Translate

Thứ Bảy, 30 tháng 9, 2017

CHÚA NHẬT 26 THƯỜNG NIÊN -A- KÍNH TRỌNG THỂ ĐỨC MẸ MÂN CÔI


Vì nhu cầu mục vụ, hằng năm Giáo Hội Việt Nam chọn ngày Chúa Nhật gần nhất của ngày 07 tháng 10 làm ngày lễ Kính Trọng Thể Đức Mẹ Mân Côi, để mọi tín hữu có thể tham dự. Trong ngày này, chúng ta lại một lần nữa được nghe bài Tin Mừng về biến cố Truyền Tin, biến cố khai mở kỷ nguyên cứu độ khi con Thiên Chúa Nhập Thể trong cung lòng thánh khiết Mẹ Maria. Truyền tin chính là mạc khải mầu nhiệm Nhập Thể vào lúc khởi đầu việc thực hiện mầu nhiệm này trên trái đất. Trong mầu nhiệm truyền tin này, làm nổi bật lên chân dung của mẹ Maria là Đấng đầy ân sủng, là nữ tỳ khiêm hạ và lời đáp trả “xin vâng”.

Đức Maria được “đầy ân sủng” vì việc nhập thể của Ngôi Lời: sự liên kết của Con Thiên Chúa với nhân tính trong một bản vị được thực hiện và hoàn tất nơi Mẹ. Như công đồng Vaticano II khẳng định: “Đức Maria là Mẹ Con Thiên Chúa, do đó là Nữ Tử yêu dấu của Chúa Cha và là đền thờ của Chúa Thánh Thần. Nhờ lãnh nhận ân sủng vô cùng cao quí, Mẹ đã trổi vượt mọi tạo vật khác trên trời dưới đất”. Có thể nói, dù vô tội, nhưng Đức Maria là người khiêm tốn nhất trong các thụ tạo của Thiên Chúa. Trong giây phút hệ trọng nhất của sự truyền tin, Đức Maria đã làm hài lòng Thiên Chúa ngay khi Người được tán tụng, Người liền tuyên xưng mình chỉ là tôi tớ của Thiên Chúa: “Này tôi là tôi tớ Chúa” (Lc 1, 38). Và lời “xin vâng” không chỉ nói lên sự khiêm nhường và vâng phục cách đơn thuần, nhưng còn hơn thế nữa, Người xác tín và hoàn toàn đồng ý với chương trình của Thiên Chúa. Tiếng “xin vâng” là một tiếng can đảm vâng phục, tin tưởng phó thác cả mạng sống vào tay Thiên Chúa và tiếng “xin vâng” đó sẽ theo suốt cuộc đời của Đức Maria cho đến cây thập giá. Âm thầm chấp nhận tất cả, vì chương trình của Thiên Chúa . Tuy nhiên, cũng cần hiểu đúng trong sự “xin vâng” của Đức Maria chất chứa hoàn toàn với tất cả ý thức và tự do, Mẹ được thiên sứ Gabriel giải thích ý nghĩa công trình của Thiên Chúa muốn được thực hiện nơi con người của Mẹ. Với cả “nhân vị” của mình, Mẹ đã thưa tiếng “xin vâng” với sự cộng tác cao nhất, trong sự tự do và trách nhiệm, cùng với một tình yêu không mức độ.

Như vậy, trong biến cố truyền tin, Đức Maria – Đấng đầy ân sủng – đã để lại một mẫu gương chói ngời về sự khiêm hạ và vâng phục. Người trở thành một khí cụ tuyệt hảo trong tay Thiên Chúa để ban ơn cứu độ cho nhân loại. Đức Maria được tràn ngập ân sủng và nhờ Người- trong Đức Kitô- ân sủng được tuôn đổ cho nhân loại. Đức Maria đã qui về Thiên Chúa tất cả mọi đặc ân và vinh quang nhận được, khiêm tốn nhìn nhận mình là “nữ tỳ hèn mọn” và tất cả là do Thiên Chúa. Đặc biệt Đức Maria đã can đảm thưa tiếng “xin vâng” để suốt cuộc đời âm thầm chấp nhận phó thác mình cho Thiên Chúa hầu cộng tác cứu độ loài người.

****** 

Lạy Chúa, sống trong ân sủng, khiêm tốn và xin vâng là những đức tính căn bản mà Mẹ Maria đã nêu gương cho chúng con. Xin cho chúng con biết noi gương Mẹ mà luôn phó thác và vâng phục thánh ý Chúa, để cuộc đời xin vâng của chúng con thành hiến lễ hằng ngày dâng lên Thiên Chúa hầu mưu ích cho các linh hồn. Amen.

Thứ Sáu, 29 tháng 9, 2017

THỨ BẢY TUẦN 25 THƯỜNG NIÊN

Phần anh em, hãy lắng tai nghe cho kỹ những lời sau đây: Con Người sắp bị nộp vào tay người đời (Lc 9, 44)

Sống trên cuộc hồng trần này, mầu nhiệm về khổ đau luôn là điều bí nhiệm. Các nhà hiền triết, các bậc thánh nhân, các nhà tiên tri và tri thức thần bí… từ ngàn đời đã trăn trở tìm kiếm để cho đau khổ một ý nghĩa. Sách sáng thế cho thấy đau khổ là hậu quả tất nhiên của tội lỗi, của việc con người không vâng phục những lời dạy bảo của Thiên Chúa, hay nói khác đi đầu mối của nó chính là sự kiêu ngạo, bất tuân đường lối, thánh ý Người. Hơn nữa, trước mặt người đời, Thập giá luôn là điều khờ dại; vì con người sự thường ai mà không thích thảnh thơi, dễ dãi, ai mà không thích được thành đạt, ca ngợi, tôn vinh, ai mà không thích sung sướng, vui vẻ…. Nhưng Đức Giê-su đã cho thấy một chân lý khác – chân lý của “một hạt lúa mì không thể sinh hoa kết trái nếu không phải chịu mục nát và thối rữa đi” và có “gieo trong lệ sầu mới gặt trong hân hoan vui sướng”. Chính vì vậy mà khi các môn đệ đang phơi phới hân hoan, và mơ tưởng những ‘vinh quang phù phiếm’ thì Đức Giê-su tuyên bố: “Con Người sẽ bị nộp vào tay người đời”; Đồng thời người cho biết ai muốn làm môn đệ bước theo dấu chân Người không thể không ôm ẵm, vác thập giá hằng ngày mà đi theo Người. (x.Lc 9, 23). Các môn đệ đã không hiểu. không dám hỏi và cũng chẳng muốn đối diện với điều xem ra ‘ngược đời’ ấy. Thật vậy, trong mắt các môn đệ vẫn là một tương lai rạng ngời về quyền lực đang rộng mở, một chân trời mới giàu sang đang chào đón khi Thầy lên ngôi hiển trị. Làm sao có thể chấp nhận được một kết cục như thế, chẳng lẽ Thầy bị giết là mọi hoài bảo của mình tan tành mây khói sao? Điều đó là không thể được. Và chỉ Thần khí của Đấng phục sinh – Thánh Thần của Thiên Chúa mới làm cho các môn đệ hiểu để rồi như Đức Giê-su các ngài đã giơ tay ôm ẵm Thập giá để loan truyền Tin mừng tình yêu của Thiên Chúa.

Cũng vậy, ngày hôm nay khi chọn theo Chúa, không ít các bạn trẻ mang trong mình hoài bảo đổi đời, được chia sẻ chức vị, được kính trọng... Nếu được cảnh tỉnh thì họ không dám đối diện với sự thật là phải dấn thân hy sinh và tìm vinh quang cho Chúa chứ không phải cho mình. Là Kitô hữu, chúng ta vẫn thích một sự dễ dãi hơn là những hy sinh sớm tối. Gặp khó khăn chúng ta không dám đối diện với sự thật mà tìm cách né tránh; gặp đau khổ thì dễ than trách hơn là nhẫn nhục lập công phúc trước mặt Chúa. Như các môn đệ sau biến cố ‘vượt qua và Phục sinh’, chúng ta hãy cầu xin Chúa Thánh Thần mở trí, mở mắt tâm hồn để hiểu được con đường thập giá tình yêu mà Đức Giê-su đã chọn để làm giá cứu chuộc muôn người; Đồng thời xin Chúa Thánh Thần ban cho chúng ta đủ tình yêu và sức mạnh để đi trọn con đường thử thách gian nan; Bởi vì như thánh Phao-lô, người đã coi cuộc đời này là một trận chiến, một thao trường mà chúng ta phải chiến đấu để dành cho được ngành lá thiên tuế - ngành lá chiến thắng; Do đó mà không có sự dễ dãi, thoải mái hay hưởng thụ ích kỷ cho người môn đệ. Nhưng hạnh phúc đích thực chỉ có cho người biết gieo rắc tình yêu thương, Mà đường yêu thương là con đường hy sinh và dâng hiến.

Lạy Chúa Giêsu là vua tình yêu rất cao cả! Con thấy cuộc đời sao lắm truân chuyên, gian nan, thử thách và đau khổ. Có những đau khổ do hoàn cảnh, môi trường tạo nên, Có những đau khổ do con người sống bên cạnh…Nhưng cũng có những đau khổ do chính sự giới hạn thể xác, tinh thần của chính bản thân con. Xin cho con thấy được sự dữ cũng như rút ra được những điều tốt đẹp từ đau khổ. Xin cho con hiểu được con đường thập giá Chúa đã đi chỉ có ý nghĩa và giá trị bởi tình yêu hy hiến của Người. Xin cho con dám sống yêu thương cho dù mình sẽ phải hy sinh và thậm chí sẽ ‘bị nộp’ vào tay người đời.

******

Lạy Chúa, xin cho mỗi người chúng con luôn biết vững tin vào Lời Chúa, chứ đừng chạy theo hay là đòi hỏi những dấu lạ điềm thiêng, và những thành công viên mãn, với những chức cao quyền trọng của trần gian. Nhưng luôn mặc lấy tâm tình của Thầy Giêsu, hiên ngang vác thập giá của đời mình và bước đi cùng với Giêsu trên con đường Ngài đã đi là con đường “Vinh quang trong Đau Thương”. Amen

Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017

LỄ KÍNH CÁC TỔNG LÃNH THIÊN THẦN


Các anh sẽ thấy trời rộng mở, và các thiên thần của Thiên Chúa lên lên xuống xuống trên Con Người. (Ga 1, 51)

Tin Mừng Gioan không kể danh sách Nhóm Mười Hai, nhưng lại nói đến một vị được gọi khi đang ngồi trầm tư dưới gốc cây vả, đó là một kinh sư Do Thái tên là Nathanael. Mãi cho đến thế kỷ thứ XVI các học giả Thánh Kinh và Thần Học đồng hoá Nathanael mà Tin Mừng nhắc tới hôm nay chính là thánh Bartolomeo. Ngày lễ kính các Tổng Lãnh Thiên Thần, Giáo Hội cho đọc bài Tin Mừng này, bởi vì qua câu chuyện Nathanael, Chúa Giêsu vừa mời gọi đến với Ngài (‘đến mà xem”), vừa mặc khải sự hiện diện của các thiên thần “hằng lên lên xuống xuống trên Người”. Thật vậy,

- Thiên Chúa nhìn thấy chúng ta trước cả khi chúng ta tìm kiếm người. Mọi việc chúng ta làm dù ở đâu và lúc nào Chúa đều thấu tỏ. Nathanael dù có đức tin chưa trọn hảo nơi đạo cũ, nhưng với tấm lòng không gian dối và khát khao tìm chân lý, nên Chúa đã gọi ông theo làm môn đệ Người. Tuy nhiên, cách thế Chúa Giêsu gọi Nathanael không phải cách trực tiếp mà qua một trung gian là thánh Philipphe dẫn Nathanael đến cho Người.

- Ơn gọi làm Kitô hữu hay ơn gọi tu trì, đôi khi được Chúa gọi cách trực tiếp qua sự thôi thúc trong lòng, nhưng có lúc cũng cần đến những người khôn ngoan, những người đã đi trước hướng dẫn và giới thiệu chúng ta đến với đạo hay đến với đời tu. Cũng như thánh Philipphê khi đã gặp được Chúa, thánh nhân đã đi giới thiệu cho Nathanael và dẫn Nathanael đến gặp Chúa; chúng ta cũng vậy, sứ vụ của mọi Kitô hữu chúng ta là truyền giáo cho bất cứ những ai chưa nhận biết Chúa, giới thiệu về Chúa cho họ và đưa họ đến với đức tin.

- Việc biết Chúa không phải là chuyện bàng quang không thèm gia nhập đạo; theo đạo không phải là dửng dưng không quan tâm đến việc đạo đức, tham dự thánh lễ và cầu nguyện với Chúa; việc trở nên bạn hữu của Chúa không phải chỉ là chuyện nghe nói về Người… Nhưng cần sự gặp gỡ giữa ta với Chúa, không ai giữ đạo thay cho ta được, không ai tu thay cho chúng ta được, không ai đền tội hay lập công cho chúng ta được… Vì thế, cần một sự “đến mà xem” nghĩa là phải đến gặp gỡ Chúa qua các bí tích và đời sống đạo để được Người cứu độ.

- Trước khi gặp Chúa, Nathanael vẫn mang trong mình cái biết và cái thành kiến của một xã hội đã nắn đúc lên trong tư tưởng ông và không thể thoát ra được. Ngồi dưới gốc cây vả, ông vẫn tìm kiếm trong vô vọng về những gì dân Do-thái dựng nên trong đầu ông về một Đức Giêsu quyền lực và phải xuất thân ở một nơi danh giá, chứ không phải nơi một bác thợ mộc và quê nghèo Nazareth. Chính vì thế mà vừa nghe giới thiệu, ông phản kháng ngay: “Ở Nazareth nào có cái chi hay?” Tuy nhiên, ông vẫn dám bước ra khỏi cái thành kiến kia để đến gặp Chúa, và khi đã gặp Chúa rồi, ông đã tuyên xưng và được biến đổi trở nên người môn đệ. Chúng ta cũng thế, khi chưa gặp Chúa, chúng ta vẫn mang trong mình những thành kiến, những tư tưởng không tốt. Chúng ta chắc chắn sẽ hành động sai khi chúng ta thiếu đi sự cầu nguyện gặp gỡ xin Chúa soi sáng…

Tóm lại: Mừng lễ các thiên thần hôm nay, vì các ngài vô hình nên chúng ta không thể học đòi noi gương, nhưng chúng ta có thể hoạ lại phẩm tính và sứ vụ của các ngài:

Là Michael, chúng ta khiêm tốn suy phục Thiên Chúa và chống lại sự dữ.

Là Gabriel chúng ta được sai đi đem Chúa đến cho mọi người.
Là Raphael, chúng ta biết cảm thương an ủi và chữa lành những ai đau khổ.
-Là trung gian khi các thiên thần như một cầu nối dâng lời cầu của chúng ta lên Thiên Chúa và các ngài lên lên xuống xuống trên con người. Chúng ta đang hoạ lại sứ vụ trung gian chuyển cầu đó.
-Là sứ giả khi các thiên thần truyền tải các sứ điệp của Thiên Chúa đến cho chúng ta. Chúng ta cũng là những sứ giả của Tin Mừng.
-Là Xêraphim (thần sốt mến) các ngài ngày đêm ca hát chúc tụng Thiên Chúa. Sứ vụ này hoạ lại nơi đời sống cầu nguyện của chúng ta rõ nét nhất.
-Là Cherubim (thần hộ giá) các ngài túc trực hầu cận Thiên Chúa và ở với Người. Chúng ta cũng thế, chúng ta hãy là những tôi tớ ngày đêm hầu cận Chúa.


******

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết đến với Ngài để được gặp Ngài, nhờ đó chúng con được biến đổi nên trong sạch, xứng đáng được luôn ở bên Chúa và phụng sự Ngài như các thiên thần ngày đêm ca tụng Chúa trên trời. Amen.

Thứ Tư, 27 tháng 9, 2017

THỨ NĂM TUẦN 25 THƯỜNG NIÊN


Ông Gioan, ta đây đã cho chém đầu rồi! Vậy thì ông này là ai mà ta nghe đồn những chuyện như thế? (Lc 9, 9)

“Ông này là ai?”: Đó là câu hỏi mà vua Hêrôđê đã đặt ra khi ông nghe nhiều người nói về Đức Giêsu. Có thể nói rằng vua Hêrôđê dường như bị ám ảnh bởi con người của Gioan tẩy giả, vì Gioan là người duy nhất đã dám lên tiếng vạch trần tội ác và cái xấu của nhà vua. Cũng như nhiều chế độ chính trị khác, việc kết tội các nhà lãnh đạo là một việc làm có thể nguy hiểm đến tính mạng, thế mà Gioan đã không sợ hãi điều đó, ông đã chỉ thẳng vào nhà vua và nói rằng: Vua không được cướp vợ của anh mình. Vì lúc đó cuộc sống bất hợp pháp của vua Hêrôđê với chị dâu đã là một gương xấu cho toàn dân, mà không ai dám nói, cuối cùng chỉ có Gioan là người dám lên tiếng tố cáo sự xấu xa ấy. Còn Đức Giê-su là ai đối với tôi? Phải chăng tôi cũng như Hê-rô-đê, tuy không trực tiếp chế nhạo Đức Giê-su là khờ, là điên, nhưng tôi vẫn cười nhạo những người sống công chính chân thật theo Tin mừng Chúa dạy là dại; những người không biết ma lanh, lắt léo, lợi dụng cơ hội để kiếm lợi là ngu – như thế một cách gián tiếp tôi cũng đang cười nhạo Chúa Giê-su và không cùng đi trên Đường của Người. Hoặc cũng có những khi tôi đi hành hương nơi này nơi kia vì ở đó nghe đồn có phép lạ, có Đức Mẹ hiện ra cũng là chỉ để thỏa mãn tính hiếu kỳ trong tôi, hoặc để xin ơn gì đấy, nhưng căn bản cuộc sống tôi chẳng có gì thay đổi. 

Thật vậy, tâm trạng của vua Hêrôđê có khi cũng là tâm trạng của nhiều người trong chúng ta, kể cả những người ngoại đạo, vì ngày nay có nhiều lối sống và nhiều việc làm của xã hội của thế giới mà Giáo hội đang nhân danh Thiên Chúa để cảnh cáo họ, đó là những lối sống vô luân và vô nhân, những lối sống đang làm hạ thấp phẩm giá con người và phẩm giá Con Thiên Chúa, những lối sống bất công và những việc làm chạy theo lợi nhuận bằng mọi giá mà giáo Hôi đang lên tiếng. Chính vì sự lên tiếng này mà thế giới muốn loại trừ Đức Giêsu và Giáo Hội của Người. Tâm trạng của Hêrôđê, có thể cũng là tâm trạng của nhiều người tín hữu, do đời sống bê tha tội lỗi, hoặc do sự lười biếng, và nhiều người đang cố tình lao vào con đường nghịch với giới răn lề luật của Thiên Chúa, nên nhiều người cũng đã nhìn Thiên Chúa như một kẻ cản trở công việc và đời sống của họ, coi Lời Chúa như là cái gai cứ ngày đêm đâm vào lương tâm họ khiến họ khó chịu và do đó họ tìm cách loại trừ Thiên Chúa ra khỏi cuộc đời của mình.

Là người Kitô hữu, song nhiều người cũng giống như Hêrôđê, chỉ nghe nói về Chúa Giêsu chứ chưa thực sự chưa gặp, chưa biết Chúa Giêsu là ai. Nhiều người chỉ nghe về Chúa Giêsu như nghe một câu chuyện cổ tích và không ảnh hưởng gì đến cuộc đời của họ. Trái lại, biết Đức Giêsu không chỉ là sự hiểu biết mà còn phải là kinh nghiệm gặp gỡ tiếp xúc với Ngài trong thân tình qua cầu nguyện, và đụng chạm đến Ngài như là người bạn bằng xương bằng thịt. Giống như Hêrôđê, nhiều người tín hữu chỉ tìm gặp Đức Giêsu khi gặp khó khăn thất bại, chỉ để cầu xin ơn này ơn khác, còn những khi thành công thì họ cho rằng đó là do sự khôn khéo của mình, và không mấy khi nhớ đến Ngài với tâm tình biết ơn. Nhiều người chỉ lo đi tìm Chúa ở nơi này nơi khác, trong khi đó Chúa Giêsu đang hiện diện một cách cụ thể nơi Lời của Chúa, nơi Bí tích Thánh Thể, nhưng nhiều người tín hữu dường như đã không quan tâm đến sư hiện diện của Ngài.Nhiều người xưng mình là Kitô hữu, song họ không tìm kiếm Đức Giêsu, không để tâm học biết về Ngài, nên không biết gì hoặc biết một cách hết sức mơ hồ về Chúa Giêsu. Nhiều người tin Chúa Giêsu mà vẫn chạy theo của cải tiền bạc vật chất danh vọng quyền lực, kể cả chạy theo ma quỷ và các thứ bùa chú và đặt Đức Giêsu xuống hàng thứ yếu tùy phụ trong các lo toan của mình.

Bài Tin Mừng hôm nay cảnh tỉnh và nhắc chúng ta nhìn lại căn tính Ki-tô của mình; Chúng ta phải đi đến sự chân nhận về căn tính thực sự của Đức Giê-su Ki-tô – Người là Thiên Chúa – là tình yêu nhập thể để cứu độ tôi và tôi không thể có được sự sống hạnh phúc nếu tôi rời xa Người. Tôi chân nhận Đức Giê-su Ki-tô là cứu cánh đời mình để sống với tâm tình tạ ơn; để can đảm tín thác cuộc đời vào tình thương quan phòng của Thiên Chúa và đồng thời bước theo Người trong suốt hành trình cuộc đời, sẵn sàng hy hiến để xây dựng nước tình thương của Người; để cũng như Người tôi biết trăn trở trước những tiếng kêu cứu của những anh chị em khốn khổ bần hàn, tiếng kêu của nhân loại đang rơi vào vực thẳm bóng đêm của một thế giới đang dần đánh mất những giá trị tâm linh vĩnh cửu – một nhân loại đang cần được cứu độ.

******
Lạy Chúa! Xin cho con nhận ra sự hiện diện của Ngài trong mọi biến cố, hoàn cảnh và con người trong cuộc sống của  con và cho con biết đón nhận, trân trọng thực thi thánh ý Chúa. Xin ban cho con một đức tin kiên vững, một đức ái nồng nàn, một niềm cậy trông tín thác vào Chúa, để con làm chứng cho sự hiện diện đầy yêu thương và cứu độ của Chúa giữa lòng đời hôm nay. Amen

Thứ Ba, 26 tháng 9, 2017

THỨ TƯ TUẦN 25 THƯỜNG NIÊN


Người sai các ông đi rao giảng Nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân (Lc 9, 2)

Ngoài năng lực và quyền phép mà Chúa Giêsu trao cho, các môn đệ hầu như chẳng có gì gọi là của họ trong hành trang khi lên đường rao giảng Nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân. Tuy nhiên, Chúa Giêsu không bảo vô sản, không chủ trương tìm sự thiếu thốn vật chất, nhưng có một giá trị nội tâm, nó giải thoát chúng ta khỏi mọi ràng buộc với của cải trần thế, và mở rộng lòng mình ra trước sự giàu có tinh thần. Chúa Giêsu muốn nhấn mạnh rằng, đừng để cho vật chất, danh vọng, tình cảm làm chủ và chi phối mình. Chúa muốn nhà truyền giáo phải dựa vào ơn Chúa trước khi dựa vào tiền bạc, dựa vào sự trợ giúp của Chúa hơn là sự trợ giúp của phương tiện vật chất. Chính ơn Chúa mới đem lại sự bình an thanh thoát trong tâm hồn. Sự từ bỏ, quên mình hoàn toàn mới chu toàn được sứ vụ rao giảng. Đi truyền giáo mà với đầy dẫy những thứ cồng kềnh vướng bận thì khó mà toàn tâm toàn ý lo cho sứ vụ, bon chen và ham mê công việc lấn át hết thời giờ cho Chúa. Hơn nữa, loan Tin Mừng cốt yếu là làm chứng cho Chúa Giêsu, mà Chúa Giêsu đó đã sinh ra trong khó nghèo, sống kiếp nghèo và chết trong sự trần trụi trên Thập Giá. Vì thế, nếu đời sống của người rao giảng không thể hiện được tinh thần nghèo sẽ tự nó trở nên phản chứng.

Thật vậy, với tâm tình yêu mến và khát khao gặp gỡ Chúa qua Lời Ngài, tôi, bạn và anh chị ta cùng đọc lại và dừng lâu hơn trong từng câu chữ, hy vọng với ơn sáng soi của Thần Khí Chúa, ta nhận ra, hiểu được, đón nhận và sống sứ điệp Tin Mừng hôm nay. Trước hết, bản văn cho biết Nhóm Mười Hai được Chúa Giêsu cho tham dự vào sứ mạng rao giảng Nước Thiên Chúa của Ngài. Sứ mạng này là hồng ân nhưng không và không thể được thực hiện nếu các ông không có ơn trên, nếu các ông không tuân thủ những quy định và hướng dẫn của Chúa Giêsu. Vì thế, Chúa Giêsu đã trao năng lực và quyền phép của Ngài cho họ; đồng thời đưa ra những chỉ thị cụ thể để họ thực hiện như không mang gì khi đi đường, ở lại nơi được tiếp đón cho đến lúc ra đi, dứt khoát rời khỏi ngay nơi bị chối từ. Kế đến, ta cùng tìm hiểu ý hướng của Chúa Giêsu trong các việc trên. Sứ mạng rao giảng Nước Thiên Chúa hoàn toàn không phải là sáng kiến của con người, nhưng nằm trong kế hoạch cứu độ nhân loại của Thiên Chúa. Vì vậy, uy tín con người hoặc năng lực phàm nhân không thể được tận dụng, mà chắc chắn phải là ân sủng từ trời. Chia sẻ sứ mạng của thầy, Nhóm Mười Hai chỉ có thể thực hiện sứ mạng ấy với năng lực và quyền phép của Thầy.

TÓM LẠI: Trên đường sứ vụ, Chúa Giêsu không muốn các môn đệ bị phân tâm bởi những hành trang vật chất và tiện nghi, dù chỉ là những thứ thiết yếu như chiếc gậy để tự vệ và vài món đồ để dự trữ, phòng xa. Ngài muốn họ hoàn toàn cậy trông vào tình yêu toàn năng và sự quan phòng khôn ngoan của Thiên Chúa. Ngài muốn họ đón nhận sự bấp bênh, sự thiếu an toàn, sự lệ thuộc vào Thiên Chúa và vào con người. Lại nữa, trong tương quan với anh chị em, Chúa Giêsu muốn các môn đệ không tìm kiếm tiện nghi hay sự trọng vọng khác biệt. Ngài muốn các ông trở nên mọi sự cho mọi người qua lối sống gần gũi, hòa mình vào cuộc sống của dân để giúp dân dễ đón nhận Tin Mừng. Hơn nữa, Chúa Giêsu còn muốn các môn đệ của Ngài bình thản và dứt khoát chấm dứt tương quan khi đối diện với thách đố lớn nhất là sự dửng dưng, vô cảm, chối từ, thậm chí là chống đối nơi những con người đã được nghe loan báo về Nước Thiên Chúa.

*******

Lạy Chúa Giêsu, như xưa Chúa sai các Tông Đồ đi rao giảng Tin Mừng, xin cho mọi người chúng con hôm nay cũng biết sống sứ vụ rao giảng Tin Mừng bằng đời sống thanh bần đơn sơ phó thác, xây dựng sự hợp nhất bình an và làm cho Nước Chúa được lớn mạnh ngay trên quê hương trần thế, cách riêng, niềm tin, bác ái, hoan lạc và bình an thắm đầy trên giáo xứ chúng con. Amen

Thứ Hai, 25 tháng 9, 2017

THỨ BA TUẦN 25 THƯỜNG NIÊN


Mẹ tôi và anh em tôi, chính là những ai nghe lời Thiên Chúa và đem ra thực hành. (Lc 8, 21)

Tin mừng hôm nay kể lại một câu chuyện gây sốc. Một câu chuyện mà nếu chỉ nhìn hời hợt bên ngoài thì độc giả sẽ thấy buồn: Tại sao Đức Giê-su lại có những lời lẽ lạnh lùng như thế với Mẹ và anh em đang kiếm tìm Người. Người dường như chẳng quan tâm tới họ đang khi họ quan tâm đến Người. Có người khi đọc đoạn Tin Mừng này sẽ nghĩ rằng, Chúa Giêsu xem nhẹ sự hiện diện của Mẹ Ngài chăng? Không phải thế, Người còn đề cao mẹ Maria nữa là khác, vì trong việc lắng nghe và thực hành Lời Chúa thì có ai bằng Mẹ được, bởi : “Đức Ma-ri-a thì hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng”. Người không đề cập đến chuyện gặp gỡ những người thân nhưng lại nhấn mạnh đến việc lắng nghe và thực hành lời Chúa là điều quan trọng hơn cả. Thực ra Chúa Giêsu không phủ nhận mối quan hệ thân thiết của gia đình, không phủ nhận mối liên hệ máu mủ với Mẹ Maria, trái lại Chúa Giêsu rất trân trọng người mẹ của mình đã sống trọn chữ trung tín và luôn tận tụy thi hành theo kế hoạch của Thiên Chúa. Chúa Giêsu coi việc những ai nghe lời Thiên Chúa và đem ra thực hành trở nên như ngang hàng với Mẹ và anh em Người, như thế thật phúc cho ai sống và thực hành Lời Chúa.

Lời Chúa hôm nay nhắc nhở mỗi người khi xưng mình là Kitô hữu là phải sống những điều đã tuyên xưng, đừng là người “hữu danh vô thực”. Vì ai tuyên xưng niềm tin mà không sống đức tin ấy thì là người nói dối. Đức tin không việc làm là đức tin lý thuyết. Việc làm không niềm tin dễ trở thành kẻ phá hoại. Chỉ khi sống và thực hành những lời Chúa dạy chúng ta mới được hưởng nguồn Ơn Cứu Độ và đạt đến cuộc sống hạnh phúc đích thực. Chính Chúa Giêsu đã khẳng định: “Ai nghe những lời Thầy nói đây mà đem ra thực hành thì ví được như người khôn xây nhà trên đá. Dù mưa sa nước cuốn hay bão táp ập vào nhà ấy cũng không sụp đổ” (Mt 7, 24-25). Thật vậy, Đức Giê-su đã nhân cơ hội rất đời thường này để nói cho mọi người và cho chúng ta hôm nay về một kế hoạch thật lớn lao, đó là xây dựng “một gia đình mới”, gia đình này không đặt nền trên tương quan huyết thống, nhưng trên việc “lắng nghe và thực hành Lời Thiên Chúa”. Như thế, Đức Giê-su đâu có từ chối Mẹ, ngược lại còn tôn vinh Mẹ, bởi vì trong gia đình mới mà Đức Giê-su đang gầy dựng, Đức Maria có một vị trí duy nhất : Đức Maria vừa là mẹ sinh ra Đức Giê-su, vừa là mẹ Đức Giê-su vì đã lắng nghe và sống Lời Chúa, không chỉ một lần nhưng suốt đời. Giáo Hội và cộng đoàn tu trì của chúng ta, hay rất cụ thể, tất cả chúng ta đang hiện diện nơi đây, chính là hình ảnh gia đình mới của Đức Giê-su : chúng ta không phải là ruột thịt, nhưng bởi việc lắng nghe và sống Lời Chúa, qua đó chúng ta đón nhận Ngôi-Lời vào trong cuộc đời của chúng ta (bởi vì Lời Chúa và Ngôi Vị của Chúa là một), như Đức Maria, chúng ta trở thành anh chị em của Đức Giê-su, và như thế trở thành con của cùng một Mẹ, là Mẹ Maria. Sự quy tụ đang lớn dần ở trong Giáo Hội và nhất là trong mỗi xứ đạo hay trong Hội Dòng của chúng ta là một hình ảnh rất đẹp và cụ thể, nói lên gia đình mới của Đức Giê-su. Vậy, nếu chúng ta xây dựng gia đình mới, ngang qua việc xây dựng nhóm, cộng đoàn của chúng ta trên một điều gì khác với Lời Chúa, thì có thể nói, chúng ta đang xây nhà trên cát (Mt 7, 24-27). Nhưng, trong thực tế, ai trong chúng ta cũng có kinh nghiệm, trở thành anh chị em của nhau trong Chúa qua việc nghe và sống Lời của Ngài, điều này quả không dễ dàng, nhưng có đầy khó khăn, thách đố, thậm chí những ngang trái, đau đớn nữa. Tuy nhiên, những khó khăn là điều không thể tránh được, vì giữa những người ruột thịt còn khó khăn, huống hồ là chúng ta, vốn từ những gia đình khác nhau, gốc gác, nguyên quán, giáo dục và não trạng khác nhau. Nhưng đó là một lý tưởng rất đẹp và cao quý, đáng cho chúng ta dấn thân và dâng hiến cả cuộc đời để xây dựng.

******

Lạy Chúa Giêsu, Chúa coi những ai lắng nghe và thực hành lời Chúa như là bạn hữu, là anh em và là mẹ của Chúa, xin cho chúng con luôn biết mở rộng tâm hồn để đón nhận Lời Chúa, làm cho Lời Chúa được lớn lên và lan tỏa đến mọi người. Amen.

Chủ Nhật, 24 tháng 9, 2017

THỨ 2 TUẦN 25 THƯỜNG NIÊN


Chẳng có ai đốt đèn, rồi lấy hũ che đi hoặc đặt dưới gầm giường, nhưng đặt trên đế, để những ai đi vào thì nhìn thấy ánh sáng. (Lc 8, 16)

Đoạn Tin Mừng hôm nay tuy chỉ dài ba câu, nhưng lại nhắc gợi ba vấn đề khá sâu nặng cho độc giả. Đó là: vai trò làm muối và ánh sáng của mỗi Kitô hữu ; tính cấp thiết của sứ mạng loan báo Tin Mừng và cuối cùng là sự cần thiết phải thực hành Lời Chúa.. Câu đầu tiên Chúa nói : Chẳng có ai đốt đèn, rồi lấy hũ che đi hoặc đặt dưới gầm giường, nhưng đặt trên đế, để những ai đi vào thì nhìn thấy ánh sáng.” Với câu nói này, Chúa Giêsu nhắc nhở mọi người ý thức về bản chất của chính mình  nhiệm vụ để thực thi bản chất ấy. Cũng như bản chất của đèn là dùng ánh sáng xóa tan đi bóng tối. Với bản chất ấy, nhiệm vụ của đèn là chiếu sáng, nhiệm vụ của người thắp đèn là phải đặt đèn nơi cao, để đèn trên giá, cầm đèn trên tay, giữ đèn cháy sáng… Cũng vậy, bản chất của người Kitô hữu là họa lại hình ảnh một Chúa Kitô khác”, làm cho mọi người nhận ra gương mặt của chính Thiên Chúa nơi cuộc sống của mình. Không ai chấp nhận đi theo Chúa mà lại từ chối tuyên xưng danh ngài. Tiếp theo Chúa nói : Chẳng có gì bí ẩn mà lại không trở nên hiển hiện, chẳng có gì che giấu mà người ta lại không biết và không bị đưa ra ánh sáng”. Điều đầu tiên Chúa dạy là phải ý thức bản chất của mình, điều thứ hai không kém quan trọng, đó là đôi khi việc ý thức về bản chất của mình rất rõ ràng, nhưng lại có thái độ “che giấu”. Thái độ che giấu là thái độ giả hình, giả tạo, không dám sống thật. Thái độ này làm cho con người “ảo tưởng” về mình, mình chẳng có gì mà “tưởng là có”, đang tội lỗi mà tưởng mình công chính, đang yếu đuối mà tưởng mình mạnh mẽ, đang xa rời bản chất mà tưởng mình thực thi. Chúa nhắc nhở, tất cả những điều “che giấu” ấy sẽ bị đưa ra ánh sáng. Tất cả những gì thuộc bản chất đều phải được thể hiện trước nhan Thiên Chúa và trước mọi người. Như thế chỉ có một con đường duy nhất, là sống chân thật, vì sự thật thì luôn hiển hiện như chính nó là. Cuối cùng, Chúa Giêsu cho thấy, việc con người quên đi bản chất của mình, việc con người không sống thật với bản chất của mình, thường có nguyên do của nó. Vì thế, Chúa dạy : “Hãy để ý tới cách thức anh em nghe”. Như chúng ta đã biết, trong những câu ngay trước của đoạn Tin Mừng này (Lc 8,5-15), Chúa Giêsu vừa nói về dụ ngôn người gieo giống. Hạt giống lời Chúa được gieo xuống, sẽ sinh hoa trái như thế nào tùy theo cách thức người ấy nghe và đón nhận lời Chúa. Cuộc sống chúng ta nên như thế nào là do việc chúng ta đã nghe Lời Chúa như thế nào.

TÓM LẠI: Tuy là ba vấn đề, nhưng cả ba lại tương liên với nhau bằng một sợi chỉ đỏ duy nhất, ấy là Lời Chúa. Thật vậy, nếu không đón nhận và thực hành Lời Chúa, Kitô hữu sẽ không thể kham nổi vai trò làm muối và ánh sáng giữa đời. Nếu không lấy lời Chúa làm nguồn mạch và làm kim chỉ nam cho đời mình, Kitô hữu sẽ không thể nhận ra lời mời gọi khẩn thiết và không thể cảm thấy phải nhanh chóng đi ra loan báo Tin Mừng cho tha nhân. Qua hình ảnh chiếc đèn được đặt nơi cao tỏa chiếu ánh sáng, Chúa Giêsu muốn nhắc nhở chúng ta phải có một cuộc sống gương mẫu để chiếu sáng trước mặt người khác. Chúa Giêsu đem Tin Mừng đến trần gian, giảng dạy về Nước Trời, thành lập Giáo hội. Ngài không muốn những điều trên dành riêng cho một nhóm người nào riêng biệt, nhưng muốn thông ban cho mọi người. Riêng các Kitô hữu, họ phải sống sao cho người ta nhìn vào mà nhận ra Tin Mừng Nước Trời. Họ đã được hưởng ánh sáng Tin Mừng thì họ đừng giữ cho riêng mình, đừng dập tắt, trái lại phải tìm cách làm lan tỏa ánh sáng đó ra chung quanh.

Nhìn chung, hiện nay Lời Chúa không đến nỗi xa lạ, vì tôi, anh chị và các bạn có điều kiện thường xuyên tiếp xúc với Lời Chúa khi tham dự thánh lễ, khi đọc sách thánh, khi suy niệm ...; Lời Chúa cũng không quá khó hiểu, vì nhiều người trong chúng ta đã từng tham gia những khóa tìm hiểu, học hỏi Lời Chúa với nhiều cấp độ, nhiều quy mô ; Lời Chúa cũng đã được đón nhận cách này cách khác, vì có nhiều người rất kính quý Kinh Thánh, khá tích cực trong các nhóm chia sẻ Lời Chúa, thậm chí tham gia những khóa Tác Viên Tin Mừng nữa. Có điều là, bề mặt chung khá sáng sủa này lại chưa thể khỏa lấp những đám mây xám của lối sống không kham nổi vai trò muối và ánh sáng, của sự thờ ơ lãnh cảm trước sứ mạng loan báo Tin Mừng, nhất là của những gương xấu do không thực hành Lời Chúa nơi nhiều Kitô hữu, ngay cả nơi những Kitô hữu đã từng rất quen thân với Lời Chúa. Những đám mây xám trên đây khiến cho ngọn đèn Lời Chúa bị che lấp, khiến cho những tâm hồn thiện chí cứ phải vất vả kiếm tìm ánh sáng thật giữa hỗn mang mờ ảo, khiến những tâm hồn đơn sơ chân thành bị chơi vơi chống chếnh do không biết đâu là đường thật để định hướng đời mình,.. Thành ra, có thể nói, tuy hôm qua, hôm nay và mãi về sau Lời Chúa vẫn là ngọn đèn rọi bước chân lữ khách, vẫn là ánh sáng chỉ đường nhân gian giữa mênh mông biển đời. Nhưng vì cách thức chúng ta nghe, vì cách thức chúng ta đón nhận Lời Chúa, vì cách thức chúng ta sống Lời Chúa,... đã vô tình hay hữu ý biến Lời Chúa thành ngọn hải đăng cô đơn trong nỗi nhớ thương con thuyền và những ngư dân vốn rất cần và thường dõi mắt kiếm tìm mình. Ta thờ ơ với Hải Đăng đã vậy, lại còn tạo bóng mù lấp bóng Hải Đăng. Ước chi khi nghe Lời Chúa hôm nay, chúng ta biết kiểm tra lại luật sống cá nhân mà Chúa muốn cho chúng ta thực hiện. Ước chi mỗi ngày chúng ta biết để tâm lưu ý đến cách thức nghe và sống Lời Chúa. Ước chi ngọn đèn Kitô hữu của mỗi người luôn chiếu sáng, luôn giúp người khác nhận ra chính Thiên Chúa hiện diện sống động.

*******

Lạy Chúa, Chúa đã ban cho chúng con ơn đức tin và được làm con cái Chúa, xin cho chúng con biết dùng khả năng và thời giờ Chúa ban để làm cho đức tin được triển nở qua đời sống đạo đức hàng ngày, để khi Chúa trở lại, chúng con xứng đáng được Chúa ân thưởng phúc trường sinh. Amen.