Translate

Thứ Ba, 29 tháng 8, 2017

THỨ TƯ TUẦN 21 THƯỜNG NIÊN


Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu giả hình! Các người giống như mồ mả tô vôi, bên ngoài có vẻ đẹp, nhưng bên trong thì đầy xương người chết và đủ mọi thứ ô uế. (Mt 23, 27)

Chúa Giêsu đến trần gian với mục đích tiên báo về Nước Thiên Chúa đã đến gần. Ngài kêu gọi dân It-ra-el sám hối, ăn năn trở về. Sau khi nói về thái độ phải có của những ai muốn vào Nước Trời, thì Ngài đã lên tiếng mạnh mẽ tố cáo về thái độ sống của những người Pha-ri-sêu và kinh sư- là nhóm quan trọng nhất trong đời sống chính trị và tôn giáo lúc bấy giờ, đặc biệt họ có uy tín lớn đối với dân chúng. Ngài quở trách lên án, và lột trần lối sống giả hình của họ bằng một loạt lời chúc dữ qua từ “Khốn...”  và bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu tiếp tục khiển trách các Biệt Phái – Pharisiêu là giả hình với lời lẽ còn nặng hơn trước là “mồ mả tô vôi”.

“Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu giả hình” (Mt 23, 27a). Chỉ trong vài từ mà chúng ta thấy ý chính của câu – đối tượng được nói đến tính cách của nhân vật và cũng là nguyên nhân của câu nói này. Chúa Giêsu nhắm thẳng, nói rõ, đọc tên đối tượng Ngài muốn thanh tẩy tâm lòng họ. Vì họ chỉ sống, chỉ lo đến hình thức đời sống bên ngoài, mà quên đi chiều sâu nội tâm là tấm lòng thành kính đối với Thiên Chúa và con người. Chúa Giêsu nói tiếp: “Các người giống như mồ mả tô vôi, bên ngoài thì đẹp nhưng bên trong chỉ là xương người và nhiều thứ ô uế” (Mt 23, 27b). Ai cũng biết, hình ảnh của những mồ mả, dù bên ngoài có xây cho hoành tráng, ốp đủ đá hoa cương cẩm thạch, sơn quét đủ màu… nhưng bên trong cũng là xác chết đang phân huỷ theo thời gian – hôi thối và giòi bọ rúc rỉa. Các kinh sư và Pha-ri-sêu cũng giữ đạo theo lời hình thức này. Bên ngoài họ bọc vỏ sơn phết đẹp đẽ, dân chúng nhìn vào và đánh giá họ là những người đạo đức. Nhưng thật ra tâm lòng họ đã thối rữa rồi, chỉ còn bộ xương trong hầm mộ với các mùi hôi thối xông lên. Đây là một hình ảnh gây ấn tượng và dễ liên tưởng, để người kinh sư và Pha-ri-sêu nhận ra tầm quan trọng của việc sám hối hoặc sự nguy kịch của sự dối trá trước ánh sáng sự thật là Đức Ki-tô... mà họ ăn năn trở lại. Lời khiển trách của Chúa Giêsu dành cho các Kinh Sư Do Thái, cũng là một lời cảnh tỉnh cho mọi người chúng ta ngày hôm nay. Thật vậy, có thể chúng ta chỉ lo trau chuốt bề ngoài son này phấn nọ - áo này mốt kia, nhưng lại quên việc luyện tập nhân đức để tô điểm tâm hồn, cũng như không quan tâm giữ mình trong sạch và bỏ bê việc xưng tội. Có thể chúng ta cũng đã hơn một lần muốn làm ông này bà nọ để được người khác kính trọng hơn là để phục vụ, để được mọi người giúp đỡ dâng cúng hơn là lo làm việc bác ái. Có thể một số người trong chúng ta là “người ưu tuyển” xúng xính lễ phục này áo dòng nọ, nhưng đời sống chúng ta lại sang trọng xa xỉ và bê bối hơn cả một kẻ ngoại. Có thể đời sống đạo của mỗi người chúng ta một khi chuộng cái mã bên ngoài hơn là trau chuốt nét đẹp bên trong, chúng ta tạo cho mình một vỏ bọc đạo đức và tự hài lòng về vỏ bọc ấy. Lúc đó, chúng ta chỉ giữ đạo mang tính hình thức, chứ không làm cho Tin Mừng được tỏ hiện trong cuộc sống.

Hơn thế nữa, có thể trong chúng ta cũng không ít lần ngồi oán trách những bậc tiền bối, những thế hệ trước sai lầm… nhưng chính mình lại không nhận ra mình đang sống bất chính còn hơn thế hệ trước. Lại nữa, sau những hành động tội lỗi, chúng ta lại dễ dàng phủi tay vô can không có trách nhiệm, điều này không những do tính né tránh của mình mà còn do ảnh hưởng của một thứ “văn hoá đổ thừa” đang thịnh hành tại đất nước chúng ta hôm nay.

*****
Lạy Chúa, xin dạy chúng con biết đối diện và không trốn tránh sự thật về chính mình để biết hoán cải và canh tân. Xin cũng giúp chúng con biết lo làm đẹp tâm hồn bằng những việc đạo đức đích thực hơn là lo tô vẽ những hình thức bề ngoài để ngụy trang che đậy cho những tội lỗi của mình. Amen.

Thứ Hai, 28 tháng 8, 2017

LỄ NHỚ THÁNH GIOAN TẨY GIẢ BỊ TRẢM QUYẾT


Tin Mừng hôm nay kể lại chi tiết về cuộc “tử đạo” của thánh Gioan Tẩy Giả, làm nổi bật lên ba hình ảnh tương phản nhau, tiêu biểu cho cách sống của chúng ta ngày hôm nay:

                         Hêrôđê - Bảo vệ danh dự bằng mọi giá:

Ông bị thánh Gioan Baptista can ngăn việc cưới bà Hêrôđiađê. Cái tội của Hêrôđê Antipas chính là việc để cho mình bị thú vui nhục dục che khuất, loạn luân, rơi vào cái bẫy “mỹ nhân kế” của mẹ con bà Hêrôđiađê bày ra, rồi lỡ miệng thề thốt trong cơn say, cuối cùng để bảo vệ danh dự, ông đã phạm vào tội ác giết người vô tội. Xã hội ngày hôm nay, và cách riêng mỗi người chúng ta, giữa những cám dỗ thế tục lôi cuốn làm cho chúng ta sa ngã, những thú vui nơi các cuộc ăn chơi - tụ điểm múa nhảy, rồi kéo theo những hệ luỵ sau đó không còn kiểm soát được. Rồi một khi, ai đó dám cảnh tỉnh chúng ta, thì thay vì biết quay đầu sửa lỗi, lại tìm các ám hại người nhắc nhở mình, thậm chí sẵn sàng hãm hại người khác để bịt đầu mối và bảo vệ danh dự của mình.

Bà Hêrôđiađê - thủ đoạn hiểm ác của một số người phụ nữ:

Bà từng là vợ của tiểu vương Hêrôđê Philipphê (cũng là một trong ba người con của Hêrôđê Cả), do bị thánh Gioan Baptista can ngăn, làm ảnh hưởng đến chuyện tư tình của mình với Hêrôđê Antipas, nên nuôi lòng thù hận và đã bày ra trò “mỹ nhân kế” của cô con gái rồi dùng bàn tay tình nhân để hãm hại người công chính. Không ít những chị em xưa cũng như nay, không ngại dùng nhiều thủ đoạn thậm chí còn tàn độc hơn cả Hêrôđiađê để trả thù những ai dám cản trở những cuộc tình mờ ám hay những việc làm sai trái của mình. Xa hơn, hình ảnh bà Hê-rô-đi-a-đê và cô con gái của bà phản ảnh một thực trạng xã hội ngày hôm nay, khi người ta không ngại dùng bất cứ thủ đoạn gì để thực hiện kế hoạch có lợi cho mình, sẵn sàng sát hại đồng loại vì lo ngại họ cản trở đường thăng tiến của mình.

Thánh Gioan Tẩy Giả - Chứng nhân cho sự thật:

Đứng trước tội loạn luân của Hêrôđê Antipas và Hêrôđiađê, thánh Gioan Baptista không ngại khiển trách can ngăn, mặc dù biết rằng phải đối diện với cái chết, và ngài đã phải trả giá bằng việc bị trảm quyết. Giữa đời sống này, thời nào cũng thế, trước cường quyền và bất công xã hội, ai dám lên tiếng thì bị đàn áp và làm khó dễ, thậm chí mất mạng; còn kẻ im lặng và xu nịnh sẽ được trọng dụng và thăng tiến. Giữa một xã hội đầy giả dối, cùng với lối sống suy đồi đạo đức luân lý như thế, Giáo Hội rất cần những con người dám nói lên sự thật, rất cần những người dám đi ngược dòng bằng việc sống trong sạch đạo đức… và rất cần những con người dám đấu tranh để bảo vệ công lý và đạo đức, dù phải trả giá đắt như các Đấng tử đạo vì sự thật mà phải hi sinh.

TÓM LẠI: khi tưởng nhớ ngày vị thánh Tiền Hô của Chúa chịu trảm quyết vì sự thật, chúng ta được mời gọi nhìn lại mình, ngay lúc này đây và trong thế giới này, trong đất nước này, trong cộng đoàn này, TÔI LÀ AI trong 3 nhân vật kia? Tôi bất chấp để lo bảo vệ danh dự, tôi sống thủ đoạn hiểm ác hay tôi đang dám sống cho sự thật?

*******
Lạy Chúa, giữa xã hội ngày hôm nay đầy cám dỗ buông thả và toan tính lọc lừa, xin cho chúng con biết sống tiết độ, xa lánh những lối vui chơi không lành mạnh và đặc biệt dám can đảm làm chứng cho sự thật. Amen

Chủ Nhật, 27 tháng 8, 2017

THỨ HAI SAU CHÚA NHẬT 21 THƯỜNG NIÊN


Khốn cho các người, những kẻ dẫn đường mù quáng (Mt 23,16a)

Tin Mừng hôm nay, thánh Mattheu thuật lại những lời trách mắng nặng nề Chúa Giêsu dành cho những kinh sư và những người Pharisiêu. Họ là những nhà lãnh đạo Do Thái giáo, những thầy dạy trong dân mà họ lại “sống giả hình”, họ dẫn dân đi trên “đường mù quáng” của chính họ. Những lối đạo đức giả hình của các kinh sư và Pharisêu đã làm Đức Giêsu bực mình. Ngài đã đả kích thái độ giả hình của những biệt phái. Họ như những mồ mả đẹp bên ngoài nhưng ẩn chứa bên trong là sự ô uế. Họ tỏ vẻ công chính nhưng lòng chất đầy sự tham sân si đến mức độ quên cả công bình, bác ái và trung tín. Chúa Giêsu cực lực phản đối thái độ sống như vậy. Thực ra trở ngại của những kinh sư và những người Pharisiêu khiến Chúa Giêsu phải nặng lời không phải là điều khó khăn quá sức không thể dứt bỏ, nó chỉ như những cục đá nhỏ nhưng họ không dám bỏ đi mà thôi.

Sau khi đọc bài Tin Mừng hôm nay, có lẽ độc giả cảm nhận trước tiên trạng thái hả hê trong hồn mình vì Chúa Giêsu đã dám chọc thẳng vào khối u trầm kha của giới kinh sư – pharisêu Do thái, đó là thói giả hình; và cũng có lẽ trong trí độc giả sẽ xuất hiện tiếp theo, một liên tưởng từ bản văn đến cuộc sống, đến nhiều vấn đề gây nhiều tranh cãi trong xã hội ngày nay. Tuy nhiên, nếu đi tiếp, nếu tiếp tục dành giờ cho sứ điệp Tin Mừng hôm nay, nếu tiếp tục ở với Chúa trong những phút quý báu này, hẳn tôi, bạn và anh chị sẽ được Chúa mở đường hướng vào bên trong, vào bản thân ta hơn là nhìn ra xã hội hay nhìn về quá khứ; sẽ được Chúa gợi mở để ta nhìn rõ chuyện của mình hơn là chuyện của người, để có cơ hội điều chỉnh lối sống. Trước hết, rất có thể là sự đụng chạm vào các tật bệnh đâu đó nơi những góc khuất đời ta khi nhận ra rằng: Chúa cũng đang than trách ta như đã từng than trách các kinh sư và pharisêu. Vì ta cũng từng vẽ ra những tiêu chuẩn, những điều kiện luân lý hoặc đức tin quá sức tha nhân, khiến họ ngã lòng bởi tưởng rằng Nước Trời sẽ mãi ở ngoài tầm với, ngoài khao khát phận người của họ; vì ta đã từng nhân danh Chúa, nhân danh Giáo Hội mà đòi hỏi người khác tuân giữ luật cặn kẽ, còn ta thì được miễn trừ; vì ta hăng hái phục vụ nhằm làm đầy túi tiền của ta và tôn vinh bản thân ta hơn là phục vụ Chúa và tìm vinh danh Chúa. Kế đến, hẳn Chúa sẽ thúc đẩy, mời gọi ta đi về phía Ánh Sáng, đi về phía Sự Thật, đi về phía Tình Yêu để tìm lại căn tính Kitô hữu của mình, để tìm lại danh xưng Kitô hữu chính chủ bằng Con Đường của Tin Mừng, Con Đường Giêsu. Theo đó, ta dễ dàng hình dung con đường mới mà Chúa muốn ta bước đi, là sống tin yêu phó thác, là mến Chúa người cách chân thành; là lời nói đi đôi với việc làm; là làm cho tha nhân điều ta muốn họ làm cho ta; là hăng say dấn thân tông đồ chỉ để làm vinh danh Chúa và đem Chúa đến, đem Nước Trời đến với những anh chị em đang khao khát kiếm tìm. Ở nơi sâu thẳm hồn ta, chắc chắn Chúa đang ở đó, chắc chắn tiếng thì thầm của Chúa đang vang vọng và thôi thúc ta. Lúc này, một cách riêng tư, trong một cõi riêng tư dành cho Chúa, ta cùng khiêm cung chiêm ngắm, lắng nghe và can đảm đáp lại điều Chúa muốn từng người chúng ta làm để thực hành Lời Chúa, để sống Lời Chúa hôm nay. Ước gì đời sống của chúng ta luôn chân thành trước mặt Chúa và tha nhân. Biết sống công bình bác ái hơn là những lễ vật mà không có tấm lòng. Xin cho chúng ta đừng tìm vinh quang cho bản thân bằng những việc đạo đức mà biết tôn vinh Chúa qua các việc đạo đức hằng ngày.

*****

Lạy Chúa ! Con xin lỗi Chúa vì những thói nọ tật kia của con, khiến Chúa nhiều lần phải xót đau réo gọi “khốn cho con !”. Xin dẫn con về với Chúa, xin nâng đỡ nỗ lực điều chỉnh mà Chúa muốn con làm, xin giúp con từng ngày làm sáng lên danh xưng Kitô hữu mà Chúa và Hội Thánh đã ban cho con. Amen.

Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2017

CHÚA NHẬT 21 THƯỜNG NIÊN, NĂM A




Thầy sẽ trao cho anh chìa khoá Nước Trời: dưới đất, anh ràng buộc điều gì, trên trời cũng sẽ ràng buộc như vậy; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy.(Mt 16, 19)

Nếu như ở Chúa Nhật tuần 19 Thường Niên, Năm A, thánh sử Matthêu cho ta biết Chúa Giêsu khiển trách Phêrô là một kẻ kém tin: “Hỡi kẻ kém tin, sao lại hoài nghi?”( Mt 14,31), thì ở Chúa Nhật 21 này, tác giả Tin Mừng thứ tư lại đề cao giá trị con người bộc trực của Phêrô khi ông  tuyên tín về “sư phụ” của mình và được khen ngợi: “Này anh Si-mon, con ông Giô-na, anh thật là người có phúc...” (Mt 16, 17). 

Bài Tin Mừng hôm nay, thánh sử Mathêu dẫn người đọc đến miền Xê-da-rê, Phi-líp-phê để nghe lời tuyên xưng của ông Phêrô về Chúa Giêsu: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống” ( Mt 16, 16). Thật vậy, Đức Giêsu là “ĐẤNG KITÔ, CON THIÊN CHÚA HẰNG SỐNG” đã được Phêrô tuyên tín, nghĩa là Đấng Cứu Thế, đã được xức dầu và phong vương, nhưng Đấng Cứu Thế đó phải chịu nhiều đau khổ, bị phỉ nhổ, chịu đánh đòn, và chết trên thập giá để cứu thoát muôn dân (x. Mt 16, 21). Không phải mặc nhiên mà Phêrô đã tuyên xưng được như thế, nhưng ông đã được Chúa Cha mặc khải để tuyên bố Đức Giêsu là Đấng Kitô. Chính lời tuyên tín một cách mạnh mẽ này của Phêrô, đã đưa ông đạt đến một giá trị cao cả mà chính “Sư Phụ”  của ông đã phải khen ngợi ông là người có phúc: anh thật là người có phúc” (Mt 16, 17). Không những Chúa Giêsu chỉ dừng lại ở lời khen ngợi Phêrô là người có phúc, nhưng Ngài làm cho giá trị lời tuyên tín của Phêrô được cụ thể hóa qua việc trao cho ông làm “thủ lãnh” Tông đồ đoàn cách riêng và làm nền tảng vững chắc cho Giáo Hội mà Chúa Giêsu sẽ thiết lập, với quyền được tháo cởi hay ràng buộc:“Thầy bảo cho anh biết: anh là Phêrô, nghĩa là tảng đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi. Thầy sẽ trao cho anh chìa khóa Nước Trời: dưới đất, anh ràng buộc điều gì, trên trời cũng sẽ ràng buộc như vậy; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy” (Mt 16, 18-19). Bài Tin Mừng hôm nay cũng xác định Giáo Hội được đặt trên nền tảng niềm tin vào Đức Giêsu là Đức Kitô và là Con Thiên Chúa hằng sống; đồng thời xoay quanh vị trí Phêrô đứng đầu các tông đồ; gợi ý rằng Giáo Hội cần có một vị lãnh đạo hữu hình.

Việc Chúa Giêsu trao chìa khoá Nước Trời cho thánh Phêrô cũng được hiểu như là biểu tượng Giáo Hội gìn giữ kho tàng ơn thánh và ơn cứu độ được đem đến qua Giáo Hội. Quyền này chỉ có nơi Chúa Giêsu, nhưng Người đã ban lại cho Giáo Hội qua quyền bính của vị đại diện Người. Ơn Cứu Độ từ Đức Kitô qua Giáo Hội của Người, bởi chỉ có Giáo Hội mới được mặc khải tròn đầy của Chúa Cha về Chúa Kitô (x.Mt 16,17), và chỉ có Giáo Hội mới nhận biết đúng đắn nhất về Chúa Kitô: “Thầy là Đức Kitô Con Thiên Chúa hằng sống” (Mt 16,16). Theo nghĩa rộng, chìa khóa Nước Trời còn là hạt giống đức tin từ ngày lãnh nhận làn nước Bí Tích Rửa Tội giúp mọi Kitô hữu mở cửa bước vào kho tàng ân đức của Chúa nơi các bí tích. Sự đóng hay mở phụ thuộc vào việc bác ái hay khép kín của lòng người.

*****

Lạy Chúa, Chúa đã xây dựng Giáo Hội trên nền đá là thánh Phêrô, Chúa cũng trao cho các đấng kế vị thánh Phêrô quyền bảo vệ đức tin, mối dây hiệp nhất và hướng dẫn đoàn chiên Chúa. Xin cho mọi người chúng con luôn biết quy phục Đức Thánh Cha, nhiệt thành xây dựng và làm phát triển Giáo Hội bằng đời lời tuyên xưng đức tin sống động qua đời sống chứng nhân theo phận vụ của mình, để Nước Chúa ngày một lan rộng khắp nơi. Amen.

Thứ Sáu, 25 tháng 8, 2017

THỨ BẢY TUẦN 20 THƯỜNG NIÊN


Trong anh em, người làm lớn hơn cả, phải làm người phục vụ anh em. (Mt 23, 11)

Bài Tin Mừng hôm nay là những lời cảnh báo của Chúa Giêsu cho dân biết lối sống tự tôn và giả hình của các nhà thông luật Do-thái: Các người Pharisiêu với áo vàng mũ miện đai nịt màu mè, nhưng trong tâm hồn đầy những đam mê và suy nghĩ xấu xa. Họ sống đóng kịch và khoe khoang khi muốn tỏ ra cho những người xung quanh thấy những việc làm của họ để được ca tụng. Người Pharisiêu thích chiếm chỗ nhất nơi công cộng, họ bắt người ta bái chào kính trọng họ ngoài đường phố, họ tự tôn, tự đại, tìm giá trị, danh giá bên ngoài mà bên trong thì đáng chê trách vì cuộc sống thiếu đạo đức đích thực. Chúng ta cũng dễ bị ảnh hưởng điều này, vì cám dỗ lớn nhất của con người, đó là đam mê quyền lực, ai cũng mong muốn được ăn trên ngồi trốc, được mọi người tung hô kính trọng… để rồi từ đó làm mọi cách (cho dù là đê tiện thấp hèn) để đạt được mục đích chức quyền… Lời nhận xét dành riêng cho người thông luật là: “Họ chất trên vai kẻ khác những gánh nặng không thể gánh nổi, còn chính các người, thì dù một ngón tay cũng không động vào”. Thật vậy, nhiều tiến sĩ luật Do-thái ưa nói về luật cách tỉ mỉ, nhưng lời nói của họ không đi đôi với việc làm, nói một đàng làm một nẻo, lo tô vẽ cho cái bề ngoài nhằm che đậy sự xấu xa lợi dụng trong lòng họ. Họ dạy luật thì để cho dân giữ, còn chính họ lại không làm gương, họ dùng luật làm thứ bình phong che chắn và làm lợi cho họ, còn dân chúng thì cảm thấy nặng nề, để rồi thay vì yêu mến và tự nguyện, họ chỉ giữ vì buộc phải giữ và luật trở thành gánh nặng đè trên vai họ. Thật ra, điều này không xa lạ gì với chúng ta hôm nay, vẫn còn đó đây những vị này vị nọ thuyết thì hay nhưng lại tự chuẩn cho mình; dạy dỗ người ta nhưng chính mình lại không giữ, thậm chí còn tệ hơn – ngôn hành bất nhất. Lại nữa, chỉ thấy người khác phạm luật và trách mắng họ, nhưng thực tế thì “suy bụng ta ra bụng người” – chính mình còn bê bối hơn cả những gì mình trách người…Và đó cũng là thái độ của không ít người trong chúng ta, tìm cách che giấu sự thật về con người của mình khi không khiêm tốn đón nhận những khuyết điểm của mình, không đón nhận sự thật về con người của mình. Lời Chúa mời gọi chúng ta trong khi lo trang điểm cho mình vẻ đẹp bề ngoài, thì cũng lo trang sức cho tâm hồn những nhân đức thánh thiện, lo cải hoá đời sống để được đổi mới trong mọi sự. Đức Giêsu còn dạy dân chúng và các môn đệ của Người về sự hoà hợp giữa nếp sống đạo và sự hiểu biết về Thiên Chuá. Các Kinh Sư và những người Pharisêu bị khiển trách là đã không biết hoà hợp giữ những hiểu biết của mình về Lề Luật, với chính cuộc đời của họ : Họ nói, mà không thực hiện ; Họ thích được người khác biết đến mình, nhưng quên việc làm cho người khác hiểu Luật của Đức Chuá, và yêu mến Đức Chuá qua việc tuân giữ Giới Luật của Người. Với mầu nhiệm Nước Trời, Đức Giêsu dạy các môn đệ trước tiên phải có lòng khiêm tốn. Đừng ai để người khác gọi mình là thầy, “vì anh em chỉ có một Thầy; còn tất cả anh em đều là anh em với nhau.” (Mt 23, 8). Chính tinh thần khiêm tốn này giúp người môn đệ của Đức Giêsu Kitô học biết cách để Thiên Chuá làm trọng tâm của đời mình, học biết Lề Luật của Người mà thực thi trong chính đời sống mình: Giới Luật yêu thương.

Điểm thứ hai trong giáo huấn của Đức Giêsu, mà chúng ta có thể rút ra từ bài Tin Mừng, đó chính là tinh thần phục vụ, một tinh thần phát xuất từ thái độ khiêm tốn của người môn đệ. Trong anh em, người làm lớn hơn cả, phải làm người phục vụ anh em.” (Mt 23, 11). Chính trong sự phục vụ, người ta sẽ nhận ra hình ảnh của Đức Kitô. Tinh thần tự hạ này đã được Đức Giêsu thực hiện trong mầu nhiệm nhập thể: Người là một vì Thiên Chuá, đã tự hạ, trở nên giống như chúng ta, ngoại trừ tội lỗi, để đưa chúng ta trở thành nghĩa tử của Thiên Chuá. Chính tinh thần khiêm hạ này đã làm cho việc phục vụ trong Kitô giáo mang một ý nghĩa: vì yêu thương mà phục vụ. Ắt hẳn sức mạnh của tình yêu phục vụ làm cho giá trị của việc phục vụ trở nên quý giá; không phải việc phục vụ lớn nhỏ quyết định giá trị của công việc, nhưng chính là lòng mến.

******

Lạy Chúa, xin dạy chúng con biết khiêm tốn trong bậc sống và trách nhiệm Chúa giao phó, để chúng con không tìm vinh quang cho riêng mình mà là Chúa được vinh danh trong chính cuộc sống của mọi người chúng con. Amen

Thứ Năm, 24 tháng 8, 2017

THỨ SÁU TUẦN 20 THƯỜNG NIÊN


Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi…..ngươi phải yêu người thân cận như chính mình  (Mt 22, 37-39)

Yêu thương là cốt lõi của lề luật. Lề luật nào không phục vụ cho giá trị tình yêu thì sẽ không có ý nghĩa. Giá trị tình yêu là những giá trị gì? Trình thuật Tin Mừng hôm nay tường thuật lại cuộc đối thoại giữa Đức Giêsu và một kinh sư về điều luật rất quan trọng của Do Thái và cũng là của Kitô giáo. Người kinh sư đặt ra một câu hỏi thật xác đáng và Chúa Giêsu cũng đã chỉ rõ điều luật quan trọng nhất đó là“Kính mến Chúa hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn”. Đòi hỏi của Đức Giêsu có tính quyết liệt dứt khoát, phải tôn thờ Thiên Chúa trọn cả con người với mọi ước muốn thâm sâu trong tâm hồn và thể xác. Con người thường có thái độ “chân trong chân ngoài”, nghĩa là theo Chúa nhưng còn tìm kiếm và chạy theo những vị thần khác. Những vị thần có hình tướng và cả những vị thần vô hình vô tướng, đó là một thứ thần nguy hiểm và đáng sợ. Đó là thần tham lam dối trá, ghen ghét, thù hận, đam mê xác thịt, hưởng lạc và nhiều thói hư tật xấu khác. Đó là những thứ thần ngấm ngầm ăn sâu vào tận xương tủy con người. Hơn ai hết Chúa Giêsu hiểu được rằng con người dễ chạy theo những quyến rũ của thế gian, họ lãng quên hoặc tôn thờ Chúa một cách nửa vời trên môi miệng mà lòng dạ lại trống rỗng xa cách. Đó là một mối nguy hiểm, là thái độ sống cần phải thay đổi.

Điều thứ hai không phải là “quan trọng thứ hai” mà “cũng giống điều răn ấy”, có nghĩa là cũng “quan trọng nhất” , là “ngươi phải yêu thương người thân cận như chính mình.” Yêu thương con người chính là thước đo lòng yêu mến Chúa, vì chúng ta dễ dàng tôn vinh Thiên Chúa nhưng lại chối bỏ tạo vật chính Người đã dựng nên. Kính mến Thiên Chúa và yêu thương con người phải là hành động thống nhất song song với nhau không thể tách rời. Thiếu một trong hai vế trên tình yêu không thể trọn vẹn. Thật vậy, yêu thương kết bạn với những người nổi tiếng, lịch sự, xinh đẹp, giàu có thì dễ, nhưng thật khó biết bao khi yêu thương những người nghèo khổ, dốt nát, người hay gây phiền toái cho ta. Yêu thương những người mang lợi lộc đến cho ta thì dễ nhưng khó mà yêu thương kẻ thù của ta, những người hàng xóm khó tính, keo kiệt, những người nghèo lang thang đầu đường xó chợ…Đòi hỏi của Chúa thật quá khó, điều răn ấy đụng chạm và cứa vào cái tôi ích kỷ của con người. Chỉ với ơn Chúa giúp chúng ta mới sống trọn được điều răn quan trọng nhất đó là điều răn yêu thương.

******

Lạy Chúa, hành trình qua thập giá đến vinh quang mà chúng con đang bước theo Chúa không chỉ có tương quan hàng dọc với Chúa, mà còn phải được liên kết với thanh ngang của thập giá là tương quan với tha nhân, xin cho chúng con ý thức rằng chúng con chỉ thực sự yêu mến Chúa khi chúng con biết yêu thương tha nhân. Amen.

Thứ Tư, 23 tháng 8, 2017

LỄ KÍNH THÁNH BARTOLOMEO TÔNG ĐỒ


Đức Giê-su thấy ông Na-tha-na-en tiến về phía mình, liền nói về ông rằng: “Đây đích thật là một người Ít-ra-en, lòng dạ không có gì gian dối.”

Tin Mừng Gioan không kể danh sách nhóm 12, nhưng lại nói đến một vị được gọi khi đang ngồi trầm tư dưới gốc cây vả, đó là một kinh sư Do-thái tên là Nathanael. Mãi cho đến thế kỷ thứ XVI các học giả Thánh Kinh và thần học gia mới coi Nathanael mà Tin Mừng nhắc tới hôm nay chính là thánh Bartolomeo. Bài Tin Mừng hôm nay kể về ơn gọi của Nathanael tiệm tiến qua từng bước: Chúa thấy ông ngồi suy tư, ông được người đến trước giới thiệu, ông đến gặp Chúa và theo Người. Đó cũng là hành trình ơn gọi của mỗi người chúng ta:
- Chúa thấy ta trước: “Trước khi Philipphe gọi ngươi dưới gốc cây và thì Ta đã thấy ngươi”: Thiên Chúa nhìn thấy chúng ta trước cả khi chúng ta tìm kiếm người. Mọi việc chúng ta làm dù ở đâu và lúc nào Chúa đều thấu tỏ. Nathanael dù có đức tin chưa trọn hảo nơi đạo cũ, nhưng với tấm lòng không gian dối và khát khao tìm chân lý, nên Chúa đã gọi ông theo làm môn đệ Người. Tuy nhiên, cách thế Chúa Giêsu gọi Nathanael không phải cách trực tiếp mà qua một trung gian là thánh Philipphe dẫn Nathanael đến cho Người.

- Cần người giới thiệu: Ơn gọi làm Kitô hữu hay ơn gọi tu trì, đôi khi được Chúa gọi cách trực tiếp qua sự thôi thúc trong lòng, nhưng có lúc cũng cần đến những người khôn ngoan, những người đã đi trước, cha xứ… hướng dẫn và giới thiệu chúng ta đến với đạo hay đến với đời tu. Cũng như thánh Philipphê khi đã gặp được Chúa, thánh nhân đã đi giới thiệu cho Nathanael và dẫn Nathanael đến gặp Chúa; chúng ta cũng vậy, sứ vụ của mọi Kitô hữu chúng ta là truyền giáo cho bất cứ những ai chưa nhận biết Chúa, giới thiệu về Chúa cho họ và đưa họ đến với đức tin.

- “Hãy đến mà xem”: Việc biết Chúa không phải là chuyện bàng quang, không thèm gia nhập đạo; theo đạo không phải là dửng dưng không quan tâm đến việc đạo đức, tham dự thánh lễ và cầu nguyện với Chúa; việc trở nên bạn hữu của Chúa không phải chỉ là chuyện nghe nói về Người… Nhưng cần sự gặp gỡ giữa ta với Chúa, không ai giữ đạo thay cho ta được, không ai tu thay cho chúng ta được, không ai đền tội hay lập công cho chúng ta được… Vì thế, cần một sự “đến mà xem” nghĩa là phải đến gặp gỡ Chúa qua các bí tích và đời sống đạo để được Người cứu độ.

******

Lạy Chúa, để gặp được Ngài, xin cho chúng con luôn biết suy niệm Thánh Kinh và đến gặp Chúa qua các Bí tích, nhất là Bí Thánh Thể, hầu chúng con trở dám bước ra khỏi cái tôi thành kiến của mình và được biến đổi trở nên người môn đệ đích thực của Chúa. Amen.