Translate

Thứ Tư, 22 tháng 11, 2017

THỨ 5 TUẦN 33 THƯỜNG NIÊN

ngươi đã không nhận biết thời giờ ngươi được Thiên Chúa viếng thăm. (Lc 19, 44b)

Chúng ta đi gần đến ngày lễ Chúa Giêsu vua vũ trụ, vì thế phụng vụ hôm nay cho chúng ta thấy dung mạo vị vua của chúng ta, Ngài chính là vị vua giàu lòng xót thương và uy quyền trên hết vạn vật. Những người Do thái họ tưởng rằng niềm tin vào Thiên Chúa là họ có thành thánh Giêrusalem nguy nga đồ sộ, trong khi đó họ không sống theo giáo huấn của các tiên tri, các ngôn sứ. Hệ thống tôn giáo suy đồi, họ bị Chúa Giêsu lên án là giả hình, vụ lợi. Họ biến đền thờ thành nơi buôn bán, trộm cướp, thành nơi khoe khoang và trục lợi. Chúa Giêsu với cái nhìn xuyên thời gian, Ngài đã thấy được hậu quả nơi dân thành Giêrusalem, lối sống mù lòa về phương diện thuộc linh, họ đã khước từ những lời khôn ngoan của các tiên tri và của chính Chúa Giêsu. Ngài đã khóc vì tội nghiệp cho dân Thành Giêrusalem, vì họ không nhận ra ý nghĩa và mục đích sự thăm viếng của Ngài. Chúa cũng khóc vì Ngài biết Thành sẽ bị phá hủy bình địa (70 AD), và dân Thành sẽ tan tác như chiên không người chăn. Chúa Giêsu đã khóc, vì dường như bất lực trước sự cứng lòng của dân Do Thái thành Giêrusalem, Người làm được mọi sự, nhưng đối với sự cứng lòng của người Do Thái, Người không thể làm gì trước tự do của họ. Có thể nói, Thiên Chúa dường như bất lực trước sự tự do mà Người đã ban cho con người. Người Do Thái là dân Chúa chọn nên họ đáng hưởng nhiều đặc ân, nhưng thực tế họ không được gì. Bởi Chúa đã giáng sinh nơi quê hương họ để cứu chuộc họ, nhưng họ đã không đón nhận.

Lịch sử dân Do Thái được ghi lại trong toàn bộ Thánh Kinh là: Khi họ trung thành tin tưởng vào Chúa thì họ được an cư lạc nghiệp, và ngược lại, lúc họ bỏ Chúa thì tai ương ập đến và phải làm nô lệ cho ngoại bang. Những lần dân Do Thái biết nghe lời các ngôn sứ mà quay trở về với Chúa thì Chúa sẽ gửi một vị lãnh đạo đến giải thoát họ khỏi quân thù. Thế nhưng, giờ này họ đang bị áp bức bởi đế quốc Rôma, Chúa Giêsu đến kêu gọi họ ăn năn sám hối và tin vào sứ điệp Tin Mừng của Người, Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem lần cuối cùng này để thực hiện cuộc Vượt Qua đem lại ơn cứu rỗi, hòa giải giữa con người với Thiên Chúa, và giữa con người với nhau. Ðây là giờ Thiên Chúa viếng thăm, giờ mang đến ơn cứu rỗi. Tuy nhiên, những vị lãnh đạo Do thái tại Giêrusalem không những từ chối, mà còn xách động dân chúng chối bỏ Chúa, yêu cầu quan Philatô ra lệnh đóng đinh Chúa vào thập giá. Chính vì sự khước từ của họ, nên vào năm 70 thành thánh Giêrusalem đã bị Rôma phá hủy bình địa và dân Do Thái tản mác khắp địa cầu. Ðiều xảy ra cho thành Giêrusalem cũng có thể xảy đến cho mỗi người ở mọi thời: mỗi người đều có những giây phút hồng phúc được Chúa viếng thăm đem đến ơn lành. Theo quan niệm Kinh Thánh, giây phút Thiên Chúa viếng thăm là giây phút Người thực hiện lòng nhân từ. Chỉ có một lý do cho cuộc viếng thăm của Thiên Chúa, đó là thể hiện lòng nhân nghĩa đối với những người được Người viếng thăm. Do đó, nếu không đón nhận giờ Chúa viếng thăm, con người sẽ mãi mãi mất đi cơ hội được hưởng lòng thương xót của Thiên Chúa. Giờ Chúa viếng thăm bất kỳ lúc nào trong mọi biến cố xảy đến cho từng người, nên cần sự tỉnh thức để nhận ra ý Chúa. Đặc biệt, như lần cuối cùng Chúa Giêsu lên Giêrusalem xưa và dân Do Thái đã mất đi cơ hội cuối cùng, thì này  giờ Chúa viếng thăm cuối cùng trong cuộc đời dương thế của mỗi người, nếu không đón nhận Người thì sẽ vĩnh viễn đi vào cõi diệt vong.

Thế giới hôm nay đang có khuynh hướng loại trừ Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống của họ. Họ nhân danh tự do tôn giáo để loại trừ Thiên Chúa ra khỏi đời sống xã hội. Nhưng thử hỏi không có Thiên Chúa thì ai ở được với ai ! Nhân loại sẽ bị kéo vào những cuộc chiến tranh, thù hận không lối thoát. VẬY, chúng ta có dám tin Thiên Chúa điều khiển cuộc đời chúng ta không? chúng ta có dám tin Thiên Chúa đem lại suối nguồn bình an cho cuộc đời chúng ta không? Chúa vẫn viếng thăm và hiện diện nơi mỗi hoàn cảnh sống, nơi mỗi người chúng ta gặp gỡ nhưng chúng ta có nhận ra Ngài hay không? Chúng ta có sẵn sàng mở lòng đón nhận thời giờ ân sủng mà Thiên Chúa vẫn hằng tuôn đổ trên cuộc đời mỗi người chúng ta hay không? Làm sao mỗi chúng ta nhận ra thời điểm Thiên Chúa đến thăm mình? Hãy để Thiên Chúa đi vào đời chúng ta và Ngài sẽ chi phối những chọn lựa của chúng ta. Chỉ trong Thiên Chúa mọi sự mới có nền tảng vững bền. Nếu không, như Giêrusalem, chúng ta chỉ còn là những bức tường than khóc. Nếu không thì nước mắt của Chúa Giêsu vẫn còn rơi trước sự cứng lòng tin của nhân loại hôm nay. Và nước mắt tình yêu, tha thứ của Chúa vẫn còn nhỏ xuống trên sự phản bội, bất trung của con người.

******

Lạy Chúa! Đã biết bao lần tâm hồn chúng con đã hóa chai đá không còn biết khóc than cho những tội lỗi của chính mình và của nhân loại này đã xúc phạm đến Chúa. Bao lần chúng con không nhận ra sự hiện diện của Chúa giữa thế giới hôm nay. Xin Chúa tha thứ cho chúng con. Xin ban cho con một quả tim mới, quả tim của người biết sợ hãi, khóc than trước những tội lỗi, quả tim của người biết nhạy bén trước những dấu chỉ linh thánh. Nhờ đó chúng con mới có khả năng đón nhận Chúa đến trong cuộc đời của mình, bởi Ngài vẫn luôn chờ đợi để bước vào tận sâu trong tâm hồn của mỗi người chúng con. Amen

Thứ Ba, 21 tháng 11, 2017

THỨ TƯ TUẦN 33 THƯỜNG NIÊN

Tôi nói cho các anh hay: phàm ai đã có, thì sẽ được cho thêm; còn ai không có, thì ngay cái nó đang có cũng sẽ bị lấy đi (Lc 19, 26)

Đồng tiền có đầu tư mới sinh lợi. Nhưng cuộc đầu tư nào cũng mang tính bấp bênh. Càng muốn làm giàu, thì càng phải chấp nhận tính rủi ro của cuộc đầu tư. Đó là quy luật kinh doanh trên thương trường. Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu mượn hình ảnh của việc đầu tư để nói về sự dấn thân của người có niềm tin. Mỗi người khi sinh ra ở đời – có thể không ai giống ai - nhưng đều có một số vốn liếng Thiên Chúa ân cần trao phó cho riêng mình. Đó là thời giờ, sự sống, là các tài năng, và nhất là Đức tin. Đức tin không là nén bạc để được cất giữ, nhưng phải được đầu tư để phát triển, sinh lợi. Nếu chúng ta chỉ đóng khung cuộc sống đạo trong bốn bức tường nhà thờ, nếu chúng ta chỉ giản lược đức tin vào những biểu dương bên ngoài, nếu đức tin chỉ là một mớ những giáo điều phải tin, những điều răn phải giữ, thì quả thực chúng ta đang chôn chặt đứt tin như gia nhân đã chôn nén bạc mà chủ đã trao. Không, Chúa không chấp nhận chúng ta là một người như thế, mà trái lại, Ngài muốn chúng ta đem số vốn mà Ngài đã cấp cho để đầu tư, để phát triển, hầu sinh lời.

Dụ ngôn hôm nay nhằm mục đích tiên báo về ngày phán xét chung, ngày Chúa quang lâm Chúa sẽ trở lại trần gian để phán xét tất cả mọi người. Thiên Chúa sẽ phán xét mỗi người, mỗi hành vi tùy theo ân huệ Người ban và người đó đã sử dụng sinh lợi cho Chúa như thế nào trong cuộc đời. Vậy, mỗi người chúng ta hãy tự hỏi:

- Với bản thân, tôi là Kitô hữu, là con cái của Chúa, tôi được Chúa ban cho nhiều ơn lành hồn xác, cuộc sống bản thân. Tôi đã sống xứng đáng bổn phận của tôi đối với Chúa, qua việc thờ phượng Chúa trên hết mọi sự? Tôi đã được Chúa ban tràn đầy ân sủng qua các bí tích: rửa tội, thêm sức, Thánh Thể, Giải tội,…tôi có biết đón nhận hay từ chối những ân sủng để giúp tôi sống và gia tăng ơn thánh Chúa? Tôi có cầu nguyện, kết hiệp với Chúa, hay tôi lười biếng, bỏ quên việc đọc kinh cầu nguyện, đến độ sống khô khan, nguội lạnh, vô cảm trước tình thương của Chúa? Chúa ban cho tôi Lời của Chúa, dạy dỗ, hướng dẫn ta đi trên con đường công chính, sống đức tin và đức mến, tôi đã siêng năng đọc và suy niệm Lời Chúa hay không? Tôi đang sống trong tình trạng ân sủng, hay trong tình trạng tội lỗi bất xứng, vì chạy theo những đam mê thế tục? Tôi có biết thay đổi, canh tân cuộc sống của tôi?
- Với gia đình, tôi đã chu toàn bổn phận làm cho gia đình tôi được an vui, hạnh phúc, qua cách đối xử, yêu thương và tôn trọng mọi người trong gia đình tôi, họ hàng, lối xóm của tôi hay chưa?
- Với xã hội và thế giới, như ngôi nhà chung của mọi người, tôi có ý thức trách nhiệm của tôi với xã hội, thế giới không?
TÓM LẠI: Như những người trong dụ ngôn được ông chủ trao cho nén bạc để sinh lời, mỗi chúng ta đều là một quản lý của Chúa về món quà trong cuộc sống mà Ngài đã trao ban. Ðó là cái vốn chúng ta có bổn phận phải làm lời cho Chúa. Vậy, ngay ở đời này, chúng ta cần nỗ lực không ngừng để sinh lời cho Chúa:

- Với Chúa, chúng ta hãy biểu lộ lòng tin, cậy, mến Chúa hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn. Chúng ta biết lắng nghe và thực hành các lời Chúa dạy. Chúng ta hãy sống đức tin, nuôi dưỡng đức tin và chia sẻ đức tin của chúng ta cho người khác, đó là bổn phận truyền giáo của mỗi người. Đặc biệt, để sống đạo tốt, chúng ta cần có lòng yêu mến Chúa chân thành, hy sinh, đơn sơ. Đừng vì cuộc sống lam lũ, vất vả ngược xuôi mà quên đi nguồn ân sủng là đón nhận bí tích Thánh Thể, để chúng ta luôn hiệp thông sự sống của Chúa Giêsu, để chúng ta được sống và sống dồi dào.
- Với gia đình và với tha nhân, chúng ta hãy sống bác ái, yêu thương và phục vụ mọi người, đó là điều đẹp lòng Chúa, là điều Chúa muốn chúng ta từng ngày, nơi gia đình và với mọi người xung quanh.
- Với bản thân, sống khiêm tốn và phục vụ là những nhân đức nền tảng giúp ta sống hiệp thông, chia sẻ với mọi người. Đừng vì lý do gì mà làm cho món quà cuộc sống bị chôn vùi, không tiến triển, mà ì ạch; trái lại, chúng ta hãy nỗ lực để nén bạc cuộc đời của chúng ta được gia tăng, làm lợi cho Chúa, cho Giáo Hội và cho mọi người.

*******

Lạy Chúa, Chúa ban cho chúng con khả năng và thời giờ để tiếp nối công trình tạo thành và cứu chuộc của Chúa, xin cho chúng con biết dùng ân huệ đó mà phụng sự Chúa và phục vụ anh em, chứ không phải giữ lại cho riêng mình và không làm sinh lợi gì cho nước Chúa và phần rỗi đời đời của chúng con. Amen.

Thứ Hai, 20 tháng 11, 2017

LỄ ĐỨC MẸ DÂNG MÌNH VÀO ĐỀN THỜ


Vì phàm ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi. (Mt 12, 50)

Lễ Đức Mẹ dâng mình trong Đền thờ bắt nguồn từ bên Giáo Hội Đông Phương, tưởng niệm ngày thánh hiến thánh đường Đức Maria ngày 21 tháng 11 năm 543 tại Giêrusalem. Họ mừng lễ này dựa vào Ngụy thư Tiền Tin Mừng theo thánh Giacôbê được soạn vào giữa thế kỷ thứ II. Trong đó, tác giả kể lại câu chuyện Đức Trinh nữ lúc còn nhỏ đã được dâng hiến vào Đền thờ và ở lại đó cho đến 12 tuổi. Còn bên Tây Phương từ thế kỷ thứ IX Lễ này được cử hành tại các đan viện bên Ý, rồi sau đó lan tràn tới bên Anh. Vào năm 1373, Đức Giáo Hoàng Grégoire XI sống tại thành Avignon (Pháp) bắt đầu cho cử hành lễ Đức Mẹ dâng mình trong Đền thờ. Đức Giáo Hoàng Sixte IV ghi vào lịch phụng vụ vào năm 1472.

Có người khi đọc đoạn Tin Mừng trong thánh lễ hôm nay ít nhiều sẽ nghĩ rằng, Chúa Giêsu xem nhẹ sự hiện diện của Mẹ Ngài chăng? Không phải thế, Ngài còn đề cao mẹ Maria nữa là khác, vì trong việc lắng nghe và thực hành Lời Chúa thì có ai bằng Mẹ được, bởi : “Đức Ma-ri-a thì hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng” (Lc 2, 19).

Chúa Giêsu coi việc những ai nghe lời Thiên Chúa và đem ra thực hành trở nên như ngang hàng với Mẹ và anh em Ngài, như thế thật phúc cho ai sống và thực hành Lời Chúa. Thật vậy, chúng ta trở thành “mẹ” của Chúa - bởi vì đã gián tiếp sinh ra Đức Kitô nơi anh em. Như thánh Phaolô đã chia sẻ cảm nghiệm của mình: “Trong Đức Ki-tô Giê-su, nhờ Tin Mừng, chính tôi đã sinh ra anh em” (1Cr 4:15). Tuy nhiên, muốn làm mẹ Đức Kitô thì điều kiện đầu tiên là phải cưu mang Chúa trong tâm mình. Tuy nhiên, muốn cưu mang Chúa trong tâm mình thì phải cảm nghiệm sự hiện diện của Chúa sống động thực sự bằng tâm của mình, chứ không phải bằng lý thuyết suông; Năng suy niệm Lời Chúa cho đến khi cảm nhận như Chúa động đậy trong tâm mình, thì khi đó thực sự Chúa đã ở trong ta và đang lớn lên. Và khi có Chúa trong mình, thì chúng ta sẽ sống và hành động như Chúa Giêsu và luôn làm đẹp ý Cha trên trời.

Ngoài ra, chức năng làm mẹ nơi Mẹ Maria là khi vừa được cưu mang Chúa, Mẹ đã lên đường đem Chúa đến cho Bà Elizabeth và Gioan Tiền Hô đã nhảy lên vui mừng trong lòng bà Êlizabeth vì được gặp Chúa nơi Mẹ. Chúng ta cũng vậy, sau khi nhận ra Chúa - cảm nghiệm Chúa – cưu mang Chúa trong lòng, chúng ta mang Chúa đến cho anh chị em khác bằng những chia sẻ đơn sơ, phát xuất từ cảm nghiệm trong tâm hồn. Nhờ đó, họ cũng có thể nhận ra sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời mình.

*******

Lạy Chúa! Chúng con là những người được phúc nghe Lời Chúa mỗi ngày, đặc biệt trong Thánh Lễ mà chúng con tham dự mỗi buổi sớm mai khi vừa thức dậy. Xin cho chúng con biết sốt sắng lắng nghe, làm cho Lời Chúa tiêu hóa và lớn lên trong tâm hồn, để nhờ đó chúng con trở nên chứng tá đem Lời Chúa đến với tha nhân. Amen.

Chủ Nhật, 19 tháng 11, 2017

THỨ HAI TUẦN 33 THƯỜNG NIÊN


Anh muốn tôi làm gì cho anh? Anh ta đáp: Lạy Ngài, xin cho tôi nhìn thấy được.(Lc 18, 41)

Tin Mừng của ngày thứ hai tuần Chúa Nhật 33 Thường niên hôm nay nói  về việc Chúa Giê-su chữa lành người mù tại Giê-ri-khô khi Ngài đến gần nơi đó. Mat-thêu và Mác-cô lại đặt phép lạ này xảy ra khi Chúa ra khỏi thành ấy. Có thể đây là dụng ý của Thánh sử Luca khi đặt phép lạ này ngay bên cạnh ơn trở lại của Gia-kêu.

Năm phụng vụ sắp kết thúc. Hôm nay, chúng ta cùng “ soi mình” dưới hình ảnh của các nhân vật trong Luca 18,35-43, như là một cách xét mình, “ tính sổ” cuối năm vậy. Thánh sử giới thiệu “…gần Giê-ri-khô, có một người mù ăn xin đang ngồi bên vệ đường” ( Lc 18, 35). Một cảnh vật rất bình thường trong xã hội mà thời nào cũng có. Anh ta bị khiếm thị nên phải sinh sống bằng cách “ ăn xin”, dựa vào lòng thương và đồng tiền bố thí của kẻ khác. Bây giờ chúng ta cùng chiêm ngắm hình ảnh của các nhân vật:

1/ Đám đông quần chúng: Một đám rất đông người đi ngang qua anh. Anh mù, nhưng lại biết, vì tai anh rất thính. Anh bèn cất tiếng hỏi họ có chuyện gì vậy. Khi Thánh sử dùng chữ “ đám đông đi qua” như muốn nói thiên hạ chẳng quan tâm đến người ăn xin vệ đường và chuyện của họ như chẳng ăn nhập gì đến anh cả. Họ cho rằng anh biết để làm gì, vì anh chẳng thấy gì cả. Khi nghe anh hỏi, có một người nào đó trả lời cho anh. Họ trả lời cho xong hoặc để khỏi nghe anh lải nhải hỏi mãi. Họ nói : Có Giê-su Na-da-rét đi qua (x. Lc 18, 37). Nghe thấy thế, anh liền kêu gọi Giê-su, nhưng đám đông lại quát nạt, ra lệnh cho anh im lặng. Hành động “ quát nạt, ra lệnh” chứng tỏ họ có uy quyền để ngăn cản anh. Họ không muốn anh gia nhập vào xã hội loài người ( vì cho rằng anh bệnh mù là do tội lỗi mà ra) và cả một đám đông không ai muốn giúp anh gặp Chúa Giê-su . Đây cũng là thái độ thường gặp nơi chúng ta. Nhiều lần chúng ta đã chẳng quan tâm đến đau khổ của người anh em, còn quát nạt và ngăn cản họ đến với Chúa để được chữa lành. Chúng ta ngăn cản bằng chính lời nói, hành vi thiếu bác ái hay gây gương mù, gương xấu làm méo nó khuôn mặt của Chúa Giê-su trong cuộc đời ta.

2/ Anh mù: Anh bị mù về thể xác nhưng con mắt tâm hồn rất sáng. Anh nhạy bén và khao khát đi tìm chân lý. Nghe tiếng ồn ào lạ thường của đám đông hôm nay, anh đoán có chuyện lạ xảy ra. Lòng ước muốn của anh được đáp trả bằng lời của một người nào đó về con người Giê-su, một vị Thầy mà có lẽ anh đã nghe nói tới hơn một lần. Khi vừa nghe tin đó, anh liền kêu lên : “ Lạy Ông Giê-su, con Vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi” ( Lc 18, 38). Một lời cầu xin hòa trong lời tuyên xưng về danh phận Mê-si-a của Chúa Giê-su “ Con Vua Đa-vít”. Mặc dầu bị quát nạt, bị che lấp bởi tiếng ồn của quần chúng, anh cố kêu to hơn. Tiếng kêu của anh nói lên lòng xác tín và đụng chạm tới lòng thương xót của Thiên Chúa. Cuối cùng, lòng tin của anh đã được tưởng thưởng, được sáng con mắt thân xác,  nhờ ánh sáng của con mắt đức tin. Anh bị xã hội con người loại bỏ, nhưng Thiên Chúa đã giơ tay cứu vớt anh và đưa anh trở về với xã hội của con Thiên Chúa “ Anh nhìn thấy, theo Người, vừa đi vừa tôn vinh Thiên Chúa ( Lc 18, 43). Anh là chứng nhân của Tình Yêu Thiên Chúa và sẵn sàng làm chứng cho Tình Yêu ấy bằng chính đời sống của mình. Có lẽ trong đời sống Ki-tô hữu, chúng ta cần học đòi gương này nơi anh. Anh đã khao khát, thao thức chạy kiếm Thiên Chúa trong đức tin, là hình ảnh mà ngày nay con người đang chối từ, loại bỏ Thiên Chúa ra khỏi đời sống của họ. Còn tôi, thì sao?

3/ Đức Giê-su : Nhân vật chính trong trình thuật phép lạ này. Ngài là hình ảnh của Thiên Chúa Tình Yêu, cúi xuống xoa dịu những đau khổ của con người nghèo hèn. Tuy vậy, khi thực hiên phép lạ, Ngài vẫn đòi hỏi lời tuyên tín của anh mù vào Thiên Chúa, nghĩa là anh mù có xem Ngài như một nhà phép thuật, có tài biến hoá, hay là một Thiên Chúa đầy quyền năng trên sự dữ, bệnh tật ? Ngài cứu vớt con người vì Tình Yêu. Ngài đến để cho họ được sống và sống sung mãn trong sự hiệp thông với Tình Yêu Ba Ngôi Thiên Chúa.

*******

Lạy Chúa, trước mặt Chúa chúng con là những người nghèo nhất, khốn khổ nhất, mặc dầu không bị khiếm khuyết về thân xác, nhưng tâm hồn chúng con đã bị hoen úa, hoặc chai lì, cứng cỏi. Ngọn đèn đức tin của chúng con còn yếu ớt như chợt tắt giữa bao phong ba giông tố cuộc đời. Chúng con chỉ biết giơ đôi tay cầu khẩn lòng nhân từ của Chúa như anh mù xưa kia : “ Lạy Chúa Giê-su, xin thương xót chúng con”. Amen.

Thứ Bảy, 18 tháng 11, 2017

CHÚA NHẬT 33 THƯỜNG NIÊN - LỄ CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VIỆT NAM


Hôm nay lễ các thánh Tử Đạo Việt Nam. Một bầu khí đại lễ thật hào hùng. Phụng vụ trổi lên lời hoan ca chúc tụng: “Đây bài ca ngàn trùng. Dâng về Thiên Chúa. Bài ca thắm đượm máu hồng. Từng bao người anh dũng tiến lên hy sinh vì tình yêu”. Vâng, cuộc đời các thánh tử đạo là một bài ca dâng về Thiên Chúa. Các ngài ca ngợi Thiên Chúa khi bình an, khi gian nan, khi dòng đời êm trôi và cả khi sóng gió ba đào. Các ngài ca ngợi Chúa trong bổn phận thường ngày, khi đầu hôm sớm mai nơi ruộng vườn, nơi phố xá chợ thị. Các ngài còn ca ngợi Chúa khi đối đầu với sự bách hại vì tin mừng. Các ngài ca ngợi Chúa trong mọi nơi, trong mọi lúc. Đỉnh cao của lời ca ngợi là bài ca vinh thắng thắm đượm máu đào. Các ngài đã chiến thắng gian nan, cùm gông, tù đầy. Các ngài đã vượt lên trên sự sợ hãi của đe doạ đến cả tính mạng để tôn vinh Thiên Chúa mà các ngài tôn thờ. Các ngài đã dùng cả cuộc đời để ca ngợi Chúa. Cho dù cuộc sống có nổi trôi, bất định, các ngài vẫn trung kiên tin thờ Thiên Chúa.

Đọc lịch sử Hội Thánh toàn cầu, đặc biệt Hội Thánh Việt Nam, những câu chuyện về các vị thánh tử đạo khiến chúng ta không khỏi ngạc nhiên lẫn hâm mộ. Dù mang thân phận yếu hèn, các ngài vẫn dám tuyên xưng , dám sống đến cùng ơn gọi Kitô hữu. Trong cảnh bắt bớ, nguy hiểm, các ngài đã can đảm chấp nhận bị bách hại, tù đày, mất hết của cải, gia đình ly tán… “Anh sẽ nộp em, cha sẽ nộp con, con cái sẽ chống lại cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết. Vì danh Thấy các con sẽ bị mọi người ghen ghét”: Lời tiên đoán của Chúa Giêsu nghe thật khó tin đến độ chói tai nhưng lại diễn tả một sự thật hết sức logic vì khi yêu sự công chính, ghét sự bất công, muốn sống triệt để tinh thần của tin mừng, người Kitô hữu sẽ là cái gai trước mắt của quyền lực. Và kết quả là con đường mà Đức Giêsu đã đi các ngài cũng sẽ phải đi, thánh giá Đức Giêsu vác các ngài cũng sẽ phải vác. Theo gương Đức Giêsu, các ngài không nổi dậy hay bạo động mà chỉ hòa nhã kiên trung tuyên xưng niềm tin của mình vào Thiên Chúa và hạnh phúc vĩnh hằng mai sau, vì các ngài tin rằng “Ai bền đỗ đến cùng kẻ ấy sẽ được cứu độ”. Cho dù khi theo Đức Giêsu vào con đường khổ nạn, các ngài là những ngừơi tin mà không thấy, chiến đấu và hi vọng dù không có kết quả trước mắt. Thế nhưng cái chết anh dũng của các ngài không chỉ là bằng chứng hùng hồn cho niềm tin vào Thiên Chúa mà còn cho chúng ta thấy chết là cửa ngõ đi vào cõi sống bất diệt, bởi máu của các ngài đã và đang làm trổ sinh hạt giống cho Hội Thánh Việt Nam.

Thật ra, bị bách hại là số phận thường tình của người Kitô hữu. Thời đại nào cũng xảy ra cuộc chiến giữa thiện và ác, giữa khờ dại và khôn ngoan. Sau lưng xã hội phồn hoa ngày nay có rất nhiều quy tắc ngầm không mấy ai biết, sự tối đa hóa lợi ích khiến cho tính hám lợi trước mắt của chúng ta ngày càng thêm trầm trọng. Cuộc chiến “chọn lựa này” còn xảy ra ngày ngày, từng giây, từng phút trong bản thân mỗi người, ngay trong gia đình, trong môi trường chúng ta sống. Sự ác chống lại sự thiện, bóng tối không chấp nhận ánh sáng và Tin Mừng trở thành cái gai cho thế giới. Vì thế, trong đời sống “tử đạo” là điều không thể tránh khỏi, thế nên có những lúc chúng ta sẽ phải công khai đứng về phía Thiên Chúa dù không quyết liệt kiên trung như cha ông ta, thì ít ra chúng ta cũng phải dám tuyên xưng lòng tin một cách chân thành như các vệ binh hay ít nữa cũng bênh vực Chúa như ông Nicôđêmô. Thật chẳng dễ dàng gì cho chúng ta khi phải đối mặt với hậu quả của việc chọn lựa nhưng khi nhìn gương các Thánh tử đạo, chúng ta có lý do để mở lòng nhận lấy Thánh giá để cùng các ngài “tử đạo” trong cuộc sống hiện tại. Hằng ngày phải bon chen vật lộn giữa những vô số khổ đau, bên cạnh những bệnh tật và hoàn cảnh sống khốn cùng tâm hồn chúng ta bị chao đảo giữa những thử thách, đôi lúc còn như không tin vào quyền năng và tình thương của Chúa. Chúng ta quên rằng những đớn đau, thất bại, bị ngược đãi… chính là dịp để chúng ta được hiệp thông với cuộc khổ nạn của Chúa, tuyên xưng niềm tin vào Chúa và đau khổ của đời người sẽ làm trổ sinh hoa trái cho Hội Thánh. Đây chẳng phải là “tử đạo” sao, những giọt máu rỉ ra từ trái tim mỗi ngày do kiên cường sống theo tinh thần phúc âm chẳng lẽ lại không đáng quý sao?

Vậy, ước gì trong khí thế hân hoan mừng kính các Thánh tử đạo Việt Nam, những bậc tiền bối đã lấy cái chết và máu đào làm chứng cho Đức Kitô và viết nên trang sử oai hùng cho Giáo Hội Việt Nam, chúng ta cũng hãy noi gương các ngài viết tiếp trang sử mà các ngài còn đang viết dở dang: “Hãy để cho mình bị bách hại, nhưng đừng bách hại ai. Hãy để cho mình bị đóng đinh, nhưng đừng đóng đinh ai. Hãy để cho mình bị vu khống, nhưng đừng vu khống ai”. Có như thế chúng ta mới xứng đáng là bậc hậu sinh khả uý; có như thế chúng ta mới xứng đáng thừa hưởng gia nghiệp đức tin các ngài để lại; và có như thế mai sau chúng ta mới xứng đáng được lãnh vòng hoa chiến thắng và chung hưởng vinh quang với các ngài trên thiên quốc.

*******

Lạy Chúa! Cuộc đời theo Chúa là một cuộc tử đạo trường kỳ với bao thử thách gian nan và bách hại, xin cho chúng con dám từ bỏ những gì không thích hợp với tinh thần Kitô Giáo, can đảm sống niềm tin trước mọi trái ý nghịch lòng và tự hào là người con Chúa trước mặt mọi người không ngại khó ngại khổ vì danh Chúa. Amen.

Thứ Sáu, 17 tháng 11, 2017

THỨ BẢY TUẦN 32 THƯỜNG NIÊN


Chẳng lẽ thiên Chúa lại không minh xử cho những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người sao? Lẽ nào Người bắt họ chờ đợi mãi. Người sẽ mau chóng minh xét cho họ.(Lc 18, 7).

Cuộc sống của mỗi người chúng ta luôn quay cuồng với nhiều công việc của gia đình, bạn bè, học tập, tất cả đã làm nhịp sống trở nên dày đặc và hối hả. Chúng ta luôn cảm thấy thiếu thời gian để sống và sống cho có ý nghĩa. Ai nấy như bị cuốn hút vào các hoạt động giải trí và lễ hội nối tiếp nhau. Chưa bao giờ người ta cảm thấy thiếu thời gian như lúc này đến nỗi có người như rơi vào chứng bệnh trầm cảm, tự kỷ, cô đơn và trống vắng. Vì thế nỗi khát khao có được giây phút bình yên trong tâm hồn bên gia đình và người thân càng trở nên cháy bỏng. Các nhà tâm lý khuyên chúng ta cần phải sống chậm lại, dành nhiều thời gian để thư giãn và tận hưởng cuộc sống. Đây là một giải pháp để trị liệu một cách tức thời. Còn một phương pháp tốt hơn mà Chúa Giêsu hằng khuyên nhủ chúng ta, đó là đi vào chiều sâu của cầu nguyện để được kết hợp với Thiên Chúa ở mọi nơi mọi lúc, khi thất bại cũng như lúc thành công, khi cô đơn cũng như lúc xum vầy. Không cầu nguyện, không gặp gỡ Thiên Chúa tâm hồn chúng ta trở nên khô cằn như thửa ruộng thiếu nước, các công việc chúng ta làm không đem lại kết quả tốt đẹp. Nhưng phải cầu nguyện như thế nào để đạt được ước nguyện?

Lời Chúa hôm nay, Chúa Giêsu dạy chúng ta phải kiên nhẫn và tin tưởng mỗi khi cầu xin. Ngài kể câu chuyện một bà góa đến xin ông quan tòa xử kiện cho, lúc đầu ông này không quan tâm gì đến lời kêu cầu của bà, nhưng vì bà này năn nỉ miết, khiến ông xiêu lòng và xử cho bà theo như bà yêu cầu. Kể câu chuyện này, Chúa Giêsu không so sánh Thiên Chúa với ông quan tòa, nhưng Chúa muốn cho chúng ta học ở nơi bà góa sự kiên nhẫn tin tưởng khi cầu xin. Kể câu chuyện này, Chúa Giêsu muốn chúng ta có thái độ tin tưởng và phó thác khi cầu nguyện, vì nếu chúng ta cầu nguyện mà thiếu lòng tin, thì lời cầu nguyện ấy sẽ không còn là lời cầu nguyện thành tâm nữa, mà chỉ còn là một sự thử thách Thiên Chúa. Cũng vậy, Chúa cũng muốn chúng ta phải có tâm tình phó thác, vì ý thức rằng chỉ có Thiên Chúa mới là Đấng có thể ra tay cứu giúp chúng ta, vì Ngài là Đấng quyền năng và làm chủ mọi vật mọi loài, Ngài có thể giải gỡ mọi khó khăn trong cuộc đời của chúng ta. Cầu nguyện trong sự phó thác là còn biết đặt trọn tương lai của mình nơi tình yêu thương và sự che chở của Thiên Chúa, vì dù người đời có thể ruồng bỏ chúng ta, nhưng Thiên Chúa là Cha yêu thương Ngài không thể nhắm mắt trước những đau khổ của chúng ta là con cái kêu cầu đến Ngài. Quả vậy, khi cầu nguyện với sự tin tưởng phó thác, với lòng khiêm tốn của một người con đến với Thiên Chúa là Cha, thì chúng ta đã như là đụng vào “chỗ yếu nhất của Thiên Chúa” đó là trái tim và lòng trắc ẩn của một người Cha. Vì thế, cuối đoạn Tin Mừng, Chúa Giêsu đã quả quyết: Chẳng lẽ thiên Chúa lại không minh xử cho những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người sao? Lẽ nào Người bắt họ chờ đợi mãi. Người sẽ mau chóng minh xét cho họ.(Lc 18, 7).  Thật vậy, Thiên Chúa là Đấng rất mực nhân từ và trung tín, Người biết rõ những điều chúng ta cầu xin. Người sẵn sàng ban ơn nhiều hơn những gì chúng ta ước muốn. Đôi lúc Người tỏ ra chậm trễ là để chúng ta có thời gian thể hiện tính kiên nhẫn và lòng trung tín. Có lúc chúng ta cầu xin những điều ngược với thánh ý Thiên Chúa nên không được chấp nhận và chúng ta tỏ ra thất vọng bỏ cuộc. Thánh Giacôbê tông đồ đã từng khiển trách các Kitô hữu về thái độ cầu nguyện “Anh em không có là tại anh em không xin; anh em xin mà không được, là vì anh em xin với tà ý, để lãng phí trong việc hưởng lạc” (Gc 4, 2b -3) .Đừng sợ cầu xin Thiên Chúa giúp đỡ khichúng ta gặp cơn gian nan thử thách, vì như tác giả sách Khôn Ngoan khẳng định: Thiên Chúa luôn bênh vực và giải thoát chúng ta khỏi tay mọi kẻ gian ác (Kn 2, 20). Noi gương bà góa luôn kiên nhẫn trong cầu nguyện, chúng ta hãy đặt trọn niềm tin tưởng phó thác nơi Thiên Chúa. Ngày nay nhiều người đã đánh mất thói quen cầu nguyện hoặc bởi họ thiếu lòng tin, thiếu kiên nhẫn, nhiều người khi cầu nguyện thì đã không đặt mình dưới sự minh xét của Thiên Chúa, mà lại muốn đưa giải pháp của mình và đòi Thiên Chúa phải làm theo ý họ, và khi không được như ý, họ quay đi cầu xin với các thứ cúng bái bói toán khác. Cuộc sống giàu sang về vật chất cũng khiến nhiều người mất thói quen cầu nguyện vì họ cho rằng mình đã đầy đủ và tiền bạc có thể giải quyết được mọi khó khăn và không cần phải cầu xin Thiên Chúa. Đó là những lối sống đạo khô cằn không còn sức sống. Vì cầu nguyện là sức sống, là hơi thở của người có đạo, cầu nguyện là nâng tâm hồn lên kết hợp với Thiên Chúa, và như thế, người tín hữu không cầu nguyện, là người không còn sức sống và tách lìa khỏi thiên Chúa.

TÓM LẠI: Cầu nguyện cần thiết như không khí cần cho sự sống. Ngày nào không cầu nguyện đó là lúc nguồn sinh khí trong chúng ta đang cạn dần. Cầu nguyện chính là cách “nối mạng” với Thiên Chúa để lãnh nhận nguồn sức sống dồi dào. Ngoài ra cầu nguyện đưa chúng ta vượt lên những tỵ hiềm ghen ghét để sống quảng đại vị tha. Cầu nguyện giúp chúng ta có đủ sức chống trả những cơn cám dỗ khốc liệt của dục vọng, quyền lực và giàu sang, giúp chúng ta mở lòng ra với tha nhân, đón nhận họ với tất cả những giới hạn như ân ban của Thiên Chúa.  Tuy nhiên, cầu nguyện không phải là bắt Thiên Chúa làm ý chúng ta, cũng không phải là đòi hỏi một phép lạ nhãn tiền, mà là xin cho chúng ta biết nhận ra thánh ý của Thiên Chúa trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống và xin để chúng ta biết sẵn sàng uốn mình tuân theo thánh ý của Thiên Chúa trong những biến cố ấy. Sau cùng cầu nguyện còn nhắc cho chúng ta nhớ đến thân phận thụ tạo của mình luôn cần phải cậy dựa vào Thiên Chúa, là con cái luôn cần sự thương yêu của Thiên Chúa là Cha, là học trò luôn cần đến Thiên Chúa là Thầy để xin Ngài chỉ dạy cho chúng ta biết sống sao cho đẹp ý Chúa và để cho Chúa định liệu và xếp đặt cho cuộc đời chúng ta.

******
Lạy Chúa! Xin giúp chúng con biết luôn tin tưởng chạy đến với Chúa dù khi vui cũng như khi buồn, khi thành công cũng như khi thất bại bằng việc cầu nguyện và chuyện trò với Chúa, và xin cho chúng con luôn biết kiên trì phó thác đời mình cho tình yêu của Chúa là Cha chúng con. Amen

Thứ Năm, 16 tháng 11, 2017

THỨ SÁU TUẦN 32 THƯỜNG NIÊN


Đọc Sáng Thế Ký từ chương 6 đến chương 8, ghi lại biến cố lịch sử, ngày Thiên Chúa quyết định tiêu diệt sự sống trên mặt đất bằng trận lụt đại hồng thủy, và nguyên chương 19 ghi lại biến cố thành Sôđôma bị hủy diệt bằng mưa lửa và diêm sinh. Vậy tại sao lại xảy ra những biến cố hãi hùng như thế, vì Thiên Chúa thấy con người sống trác táng sa đọa trong tội lỗi, và vì con người phản trắc không tuân thủ giao ước đã ký kết với Người, nên Người muốn thanh tẩy mặt đất này bằng những hình phạt nhãn tiền.

Những ngày cuối năm Phụng Vụ, Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy, chúng ta phải luôn tỉnh thức cầu nguyện và chuẩn bị hành trang thiêng liêng là làm việc lành phúc đức, để khi Chúa đến trong ngày giờ sau hết đời ta, Ngài sẽ gặp thấy chúng ta là những người đầy tớ trung thành và khôn ngoan. Trong ngày phán xét chung, kẻ lành được đưa vào Vương Quốc Thiên Chúa, kẻ dữ để lại bị tiêu diệt. Ngày ấy, những người cùng trong một hoàn cảnh, sẽ đối xử bằng những cách đối nghịch nhau. Trong bối cảnh này, việc phân biệt đối xử giữa họ sẽ được dựa trên việc họ sẵn sàng như thế nào để đón chào Con Người đến. Các Thánh thì luôn là những người khôn ngoan, luôn biết tỉnh thức trong từng giây phút, các Ngài đã thực thi những công việc đẹp lòng Chúa.. Toàn cảnh Bài Tin Mừng hôm nay đặc biệt nhấn mạnh đến hình ảnh cuộc quang lâm đầy tính bất ngờ và việc được cứu vớt hay bị tiêu diệt. Chúa Giêsu không mạc khải về thời giờ cụ thể của ngày này, Người chỉ nói sẽ có ngày tận thế và ngày ấy đến một cách rất là nhanh chóng và bất ngờ như “ánh chớp chói lòa chiếu sáng từ phương trời này đến phương trời kia” (x. Mc 13,32). Và để minh họa cho tính bất ngờ của ngày tận thế ấy, Chúa Giêsu dùng hai sự kiện cụ thể trong thời Cựu ước, đó là Lụt Đại Hồng Thủy thời Nôe và Lửa thiêu hủy Sôđôma thời ông Lót để mời gọi mọi người phải có thái độ sẵn sàng cho ngày ấy. Ngày tận thế sẽ đến bất ngờ và nhanh chóng và cái chết cũng đến với mỗi chúng ta bất ngờ như vậy. Vì thế, cần luôn tỉnh thức cầu nguyện và chuẩn bị hành trang thiêng liêng là làm việc lành phúc đức, để khi Chúa đến, Người sẽ gặp thấy chúng ta là những người đầy tớ trung thành và khôn ngoan và triều đại Thiên Chúa sẽ thuộc về chúng ta. Lúc này, những người cùng trong một hoàn cảnh, sẽ được đối xử bằng những cách đối nghịch nhau. Trong bối cảnh này, việc phân biệt đối xử giữa họ sẽ được dựa trên việc họ sẵn sàng như thế nào để đón chào Chúa đến. Ngày kẻ lành được thưởng công và kẻ dữ bị tiêu diệt. Chính vì thế, chúng ta được mời gọi sống trong tâm thế sẵn sàng đón Chúa quang lâm, trong khi vẫn dấn thân xây dựng trần thế tốt đẹp theo ý Chúa. Việc sẵn sàng đối diện với ngày Chúa đến không phải lo tích trữ đèn nến hay lương thực để đối phó (vì chỉ vô ích) mà hãy lo chuẩn bị tâm hồn trong sạch để xứng đáng với ngày Vua Công Chính ngự đến.

Trong tâm tình của những tuần lễ cuối năm phụng vụ, chúng ta hãy hồi tâm nhìn lại cách sống của chính mình, chúng ta đã giữ đạo đúng với tinh thần giáo lý của đạo Chúa chưa? Hay chúng ta cũng như dân riêng của Thiên Chúa ngày trước, ăn chơi sa đọa, ham mê thú vui trần thế, xem cuộc sống vật chất hơn tinh thần đạo đức. Ngày nay trước một nền văn minh tiến bộ, con người chúng ta đang dần xa Chúa nhiều hơn qua những lôi cuốn cám dỗ của trần thế: cờ bạc, rượu chè, hút chích, hưởng thụ, sống ảo, cướp của, giết người, phá thai … Ngày Chúa tái lâm ngự đến, chúng ta luôn tin nhận và biết sẽ có ngày đó, “ngày sau bởi trời lại xuống phán xét kẻ sống và kẻ chết.” (kinh tin kính), nhưng chúng ta không thể biết ngày đó đến vào thời điểm nào. Chính vì lẽ ấy, điều quan trọng hơn hết, chúng ta nên kiểm điểm lại cách giữ và sống đạo hiện tại chúng ta đang diễn tiến như thế nào: có đúng là một đời sống chính danh Kitô hữu hay chưa?

*******

Lạy Chúa! Xin giúp chúng con biết thành tâm nhìn lại chính mình, biết lắng nghe và thực hành Lời Chúa dạy. Sửa lại những thiếu sót của mỗi người chúng con. Để khi Chúa đến, chúng con sẽ là những thành viên được đứng trong hàng ngũ đón chào Chúa ngự đến, cùng hân hoan tiến vào đền thánh , tôn vinh chúc tụng Chúa muôn đời. Amen.