Translate

Thứ Ba, 1 tháng 4, 2014

ĐỪNG PHẠM TỘI NỮA...! (tt)



Tin Mừng Gioan hôm nay nói đến chuyện Chúa Giê-su chữa bệnh cho một anh bất toại tại một cái hồ, gần Cửa Chiên dẫn vào khuôn viên Đền thờ Giêrusalem. Hồ Bếtdatha này khá lớn, có hình chữ nhật, được ngăn làm hai phần. Chính vì thế có đến năm hành lang, nơi đây người bệnh nằm la liệt. Họ mắc đủ thứ bệnh hoạn tật nguyền khác nhau, nhưng ai đến đây cũng nuôi hy vọng khỏi bệnh. Giữa bao người ốm đau tàn tật đó, dường như Đức Giêsu chỉ thấy một mình anh. Ngài biết anh mắc bệnh đã lâu, nằm trên chõng một thời gian dài. Ba mươi tám năm, thời gian bằng một nửa đời người. Chính Đức Giêsu là người đến với anh và mở lời bằng một câu hỏi: “Anh có muốn trở nên lành mạnh không?”(Ga 5, 6). Câu hỏi có vẻ thừa này thật ra lại chạm đến nỗi khát khao sâu thẳm của anh. Nó đụng đến chờ đợi mòn mỏi của anh từ nhiều năm qua. Anh bất toại không trả lời câu hỏi của Đức Giêsu, người với anh vẫn còn xa lạ.

Nhưng anh lại muốn trải lòng cho người lạ này thấy cái ngõ cụt của mình, những lý do khiến mình phải nằm ở đây lâu đến vậy. “Tôi không có người đem tôi xuống hồ, khi nước động”: đó là lý do thứ nhất. Tôi không có được sự trợ giúp từ phía bạn bè thân thuộc. Tôi cô đơn, trơ trọi một mình.

Giá mà tôi có ai đó giúp tôi lúc cơ may đến… “Lúc tôi tới đó, thì người khác đã xuống trước tôi rồi”: đó là lý do thứ hai. Khi phải lê đi bằng chính sức của mình, thì tôi bao giờ cũng là người đến sau. Tôi đã cố gắng nhiều lần, nhưng luôn phải cam chịu thất bại. Bây giờ tôi còn dám tin vào mình nữa không? Anh bất toại mong có một người bạn đem anh xuống nước đầu tiên. Anh mơ thấy ngày trồi lên từ hồ nước, ướt sũng, nhưng đi lại bình thường. Anh chẳng tin rằng ngày ấy là hôm nay. Người bạn anh mong đang ở gần, kéo anh ra khỏi nỗi cô đơn. Anh sẽ được khỏi bệnh mà người vẫn khô ráo.

Hôm nay Đức Giêsu cũng hỏi tôi: Con có muốn trở nên lành mạnh không? Con có muốn ra khỏi sự bất toại kinh niên của mình không? Ngài mời tôi đứng lên và mạnh dạn bước đi, bỏ lại quá khứ tội lỗi. Sau khi được chữa lành, ngài dặn tôi đừng phạm tội nữa (Ga 5, 14).

ĐỪNG PHẠM TỘI NỮA...!


“Này, anh đã được khỏi bệnh. Đừng phạm tội nữa, kẻo lại phải khốn hơn trước!” (Ga 5,14)

Chia Sẻ:

Đối với một bệnh nhân đã 38 năm luôn sống trong căn bệnh của mình, lại không có người thân bên cạnh. Chúa Giêsu đã nhìn thấy và thấu hiểu điều đó.Chúa đã tỏ tình yêu thương của Chúa đối với anh. Nên Chúa đã cho anh ta khỏi bệnh và Chúa căn dặn anh ta đừng phạm tội nữa; kẻo phải khốn nạn hơn.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa Giêsu. Chúa cũng đang nhìn thấy và thấu hiểu mọi sự trong ngoài của mỗi người trong gia đình chúng con. Xin cho chúng con biết sám hối, biết chạy đến với Chúa, để được Chúa chữa lành với một quyết tâm chừa cải để khỏi tái phạm.

Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

NIỀM TIN LÀM ĐƯỢC MỌI SỰ...! (tt)



Trong các sách Tin Mừng, chúng ta thường gặp nỗi sợ hãi, lo lắng của những bậc cha mẹ trước căn bệnh hiểm nghèo của con mình.

Ông trưởng hội đường Giairô khẩn khoản nài xin Đức Giêsu “Con bé nhà tôi gần chết. Xin Thầy đến và đặt tay trên nó” (Mc 5, 23).

Bà dân ngoại gốc Canaan kêu lên: “Xin thương xót tôi, vì con gái của tôi bị quỷ ám trầm trọng lắm” (Mt 15, 22).

Người cha có đứa con bị động kinh cũng nài van Đức Giêsu: “Xin Thầy chạnh lòng thương mà cứu giúp chúng tôi” (Mc 9, 22).

Trong bài Tin Mừng hôm nay viên sĩ quan, có lẽ của vua Hêrôđê, cũng năn nỉ: “Xin Ngài xuống cho, kẻo cháu nó chết mất !” (Ga 4, 49).

Bệnh tật và cái chết đang đe dọa đứa con khiến cha mẹ khổ đau và bối rối. Họ không muốn mất đứa con đã trở nên một phần của đời họ. Họ vội vã đến với Đức Giêsu như đến với một nơi có thể cấp cứu kịp thời. Họ tin vào sự hiện diện của Ngài, vào sự chữa lành mà Ngài đem lại. Lòng tin của viên sĩ quan đã lớn lên từ từ. Ông tin nhờ nghe người ta nói về những gì Đức Giê su đã làm ở vùng Giuđê. Ông gặp Ngài vì tin Ngài có thể chữa đứa con trai đang nguy tử của ông bằng cách đi với ông về nhà ở Caphácnaum (Ga 4, 49). Nhưng sau đó ông tin vào uy quyền của lời Đức Giêsu : “Ông cứ về đi, con ông sống!” nên ông vâng lời đi về nhà một mình (Ga 4,50). Chẳng cần sự hiện diện, chỉ cần lời của Ngài nói từ xa cũng đủ để con ông khỏi bệnh. Lòng tin của ông được vững vàng hơn khi ông kiểm chứng và biết rõ chính vào giờ Ngài nói thì con mình được chữa lành (Ga 4, 53). Bây giờ hẳn ông đã tin trọn vẹn vào chính con người Đức Giêsu. Lòng tin ấy lôi cuốn cả gia đình ông tin theo.

NIỀM TIN LÀM ĐƯỢC MỌI SỰ



Người cha nhận ra là đúng giờ đó Chúa Giêsu bảo ông: “Con ông mạnh rồi”, nên ông và toàn thể gia quyến ông đều tin. (Ga 4,53)

Chia Sẻ:

Bài Phúc Âm hôm nay kể về việc Chúa Giêsu chữa lành người con trai của viên sĩ quan Dân Ngọai, không bằng việc đặt tay, nhưng bằng đức tin của người cha. Viên sĩ quan năn nỉ Chúa Giêsu về nhà chữa trị cho con ông, Chúa Giêsu bảo: “Ông về đi, và con ông sống!” Ông tin tưởng trở về; và đang khi còn trên đường, đầy tớ của ông chạy ra báo tin con ông đã khỏi bệnh vào đúng thời gian mà Chúa Giêsu hứa với ông.

Có một sự khác biệt to lớn giữa người có và không có niềm tin: Người có niềm tin luôn lạc quan hy vọng, ngay cả trong những lúc tăm tối nhất của cuộc đời, như khi phải sống trong đau khổ, bệnh tật, hay phải đối diện với thần chết. Người không có niềm tin sống mà không biết hướng về đâu. Họ không có nghị lực để đương đầu với đau khổ, bệnh tật, và đứng trước cái chết, họ không dễ dàng chấp nhận.


Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014

HÃY TIN ĐỂ ĐƯỢC THẤY...!


Lắng nghe bài Tin Mừng Chúa Nhật Thứ Tư Mùa Chay hôm nay, chúng ta nhận thấy rõ có ba cách nhìn thể hiện:

1. Nơi người mù bẩm sinh được chữa lành 

2. Nơi nhóm Biệt Phái. 

3.  Nơi Chúa Giêsu

Chúa Giêsu nhìn con người cách trong suốt bằng tình yêu thương. Người mù từ khi mới sinh nhìn sự thật bằng đức tin trong khiêm tốn. Nhóm Biệt Phái nhìn sự thật bằng những định kiến, loại trừ trong sự tự mãn kiêu căng.

Sự thật về Đức Giêsu là Đấng Cứu Thế không thể nhìn bằng đôi mắt thường mà thấy, mà chấp nhận được đâu, nhưng cần phải nhìn bằng con mắt đức tin và chỉ với đức tin mà thôi. Người mù bẩm sinh đã nhận ra Chúa Giê-su, tin vào Chúa Giê-su, vì anh ta đã nhìn thấy nhờ con mắt đức tin, hơn là anh ta nhìn thấy bằng đôi mắt thể lý. Trong đức tin thì không có những thành kiến, những định kiến loại trừ. Đó là điều khác biệt giữa người có đức tin và kẻ không có đức tin. Người có đức tin là người sống rất thật với lòng mình, không giả hình, dối trá, như người mù bẩm sinh khi được thấy, được biết sự thật thì anh đã tin và đã tuyên xưng niềm tin vào Chúa Giêsu: “Thưa Ngài, tôi tin. Rồi anh sấp mình xuống trước mặt Người” không chút so đo tính toán, dù phải trả giá rất đắt như: bị người Biệt Phái trục xuất, cha mẹ và người thân không dám ra mặt ủng hộ, chở che và không dám nhận là thân thiết, bạn bè…

Đời sống đức tin của chúng ta đôi lúc cũng phải trả giá bằng nhiều hy sinh. Trong hành trình đức tin có đôi lúc chúng ta đã qua được bước một là nhận ra được sự thật, sự tốt lành, nhưng đã không tiến xa vì chưa can đảm đi tiếp bước hai này. Để có thể đi tiếp bước hai này, anh mù đã phải nhờ Chúa thêm sức nâng đỡ. Chúng ta cũng thế thôi, hãy tin nhận Chúa là ánh sáng, hãy đón nhận sự hướng dẫn dạy bảo của Chúa, để chúng ta đủ vững tin, được thấy chân lý như người mù bẩm sinh được kể trong Tin Mừng.

Mùa Chay mời gọi ta sống tinh thần biến đổi và sám hối, cùng cầu nguyện cho nhau, xin Chúa ban ơn soi sáng và nghị lực, để mỗi người chúng ta biết thay đổi cách nhìn và tin nhận Chúa Là Anh Sáng, để trong Anh Sáng của Chúa, ta nhận ra những điều mù tối trong tâm hồn ta cần được chữa lành, và để dám can đảm sống và làm chứng cho cho sự thật.
 Hãy tin vào Chúa Giêsu để được thấy!

Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

HÃY CẦU NGUYỆN ĐÚNG CÁCH


 “Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi.” (Lc 18, 13b)

Chia Sẻ:

Chúa Giêsu đưa ra dụ ngôn người Pharisêu và người thu thuế lên Đền Thờ cầu nguyện. Chúa cho tất cả chúng ta đều thấy được phong cách cầu nguyện của mỗi người. Người sấp mình đấm ngực thú tội; được tha thứ để trở thành người công chính. Một người đứng thẳng người kể công và lên án người anh em, không nhận được thêm gì, mà lại phạm thêm tội xúc phạm đến người anh em trước mặt Thiên Chúa.

Người này sống rối, người kia lười đi lễ, người này gia đình tệ..... và thế là họ bị tẩy chay khỏi hội đoàn, tẩy chay khỏi những công việc của giáo xứ....Những hoàn cảnh ấy có khác chi hình ảnh của người thu thuế khi cùng vào đền thờ cầu nguyện chung với ông Pharisêu.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa Giêsu. Chúa muốn chúng con khiêm tốn, nhận ra mình là tội nhân trước mặt Chúa mỗi khi cầu nguyện.

Nhưng, Chúa ơi! Pharisêu thời nay đông như quân Nguyên. Khó hơn Chúa nhiều lắm, trong đó có con nữa! Con xin Chúa giúp con nhìn ra đích thực con người của mình trước Chúa và trước anh em, để con không lên án anh em mình.

HAI THÁI ĐỘ KHI CẦU NGUYỆN



Cầu nguyện là nói chuyện với Thiên Chúa. Con người cần biết Thiên Chúa là ai và những gì Thiên Chúa thích; đồng thời con người cũng cần biết mình là ai và những gì mình ao ước. Vì thế, cần chuẩn bị tâm hồn và có thái độ xứng đáng trước khi cầu nguyện. Để dẫn chứng thái độ thích đáng khi cầu nguyện, Đức Giêsu kể dụ ngôn sau đây với một số người tự hào cho mình là công chính mà khinh chê người khác:

(1) Thái độ của người Pharisêu: Người Pharisêu đứng thẳng, nguyện thầm rằng: "Lạy Thiên Chúa, xin tạ ơn Chúa, vì con không như bao kẻ khác: tham lam, bất chính, ngoại tình, hoặc như tên thu thuế kia. Con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập của con.” Có nhiều điều sai trong cách cầu nguyện này: Hành vi bên ngòai biểu lộ tâm hồn bên trong. Cách đứng thẳng biểu lộ ông cho mình là công chính; và nếu ông đã công chính, ông đâu cần đến Thiên Chúa. Lời nói của ông cũng xác tín điều này, ông so sánh mình với những lọai người tội lỗi, và nhận thấy ông quá tốt lành.

(2) Thái độ của người thu thuế: Còn người thu thuế thì đứng đằng xa, thậm chí chẳng dám ngước mắt lên trời, nhưng vừa đấm ngực vừa thưa rằng: "Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi.” Ông nhận ra Thiên Chúa là ai và ông là ai. Hành động và lời nói của ông chứng tỏ ông là người tội lỗi và đang cần tới lòng thương xót của Thiên Chúa. Ông biết ông không cần phải nói nhiều vì Thiên Chúa đã thông suốt cả.

Hậu quả của cuộc cầu nguyện là mục đích mà cả hai người cùng nhắm tới: Chúa Giêsu tuyên bố: “Tôi nói cho các ông biết: người này, khi trở xuống mà về nhà, thì đã được nên công chính rồi; còn người kia thì không. Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên.” Người thu thuế đạt được mục đích, người Biệt phái đã không đạt được đích, lại còn lãnh thêm tội vào mình.