế, nhiều nhà quý tộc và ngay cả một số vị vua, hoàng tử… cũng được Giáo Hội là Thân Mình Đức Kitô suy tôn lên bậc hiển thánh.Như vậy, Chúa Giêsu muốn nhắn nhủ chúng ta điều gì khi tuyên bố điều đó?

Thật ra, sự giàu có mà Chúa Giêsu nói tới ở đây không chỉ căn cứ trên tổng số tài sản của một người nhưng còn dựa trên thái độ sống của người đó nữa. Khi nghe câu Lời Chúa: “Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa” (Mc 10, 25), lắm lúc ta cảm thấy dường như Chúa đang nói đến người khác vì mình vẫn là một người nghèo. Đôi khi ta lại cảm thấy an toàn hơn một số người khác vì ta chưa phải là một người giàu có. Nhưng không chừng, những người mà ta nghĩ là họ ít cơ hội vào Thiên Đàng hơn chúng ta lại có thể vào Nước Thiên Đàng trước chúng ta. Bởi số tài sản mà ta có cũng không nguy hiểm cho bằng thái độ giàu có của mỗi chúng ta. Có thể chúng ta không có nhiều tài sản nhưng vẫn là những người giàu có khi sống với một thái độ tự mãn, tự kiêu, tự coi mình là trên hết mà không cần biết đến ai kể cả Thiên Chúa.Sự giàu có này thật là nguy hiểm vì nó làm ta cảm thấy mình quá đầy đủ đến nỗi không cần dựa vào một ai kể cả Thiên Chúa. Và như thế, ta khước từ lòng nhân hậu, tình thương và ơn cứu độ Chúa dành sẵn cho ta. Như vậy, với thái độ sống giàu có, ta tự đóng cửa Nước Trời và tự loại mình ra khỏi những người được Chúa kêu gọi.

TÓM LẠI: Tiền bạc tự nó không xấu mà cũng chẳng tốt. Điều quan trọng là chúng ta cần sống với một thái độ thanh thoát và làm chủ được chúng. Nếu không, chúng sẽ trở nên nguồn tai hại và là những sợi dây vô hình trói buộc ta. Nó khiến ta không thể đáp trả tiếng Chúa mời gọi và lôi kéo chúng ta ngày một xa Ngài hơn.

*******
Lạy Chúa, xin giúp chúng con luôn biết lắng nghe và ưu tiên thực thi lời mời gọi của Chúa trong những chọn lựa của cuộc sống hằng ngày. Xin Chúa giúp chúng con luôn nhận ra Chúa là nguồn hạnh phúc đích thực và là nguồn ủi an duy nhất của chúng con. Để nhờ đó, chúng con luôn sống với tâm tình đơn sơ, nghèo khó và cậy trông phó thác vào một mình Chúa chứ không phải nơi bất cứ một thụ tạo nào khác. Amen.

TÌM KIẾM NƯỚC THIÊN CHÚA VÀ SỰ CÔNG CHÍNH CỦA NGƯỜI


Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho (Mt 6, 33)

Bài Tin Mừng hôm nay làm rõ lên ý nghĩa về sự quan phòng của Thiên Chúa, Đấng làm chủ thời gian và không gian, làm chủ vận mệnh của vũ trụ và thế giới, làm chủ cuộc đời của mọi người chúng ta. Bởi thế, tin vào Chúa quan phòng là nhận Thiên Chúa làm chủ đời mình chứ không phải nô lệ cho tiền bạc; tin vào sự quan phòng của Thiên Chúa là lo tìm kiếm nước Thiên Chúa và sự công chính của Người. Tuy nhiên, sự tin tưởng vào Chúa Quan Phòng không mang tính cách thụ động, khoanh tay ngồi chờ “trời sinh voi, trời sinh cỏ”, không phải thái độ vô vi, yếm thế, buông trôi, và tín nhiệm hoàn toàn vào Thiên Chúa không có nghĩa là sống trong thụ động, mà là cộng tác với công việc của Thiên Chúa tùy ơn gọi của mỗi người. Quả thế, “đức tin chân chính phải thể hiện bằng việc làm”, càng tin, càng phải đem “hết sức mình, hết lòng, hết trí khôn, hết linh hồn” cộng tác vào công trình sáng tạo và cứu thế của Thiên Chúa; biết xây dựng trần thế tốt đẹp như khi Người dựng nên mọi sự tốt đẹp; biết xây dựng Nước Trời cho tình thương của Thiên Chúa trải rộng khắp mọi nơi.

Thật vậy, Chúa Giêsu không chủ trương cho chúng ta lười biếng hay ỷ lại, mà là muốn chúng ta đừng quá tin cậy vào sức mình, nhưng cần đến sự tin tưởng phó thác với sự quan phòng của Thiên Chúa, Người đưa ra một bằng chứng cụ thể để nâng đỡ đức tin của chúng ta vào sự quan phòng của Thiên Chúa đối với thụ tạo thượng đẳng của Người: “Chim trên trời, bông huệ ngoài đồng, chúng có đáng gì đâu, thế mà Thiên Chúa vẫn hằng nuôi nấng, để ý đến”, huống chi con người, vì con người được tạo dựng giống hình ảnh Thiên Chúa và được Chúa Giêsu Kitô cứu chuộc bằng chính giá máu của Người.

Tóm lại, đời sống con người chỉ có ý nghĩa khi biết quy hướng về Nước Chúa và sự công chính của Ngài nên Chúa dạy chúng ta phải biết xếp đặt thứ tự ưu tiên trong chọn lựa mục tiêu đời mình, phải biết biện phân đâu là cái chính yếu, tuỳ phụ, dù cuộc sống có bận rộn thì cũng biết đặt ưu tiên tuyệt đối cho việc tìm kiếm Nước Thiên Chúa. Vì hạnh phúc Nước trời mới là hạnh phúc cuối cùng của mỗi người. Nếu thiếu của cải vật chất, không tìm được công danh, sự nghiệp…con người vẫn có thể sống nhưng nếu không đạt được Nước Trời thì đó là một thất bại, và là bất hạnh lớn nhất vì lời lãi cả thế gian mà thiệt mất phần linh hồn nào có ích gì”. (Mt 16,26). Bởi vậy, Chúa nhắc nhở chúng ta, tiên vàn hãy tìm kiếm Nước Trời, còn sự khác Người sẽ ban thêm cho.  Và chỉ khi ta biết quy hướng, tin tưởng, tín thác vào sự quan phòng yêu thương của Người, chúng ta mới thấy cuộc sống có ý nghĩa và đáng sống; có thể an tâm vững tin để đối diện với cuộc sống mà không mất đi lòng trông cậy và vẫn một lòng hy vọng tin tưởng vào tương lai tốt đẹp giữa muôn vàn gánh lo cuộc đời.

******

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết phân định giữa việc chọn Chúa hay chọn tiền bạc, quá lo lắng đến vật chất hay luôn tín nhiệm vào sự quan phòng của Chúa. Xin cho chúng con biết ưu tiên tìm kiếm Nước Chúa và sự thánh thiện, để mọi thứ khác Chúa sẽ ban cho chúng con. Amen.

Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2017

HÃY CÓ TÂM HỒN GIỐNG TRẺ THƠ


Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Thiên Chúa là của những ai giống như chúng. Thầy bảo thật anh em: Ai không đón nhận nước Thiên Chúa như trẻ nhỏ, sẽ không được vào (Mc 10, 14-15)

Văn hóa Việt Nam từ ngàn xưa tới bây giờ vốn không xem trọng vai trò, vị trí của trẻ em, dẫu lắm sách vở, báo đài, ti vi, áp- phích, băng rôn vẫn  đau đáu lời kêu gọi “ Hãy chăm sóc trẻ em; trẻ em như búp trên cành; trẻ em là tương lai của đất nước...”, song trong lối hành xử gia đình, hay trong tương quan giao tiếp ở học đường, xã hội thì vai trò, tiếng nói của trẻ em vẫn luôn bị vùi dập theo kiểu “ con nít ranh; trẻ con biết gì; hỗn xược...”. Không chỉ có Việt Nam trong nền văn hóa Á Đông trọng nam khinh nữ coi thường con nít  mà  còn rất nhiều quốc gia khác chưa làm đúng quyền và nghĩa vụ chăm sóc cho những chủ nhân của nhân loại.  Vấn nạn ấy cũng được đề cập trong Tin Mừng ngày hôm nay khi thánh sử Máccô đưa chúng ta trở về bối cảnh văn hóa của Do Thái vào thời Chúa Giêsu, họ cũng trọng nam khinh nữ coi thường con nít, (không kể đàn bà và con nít - Mc 6, 30-44).Trẻ em luôn là thành phần không đáng kể đến.Những tưởng điều này chỉ tồn đọng trong lối hành xử hách dịch của giới tri thức, thông luật hay Pharisêu, song ngay cả những bình dân lao động như các môn đệ cũng  mặc lấy quan niệm phân biệt này,  khi mà các ông ngăn cấm trẻ em, không cho chúng đến với Chúa Giêsu. Song với Chúa Giêsu điều này lại khác, chúng  ta dễ dàng nhận ra rằng, Ngài yêu mến trẻ em cách đặc biệt khi Người nói: cứ để trẻ nhỏ đến với thầy, vì Nước Thiên Chúa là của những ai giống như chúng. (Mc 10, 14b). Điều này xem ra có sự phi lý  khi chúng ta suy luận rằng: nước trời là phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình  mỗi ngày; là phải qua cửa hẹp mà vào; phải từ bỏ cha mẹ, vợ con… tức là phải hy sinh, hãm mình, phải chiến đấu, chinh phục một cách kiên trì và kiên cường thì mới mong đạt được. Điều này chẳng phải chỉ phù hợp với những người lưng dài vai rộng, ý chí sắt đá hoặc những người học rộng tài cao, mưu lược mới mong thành tựu sao, chứ những đứa trẻ suốt ngày chỉ biết thích ăn hơn thích làm, thích ngủ hơn thích học, chỉ biết ru rú ở nhà, bám lấy cha mẹ, hay khóc nhè, làm nũng thì sao có thể nước trời thuộc về chúng được.

Tuy nhiên, Chúa Giêsu nói Nước Trời thuộc về những người mặc lấy tâm hồn trẻ thơ cũng bởi lẽ: trẻ thơ rất đáng yêu, các em chân thật, đơn sơ, không toan tính; không cậy dựa vào sức mình  mà biết nương vào sự trợ giúp của cha mẹ; các em nào có sự ganh đua, mưu kế, nghĩ gì nói thế chứ chẳng biết xu nịnh, xỉa xói hay ám chỉ ai bao giờ; các em có tâm  hồn bao dung, vị tha, sẵn sàng bỏ qua tất cả những lầm lỗi một cách vô điều kiện. Đó là tất cả những thứ mà người lớn chúng ta đã mặc lấy khi còn là trẻ thơ, nhưng nó đã nhạt mờ, tan biến khi ta đã để dòng đời vùi lấp đi những phẩm chất tốt đẹp đó. Chúa Giêsu nói nước trời thuộc về những người  có tâm hồn giống trẻ thơ, vì Ngài muốn chúng ta cũng phải đơn sơ, chân thành, có tâm hồn trong sáng, không tính toán, thanh thoát, và đặc biệt là luôn biết khiêm nhường mà cậy trông vào Thiên Chúa là Cha nhân lành.

******

Lạy Chúa, xin cho mọi người chúng con có tâm hồn đơn sơ trong trắng, để như những trẻ thơ vô tội, chúng con xứng đáng là những công dân Nước Trời, là nơi chỉ dành cho những ai đơn sơ bé mọn. Amen.