Translate

Thứ Năm, 9 tháng 11, 2017

THỨ SÁU TUẦN 31 THƯỜNG NIÊN


Quả thế, con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng khi xử sự với người đồng loại. (Lc 16, 8)

Sống ở đời, chúng ta phải làm việc và tiếp xúc với những con người khác biệt ta về nhiều phương diện. Thế nên, để có thể thành công, người ta thường phải khôn khéo trong cung cách cư xử và làm việc. Trong thực tế, sự khôn khéo nhiều lúc mang tính cách giả hình, không trung thực, nhưng điều đó vẫn dễ dàng làm vừa lòng người khác hơn. Trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu thuật lại dụ ngôn người quản lý khôn ngoan. Người quản lý này bị tố cáo đã phung phí tài sản của ông chủ nhà, nên anh bị ông chủ sa thải. Khi biết mình sắp bị sa thải, anh liền nghĩ ngay đến cuộc sống tương lai của mình : “Tôi phải làm thế nào, vì chủ tôi cất chức quản lý của tôi?” (x. Lc16, 3). Cách mà người quản lý này chọn để làm là dùng chính tài sản của ông chủ để mua lấy cảm tình của những con nợ của chủ, bằng cách “dùng tiền của gian dối để mua lấy bạn hữu”. Người quản lý này thật khéo léo và khôn ngoan, nhưng anh khôn theo kiểu thế gian, bằng những hành động bất lương, gian dối để tìm hạnh phúc ở đời. Chúa Giêsu không khen việc lỗi đức công bằng này, vì việc làm này là gian lận của chủ, đây là cái khôn lỏi. Tuy nhiên, Chúa khen anh vì biết tận dụng tất cả những khả năng và điều kiện, địa vị sẵn có, để có lợi cho về sau của mình. Anh khôn khéo vì biết tận dụng những ngày cuối cùng còn lại trong nhiệm vụ, để lấy lòng người khác, để tạo một ảnh hưởng và chỗ dựa sau này, biết tận dụng thời gian và những điều kiện có sẵn để lo cho số phận tương lai của mình.

Dụ ngôn chỉ dừng lại ở ý nghĩa là, tất cả những gì chúng ta có là do Chúa ban và là của Chúa, điều quan trọng là chúng ta biết dùng những ơn huệ Chúa ban để giúp đỡ tha nhân, và chính điều này sinh lợi cho chúng ta khi chúng ta không còn được quyền quản lý thân xác và những ân huệ đó nữa. Ngài nhắc nhở chúng ta phải khôn ngoan lựa chọn đâu là hạnh phúc đích thực, đâu là con đường dẫn đưa chúng ta đạt tới Nước Trời. Vậy sự khôn ngoan đích thực và cần thiết cho chúng ta ở đây là gì? Thưa là những lời Chúa dạy trong Tin Mừng, chẳng hạn:

-Khôn ngoan như 5 cô trinh nữ khôn ngoan, biết chuẩn bị dầu đèn đi đón chàng rể (x.Mt 25,1-13).

-Khôn ngoan trong sự lựa chọn ưu tiên là Nước Trời : “Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia Người sẽ thêm cho.” (Mt 6,33).

-Khôn ngoan của Tin Mừng mở cho chúng ta một hướng đi tuyệt vời : nếu chịu mất sự sống vì Đức Kitô chúng ta sẽ được lại : “Được lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn thì nào có ích gì” (Mt 16,26).

Vậy, qua bài Tin Mừng hôm nay, với dụ ngôn người quản lý khôn khéo, Chúa Giêsu hướng chúng ta đến một sự khôn ngoan đích thực, đó là biết dùng tiền bạc ở đời này để tạo lập cho mình một “gia sản thiêng liêng” : “Hãy dùng tiền của gian dối mà mua lấy bạn hữu, để khi mất hết tiền bạc, thì họ sẽ đón tiếp các con vào chốn an nghỉ đời đời.” (Lc 16,9). Vậy, chúng ta có biết dùng tiền của ở đời này để mua lấy hạnh phúc vĩnh cửu mai sau hay không? Chúng ta có biết biến tiền của hay hư nát ở đời này thành gia sản vĩnh viễn ở trên trời hay không? Tuy nhiên, để làm được việc này, chúng ta phải vượt qua sự khôn ngoan, nhạy bén đầy tính toán của người đời để đạt tới sự khôn ngoan nhạy bén đầy quảng đại theo tinh thần Phúc Âm, vì tạo lập gia sản trên trời khác với tạo lập gia sản nơi trần gian. Chúng ta không tìm kiếm của cải trần thế này, nhưng là tìm kiếm Nước Trời. Chúng ta cần phải xử sự cách khôn khéo để làm sao tiền bạc không trở nên một thế lực thống trị và biến chúng ta thành nô lệ; trái lại, cần phải biến nó thành phương tiện phục vụ con người  bằng cách làm phúc bố thí chứ không phải bo bo giữ cho riêng mình, phải rộng rãi, hào phóng nghĩ đến người khác hơn bản thân mình.

TÓM LẠI: Kho Tàng Nước Trời của mỗi người chúng ta tuỳ thuộc việc chúng ta sử dụng kho tàng trần thế của mỗi người chúng ta như thế nào: Khi chúng ta tiêu xài cho riêng mình thì Kho Tàng Nước Trời của chúng ta trống rỗng! Trái lại, khi chúng ta cho đi, cho những người bất hạnh, tàn tật, khổ đau là lúc Kho Tàng Nước Trời của chúng ta tăng gấp bội! Thật vậy, tất cả mọi người đều là những người thủ quỹ của Thiên Chúa! Mọi khả năng, sức khoẻ, thời giờ, địa vị…tất cả đều của Chúa trao ban, chúng ta hãy trở thành các người quản lý tốt, để đời sống chúng ta đem lại vinh quang.  Qua dụ ngôn hôm nay Chúa Giêsu dạy ta biết nhanh chóng tính toán cho cuộc sống mai sau của mình, vì mỗi người chúng ta đều chỉ là những người quản lý được Thiên Chúa trao cho trông coi chính cuộc đời của mình. Chắc chắn ta sẽ không mãi mãi ở thế gian này, mà tất cả đều có ngày phải trình lại cho Chúa tất cả sổ sách cuộc đời, giải trình cho Ngài tất cả những gì chúng ta đã làm.

******

Lạy Chúa, Chúa ban cho chúng con khả năng, sức khoẻ, thời giờ, địa vị và nghề nghiệp… Xin cho chúng con trở thành các người quản lý tốt khi biết dùng những ân huệ Chúa ban mà giúp đỡ tha nhân, để đời sống chúng con đem lại hoa trái vĩnh cửu trong cuộc sống mai hậu. Amen.

Thứ Tư, 8 tháng 11, 2017

LỄ KÍNH CUNG HIẾN THÁNH ĐƯỜNG LA-TÊ-RA-NÔ


Đem tất cả những thứ này ra khỏi đây, đừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán. (Ga 2, 16)

Hôm nay Giáo hội mừng lễ kính Vương cung Thánh đường Thánh Gioan Laterano (Vương cung Thánh đường La-tê-ra-nô - tiếng Ý: Basilica di San Giovanni in Laterano) là nhà thờ chính tòa của Giáo phận Rôma và cũng nơi đặt ngai Giám mục thành Rôma, tức giáo hoàng. Nhà thờ này có tên chính thức tiếng Latinh là Archibasilica Sanctissimi Salvatoris et Sancti Iohannes Baptista et Evangelista in Laterano và được xem là “nhà thờ mẹ” của Giáo hội Công giáo Rôma, thậm chí trên cả Vương cung thánh đường Thánh Phêrô. Vương cung Thánh Đường Thánh Gioan Latêranô là một trong những thánh đường đầu tiên được xây cất sau những cuộc bách đạo ban đầu. Thánh đường được Hoàng Đế Constantinô xây năm 313 để dâng kính Chúa Cứu Thế và được Đức Giáo hoàng Sylvestrô I thánh hiến năm 324. Thời Đức Giáo hoàng Gregorio I (590-604) đền thờ được dâng kính cả Thánh Gioan Tẩy Giả và Thánh Gioan Tông Đồ. ĐGH Lucio II đã ấn định tên đền thờ như hiện nay – “Đền Thờ Thánh Gioan ở Laterano” (1144). Từ thế kỷ thứ 4 đến thế kỷ thứ 14, đền thờ này là trung tâm của giáo hội Roma, trụ sở và biểu tượng của Đức Giáo hoàng. Đền Thờ Thánh Gioan ở Laterano nhiều lần bị tàn phá, hỏa hoạn, hoang tàn sau hơn 73 năm vắng chủ khi giáo triều dời về Avignon, Pháp, được xây lại như ngày nay thời ĐGH Sisto V (1585-1590). Thánh Đường này tiếp tục là Nhà thờ Chánh Tòa của Giám mục Rôma, Giáo hoàng, và được gọi là ‘Mater Ecclesiae Romae Urbis et Orbis’- Mẹ của tất cả các thánh đường ở Rôma và trên thế giới.

Tin mừng hôm nay trình thuật lại việc Đức Giê-su bức xúc trước cảnh buôn bán hỗn độn diễn ra ở đền thờ Giê-ru-sa-lem, và Ngài đã làm một cuộc thanh tẩy Đền thờ:“Đừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán.” Đền thờ là nơi linh thánh, là nơi con người đến tôn thờ, gặp gỡ Thiên Chúa của mình; như thế, đó là nơi bày tỏ tương giao tình yêu: con người bày tỏ lòng biết ơn, cảm mến Đấng tạo dựng nên mình, Đấng thông chia sự sống và hạnh phúc cho mình bằng việc tôn thờ Người – vị Thiên Chúa cao cả quyền năng. Vậy mà người ta lại biến nó thành một nơi buôn bán, đổi chác hầu kiếm lợi cho mình. ‘Chợ búa’ hay nơi buôn bán là nơi dễ thấy sự gian dối lọc lừa, điêu ngoa nhất, vì vậy mà nó không phù hợp với nhà Chúa – nơi tôn thờ Đấng Toàn mỹ, Toàn thánh. Mở rộng ra với vũ trụ, thế giới, sách Ngôn sứ Isaia cho ta thấy “Trời là ngai Thiên Chúa, Đất là bệ dưới chân Người” (x. Is 66, 1). Vũ trụ là nơi tôn thờ Thiên Chúa; mọi vật phải phụng sự Người. Thiên Chúa muốn vũ trụ này, thế giới này phải thánh, phải đẹp; nhưng con người đã biến nó thành ‘chợ búa’, thành một thương trường khổng lồ, nơi diễn ra bao cuộc giao tranh sống chết khốc liệt; nơi người ta dẫm đạp lên quyền lợi và mạng sống của kẻ khác để lấp cho đầy túi tham đồng thời phát huy quyền lực của mình. Hơn bao giờ hết, thương trường ngày nay không còn tính chất lành mạnh trao đổi ‘đôi bên cùng có lợi’ mà người ta chỉ nhắm lợi ích của một cá nhân, một tập thể nào đó khiến người ta bất chấp cả tiếng nói lương tri; hoặc lương tâm đã bị mù lòa bởi của cải vật chất, nên trở thành xơ cứng chai lì không còn khả năng động lòng trước những nỗi khổ đau của tha nhân, của nhân loại.

Sự nhiệt thành đối với nhà Chúa của Đức Giê-su khiến Người không sao chịu nổi sự ‘pha trộn’ “vừa tôn thờ Thiên Chúa, vừa làm tôi tiền của” của dân. Do đó, Người đã ra mặt phản đối cho dù phải chuốc lấy sự thù ghét của người Do-thái, ứng nghiệm lời Kinh thánh đã chép về Người: Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa, mà tôi đây sẽ phải thiệt thân (Tv 69, 10). Hơn nữa, Đức Giê-su đã nói Thân mình Người chính là Đền thờ của Thiên Chúa” (Ga 2,  19 – 21); ở trong Người, con người sẽ có những tâm tình tôn thờ đích thật, đó là “Thờ phượng Chúa Cha trong Thần khí và sự thật” (x. Ga 4, 23). Theo gương Đức Giê-su, người Ki-tô hữu được mời gọi sống chứng nhân cho tình yêu và sự thật để thanh tẩy môi trường sống thành nơi Thiên Chúa ngự trị. Muốn được như thế, trước tiên chúng ta phải biết thanh tẩy  chính tâm hồn của mình; loại đi những gì là tham sân si, bồi dưỡng tình yêu, lòng quảng đại, sẵn sàng cho đi không tính toán, nuôi dưỡng những tâm tình cao thượng từ bi hỉ xả và mời Chúa ngự trị trong lòng để Người làm chủ, sống và hoạt động trong ta, sử dụng ta như khí cụ trong tay Người hầu xây dựng một thế giới công bằng, tràn ngập tình yêu thương, xứng đáng là ngôi Đền thờ, là vương quốc tình yêu của Thiên Chúa ngay nơi trần thế này. 

******

Lạy Chúa, xin cho chúng con ý thức trang nghiêm mỗi khi bước vào nhà thờ, ý thức sự hiện diện của Chúa để sốt sắng cử hành phụng vụ thánh. Xin cũng cho chúng con biết quý trọng thân xác và tâm hồn mình là đền thờ của Chúa Ba Ngôi hiển ngự, để chúng con luôn giữ mình trong sạch và biết trang hoàng đền thờ tâm hồn bằng những nhân đức thánh thiện. Amen.

Thứ Ba, 7 tháng 11, 2017

THỨ TƯ TUẦN 31 THƯỜNG NIÊN

Cũng vậy, ai trong anh em không từ bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ tôi được. (Lc 14, 33)

Hành trình đáp lại lời mời gọi bước theo Chúa Giê-su để trở nên môn đệ của Người là một hành trình hết sức tự do: Thiên Chúa mời gọi, con người tự do đáp trả và con người có thể nói tiếng không với Người. Tuy nhiên, Đức Giê-su cho biết: nếu chấp nhận bước theo tiếng gọi của Chúa, con người phải từ bỏ cách triệt để, hy hiến tất cả những gì có thể là thân thương, yêu quí nhất của mình, kể cả mạng sống mình để trở nên môn đệ thực thụ của Chúa. (x. Lc 14, 26). Và dĩ nhiên, phần thưởng của người biết hy sinh từ bỏ để sống cho Chúa thì không gì ở trần gian này có thể sánh được hay mua lấy được (x. Mc 10, 29 – 30). Trình thuật Tin mừng hôm nay nối tiếp trình thuật về dụ ngôn ‘Những người khách được mời dự tiệc cưới’ (x. Lc 14, 16 – 24). Những người khách này từ chối vinh hạnh được dự tiệc với nhiều lý do: “Tôi mới cưới vợ”, “Tôi mới mua thửa đất phải đi thăm”, “Tôi mới tậu năm cặp bò phải đi thử” – Họ đã coi trọng những lợi ích bản thân, những giá trị vật chất hơn tình thân mà chủ dành cho họ, và do đó họ không bao giờ được dự bữa tiệc trọng đại mà họ đã được mời ấy nữa. 

Lời Chúa Giêsu dạy trong Bài Tin mừng hôm nay là một đòi hỏi triệt để: bước theo Chúa là phải hy sinh, phải từ bỏ! Không một từ bỏ nào mà không có sự lựa chọn. Chúng ta lựa chọn theo Chúa hay theo thế tục?  Theo Chúa phải từ bỏ mọi sự và phải vác Thập giá của mình, mà từ bỏ nào cũng là thập giá. Mặc dù vậy, Chúa không đòi chúng ta phải vác thập giá của Chúa, cũng không buộc chúng ta phải vác thập giá của anh em, mà Chúa muốn chúng ta vác thập giá của chính mình. Thập giá của mình là những hoàn cảnh, những khó khăn, những giới hạn của riêng mình, là trách nhiệm trong bậc sống của mình, và từ bỏ không phải một lần là đủ, mà nó sẽ là một cuộc chiến liên tục trong cuộc đời mỗi người. Chúng ta luôn bị cám dỗ tìm kiếm hơn là từ bỏ, thu tích, giữ chặt những gì chúng ta có, hơn là cho đi, chúng ta còn bị cản trở, níu kéo bởi bao nhiêu thứ tình cảm khiến chúng ta chưa sẵn sàng để theo Chúa. Mặt khác, có những thập giá ngoài sự chọn lựa: Thập giá của bệnh tật, thập giá của tai họa, thập giá về những khiếm khuyết, những hạn chế của bản thân… là những thập giá dù muốn hay không ta cũng buộc phải vác. Nếu ta vác trong niềm tin, trong tự do và trong tình yêu, thì thập giá sẽ thăng hoa thành thánh giá trui rèn đức tin và nhân đức của chúng ta, giúp ta trưởng thành trong đời sống nhân linh và giúp chúng ta nên giống Chúa Giêsu hơn, trở thành môn đệ thực thụ của Người. Còn nếu chúng ta bất nhẫn, kéo lê thập giá, thập giá sẽ làm ta thất vọng, sẽ trở nên một ách nặng nề và sẽ đè bẹp chúng ta.

Tóm lại, theo Chúa và trở thành môn đệ của Ngài không phải là một sự ngẫu hứng nhất thời, hay một quyết định nông nổi, mà phải là một quyết định có suy nghĩ, cân nhắc và dứt khoát giống như một người dự định xây nhà, xây tháp thì phải biết đánh giá và tình toàn kinh phí cùng với khả năng tài chánh, để khi đã quyết định rồi thì phải thực hiện cho bằng được, không để dang dở, cũng không để thất bại. Hay một người đi thi thì cũng phải biết lượng sức mình liệu có đạt không mới đăng ký thi, chứ không phải phó mặc cho may mắn mà chính mình không vất vả cố gắng đèn sách…Là môn đệ của Đức Kitô, mang danh là Kitô hữu, nhưng nhiều người lại ngại ngùng với lời mời gọi thập giá, nhiều người muốn tìm kiếm một Đức Giêsu dễ dãi không đòi hỏi, không điều kiện, không thập giá, và sẽ không bao giờ có thể có một Đức Giêsu như thế, trái lại khi đã chấp nhận làm học trò của chúa Giêsu là phải chấp nhận dành cho Chúa mọi sự ưu tiên tuyệt đối, là dám hy sinh và sống chết vì Đức Kitô. Sau hết, đứng trước một chọn lựa, mà lương tâm và lề luật cho ta biết điều chúng ta sắp làm là không đẹp lòng Chúa, chúng ta có dám từ bỏ không, dù điều đó sẽ làm đẹp lòng cha mẹ, vợ con, anh chị và có lợi cho danh vọng chúng ta, nhưng lại có hại cho linh hồn? Riêng các bạn trẻ, Chúa mời gọi các bạn từ bỏ sự lôi kéo mời chào hấp dẫn hào nhoáng giả tạo mà xã hội đang bày ra để làm lạc hướng các bạn, hãy can đảm từ bỏ lối sống dễ dãi buông thả của người trẻ, để biết sống có kỷ luật đối với bản thân, có trách nhiệm với chính mình và với gia đình và với quê hương giáo xứ.

 *******

Lạy Chúa, bước đường theo Chúa đòi hỏi chúng con một sự chọn lựa dứt khoát là chỉ chọn Chúa và sống tương quan với Ngài bằng tương quan đức ái với tha nhân. Xin cho chúng con biết từ bỏ những vướng bận làm cản trở việc chúng con đến với Chúa, để chúng con luôn được thanh thoát và trung kiên theo Chúa đến cùng. Amen.

Thứ Hai, 6 tháng 11, 2017

THỨ BA TUẦN 31 THƯỜNG NIÊN


Khi ấy, một trong những kẻ đồng bàn nói với Đức Giêsu: Phúc thay ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa  (Lc 14, 15)

Đám cưới là ngày “đại hỷ” được tổ chức để chiêu đãi bạn hữu và những vị khách quý. Họ đến chung vui với gia chủ và chúc mừng cho tình yêu lứa đôi mãi thủy chung. Trình thuật Tin mừng hôm nay miêu tả lại một bữa tiệc hoành tráng có thể ví như tiệc cưới của hoàng cung. Để tổ chức bữa tiệc, có lẽ gia chủ đã chuẩn bị rất nhiều từ khâu tổ chức cho đến việc đặt các món ngon và in thiệp mời. Đến ngày và giờ đãi tiệc, ông chủ còn ân cần cho gia nhân đi đến nói với từng vị khách: Mời quý vị đến, cỗ bàn đã sẵn. Đáp lại sự tiếp đón nồng hậu của ông chủ, các vị khách lần lượt chối khéo với nhiều lý do. Người thì phải đi thăm thửa ruộng mới mua, người đi thử sức kéo của năm cặp bò mới tậu, người khác lại bận chuyện gia đình. Tất cả các quan khách đều có lý do chính đáng và những việc làm cần thiết, điều này làm cho ông chủ nổi cơn thịnh nộ. Ông sai gia nhân đến các nơi công cộng mời hết các người nghèo khó, tàn tật đui mù lang thang đầu đường xó chợ đến ăn tiệc. Thấy vẫn còn dư nhiều bàn tiệc, ông chủ lại ra lệnh cho gia nhân đi nài ép những người trong làng xóm vào.

Đây là bữa tiệc kỳ lạ Chúa Giêsu đã dùng để nói về Nước Thiên Chúa. Những vị khách đã được mời trước chính là những người Dothái, trong đó có những kinh sư và luật sĩ nhưng tiếc thay họ đã coi thường và từ chối lời mời gọi. Kết quả câu chuyện cho ta hiểu rằng Nước Trời đã được trao cho dân ngoại, những người nghèo không danh phận, người thu thuế và người tội lỗi. Khi dùng ví dụ này, Chúa Giêsu phá bỏ suy nghĩ của một số kinh sư tự mãn cho mình là người đạo đức vì giữ luật và họ chắc chắn được vào Nước Trời. Tuy nhiên, trong kế hoạch của Thiên Chúa luôn có những điều nghịch lý: người được gọi thì nhiều nhưng được chọn thì ít, người đến sau được mời lên hàng đầu và ngược lại...Thiên Chúa không bày trò đánh đố nhưng cho con người có quyền tự do lựa chọn. Bữa tiệc trọng đại đã sẵn sàng và người được mời đã biết rõ thời gian nhưng họ cố tình hay thờ ơ không sắp xếp công việc đến dự. Ông chủ là người hào phóng đã cho đầy tớ đi nhắc nhở và mời gọi lần thứ hai. Thiên Chúa luôn quảng đại tạo cho chúng ta nhiều cơ hội để đến dự tiệc Nước Trời. Nếu không biết tận dụng cơ hội tốt chúng ta sẽ không lãnh nhận được hạnh phúc viên mãn. Lại nữa, Thiên Chúa luôn quảng đại yêu thương mời gọi mọi người đến hưởng hạnh phúc Nước Trời, nhưng đón nhận hay không là tự do của mỗi người. Vì yếu đuối, chúng ta thường đưa ra nhiều lý do để từ chối tình thương của Thiên Chúa. Chúng ta đặt mục tiêu của đời sống mình trên sự hưởng thụ của cải vật chất và trên những giá trị trần gian. Có lần Chúa Giêsu đã nhắc nhở đừng quá lo lắng cho tương lai ngày mai lấy gì mà ăn, lấy gì mà mặc nhưng hãy ưu tiên cho việc tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người (Mt 6, 25-34). Thiên Chúa là Cha yêu thương, Người quan phòng mọi sự, ban phát dư đầy hơn những gì chúng ta ước muốn và cầu xin. Chúng ta ích kỷ mải mê vun đắp cho hạnh phúc cá nhân cỏn con mà quên đi niềm hạnh phúc lớn lao là được dự phần vào hạnh phúc Nước Trời. Thật vậy, khi đi giảng dạy, Chúa Giêsu luôn yêu thương bênh vực người nghèo vì họ có tâm hồn đơn sơ, chân thật tin tưởng sẵn sàng đáp lại lời mời gọi của Chúa. Giáo hội của Chúa là cộng đoàn thuộc về người nghèo, luôn song hành với mọi ưu tư và thử thách của người nghèo. Qua đó chúng ta càng thấm thía hơn lời dạy của Chúa Giêsu nói với ông Giakêu Con Người đến để tìm và cứu những gì đã hư mất” (Lc 19, 10).

TÓM LẠI: Sứ điệp Tin mừng hôm nay là lời an ủi cho những ai khiêm tốn, nghèo khó và cũng là thách đố cho mỗi người chúng ta. Biết bao lần chúng ta cũng tự mãn cho mình là kitô hữu, là dân được tuyển chọn. Thế nhưng có những lúc chúng ta sống bê tha tội lỗi, loại bỏ Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống để chạy theo sự quyến rũ của thế gian. Chúng ta bận rộn với nhiều dự án, tiêu tốn năng lượng và thời gian cho giải trí, ngồi hàng giờ trước màn hình máy tính nhưng luôn lỗi hẹn với Thiên Chúa. Chúng ta đặt giá trị của đồng tiền cao hơn hạnh phúc Nước Trời. Chúng ta thờ ơ với Lời Chúa nhưng lại luôn giữ uy tín với đối tác trên thương trường. Chúng ta sẵn sàng bán rẻ lương tâm và nhân phẩm để có những hợp đồng làm ăn béo bở... Dưới ánh sáng Lời Chúa, chúng ta được mời gọi cảnh tỉnh và sắp xếp lại đời sống để có những khoảng thời gian dành cho Thiên Chúa. Ý thức là người tội lỗi, chúng ta luôn cần đến lòng thương xót của Thiên Chúa. Được vào dự tiệc Nước Trời là một mối phúc và là ân huệ lớn lao dành cho những ai có lòng khiêm tốn. Chúng ta không thể đạt được điều đó nếu không có ơn Chúa giúp. Xin cho chúng ta biết can đảm từ bỏ những gì đang cản bước chúng ta đến với Chúa. Xin cho chúng ta đừng tự mãn là danh kitô hữu nhưng hãy thiết tha thi hành lời Chúa dạy, đó là sống bác ái yêu thương, thiết tha tìm kiếm những giá trị Tin Mừng hầu được phúc tham dự vào bàn tiệc Nước Trời mai sau.

*****

Lạy Chúa! Xin cho niềm vui viên mãn của Bữa Tiệc Nước Thiên Chúa, mà Đức Giê-su mời gọi và dẫn đưa chúng con đi vào tham dự một cách nhưng không, lôi cuốn chúng con, để chúng con bình tâm với mọi sự và định hướng mọi sự ở cuộc đời này. Xin cho chúng con khi nghe Lời Chúa nhắn nhủ qua dụ ngôn bài Tin Mừng hôm nay, biết ý thức và sửa mình, để biết ưu tiên cho việc Chúa là trên hết mà năng đến với bàn tiệc thánh mỗi ngày, là bảo chứng cho bữa tiệc đời đời trong Nước Chúa mai sau. Amen

Chủ Nhật, 5 tháng 11, 2017

THỨ HAI TUẦN 31 THƯỜNG NIÊN


Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc. (Lc 14, 13-14)

Thánh sử Luca là một con người đặc biệt. Ngài được ban tặng danh hiệu là “ Văn sĩ ca tụng lòng nhân hậu của Đức Giêsu”. Đức Kitô dưới cây bút của ngài là một vị Tình Yêu giàu lòng thương xót, nhất là đối với những người tội lỗi, yếu đuối, bệnh tật và nghèo khổ. Hôm nay Lời Chúa gọi mời mỗi người Ki-tô hữu chúng ta, cũng biết mở rộng cõi lòng, xóa bỏ mọi rào cản ngăn cách để đến với anh chị em đồng loại của mình. Bởi vì trong cuộc sống thường ngày, những lối suy nghĩ “buôn có bạn, bán có phường” hay “hòn đất ném đi, hòn chì ném lại”... đã ăn rễ sâu vào não, suy nghĩ của ta. Do vậy, tôi chỉ tương quan, giúp đỡ hay quan tâm đến những người liên hệ và có ràng buộc với tôi, còn lại là sống chết mặc bay. Tuy nhiên, đức bác ái Ki-tô giáo hôm nay mà chính Chúa Giê-su đã răn dạy chúng ta, phải đi ra xa khỏi cung lòng mình, vượt xa khỏi lối suy nghĩ bó buộc để có thể đón nhận và chấp nhận hết thảy anh chị em đồng loại. Cách riêng là những người nghèo, người bệnh tật, người kém may mắn... vì họ không có gì đáp lại chúng ta, nhưng chính Chúa sẽ ân thưởng cho ta trong ngày sau hết.

Trong giáo huấn của Đức Giêsu, thánh sử cố ý làm nổi bật luật sống hằng ngày của người môn đệ và một trong luật sống đó là : biểu lộ đức ái đối với người đồng loại, kẻ bần cùng trong xã hội là nội dung chính của bài Tin Mừng hôm nay. Mở đầu, thánh sử giới thiệu đối tượng mà Đức Giêsu muốn nhắc họ về luật bác ái: “ khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối, đừng kêu bà con hoặc láng giềng giàu có…”.(Lc 14, 12).  Vì sao Chúa Giêsu lại ngăn cản ông chủ việc này ? Đây là những người bạn thân thiết cùng sống, cùng khổ với ông. Đây là những bà con thân thuộc, anh em ruột thịt sát cánh với ông trong buồn vui. Đây là những người láng giềng giàu có đã cho ông vay mượn tiền bạc, lúa thóc, bánh rượu… Vậy, bây giờ khó khăn lắm hay họa hiếm lắm ông mới tổ chức một bữa tiệc, mà lại không mời họ, coi sao được? Chúng ta nghe lý do mà Chúa Giêsu nêu ra “ kẻo họ mời lại ông và như thế ông đã được đáp lễ”. À, té ra là vậy. Có vay ,có trả. Một cuộc ngã giá song phương. Nay tôi, mai anh. Như thế, nếu ông mời họ. Họ sẽ mời lại ông. Ông không bị thiệt. Ông được đền bù xứng đáng, có khi còn có lợi hơn. Đó là một phần thưởng đã được trả lại ngay ở đời này, vậy đâu còn chỗ cho Thiên Chúa trả lại cho ông trong ngày sau hết nữa? Và Chúa Giêsu dạy ông phải mời hạng người nào? Thánh sử dùng từ thật chính xác “trái lại” nghĩa là ngược lại điều thiên hạ vẫn thường làm Chúa muốn ông đừng theo họ. “ Hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù”(Lc 14, 13). Chúa Giêsu yêu cầu ông mời những người mà có lẽ không có mặt trong buổi dự tiệc hôm ấy. Có lẽ những người này nằm ngoài danh sách ông tuyển chọn và có khi chẳng bao giờ ông nghĩ tới. Vì sao Chúa Giêsu lại dạy là phải mời họ? Thưa “ vì họ không có gì đáp lễ”. Họ nghèo nàn, túng thiếu, ăn không no, mặc không ấm thì làm sao có tiền để trả lễ lại cho ông chủ. Bữa ăn hôm nay họ còn chưa có, thì làm sao họ có được những bữa tiệc thịnh soạn để thết đãi lại ông chủ đã mời họ ? Nhưng nếu ông làm như vậy “ mới thật có phúc vì ông được đáp lễ trong ngày kẻ lành sống lại”. Câu nói này như khẳng định những người lành sẽ được sống lại trong ngày sau hết, ngày mà Thiên Chúa đến viếng thăm dân Người cũng là ngày chung cuộc của thế giới.

Nói tóm lại, chúng ta bỏ ra thì luôn muốn thu lại, thậm chí muốn thu lại hơn gấp nhiều lần, chứ ít ai trong chúng ta có được một lòng quảng đại chia sẻ cho những người nghèo khó. Chúng ta vẫn lấy tiêu chuẩn “công bằng kiểu làm ăn kinh tế” để đối xử với nhau, thì điều này chúng ta là Kitô hữu cũng chẳng hơn gì, vì người ngoại họ cũng làm được hơn cả chúng ta, bởi làm việc lành mà được đáp lại, nghĩa là đã được thưởng công rồi, nên chẳng còn công phúc gì trước mặt Thiên Chúa nữa cả…Tóm lại, tin Chúa, theo Chúa, là đem cả cuộc đời mình hiến thân phục vụ anh em như một chuyện đương nhiên, không đòi hỏi được đền ơn, đáp nghĩa, được biểu dương hay khen thưởng. Tin Chúa, theo Chúa không để chi lo cho phận riêng mình cách ích kỷ, không chạy theo lợi lộc, không tìm thăng quan tiến chức, nhưng để phục vụ mọi người như lẽ sống đời mình. Thái độ phục vụ không kể công, không vụ lợi là một yếu tố quan trọng đối với đời sống cộng đồng Giáo Hội cũng như xã hội. Sự đòi hỏi người khác biết ơn và đền ơn, đó là hành động của ước muốn thống trị và là bước đầu đưa tới thống trị trên người khác. Muốn cho tương quan trong cộng đồng xã hội mãi mãi trong sáng là tương quan huynh đệ, Chúa Giêsu đã dạy cách phục vụ không vụ lợi, không kể công. 

Qua bài Tin Mừng chúng ta thấy nghịch lý. Một nghịch lý mà bao người đời có lẽ không áp dụng hoặc chỉ áp dụng trong một vài trường hợp đặc biệt vì danh dự, vì muốn đền bù tội lỗi… Như chúng ta thấy nhiều “ đại gia” ngày nay dến thăm các trung tâm cô nhi, khuyết tật, dưỡng lão… Chúng ta không nghi ngờ hay xét đoán hành vi của người nào, nhưng thử hỏi mỗi người chúng ta có dám hi sinh, dấn thân mà trong lòng không vướng một tư lợi nào không ? Làm để được khen, được thưởng, để gây chú ý, để kiếm tình cảm của ai đó…

******

Lạy Chúa, xin nâng đỡ thân phận yếu hèn của chúng con luôn chỉ tìm sự an toàn cho bản thân, cho gia đình, cho nhóm của chúng con mà loại trừ hoặc mặc kệ những người anh em khốn khổ, nghèo hèn. Xin cho chúng con biết cảm thông, chia sẻ, nâng đỡ những người bất hạnh đang cần đến chúng con. Xin cho chúng con là những cánh tay dài của Chúa, để mang niềm vui và hạnh phúc đến cho mọi người, nhất là những người kém may mắn trong cuộc đời. Amen.

Thứ Bảy, 4 tháng 11, 2017

CHÚA NHẬT 31 THƯỜNG NIÊN NĂM A

Vậy, tất cả những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm, thì đừng có làm theo, vì họ nói mà không làm. (Mt 23, 3)

Người ta thường hay nói, khoảng cách xa nhất là khoảng cách từ lời nói đến việc làm. Đúng như thế, trong thực tế, những lời tuyên bố hoặc những đề nghị góp ý dạy bảo người khác thì vẫn dễ hơn khi chính mình thực hiện những điều đó, chẳng hạn khi tranh cử tổng thống hay những địa vị xã hội, thường các ứng viên cũng hay tuyên bố rất nhiều, nếu đắc cử tôi sẽ cải cách điều này, chấn chỉnh điều kia,.. thế nhưng khi đã đắc cử thường không mấy khi họ nhớ đến những lời hứa trước đây, hoặc những lời khuyên lời góp ý cho người khác thì dễ hơn khi mình thực hành, và chúng ta cũng thấy có những khoảng cách rất khác biệt giữa lời nói và việc làm của người này người khác, kể cả của linh mục và tu sĩ.

Lời Chúa hôm nay Chúa Giêsu đã nặng lời với những người biệt phái, các nhà thông thái là những bậc thầy trong dân về thái độ của họ đó là: họ nói mà không làm. Có thể nói rằng trong suốt thời gian rao giảng của Chúa Giêsu, thành phần mà Ngài hay khiển trách nhất đó là tầng lớp lãnh đạo, các tư tế, luật sĩ và biệt phái trong dân Israel, vì đối với xã hội Do Thái lúc bấy giờ, những nhóm người này làm nên một tầng lớp thượng lưu, tầng lớp lãnh đạo về mặt tôn giáo và xã hội. Các biệt phái họ tự cho mình là tầng lớp đạo đức trí thức là những người trung thành với từng chi tiết trong lề luật, còn các thầy luật sĩ họ là những bậc thầy trong dân về sự hiểu biết lề luật, mọi thắc mắc về lề luật đều phải do những người này giải thích, vì thế họ rất có thế giá và có tiếng nói trong cộng đồng. Việc họ giải thích luật và dạy bảo dân chúng thì không có gì là sai trái, tuy nhiên, vì thiếu lòng đạo đức từ bên trong, nên họ chỉ còn quan tâm đến hình thức và những chi tiết luật lệ bên ngoài, mà không biết đến ý nghĩa của lề luật và tại sao họ giữ những luật ấy. Thực tế, những người này họ giữ luật không phải vì Chúa mà chỉ là cái vỏ bên ngoài che đậy những cái xấu xa bên trong, họ để ý đến chỗ nhất chỗ nhì ở nơi công cộng, nơi hội đường hơn là việc thờ phượng Thiên Chúa, họ tìm kiếm không phải là ý Chúa, mà là lời khen ngợi từ nơi người khác. Do đó, Chúa Giêsu khuyến khích dân chúng rằng: Khi họ ngồi trên tòa Môsê mà giảng dạy thì hãy thực hành, nhưng đừng nói theo đời sống của họ vì họ chỉ nói chứ không làm, họ đặt ra luật nhưng họ không tuân giữ. Chúa Giêsu đã không đồng ý với lối sống môi mép giả hình ấy, điều Ngài muốn là một đời sống phải đi đôi giữa lời nói và việc làm, họ phải trở thành gương mẫu và là người đi đầu trong việc tuân giữ giới răn lề luật Thiên Chúa.

Lời Chúa hôm nay trước hết là lời nhắc nhở cảnh tỉnh cho các linh mục tu sĩ, những người có nhiệm vụ giải thích và rao giảng Lời Chúa cho anh em, song rất có thể họ đã bị rơi vào tình trạng giống như những người biệt phái luật sĩ, tức là giảng thì hay, nói thì mạnh, nhưng chính mình lại không thực hành hoặc đời sống của chúng tôi lại trái ngược lại với lời giảng. Lời Chúa hôm nay cũng là lời nhắc nhở cho những người có trách nhiệm trong cộng đoàn giáo xứ, cần phải trở thành những người đi đầu và làm gương sáng trong việc sống đức tin và thực hành những lời dạy của Chúa qua đời sống cá nhân và gia đình của họ, vì đời sống của những người này đang ảnh hưởng trên người khác. Dù không là những bậc thầy trong cộng đoàn, song mỗi người trong nhiệm vụ là cha mẹ ông bà trong gia đình, chúng ta đang thực sự là những người cha, người thầy của con cái, đang là những người dẫn đường và uốn nắn con cái, thì Lời Chúa hôm nay cũng là một lời chất vấn chúng ta: Trong gia đình, với chòm xóm, lời nói của tôi có đi đôi với việc làm hay không? Trong việc giáo dục con cái người ta thường nói: lời nói mau qua, gương lành lôi kéo, các bậc cha mẹ không chỉ dạy con bằng lời, mà cần bằng gương sáng cụ thể, nhiều khi chính đời sống của cha mẹ hoàn toàn trái ngược lại với lời nói, thì không thể dạy con sống tốt được. Một gia đình mà cha mẹ cãi vã đánh nhau thì làm sao có thể dạy con cái sống hiền lành yêu thương tha thứ? Khi cha mẹ làm ăn gian dối lừa lọc thì không thể dạy con cái công bằng và tôn trọng sự thật. Một cha mẹ lười biếng trong việc đạo đức thì không thể dạy con cái siêng năng, gia đình không đọc kinh cầu nguyện thì con cái cũng sẽ không biết đọc kinh cầu nguyện là gì!

Sau hết, để có thể giới thiệu Chúa cho người xung quanh, thì người Công giáo chúng ta, trước khi giảng dạy, nói về Chúa cho họ thì hãy bắt đầu bằng những việc làm bác ái yêu thương cụ thể, bằng những cử chỉ đẹp đối với nhau, bằng sự quảng đại và thông cảm với nhau, vì nếu ngay những người đồng đạo, cùng một niềm tin mà chúng ta không yêu thương phục vụ nhau được, thì là sao người ngoại có thể tin rằng chúng ta có thể yêu thương và phục vụ người khác một cách thật lòng được, và càng không thể tin vào Đấng mà chúng ta tôn thờ và rao giảng.

*******

Lạy Chúa! Xin Cho mỗi người biết khiêm nhừơng nhìn lại chính mình để sửa đổi cho phù hợp với lời Chúa dạy hôm nay. Amen

Thứ Sáu, 3 tháng 11, 2017

THỨ BẢY TUẦN 30 THƯỜNG NIÊN


Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên (Lc 14, 11)

Một trong những phương pháp giảng dạy của Chúa Giê-su là Ngài dùng chính những hình ảnh quen thuộc xảy ra trong đời sống hàng ngày, trong cách đối nhân xử thế và cả trong cái lề thói giữ luật của những người luôn cho mình hơn người… để nói về một triết lý sống về thái độ mà con người phải có đối với Thiên Chúa và đối với anh em đồng loại. Vì trong xã hội, ai cũng muốn mình được người khác xem trọng, kính nể, nên nhiều kẻ đã cố tạo ra một cái mặt nạ khi “tô son trát phấn” cho mình với những hình thức bên ngoài, để gây chú ý, có được một chút tiếng tăm hoặc tạo sự tin tưởng nơi người khác. Lúc đó, sự hoang tưởng biến họ thành nhân vật quan trọng, cho mình là “cái rốn” vũ trụ, sinh lòng tự cao tự đại và xem thường mọi người. Tin Mừng hôm nay, thánh sử Luca thuật lại việc Chúa Giêsu nhân dịp dự bữa tiệc tại nhà một người biệt phái và quan sát thấy người ta tranh giành nhau chỗ nhất- đã dùng dụ ngôn để dạy bài học về sự khiêm nhường. Khi kể dụ ngôn như thế, Chúa Giêsu không có ý đưa ra bài học về phép lịch sự, nhưng Ngài chỉ muốn nhân cơ hội này lập lại bài học khiêm nhường mà Ngài thường xuyên giảng dạy: “những kẻ bé mọn sẽ trở nên cao trọng”, “nếu anh em không trở nên như trẻ nhỏ, anh em sẽ không được vào Nước Trời”... Chắc hẳn khi viết đoạn Tin Mừng này, Thánh sử Luca đã liên tưởng đến những cộng đoàn phụng vụ, trong đó khi người ta tụ họp lại, những vấn đề về giai cấp, giàu nghèo đã nảy sinh. Đó là một thực tế không chỉ xảy ra trong xã hội Do Thái, thời Chúa Giêsu, trong cộng đoàn tín hữu sơ khai, mà còn xảy ra trong xã hội và trong cộng đoàn Kitô hữu hôm nay.

Trong cuộc đời người Ki-tô hữu, kể cả những người sống trong đời thánh hiến, tất cả đều mang tâm trạng tốt lành ban đầu là: phục vụ Thiên Chúa và con người trong  khiêm tốn. Nhưng theo giòng thời gian, tư tưởng ấy bị mai một. Chúng ta tìm mọi cách để tôn cái tôi của mình, muốn người khác biết đến công trạng của mình đã hy sinh cho việc chung hoặc quy về lợi nhuận cho bản thân, cho gia đình, cho tổ chức của mình, như : gắn bảng tên tại chỗ quả chuông hay tượng đài Đức Mẹ vì đã bỏ tiền dâng cúng; tự hào và kể công khi phục vụ trong chức vụ Ban Hành Giáo hai, ba nhiệm kỳ và đòi hỏi phải được giáo xứ, cha xứ ưu ái hay đền ơn đáp nghĩa. Hội đoàn của tôi phải cờ quạt, rước sách, tổ chức lễ thật to, mời cha này, sơ kia… để nở mặt nở mày. Với các linh mục tu sĩ: tôi đã rửa tội cho hàng trăm người, xây được vài nhà thờ, đền đài, thậm chí là nghĩa trang… Hơn nữa là việc tổ chức các cuộc lễ hội thật hoành tráng, tiêu phí thật nhiều, thậm chí nhà thờ này phải to hơn, cao hơn nhà thờ nọ, mà quên mất tinh thần loan báo Tin Mừng đã chẳng đi vào lòng người được bao nhiêu? …Hay những dịp lễ truyền chức, tạ ơn, khấn dòng phải đưa lên Internet hay Youtube để rao giảng Tin Mừng hay để “cái tôi” của nhóm tôi, của dòng tu tôi, của giáo xứ, giáo phận tôi được biết tới? Vì thế, chúng ta luôn tự hào và tìm kiếm sự kính trọng, lòng biết ơn và sự tán thưởng của người đời mà quên rằng: mình đã được thưởng công rồi và Thiên Chúa sẽ chẳng còn chỗ để thưởng công cho tâm hồn và cho cuộc đời chúng ta.

TÓM LẠI: chúng ta bỏ ra thì luôn muốn thu lại, thậm chí muốn thu lại hơn gấp nhiều lần, chứ ít ai trong chúng ta có được một lòng quảng đại chia sẻ cho những người nghèo khó. Chúng ta vẫn lấy tiêu chuẩn “công bằng kiểu làm ăn kinh tế” để đối xử với nhau, thì điều này chúng ta là Kitô hữu cũng chẳng hơn gì, vì người ngoại họ cũng làm được hơn cả chúng ta, bởi làm việc lành mà được đáp lại, nghĩa là đã được thưởng công rồi, nên chẳng còn công phúc gì trước mặt Thiên Chúa nữa cả…

 *******
Lạy Chúa!  Xin cho chúng con có thái độ biết mình thực sự, để nhận ra vị trí của Chúa trong cuộc đời con, để biết mình chỉ là dụng cụ của Chúa mà mau mắn thi hành nhiệm vụ Chúa trao và nhất là biết ký thác, trông cậy nơi Chúa, vì “Không có Thầy, anh em không thể làm gì được” và “xin Người hãy lớn lên, còn con thì nhỏ lại”. Tất cả cho vinh quang Thiên Chúa. Amen