Translate

Thứ Ba, 16 tháng 1, 2018

THỨ TƯ TUẦN 2 THƯỜNG NIÊN


Người bảo anh bại tay : “Anh giơ tay ra !” Người ấy giơ ra, và tay liền trở lại bình thường. (Mc 3, 5)

Giới răn Sabat được giải thích từ việc tin rằng Thiên Chúa sáng tạo trời đất muôn vật trong sáu ngày và ngày thứ bảy thì Người nghỉ ngơi. Chính vì vậy, nguyên thủy người ta nghỉ ngày thứ bảy (Sabat) như là một sự bắt chước Thiên Chúa, đồng thời dành một ngày cuối tuần để chỉ dành riêng cho việc phụng sự Thiên Chúa. Thế nhưng, càng ngày, luật Sabat được các luật sĩ giải thích chi tiết, cặn kẽ và dừng lại ở mặt chữ của luật: chỉ dừng lại ở cái lý mà đánh mất cái tình, giữ luật vì luật chứ không còn vì yêu mến Chúa và đánh mất đức ái mà luật nhắm tới.  Cũng vậy, trong đời sống công khai của Chúa Giêsu, các hoạt động của Ngài nhằm mục đích đem lại cho con người hạnh phúc và niềm vui. Vậy mà không biết bao nhiêu lần, Chúa Giêsu đã phải đối đầu với các đối thủ Pharisiêu nệ luật bắt bẻ không cho phép làm gì trong ngày Sabát, ngay cả khi đó là một việc lành phúc đức. Bài Tin Mừng hôm nay cũng cho thấy việc Chúa Giêsu vạch trần sự giả hình của họ, ngày Sa-bát mọi người đến nghe Lời Chúa thì họ đến với ý đồ xấu nhằm để hại người. Luật đối với họ sẵn sàng ném đá chết một người lượm củi nấu ăn, không dám đi đường cấm dù cấp bách liên quan đến sự sống cần cấp cứu. Họ coi việc giữ những điều lặt vặt hơn là mạng sống của một con người.

Bài Phúc Âm hôm nay thuật lại việc người Biệt Phái công kích Chúa Giêsu, nhân cơ hội người bị bại tay đến xin Chúa chữa lành tại hội đường vào ngày Sabát. Người Biệt Phái rình xem Chúa Giêsu có chữa cho anh ấy không để bắt lỗi Chúa vi phạm luật ngày hưu lễ. Chúa Giêsu biết rõ tư tưởng xấu xa của họ, nên Ngài hỏi: “Ngày Sabát được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu người hay giết người?” họ im lặng. Có lẽ vì câu hỏi của Chúa Giêsu phơi bày tâm tư, ý tưởng xấu xa thâm độc của họ: Không những họ dùng chốn tôn nghiêm, nơi hành đạo, làm ổ phục khích để tấn công Chúa, họ còn mang trong lòng ý định giết Chúa nữa. Chúa Giêsu đưa mắt nhìn họ cách giận dữ, Ngài buồn bực vì lòng họ chai đá. Thế rồi ngay lúc ấy, Chúa Giêsu vẫn hành động sứ vụ cứu độ của mình. Ngài chữa lành người bị bại tay cách công khai giữa Hội đường mọi người đều trông rõ. Phép lạ ấy còn là một lời giáo huấn, Chúa Giêsu nói rõ: ngày Sabát là ngày làm điều lành, tránh điều dữ, cứu mạng người chứ không giết chết, việc bác ái từ thiện cũng là việc phụng sự Thiên Chúa ngày Sabát. Người Biệt Phái không đối kháng nổi với việc làm và lời nói của Chúa Giêsu, họ căm giận Ngài đến cực độ. Người Biệt Phái ra khỏi Hội đường với lòng thù ghét Chúa, họ liên minh với phe Hêrôđê để tìm cách triệt hạ Chúa Giêsu bất chấp những đối nghịch về chính trị, và tôn giáo giữa hai bên. Sự thù ghét cao độ làm cho người Biệt Phái cứng lòng tối trí, họ tự mâu thuẫn với chính mình, không màng đến việc bảo vệ đường lối chính trị, không sợ cái hồn tôn giáo biến mất, họ trở nên kẻ độc hại và biến họ thành kẻ giết người.

Phương cách Chúa Giêsu thi hành sứ vụ cứu độ và truyền giáo trong bài Phúc Âm hôm nay, là một mẫu gương dạy chúng ta cần gắn bó với nhà thờ, như Chúa Giêsu gắn bó với Hội Đường, siêng năng tham dự Thánh lễ, cầu nguyện chung để có cơ hội gặp gỡ anh chị em, thuận lợi cho việc ta rao truyền lời Chúa, và làm tông đồ cho nhiều người. Chúng ta còn tạo điều kiện giúp nhiều người lắng nghe, học hỏi, chia sẻ và thi hành lời Chúa, làm Chúa hài lòng, làm cho nhiều người và chúng ta được ơn cứu thoát khỏi các tính mê tật xấu trong linh hồn, như người bại tay đã vâng nghe và làm theo lời Chúa truyền: “Anh đứng dậy, ra giữa đây…anh giơ tay ra” người ấy làm đúng theo lời Chúa Giêsu, và tay anh được trở lại bình thường. Ngày xưa trong sứ vụ cứu độ, Chúa Giêsu yêu thương mọi người ốm đau, quỷ ám, thì hôm nay Ngài cũng yêu thương chúng ta là những người yếu đuối, đầy đam mê xác thịt và tính mê tật xấu, và Ngài luôn cứu độ chúng ta. Bài Phúc Âm hôm nay cũng mời gọi chúng ta ghi khắc sâu xa giáo huấn của Chúa Giêsu về ngày hưu lễ: ngoài việc tham dự Thánh lễ và cầu nguyện, chúng ta còn cần làm thêm nhiều việc bác ái từ thiện hơn mọi ngày khác, vì những việc ấy cũng là việc thờ phượng Thiên Chúa cách tốt đẹp trong ngày Sabát. Bài Phúc Âm hôm nay cũng dạy cho ta một ý thức là: những kẻ thù của Chúa như nhóm Biệt Phái và Hêrôđê biết liên minh với nhau, để tìm cách triệt hạ Chúa Giêsu, tại sao chúng ta là những Kitô hữu. là môn đệ của Đức Kitô không bỏ đi những đối lập để hiệp nhất với nhau mà bảo vệ Chúa, làm sáng danh Chúa trong các tâm hồn và trong thế giới hôm nay. Chúng ta hiệp nhất với nhau để cầu nguyện, để làm việc bác ái từ thiện, cứu giúp, giải thoát mọi người khỏi nghèo đói, bệnh tật, đó là cách chúng ta yêu thương như Chúa yêu thương, truyền giáo như Chúa Giêsu để cho sáng danh Thiên Chúa và cứu độ các linh hồn, mà làm trọn ơn gọi Kitô hữu của chúng ta.

**********

Lạy Chúa, mọi điều luật chỉ có giá trị cứu độ khi được tuân giữ với lòng yêu mến Chúa và tha nhân, xin cho chúng con luôn biết đến với Chúa với tâm tình cảm mến tri ân và đến với anh chị em với tấm lòng yêu thương. Đó mới là tinh thần của điều răn mới mà Chúa muốn nơi mọi người chúng con. Amen.

Thứ Hai, 15 tháng 1, 2018

THỨ BA TUẦN HAI THƯỜNG NIÊN

Ngày sa-bát được tạo ra cho loài người, chứ không phải loài người cho ngày sabát. (Mc 2,27)

Ngắm nhìn vẻ đẹp hoàn mỹ của thế giới được vận hành một cách trật tự tuyệt vời ai mà không trầm trồ thán phục, ngợi khen? Vâng, Thiên Chúa đã tạo dựng nên thế giới này không lung tung lộn xộn, nhưng tất cả đều có qui luật của nó như: sự luân chuyển ngày đêm, tứ thời bát tiết, vạn vật bổ túc giúp nhau sinh tồn… Và khi vận hành trong quĩ đạo, qui luật ấy nó đươc bảo đảm an toàn tốt đẹp. Nếu có gì đó trái với luật tự nhiên thì tai họa sẽ xảy ra - thế giới vật chất cũng thế mà thế giới tâm linh cũng vậy; đối với thế giới tâm linh, lương tâm sẽ là tiếng nói bảo đảm cho qui luật sống của con người và giúp con người cộng tác với Thiên Chúa trong việc hình thành các qui luật sống. Vì thế, Luật lệ là một yếu tố không thể thiếu trong xã hội loài người. Không một tổ chức, xã hội nào tồn tại nếu không có luật lệ. Xã hội có luật của xã hội, tôn giáo có luật của tôn giáo, đoàn thể có luật của đoàn thể, công ty có luật của công ty, mỗi quốc gia, dân tộc đều có luật lệ cho riêng mình….Luật lệ phục vụ đời sống con người, giúp cho thế giới phát triển phong phú, bảo vệ quyền lợi con người và làm cho đời sống con người thêm an toàn hạnh phúc. Do đó thi hành luật lệ chính là bổn phận của mỗi con người trong xã hội. Và cũng vì vậy, nếu có luật lệ nào trái với những qui tắc trên thì chắc chắn nó cần phải xét lại.

Bài tin mừng hôm nay nói đến luật ngày sa-bát – một điều luật quan trọng bậc nhất của người Do-thái.  Bộ luật của người Do Thái nhận tại núi Sinai khi Chúa truyền cho Môisen chỉ có 10 điều, nhưng được giải thích cách tỉ mỉ trong Sách Lêvi và Đệ Nhị Luật thành hơn 500 điều. Một trong những điều quan trọng là ngày nghỉ Sabat, thuộc giới răn thứ 3 trong thập điều, được tuân giữ chi tiết, cặn kẽ và nếu phạm vào có thể bị ném đá chết. Luật lệ của người Do-thái chi li như thế, và những người Pha-ri-sêu là những người đặc biệt giữ luật hết sức tỉ mỉ, nên chúng ta không lạ gì khi họ bắt bẻ các môn đệ Đức Giê-su đã bứt lúa khi đi đường trong ngày sa-bát. Vì họ cho rằng bứt lúa là làm công việc của người thợ gặt và chà xát lúa trên tay là làm công việc của người thợ xay. Quá chú trọng đến hình thức của luật mà họ quên đi cốt lõi của luật là tình yêu; Thiên Chúa ban cho họ luật là để họ có thể sống hạnh phúc hơn trong tình Chúa, tình người chứ không phải để họ giữ luật vì luật cách khổ sở. Thiên Chúa đã tạo dựng con người và ban cho con người quyền làm chủ. Vì vậy mà ở đây, Đức Giê-su nhắc lại quyền ấy cho họ hiểu : Ngày sabát được làm ra vì con người, chứ không phải con người vì ngày sabát.  Bởi đó, Con Người làm chủ luôn cả ngày sabát” (Mc 2, 27-28). Thực ra, khi ban bố lề luật, Thiên Chúa muốn sự yêu mến và tự nguyện, nhưng dần già, được giải thích quá tỉ mỉ đến cả những chi tiết nhỏ nhặt. Để rồi, các tiến sĩ - kinh sư - biệt phái thì sinh ra vụ luật và dùng luật làm thứ bình phong che chắn và làm lợi cho họ, còn dân chúng thì cảm thấy nặng nề, để rồi thay vì yêu mến và tự nguyện, họ chỉ giữ vì buộc phải giữ và luật trở thành gánh nặng đè trên vai họ. Còn chúng ta, ngày hôm nay chúng ta thường giữ luật vì cái gì? Có những người thiếu hiểu biết, thiếu tình yêu nên thường tìm cách né luật, trốn luật, không tôn trọng luật chung và nhiều khi còn có những hình thức gây rối. Có những người lại quá nệ luật, biến luật thành ông chủ và trở thành khắt khe, thiếu bao dung, thiếu tình bác ái. Chúng ta nên nhớ ưu tiên của luật là phục vụ cho hạnh phúc con người. Do đó phải có sự tế nhị, có tình yêu thực sự trong tâm hồn thì chúng ta mới có thể giữ luật cách tự do, tròn đầy và làm cho cuộc sống của mình cũng như của tha nhân được sung mãn.

Hơn thế nữa, bài Tin mừng hôm nay còn đặc biệt nói đến việc giữ luật ngày “của Chúa”. Người Ki-tô hữu chúng ta được mời gọi dành riêng ngày Chúa nhật cho Thiên Chúa để thờ phượng, tạ ơn vì biết bao ơn lành chúng ta đã lãnh nhận nơi tay Ngài, nhất là tưởng niệm, kính nhớ sự thương khó và sự phục sinh của Đức Giê-su Ki-tô bằng việc tham dự Thánh lễ, cùng nhau hiệp thông trong niềm tin, trong tình liên đới và huynh đệ. Đồng thời đó cũng là ngày để chúng ta quan tâm tới nhau, chia sẻ với nhau trong tình yêu, nơi gia đình, trong lối xóm, làm việc tông đồ, từ thiện, bác ái… (x. GLHTCG, 2011 s. 2186. 2188. 2289. 2247); vì thế, là người Công Giáo, ngày sa-bát (Thiên Chúa nghỉ ngơi – sau sáng tạo) của người Do Thái đã được thay thế  bằng Ngày Chúa Nhật (Chúa Giêsu Phục Sinh – sáng tạo mới), chúng ta đã tuân giữ Ngày Chúa Nhật như thế nào:

-  Tham dự Thánh Lễ vì lòng yêu mến hay vì bắt buộc phải đi lễ?

-  Làm việc bác ái hay là dửng dưng với những hoàn cảnh khó khăn của đồng loại mà ta gặp thấy? Chúng ta có nhân danh ngày nghỉ, lấy cớ việc đi lễ… để rồi không đếm xỉa đến những người gặp hoạn nạn đang cần đến sự giúp đỡ của chúng ta.

-  Chúng ta giữ gìn luật Ngày Chúa Nhật cốt để phô trương chính mình và lên án người khác không?

*********

Lạy Chúa! Xin cho chúng con biết sống tâm tình cảm tạ và hiếu kính với Thiên Chúa là Đấng đã yêu thương, tạo dựng và cho chúng con được làm con cái của Ngài. Xin cho chúng con biết dùng thời giờ của ngày chúa nhật như ân lộc Chúa ban để thờ phượng, tôn vinh Chúa; bồi dưỡng thể chất, tinh thần để có thêm năng lượng sáng tạo mới làm cho cuộc sống thêm vui tươi và hạnh phúc. Đồng thời xin cho chúng con luôn nhớ cốt lõi của luật là tình yêu và khi yêu thương là chúng con “chu toàn lề luật” để chúng con biết tôn trọng và thi hành những luật lệ chính đáng của xã hội và những luật Chúa truyền cho chúng con trong tình yêu mến, liên đới và xây dựng.

Chủ Nhật, 14 tháng 1, 2018

THỨ HAI TUẦN 2 THƯỜNG NIÊN

“Cũng không ai đổ rượu mới vào bầu da cũ, vì như vậy, rượu sẽ làm nứt bầu, thế là rượu cũng mất mà bầu cũng hư. Nhưng rượu mới, thì phải bầu mới.” (Mc 2,22)

Hầu như trong tôn giáo nào việc ăn chay cũng được coi trọng. Nhưng, nếu coi ăn chay như việc làm vụ hình thức mà quên mất tinh thần của nó là đặt mình khiêm hạ trước nhan Thiên Chúa và tha thiết xin được kết hợp mật thiết hơn trong tình thân với Chúa thì chẳng được ích gì. Đây là điều hôm nay Chúa Giêsu lên án các Pharisiêu và nhắc nhở chúng ta.

Vào thời Chúa Giêsu, việc ăn chay là một hành động tôn giáo quan trọng nhất của người Do Thái. Những người đạo đức như các môn đệ của Gioan Tẩy giả và các người biệt phái đều là những người thực hành việc ăn chay. Nhưng ngoài ý nghĩa ăn chay là một hành động tôn giáo,việc ăn chay còn nhằm để cầu xin Đấng Mêsia mau đến. Tuy nhiên, việc ăn chay xét như một việc thực hành đạo đức tự nó không có đủ ý nghĩa, nhất là việc ăn chay để khoe khoang thì lại càng chẳng giá trị đạo đức nào. Trong cuộc đối thoại với người Pharisiêu hôm nay Chúa Giêsu đặt việc ăn chay vào trong tương quan đích thực của nó: Ăn chay là phương tiện để đến với Chúa, chứ không để thay thế cho Chúa. Các môn đệ Chúa không ăn chay, không phải vì họ không đạo đức, nhưng họ đạt được điều ăn chay nhắm đến, đó là sự hiện diện với Chúa. Chúa Giêsu còn ví thời đại đó như bữa tiệc cưới đang diễn ra  và khách mời không ai khác là các môn đệ. Các ông là những vị khách đầu tiên được mời, là dấu chỉ sống động báo hiệu thời bình an đã tới. Đã đến giờ tiệc cưới và Đấng Mêsia là người đãi tiệc, là chàng rể đang hiện diện và sống giữa họ. Trong bầu khí lễ hội tưng bừng như vậy thì tại sao lại phải ăn chay? Thay vì trả lời cho vấn nạn do người Do Thái chất vấn, Chúa Giêsu lại gợi ý cho họ suy nghĩ về con người của Ngài, về ý nghĩa thời đại mà họ đang sống và về vương quốc Nước Trời. Ngài còn vạch ra thời điểm mà các môn đệ sẽ ăn chay đó là:  khi  “Chàng Rể bị đem đi…” để tiên báo về phép rửa Vượt Qua mà Ngài sẽ hoàn tất trước khi về với Chúa Cha. Lúc đó, các môn đệ sẽ ăn chay để tha thiết mong chờ Ngài sẽ trở lại ( x Cv 14,1-3).

Lại nữa, trong câu trả lời của Chúa Giêsu: Các ông có thể bắt các bạn hữu đến dự tiệc cưới, ăn chay, đang khi tân lang còn ở với họ chăng?” (Mc 2, 19a): nghĩa là trong thời gian của sự vui mừng. Hơn nữa, Ngài còn đẩy họ xa hơn nữa với hai dụ ngôn nhỏ để mở rộng viễn tượng này: “ vải mới, rượu mới, bầu da mới…”( Mc 2. 21 .22).  Với hình ảnh cụ thể hết sức sống động, Chúa Giêsu muốn người nghe hiểu rằng: một thời đại mới đã xuất hiện, phá vỡ những nghi thức đời thường theo lối cũ sáo mòn. Trật tự lệ luật cũ đã không còn phù hợp, cần phải thay đổi suy tư và hành vi để đón chờ “ giờ của Chúa”. Đó chính là thái độ của mỗi người khi bước vào Cộng đoàn Kitô hữu: cần mặc lấy tinh thần mới, tinh thần của Đức Kitô và mang lấy hình ảnh mới, vươn đến tình trạng con người trưởng thành đạt tới tầm vóc viên mãn là Đức Kitô; Cần bỏ đi những sai lầm, cũ kỹ, lỗi thời, cần loại ra những dự định riêng tư không phù hợp ý Chúa. Nhưng dù hiểu theo nghĩa nào, thì tự bản chất việc ăn chay của người Do Thái là một phương thế rất tốt, và chính Chúa Giêsu cũng ủng hộ việc chay tịnh là phương thế để chống lại ma quỷ và chước cám dỗ. Nhưng ở đây, Người nhấn mạnh đến tinh thần ăn chay chứ không phải sự tỏ lộ ra bên ngoài như đầu tóc bù xù, mặc đồ xuếch xoác, mặt mày ủ rũ, thiểu não… để thiên hạ khen là đạo đức thánh thiện.

Lời Chúa xưa kia cho người Do Thái, nay cũng cật vấn chúng ta, mỗi khi chúng ta đứng trước những chọn lựa: giữa ý riêng và ý Chúa. Có những dự phóng, chương trình thật tốt đẹp, thật có ích….Nhưng không phù hợp ý Chúa, chúng ta có dễ dàng bỏ đi những toan tính đó không ? Chúng ta đang đi tìm Chúa hay chỉ đi tìm những công việc để làm cho Chúa? Chúng ta đang làm vinh danh Chúa hay đang lôi kéo về mình những khen ngợi, ca tụng của trần gian? Nhìn lại mình, đôi khi, trong cuộc sống chung tại gia đình, trong cộng đoàn, hay bất kỳ tập thể nào, biết đâu nhiều lúc chúng ta cũng rơi vào thái độ của những người Do thái ngày xưa, khi chúng ta vì quá gắn bó với truyền thống nên không thể chấp nhận được bất kỳ sự đổi mới nào,hay vì quá bám víu vào nếp suy nghĩ của mình nên không chấp nhận được tư tưởng, ý kiến, cách sống của một người nào đó có vẻ khác ta. Tất cả những điều này xảy ra chỉ là vì ta coi mình quá quan trọng, coi mình là sự thật, là chân lý nên tự cho mình có quyền thẩm định, đánh giá người khác. Như vậy, qua việc chất vấn của người Do Thái, Chúa Giêsu đã nhân cơ hội này, dạy chúng ta những bài học sau:

- Đừng học đòi những người bắt bẻ môn đệ Chúa Giêsu về việc ăn chay bởi vì họ xét đoán người khác, bắt người khác làm theo ý của mình, bắt người khác phải giống như họ, tạo ra một khuôn mẫu để bắt người khác phải chiều theo ý mình.

- Trở thành môn đệ Chúa Giêsu, ta phải thay đổi cách sống cũ, từ suy nghĩ đến hành động, để mặc lấy cách suy nghĩ, cách hành động, cách sống mới cho phù hợp với Tin Mừng.

- Vải vá áo, rượu trong bình là hình ảnh diễn tả đời sống của tôi. Chúa muốn tôi buớc theo Chúa thì cần phải thay đổi cách sống cho phù hợp với Tin mừng. Thay đổi tư tưởng, lời nói và hành động Thay đổi để trở nên giống như Chúa Giêsu, hiền lành, khiêm nhượng, yêu thương phục vụ, khoan dung tha thứ…

*******

Lạy Chúa, Chúa dạy chúng con biết hãm mình để chiến đấu chống lại chước ma quỷ cám dỗ, xin cho chúng con cũng luôn ý thức rằng việc ăn chay hãm mình trở thành phương thế đền tội và có công phúc trước mặt Chúa không hệ tại ở số lượng hay được ghi nhận từ người đời, mà là xuất phát từ tấm lòng chân thành cùng với tâm tình riêng tư giữa chúng con với Chúa. Amen

Thứ Bảy, 13 tháng 1, 2018

CHÚA NHẬT 2 THƯỜNG NIÊN A

Người bảo họ: “Hãy đến mà xem.” Họ đã đến và xem chỗ Người ở, và ở lại với Người ngày hôm ấy, lúc đó độ chừng giờ thứ mười. (Ga 1,39)

Công nghệ quảng cáo ngày nay đã đạt đến một mức độ cao và có tầm ảnh hưởng rất rộng. Nhiều lần lặp đi lặp lại một đoạn quảng cáo, sẽ làm cho người nghe nhớ đến sản phẩm nào đó. Cũng vậy, công nghệ báo chí truyền thông đang có một ảnh hưởng rất lớn trong sinh hoạt xã hội, và có thể thay đổi xã hội. Thời Chúa Giêsu chưa có báo chí cũng như phương tiện truyền thông hiện đại, để giới thiệu Chúa Giêsu cho mọi người, Thiên Chúa đã dùng đến một nhân vật nổi tiếng đó là Gioan Tiền hô. Lời Chúa hôm nay cho thấy, khởi đầu sứ vụ công khai của Chúa Giêsu, mọi người chưa biết Ngài là ai, từ đâu đến, nhưng Gioan Tiền hô đã biết và đã công khai giới thiệu Chúa Giêsu cho các môn đệ và mọi người: Đây là Chiên Thiên Chúa, đây là Đấng xóa tội trần gian. Chính Người là Đấng mà tôi đã nói tới: Có người đến sau tôi, nhưng trổi vượt hơn tôi, vì Ngài có trước tôi. Lời giới thiệu ngắn gọn nhưng bao hàm một niềm tin sâu xa của Gioan vào Đức Giêsu, Đấng mà ông có nhiệm vụ dọn đường cho Ngài. Gioan Tiền Hô đã ý thức rất rõ về sứ mạng của mình là kẻ dọn đường và chuẩn bị cho mọi người đón nhận Đấng Cứu Thế. Ông cũng biết điểm dừng của mình, ông khiêm tốn đứng lại nhường bước cho Đấng đến sau ông. Với những lời này, Gioan đã tin nhận và làm chứng cho mọi người về Đức Giêsu Nazaret, Ngài không phải là một con người thường, nhưng là Thiên Chúa trong hình dạng của một con người. Vì thế, nơi Ngài có đầy đủ quyền năng của một vị Thiên Chúa và Ngài đã dùng quyền năng Thiên Chúa để cứu chuộc và tẩy rửa tội lỗi cho nhân loại. Tuy nhiên, Ngài không thi hành quyền năng bằng bạo lực hoặc vũ khí hay quân đội, nhưng Ngài dùng tình yêu, lòng trắc ẩn để chinh phục thế giới, để quy tụ muôn dân trong sự săn sóc yêu thương của Ngài, và Chúa Giêsu chính là Con Chiên Thiên Chúa đã mang lấy tội của cả nhân loại từ trước đến nay, Ngài đã đem nó lên thập giá cùng với cuộc tử nạn thập giá của Ngài. Từ cây thập Giá, Chúa Giêsu đã dùng dòng máu và nước từ cạnh sườn đổ ra để tẩy rửa tội lỗi cho nhân loại và quy tụ muôn dân muôn nước trở về thành dân của Thiên Chúa. 

Ngày nay chung quanh ta, trong xóm chúng ta còn nhiều người chưa biết và chưa tin nhận Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế, là Đấng xóa bỏ tội trần gian. Chúng ta sẽ phải là người giới thiệu Chúa Giêsu cho họ. Tuy nhiên, chúng ta sẽ không thể nói về Chúa Giêsu một cách xác tín khi chúng ta chưa gặp Ngài, chưa tiếp xúc cá nhân với Ngài. Vì thế, để có thể tự tin giới thiệu cho mọi người như Gioan, chúng ta cần học biết về Chúa Giêsu nhiều hơn qua việc học hỏi giáo lý của Chúa, qua việc đọc và suy gẫm Kinh Thánh, vì không biết Kinh Thánh là không biết Chúa Giêsu. Kế đến, chúng ta còn phải gặp được Chúa Giêsu qua việc cầu nguyện, qua các giờ kinh sớm tối trong gia đình, nhất là gặp được lòng thương xót của Thiên Chúa nơi Bí tích Giải tội và tiếp xúc đụng chạm tới Thiên Chúa qua Bí tích Thánh Thể. Khi đó, chúng ta mới có thể xác tín và tự tin, không ngại ngần giới thiệu Chúa cho mọi người. Trước hết, hãy bắt đầu từ nơi các gia đình. Các bậc cha mẹ hãy đưa con đến với Chúa mỗi ngày trong thánh lễ để chỉ cho con biết Đức Giêsu chính là Chiên Thiên Chúa, là Đấng xóa tội trần gian. Kế đến, cha mẹ hãy học nơi Chúa Giêsu để biến mình trở thành người “gánh tội, xóa tội” cho gia đình bằng sự hy sinh âm thầm tận tụy trong nhiệm vụ làm cha mẹ để vun đắp cho đời sống thể xác và nhất là đời sống đạo đức của con cháu và của gia đình. Vì tương lai, vì hạnh phúc của gia đình, mỗi người cần dẹp bỏ cái tôi ích kỷ, sự tự ái vụn vặt để vun đắp cho cái chung của gia đình. Chính cha mẹ cũng cần học nơi Chúa Giêsu để biết cảm thông tha thứ cho nhau, cùng nhau vun đắp cho tình yêu và hạnh phúc của gia đình, làm cho gia đình thêm ấm cúng thuận hòa.

Sự tự tin giới thiệu về Chiên Thiên Chúa cho mọi người của Gioan là tấm gương cho mọi người và cách riêng cho các bạn trẻ. Hầu hết các bạn trẻ hôm nay đều sử dụng internet và các trang mạng xã hội, các bạn hãy tận dụng sự lan tỏa của nó để nói về Chúa Giêsu và Tin Mừng của Ngài cho người khác. Đừng chỉ vào mạng để thỏa mãn sự tò mò hoặc tự sướng, nhưng cần biết sử dụng chúng một cách cẩn trọng, khôn ngoan và có ích cho sự phát triển tốt của mình và đem đến an vui cho người khác. Quan trọng hơn, qua cuộc sống thường ngày, mỗi người được mời gọi giới thiệu Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế cho bạn hữu nơi công ty, chỗ làm việc, nơi buôn bán, để qua đời sống tốt lành hiền hòa, nhân ái của mỗi chúng ta, mọi người sẽ nhận ra Chúa Giêsu nơi chúng ta và nhận ra chúng ta là những chứng nhân đáng tin của Ngài.

******

Xin Chúa Thánh Thần thúc đẩy và đốt nóng lòng yêu mến Chúa Giêsu trong lòng chúng con và biến chúng con trở thành những chứng nhân không mệt mỏi nói về Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế, là Thiên Chúa giàu lòng thương xót cho bạn hữu và cho xã hội hôm nay. Amen

Thứ Sáu, 12 tháng 1, 2018

THỨ BẢY TUẦN I THƯỜNG NIÊN

Nghe thấy thế, Đức Giê-su nói với họ : “Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi.” (Mc 2, 17)

Sau khi nhận phép rửa từ sông Giordan, Chúa Giêsu bắt đầu sứ vụ rao giảng công khai của Người. Tại Galilê, Người đã kêu gọi một số môn đệ đầu tiên, giảng dạy và chữa lành các bệnh nhân đau khổ về thể lý cũng như tinh thần. Hôm nay, thánh Marcô muốn làm nổi bật tình yêu và lòng thương xót của Chúa Giêsu cho những người bị coi là tội lỗi như Lê-vi, một trong những người thu thuế cho Đế Quốc Rôma.

Đối với người Do thái, những người làm nghề thu thuế thường bị dân chúng ghét bỏ và khinh miệt vì hai lý do: trước hết, vì họ cộng tác với chính quyền ngoại bang là người La Mã đang thống trị dân tại đó; thứ đến, vì họ được hưởng lợi tức cao từ những đồng tiền không ‘trong sạch’ do gian tham, hối lộ… Những người như thế tuy có địa vị cao trong xã hội, nhưng tất cả đều bị coi là ô uế, xấu xa và tội lỗi. Bởi thế mà những người tự coi mình là công chính và thanh sạch như Biệt phái và Pharisiêu, thì chẳng những không dám đến gần mà còn tìm cách tránh xa để khỏi bị ô uế. Thái độ đó dường như có lý, nhưng đó không phải là thái độ của Chúa Giêsu, thầy của sự thánh thiện. Ngài không chỉ không tránh tiếp xúc với những người thu thuế, nhưng còn hướng tới họ trước tiên và hơn nữa, ngài còn mời gọi họ thực hành cuộc sống chung với họ. Thánh Marcô kể: Chúa đi ngang qua trạm thu thế, thấy ông Lê-vi đang ngồi ở đó liền bảo ông: “hãy theo tôi”. Có lẽ những người Pharisiêu và Biệt phái hiểu rằng, Chúa Giêsu hướng đến ông để cố lôi ông ra khỏi môi trường tội lỗi, nhưng ngài có sự phân biệt rõ ràng từ môi trường ấy. Người không chỉ nói mà còn ăn uống với họ, khiến cho những người tự coi mình là công chính và giữ mình cho khỏi ô uế càng trở nên bực bội, họ phàn nàn, chỉ trích với các môn đệ: Sao!Ông ấy ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi!” Nghe vậy, Người liền nói: “người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi" (x.Mc 2, 17). Quả thực, Chúa Giêsu đã không chọn những người tự cho mình công chính làm môn đệ của Người, nhưng đã chọn Lê-vi, còn gọi là Mathêu (tác giả sách Tin Mừng), gia nhập vào hàng ngũ của các tông đồ.

Bài Tin Mừng hôm nay dạy mỗi người chúng ta phải biết sống khiêm nhường, hiền hoà, bao dung, ý thức mình là người mang thân phận mỏng dòn, yếu đuối và tội lỗi để cậy trông vào lòng thương xót của Chúa. Nếu chúng ta có được nên công chính hoá, thì cũng là ân sủng Chúa ban cách nhưng không, chứ không do công trạng của chính chúng ta. Vậy, để nên người tông đồ đích thực của Chúa, thánh Phaolô khuyên nhủ chúng ta phải là người có đức khiêm nhường, hiền hoà và kiên nhẫn theo gương thầy chí thánh là Đức Kitô. Cũng vậy, trong hành trình theo Thầy Giê-su, mọi người đều cùng chung một hướng đi, chung một chọn lựa khi đi theo một người cho dù mỗi người có một hoàn cảnh, một môi trường khác nhau và đôi khi còn có cả những khác biệt về văn hóa… Đức Giê-su, khi gọi các môn đệ, Ngài cũng không chọn lựa những con người hoàn hảo, giỏi giang để quy tụ thành nhóm môn đệ của mình. Sự hiện diện của Lê-vi hay còn gọi là Matthêu là một bằng chứng sống động về điều đó. Đức Giê-su cũng mời gọi mỗi người chúng ta bước theo Ngài dù chúng ta có như thế nào thì Ngài vẫn mở rộng vòng tay đón chờ lời đáp trả của chúng ta. Chúng ta có can đảm như Matthêu dám từ bỏ mọi công việc, sự nghiệp để theo Ngài hay không? Thái độ “đứng dậy” của Mattheu cho ta thấy sự dứt khoát của ông khi theo Đức Giê-su. Chúng ta có dám mạnh mẽ, dứt khoát đi theo Đức Giê-su khi dấn thân vào việc loan báo Tin mừng; khi làm chứng cho Chúa bằng chính đời sống của chúng ta; khi dám cống hiến thời gian, sức lực, của cải của chúng ta cho tha nhân hay không? Mặt khác, chúng ta cũng thường loại trừ những người chúng ta không thích, những người thường mang lại phiền toái cho ta, những người lợi dụng chức vụ làm hại ta... nhưng trong bài Tin mừng hôm nay, Đức Giê-su không cư xử như chúng ta thường cư xử với nhau. Ngài đối xử với Mattheu cách nhẹ nhàng, không la mắng, không loại trừ. Ngài đồng bàn với ông, một người thu thuế, được xếp vào những người tội lỗi... Ngài đã đến viếng thăm họ, an ủi và chữa lành họ. Hàng ngày, Chúa vẫn đi ngang qua cuộc đời chúng ta, cúi xuống trên cuộc đời chúng ta như một sự tình cờ, Ngài vẫn mời gọi ta hàng ngày, từng giờ, từng phút. Chúng ta hãy bỏ lại tất cả, sẵn sàng đứng lên và bước theo tiếng mời gọi của Thầy Chí Thánh Giê-su.

Bài tin mừng hôm nay, Thánh Macco còn cho ta thấy, khi được Chúa gọi mời, thánh Mattheu đã làm tiệc mừng để đãi các bạn và cũng là để giới thiệu các bạn với Chúa. Chúa Giê su không những không ngần ngại đến nhà ông mà còn ngồi dự  tiệc ăn uống, tiếp xúc với những người bạn thu thuế, những người bị xã hội bỏ rơi, khinh rẻ, bị coi như là tội lỗi. Qua đó, Chúa cho chúng ta thấy, Ngài rất yêu thương gần gũi và tin tưởng vào thiện chí , sự biến đổi của con người Vậy là những người Kitô hữu, những môn đệ của Chúa, những người được Chúa chọn gọi, tín nhiệm và yêu thương bạn đã đang và sẽ làm gì để đáp lại tình yêu thương và không phụ lòng tin tưởng của Chúa, để trở thành những chứng nhân  Tin mừng, những người đem tin vui Chúa đến cho mọi người nhất là những người kém may mắn, những người bị xã hội ruồng bỏ cho là tội lỗi, xấu xa…?

*******

Lạy Chúa, một năm đã trôi qua , năm mới lại đến, xin Chúa cho chúng con luôn cảm nghiệm được tình Chúa yêu thương để chúng con biết yêu thương thông cảm với những người khốn khổ, những người thiếu may mắn, những người lỡ lầm, bị bỏ rơi…Và như thánh Mattheu , biết tạo điều kiện để đồng nghiệp mình đến gặp Chúa. Xin cho chúng con cũng biết đưa tha nhân trở về với Chúa qua đời sống  đạo tham dự các bí tích và việc phụng tự hằng ngày. Amen

Thứ Năm, 11 tháng 1, 2018

THỨ SÁU TUẦN 1 THƯỜNG NIÊN

Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giê-su bảo người bại liệt : “Này con, tội con được tha rồi.” (Mc 2, 5)

Trong đời sống con người, điều khó thực hiện nhất là tha thứ, nhất là khi đối tượng xúc phạm là người thân cận, gần gũi của ta. Nhưng đối với Thiên Chúa, không gì mà không thể thực hiện. Lòng tha thứ của Thiên Chúa vô bờ bến, đến độ Chúa Giêsu yêu cầu Phêrô phải tha đến 70 lần 7. Một sự tha thứ mãi mãi, không ngừng. Có lẽ Thiên Chúa thấu hiểu sự yếu đuối mỏng giòn của con người, nên Ngài dễ đồng cảm và đã thể hiện lòng đồng cảm ấy qua việc tha thứ không biết mệt mỏi của Ngài. Chúng ta hãy cùng Thánh Máccô bước vào một ngày của Chúa Giêsu tại thành Caphacnaum. Caphacnaum là nơi Chúa Giêsu khởi đầu sứ vụ rao giảng Tin Mừng. Căn nhà mà Người đang ở có thể là nhà Simon, Anrê. Nghĩa là trong chính căn nhà Giáo Hội, Thiên Chúa thực thi lòng thương xót và tha thứ. Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật việc Chúa Giêsu chữa bệnh cho một người bất toại, chữa lành vì lòng tin của các thân nhân và không những chữa lành phần xác mà còn tha thứ tội lỗi cho bệnh nhân.

Hình ảnh những người thân nhân của người bất toại phải trèo tường dỡ mái nhà, làm mọi cách để giúp người thân tiếp cận với Chúa, mong được Chúa chú ý đến sự khốn khổ của họ. Cho thấy niềm tin vào quyền năng của Chúa Giêsu và lòng yêu thương dành cho người anh em đang phải khốn khổ vì bệnh tật. Lòng tin của họ đã được Chúa Giêsu ghi nhận (x. Mc 2,5) và ra tay chữa lành. Điều này cho thấy tính tương giao trong niềm tin và lời cầu nguyện. Thật vậy, không thiếu những người thân chúng ta, những người cần đến sự kêu cầu của chúng ta với Chúa. Họ bất lực vì nhiều lý do không thể đến với Chúa để được chữa lành, nhất là phần linh hồn. Chính vì thế, họ cần chúng ta là những Kitô hữu, là những người con của Chúa “khiêng” (nâng họ lên) đưa họ đến với Chúa, giúp họ vượt qua những bức tường và dỡ bỏ “mái nhà’ (rào cản mặc cảm tội lỗi), để họ được chữa lành. Chúa Giêsu không chỉ thấy sự đau khổ của người bất toại, mà còn thấy lòng tin của những người khiêng anh ta đến. Tin Mừng nói rõ rằng, thấy lòng tin của ‘họ’ như vậy, Người đã chữa lành… Đó là một sự khích lệ lớn cho chúng ta khi chúng ta cầu xin cho một ai đó, khi chúng ta trở thành trung gian nối dài tính trung gian của Đức Kitô đem Chúa đến cho họ.

Ngoài ra, có lẽ độc giả khá ngạc nhiên trước sự “lẩm cẩm” của Chúa Giêsu. Người ta đến xin chữa bệnh chứ đâu xin ơn sám hối. Nhưng ở đây, Chúa Giêsu tỏ hiện quyền năng của một Đấng Mêsia, một Vị Thiên Chúa với uy quyền  tối cao. Các ông kinh sư rất nhạy bén về giáo lý này. Các ông nghĩ ngay rằng: “ Sao ông này dám nói phạm thượng, xúc phạm đến Thiên Chúa. Vì không ai có quyền tha tội, duy một mình Thiên Chúa?” (x . Mc 2, 7). Tuy nhiên, Chúa Giêsu thấu hiểu lòng họ đang nghĩ gì, Người bảo họ: “Trong 2 điều, “con đã được tha tội rồi” và “đứng dậy, vác chõng mà về”, điều nào dễ hơn?”. Ở đây, Chúa đưa các kinh sư vào hai thái cực: một hành vi chữa lành tâm linh và một hành vi chữa trị thể xác của Người. Bất cứ ở thái cực nào, Người cũng có đủ quyền năng để thực hiện. Điều này chứng tỏ Người có uy quyền trên mạng sống và cả linh hồn con người nữa. Chúa Giêsu khẳng định: Vậy để các ông biết: ở dưới đất, Con Người có quyền tha tội. Đến đây, Người mạc khải cho các kinh sư biết chính Người là Đấng Mêsia, Đấng phải đến để cứu dân thoát xiềng xích của ma quỷ và tội lỗi, Đấng đến để đưa con người vào hưởng hạnh phúc Thiên Chúa. Như vậy, thánh sử muốn chúng ta biết lòng thương xót của Thiên Chúa đối với con người toàn vẹn nơi anh bại liệt, mặc dù anh đến chữa bệnh không một lời hay cử chỉ van xin, mà chỉ do sự nhiệt tình của những người khiêng. Nhưng điều kỳ diệu hơn nữa của ơn tha thứ là: trước khi tha thứ cho anh, Chúa Giêsu đã khai mở ơn cứu độ cho các kinh sư, khi các ông nhận ra: chỉ có Thiên Chúa mới có quyền tha tội. Nhưng rất tiếc là sự hiểu biết ấy chỉ trên lý thuyết, các ông vẫn không mở lòng mở trí đón nhận ơn cứu độ, mặc dù họ biết: Chúa Giêsu đang thi hành sứ vụ của Đấng Mêsia. Người chính là Đấng Cứu Thế mà dân Do Thái đang mong chờ. Ngược với thái độ cứng lòng, cố chấp của các kinh sư là tâm tình tôn vinh quyền năng và tình yêu Thiên Chúa mà dân chúng cảm nhận được. Họ trầm trồ thán phục, ngạc nhiên ngỡ ngàng trước tình yêu nhân hậu của Thiên Chúa được thể hiện qua con người Giêsu Nagiarét. Nhìn thái độ của các kinh sư và gẫm lại đời sống của mỗi người chúng ta: chúng ta có nhận ra tình yêu Thiên Chúa bàng bạc trong cuộc đời ta, trong lịch sử nhân loại, trong các biến cố xảy ra trên thế giới hàng ngày không? Hay cũng như họ, khi chúng ta được ơn khôn ngoan nhận xét diện mạo thay đổi của trời đất, mà vẫn “bưng tai, bịt mắt” mà không sám hối trở về ?

********

Lạy Chúa, có khi chúng con không nhận ra tình yêu Chúa là do chúng con đã để những đam mê của cải phù phiếm che lấp con mắt tâm hồn chúng con, hoặc có khi chúng con đã nhận ra công trình kỳ diệu quan phòng của Chúa nhưng vì tính kiêu căng, ích kỷ, muốn làm chủ đời mình, nên chúng con đã lái đi hướng khác mà không quy thuận đường lối Chúa. Xin thương xót chúng con. Xin tha thứ cho chúng con. Xin hoán cải lòng chúng con, để chúng con bớt bất xứng, mau mắn uốn mình theo thánh ý và xứng đáng hưởng lòng thương xót của Thiên Chúa đã dành cho chúng con. Amen.

Thứ Tư, 10 tháng 1, 2018

THỨ NĂM TUẦN 1 THƯỜNG NIÊN


Người chạnh lòng thương giơ tay đụng vào anh và bảo: “Tôi muốn, anh sạch đi!” (Mc 1, 41)

Bệnh tật là một thử thách đến với con người, muốn vượt qua được bệnh tật bệnh nhân cần phải được điều trị tích cực, bệnh nặng thì bệnh nhân phải nhập viện để bác sĩ tiện theo dõi để điều trị, nhẹ thì cần phải uống thuốc để ngăn chặn. Hiểu theo người kitô hữu đó là thánh giá Chúa gửi đến cho con người: "ai muốn theo Thầy thì hãy từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mỗi ngày mà theo Thầy"(Lc 9, 23). Trình thuật Tin Mừng hôm nay kể lại câu chuyện của một người bị bệnh phong cùi đã được Chúa Giêsu chữa lành và giải thoát anh khỏi mọi nỗi tủi nhục. Thời Cựu ước phong cùi bị xem là căn bệnh nan y, bệnh thời đại. Từ thời ông Môsê đã có những điều luật chi tiết đối với người bệnh phong được ghi thành một chương trong sách Lêvi. “Khi một người nào đó bị vết thương phong, thì phải đưa nó đến với tư tế. Tư tế sẽ khám nếu ở trên da có nhọt trắng, và nhọt ấy làm cho lông chuyển sang màu trắng, và trong nhọt có thịt đỏ lòm sùi ra, thì đó là bệnh phong kinh niên ở da thịt nó. Tư tế sẽ tuyên bố nó là ô uế...Người mắc bệnh phong phải mặc áo rách, xõa tóc, che râu và kêu lên ‘Ô uế ! Ô uế !’ Bao lâu còn mắc bệnh thì nó ô uế; nó ô uế: nó phải ở riêng ra, chỗ ở của nó là một nơi bên ngoài trại” (Lv 13, 9-11.45-46). Thời Tân ước, tức là thời Chúa Giêsu, những người mắc bệnh phong vẫn bị xã hội loại trừ một cách nghiệt ngã. Họ bị thứ vi trùng gặm nhấm thân xác tứ chi, tinh thần còn bị đè nặng bởi sự khinh miệt ghẻ lạnh của xã hội và phải sống cách ly với mọi người.

Vượt lên trên tất cả nỗi đau đó, người phong hủi trong trình thuật Tin mừng hôm nay đã đích thân tìm đến với Đức Giêsu, anh ta quỳ xuống van xin Người rằng : Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch” (Mc 1, 40b). Có lẽ anh ta chưa được nghe nói đến lòng thương yêu của Người nên anh ta đã khẩn thiết quỳ xuống van xin Người. Hành động của anh ta biểu lộ thái độ sẵn sàng để Chúa tác động đến thân xác và tâm hồn của mình. Đó cũng là thái độ sẵn sàng đón Chúa vào trong cuộc đời của mình và khi được Chúa chữa lành thì cũng sẵn sàng để Chúa chi phối cuộc sống của mình, biến đổi cuộc sống của mình trong một tương quan mới với Chúa. Sự thành khẩn của anh đã khiến Chúa Giêsu chạnh lòng thương giơ tay đụng vào anh và bảo: Tôi muốn, anh hãy được sạch” (Mc 1, 41b), và một phép lạ kỳ diệu đã xảy ra. Hành động ‘đụng tay’ diễn tả cực độ lòng thương xót của Chúa Giêsu. Vì tình thương, Chúa Giêsu đã không sợ vi phạm luật Môsê đụng chạm đến kẻ ô uế. Chúa Giêsu vừa chữa bệnh cho người phong cùi vừa chữa bệnh ‘thành kiến’ cho dân chúng và các tư tế Do Thái. Với trái tim đầy nhân ái, Chúa Giêsu thực sự là vị lương y luôn thấu hiểu mọi nỗi khổ đau của thân phận loài người nên đã tự nguyện mang lấy gánh nặng của tội lỗi và bệnh tật. Người nâng đỡ, an ủi giúp họ thoát khỏi tình trạng đau khổ đang đè nặng, trao cho họ ơn tha thứ và sự bình an. Người không chỉ chữa bệnh nhưng là phục sinh số phận.

Có thể nói, khi con người dửng dưng với nỗi thống khổ của người khác thì đó không chỉ là việc làm thiếu đức bác ái mà còn là việc làm thiếu cả đức công bằng, vì người đó không trả lại được cho con người quyền được hưởng những nhu cầu căn bản của họ. Con người thường dửng dưng  trước nỗi thống khổ của anh chị em mình. Thế nhưng khi Đức Kitô đối diện với nỗi thống khổ của con người, Ngài không thể biểu lộ sự dửng dưng đó mà Ngài tỏ lòng thương xót đối với họ. Người bình thường tỏ thái độ tránh xa người phong cùi nhưng Đức Giêsu lại đến gần, đưa tay đụng chạm đến người phong cùi và nói : Tôi muốn, anh sạch đi !” (Mc 1, 41b). Khi chữa lành cho người phong cùi, Đức Giêsu biểu lộ một tình yêu nhiều quan tâm và đầy lòng thương xót của Thiên Chúa dành cho con người, Ngài cứu chữa con người không chỉ khỏi bệnh tật phần xác mà Ngài còn cứu chữa con người khỏi cả bệnh phong cùi về đời sống tâm linh, đời sống thiêng liêng, đời sống tinh thần của mình. Cuộc sống xã hội hôm nay còn rất nhiều người mang những chứng bệnh nan y cả thể xác lẫn tâm hồn, họ đang cần được chữa lành, cần được lắng nghe và cảm thông. Là kitô hữu, chúng ta được mời gọi thăm viếng, an ủi và nâng đỡ những người đau yếu, bệnh tật, tội lỗi. Muốn làm được điều đó, chúng ta phải có trái tim nhân ái như Chúa Giêsu, biết rung cảm trước nỗi đau của người khác, giúp họ đón nhận mọi nghịch cảnh trong niềm tin tưởng phó thác.

******

Lạy Chúa, Chúa đã dựng nên loài người giống hình ảnh Chúa, mang bản tính thiện toàn tốt đẹp, nhưng vì tội lỗi chúng con đã làm cho hình ảnh ấy hoen mờ và méo mó, xin cho chúng con biết sám hối ăn năn, khiêm tốn chạy đến với lòng thương xót của Chúa để được chữa lành mọi thương tích nơi thân thể và tâm hồn. Amen.