Translate

Thứ Hai, 6 tháng 11, 2017

THỨ BA TUẦN 31 THƯỜNG NIÊN


Khi ấy, một trong những kẻ đồng bàn nói với Đức Giêsu: Phúc thay ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa  (Lc 14, 15)

Đám cưới là ngày “đại hỷ” được tổ chức để chiêu đãi bạn hữu và những vị khách quý. Họ đến chung vui với gia chủ và chúc mừng cho tình yêu lứa đôi mãi thủy chung. Trình thuật Tin mừng hôm nay miêu tả lại một bữa tiệc hoành tráng có thể ví như tiệc cưới của hoàng cung. Để tổ chức bữa tiệc, có lẽ gia chủ đã chuẩn bị rất nhiều từ khâu tổ chức cho đến việc đặt các món ngon và in thiệp mời. Đến ngày và giờ đãi tiệc, ông chủ còn ân cần cho gia nhân đi đến nói với từng vị khách: Mời quý vị đến, cỗ bàn đã sẵn. Đáp lại sự tiếp đón nồng hậu của ông chủ, các vị khách lần lượt chối khéo với nhiều lý do. Người thì phải đi thăm thửa ruộng mới mua, người đi thử sức kéo của năm cặp bò mới tậu, người khác lại bận chuyện gia đình. Tất cả các quan khách đều có lý do chính đáng và những việc làm cần thiết, điều này làm cho ông chủ nổi cơn thịnh nộ. Ông sai gia nhân đến các nơi công cộng mời hết các người nghèo khó, tàn tật đui mù lang thang đầu đường xó chợ đến ăn tiệc. Thấy vẫn còn dư nhiều bàn tiệc, ông chủ lại ra lệnh cho gia nhân đi nài ép những người trong làng xóm vào.

Đây là bữa tiệc kỳ lạ Chúa Giêsu đã dùng để nói về Nước Thiên Chúa. Những vị khách đã được mời trước chính là những người Dothái, trong đó có những kinh sư và luật sĩ nhưng tiếc thay họ đã coi thường và từ chối lời mời gọi. Kết quả câu chuyện cho ta hiểu rằng Nước Trời đã được trao cho dân ngoại, những người nghèo không danh phận, người thu thuế và người tội lỗi. Khi dùng ví dụ này, Chúa Giêsu phá bỏ suy nghĩ của một số kinh sư tự mãn cho mình là người đạo đức vì giữ luật và họ chắc chắn được vào Nước Trời. Tuy nhiên, trong kế hoạch của Thiên Chúa luôn có những điều nghịch lý: người được gọi thì nhiều nhưng được chọn thì ít, người đến sau được mời lên hàng đầu và ngược lại...Thiên Chúa không bày trò đánh đố nhưng cho con người có quyền tự do lựa chọn. Bữa tiệc trọng đại đã sẵn sàng và người được mời đã biết rõ thời gian nhưng họ cố tình hay thờ ơ không sắp xếp công việc đến dự. Ông chủ là người hào phóng đã cho đầy tớ đi nhắc nhở và mời gọi lần thứ hai. Thiên Chúa luôn quảng đại tạo cho chúng ta nhiều cơ hội để đến dự tiệc Nước Trời. Nếu không biết tận dụng cơ hội tốt chúng ta sẽ không lãnh nhận được hạnh phúc viên mãn. Lại nữa, Thiên Chúa luôn quảng đại yêu thương mời gọi mọi người đến hưởng hạnh phúc Nước Trời, nhưng đón nhận hay không là tự do của mỗi người. Vì yếu đuối, chúng ta thường đưa ra nhiều lý do để từ chối tình thương của Thiên Chúa. Chúng ta đặt mục tiêu của đời sống mình trên sự hưởng thụ của cải vật chất và trên những giá trị trần gian. Có lần Chúa Giêsu đã nhắc nhở đừng quá lo lắng cho tương lai ngày mai lấy gì mà ăn, lấy gì mà mặc nhưng hãy ưu tiên cho việc tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người (Mt 6, 25-34). Thiên Chúa là Cha yêu thương, Người quan phòng mọi sự, ban phát dư đầy hơn những gì chúng ta ước muốn và cầu xin. Chúng ta ích kỷ mải mê vun đắp cho hạnh phúc cá nhân cỏn con mà quên đi niềm hạnh phúc lớn lao là được dự phần vào hạnh phúc Nước Trời. Thật vậy, khi đi giảng dạy, Chúa Giêsu luôn yêu thương bênh vực người nghèo vì họ có tâm hồn đơn sơ, chân thật tin tưởng sẵn sàng đáp lại lời mời gọi của Chúa. Giáo hội của Chúa là cộng đoàn thuộc về người nghèo, luôn song hành với mọi ưu tư và thử thách của người nghèo. Qua đó chúng ta càng thấm thía hơn lời dạy của Chúa Giêsu nói với ông Giakêu Con Người đến để tìm và cứu những gì đã hư mất” (Lc 19, 10).

TÓM LẠI: Sứ điệp Tin mừng hôm nay là lời an ủi cho những ai khiêm tốn, nghèo khó và cũng là thách đố cho mỗi người chúng ta. Biết bao lần chúng ta cũng tự mãn cho mình là kitô hữu, là dân được tuyển chọn. Thế nhưng có những lúc chúng ta sống bê tha tội lỗi, loại bỏ Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống để chạy theo sự quyến rũ của thế gian. Chúng ta bận rộn với nhiều dự án, tiêu tốn năng lượng và thời gian cho giải trí, ngồi hàng giờ trước màn hình máy tính nhưng luôn lỗi hẹn với Thiên Chúa. Chúng ta đặt giá trị của đồng tiền cao hơn hạnh phúc Nước Trời. Chúng ta thờ ơ với Lời Chúa nhưng lại luôn giữ uy tín với đối tác trên thương trường. Chúng ta sẵn sàng bán rẻ lương tâm và nhân phẩm để có những hợp đồng làm ăn béo bở... Dưới ánh sáng Lời Chúa, chúng ta được mời gọi cảnh tỉnh và sắp xếp lại đời sống để có những khoảng thời gian dành cho Thiên Chúa. Ý thức là người tội lỗi, chúng ta luôn cần đến lòng thương xót của Thiên Chúa. Được vào dự tiệc Nước Trời là một mối phúc và là ân huệ lớn lao dành cho những ai có lòng khiêm tốn. Chúng ta không thể đạt được điều đó nếu không có ơn Chúa giúp. Xin cho chúng ta biết can đảm từ bỏ những gì đang cản bước chúng ta đến với Chúa. Xin cho chúng ta đừng tự mãn là danh kitô hữu nhưng hãy thiết tha thi hành lời Chúa dạy, đó là sống bác ái yêu thương, thiết tha tìm kiếm những giá trị Tin Mừng hầu được phúc tham dự vào bàn tiệc Nước Trời mai sau.

*****

Lạy Chúa! Xin cho niềm vui viên mãn của Bữa Tiệc Nước Thiên Chúa, mà Đức Giê-su mời gọi và dẫn đưa chúng con đi vào tham dự một cách nhưng không, lôi cuốn chúng con, để chúng con bình tâm với mọi sự và định hướng mọi sự ở cuộc đời này. Xin cho chúng con khi nghe Lời Chúa nhắn nhủ qua dụ ngôn bài Tin Mừng hôm nay, biết ý thức và sửa mình, để biết ưu tiên cho việc Chúa là trên hết mà năng đến với bàn tiệc thánh mỗi ngày, là bảo chứng cho bữa tiệc đời đời trong Nước Chúa mai sau. Amen

Chủ Nhật, 5 tháng 11, 2017

THỨ HAI TUẦN 31 THƯỜNG NIÊN


Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc. (Lc 14, 13-14)

Thánh sử Luca là một con người đặc biệt. Ngài được ban tặng danh hiệu là “ Văn sĩ ca tụng lòng nhân hậu của Đức Giêsu”. Đức Kitô dưới cây bút của ngài là một vị Tình Yêu giàu lòng thương xót, nhất là đối với những người tội lỗi, yếu đuối, bệnh tật và nghèo khổ. Hôm nay Lời Chúa gọi mời mỗi người Ki-tô hữu chúng ta, cũng biết mở rộng cõi lòng, xóa bỏ mọi rào cản ngăn cách để đến với anh chị em đồng loại của mình. Bởi vì trong cuộc sống thường ngày, những lối suy nghĩ “buôn có bạn, bán có phường” hay “hòn đất ném đi, hòn chì ném lại”... đã ăn rễ sâu vào não, suy nghĩ của ta. Do vậy, tôi chỉ tương quan, giúp đỡ hay quan tâm đến những người liên hệ và có ràng buộc với tôi, còn lại là sống chết mặc bay. Tuy nhiên, đức bác ái Ki-tô giáo hôm nay mà chính Chúa Giê-su đã răn dạy chúng ta, phải đi ra xa khỏi cung lòng mình, vượt xa khỏi lối suy nghĩ bó buộc để có thể đón nhận và chấp nhận hết thảy anh chị em đồng loại. Cách riêng là những người nghèo, người bệnh tật, người kém may mắn... vì họ không có gì đáp lại chúng ta, nhưng chính Chúa sẽ ân thưởng cho ta trong ngày sau hết.

Trong giáo huấn của Đức Giêsu, thánh sử cố ý làm nổi bật luật sống hằng ngày của người môn đệ và một trong luật sống đó là : biểu lộ đức ái đối với người đồng loại, kẻ bần cùng trong xã hội là nội dung chính của bài Tin Mừng hôm nay. Mở đầu, thánh sử giới thiệu đối tượng mà Đức Giêsu muốn nhắc họ về luật bác ái: “ khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối, đừng kêu bà con hoặc láng giềng giàu có…”.(Lc 14, 12).  Vì sao Chúa Giêsu lại ngăn cản ông chủ việc này ? Đây là những người bạn thân thiết cùng sống, cùng khổ với ông. Đây là những bà con thân thuộc, anh em ruột thịt sát cánh với ông trong buồn vui. Đây là những người láng giềng giàu có đã cho ông vay mượn tiền bạc, lúa thóc, bánh rượu… Vậy, bây giờ khó khăn lắm hay họa hiếm lắm ông mới tổ chức một bữa tiệc, mà lại không mời họ, coi sao được? Chúng ta nghe lý do mà Chúa Giêsu nêu ra “ kẻo họ mời lại ông và như thế ông đã được đáp lễ”. À, té ra là vậy. Có vay ,có trả. Một cuộc ngã giá song phương. Nay tôi, mai anh. Như thế, nếu ông mời họ. Họ sẽ mời lại ông. Ông không bị thiệt. Ông được đền bù xứng đáng, có khi còn có lợi hơn. Đó là một phần thưởng đã được trả lại ngay ở đời này, vậy đâu còn chỗ cho Thiên Chúa trả lại cho ông trong ngày sau hết nữa? Và Chúa Giêsu dạy ông phải mời hạng người nào? Thánh sử dùng từ thật chính xác “trái lại” nghĩa là ngược lại điều thiên hạ vẫn thường làm Chúa muốn ông đừng theo họ. “ Hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù”(Lc 14, 13). Chúa Giêsu yêu cầu ông mời những người mà có lẽ không có mặt trong buổi dự tiệc hôm ấy. Có lẽ những người này nằm ngoài danh sách ông tuyển chọn và có khi chẳng bao giờ ông nghĩ tới. Vì sao Chúa Giêsu lại dạy là phải mời họ? Thưa “ vì họ không có gì đáp lễ”. Họ nghèo nàn, túng thiếu, ăn không no, mặc không ấm thì làm sao có tiền để trả lễ lại cho ông chủ. Bữa ăn hôm nay họ còn chưa có, thì làm sao họ có được những bữa tiệc thịnh soạn để thết đãi lại ông chủ đã mời họ ? Nhưng nếu ông làm như vậy “ mới thật có phúc vì ông được đáp lễ trong ngày kẻ lành sống lại”. Câu nói này như khẳng định những người lành sẽ được sống lại trong ngày sau hết, ngày mà Thiên Chúa đến viếng thăm dân Người cũng là ngày chung cuộc của thế giới.

Nói tóm lại, chúng ta bỏ ra thì luôn muốn thu lại, thậm chí muốn thu lại hơn gấp nhiều lần, chứ ít ai trong chúng ta có được một lòng quảng đại chia sẻ cho những người nghèo khó. Chúng ta vẫn lấy tiêu chuẩn “công bằng kiểu làm ăn kinh tế” để đối xử với nhau, thì điều này chúng ta là Kitô hữu cũng chẳng hơn gì, vì người ngoại họ cũng làm được hơn cả chúng ta, bởi làm việc lành mà được đáp lại, nghĩa là đã được thưởng công rồi, nên chẳng còn công phúc gì trước mặt Thiên Chúa nữa cả…Tóm lại, tin Chúa, theo Chúa, là đem cả cuộc đời mình hiến thân phục vụ anh em như một chuyện đương nhiên, không đòi hỏi được đền ơn, đáp nghĩa, được biểu dương hay khen thưởng. Tin Chúa, theo Chúa không để chi lo cho phận riêng mình cách ích kỷ, không chạy theo lợi lộc, không tìm thăng quan tiến chức, nhưng để phục vụ mọi người như lẽ sống đời mình. Thái độ phục vụ không kể công, không vụ lợi là một yếu tố quan trọng đối với đời sống cộng đồng Giáo Hội cũng như xã hội. Sự đòi hỏi người khác biết ơn và đền ơn, đó là hành động của ước muốn thống trị và là bước đầu đưa tới thống trị trên người khác. Muốn cho tương quan trong cộng đồng xã hội mãi mãi trong sáng là tương quan huynh đệ, Chúa Giêsu đã dạy cách phục vụ không vụ lợi, không kể công. 

Qua bài Tin Mừng chúng ta thấy nghịch lý. Một nghịch lý mà bao người đời có lẽ không áp dụng hoặc chỉ áp dụng trong một vài trường hợp đặc biệt vì danh dự, vì muốn đền bù tội lỗi… Như chúng ta thấy nhiều “ đại gia” ngày nay dến thăm các trung tâm cô nhi, khuyết tật, dưỡng lão… Chúng ta không nghi ngờ hay xét đoán hành vi của người nào, nhưng thử hỏi mỗi người chúng ta có dám hi sinh, dấn thân mà trong lòng không vướng một tư lợi nào không ? Làm để được khen, được thưởng, để gây chú ý, để kiếm tình cảm của ai đó…

******

Lạy Chúa, xin nâng đỡ thân phận yếu hèn của chúng con luôn chỉ tìm sự an toàn cho bản thân, cho gia đình, cho nhóm của chúng con mà loại trừ hoặc mặc kệ những người anh em khốn khổ, nghèo hèn. Xin cho chúng con biết cảm thông, chia sẻ, nâng đỡ những người bất hạnh đang cần đến chúng con. Xin cho chúng con là những cánh tay dài của Chúa, để mang niềm vui và hạnh phúc đến cho mọi người, nhất là những người kém may mắn trong cuộc đời. Amen.

Thứ Bảy, 4 tháng 11, 2017

CHÚA NHẬT 31 THƯỜNG NIÊN NĂM A

Vậy, tất cả những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm, thì đừng có làm theo, vì họ nói mà không làm. (Mt 23, 3)

Người ta thường hay nói, khoảng cách xa nhất là khoảng cách từ lời nói đến việc làm. Đúng như thế, trong thực tế, những lời tuyên bố hoặc những đề nghị góp ý dạy bảo người khác thì vẫn dễ hơn khi chính mình thực hiện những điều đó, chẳng hạn khi tranh cử tổng thống hay những địa vị xã hội, thường các ứng viên cũng hay tuyên bố rất nhiều, nếu đắc cử tôi sẽ cải cách điều này, chấn chỉnh điều kia,.. thế nhưng khi đã đắc cử thường không mấy khi họ nhớ đến những lời hứa trước đây, hoặc những lời khuyên lời góp ý cho người khác thì dễ hơn khi mình thực hành, và chúng ta cũng thấy có những khoảng cách rất khác biệt giữa lời nói và việc làm của người này người khác, kể cả của linh mục và tu sĩ.

Lời Chúa hôm nay Chúa Giêsu đã nặng lời với những người biệt phái, các nhà thông thái là những bậc thầy trong dân về thái độ của họ đó là: họ nói mà không làm. Có thể nói rằng trong suốt thời gian rao giảng của Chúa Giêsu, thành phần mà Ngài hay khiển trách nhất đó là tầng lớp lãnh đạo, các tư tế, luật sĩ và biệt phái trong dân Israel, vì đối với xã hội Do Thái lúc bấy giờ, những nhóm người này làm nên một tầng lớp thượng lưu, tầng lớp lãnh đạo về mặt tôn giáo và xã hội. Các biệt phái họ tự cho mình là tầng lớp đạo đức trí thức là những người trung thành với từng chi tiết trong lề luật, còn các thầy luật sĩ họ là những bậc thầy trong dân về sự hiểu biết lề luật, mọi thắc mắc về lề luật đều phải do những người này giải thích, vì thế họ rất có thế giá và có tiếng nói trong cộng đồng. Việc họ giải thích luật và dạy bảo dân chúng thì không có gì là sai trái, tuy nhiên, vì thiếu lòng đạo đức từ bên trong, nên họ chỉ còn quan tâm đến hình thức và những chi tiết luật lệ bên ngoài, mà không biết đến ý nghĩa của lề luật và tại sao họ giữ những luật ấy. Thực tế, những người này họ giữ luật không phải vì Chúa mà chỉ là cái vỏ bên ngoài che đậy những cái xấu xa bên trong, họ để ý đến chỗ nhất chỗ nhì ở nơi công cộng, nơi hội đường hơn là việc thờ phượng Thiên Chúa, họ tìm kiếm không phải là ý Chúa, mà là lời khen ngợi từ nơi người khác. Do đó, Chúa Giêsu khuyến khích dân chúng rằng: Khi họ ngồi trên tòa Môsê mà giảng dạy thì hãy thực hành, nhưng đừng nói theo đời sống của họ vì họ chỉ nói chứ không làm, họ đặt ra luật nhưng họ không tuân giữ. Chúa Giêsu đã không đồng ý với lối sống môi mép giả hình ấy, điều Ngài muốn là một đời sống phải đi đôi giữa lời nói và việc làm, họ phải trở thành gương mẫu và là người đi đầu trong việc tuân giữ giới răn lề luật Thiên Chúa.

Lời Chúa hôm nay trước hết là lời nhắc nhở cảnh tỉnh cho các linh mục tu sĩ, những người có nhiệm vụ giải thích và rao giảng Lời Chúa cho anh em, song rất có thể họ đã bị rơi vào tình trạng giống như những người biệt phái luật sĩ, tức là giảng thì hay, nói thì mạnh, nhưng chính mình lại không thực hành hoặc đời sống của chúng tôi lại trái ngược lại với lời giảng. Lời Chúa hôm nay cũng là lời nhắc nhở cho những người có trách nhiệm trong cộng đoàn giáo xứ, cần phải trở thành những người đi đầu và làm gương sáng trong việc sống đức tin và thực hành những lời dạy của Chúa qua đời sống cá nhân và gia đình của họ, vì đời sống của những người này đang ảnh hưởng trên người khác. Dù không là những bậc thầy trong cộng đoàn, song mỗi người trong nhiệm vụ là cha mẹ ông bà trong gia đình, chúng ta đang thực sự là những người cha, người thầy của con cái, đang là những người dẫn đường và uốn nắn con cái, thì Lời Chúa hôm nay cũng là một lời chất vấn chúng ta: Trong gia đình, với chòm xóm, lời nói của tôi có đi đôi với việc làm hay không? Trong việc giáo dục con cái người ta thường nói: lời nói mau qua, gương lành lôi kéo, các bậc cha mẹ không chỉ dạy con bằng lời, mà cần bằng gương sáng cụ thể, nhiều khi chính đời sống của cha mẹ hoàn toàn trái ngược lại với lời nói, thì không thể dạy con sống tốt được. Một gia đình mà cha mẹ cãi vã đánh nhau thì làm sao có thể dạy con cái sống hiền lành yêu thương tha thứ? Khi cha mẹ làm ăn gian dối lừa lọc thì không thể dạy con cái công bằng và tôn trọng sự thật. Một cha mẹ lười biếng trong việc đạo đức thì không thể dạy con cái siêng năng, gia đình không đọc kinh cầu nguyện thì con cái cũng sẽ không biết đọc kinh cầu nguyện là gì!

Sau hết, để có thể giới thiệu Chúa cho người xung quanh, thì người Công giáo chúng ta, trước khi giảng dạy, nói về Chúa cho họ thì hãy bắt đầu bằng những việc làm bác ái yêu thương cụ thể, bằng những cử chỉ đẹp đối với nhau, bằng sự quảng đại và thông cảm với nhau, vì nếu ngay những người đồng đạo, cùng một niềm tin mà chúng ta không yêu thương phục vụ nhau được, thì là sao người ngoại có thể tin rằng chúng ta có thể yêu thương và phục vụ người khác một cách thật lòng được, và càng không thể tin vào Đấng mà chúng ta tôn thờ và rao giảng.

*******

Lạy Chúa! Xin Cho mỗi người biết khiêm nhừơng nhìn lại chính mình để sửa đổi cho phù hợp với lời Chúa dạy hôm nay. Amen

Thứ Sáu, 3 tháng 11, 2017

THỨ BẢY TUẦN 30 THƯỜNG NIÊN


Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên (Lc 14, 11)

Một trong những phương pháp giảng dạy của Chúa Giê-su là Ngài dùng chính những hình ảnh quen thuộc xảy ra trong đời sống hàng ngày, trong cách đối nhân xử thế và cả trong cái lề thói giữ luật của những người luôn cho mình hơn người… để nói về một triết lý sống về thái độ mà con người phải có đối với Thiên Chúa và đối với anh em đồng loại. Vì trong xã hội, ai cũng muốn mình được người khác xem trọng, kính nể, nên nhiều kẻ đã cố tạo ra một cái mặt nạ khi “tô son trát phấn” cho mình với những hình thức bên ngoài, để gây chú ý, có được một chút tiếng tăm hoặc tạo sự tin tưởng nơi người khác. Lúc đó, sự hoang tưởng biến họ thành nhân vật quan trọng, cho mình là “cái rốn” vũ trụ, sinh lòng tự cao tự đại và xem thường mọi người. Tin Mừng hôm nay, thánh sử Luca thuật lại việc Chúa Giêsu nhân dịp dự bữa tiệc tại nhà một người biệt phái và quan sát thấy người ta tranh giành nhau chỗ nhất- đã dùng dụ ngôn để dạy bài học về sự khiêm nhường. Khi kể dụ ngôn như thế, Chúa Giêsu không có ý đưa ra bài học về phép lịch sự, nhưng Ngài chỉ muốn nhân cơ hội này lập lại bài học khiêm nhường mà Ngài thường xuyên giảng dạy: “những kẻ bé mọn sẽ trở nên cao trọng”, “nếu anh em không trở nên như trẻ nhỏ, anh em sẽ không được vào Nước Trời”... Chắc hẳn khi viết đoạn Tin Mừng này, Thánh sử Luca đã liên tưởng đến những cộng đoàn phụng vụ, trong đó khi người ta tụ họp lại, những vấn đề về giai cấp, giàu nghèo đã nảy sinh. Đó là một thực tế không chỉ xảy ra trong xã hội Do Thái, thời Chúa Giêsu, trong cộng đoàn tín hữu sơ khai, mà còn xảy ra trong xã hội và trong cộng đoàn Kitô hữu hôm nay.

Trong cuộc đời người Ki-tô hữu, kể cả những người sống trong đời thánh hiến, tất cả đều mang tâm trạng tốt lành ban đầu là: phục vụ Thiên Chúa và con người trong  khiêm tốn. Nhưng theo giòng thời gian, tư tưởng ấy bị mai một. Chúng ta tìm mọi cách để tôn cái tôi của mình, muốn người khác biết đến công trạng của mình đã hy sinh cho việc chung hoặc quy về lợi nhuận cho bản thân, cho gia đình, cho tổ chức của mình, như : gắn bảng tên tại chỗ quả chuông hay tượng đài Đức Mẹ vì đã bỏ tiền dâng cúng; tự hào và kể công khi phục vụ trong chức vụ Ban Hành Giáo hai, ba nhiệm kỳ và đòi hỏi phải được giáo xứ, cha xứ ưu ái hay đền ơn đáp nghĩa. Hội đoàn của tôi phải cờ quạt, rước sách, tổ chức lễ thật to, mời cha này, sơ kia… để nở mặt nở mày. Với các linh mục tu sĩ: tôi đã rửa tội cho hàng trăm người, xây được vài nhà thờ, đền đài, thậm chí là nghĩa trang… Hơn nữa là việc tổ chức các cuộc lễ hội thật hoành tráng, tiêu phí thật nhiều, thậm chí nhà thờ này phải to hơn, cao hơn nhà thờ nọ, mà quên mất tinh thần loan báo Tin Mừng đã chẳng đi vào lòng người được bao nhiêu? …Hay những dịp lễ truyền chức, tạ ơn, khấn dòng phải đưa lên Internet hay Youtube để rao giảng Tin Mừng hay để “cái tôi” của nhóm tôi, của dòng tu tôi, của giáo xứ, giáo phận tôi được biết tới? Vì thế, chúng ta luôn tự hào và tìm kiếm sự kính trọng, lòng biết ơn và sự tán thưởng của người đời mà quên rằng: mình đã được thưởng công rồi và Thiên Chúa sẽ chẳng còn chỗ để thưởng công cho tâm hồn và cho cuộc đời chúng ta.

TÓM LẠI: chúng ta bỏ ra thì luôn muốn thu lại, thậm chí muốn thu lại hơn gấp nhiều lần, chứ ít ai trong chúng ta có được một lòng quảng đại chia sẻ cho những người nghèo khó. Chúng ta vẫn lấy tiêu chuẩn “công bằng kiểu làm ăn kinh tế” để đối xử với nhau, thì điều này chúng ta là Kitô hữu cũng chẳng hơn gì, vì người ngoại họ cũng làm được hơn cả chúng ta, bởi làm việc lành mà được đáp lại, nghĩa là đã được thưởng công rồi, nên chẳng còn công phúc gì trước mặt Thiên Chúa nữa cả…

 *******
Lạy Chúa!  Xin cho chúng con có thái độ biết mình thực sự, để nhận ra vị trí của Chúa trong cuộc đời con, để biết mình chỉ là dụng cụ của Chúa mà mau mắn thi hành nhiệm vụ Chúa trao và nhất là biết ký thác, trông cậy nơi Chúa, vì “Không có Thầy, anh em không thể làm gì được” và “xin Người hãy lớn lên, còn con thì nhỏ lại”. Tất cả cho vinh quang Thiên Chúa. Amen

Thứ Năm, 2 tháng 11, 2017

THỨ SÁU TUẦN 30 THƯỜNG NIÊN

Rồi Người nói với họ: “Ai trong các ông có đứa con trai hoặc có con bò sa xuống giếng, lại không kéo nó lên ngay, dù là ngày sa-bát” (Lc 14, 5)

Luật lệ được đặt ra vì con người, con người phải là chủ thể vượt trên tất cả mọi lề luật. Bài Tin mừng hôm nay là một minh chứng, Đức Giê-su đã tháo cởi và dạy cho người ta biết yêu thương con người hơn là lề luật.

Đã có nhiều cuộc thăm viếng, nhiều tình huống, nhiều bất đồng xảy ra trong hành trình rao giảng của Đức Ki-tô và hôm nay khi đến dùng bữa tại nhà một thủ lãnh Phariseu Chúa Giê-su đã chữa lành một người bệnh phù thũng. Việc làm của Chúa Giê-su đã làm cho những người chứng kiến lấy làm khó chịu, vì đó là ngày Sabat, ngày không được phép chữa bệnh theo luật Do thái. Họ có vẻ không thuận tình với Đức Giê-su bằng thái độ im lặng của mình và họ cũng chờ cơ hộ để dò xét, tìm cách để bắt lỗi Đức Giê-su. Đức Giê-su đã không màng đến thái độ của họ, ngài đã ân cần chữa lành cho người bệnh, dù đó là ngày sabat. Vượt trên tất cả lề luật, Đức Giê-su hành động ngược lại với suy nghĩ của những người phariseu. Đức Giê-su đã hành động bằng tình thương, lòng trắc ẩn của một người mục tử trước những đau khổ của người khác. Đức Giê-su đi ngược lại với những người lệ luật, họ chỉ biết khư khư giữ luật mà không tỏ một chút thương cảm trước những đau khổ của người anh em mình.

Lợi dụng cơ hội này, Đức Giê-su đã giảng dạy cho những người Phariseu về tình thương, lòng bác ái. Người nói với họ: “Ai trong các ông có đứa con trai hoặc có con lừa sa xuống giếng, lại không kéo nó lên ngay, dù là ngày sabat?” (Lc 14, 5). Ngày Sabat giúp con người nghỉ ngơi sau những giờ làm việc căng thẳng; ngày sabat cấm con người làm việc kiếm tiền, đây cũng là cách giúp người ta giảm bớt những ham muốn của cải vật chất. Ngày sabat không cấm người ta làm việc bác ái, thăm viếng người nghèo, an ủi người cô thân cô thế... mà ngược lại ngày này còn khuyến khích người ta gia tăng làm việc thiện, là thời gian giúp cho con người bồi bổ tâm linh. Đức Giê-su cũng khuyến khích và dạy con người lợi dụng những ngày này để làm tăng triển đời sống thiêng liêng; đồng thời mời gọi con người tuân giữ luật tình thương. Chính Chúa Giê-su biết rõ người ta đang dò xét Ngài nhưng chính vì chạnh lòng thương những người đau khổ bệnh tật, trước nỗi thống khổ của con người mà Đức Giê-su không màng đến thái độ dò xét của những người đang tìm cách hại người. Việc làm của Chúa Giê-su trong bài Tin mừng hôm nay nói lên tình thương của Chúa trước những đau khổ của con người. Tình thương của Ngài đã vượt trên tất cả những luật lệ khắt khe do con người đặt ra, hơn nữa Chúa còn dạy cho những người Phariseu bài học về lòng bác ái, phê phán thái độ vụ lề luật của họ. Chúng ta hãy mặc lấy tinh thần của Chúa, sống yêu thương, quan tâm đến những người chung quanh, ân cần giúp đỡ những người đau khổ, những người đang cần đến tình thương và lòng quảng đại của chúng ta hơn là chỉ chú tâm tuân giữ luật lệ mà vô cảm hay nại đến luật lệ mà thoái thác trách nhiệm với anh chị em chung quanh.

Mỗi người Ki-tô hữu chúng ta cũng được cật vấn về lề luật. Chúng ta phải có thái độ nào trước những luật lệ trong cuộc sống, trước những kỷ luật của cộng đoàn. Ta có dò xét, chỉ trích một người nào đó vì lệ luật hay không? Trước những đau khổ và bất công ta phải có thái độ nào? Đôi lúc trong cuộc sống, chúng ta sốt sắng với công việc chung, chăm chăm chú chú làm việc nhân danh lề luật mà quên đi những anh chị em đau khổ quanh mình đang cần chúng ta giúp đỡ. Chúng ta luôn tuân giữ lề luật nhưng lại không sẵn sàng chia sẻ thời giờ, khả năng của mình với người khác.

*********

Lạy Chúa, mọi điều luật chỉ có giá trị cứu độ khi được tuân giữ với lòng yêu mến Chúa và tha nhân, xin cho chúng con luôn biết đến với Chúa với tâm tình cảm mến tri ân và đến với anh chị em với tấm lòng yêu thương. Đó mới là tinh thần của điều răn mới mà Chúa muốn nơi mọi người chúng con. Amen.

Thứ Tư, 1 tháng 11, 2017

LỄ CẦU CHO CÁC LINH HỒN


Trong kinh Tin Kính, chúng ta tuyên xưng mầu nhiệm các thánh thông công, là sự hiệp thông mật thiết giữa ba thành phần Hội Thánh, BAO GỒM Hội Thánh Vinh Thắng, Hội Thánh Lữ Hành và Hội Thánh Thanh Luyện. Ngày hôm qua, trong sự tương giao, Hội Thánh Lữ Hành chúng ta hân hoan chia sẻ niềm vui và cảm tạ Chúa với Hội Thánh Vinh Thắng trên trời, thì hôm nay, chúng ta cùng hiệp thông cầu nguyện cho Hội Thánh Thanh Luyện là các đẳng linh hồn trong luyện ngục.

THÁNH LỄ I

Thật vậy, ý của Cha tôi là tất cả những ai thấy người Con và tin vào người Con, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết. (Ga 6, 40)

Chúa Giêsu nói rõ cho chúng ta biết, ý Thiên Chúa Cha muốn mọi người chúng ta là tin vào Con Thiên Chúa, tức là tin vào Chúa Giêsu, để nhờ đó họ sẽ được mãi mãi chiêm ngưỡng thánh nhan Người và được sống lại trong ngày sau hết. Như thế, điều kiện tiên quyết để được cứu độ là phải tin và sống niềm tin vào Chúa Giêsu Kitô. Nên dù mặc nhiên hay minh nhiên, không qua Đức Giêsu Kitô thì không thể vào Nước Thiên Chúa. Sẽ khó trả lời khi nói điều này với người ngoài Kitô Giáo, nhưng hết những ai qua tôn giáo của họ hoặc qua tiếng lương tâm mà ăn ở tốt lành thánh thiện thì mặc nhiên ở trong Đức Kitô (được rửa tội “bằng lửa”). Cũng thế, những ai dám hy sinh tính mạng vì niềm tin hoặc vì Đức Ái, thì dù chưa được lãnh nhận bí tích rửa tội, thì cũng mặc nhiên ở trong Đức Kitô toàn thể (rửa tội “bằng máu”). Lại nữa, Ơn Cứu Độ của Chúa Giêsu mang tính vượt thời gian từ quá khứ đến hiện tại. Như thế, dù tội lỗi như thế nào đi nữa, chúng ta không thất vọng, chúng ta chắc chắn sẽ được cứu độ vì đã tin vào Chúa Giêsu Kitô, miễn là chúng sống xứng đáng với niềm tin đó. Và đó cũng là tâm tình mà chúng ta dâng lên Chúa trong ngày hôm nay, để cầu nguyện cho các linh hồn.

******
Lạy Chúa, Chúa đã phán những ai tin vào Ngài sẽ chẳng bao giờ chết, xin Chúa đoái thương đến các linh hồn khi còn sống là những người đã tin vào Chúa, nay được hưởng phúc trường sinh muôn đời nhờ ơn Cứu độ và Lòng thương xót của Chúa. Amen.

THÁNH LỄ II

Ông Giê-su ơi, khi ông vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi! (Lc 22, 42)

Bài Tin Mừng hôm nay chính là niềm hy vọng và khích lệ lớn dành cho chúng ta, là dù quá khứ chúng ta có đầy tội lỗi, nhưng chỉ cần một thời gian ngắn ngủi trở về với Chúa, thì tình thương hải hà của Chúa sẵn sàng tha thứ và nhận chúng ta vào Nước của Người. Tuy nhiên, để được vào Nước Chúa như người “trộm lành” kia, theo Chúa trong “giờ thứ 11”, nghĩa là giờ phút cuối cùng, vẫn cần ít nhất hai thái độ:

1.      Nhận ra con người tội lỗi của mình: Người trộm lành được cứu là vì anh ta đã ý thức tội lỗi của mình và đáng chịu phạt xứng với tội lỗi anh đã gây ra, đồng thời nhờ vào niềm tin vào Chúa Giê-su Ki-tô. Thật vậy, như lời thánh Phaolo dạy: “Chúa Giêsu đã chết để cứu chúng ta là tội nhân…” (Rm 5,8). Như thế, dù tội lỗi như thế nào đi nữa, chúng ta không thất vọng, chúng ta chắc chắn sẽ được cứu độ vì đã tin vào Chúa Giêsu Kitô, miễn là chúng ta dám tin và sống niềm tin đó.
2.      Tin và cầu xin với Chúa Giêsu Kitô: Tuy nhiên, chỉ dừng lại ở sám hối mà thôi thì chưa đủ để được vào Nước Thiên Chúa, người trộm lành cần đến niềm tin nơi Đấng bị đóng đinh kia là Thiên Chúa và là Đấng Cứu Độ. Đây là một đặc điềm của đạo Công Giáo chúng ta. Chúng ta không chỉ sám hối mà còn phải tin vào Tin Mừng là tin vào Chúa Giêsu Kitô (khác với Phật Giáo), không phải tự cứu mình bằng nỗ lực bản thân mà là cần kết hợp với ơn Chúa, hoàn thiện bản thân trong sự kết hợp với ơn Cứu Độ của Chúa Giêsu Kitô. Cũng không phải chỉ tin là đủ, mà phải hành động cụ thể là sám hối và tin và Tin Mừng.

Cùng hiệp thông cầu cho các tín hữu đã qua đời hôm nay. Chúng ta cùng biết ý thức về thân phận yếu đuối mỏng giòn của mình, đồng thời tin tưởng vào giá máu cứu chuộc của Chúa Giêsu Kitô, sẽ giải thoát các linh hồn đang phải thanh luyện trong luyện ngục. Các đẳng từng, là những người như chúng ta, đã tin vào Chúa Giêsu Kitô, nhưng trong đời sống niềm tin đó còn thiếu sót, hoặc chưa có một sự sám hối đền tội cho đủ, nên bây giờ còn phải thanh luyện nơi luyện ngục. Thật vậy, chúng ta tin tưởng và cậy trông vào Thiên Chúa, nhưng không ỷ lại vào giờ phút chót, vì chúng ta không biết lúc nào Chúa gọi mình ra đi, nên cần luôn có một sự tỉnh thức và sẵn sàng.

*******
Lạy Chúa, Chúa đã hứa rằng: “ai xin thì sẽ được, ai gõ thì sẽ mở cho”, ngày hôm nay chúng con hiệp nhất cầu nguyện, và tạ ơn thay cho các linh hồn, xin Chúa đoái thương nhận những lời cầu xin chân thành của chúng con và đem các linh hồn về Thiên Đàng với Chúa. Amen.

THÁNH LỄ III

Trong thánh lễ III, Giáo Hội cho đọc đoạn Tin Mừng Gioan kể về việc Chúa Giêsu đến thăm gia đình Bêtania sau khi được tin Lazarô chết. Đoạn Tin Mừng này làm nổi bật lên ba bài học sau đây:
“Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống”: Chúa Giêsu Kitô là sự sống của linh hồn. Vì thế, khi chúng ta không ăn Bánh Sự Sống thì linh hồn chúng ta sẽ chết yểu và hư đi. Chúa Giêsu còn là sự sống lại. Chính Người là Đấng đầu tiên sống lại từ cõi chết, mở đường cho những ai tin vào Người và thông hiệp trong cái chết của Người sẽ được phục sinh như Người.

“Ai tin vào Thầy thì dù chết rồi thì vẫn sẽ được sống”: Hôm nay chúng ta dâng lễ và viếng nghĩa trang cầu nguyện cho các linh hồn, chính là vì chúng ta đang tin vào điều này. Các đẳng linh hồn vẫn sống vì đã tin vào Chúa Giêsu, nhưng còn mang ít nhiều vết nhơ của tội. Vì thế, lời cầu xin và việc dâng hy lễ của chúng ta là cậy nhờ dòng Máu Sự Sống của Chúa Giêsu đến giải thoát các linh hồn cho về hưởng sự sống vĩnh cửu.

“Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết”: Lời này hướng đến chúng ta là những người đang còn hiện hữu trên trần gian. Vì chúng ta tin vào Chúa Giêsu Kitô nên sẽ không sợ cái chết, cái chết thể lý chỉ là cửa ngõ đưa chúng ta về cuộc sống vĩnh cửu.

*********
Lạy Chúa, Chúa đã phán những ai tin vào Ngài sẽ chẳng bao giờ chết, xin Chúa đoái thương đến các linh hồn khi còn sống là những người đã tin vào Chúa, nay được hưởng phúc trường sinh muôn đời nhờ ơn Cứu độ và Lòng thương xót của Chúa. Amen. 

Thứ Ba, 31 tháng 10, 2017

LỄ CÁC THÁNH NAM NỮ


Hôm nay Giáo Hội tôn kính tất cả các thánh, nếu một số trong các ngài đã được chính thức tôn phong hiển thánh để làm gương cho chúng ta, thì Giáo Hội cũng vẫn biết rằng còn có nhiều người đã từng sống trung thành với Tin Mừng và phục vụ tha nhân. Vì thế vào ngày lễ các Thánh Nam Nữ các Kitô hữu mừng kính tất cả các thánh, những vị đã từng được biết đến, cũng như những vị còn chưa được biết đến. Các ngài là những tiền nhân, trong đó có ông bà cha mẹ anh chị em chúng ta đã ra đi trước chúng ta. Các thánh đã từng sống kiếp người như chúng ta trong từng thân phận, hoàn cảnh, địa vị… Từ vua quan đến nô lệ, từ hoàng tước đến bần cố nông, từ ông chủ xí nghiệp đến công nhân thợ thuyền; từ giáo hoàng đến tín hữu, từ tu sĩ đến bậc sống gia đình, từ đồng trinh đến goá phụ… tất cả đã nên thánh ngay trong chính kiếp người và bậc sống của mình, biến những sự bình thường thành phi thường, thánh hoá đời sống thường nhật thành cuộc sống thiên thần, qua các mối phúc (được gọi là “Hiến Chương Nước Trời) mà Chúa Giêsu dạy qua bài Tin Mừng hôm nay: Qua Bát Phúc, cho thấy con đường nên thánh rất đa dạng và phong phú. Mỗi mối phúc là mỗi phương pháp ta có thể chọn để nên giống Chúa Giêsu và là một phương thế nên thánh. Những mối phúc này xem ra không hợp với những quan niệm của cuộc sống thông thường. Nhưng đó lại là một nghịch lý mà không vô lý. Nghĩa là trong khi thế gian chạy theo mọi thứ có giá trị tạm thời, thì người theo Chúa dám đi ngược dòng, là tìm những giá trị vĩnh cửu ngay trong những thứ trần thế ấy:  

- Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó. Là không lo tìm vật chất hưởng thụ và bị vật chất che khuất, để rồi lo chạy theo vì lòng tham và thủ đoạn mà lãng quên Nước Trời.

- Phúc thay ai hiền lành. Ngày nay sự ác đang tràn lan, đạo đức xuống cấp, dễ dàng giết người không nương tay, thì người theo Chúa biết khiêm nhu hiền hậu.

- Phúc thay ai sầu khổ. Biết kết hợp với đau khổ của Chúa kitô và dâng hết cho Người.

- Phúc thay ai khát khao nên người công chính. Nên thánh là một cuộc chiến đấu trường kỳ, một ước muốn mãnh liệt, một ý chí cao; phải ước muốn mãnh liệt chứ không phải chỉ là mơ ước. 

Muốn nghĩa là phải tiến tới hành động, phải thành công mới thôi:

- Phúc thay ai xót thương người. Là biết vui với người vui, khóc với người khóc, cảm thông với nỗi đau của tha nhân. Thay vì lo thu vén gom góp cho mình, người theo Chúa biết sống trao ban và chia cơm sẻ áo cho nhau.

- Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch. Giữa một thế giới xuống cấp về đạo đức luân lý, buông mình theo dục tính khoái lạc, thì người theo Chúa phải biết sống tiết chế, chừng mực và trong sạch.

- Phúc thay ai xây dựng hoà bình. Tránh sự gây gỗ hận thù và đem bình an đến cho nhau.

- Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính. Vì đức tin và lòng mến Chúa, dám làm chứng nhân trong mọi hoàn cảnh, dù đôi khi phải chịu thiệt thòi vì danh người có đạo.

Như thế, dù xem ra phải sống ngược đời và lội ngược dòng, nhưng nếu chúng ta thực thi với cái nhìn đức tin thì chúng ta sẽ tìm thấy hiệu quả đích thực trong cuộc sống. Nội dung của các mối phúc hướng chúng ta đến với Thiên Chúa và tha nhân, chứ không phải chỉ sống ích kỷ cho riêng mình. Nhờ sống vì Chúa và sống cho người khác mà chúng ta cảm nhận hạnh phúc thiêng liêng và đích thực. Lời kêu gọi của Chúa Giêsu đã trở nên lý tưởng phấn đấu cho biết bao tín hữu. Họ đã chiến thắng gian khổ, vượt lên những khó khăn để sống một cuộc đời thanh tao giữa vũng lầy tội lỗi. Phải: “ông này bà nọ nên thánh được, thì tôi cũng nên thánh được” khi tôi biết thực thi giáo huấn Tin Mừng qua Bát Phúc mà Chúa dạy hôm nay.

********

Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn ý thức rằng, quê hương đích thực và vĩnh hằng của chúng con ở trên trời, để khi đang sống giữa cõi tạm thế gian này, chúng con luôn biết hướng vọng về quê trời vinh phúc, hầu chúng con không ngại khó ngại khổ mà sống trọn vẹn tám mối phúc thật Chúa đã dạy chúng con hôm nay. Amen.