Translate

Thứ Ba, 12 tháng 12, 2017

THỨ TƯ TUẦN II MÙA VỌNG


Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng………. Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng (Mt 11, 28-30)

Đức Giêsu Kitô là Thiên Chúa Ngôi Lời Nhập Thể làm Người, Thiên Chúa ở giữa chúng ta, Đấng Em-ma-nu-el, Ngài chia sẻ thân phận làm người của chúng ta, Ngài thấu suốt mọi khổ đau của con người. Ngài là Đấng giàu lòng thương xót. Ngài là Đấng cứu độ Đấng ban mọi ơn lành cho chúng ta và là Thầy của chúng ta, chỉ dạy cho ta con đường sống hạnh phúc. Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu mời gọi chúng ta đến với Ngài “hãy đến với Ta” và đến để làm môn đệ Ngài “hãy mang lấy ách của Ta”.

Trước hết, là Kitô hữu, chúng ta thường buồn vì lỗi tội, vì đam mê, vì sự yếu kém trong niềm tin-cậy-mến, vì sự nghèo nàn nhân đức, vì thiếu lòng nhiệt thành, vì thiếu lòng trông cậy và tín thác, vì thất bại trong công việc,... Hôm nay chúng ta được mời đến với Chúa Giêsu để Ngài thứ tha, chữa lành và nâng đỡ. Trong tình trạng đau khổ tối tăm ấy, lời Chúa đến thức tỉnh chúng ta Hãy đến với Ta, Ta sẽ nâng đỡ an ủi và bổ sức cho”. Đến với Chúa là tin nhận Chúa sống theo Chúa và học với Chúa. Học với Chúa thái độ sống khiêm nhường để thờ phượng Thiên Chúa với tình con thảo, và thái độ hiền lành với mọi người để sống an bình. Lối sống ấy đem lại cho linh hồn chúng ta bình an và thư thái, cảm thấy đời mình có lý tưởng, có định hướng, có cùng đích là chính Thiên Chúa hạnh phúc đời đời của chúng ta, vì chúng ta có niềm tin. Nhờ vậy, chúng ta sẽ có một đời sống kiên trì trong ơn nghĩa Chúa, nhẫn nại để vượt thắng mọi trở ngại khó khăn, để trung thành với Chúa, có một lối sống điều hòa để chu toàn bổn phận với Chúa, với tha nhân và với chính mình, làm cho tâm hồn chúng ta được hạnh phúc như lời Chúa nói trong Bát Phúc “Phúc thay ai hiền lành vì họ sẽ được đất làm gia nghiệp” ( Mt 5,4 )

Tiếp đến, mang lấy ách của Ta” đó là những đòi hỏi của đức tin, tuân giữ giới luật Thiên Chúa vì lòng yêu mến, yêu mến Chúa và yêu mến luật. Những điều luật của Chúa dạy ta sống công bằng với Chúa và công bằng với tha nhân, dạy ta từ bỏ tội lỗi và tính mê tật xấu, thi hành việc sống đạo của người Kitô hữu, tuân phục Giáo quyền và đón nhận thánh ý Chúa trong hoàn cảnh sống nghèo khó, khi bệnh tật, già nua và sự chết. Ách của Chúa là giáo lý Tin Mừng của Ngài đó là sống yêu mến Thiên Chúa và yêu thương mọi người, sống giáo lý tin mừng của “Bát Phúc”. Giới luật Chúa và tin mừng là đèn soi sáng chỉ dẫn chúng ta đến sự sống đời đời. Càng hiểu sâu xa giáo lý của Chúa, chúng ta càng hiểu tình yêu Chúa đối với chúng ta, luôn săn sóc chúng ta. Càng giữ luật Chúa chúng ta càng tiến đến sự sống đời đời. Giữ luật Chúa và sống giáo lý của Chúa là phương cách chuẩn bị tâm hồn chúng ta mừng lễ Giáng Sinh đúng nghĩa và có nhiều hiệu quả nhất. Chúa Giêsu cũng nói với chúng ta “ách Ta thì êm ái và gánh Ta thì nhẹ nhàng” (Mt 11,30) khi chúng ta giữ luật Chúa và giáo lý Tin mừng của Ngài, thay vì đè nặng lại ban cho chúng ta một ý nghĩa trên đường lữ thứ trần gian vì “ai muốn theo Thầy thì hãy từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mỗi ngày mà theo”. Người Kitô hữu học nơi Đức Giêsu Kitô để biết mình là con cái được yêu thương đang tiến về nhà Cha dưới sự dẫn dắt của Chúa Con, sống hiền lành và khiêm nhượng trong lòng. Hơn nữa giáo lý tin mừng chỉ có một luật yêu thương, Đức Kitô Đấng truyền dạy luật đó, chính Ngài đã thực hiện bằng cái chết đau thương trên thập giá để minh chứng tình yêu đối với toàn thể nhân loại. Ngài mời gọi ta mang lấy ách của Ngài, thì Ngài cũng mời gọi ta từ bỏ chính mình như Ngài đã làm vì yêu thương, đó là một dấu chứng của Tình Yêu. Lời mời gọi của Ngài không dễ và chúng ta phải đi qua con đường hẹp, nhưng nhờ ơn trợ giúp của Chúa và tình yêu của ta, làm cho nó ra nhẹ nhàng, tự do và thanh thản, không bị ép buộc, không buồn sầu nhưng lại biến thành niềm vui. Những oan trái không còn mang tính độc ác, bất nhân, nhưng mang lại chứng tích của tình yêu.

TÓM LẠI: Đến với Chúa là học với Chúa sự khiêm tốn và hiền hậu, là vui lòng đón nhận gánh nặng của cuộc đời, và kết hợp với Chúa Giêsu để được bổ sức và cùng Người vượt lên, chứ không phải tìm cách né tránh để rồi tuyệt vọng và hư mất.

 *****

Lạy Chúa Giêsu, Chúa dạy chúng con hãy mang lấy ách của Chúa và hãy học với Chúa. Xin cho chúng con biết giữ luật vì yêu mến Chúa chứ không phải vì làm cho xong hay chỉ vì việc bổn phận mà thôi. Nhất là cho chúng con biết sống khiêm nhường và hiền hậu như Chúa để khám phá ra khuôn mặt yêu thương của Cha mà Chúa Con đã mạc khải cho chúng con từ muôn ngàn đời. Amen.

Thứ Hai, 11 tháng 12, 2017

THỨ BA TUẦN II MÙA VỌNG


Cũng vậy, Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.. (Mt 18, 14)

Chúng ta đang sống trong tâm tình của mùa hy vọng và đợi chờ. Không mang nét ảm đạm của muà chay, mùa vọng bao giờ cũng thế, những ca khúc Giáng sinh vui tươi đã râm ran khắp nơi. Bầu khí thêm rộn ràng với những gian hàng trưng bán thiệp Noel, đèn ông sao, dây điện màu, dây kim tuyến lấp lánh đủ sắc màu … và những hang đá muôn vẻ. Chúng ta có lý do để vui mừng và hy vọng, vì kỷ niệm một vị Vua, vị Cứu tinh đã sinh ra cho chúng ta – không như biết bao bậc Quân vương khác đến cai trị bằng sức mạnh của vương quyền, thống lĩnh bằng gươm đao chinh chiến – Ngài là “Người cha nhân hậu, ông vua thái bình” ; Người là vị mục tử nhân lành chăn dắt đoàn chiên nơi đồng cỏ xanh tươi, bến nước trong lành và không để “mất bất cứ con chiên nào” (x. Ed 34, 13-14), và chủ đề chính của bài Tin Mừng hôm nay là Thiên Chúa yêu thương, tha thứ, đi tìm và đón nhận tội nhân trở về.

Bài dụ ngôn trong Tin Mừng hôm nay cho thấy Đức Giê-su là vị mục tử nhân lành, còn con chiên lạc thì sao? Tại sao nó lại bị lạc? Phải chăng nó đang mải mê thú gặm cỏ mà quên mất đàn bầy; Hay nó thích chạy chơi chốn lạ, rời đàn bầy mà quên mất đường về; hoặc nó đã bị sẩy chân sa hố?... Dù sao trong bất cứ hoàn cảnh nào, nó cũng là con chiên đang bị gặp hiểm nguy: thú dữ rình chực xé xác, bị thương tích cần được cứu chữa. Người chủ chiên nhân lành, yêu chiên như con; lòng lo lắng vô hạn, ông để chín mươi chín con ở lại, quên cả bản thân, tất tả, rong ruổi tìm con chiên lạc, bất chấp núi cao vực thẳm, đường đá lởm chởm, gập ghềnh… Càng gian khổ bao nhiêu, khi gặp lại lòng càng vui mừng bấy nhiêu – “Người chủ vác chiên trên vai trở về khoe với bạn bè” (x. Lc 15, 5 - 6) – Ông yêu chiên biết là ngần nào! Cũng thế, không ít người trong chúng ta cũng lạc lối bơ vơ trong những đam mê, sa lầy trong tội lỗi, đam mê của cải, thế tục và đi tìm những thứ mới lạ, đắm mình trong những sở thích cho thân xác… để rồi đánh mất Chúa và lạc lối lúc nào không hay, hoặc bị mọi thứ thế gian che khuất không tìm thấy lối trở về nẻo chính đường ngay. Tuy nhiên, Chúa vẫn đã, đang và sẽ mãi đi tìm chúng ta để chữa lành và đưa về với Hội Thánh. Đó là điều làm cho chúng ta an tâm và ngoan ngoãn cho Chúa đưa về. Tình thương vô bờ bến của Thiên Chúa luôn sẵn sàng tha thứ, đi tìm, chữa lành và đón nhận tội nhân trở về. Nếu lúc này còn những ai đang lạc bước trong tội, chúng ta đừng tuyệt vọng, hãy tin tưởng vào Chúa và đưa tay cho Người dắt về. Cả triều thần thiên quốc và Hội Thánh vui mừng vì chúng ta bỏ đường lối xấu mà cải thiện đời sống. Hình ảnh diễn tả tình yêu Thiên Chúa dành cho “kẻ bé mọn” (tội nhân) thật xúc động. Thế nhưng con người vẫn mải mê chạy theo lạc thú, đam mê trần tục, lao vào những cám dỗ hiểm nguy, có biết đâu rằng Chúa vẫn kiên nhẫn rong ruổi kiếm tìm, vì “Ngài không muốn một con chiên nào của Ngài phải hư mất” (Mt 18,14)

Hình ảnh Thiên Chúa – Đức Giê-su Ki-tô – Mục tử nhân lành là mẫu gương cách riêng cho các mục tử, nhưng cũng là tấm gương cho từng người chúng ta. Chúng ta có cách cư xử thế nào đối với những người anh em “bé nhỏ” về nhiều mặt của cuộc đời – khinh khi, không quan tâm, loại trừ hay động lòng nhân hậu xót thương, giúp đỡ, cầu nguyện…? Mỗi người chúng ta cũng có những người thuộc về mình để mà quan tâm săn sóc, chúng ta đã hết mình trong bổn phận chưa hay chúng ta chỉ tà tà chủ trương ‘măc-kê-no’, thân ai nấy lo, đèn ai nấy rạng? Mùa vọng về, chúng ta đừng để cho những rộn ràng bên ngoài làm lóa mắt và chỉ nghĩ đến những vui chơi, phù phiếm, nhưng biết dừng lại, chìm lắng lòng mình để suy nghĩ  - suy nghĩ về mục đích, ơn cứu độ đời mình; đồng thời nuôi niềm hy vọng – hy vọng, tin tưởng vào tình yêu của Thiên Chúa, hy vọng về ơn chữa lành, hy vọng vào một ngày mai tốt đẹp hơn hôm nay! Có thể hiểu thêm rằng, Tin Mừng cũng muốn nói lên trách nhiệm truyền giáo của chúng ta là những Kitô hữu. Cũng giống như trong một gia đình có người con đi lạc, thì cha mẹ già rất lo lắng, cần đến những đứa con trong gia đình phải đi tìm đứa con bị lạc trở về. Chúng ta được vinh dự làm con Chúa trong lòng Giáo Hội, chúng ta cũng có bổn phận trong tình bác ái yêu thương mà đi tìm về cho Chúa những đứa con và là anh chị em của ta đang lạc bước.

*********

Lạy Chúa Giêsu là mục tử nhân lành, xin cho chúng con biết luôn bước theo sự hướng dẫn của Chúa, làm chiên ngoan dưới sự chăn dắt và săn sóc của Chúa, để không bao giờ bị hoa thơm cỏ lạ thế gian quyến rũ làm chúng con lạc đường. Xin cũng cho chúng con có một tâm hồn quảng đại, để cùng với Chúa đưa dẫn những ai đang lạc bước trở về với Chúa và Giáo Hội. Amen.

Chủ Nhật, 10 tháng 12, 2017

THỨ HAI TUẦN II MÙA VỌNG


Ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội (Lc 5, 24a)

Đau khổ, bệnh tật thể xác luôn là một trong những vấn nạn khiến con người ở mọi thời đại luôn mang nặng những ưu tư trăn trở. Bệnh tật làm cho con người bị hạn chế trong giao tiếp với người khác. Bệnh tật còn gắn liền với tội lỗi càng làm cho con người bệnh thêm khổ sở vì những định kiến xã hội và làm cho tương quan người với người trở nên nặng nề hơn. Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật việc Chúa Giêsu chữa bệnh cho một người bất toại, chữa lành vì lòng tin của các thân nhân và không những chữa lành phần xác mà còn tha thứ tội lỗi cho bệnh nhân. Lòng tin và lòng yêu thương của anh cũng như mọi người đã khiến Đức Giêsu không thể không chữa lành cho anh. Căn bệnh thể lý làm cho người bại liệt không thể tự mình đến với Chúa Giêsu vì thế anh cần đến những người khác và cách mà người ta đưa anh đến với Chúa cũng thật đặc biệt. Những cản trở khách quan bên ngoài không làm cho họ thất vọng trong việc giúp người khác. Họ đã có sáng kiến lên mái nhà, dỡ mái ngói ra để đưa bệnh nhân đến với Chúa, người bại liệt và những người giúp anh phải thật sự xác tín vào quyền năng của Chúa mới có thể làm việc đó, họ tin tưởng Người sẽ chữa lành anh bệnh tật thể xác và nhất là tha thứ mọi lầm lỗi của anh, và Người sẽ làm cho anh điều tốt nhất và ban ơn cứu độ cho anh.  

Dưới nhãn quan của người Do thái, người bại liệt không chỉ bị bệnh tật thể lý, mà nặng nề hơn là anh còn bị bại liệt trong tâm hồn. Vì thế để giải thoát anh khỏi căn bệnh thể lý, trước hết Đức Giêsu chữa lành anh một cách tận căn là chữa anh khỏi căn bệnh trong tâm hồn là tha tội cho anh. Việc chữa người bất toại cách công khai của Đức Giêsu cũng gián tiếp cho những người chất vấn Ngài biết Ngài là Đấng Thiên Sai: Này anh, anh đã được tha tội rồi (Lc 5, 20)”. Họ kết án Đức Giêsu là phạm thượng do Ngài tự nhận mình ngang hàng với Thiên Chúa vì chỉ có Thiên Chúa mới có quyền tha tội. Họ không chấp nhận Đức Giêsu là Con Thiên Chúa nên họ cũng không chấp nhận quyền tha tội của Ngài. Mặc cho những đó kỵ, hạ bệ và ghen ghét, Đức Giêsu vẫn bày tỏ uy quyền của mình qua việc tha tội và chữa lành người bất toại. Uy quyền của Đức Giêsu cho các kinh sư và Pharisêu thấy Ngài chính là Đấng Cứu Thế, Ngài đến để cứu chữa và ban ơn cứu độ cho dân mọi dân trên khắp hoàn cầu. Cũng thế, nếu người bại liệt tin vào Chúa và Chúa đã chữa lành cho anh thì chúng ta cũng không thể không được Chúa tha thứ và chữa lành khi ta đặt niềm tin nơi Chúa.

Hình ảnh những người thân nhân của người bất toại phải trèo tường dỡ mái nhà, làm mọi cách để giúp người thân tiếp cận với Chúa, mong được Chúa chú ý đến sự khốn khổ của họ. Điều này cho thấy niềm tin vào quyền năng của Chúa Giêsu và lòng yêu thương dành cho người anh em đang phải khốn khổ vì bệnh tật. Lòng tin của họ đã được Chúa Giêsu ghi nhận và ra tay chữa lành(x. Mc 2,5). Chúa Giêsu không chỉ thấy sự đau khổ của người bất toại, mà còn thấy lòng tin của những người khiêng anh ta đến. Tin Mừng nói rõ rằng, thấy lòng tin của ‘họ’ như vậy, Người đã chữa lành… Đó là một sự khích lệ lớn cho chúng ta khi chúng ta cầu xin cho một ai đó, khi chúng ta trở thành trung gian nối dài tính trung gian của Đức Kitô đem Chúa đến cho họ. Qua đó, cho thấy tính tương giao trong niềm tin và lời cầu nguyện. Thật vậy, không thiếu những người thân chúng ta, những người cần đến sự kêu cầu của chúng ta với Chúa. Họ bất lực vì nhiều lý do không thể đến với Chúa để được chữa lành, nhất là phần linh hồn. Chính vì thế, họ cần chúng ta là những Kitô hữu, là những người con của Chúa “khiêng” (nâng họ lên) đưa họ đến với Chúa, giúp họ vượt qua những bức tường và dỡ bỏ “mái nhà” (rào cản mặc cảm tội lỗi), để họ được chữa lành. Bầu khí và Lời Chúa qua các bài đọc trong Mùa Vọng mời gọi chúng ta chuẩn bị tâm hồn đón Chúa Giáng Sinh, đón lấy sự bình an nội tâm, nơi nguồn mạch yêu thương của Đấng Cứu Thế. Để được như thế, chúng ta cần đến với Chúa bằng chính nỗ lực của mình, mở lòng ra để đón nhận ơn tha thứ của Chúa vì ta không thể đón nhận sự bình an trong tâm hồn nếu ta vẫn còn bị đè nặng bởi tội lỗi, chính nó làm bại liệt lương tâm của mình. Quả vậy, ơn tha thứ chỉ có thể được Thiên Chúa ban cho mà thôi, và ơn đó cũng chỉ được đón nhận từ niềm tin. Ước gì mỗi chúng ta cũng luôn biết tin vào Chúa, tìm cách đến với Chúa, để cảm nhận được tình thương và ơn tha thứ của Chúa. Để chúng ta cũng được Chúa chữa lành những căn bệnh  tâm hồn, hầu chúng ta tôn vinh Chúa mỗi ngày, hăng hái đứng dậy, đổi mới, và bước đi trong ân sủng của Thiên Chúa như lòng Ngài mong muốn.

*****

Lạy Chúa! Xin cho mỗi người chúng con biết không ngừng hoán cải; năng đến với Chúa qua việc tham dự Thánh lễ và lãnh nhận các Bí tích bằng đức tin mạnh mẽ. Đồng thời cũng nâng đỡ và trợ giúp đức tin cho người khác bằng việc an ủi và thăm viếng những người đau yếu bệnh tật để tất cả mọi người chúng con được tha thứ và chữa lành trong tình yêu thương và cứu độ của Đấng Cứu Thế. Amen!

Thứ Bảy, 9 tháng 12, 2017

CHÚA NHẬT 2 MÙA VỌNG B


Tôi đã làm phép Rửa cho anh em nhờ nước. Còn Người, Người sẽ làm phép Rửa cho anh em trong Thánh Thần. (Mc 1, 8)

Bài Tin Mừng Thánh Maccô đã nhắc lại lời ngôn sứ Isaia và cho thấy rằng Chúa Giêsu đã đến, Ngài chính là Tin Mừng của Thiên Chúa, là Đấng cứu độ đã đến để viếng thăm, giải thoát dân người. Mặc dù với thời điểm xuất hiện của Chúa Giêsu, dân Do Thái không còn bị lưu đày ở Babylon, nhưng họ vẫn đang bị nô lệ bở tội lỗi, bị lệ thuộc của cải vật chất, bị cuốn hút vào thế gian. Vì thế, Thiên Chúa không chỉ kêu gọi, mà Ngài đã cho một sứ giả đi trước dọn đường cho Đấng Cứu thế. Vị sứ giả ấy chính là Gioan. Ông xuất hiện với lời rao giảng mạnh mẽ kêu gọi mọi người sám hối trở về với Thiên Chúa, phải chấp nhận sự quay đầu, sự thay đổi, làm mới lại hoàn toàn.

Lời kêu gọi của ông đã lay động được tâm hồn nhiều người và họ đã tuôn đến với Gioan. Tiếng hô của ông đi xuyên qua hoang địa lòng người. Ông đề nghị sửa lại lối sống. Đường quanh co hãy uốn cho ngay thẳng. Người quanh co là người sống thiếu chân thật, người quanh co thường có lối sống gian dối, điêu ngoa, sống lắc lẻo, lừa bịp, ăn không nói có, thêm điều đặt chuyện để hại người hại đời. Lối sống như vậy chỉ là một loại phá hoại sự yên ổn của xóm làng và gây chia rẽ khu xóm, chỉ khiến con người xa rời nhau. Làm sao có thể tin tưởng và yêu mến nhau nếu trong giao tiếp thiếu sự chân thành, lại còn thêm điều đặt chuyện? Gioan còn đề nghị phải lấp đầy thung lũng của lòng người. Vì “sông sâu còn có kẻ dò – Lòng người nham hiểm trùng khơi khôn dò”. Do vậy, phải lấp đầy thung lũng của những ngăn cách, của những phân biệt giai cấp và nghi kỵ hiểu lầm. Và cuối cùng là hãy bạt đi núi đồi của kiêu căng, tự mãn để nhờ đó mà con người khắp năm châu sẽ nắm tay nhau hát vang câu hát của thanh bình. Đây cũng là cách thức duy nhất để Nước Thiên Chúa hiển trị và ơn cứu độ của Thiên Chúa trải rộng đến muôn tâm hồn. Vâng thưa anh chị em, thế giới hôm nay vẫn còn đó tiếng kêu đơn độc giữa phố phường. Có biết bao người sống cô đơn lây lất vì thiếu sự cảm thông nâng đỡ của anh em bạn bè. Có biết bao trái tim đang co thắt trong đau khổ vì sự nghi kỵ, kết án, tẩy chay của anh em. Có biết bao cuộc đời đang thất vọng buông xuôi vì sự bỏ vạ, cáo gian, vì sự lừa gạt và hãm hại của đồng loại. Có biết bao giọt nước mắt vẫn rơi rớt trên dòng đời vì vô ơn bội bạc, vì sự bất trung, bất hiếu của những người thân trong gia đình. Và vẫn còn đó, còn rất nhiều những nỗi đau là hệ quả của một thế giới hoang địa khô cằn tình người. Mùa vọng, Giáo Hội mời gọi chúng ta hãy tỉnh thức để nhận ra tiếng kêu cầu cứu của tha nhân. Hãy yêu mến tha nhân trong tình yêu chân thành, đừng lường gạt lẫn nhau, hãy sống thật lòng với nhau. Hãy xóa đi những hố sâu của nghi kỵ, hiểu lầm để sống cảm thông và tha thứ cho nhau, đừng gây chia rẽ và tạo nên những hố sâu của bất đồng, của oán hận hờn căm. Hãy san bằng những ngăn cách bởi kiêu căng tự mãn bằng một đời sống hoà hợp với nhau trong tình anh em có chung một cha trên trời. Ước mong mỗi người chúng ta hãy sửa lại lối sống cho phù hợp với tin mừng cứu độ, để thiết lập một màu xanh yêu thương và ngập tràn niềm vui và hạnh phúc thay cho sự khô cằn của sa mạc tình người.

Quả thế. con đường trong tâm hồn của nhiều người hiện nay đã bị lấn chiếm bởi những hàng quán là thói quen, là sự buông thả. Nó sẽ lấn dần đường đời của chúng ta nếu chúng ta chiều theo nó. Lối sống lười biếng, nghi kỵ, dửng dưng đang thành rào cản khiến chúng ta không thể đến với Chúa và không thể đến với anh em. Hãy can đảm nhổ bỏ những bụi gai tội lỗi, hãy uốn lại những thói quen, hãy san phẳng khỏi tâm hồn sự bất công, gian dối, kiêu ngạo, tự mãn để tâm hồn chúng ta thực sự là một con đường ngay thẳng, sạch đẹp để Chúa đến. Các bậc cha mẹ hãy dỡ bỏ những tảng đá giận dỗi, hãy san bằng những khác biệt và bất đồng, hãy khai thông thêm nhiều con đường để vợ chồng, cha mẹ, con cái có thể dễ dàng đến với Chúa, và để Chúa đến với gia đình qua con đường của giờ kinh tối. Giờ kinh tối gia đình có thể ví như vòng xoay giao thông, giúp cho các thành viên hòa hợp với nhau, cùng nhau đi một hướng, thông cảm và hiểu biết nhau hơn, nhất là giờ kinh tối sẽ giải tỏa những ách tắc và rối loạn trong nhịp sống thường ngày của gia đình. Giữa một xã hội dư thừa vật chất lại đói về đời sống thiêng liêng, hãy mở một con đường đến với bàn tiệc thiêng liêng là các Bí tích nhất là Bí tích giải tội và Thánh Thể, Thánh lễ, là con đường an toàn cho phần rỗi linh hồn chúng ta. Giữa một xã hội ích kỷ hưởng thụ, hãy mở ra một con đường bác ái, yêu thương và tha thứ. Đừng mở những con đường ở đâu xa, mà hãy bắt đầu giải tỏa ngay trong lòng mình, mở thông đến vợ chồng con cái trong gia đình và thông qua hàng xóm láng giềng của mình. Đó là một dấu chỉ tỏ lòng sám hối cuộc đời quá khứ lỗi lầm và quyết tâm canh tân cuộc sống để đón chào Đấng ngự đến.

******

Lạy chúa ! Trong những ngày Mùa Vọng này, xin cho chúng con biết siêng năng tham dự thánh lễ và rước lễ, để qua đó, chúng con sẽ “loan truyền việc Chúa chịu chết và tuyên xưng việc Chúa sống lại, cho tới khi Chúa lại đến”. Xin cho chúng con biết dọn lòng đón Chúa đến bằng việc thành tâm sám hối các thói hư, mỗi ngày làm ít nhất một việc bác ái kèm theo một lời nguyện tắt. Nhờ đó chúng con mới chu toàn được sứ mạng đem Chúa là niềm vui, bình an. tình thương và hạnh phúc đến cho mọi người. Amen

Thứ Sáu, 8 tháng 12, 2017

THỨ BẢY TUẦN I MÙA VỌNG


Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy. (Mt 10, 8b)

Suốt dọc dài theo năm tháng qua dòng thời gian, ngay từ thời Cựu ước các Ngôn sứ đã loan báo về Đấng Thiên sai sẽ xuất hiện và người ta hằng mong chờ Vị Cứu Chúa đến giải thoát dân. Khi Đấng Cứu Thế đến với muôn dân, Ngài đã giải thoát dân khỏi ách nô lệ tội lỗi, thiết lập triều đại Thiên Chúa và chuẩn bị cho nhóm Tông đồ thân cận tiếp tục cộng tác vào công cuộc Người đang thực hiện. Cứ thế Tin mừng được loan truyền khắp cùng cõi đất và cho đến ngày nay Tin mừng đó được lan rộng. Lời Chúa trong Tin mừng của Thánh Mattheu hôm nay thuật lại việc Chúa trao ban sứ vụ của Ngài cho các Tông đồ, để các ngài tiếp tục loan truyền tin vui cho nhân loại. Sau khi rao giảng khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong khắp các hội đường và làm nhiều phép lạ, chữa nhiều người đau yếu, tật nguyền… Đức Giê-su thấy đám đông dân chúng vất vưởng, không người hướng dẫn, Ngài đã biểu lộ tình thương của mình đối với họ bằng việc ân cần giảng dạy và chữa lành cho họ ; đồng thời Ngài cũng nhận thấy họ cần có những mục tử tốt lành để hướng dẫn họ. Trước nhu cầu đó, Ngài gọi nhóm mười hai ban cho các ông quyền trừ quỷ, chữa bệnh và sai các ông đến với họ, đồng hành và hướng dẫn họ. Đây cũng là lời mời gọi mà Đức Giê-su muốn chúng ta tham dự vào sứ mạng đem Tin mừng đến cho mọi người.

Khi trao cho các Tông đồ sứ mạng chăm sóc đàn chiên thì chính Chúa Giê-su đã nêu gương trước trong việc làm này. Ngài không nề hà đến với từng người bằng việc giảng dạy, Ngài yêu thương cúi xuống trên họ để chữa lành, trừ quỷ cho họ. Sau đó, Ngài mời gọi các Tông đồ cộng tác với Ngài trong việc chăm sóc đàn chiên, giảng dạy cho họ cũng như chữa lành cho họ. Ngài trao cho các ông nhiệm vụ rao giảng Nước trời và để việc loan báo có hiệu quả thì Ngài cũng ban cho họ khả năng: “Được quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền” (Mt 10, 1).  Lãnh nhận năng quyền từ Đức Giê-su, các ông được sai đến với: “Các con chiên lạc nhà Ít-ra-el” (x. Mt 10, 6), đi đến với các dân ngoại, rao giảng về một Nước Trời đang đến gần (x. Mt 10, 7). Hơn nữa, Đức Giê-su hướng dẫn, chỉ bảo các ông khi tiếp nối công việc của Ngài, để việc rao giảng của các Tông đồ đạt hiệu quả thì khi làm việc cần có tấm lòng nhân hậu của người mục tử: Anh em đã được cho không thì cũng phải cho không như vậy” (Mt 10, 8b).

Quả thế, Đức Giê-su đã đến trần gian, khai mở triều đại Thiên Chúa, quy tụ mọi người vào trong vương quốc của ngài. Ngài muốn mọi người tiếp tục công việc này nên Ngài trao ban sứ vụ không chỉ cho riêng các Tông đồ mà ngài còn mời gọi tất cả chúng ta nỗ lực xây dựng vương quốc của triều đại này ngày càng lớn mạnh. Ngài mời gọi mọi người giới thiệu chân dung của một Thiên Chúa đầy lòng yêu thương, để mọi người nhận biết sự hiện diện yêu thương và tốt lành của Thiên Chúa. Ngài ước mong không một ai bị loại ra khỏi Nước Trời là nơi vinh quang Chúa hiển trị. Ngài muốn chúng ta cùng chia sẻ sứ vụ rao giảng cho mọi người, quảng đại phục vụ mọi người, nhất là những người nghèo khổ bị bỏ rơi. Chính Đức Giê-su đã quảng đại và dành nhiều ưu ái cho những kẻ bé mọn thì chúng ta chẳng có lý do gì để từ chối nên giống Chúa trong việc phục vụ tha nhân. Như vậy, sứ mạng mà Đức Giê-su trao ban cho các Tông đồ xưa kia cũng chính là lời mời gọi mỗi người chúng ta trong cuộc sống hôm nay. Trước những nhu cầu của anh chị em trong cộng đoàn giáo xứ chúng ta, những người ta gặp gỡ trong cuộc sống hàng ngày, xin Chúa cho chúng ta luôn ý thức lời mời gọi của Chúa để luôn nhiệt thành với việc giới thiệu Chúa cho người khác bằng chính đời sống của mình.

*****

Lạy Chúa, khi lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy, chúng con mang trên mình sứ vụ làm công việc của Chúa, công bố sự thật của Chúa, phân phát ơn cứu rỗi đã được Chúa thực hiện. Xin cho chúng con khi rao giảng Lời Chúa thì cũng không thể lơ là hay đóng kín trước những việc phục vụ cho công cụ phát triển xã hội, phục vụ lợi ích tốt lành cho anh chị em. Amen.

Thứ Năm, 7 tháng 12, 2017

LỄ MẸ VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI


Hôm nay chúng ta cùng với Giáo Hội long trọng mừng lễ Đức Maria với tước hiệu Vô Nhiễm Nguyên Tội. Đặc ân vô nhiễm nguyên tội là một trong bốn đặc ân mà Thiên Chúa ban cho Đức Trinh nữ Maria. Mừng lễ của Mẹ trong những ngày trước lễ Giáng Sinh, Giáo Hội muốn nhấn mạnh cho chúng ta biết rằng cuộc đời của Đức Maria gắn liền với cuộc đời của Đức Giêsu con của mẹ, và khi cho Con của Ngài là Đức Giêsu Kitô xuống thế làm người, thì Thiên Chúa đã chuẩn bị một nơi, một cung điện xứng đáng cho Con Thiên Chúa cư ngụ đó là cung lòng Đức Trinh Nữ Maria, và ngay từ giây phút đầu tiên trong đời, Đức Maria đã được gìn giữ khỏi vương bất cứ tội lỗi nào. Mừng lễ Đức Mẹ vô nhiễm hôm nay, trước hết chúng ta ca ngợi và cảm tạ tình yêu thương quan phòng của Thiên Chúa, và sự thánh thiện của Thiên Chúa được thể hiện nơi Đức Maria. Thiên Chúa đã không bỏ rơi loài người trong tình trạng tội lỗi và bị trói buộc bởi ma quỷ và sự chết, Ngài đã thực hiện lời đã hứa từ xưa nơi vườn địa đàng khi tuyển chọn Đức Maria và cho Mẹ được công tác vào trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa.

Ngày lễ Mẹ Vô Nhiễm, Phụng vụ Giáo hội cho chúng ta nghe bài Tin Mừng về cuộc truyền tin. Câu chuyện truyền tin cho Đức Maria, đã cho thấy sự tương phản giữa Đức Maria và người đàn bà đầu tiên là Eva. Trong lúc Adam Eva nghi ngờ tình yêu của Thiên Chúa, thì Đức Maria lại hoàn toàn tin tưởng phó thác cho Thiên Chúa. Nếu như Eva ngày xưa đã tự tìm kiếm và muốn trở nên ngang hàng với Thiên Chúa, thì đã bị rơi xuống vực thẳm của sự phản bội, thì nơi Đức Maria, Mẹ đã để cho Thiên Chúa tự do hành động trên cuộc đời của Mẹ, thì Thiên Chúa đã cho mẹ được làm mẹ Con Đấng Tối Cao. Mặc dù không hiểu điều đó có nghĩa là gì, không hiểu việc mang thai sẽ như thế nào, sẽ đưa mẹ đi tới đâu, điều gì sẽ xảy ra, song Mẹ đã hoàn toàn tin tưởng phó thác cho sự xếp đặt của Thiên Chúa, mẹ như một em bé buông mình vào vòng tay cha mẹ, và dù vừa mới được sứ thần chào là đấng đầy ơn phúc, thì giờ đây, mẹ lại chỉ dám nhận mình là một nữ tỳ của Thiên Chúa: Này tôi là tôi tớ Thiên Chúa, tôi xin vâng như lời sứ thần truyền. Lời thưa xin vâng trong sự khiêm nhường vâng phục của Mẹ đã hoàn toàn làm thay đổi lịch sử nhân loại, một kỷ nguyên mới bắt đầu: Thiên Chúa đến đầu thai trong cung lòng khiêm nhừơng trong sạch thánh thiện của Mẹ, Mẹ cưu mang Con Chúa đất trời. Nếu sự bất tuân của Adam Eva là một lời thưa không kiêu hãnh bất tuân, thì lời thưa xin vâng của đức Maria là một sự khiêm nhường vâng phục thẳm sâu. Nếu sự bất tuân của Adam Eva đem đến đau khổ và sự chết cho nhân loại, thì lời thưa xin vâng của Mẹ đem đến hy vọng và sự sống cho cả nhân loại.

Mừng lễ Mẹ Maria Vô Nhiễm hôm nay, chúng ta Tạ ơn Chúa đã thương tuyển chọn gìn giữ và bảo vệ sự trong trắng vẹn tuyền của Mẹ, thì đồng thời cũng là dịp nhắc cho mỗi chúng ta nhớ rằng, chúng ta cũng đã được Thiên Chúa tuyển chọn và thánh hóa trong ngày chúng ta lãnh Bí Tích rửa tội, để chúng ta trở nên một tạo vật mới trong trắng tinh tuyền trước mặt Thiên Chúa, đồng thời chúng ta cũng được thánh hiến để thân xác chúng ta trở nên đền thờ của Chúa Thánh Thần và linh hồn chúng ta là đề thờ của Thiên Chúa Ba ngôi cư ngụ. Vì thế chúng ta được mời gọi giữ gìn linh hồn và thân xác chúng ta luôn trong trắng thánh thiện xứng đáng đền thờ của Thiên Chúa, tức là hãy gạt bỏ khỏi mình những tội lỗi và những việc làm bất xứng làm tổn hại đến vẻ đẹp thánh thiện của linh hồn, thường xuyên tẩy rửa linh hồn bằng Bí tích Giải tội, và trang hoàng đền thờ linh hồn và thân xác chúng ta bằng Bí tich Thánh Thể và các nhân đức, đặc biệt là bằng các việc lành bác ái. Noi gương Đức Maria mẹ chúng ta, chúng ta được mời gọi sống khiêm nhừơng trước mặt Thiên Chúa và mọi người, sẵn sàng cộng tác với Thiên Chúa với Giáo Hội trong những công tác tông đồ, và gìn giữ linh hồn và thân xác trong sạch cho xứng đáng đền thờ của Thiên Chúa.

******

Lạy Chúa, xin giúp chúng con sống cuộc đời trong sạch, biết noi gương Mẹ Maria mà sống “xin vâng” theo ý Chúa trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời, hầu mai ngày chúng con cũng được cùng với mẹ chung hưởng vinh quang trong Nước Chúa. Amen.

Thứ Tư, 6 tháng 12, 2017

THỨ NĂM TUẦN I MÙA VỌNG


Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: "Lạy Chúa! lạy Chúa! " là được vào Nước Trời cả đâu!  (Mt 7, 21a)

Đó là lời khẳng định cách dứt khoác của Đức Giêsu về thái độ và cách sống niềm tin của người tin vào Thiên Chúa, người Ki-tô hữu. Lời nói phải đi đôi với việc làm, nếu chỉ nói mà không làm thì chứng từ của lời nói ấy chẳng khác gì thanh la phèng phèng, người ta nghe đó nhưng sẽ chẳng ai tin, không ai tín nhiệm. Thiên Chúa cũng đòi hỏi con người như vậy, tin và sống đức tin bằng hành động cụ thể để diễn tả niềm tin đó, tức là thi hành ý muốn của Chúa Cha. Bởi lẽ, như lời thánh Gia-cô-bê tông đồ nói: Đức tin mà không hành động thì quả là đức tin chết…bạn thử cho tôi thấy thế nào là tin mà không hành động, còn tôi, tôi sẽ hành động để bạn thấy thế nào là tin (x. Gc 2, 17-18). Quả vậy, muốn đạt được hạnh phúc vĩnh cửu trong nước trời, không phải chỉ có một lòng tin lý thuyết mà đủ, cũng không phải nghĩ hay, nói giỏi, và ngay cả cầu nguyện bằng những công thức đầy đủ ý nghĩa mà thiếu tâm tình mà đủ. Nhưng, phải sống theo ý muốn của Thiên Chúa, là sống theo những điều Chúa Giêsu dạy.

Đoạn Tin Mừng hôm nay là phần kết của loạt Bài Giảng Trên Núi, Chúa Giêsu cho thấy đạo lý của Người là suối nguồn duy nhất mang lại sự sống vĩnh cửu cho con người. Sau khi giảng dạy rất nhiều điều, Đức Giêsu kết luận: việc quan trọng không phải chỉ là lắng nghe những lời giảng đó, cũng không phải chỉ là việc tuyên xưng Chúa ngoài môi miệng, nhưng là biết đem những điều ấy ra thực hành. Và Ngài còn ví: người nào lắng nghe lời Chúa mà không thực hành thì như người ngu xây nhà trên cát; còn người đã nghe lời Chúa mà còn thực hành lời Chúa nữa thì giống như người khôn xây nhà trên đá. Với lối nói so sánh bằng hình ảnh cụ thể, Chúa Giêsu cho chúng ta ý thức tính quyết liệt của việc thực hành Lời Chúa, đó là con đường duy nhất để được sống. Trái lại nếu không thực thi lời Chúa, chúng ta sẽ bị hư mất và rơi vào hố thẳm của sự chết. Mà thực hành Lời Chúa cũng chính là sống đức tin. Thật vậy, người ta sống được là nhờ đức tin. Mà chỉ tin thôi thì chưa đủ, đức tin phải dẫn người ta đến hành động, nghĩa là sống theo những lời Chúa đã khuyên dạy. Xác tín về điều này, thánh Giacôbê tông đồ đã khẳng định: "Ai bảo rằng mình có đức tin mà không hành động theo đức tin thì nào có ích lợi gì? Đức tin có thể cứu được người ấy chăng? Đức tin không việc làm là đức tin chết"(Gc 2, 14). 

Giáo Hội cho chúng ta biết đức tin là một ân ban đến từ Thiên Chúa chứ không do con người thủ đắc. Thế nhưng tin luôn là mối tương giao hai chiều giữa Thiên Chúa và con người. Thiên Chúa yêu thương mặc khải mầu nhiệm Nước Trời cho chúng ta, nhưng đón nhận và sống mầu nhiệm ấy hay không điều đó phụ thuộc vào sự tự do của mỗi người. Ví như căn phòng luôn đóng kín cửa sẽ không nhận được ánh nắng ấm áp của buổi bình minh. Như một hồ nước nhỏ không mở ra đón nhận dòng thủy triều mỗi ngày, nó sẽ trở thành ao tù. Cũng vậy nếu không mở lòng đón nhận ân sủng của Thiên Chúa, đời sống đạo của chúng ta sẽ trở nên cằn cỗi, không đủ sức vượt qua những gian nan thử thách. Thực hành Lời Chúa còn là cách chúng ta thể hiện lòng yêu mến, là lúc chúng ta được “ở lại” trong Chúa thân thiết gần gũi như người yêu ở lại trong người mình yêu. Thật vậy, thực hành lời Chúa không phải là điều dễ, đòi hỏi chúng ta phải thay đổi cuộc sống, phải từ bỏ chính mình, có khi phải chịu nhiều hy sinh, mất mát. Cuộc sống xã hội đang từng ngày thay đổi, vì thế Giáo Hội luôn trăn trở để tìm ra cách thế hữu hiệu nhất để loan báo Tin Mừng sao cho đời sống đạo có chiều sâu vững vàng và phải bén rễ vào Đức Kitô, nếu không chúng ta sẽ bị đánh bật bởi những cái mới, trào lưu sống “hời hợt, ào ào, vội vã” mà đánh mất căn tính của mình.Vì thế chúng ta luôn được mời gọi tuyên xưng niềm tin vào Thiên ChúaĐồng thời mỗi ngày chúng ta cũng phải hun đúc niềm tin ấy bằng lòng yêu mến, nỗ lực cộng tác với ơn thánh hầu sống trọn những lời Chúa dạy.

*******
Lạy Chúa, Chúa biết đức tin của chúng con nông cạn yếu đuối dễ nản lòng trước những nghịch cảnh, xin Chúa giúp sức để chúng con dám trao phó cuộc đời mình cho tình thương Chúa dẫn dắt. Xin cho chúng con lòng can đảm dù có phải lội ngược dòng, có phải chịu thua thiệt nhưng vẫn kiên trung xây dựng đời mình trên nền tảng Lời Chúa. Xin cho chúng con yêu mến thực hành lời Chúa dạy để được trở thành môn đệ chân chính, được hưởng trọn nguồn hạnh phúc Nước Trời. Amen.