Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ
xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên. (Lc 9, 14)
Bài Tin
Mừng hôm nay nói về tinh thần khiêm tốn khi cầu nguyện: Lời cầu nguyện của người
Pharisêu nhằm đề cao “cái tôi”, trong khi lời cầu nguyện của người thu thuế nhắm
đến “Thiên Chúa”.
+ SỞ DĨ NGƯỜI PHARISIÊU KHÔNG NHẬN ĐƯỢC
ƠN SAU KHI CẦU NGUYỆN LÀ VÌ:
- Ông
phô trương công đức của mình. Ông tự cho mình thánh thiện, đạo đức và tự đặt
mình lên trên những người khác: “…vì
không như tên thu thuế kia!”. Lời kinh của ông còn tồi tệ hơn khi tự hào
cho mình là công chính để so sánh mình với đời sống bên ngoài của những người
khác.
- Ông
phô trương thành tích đạo đức của mình:
“ăn chay mỗi tuần hai lần, dâng cho Chúa một phần mười thu nhập”. Ông tự
cho rằng việc ông ta giữ luật là điều kiện buộc Chúa phải ban ơn, nhưng thực ra
việc Chúa ban ơn hay không là quyền của Chúa.
- Ông đến
cầu nguyện mà tự cho mình đầy dẫy nhân đức, nên chẳng còn chỗ cho Chúa đổ ân huệ
vào. Lời kinh của ông khởi đầu bằng tâm tình tạ ơn rất đẹp, nhưng đã nhanh
chóng trở nên xấu bởi có ý đồ níu kéo Thiên Chúa thỏa hiệp với lối sống chọn luật
làm cứu cánh của ông.
+ NGƯỜI THU THUẾ ĐƯỢC ƠN LÀNH LÀ VÌ:
- Ông ý
thức thân phận tội lỗi của mình quá lem luốc theo mắt nhìn thành kiến của người
đương thời, ông chỉ có thể đợi chờ một sự gột rửa trong mắt nhìn của Thiên
Chúa, bởi thấy mình đã bất chính trong vòng quay nghiệt ngã của nghề nghiệp bị
coi là tội lỗi phản quốc hại dân.
- Ông đến
với lòng thống hối và khao khát Chúa. Ông khiêm tốn cầu xin ơn tha thứ, xin
Chúa hướng dẫn mình trở về với tình thương của Chúa, trở về với anh em mà mình
đã xúc phạm.
+ TÓM LẠI: CHÚA DẠY TA:
-“Nâng lên” chính là muốn khẳng định mình; tự coi mình là
nhất. Đây là hành vi của những kẻ kiêu ngạo, là thái độ ham danh và ham quyền lực
muốn được ở trên mọi người. Còn “hạ xuống” là thái độ của người khiêm nhường.
Khiêm nhường là nhìn nhận mình còn thiếu, còn bất toàn để vươn lên, còn yếu đuối
để sám hối.
- Chúng ta giữ luật là vì yêu mến Chúa ; chúng ta ăn
chay, bố thí, dâng công đức… là vì bổn phận đối với Chúa và phục vụ tha nhân
cũng như lợi ích chung, chứ không phải giữ để kể công và tỏ ra hơn người.
- Không ỷ vào địa vị mà vênh vang tự hào, không tự cho
mình công chính hơn người vì giữ luật, nhưng quy về vinh quang Chúa, và nhìn nhận
mình có là gì đều do ân huệ Chúa ban. Bởi trước mặt Chúa không phân biệt người
có quyền cao chức trọng hay kẻ bần hàn cố nông, nhưng người cao trọng trong nước
Chúa chính là hãy trở nên bé nhỏ, nghĩa là khiêm tốn.
- Không “đứng thẳng” vỗ ngực ta đây như ông biệt phái.
Con người chúng ta dễ phân biệt sang hèn, so sánh tài năng và thiểu trí… để rồi
dễ bề khinh thường người thiếu may mắn. Nhất là khi chúng ta có điều gì đó hơn
người, rất dễ tỏ ra kênh kiệu lên mặt và coi thường người khác dở hơn mình.
Giàu thì chê nghèo, giỏi thì khinh dốt, đẹp thì khinh xấu… Chúa mời gọi chúng
ta biết tôn trọng mọi người trong tinh thần của Chúa, là một Thiên Chúa tối cao
đã không khinh chê con người tội lỗi thấp hèn.
********
Lạy Chúa, xin dạy chúng con biết học lấy sự khiêm hạ thẳm
sâu, là biết nhận ra sự yếu đuối bất toàn của mình, và rất cần đến lòng bao
dung trắc ẩn của Chúa tha thứ. Xin
cho chúng con cũng đừng quy mình là trung tâm và tự tôn mình là đạo đức, để rồi
xét đoán và chê xấu anh em. Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét