Mùa Chay sắp kết thúc, tôi mời gọi mọi người cùng suy gẫm và
trả lời cho câu hỏi: “Chúa có lên án người giàu không?”
Trong Tin Mừng Thánh Mathêu, Chúa Giêsu đã nói với các môn
đệ như sau: “Thầy bảo thật anh em : người giàu có khó vào Nước Trời. Thầy còn
nói cho anh em biết : Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước
Thiên Chúa” (Mt 19: 23- 24; Mc 10:25).
Chúa đã nói với các môn đệ những lời trên đây trong hoàn
cảnh một thanh niên giàu có đển gặp Chúa nhưng đã buồn rầu bỏ đi vì không thể
nghe theo lời Chúa muốn anh bán hết tài sản của mình để cho người nghèo vì anh
có nhiều của cải. (Mc 10: 17-22) Chính vì anh không thể từ bỏ sang giàu ở đời
này để đổi lấy kho tàng phú quí vĩnh cửu trên Trời, nên Chúa mới nói thêm với
các môn đệ như sau “Những người giàu có thì khó vào Nước Thiên Chúa biết bao!”
(Mc 10:23)
Thật vậy, đời sống con người bao gồm cả hai mặt tinh thần và
thể xác. Do đó, không thể chú trọng về mặt này mà bỏ quên mặt kia. Không thể
chỉ đề cao đời sống tinh thần mà quên lãng hay lơ là nhu cầu của thân xác, đòi
hỏi có cơm ăn, áo mặc nhà ở…v.v…Như thế, không ai có thể ngây thơ nói rằng chỉ
cần tinh thần chứ không cần tiền hay của cải vật chất. Sự thật phải nhìn nhận
là con người nói chung và Giáo Hội nói riêng đều cần có tiền và phương tiện vật
chất tối thiểu để chi phí và sử dụng cho những nhu cầu rất cần thiết.
Có tâm hồn nghèo khó thì không làm nô lệ cho tiền của, cho
sự giàu sang chóng qua ở trần gian này, đến nỗi quên mất hay coi thường kho
tàng trên Trời “nơi mối mọt không làm hư nát, nơi trộm cắp không đào ngạch mà
lấy đi được.” (Mt 6: 20; Lc 12: 33).
Như vậy, ham mê của cải, tiền bạc ở trần gian này là mối
nguy hại và là trở ngại lớn nhất cho những ai muốn tìm sự sang giàu trên Nước
Trời.
Và chính vì mối nguy hại đó mà Chúa phải cảnh giác chúng ta
chớ nên ham mê tiền của ở đời này đến nỗi không còn mong muốn tìm kiếm sự sang
giàu đích thực của Nước Trời, nơi trộm cắp không thể lấy được. Nói khác đi, chỉ
những ai giàu có mà không biết dùng của cải vào việc mưu ích cho phần rỗi của
mình và giúp ích cho người khác thì mới đáng bị chê trách mà thôi. Ngược lai,
nếu biết dùng tiền của như phương tiện hữu ích để thực thi đức ái thì chắc chắn
không có gì phải phiền trách.
Tóm lại, Chúa không lên án những người giàu có chỉ vì họ
giàu có mà vì có những người giàu làm nô lệ cho tiền của đến nỗi tôn thờ nó
thay vì chỉ phải tôn thờ Chúa trên hết mọi sự, như Chúa đã dạy các môn đệ xưa :
“Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của được” (Mt 6: 24).

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét