Translate

Thứ Bảy, 9 tháng 9, 2017

CHÚA NHẬT 23 THƯỜNG NIÊN, NĂM A


Thầy còn bảo thật anh em: nếu ở dưới đất, hai người trong anh em hợp lời cầu xin bất cứ điều gì, thì Cha Thầy, Đấng ngự trên trời, sẽ ban cho. (Mt 18, 19)

Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu nói đến đời sống tương quan giữa con người với nhau, thể hiện qua việc giúp nhau sửa lỗi, tha thứ cho nhau và hiệp nhất với nhau phụng sự Thiên Chúa. Với bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dạy các môn đệ cách xử sự thế nào đối với người anh em phạm tội. Bản văn này thuộc thành phần bài diễn từ trước hết nói với Nhóm Mười Hai, là nhóm người mà Ngài sẽ trao phó sứ mạng thực thi quyền bính trong Giáo Hội cùng với quyền cầm buộc và tháo cởi. Vì thế họ được ủy thác chăm sóc cộng đoàn. Bản văn mà chúng ta vừa nghe tiếp theo dụ ngôn con chiên lạc. Cách bố cục ấy muốn nói rằng ưu tiên cao nhất của Chúa Giêsu là cứu vớt người lầm lạc và có nguy cơ bị hư mất. Sứ mạng của người mục tử do đó là làm mọi cách để đưa họ trở về.

Nhưng để thực hiện việc cứu hộ ấy, cần phải tuân thủ những quy luật. Để đưa một tội nhân lầm lạc trở về cần có tâm hồn tế nhị và khéo léo. Bước đầu tiên là phải tiếp xúc riêng một cách thân tình. Tố cáo người ấy công khai thì chỉ hạ thấp và giam hãm người ấy trong chính họ mà thôi. Chúng ta đừng quên rằng chúng ta không phải là quan án. Chúng ta hiện diện là để cứu vớt, để lợi được người anh em cần được giúp đỡ. Bước đầu có thể gặp thất bại, vì người anh em đó không muốn nghe: lúc đó chúng ta sẽ nhờ hai hoặc ba người được chọn lựa kỹ càng cùng đi với chúng ta. Với sự hiện diện của họ, hy vọng là vấn đề sẽ minh bạch và anh ta cũng dễ thuyết phục hơn. Nhưng nếu anh ta vẫn còn cố chấp, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hãy dùng những cách xứng hợp để nói với cộng đoàn Giáo hội. Cộng đòan sẽ làm mọi sự để đưa anh ta trở về bằng lời cầu nguyện và như thế cộng đòan sẽ được lợi người anh em đó. Nhưng cũng có thể là người anh em đó cũng không nghe Giáo Hội. Bấy giờ, Chúa Giêsu bảo chúng ta hãy coi người ấy như người ngọai giáo và người thu thuế, nghĩa là không được hiệp thông với cộng đòan. Nhưng cả trong trường hợp ấy chúng ta cũng không nên hiểu sai ý nghĩa lời Ngài nói. Giáo Hội không phạt vạ tuyệt thông nhưng chính tội nhân tự cắt đứt mối liên hệ khi tự đặt mình ở ngoài cộng đoàn. Đàng khác, người tội lỗi không bị bỏ mặc cho số phận thê thảm của mình. Trái lại, một giai đoạn mới bắt đầu cho người đó.

Thật vậy, Giáo Hội trước tiên là một cộng đòan những người có trách nhiệm về cuộc sống của anh em mình. Bằng mọi giá phải tránh những vạ tuyệt thông hấp tấp hoàn toàn đi ngược lại lòng kiên trì của Thiên Chúa. Nếu người có tội từ chối nghe lời, trước tiên chính anh ta tự đặt mình ra ngòai cộng đoàn; và cộng đòan chỉ công nhận điều đó một cách chính thức mà thôi. Nhưng khả năng của một cuộc trở lại sau cùng vẫn luôn rộng mở. Giáo Hội có quyền cầm buộc mà cũng có quyền tháo cởi nữa, tái xác nhập người có tội sám hối. Khi một người tự ý lìa xa cộng đòan, thì cộng đòan vẫn nhớ đến người ấy trong lời cầu nguyện. Khi đã hiểu điều đó, mọi sự sẽ thay đổi trong cuộc đời chúng ta. Vì thế, không bao giờ chúng ta được phép đóng kín tâm hồn chúng ta, nhưng hãy mở ra trước lời mời gọi của Chúa.

TÓM LẠI: Chúng ta sống trong một gia đình, một cộng đoàn, hay trong một tập thể của Giáo hội hoặc xã hội nào thì chúng ta đều có tương quan với nhau. Mối tương quan đó phải được thể hiện cách cụ thể trong đời sống qua sự quan tâm, nâng đỡ đến những yếu đuối xác hồn của nhau. Khi chúng ta sửa lỗi người khác là chúng ta nhắm tới việc đưa họ về đường ngay nẻo chính, để được tốt hơn. Đồng thời, đó cũng là một lời nhắc nhở chúng ta đừng đi vào con đường lầm lỗi đó.
*******
Lạy Chúa, Nước Trời Chúa dành cho chúng con mai sau được xây dựng ngay trong đời sống tương quan giữa thế gian này. Xin cho chúng con luôn ý thức rằng, chúng con chỉ thực sự yêu mến Chúa khi chúng con biết thương yêu tha nhân. Amen.

Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2017

THỨ BẢY TUẦN 22 THƯỜNG NIÊN


Rồi Người nói: “Con Người làm chủ ngày sa-bát.” (Lc 6, 5)

Theo Kinh Thánh, khi Thiên Chúa làm xong mọi công việc của Người, ngày thứ bảy, Thiên Chúa nghỉ ngơi. Người chúc lành cho ngày thứ bảy và thánh hoá ngày đó, vì ngày đó, Người đã nghỉ, ngưng làm mọi công việc sáng tạo của Người” (St, 2,2-3). Như vậy, ngày thứ bảy là một ngày thánh, và dân Do Thái phải noi theo Chúa để nghỉ ngơi và để thờ phượng Chúa, tưởng nhớ công trình tạo dựng của Người.  Do đó một trong những điều quan trọng trong bộ luật của người Do Thái là ngày nghỉ Sabat, thuộc giới răn thứ 3 trong thập điều, được tuân giữ chi tiết, cặn kẽ và nếu phạm vào có thể bị ném đá chết. Thực ra, khi ban bố lề luật, Thiên Chúa muốn sự yêu mến và tự nguyện, nhưng dần già, được giải thích quá tỉ mỉ đến  cả những chi tiết nhỏ nhặt. Để rồi, các tiến sĩ - kinh sư - biệt phái thì sinh ra vụ luật và dùng luật làm thứ bình phong che chắn và làm lợi cho họ, còn dân chúng thì cảm thấy nặng nề, để rồi thay vì yêu mến và tự nguyện, họ chỉ giữ vì buộc phải giữ và luật trở thành gánh nặng đè trên vai họ. Hôm nay, họ bắt bẻ Chúa Giêsu về luật sa-bát vì 3 lý do:

- Người Pharisiêu chú tâm đến hình thức của luật đến nỗi quên đi bản chất của luật là bác ái yêu thương, họ sẵn sàng để người khác đói khát chứ không thà lỗi luật. Luật là cứu sống chứ không phải giết chết.

- Họ vốn chủ trương là hassidim, nghĩa là giữ luật cách khắt khe, nên khi bắt bẻ Chúa Giêsu là một ngầm ý đề cao về mình và che giấu sự giả hình của mình.

- Họ xem luật như cứu cánh và bắt buộc Thiên Chúa phải theo ý họ mà thưởng công cho họ. Trong khi luật chỉ là dẫn đường, còn cùng đích phải là Thiên Chúa.

Còn chúng ta là người Công Giáo, ngày sa-bát (Thiên Chúa nghỉ ngơi – sau sáng tạo) của người Do Thái đã được thay thế bằng Ngày Chúa Nhật (Chúa Giêsu Phục Sinh – sáng tạo mới), chúng ta đã tuân giữ Ngày Chúa Nhật như thế nào:

- Tham dự Thánh Lễ vì lòng yêu mến hay vì bắt buộc phải đi lễ?

- Làm việc bác ái hay là dửng dưng với những hoàn cảnh khó khăn của đồng loại mà ta gặp thấy? Chúng ta có nhân danh ngày nghỉ, lấy cớ việc đi lễ… để rồi không đếm xỉa đến những người gặp hoạn nạn đang cần đến sự giúp đỡ của chúng ta.

- Chúng ta giữ gìn luật Ngày Chúa Nhật cốt để phô trương chính mình và lên án người khác không?

******

Lạy Chúa, xin cho mọi người chúng biết giữ luật vì lòng yêu mến Chúa và quảng đại với tha nhân, hơn là giữ lề luật chỉ vì luật mà lỗi đến đức bác ái công bình đối với tha nhân. Amen.

Thứ Năm, 7 tháng 9, 2017

LỄ SINH NHẬT MẸ MARIA


Phụng vụ Giáo Hội chỉ mừng kính có ba ngày lễ sinh nhật: Chúa Giêsu, Ðức Mẹ và Thánh Gioan Tẩy Giả. Kinh Thánh đã thuật lại việc sinh ra cách lạ thường nơi Chúa Giêsu và Thánh Gioan Tẩy Giả, cho thấy có sự quan phòng và sắp xếp từ Thiên Chúa, nhưng về việc sinh ra và ngay cả cuộc đời của Ðức Mẹ, Kinh Thánh nói rất ít, ngoài một vài chi tiết rất ngắn gọn có liên quan đến cuộc đời Chúa Giêsu; dù Ðức Mẹ đóng một vai trò quan trọng trong chương trình cứu chuộc nhân loại, vì đã được Thiên Chúa tuyển chọn làm Mẹ Ðấng Cứu Thế. Hôm nay, mừng Sinh Nhật Mẹ Maria là mừng ngày Mẹ đã góp mặt vào đại hội trần thế này. Mừng mẹ đã có những năm tháng thật tuyệt vời nơi dương gian. Mừng cho tình yêu của Mẹ luôn vĩnh cửu, vượt qua mọi thời gian và không gian. Việc mừng sinh nhật của Mẹ Maria ngày hôm nay cũng là dịp để chúng ta chiêm ngắm chức năng Mẹ là Mẹ Nhân Loại – là mọi người chúng ta.

Mẹ Maria là mẹ của loài người bằng cách làm cho đời sống ân sủng, sự sống của Chúa Kitô được nảy sinh và triển nở nơi các tâm hồn. Đối với các tâm hồn sống trong ân sủng, Mẹ Maria dẫn đưa họ đến một đời sống ngày càng mật thiết hơn với Chúa Giêsu, còn đối với các tâm hồn tội lỗi, Mẹ là hiện thân của sự khoan dung nhân hậu. Có thể nói, việc sinh ra Chúa Giêsu cho nhân loại, cũng có nghĩa là Mẹ Maria đã cho nhân loại sự sống siêu nhiên, điều đó cũng thật như những người mẹ cho con cái mình sự sống tự nhiên vậy. Mẹ Maria nuôi nấng, phù hộ, làm lớn lên và phát triển sự sống siêu nhiên của nhân loại để đưa nó tới chỗ hoàn hảo.

Như vậy, chúng ta tôn kính Mẹ bởi vì Mẹ đã đón nhận thánh ý Thiên Chúa qua lời “xin vâng”, khi Mẹ đón nhận thánh ý Chúa,và Ngôi Hai Thiên Chúa đã Nhập Thể trong cung lòng Mẹ. Đây chính là một vai trò trọng yếu trong công trình cứu độ của Thiên Chúa. Nhưng chỉ tôn kính những ơn huệ của Mẹ không thôi thì chưa đủ, mà còn phải noi gương những nhân đức của Mẹ mới là những người con thảo hiếu của Mẹ trên trời. Và noi theo mẫu gương của Mẹ, chính là bắt chước những gương sáng của Mẹ để lại. Những mẫu gương nổi trội nơi Mẹ chính là: đức tin, đức ái, lòng khiêm nhường, tinh thần vâng phục với Thiên Chúa trong vai trò là Nữ Tỳ của Người.

******

Lạy Chúa, ngày sinh nhật của Đức Giêsu Con Một Chúa, Chúa đã mở đầu kỷ nguyên cứu độ, thì hôm nay, ngày sinh nhật của Thánh Mẫu Người, xin Chúa cũng rộng ban muôn phúc lộc, và cho chúng con hưởng bình an. Amen

Thứ Tư, 6 tháng 9, 2017

THỨ NĂM TUẦN 22 THƯỜNG NIÊN


Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá. (Lc 5, 4b)

Lời Chúa hôm nay cho chúng ta thấy. Phê-rô đã vâng lời Chúa. Dù rằng kinh nghiệm thuyền chài cho ông thấy rằng sẽ không có kết quả. Dù rằng cả đêm ông đã tay trắng. Nhưng vâng lời Thầy, ông đã tuân lệnh thả lưới. Tấm lưới của sự vâng lời đã mang về cho ông một thuyền cá nặng trĩu ngoài sức tưởng tượng. Tấm lưới của sự vâng lời đã thu về cho ông tràn ngập niềm vui. Qua tấm lưới vâng lời ông còn khám phá ra sự giới hạn nhỏ bé của mình và quyền năng vô biên của Chúa. Chính sự khám phá nảy khiến ông quỳ xụp xuống ăn năn sám hối để tuyên xưng vào quyền năng nơi Thầy chí thánh Giê-su. Thực tế sự thất bại của thánh Phêrô, cho thấy con người chỉ là người khi nhận ra những giới hạn của mình và chấp nhận chính mình. Tin Mừng không ngừng lập lại chân lý ấy. Càng khiêm hạ, con người càng được nâng cao. Càng nhận biết những giới hạn của mình, con người càng nhận ra mối dây liên kết và lệ thuộc của mình với Ðấng Tạo Hóa, con người càng thấy được sự cao cả đích thực của mình. Ðây là lý tưởng mà Tin Mừng hôm nay gợi lên cho chúng ta.

Thật vậy, Thánh Phêrô được nên cao trọng có lẽ không phải do tài năng lãnh đạo hay chính sự thánh thiện cá nhân của mình, mà trước tiên là ở tấm lòng khiêm tốn sám hối và tin tưởng ở quyền năng và tình yêu của Chúa. Chúa Giêsu đã huấn luyện Phêrô để ông không những trở thành một Tông đồ, một người rao giảng Tin Mừng, nhưng còn uốn nắn ông trở nên thủ lãnh các Tông đồ sau này. Chúa Giêsu đã giúp Phêrô thấy được rằng; việc tuân phục Lời của Chúa sẽ dẫn đến thành công đầy kinh ngạc. Các ngài đã bắt được nhiều cá đến nỗi lưới gần rách. Nhưng quan trọng hơn, chính kinh nghiệm đầy kịch tính này đã biến đổi cuộc đời của Phêrô. Ông đã hối hận tội lỗi mình và can đảm bước theo Chúa Giêsu. Mỗi người chúng ta phải học lấy bài học này. Vì Chúa Giêsu, chúng ta cũng phải liều lĩnh ngay cả khi chúng ta đã quá mỏi mệt trong cuộc sống Kitô hữu với biết bao thử thách trong cuộc sống. Nhưng hãy tin tưởng và phó thác vào Chúa, cuộc đời chúng ta sẽ thành công. Là những người thực hành sứ vụ rao giảng Tin mừng, cho dẫu có bị thất bại bởi sự chống đối hay khước từ, chúng ta không được phép thất vọng mà bỏ cuộc, vì Chúa Giêsu vẫn luôn hiện diện trong con thuyền cuộc đời chúng ta, và Lời của Ngài luôn khích lệ chúng ta: Hãy chèo ra chỗ nước sâu và sẽ bắt được cá”. Chúa bảo ta “hãy tiến ra chỗ nước sâu” chứ không bảo qua bên này hay bên kia hoặc đi một lối khác. Chúa vẫn muốn ta đi lối ấy dẫu trăm ngàn lần ta chẳng muốn, và dẫu cho ta rước vào thân bao nỗi khổ nhục trên lối ấy, thì Người vẫn kiên nhẫn bảo ta hãy theo Người. Chúa muốn ta tiến ra chỗ sâu hơn chỗ ấy nữa, nghĩa là tiếp tục đón vào đời mình những đau thương. Tuy nhiên, ta hiểu bên trong cái đau thương ấy là cõi sống, bên trong lối bước khó khăn ấy là lối đi huyền nhiệm của tình yêu Chúa mà chỉ khi chấp nhận, ta mới có được cái cảm nghiệm mà Thiên Chúa đã ưu ái dành tặng riêng cho ta. Đi vào con đường Chúa mời gọi là đi vào huyền nhiệm của tình yêu mà chỉ những ai thực sự đi vào mới cảm nhận được niềm hạnh phúc tuyệt vời ấy. Trong nỗi nguy nan, ta mới thấy cần bám víu vào Chúa. Trong cơn khốn cùng, Chúa muốn ta biết tựa nương vào sức mạnh của Người. Trong lúc dường như tất cả đều vô định, ta mới hiểu Thiên Chúa luôn đồng hành và dẫn dắt ta. Trong những lúc dường như ta chẳng còn gì, thì lúc ấy Chúa sẽ nên sức mạnh cho ta và ta hiểu rằng chỉ có Chúa là Đấng không bao giờ từ chối lời Người đã hứa. Muốn bước vào con đường Chúa mời gọi, điều tận căn nhất là ta phải bỏ lại con người cũ với những đam mê dục vọng thấp hèn và những quyến luyến bất chính, đồng thời mặc lấy con người mới theo tinh thần của Chúa, “con người thứ hai” đã được Chúa thanh luyện, khác với con người thứ nhất của bản tính tự nhiên ban đầu. Con người ấy, theo Thánh Phao lô, là con người không còn hành động theo tự nhiên của tính xác thịt, nhưng hoàn toàn chết đi để rồi từ nay tôi sống không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20). Ta phải biết kín múc sức mạnh ở nơi Chúa để lấy lại hy vọng, để lấy lại can đảm và tiến bước. Nếu muốn bước đi, muốn tiến tới, ta phải ủ ấp niềm xác tín vào Chúa. Nếu muốn nếm cảm tự do, ta phải ra khỏi tro tàn của những thất vọng để tìm lại Chúa nơi chính cõi lòng mình.

******

Lạy Chúa Giê-su mến yêu, lời Chúa vẫn tha thiết mời gọi chúng con: hãy cùng nhau ra khơi. Chúa bảo chúng con hãy chèo ra chỗ nước sâu mà thả. Chúa bảo chúng con đừng sợ nghi nan, đừng yếu lòng vì Chúa luôn ở bên chúng con. Vâng lạy Chúa, Chúa đã đến trần gian để lôi kéo chúng con ra khỏi vực sâu tội lỗi và sự dữ. Biển cả, sông sâu tượng trưng cho sức mạnh của ma quỷ cũng phải quy phục trước quyền năng của Chúa. Xin cho chúng con biết vâng theo Lời Chúa, biết dựa vào lời Chúa và quyền năng Chúa để chiến thắng những dục vọng, những đam mê xác thịt, những hấp lực của ma quỷ. Xin cho chúng con được cùng với Chúa cứu giúp những anh em đang chìm đắm trong lạc thú và ngụp lặn trong hố sâu của lầm lỗi. Xin cho các tội nhân sức mạnh để vượt thoát khỏi những bùn nhơ tội lỗi. Amen.

Chủ Nhật, 3 tháng 9, 2017

THỨ HAI TUẦN 22 THƯỜNG NIÊN

Tôi bảo thật các ông: không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình ( Lc 4, 24).

Bản chất của Giáo Hội là truyền giáo. Hiện nay, Giáo Hội hoàn vũ nói chung và Giáo Hội Việt Nam nói riêng đang chú trọng về việc tái truyền giảng Tin Mừng theo đường lối Tân Phúc Âm hoá các dân tộc. Giáo Hội ngày càng đi sâu vào bản chất của mình theo gương Thầy Chí Thánh, Vị Truyền Giáo mẫu mực đến từ Thiên Chúa, nói về Thiên Chúa và làm chứng bằng chính cuộc sống, cái chết và sự Phục Sinh cho trần gian này. Bài Tin Mừng theo thánh Luca hôm nay khai mở cho sứ vụ truyền giáo của Ngài. Địa điểm Ngài chọn là Nagiarét, nơi Ngài được cưu mang lớn lên và trưởng thành tại đây. Để thi hành sứ vụ ấy, ngay khi vừa trở về Nagiarét Chúa Giêsu đã tiến thẳng vào hội đường và trân trọng đọc lại lời ngôn sứ Isaia đã được ghi chép trong Sách Thánh: “Thần Khí Đức Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người bị mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, công bố một năm hồng ân của Đức Chúa”. Không phải sự tình cờ mà Chúa Giêsu đọc đoạn sách này nhưng là lần đầu tiên Người trở lại quê nhà Nagiarét để giới thiệu cho những người đồng hương biết Người là ai? Thế nhưng Đức Giêsu đã thất vọng ê chề vì thái độ khinh miệt và cứng lòng tin của người dân địa phương. 

Họ tra hỏi về nguồn gốc thân thế gia đình, anh em họ hàng của Chúa Giêsu. Họ tỏ thái độ khinh miệt trong câu hỏi: “Ông này không phải là con ông Giuse đó sao?” Sở dĩ Chúa Giêsu không được đón nhận vì gia đình cha mẹ của Người chỉ là dân lao động bình thường chẳng có gì đặc biệt. Điều đó cho thấy họ ngầm phủ nhận thiên tính của Chúa Giêsu. Số phận của Chúa Giêsu cũng không khác gì những ngôn sứ khi xưa. Người sẽ phải gánh chịu những phản ứng bắt bớ của người đời đến độ bị sát hại. Số phận của Chúa Giêsu là số phận của một người Tôi Tớ đau khổ, phải gánh chịu mọi sự khinh miệt của con người, nhất là những người họ hàng và những môn đệ thân tín nhất. Thái độ của những người đồng hương Nagiarét cũng là thái độ của mỗi người chúng ta. Đôi lúc chúng ta cũng từ chối Chúa khi chúng ta không tiếp nhận và yêu thương tha nhân. Chúng ta vẫn cầu nguyện nhưng khéo léo xin Chúa thực hiện theo sự sắp đặt của chúng ta. Chúa vẫn hiện diện trong những người anh chị em xung quanh nhưng chúng ta cố tình không nhận ra nên còn đối xử bất công với người khác. Khi chúng ta sống trong tội lỗi, trong sự hận thù ghen ghét, đố kỵ là chúng ta đang đi ngược với ý muốn của Thiên Chúa. Một lần nữa, lời Chúa mời gọi mỗi người chúng ta khám phá ra hình ảnh của Thiên Chúa nơi những người xung quanh để có thái độ sống bác ái hơn, tôn trọng và yêu thương người đồng loại nhiều hơn.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lại chính mình, chúng ta có đáp ứng phần nào các điều kiện làm tông đồ cho Chúa chưa ? Ngày nay sứ vụ rao giảng Tin Mừng của Chúa vẫn được Giáo Hội tiếp tục thi hành trên khắp thế giới. Biết bao người đã được ơn gọi lãnh lấy sứ vụ đó và đã hân hoan đón nhận, đang thi hành sứ vụ của mình một cách can đảm, nhiệt thành và kiên trì rất đáng thán phục. Họ cũng đang gặp đủ mọi thử thách, chống đối, ghen ghét, hãm hại bởi những người không muốn đón nhận Tin Mừng họ rao giảng. Họ đã sẵn sàng chịu đủ thứ hình khổ và cả cái chết nữa vì sứ vụ chuyển thông Lời Chúa theo gương Đức Kitô. Chúng ta tiếp tục cầu xin Chúa ban sức mạnh tinh thần cũng như thể xác cho họ như Chúa đã ban cho các vị Ngôn sứ, các Tông đồ ngày xưa và cho các vị tử đạo.. Ước gì khi nhìn vào đời sống của mỗi người Kitô hữu chúng ta, người ta nhận ra ngay được hình ảnh của Chúa Giêsu cho dẫu đó là mặt trái của tấm tranh mà chúng ta đang thực hiện.

******

Lạy Chúa, xin cho chúng con nhận ra sự hiện diện của Chúa qua những ân sủng thiêng liêng và nhất là qua tha nhân.Xin cho chúng con biết thay đổi thái độ sống hẹp hòi ích kỷ, nhưng luôn sống theo sự dẫn dắt của Chúa để được hưởng nguồn ơn cứu độ Chúa đã dành sẵn chúng con. Amen.

Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2017

CHÚA NHẬT 22 THƯỜNG NIÊN, NĂM A


Ai muốn đi theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.(Mt 16, 24)

Chúa nhật 21 vừa qua, Chúa Giêsu đã khen ngợi Phêrô là người có phúc vì ông đã tuyên tín rất mạnh mẽ rằng: “Thầy là Đấng Kitô Con Thiên Chúa hằng sống” (Mt 16, 16). Chúa Nhật hôm nay-22 Thường Niên, thánh sử Matthêu lại cho ta biết Chúa Giêsu khiển trách Phêrô vì đã dám cản bước của Thầy, sau khi Thầy tuyên bố cuộc khổ nạn của Thầy sắp xảy đến trong tương lai: Xa-tan, lui lại đàng sau Thầy! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa mà là của loài người” (Mt 16, 23). Do tính bộc trực của Phêrô, có khi nói nhiều mà nghĩ ít, hay chưa kịp nghĩ cho thấu đáo đã dám tuyên ngôn mạnh mẽ làm phật lòng Chúa: “Xa-tan, lui lại sau Thầy!”. Nhưng chính sự bộc trực của Phêrô đã cho ta nhận ra sự mạc khải của Đức Giêsu về tư tưởng của Thiên Chúa và tư tưởng của loài người. Tư tưởng của Thiên Chúa thì mời gọi những ai đi theo Người tham gia vào công việc cứu chuộc thì phải hy sinh, từ bỏ mình và vác thập giá theo Chúa, còn tư tưởng của con người bị giới hạn, nên không thể nhìn rõ cách sâu xa hơn công trình cứu độ của Thiên Chúa và đã cản lối của Người, thể hiện qua con người bộc trực của Phêrô.

Nếu đặt mình vào hoàn cảnh của Phêrô, có lẽ chúng ta cũng sẽ phải lên tiếng như ông để bảo vệ Thầy của mình, vì không ai lại muốn cho người thân hay anh em của mình phải chịu những đau khổ, chết chóc. Chúa Giêsu tuyên bố: “Người phải đi lên Giê-ru-sa-lem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết và ngày thứ ba sẽ sống lại” (Mt 16, 21), lời tuyên bố của Chúa Giêsu như thế làm sao Phêrô không thể hiện tư tưởng loài người ra để cản Chúa được? Thực ra, Phêrô đáng thương hơn đáng trách, vì ông đã thể hiện rõ lòng thương cảm của ông đối với Thầy của mình. Dưới nhãn quan hạn hẹp của loài người, Phêrô không muốn Thầy của mình phải chịu cảnh đau thương chết chóc như thế là đúng, chẳng có gì sai trái cả. Đúng ra, phải có lời khen ngợi Phêrô, vì ông cũng có được tấm lòng biết xót thương những người phải chịu những đau khổ khủng khiếp như lời Thầy tiên báo. Tư tưởng của Phêrô tốt lắm chứ! Nhưng, tư tưởng của Phêrô đã vô tình ngăn cản bước tiến của Chúa Giêsu trên con đường cứu chuộc nhân loại, nên ông bị Chúa Giêsu khiển trách. Thật vậy, tư tưởng của Thiên Chúa mời gọi người môn đệ phải vác thập giá và đi theo Người hằng ngày, không gì khác hơn chính là chu toàn những công việc bổn phận của mình trong hoàn cảnh sống cụ thể cách trung thành và hợp lý.

Như thế đã rõ, tư tưởng của Thiên Chúa khác xa với tư tưởng của phàm nhân. Tư tưởng của Thiên Chúa là ý muốn cứu độ nhân loại qua việc lên Giêrusalem chịu những thử thách, chết để được phục sinh. Và tư tưởng của Thiên Chúa còn mời gọi những ai đi theo Người tham gia vào công việc cứu chuộc thì phải hy sinh, từ bỏ mình và vác thập giá theo Chúa. Còn tư tưởng của con người bị giới hạn, nên không thể nhìn rõ cách sâu xa hơn công trình cứu độ của Thiên Chúa và đã cản lối của Người, thể hiện qua con người bộc trực của Phêrô:“Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy” (Mt 16, 22). Đây cũng là lý do, Chúa Giêsu khiển trách lối nhìn hạn hẹp của Phêrô: Xa-tan, lui lại sau Thầyvì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người”. (Mt 16, 23)

********

Lạy Chúa! Xin ban Thánh Thần tình yêu xuống trên chúng con, để chúng con hiểu được đâu là tư tưởng của loài người đang chế ngự, và tìm cách vượt qua. Xin cho chúng con biết sẵn sàng mở lòng ra đón nhận tư tưởng của Thiên Chúa, để tiến bước theo Ngài trên hành trình đem ơn cứu độ của Chúa đến cho nhân loại. Amen.

Thứ Sáu, 1 tháng 9, 2017

THỨ BẢY TUẦN 21 THƯỜNG NIÊN


Vì phàm ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi. (Mt 25, 29)

Tiếp nối chuỗi dụ ngôn nói về Nước Trời và lời mời gọi hãy sống tỉnh thức, Lời Chúa trong bài Tin Mừng hôm nay nói về dụ ngôn “ông chủ và người đầy tớ tốt lành”. Trước khi có việc đi xa, ông chủ gọi các đầy tớ đến và trao cho họ những nén bạc. Người năm nén, người hai nén, người một nén. Với số vốn ban đầu, mỗi người đều có cách riêng làm cho nén bạc đó sinh lời. Thế nhưng trong số họ, có người không biết sinh lời đã đem chôn nén bạc xuống đất và còn phiền trách ông chủ hà khắc. Chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu ý nghĩa của dụ ngôn này:

- Một ông chủ đi xa trao lại cho các đầy tớ gìn giữ những nén bạc của ông, đến khi ông trở lại, ông thu lại nén bạc, khen thưởng đầy tớ biết sinh lợi, phạt kẻ lười biếng và thiếu tin tưởng chủ. Nghĩa là khi dựng nên chúng ta, Thiên Chúa trao cho chúng ta một ân huệ tuỳ khả năng từng người, rồi Ngài ban cho chúng ta sức khoẻ, thời giờ, tài năng, để chúng ta làm sinh lợi cho Ngài.

- Người nhận hai nén hay năm nén hoặc một nén là tuỳ khả năng mà ông chủ tín nhiệm giao cho. Điều ông chủ muốn là sinh lời chứ không phải chôn giấu tiền bạc của ông chủ để chờ khi ông về trả lại. Cũng vậy, Thiên Chúa ban cho ta ơn đức tin qua Hội Thánh, chúng ta cần làm cho đức tin lớn mạnh qua việc thực thi đức ái Kitô Giáo, chứ không phải cứ lấy lý do “đạo tại tâm” rồi không làm gì cả.

- Người nhận hai nén và năm nén đã sinh lợi gấp đôi, nghĩa là những ai biết dùng ơn Chúa để hoàn thiện bản thân và mưu ích cho tha nhân, cho cộng đoàn, giáo xứ và Giáo Hội.

- Người nhận một nén đã chôn giấu đi, nghĩa là dù mang trên mình ấn tích rửa tội nhưng đã không sống đạo, đã để cho hạt giống đức tin bị chôn vùi và không sinh hoa trái gì cho đời sống thiêng liêng.

- Người làm sinh lợi là người tin tưởng và yêu mến ông chủ nên đã tự nguyện làm việc nên đáng được ông chủ thưởng công; còn người sợ ông chủ và nghĩ xấu về ông chủ là người hà khắc nên đã sợ sệt đem chôn giấu nén bạc. Chúng ta cũng vậy, khi chúng ta tin tưởng và yêu mến Thiên Chúa mà sống đạo, thì tự sự yêu mến sẽ sinh hoa kết quả; còn khi chúng ta làm vì sợ Chúa phạt thì không đem lại công phúc gì.

- Cuối cùng kẻ có được cho thêm, còn kẻ không có thì ngay cả cái đang có cũng sẽ bị lấy đi, nghĩa là Chúa ban cho chúng ta tài năng, cơ hội…, nếu chúng ta không chuyên cần cố gắng trau dồi, thì tự nó sẽ thui chột đi.

*******

Lạy Chúa, Chúa đã ban cho chúng con ơn đức tin và được làm con cái Chúa, xin cho chúng con biết dùng khả năng và thời giờ Chúa ban để làm cho đức tin được triển nở qua đời sống đạo đức hằng ngày, để khi Chúa trở lại, chúng con xứng đáng được Chúa ân thưởng phúc trường sinh. Amen.