Translate

Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014

HÃY YÊU NHƯ CHÚA YÊU

Con người sẽ không hiểu được tình yêu là gì nếu đã không từng sống trong tình yêu. Một tình yêu đúng nghĩa như Chúa dạy: “hết lòng, hết sức mình, hết trí khôn” thì lại càng không dễ. Chỉ có thể tìm thấy được tình yêu đó nơi Thiên Chúa yêu thương con người, để con người tiếp tục yêu thương theo cách thức Chúa đã yêu thương.

Con người là gì mà Thiên Chúa phải bận tâm, phàm nhân là gì mà Thiên Chúa phải chết thay cho họ. Thật khó mà hiểu được cách thức yêu thương của Thiên Chúa nếu không sống tình yêu của Người. Tình yêu Tuyệt Đối là tình yêu cho đi đến tận cùng, và đón nhận cho đến tận cùng. Chính vì là Tình Yêu Tuyệt Đối nên tình yêu ấy đủ sức để đón nhận tất cả những gì là người mình yêu.

Hãy yêu như Chúa Giêsu, một tình yêu không rào cản của những giới hạn, yêu ngay cả lúc con người chưa biết gọi tên, một tình yêu thẳm sâu trong con người, để có lúc con người ngỡ ngàng khi nhận ra tên gọi của tình yêu. Như Gioan cảm nghiệm “Thiên Chúa là tình yêu” (1Ga 4, 8). Một tình yêu được diễn tả là “Thiên Chúa đã sai Con Một đến thế gian để nhờ Con Một Người mà chúng ta được sống” (Ga 3, 16). Thiên Chúa không ban gì khác, mà là chính Chúa. Người ban tặng món quà hơn tất cả mọi món quà của nhân sinh góp lại, Quà Tặng là chính Người Con Yêu dấu.

Không có bài học yêu thương nào lớn lao hơn là ban tặng chính mình. Chúa Giêsu cũng tự hy sinh mạng sống mình cho nhân loại. Tình yêu là tự hiến, chấp nhận chết đi để người yêu được sống, cho đi tất cả ngay cả mạng sống. Bởi là tình yêu đến cùng nên tình yêu cũng hy sinh tới cùng.


BẠN THÂN MẾN! HÃY YÊU NHƯ ĐỨC GIÊSU ĐÃ YÊU, LÀ CHO CON NGƯỜI SỐNG, VÀ SỐNG XỨNG ĐÁNG LÀ CON NGƯỜI.

Thứ Tư, 29 tháng 10, 2014

QUA CỬA HẸP MÀ VÀO

Chúa Giêsu nói với dân chúng: “Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào.” (Lc 13,24)

Chịu ảnh hưởng của nền văn minh hưởng thụ, người thời nay có khuynh hướng làm cho mọi việc thành thoải mái dễ chịu, kể cả việc sống đạo.  Cách sống đạo như thế không phải là đi qua cửa hẹp. Thánh Phaolô đã so sánh cuộc sống tín hữu như một cuộc chạy đua: để đạt huy chương, người lực sĩ nào cũng phải dày công khổ luyện.

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết chiến đấu mà không sợ thương tích..., biết xả thân mà không trông đợi phần thưởng nào khác, ngoài sự nhận biết rằng chúng con đã làm theo Thánh ý Chúa luôn.

Thứ Ba, 28 tháng 10, 2014

ĐIỀU RĂN TRỌNG NHẤT


Báo Tuổi Trẻ ở Việt Nam có đăng bài “Phở nóng chiều mưa” của tác giả Bút Bi. Câu chuyện như sau: “Tiệm phở A đường Kỳ Đồng chiều hôm kia mưa như trút nước. Một ông già khoảng 70 tuổi, tay lần dò chiếc gậy, tay xách chiếc gà men cũ kỹ lập cập bưóc vào quán, mua phở mang về. Lúc ông đang lóng cóng lấy tiền – gói trong hai ba lớp bịch nilông – ra để trả, một trong hai thanh niên đang ngồi ăn phở ở chiếc bàn ngoài cùng bảo là đã trả tiền cho ông rồi. Ông già lãng tai ngớ ra không hiểu, người thanh niên vừa nói câu trên chỉ người bạn đang cắm cúi ăn: “Thằng này trả chứ không phải cháu đâu”. Rồi anh nói thêm có lẽ để câu chuyện được tự nhiên hơn: Nó hỏi bác có con gái không?” Ông già dường như vẫn còn chưa hết ngạc nhiên, thật thà nói: “có”. Người thanh niên kia bật cười bảo: “Nó nói chơi đó bác ơi”. Bút Bi tình cờ có mặt ở đó cũng bật cười. Mấy cô phục vụ trong quán cũng cười ầm lên. Ông già hiểu ra, hoạt bát hẳn lên, nói vài câu vui vẻ rồi cám ơn và chống gậy đi về.

Tò mò, Bút Bi nhìn hai người thanh niên. Họ ăn mặc giản dị, mang dép, đi chiếc Cub đời cũ, trông có lẽ là những người lao động lam lũ, và cử chỉ của họ thật dễ thương. Người già thường có cảm giác bị bỏ rơi, thèm sự hỏi han, chăm sóc. (Ông già phải tự chống gậy đi mua phở dù có con cái?) Chắc tối hôm ấy ông sẽ thấy vui lắm, chẳng những vậy có khi nó còn trở thành một kỷ niệm của ông, để ông kể đi kể lại với bà con, chòm xóm. Còn Bút Bi cũng thấy vui quá, bèn quyết định ăn luôn… hai tô phở!
***
Nghe xong câu chuyện “Phở nóng chiều mưa” trên đây, chúng ta cảm thấy ấm áp lên tình con người. Một sự quan tâm tế nhị, một lời thăm hỏi chân thành, một nghĩa cử yêu thương thầm kín, đã làm cho mối quan hệ giữa người với người thân mật gần gũi hơn, thông cảm nhau hơn, và quí mến nhau hơn.
Điều cốt lõi của Kitô giáo chính là yêu thương. Giới răn lớn nhất của đạo cũng chỉ là “Mến Chúa, yêu người”. Đó là sứ điệp mà Tin Mừng hôm nay muốn loan báo. Đức Giêsu trả lời cho người thông luật: “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi…. Còn điều răn thứ hai, cũng giống như điều răn ấy, là ngươi phải yêu người thân cận như chính mình” (Mt 22,37-39).

Người Kitô hữu luôn mang trên mình cây thập giá. Cây thập giá ấy có một ý nghĩa rất cao đẹp: Thanh dọc của cây thập giá muốn nói rằng, người tín hừu phải vươn lên cao tới Thiên Chúa, để yêu mến Người với tất cả trái tim, với trọn vẹn con người. Thanh ngang của cây thập giá muốn nói với người tín hữu phải vươn đến với tất cả mọi người để yêu thương họ như chính mình, không loại trừ một ai, kể cả kẻ thù. Nếu có thanh dọc mà không có thanh ngang, thì đâu phải là cây thập giá, thì chưa phải là Kitô hữu. Cũng như đồng tiền luôn có hai mặt, thì người Kitô hữu luôn phải sống trọn vẹn hai giới răn “Mến Chúa và yêu người”, mới đích danh là Kitô hữu.

Có nhiều người nghĩ rằng “Mến Chúa” thì dễ quá. Chúng ta vẫn đọc kinh sáng tối, đi lễ cầu nguyện hàng ngày, năng tham dự các bí tích, và chúng ta bằng lòng với mức độ ấy. Thực ra, Chúa đâu chỉ đòi hỏi có thế! Hãy nghe lại điều răn lớn nhất này: “Phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi”. Trong điều răn có ba chữ “hết”, chúng ta đã yêu được mấy chữ hết đó. Thường chúng ta chỉ yêu Chúa nửa vời, yêu tùy hứng, yêu đại khái, yêu theo vụ mùa.

Chúng ta chỉ yêu mến Chúa “hết lòng” khi chúng ta dám hy sinh thì giờ, công việc, lợi nhuận để đi tham dự thánh lễ, các giờ cầu nguyện, hay các buổi tĩnh tâm hầu nâng cao đời sống thiêng liêng.
Chúng ta chỉ yêu mến Chúa “hết linh hồn” khi chúng ta dám từ bỏ danh vọng, lợi lộc, chức quyền để trung thành với Chúa và các giới răn của Người.
Chúng ta chỉ yêu mến Chúa “hết trí khôn” khi chúng ta dám làm nhân chứng cho Người trước lương dân, trước kẻ bách hại, cho dù phải đe dọa đến cuộc sống và tính mạng.

“Mến Chúa” đã khó, “yêu người” lại càng khó hơn. Vì người ta đâu phải ai cũng dễ mến, dễ thương. Với cái nhìn không thân thiện của chúng ta sẽ có rất nhiều người dễ ghét và đáng ghét. Yêu người như Chúa dạy là “yêu như chính mình”. Có ai lại ghét mình bao giờ. Trái lại, người ta thường yêu mình quá độ.

Chúng ta chỉ có thể “yêu người thân cận như chính mình” khi chúng ta tránh hết sức không làm tổn thương đến nhân phẩm và quyền lợi của kẻ khác.
Chúng ta chỉ có thể “yêu người thân cận như chính mình” khi chúng ta biết kính trọng người già yếu, an ủi người khổ đau, giúp đỡ những ai nghèo đói, bênh vực những kẻ cô thân cô thế.

Chúng ta chỉ có thể “yêu người thân cận như chính mình”, khi chúng ta biết quảng đại trao ban và xả thân phục vụ những ai đang cần sự trợ giúp.

CẦU NGUYỆN LÀ LẼ SỐNG

Trong suốt cuộc đời rao giảng của Đức Giê-su, người ta thấy Ngài luôn dành cho việc cầu nguyện một vị trí quan trọng. Người ta thấy Ngài cầu nguyện mọi nơi: trong hội đường, trên núi, ngoài bãi biển… và mọi lúc: lúc sáng sớm, khi đêm về, sau một ngày giảng dạy hay trước một việc làm quan trọng, như hôm nay, trước khi chọn và gọi các tông đồ. Với Đức Giê-su cầu nguyện là lẽ sống của đời mình, nơi đó Ngài gặp Chúa Cha, nhận ra ý Ngài để thực hiện. Ngày cũng dạy các tông đồ và những ai đi theo Ngài phải biết cầu nguyện luôn; “Phải cầu nguyện luôn mãi không ngừng nghỉ” (Lc 18,1); hoặc “Không có Thầy, chúng con không thể làm được gì” (Ga 15,5). Nhờ cầu nguyện mà chúng ta biết mình phải làm gì và công việc của chúng ta cũng nhờ đó mà thực sự là công việc của Chúa và để làm vinh danh Chúa.

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014

CHÚA CHỌN CÁC TÔNG ĐỒ

Bài Tin Mừng trình thuật việc Đức Giêsu chọn mười hai Tông đồ, với những tính cách, khả năng, địa vị khác nhau, làm nền tảng xây dựng Hội Thánh. Thật vậy, Thiên Chúa có thể biến những đức tính, khả năng tự nhiên của mỗi người trở thành dụng cụ đắc lực trong việc xây dựng Hội Thánh trần thế và làm cho Danh Chúa ngày một cả sáng hơn.

Lạy Chúa, Hội Thánh Chúa trên trần thế vẫn còn những con cái đầy khác biệt, đối nghịch, yếu đuối trong thân phận con người. Xin Chúa cho chúng con luôn biết liên đới và hiệp nhất trong cùng một Hội Thánh, nhờ đó chúng con luôn vững tin vào sự hiện diện của Chúa trong lịch sử Hội Thánh ở trần gian.

Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2014

SỐNG THEO TINH THẦN CỦA CHÚA.

“Chớ thì không nên tháo xiềng xích buộc người con gái của Abraham này trong ngày Sabbat sao?”

Ðức Giêsu bị công kích vì đã chữa bệnh trong ngày Sabát. Người Do thái chỉ tìm cách soi mói bắt bẻ, mà không biết cảm thương với người xấu số. Họ dựa vào Thiên Chúa để trách móc người khác. Nhưng đúng hơn, cũng dựa vào Thiên Chúa, họ mới là người rất đáng trách, vì họ không biết sống theo tinh thần của Chúa.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con tâm hồn cao thượng, quảng đại. Ðể chúng con luôn tìm thấy điểm tích cực hơn là tiêu cực nơi tha nhân. Nhờ đó, chúng con biết thông cảm giúp đỡ anh chị em chúng con. Và cũng từ đó, chúng con thấy cuộc đời thật đáng yêu.

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2014

LUẬT YÊU THƯƠNG

Qua bài Tin Mừng (Mt 22, 34-40) hôm nay, Đức Giêsu đã tóm tắt các giới luật quy về hai điều quan trọng: mến Chúa-yêu người. Phải yêu Chúa toàn vẹn con người chúng ta:và yêu tha nhân như chính mình. Trong tương quan với Chúa, nhiều khi chúng ta đến với Ngài để thỏa mãn nhu cầu của chúng ta mà thôi. Chúng ta tính toán với Chúa từng giây từng phút. Còn với anh em,chúng ta hẹp hòi,khó tha thứ: Lời Chúa hôm nay chất vấn chúng ta, chúng ta có suy nghĩ gì?

Lạy Chúa, xin dạy chúng con luôn ý thức rằng mọi sự điều là của Chúa và tất cả những gì chúng con có đều do Chúa ban. Xin ban cho chúng con luôn nhận ra tình yêu của Chúa đối với chúng con, để chúng con biết đáp trả tình Chúa bằng trái tim yêu mến thẳm sâu, và sống quảng đại, chia sẻ tình thương Chúa cho những anh em đang cần chúng con giúp đỡ.