Translate

Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014

LÀM VIỆC DƯỚI ÁNH SÁNG CỦA CHÚA..!



“Anh tính làm gì thì làm mau đi.”  (Ga 13, 27b) Một câu nói tưởng như bình thường Chúa Giêsu nói với Giuđa với vai trò và bổn phận của người quản lý, nhưng nó lại diễn tả nội tâm con người khi đối diện với chính lương tâm của mình. Bởi vì tiếng lương tâm là tiếng Chúa !

Ngày nay, Chúa vẫn nói với mỗi người chúng ta: “Anh tính làm gì thì làm mau đi”, để mong mỗi người chúng ta cẩn thận trong hành động và chọn lựa dưới ánh sáng của Chúa. Con người chúng ta vốn yếu đuối nhiều khi không đủ sáng suốt để nhận ra ý Chúa và không đủ sức thi hành, đó là thân phận của con người như thánh Phaolô đã nói: “Điều tốt tôi muốn làm nhưng tôi lại không làm; điều xấu tôi không muốn nhưng tôi lại cứ làm”. Yếu đuối làm cho con người nản chí. Tội lỗi làm tiếng lương tâm bị lu mờ. Bi kịch của Giuđa cũng là bi kịch của mỗi người chúng ta, chúng ta có tự do trong cuộc đời nhưng đôi lúc chúng ta lại sử dụng tự do đó để chống lại Thiên Chúa.

Chỉ có Chúa Giêsu mới thực sự là người đã sống cho đến cùng thánh ý của Chúa Cha. Ngài nhận ra ý của Chúa Cha một cách rõ ràng và quyết tâm thực hiện bởi Ngài luôn kết hiệp với Chúa Cha bằng đời sống cầu nguyện liên lỉ. Như vậy, đây không chỉ là một cố gắng riêng tư, nhưng đó còn là một ân ban mà chúng ta chỉ có thể hiểu được khi nhìn ngắm cuộc đời của Chúa Giêsu.

Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn tín thác vào Chúa với mọi lựa chọn trong cuộc đời, cho dù đôi lúc chúng con có yếu đuối bất xứng đến đâu, chúng con vẫn tin tưởng vào tình yêu và sự tha thứ của Chúa.

CHÚA GIÊSU TUYÊN BỐ SỰ PHẢN BỘI CỦA JUDAH VÀ CỦA PHÊRÔ.



Sự phản bội của Judah Iscariot: Chúa Giêsu cho Judah biết sự phản bội của ông: Để khỏi gây hoang mang và ngộ nhận giữa các tông đồ, và cũng để cho Judah biết không có gì ông tính tóan qua được mắt Chúa, Ngài nói: “Thầy chấm bánh đưa cho ai, thì chính là kẻ ấy.” Rồi Người chấm một miếng bánh, trao cho Judah, con ông Simon Iscariot. Có lẽ chỉ có 3 hay 4 người biết kẻ phản bội: Chúa Giêsu, đương sự, Phêrô và Gioan. Khi biết kế họach bị bại lộ; ngay khi Judah vừa ăn xong miếng bánh, Satan liền nhập vào y. Đức Giêsu bảo y: “Anh làm gì thì làm mau đi!” Judah liền đi ra. Lúc đó, trời đã tối. Thánh sử Gioan muốn nhấn mạnh cho độc giả hiểu thế nào là “trời đã tối:” trời tối vì khi ăn Lễ Vượt Qua, trời bên ngòai đã vào đêm; nhưng tâm hồn của Judah từ lúc đấy cũng trở nên tăm tối, vì đã quay lưng lại với nguồn ánh sáng chân thật là Thầy mình.

Sự phản bội của Phêrô: Chúa Giêsu biết rõ tính tình của Phêrô: nhanh nhẩu đoảng, hứa đấy rồi quên đấy. Ông rất nhiệt thành, nghĩ sao nói vậy; sống về trái tim hơn là về trí óc. Vì thế, Chúa nhắc nhở ông: “Anh sẽ thí mạng vì Thầy ư? Thật, Thầy bảo thật cho anh biết: gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần.” Chúa Giêsu biết cả quá khứ, hiện tại, và tương lai của Phêrô. Đó là lý do tại sao Chúa nói với ông: “Nơi Thầy đi, bây giờ anh không thể theo đến được; nhưng sau này anh sẽ đi theo.” Ông chưa sẵn sàng theo Chúa hẳn lúc này, nhưng sẽ đến ngày ông sẽ cùng đi con đường thập giá với Chúa; lúc đó, lời ông nói “Con sẽ thí mạng con vì Thầy!” thành hiện thực.

Nhưng có một sự khác biệt lớn giữa hai sự phản bội của Judah và của Phêrô: Sự phản bội của Judah là sự phản bội có tính toán; sự phản bội của Phêrô là sự phản bội vì yếu đuối, xảy ra cách đột xuất vì không chuẩn bị. Sự phản bội của Judah không dành chỗ cho hối hận và trở lại; sự phản bội của Phêrô tức khắc quay về khi nhận ra mình đã làm điều đó: “Ông òa lên khóc!” (Mk 14:72).

Thứ Hai, 14 tháng 4, 2014

BA CHỊ EM VÀ MẦU NHIỆM VƯỢT QUA

Giống như trình thuật kể lại phép lạ Đức Giê-su làm cho anh La-da-rô được hồi sinh, vốn là bài Tin Mừng của Chúa Nhật V, Mùa Chay, năm A, chúng ta được mời gọi chiêm ngắm trong bài Tin Mừng hôm nay (Ga 12, 1-11) tương quan của ba chị em Mac-ta, Maria và Ladaro với Đức Giê-su.

Ba chị em, mỗi người mỗi “việc”; và chúng ta cũng có thể hiểu “việc” ở đây theo nghĩa biểu tượng, nghĩa là mỗi người mỗi cách thức phục vụ Đức Giê-su, mỗi người một cách thức đi theo Đức Giê-su, mỗi người một ơn gọi khác nhau; và như thế, mỗi người được mời gọi tôn trọng sự khác biệt của nhau, không giản lược người khác vào mình (nghĩa là buộc người khác phải giống như mình và làm như mình), và cũng không giản lược mình vào người khác (nghĩa là mình muốn giống như người khác và làm như người khác). Điều quan trọng nhất là lòng mến Đức Ki-tô.

1 . Cô Mác-ta lo hầu bàn, chúng ta chỉ nhìn thấy cô âm thầm lo hầu bàn. Giống như Đức Giê-su trong cuộc Thương Khó, chị như đạt được ơn bình an sâu thẳm trong tâm hồn:

- Bình an, nghĩa là tự do với mọi sự để yêu mến và phục vụ Đức Giêsu vẫn với và ngang qua công việc phục vụ nhỏ bé không tên của mình.

- Bình an, nghĩa là tôn trọng sự khác biệt nơi những ngôi vị khác và đi vào hiệp thông, nguồn dẫn đến hiệp nhất, thay vì giản lược những ngôi vị khác vào chính mình.

2. Cô Ma-ri-a lấy một cân dầu thơm cam tùng nguyên chất và quý giá xức chân Đức Giê-su, rồi lấy tóc mà lau. Cử chỉ diễn tả lòng mến Chúa và ước ao trao tặng tất cả cho Chúa. Qua hình ảnh dầu thơm cam tùng nguyên chất và quý giá xức vào chân Đức Giê-su, chúng ta được mời gọi đọc ra tình yêu vô ngần vô hạn mà cô Maria dành cho Đức Giêsu. Đức Giê-su hướng quà tặng của cô Maria tới cuộc Thương Khó mà Ngài sắp trải qua. Như thế, “Hương Thơm Bêtania” được tháp nhập vĩnh viễn vào Cuộc Thương Khó của Đức Giêsu, và cả Sự Phục Sinh nữa, vì hương thơm là biểu tượng của sự sống.

3. Anh La-da-rô là “sướng nhất”, được ngồi dự tiệc với Đức Giê-su. Tin Mừng chẳng hề nói một chi tiết nào về con người của anh, về “đức hạnh” của anh; và anh cũng chẳng phải là một trong các môn đệ đã bỏ mọi sự để đi theo Đức Giê-su rong ruổi cực khổ vất vả. Về anh, Tin Mừng như muốn làm nổi bật lên tình yêu nhưng không tuyệt đối Đức Giê-su dành cho anh. Giống như trường hợp của Đức Maria, tình yêu nhưng không tuyệt đối Đức Giê-su dành cho anh, chính là để anh cũng có thể dâng lại vô điều kiện cho Chúa tất cả, để anh thi hành “sứ mạng đặc biệt”, đó là cùng chết với Đức Giê-su và như Đức Giê-su, nghĩa là trong sự hiền lành tuyệt đối không chút phản kháng: “Các Thượng Tế quyết định giết cả anh Ladaro nữa” (Ga 12, 10).

Như thế, cả ba chị em đều thông phần trọn vẹn vào Mầu nhiệm Vượt Qua, chết và phục sinh của Đức Ki-tô, theo cách của mình, bởi lòng mến Đức Giê-su dành cho ba chị em và vì lòng mến mà ba chị em dành cho Chúa.

YÊU CHÚA - GHÉT CHÚA...! (tt)


“Hãy để cô ấy yên. Cô đã giữ dầu thơm này là có ý dành cho ngày mai táng Thầy” (Ga 12,7)

Chia Sẻ:
Thầy trò sống thân thiết gắn bó với nhau như “bát nước đầy”, còn mấy ngày nữa đâu, còn nhiều thời gian cho nhau nữa đâu mà người môn đệ thân yêu nỡ tiếc xót với Thầy mấy quan tiền nhỏ mọn. Tình với nghĩa mà hẹp hòi vậy sao? Ðời bạc bẽo và cay đắng vậy sao?

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, Giuđa là biểu tượng của mỗi người chúng con. Chúa có tiếc gì với chúng con? Còn gì quý nhất trên đời mà Chúa chưa ban cho chúng con? Mọi sự trong trời đất này là của Chúa mà sao Chúa như phải chờ đợi của bố thí của chúng con? Phải chăng vì yêu thương chúng con quá khiến Chúa đã hy sinh tất cả để ban tặng cho chúng con chính sinh mạng của Chúa?

Lạy Chúa Giêsu, xin tha thứ sự bất kính và xúc phạm nặng nề của chúng con. Xin cho chúng con biết chân tình cảm mến như Maria để đáp lại một chút tình yêu thương vô bờ của Chúa. Amen.

YÊU CHÚA - GHÉT CHÚA...!


“Hãy để cô ấy yên. Cô đã giữ dầu thơm này là có ý dành cho ngày mai táng Thầy” (Ga 12,7)

Chia Sẻ:

Sống ở trên đời người thương kẻ ghét đó là chuyện thường tình. Người thương ta thì luôn mong muốn sự tốt lành cho ta và kẻ ghét ta thì mong muốn điều ngược lại, luôn tìm cách nói xấu, kết án, dèm pha và tìm cách loại trừ.
 Cuộc sống của Chúa Giê-su cũng không đi ngoài thông lệ đó. Cuộc đời của Chúa cũng có nhiều người mến Chúa, thương Chúa, mà cũng có nhiều người dèm pha, chống đối và muốn loại trừ. Những kẻ thuộc nhóm ủng hộ Chúa trong đoạn Tin Mừng hôm nay là những người dọn tiệc đãi Chúa ở Bêtania là Lazarô, là Maria - người lấy dầu thơm xức chân Chúa. Những kẻ chống đối Chúa hay sắp đi vào con đường chống đối Ngài là các thượng tế ganh tị, là Giuđa Iscariốt - người thủ quĩ của nhóm môn đệ chung quanh Chúa Giêsu. Chúng ta hãy quan sát thêm thái độ của những kẻ chống đối Ngài, các thượng tế, những người lãnh đạo của dân Do Thái là những kẻ được dân chúng kính nể như những trí thức và đạo đức. Nhưng phải chăng đây là cái vẻ bên ngoài, vì bên trong tâm hồn xem ra như ẩn chứa đầy những chuyện xấu xa, mưu mô, ganh tị, tham quyền, sợ dân bỏ họ mà theo Chúa Giêsu? Vì thế, họ có ý định giết luôn cả Lazarô, xóa bỏ luôn cả dấu chỉ hiển nhiên của Thiên Chúa quyền năng hiện diện giữa con người.

Liệu trong đời sống chúng ta là những người mến Chúa hay ghét Chúa? Liệu chúng ta là những người có lòng nhân với anh em hay độc ác với anh em? Nhìn lại mình, đôi khi chúng ta cũng hành xử giống như những vị thượng tế Do Thái cố tìm cách loại bỏ những điều tốt lành nơi anh chị em mình. Khi mà ta ghen tỵ với người hơn mình lên tìm cách nói xấu, bôi nhọ và bới lông tìm vết để kết án tha nhân. Đôi khi chúng ta cũng hành xử giống như Giuđa Iscariốt. Giuđa theo Chúa nhưng ham mê tiền của, lấy của công để lo cho tư lợi riêng, lạm dụng danh nghĩa người nghèo, miệng nói lo cho người nghèo nhưng hành động ngược lại. Ðây là tội mà ngày nay có thể gọi là kinh doanh trên sự nghèo cùng của anh chị em.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa! Xin Chúa cho chúng ta luôn có một trái tim chân thành để biết yêu mến Chúa thật lòng và yêu mến tha nhân như chính mình. Xin loại trừ trong chúng ta những kiêu căng, giả hình để luôn sống khiêm nhu hiền hòa với mọi người.

Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

SUY TƯ LỄ LÁ....! (tt)


Đọc/Nghe bài Thương Khó của Tin Mừng Mát-thêu (26,14 - 27,66) chúng ta không thể không đặt cho mình ba câu hỏi sau:

- Một là tôi có suy nghĩ và hành động giống Giu-đa không? Có bao giờ tôi muốn Đức Giê-su làm theo ý mình không? Có bao giờ tôi đã cam tâm bán rẻ Đức Giê-su và Đạo Thánh của Người để lấy một chút vinh hoa, phú quí, quyền chức, tiền bạc hay thú vui không?

- Haì là tôi có suy nghĩ và hành động giống Phê-rô không? Phê-rô yêu Thầy thật sự và với tất cả tâm hồn và bầu nhiệt huyết. Nhưng Phê-rô ỷ vào sức riêng mình và sợ chết. Còn tôi, tôi có ỷ sức mình, có tự cao, tự đại, kiêu căng mà coi thường sự giòn mỏng của bản thân mình không? Tôi có sợ bị liên lụy với Đức Giê-su không?

- Ba là tôi có suy nghĩ và hành động giống như các môn đệ khác của Đức Giê- su không? Tôi có nhát đảm, có sợ bị thiệt thòi, sợ bị sa thải, sợ mất việc làm, sợ bị trù dập, sợ bị mang tiếng là người duy tâm lạc hậu khi người ta biết tôi là người Công giáo, là Ki-tô hữu không?

SUY TƯ LỄ LÁ


Ngày Lễ Lá cho ta chứng kiến những đổi thay bất ngờ của cuộc đời và của lòng người. Dân chúng vừa mới hân hoan cầm cành lá đón tiếp Chúa đã lập tức quay lại la ó kết án Chúa.

Chúa Giêsu vừa mới long trọng vào thành như một ông vua nay đã phải đứng trước toà Philatô như một tử tội.

Giuđa vừa ăn chung một bánh, uống chung một chén với Thầy đã vội vàng ra đi nộp Thầy.

Các môn đệ vừa mới ngồi đồng bàn với Thầy nay đã bỏ trốn.

Phêrô vừa mới hăng hái thề sống chết bên Thầy đã mau chóng hèn nhát chối Thầy.

Những biến cố dồn dập, những đợt sóng thù hận giận dữ dâng cao đến tột đỉnh như muốn nghiền nát Chúa Giêsu. Nhưng Người vẫn luôn giữ được tâm hồn bình an thanh thản, thái độ quan tâm ân cần và trái tim chan chứa yêu thương.