Translate

Thứ Năm, 24 tháng 8, 2017

THỨ SÁU TUẦN 20 THƯỜNG NIÊN


Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi…..ngươi phải yêu người thân cận như chính mình  (Mt 22, 37-39)

Yêu thương là cốt lõi của lề luật. Lề luật nào không phục vụ cho giá trị tình yêu thì sẽ không có ý nghĩa. Giá trị tình yêu là những giá trị gì? Trình thuật Tin Mừng hôm nay tường thuật lại cuộc đối thoại giữa Đức Giêsu và một kinh sư về điều luật rất quan trọng của Do Thái và cũng là của Kitô giáo. Người kinh sư đặt ra một câu hỏi thật xác đáng và Chúa Giêsu cũng đã chỉ rõ điều luật quan trọng nhất đó là“Kính mến Chúa hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn”. Đòi hỏi của Đức Giêsu có tính quyết liệt dứt khoát, phải tôn thờ Thiên Chúa trọn cả con người với mọi ước muốn thâm sâu trong tâm hồn và thể xác. Con người thường có thái độ “chân trong chân ngoài”, nghĩa là theo Chúa nhưng còn tìm kiếm và chạy theo những vị thần khác. Những vị thần có hình tướng và cả những vị thần vô hình vô tướng, đó là một thứ thần nguy hiểm và đáng sợ. Đó là thần tham lam dối trá, ghen ghét, thù hận, đam mê xác thịt, hưởng lạc và nhiều thói hư tật xấu khác. Đó là những thứ thần ngấm ngầm ăn sâu vào tận xương tủy con người. Hơn ai hết Chúa Giêsu hiểu được rằng con người dễ chạy theo những quyến rũ của thế gian, họ lãng quên hoặc tôn thờ Chúa một cách nửa vời trên môi miệng mà lòng dạ lại trống rỗng xa cách. Đó là một mối nguy hiểm, là thái độ sống cần phải thay đổi.

Điều thứ hai không phải là “quan trọng thứ hai” mà “cũng giống điều răn ấy”, có nghĩa là cũng “quan trọng nhất” , là “ngươi phải yêu thương người thân cận như chính mình.” Yêu thương con người chính là thước đo lòng yêu mến Chúa, vì chúng ta dễ dàng tôn vinh Thiên Chúa nhưng lại chối bỏ tạo vật chính Người đã dựng nên. Kính mến Thiên Chúa và yêu thương con người phải là hành động thống nhất song song với nhau không thể tách rời. Thiếu một trong hai vế trên tình yêu không thể trọn vẹn. Thật vậy, yêu thương kết bạn với những người nổi tiếng, lịch sự, xinh đẹp, giàu có thì dễ, nhưng thật khó biết bao khi yêu thương những người nghèo khổ, dốt nát, người hay gây phiền toái cho ta. Yêu thương những người mang lợi lộc đến cho ta thì dễ nhưng khó mà yêu thương kẻ thù của ta, những người hàng xóm khó tính, keo kiệt, những người nghèo lang thang đầu đường xó chợ…Đòi hỏi của Chúa thật quá khó, điều răn ấy đụng chạm và cứa vào cái tôi ích kỷ của con người. Chỉ với ơn Chúa giúp chúng ta mới sống trọn được điều răn quan trọng nhất đó là điều răn yêu thương.

******

Lạy Chúa, hành trình qua thập giá đến vinh quang mà chúng con đang bước theo Chúa không chỉ có tương quan hàng dọc với Chúa, mà còn phải được liên kết với thanh ngang của thập giá là tương quan với tha nhân, xin cho chúng con ý thức rằng chúng con chỉ thực sự yêu mến Chúa khi chúng con biết yêu thương tha nhân. Amen.

Thứ Tư, 23 tháng 8, 2017

LỄ KÍNH THÁNH BARTOLOMEO TÔNG ĐỒ


Đức Giê-su thấy ông Na-tha-na-en tiến về phía mình, liền nói về ông rằng: “Đây đích thật là một người Ít-ra-en, lòng dạ không có gì gian dối.”

Tin Mừng Gioan không kể danh sách nhóm 12, nhưng lại nói đến một vị được gọi khi đang ngồi trầm tư dưới gốc cây vả, đó là một kinh sư Do-thái tên là Nathanael. Mãi cho đến thế kỷ thứ XVI các học giả Thánh Kinh và thần học gia mới coi Nathanael mà Tin Mừng nhắc tới hôm nay chính là thánh Bartolomeo. Bài Tin Mừng hôm nay kể về ơn gọi của Nathanael tiệm tiến qua từng bước: Chúa thấy ông ngồi suy tư, ông được người đến trước giới thiệu, ông đến gặp Chúa và theo Người. Đó cũng là hành trình ơn gọi của mỗi người chúng ta:
- Chúa thấy ta trước: “Trước khi Philipphe gọi ngươi dưới gốc cây và thì Ta đã thấy ngươi”: Thiên Chúa nhìn thấy chúng ta trước cả khi chúng ta tìm kiếm người. Mọi việc chúng ta làm dù ở đâu và lúc nào Chúa đều thấu tỏ. Nathanael dù có đức tin chưa trọn hảo nơi đạo cũ, nhưng với tấm lòng không gian dối và khát khao tìm chân lý, nên Chúa đã gọi ông theo làm môn đệ Người. Tuy nhiên, cách thế Chúa Giêsu gọi Nathanael không phải cách trực tiếp mà qua một trung gian là thánh Philipphe dẫn Nathanael đến cho Người.

- Cần người giới thiệu: Ơn gọi làm Kitô hữu hay ơn gọi tu trì, đôi khi được Chúa gọi cách trực tiếp qua sự thôi thúc trong lòng, nhưng có lúc cũng cần đến những người khôn ngoan, những người đã đi trước, cha xứ… hướng dẫn và giới thiệu chúng ta đến với đạo hay đến với đời tu. Cũng như thánh Philipphê khi đã gặp được Chúa, thánh nhân đã đi giới thiệu cho Nathanael và dẫn Nathanael đến gặp Chúa; chúng ta cũng vậy, sứ vụ của mọi Kitô hữu chúng ta là truyền giáo cho bất cứ những ai chưa nhận biết Chúa, giới thiệu về Chúa cho họ và đưa họ đến với đức tin.

- “Hãy đến mà xem”: Việc biết Chúa không phải là chuyện bàng quang, không thèm gia nhập đạo; theo đạo không phải là dửng dưng không quan tâm đến việc đạo đức, tham dự thánh lễ và cầu nguyện với Chúa; việc trở nên bạn hữu của Chúa không phải chỉ là chuyện nghe nói về Người… Nhưng cần sự gặp gỡ giữa ta với Chúa, không ai giữ đạo thay cho ta được, không ai tu thay cho chúng ta được, không ai đền tội hay lập công cho chúng ta được… Vì thế, cần một sự “đến mà xem” nghĩa là phải đến gặp gỡ Chúa qua các bí tích và đời sống đạo để được Người cứu độ.

******

Lạy Chúa, để gặp được Ngài, xin cho chúng con luôn biết suy niệm Thánh Kinh và đến gặp Chúa qua các Bí tích, nhất là Bí Thánh Thể, hầu chúng con trở dám bước ra khỏi cái tôi thành kiến của mình và được biến đổi trở nên người môn đệ đích thực của Chúa. Amen.

Thứ Ba, 22 tháng 8, 2017

THỨ TƯ TUẦN 20 THƯỜNG NIÊN


Trình thuật tin mừng hôm nay là cả một câu chuyện về tình yêu và lòng thương xót của Thiên chúa. Cho dù bạn là ai, tuổi tác thế nào, địa vị ra sao, tài năng vượt trội hay hạn chế, sức khỏe dồi dào hay suy kiệt, bạn vẫn nhận được lời mời gọi của thiên Chúa Hãy vào làm vườn nho cho ta.” Vì thế không bao giờ là quá muộn màng để chúng ta có thể làm việc cho Chúa, và đồng thời bất cứ lúc nào chúng ta cũng có cơ hội để làm việc cho Người với một phần thưởng gấp trăm luôn sẵn sàng chờ đợi để trao ban cho chúng ta. Những ai đã từng thất nghiệp hẳn sẽ cảm được một niềm vui lớn lao như thế nào khi nghe tin mình được tuyển dụng, có được việc làm với một mức lương hậu hĩnh . Vì vậy, ‘Đi làm vườn nho cho Chúa’ là một lời mời gọi, hiệu triệu đặc biệt các Kitô hữu sống đức tin, làm chứng nhân cho tình yêu của Thiên Chúa trong gia đình, tại giáo xứ, và ở những nơi chúng ta hiện diện để danh Chúa được ‘rạng rỡ vinh quang’. Đồng thời chúng ta tin rằng ‘lương bổng’ Thiên Chúa ban cho chúng ta sẽ luôn dư dật. Vì thế, bạn và tôi còn chần chờ lưỡng lự gì nữa trước lời mời gọi đi ‘làm vườn nho’ cho Chúa. Hôm nay, chúng ta đang được sống trong Giáo Hội của Chúa, là chúng ta được sống trong tình thương của Chúa, và bảo đảm sự sống đời đời. Vì thế, chúng ta hãy luôn tin tưởng vào tình thương của Chúa để trung tín theo Chúa đến cùng. Chúng ta hãy cố gắng ‘làm vườn nho cho Chúa’ bằng cách sống theo Lời Chúa, đón nhận nguồn ân sủng là các bí tích, đặc biệt là bí tích Thánh Thể, bảo đảm cho chúng ta sự sống vĩnh cửu mai sau.

Thật vậy, Thiên Chúa không bao giờ chê bỏ những thiện chí và cố gắng của chúng ta và Ngài luôn đưa tay ra cho chúng ta nắm lấy để cứu vớt, để đỡ nâng. Đồng thời đến lượt chúng ta, chúng ta cũng hãy đưa tay ra cho những anh em đồng loại để nâng đỡ, cảm thông, sẻ chia với một tình yêu không tính toán. Thiên Chúa là Đấng công bình, nhưng sự công bình của Ngài là sự công bình của tình yêu thương xót. Có lẽ chúng ta sẽ không so đo khi một người thân yêu của chúng ta đang có nguy cơ lâm vào cảnh thất nghiệp, nhưng lại được nhận vào làm việc cùng chúng ta, với một mức lương như chúng ta, mà trái lại chúng ta sẽ vui mừng khôn xiết cho họ. Cũng thế, trong ‘vườn nho’ yêu thương của Thiên Chúa sẽ không có chỗ cho sự so đo tính toán, nhưng hoàn toàn là một tình yêu vô vị lợi. Nếu ta tự mãn về lòng ‘đạo đức’ hay sức lực, tài năng của mình cống hiến cho Giáo hội thì hãy coi chừng, vì Chúa cảnh báo: Thế là những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu, còn những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót.” (Mt 20,16a) Vì vậy chúng ta hãy quảng đại làm việc cho Chúa với hết khả năng của mình để Giáo hội – ‘Vườn nho của Chúa’ sinh nhiều hoa trái tốt lành mà không so đo tính toán, còn mọi sự khác Người sẽ ban cho sau. Quả thế, chúng ta là những người thợ vinh dự được Thiên Chúa mời gọi vào vườn nho Giáo hội, có người được vinh dự làm con Thiên Chúa ngay từ lúc cha mẹ đem đến rửa tội (buổi sáng), có người được tham gia lớp dự tòng hoặc trở lại khi xây dựng hôn nhân (giờ thứ 9 - trưa), có người trở lại lúc tuổi già bệnh tật (giờ thứ 11 - chập tối), nhưng có người được ơn trở lại lúc hấp hối (giờ phút chót)… nhưng phần thưởng chung cho mọi người là cùng một Đức Tin, cùng một Phép Rửa, một Thánh Thần, một ơn Cứu Rỗi, một Nước Trời. Người gia nhập đạo tin nhận Chúa từ lúc khởi đầu hay giờ lâm chung thì cùng chung một ơn Cứu Độ là Chúa Giêsu Kitô, cùng chung một Thiên Đàng và cùng chiêm ngưỡng một Thiên Chúa duy nhất. Đó là ý nghĩa “một đồng” cho mọi thành phần dân Chúa khi làm con Giáo Hội, con dân Nước Trời. Thật vậy , Thiên Chúa đối xử với chúng ta không theo sự công bình của chúng ta, vì công trạng chúng ta chẳng là gì so với những tội lỗi xúc phạm đến sự chí thánh của Thiên Chúa, và vì “nếu Chúa chấp tội thì nào ai rỗi được?”. Trái lại, tất cả chúng ta được hưởng ơn cứu chuộc không phải do công trạng chúng ta giữ đạo, mà là do Lòng Tốt của Người.

 ******

Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn ý thức rằng, mọi ân huệ là đến từ lòng yêu thương của Chúa chứ không do công trạng của chúng con, để chúng con luôn biết tri ân cảm tạ Chúa và không kiêu căng tự phụ hay ghanh tỵ với tha nhân. Amen

Thứ Hai, 21 tháng 8, 2017

LỄ ĐỨC MARIA TRINH NỮ VƯƠNG


Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà. (Lc 1, 28)

Bài Tin Mừng của lễ Đức Maria Trinh Nữ Vương hôm nay làm nổi bật lên với ba nét đẹp của Đức Maria là Đấng đầy ân sủng, là nữ tỳ khiêm hạ và lời đáp trả “xin vâng”:

1. Đặc trưng đầy ân sủng
Nhờ ân sủng sung mãn của Người Con chí ái, dựa vào công nghiệp cứu độ của Đấng trở thành con của mình, Đức Maria đã được gìn giữ khỏi mọi tỳ ố của nguyên tội. Như thế, ngay từ giây phút đầu tiên thành thai, ngay lúc khởi đầu hiện hữu, Đức Maria thuộc về Đức Kitô, được thông phần vào ân sủng cứu độ và thánh hoá, và vào tình yêu xuất phát từ Người Con yêu dấu của Chúa Cha, Đấng qua mầu nhiệm Nhập Thể đã trở thành Con của Mẹ. Vì thế, trên bình diện ân sủng, nghĩa là việc tham dự vào bản tính thần linh, Đức Maria, nhờ Chúa Thánh Thần, nhận lãnh sự sống từ Người Con mà Mẹ sinh ra, và Đức Maria đón nhận “sự sống mới” này cách tràn đầy, thích ứng với tình yêu của Con dành cho Mẹ- và thích ứng với phẩm giá Mẹ Thiên Chúa- nên thiên thần đã gọi Mẹ lúc truyền tin là “Đấng đầy ân sủng”

2. Nữ tỳ khiêm hạ
Đức Maria muốn sống đúng ơn gọi của mình trước Thiên Chúa. Đó là ơn gọi của người nữ tỳ như Mẹ đã đáp lại lời thiên sứ truyền tin. Chính sự khiêm hạ trước Thiên Chúa và loài người mà Đức Maria đã lôi cuốn tình yêu Thiên Chúa. Có thể nói, dù vô tội, nhưng Đức Maria là người khiêm tốn nhất trong các thụ tạo của Thiên Chúa. Trong giây phút hệ trọng nhất của sự truyền tin, Đức Maria đã làm hài lòng Thiên Chúa ngay khi Người được tán tụng, Người liền tuyên xưng mình chỉ là tôi tớ của Thiên Chúa“Này tôi là nữ tỳ của Chúa” (Lc 1, 38a).

3, Đặc trưng vâng phục (fiat)
Lời “xin vâng” không chỉ nói lên sự khiêm nhường và vâng phục cách đơn thuần, nhưng còn hơn thế nữa, Người xác tín và hoàn toàn đồng ý với chương trình của Thiên Chúa, nghĩa là “ngay bây giờ sẽ thụ thai”, mà Giuse không biết gì cả. Khi chấp nhận chương trình của Thiên Chúa, thụ thai để làm Mẹ Đấng Cứu Độ, Đức Maria biết rất rõ sự nguy hiểm đang chờ đón mình là có thể mất mạng vì luật Môsê sẽ ném đá thiếu nữ đã đính hôn mà có thai ngoài hôn nhân (x. Đnl 22, 22- 23). Tiếng “xin vâng” là một tiếng can đảm vâng phục, tin tưởng phó thác cả mạng sống vào tay Thiên Chúa và tiếng “xin vâng” đó sẽ theo suốt cuộc đời của Đức Maria cho đến cây thập giá. Âm thầm chấp nhận tất cả, vì chương trình của Thiên Chúa.

*********

Lạy Mẹ Maria, toàn cảnh của bài Tin Mừng chúng con vừa suy niệm hôm nay gói gọn trong hai chữ “xin vâng” mà Mẹ đã sống trọn cuộc đời vâng theo ý Chúa, xin cho chúng con luôn biết xin vâng như Mẹ để trong mọi sự chúng con cũng luôn biết thuận theo ý Chúa trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời, để mai ngày chúng con cũng được cùng với mẹ chiêm ngưỡng tôn nhan Chúa. Amen.

Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

THỨ HAI TUẦN 20 THƯỜNG NIÊN


“Chỉ có một Đấng tốt lành mà thôi… Nếu anh muốn vào cõi sống, thì hãy giữ các điều răn… và nếu muốn nên hoàn thiện, hãy bán tài sản, đem cho người nghèo.” (Mt 9,17.21)

Khát vọng lớn nhất của con người là được sống hạnh phúc và sống trường thọ. Vì thế người ta đã phải vất vả tìm kiếm một bí quyết, một phương thuốc để được trường sinh bất tử. Với khát vọng sâu xa ấy, người thanh niên trong Tin Mừng hôm nay đã đến xin Chúa Giêsu chỉ cho một phương cách phải làm gì để tận hưởng sự sống đời đời. Và trước những của ải của Chúa Giêsu, anh ta đã vượt qua mọi cửa ải, chỉ vướng mắc ở cửa ải cuối cùng. Khi Chúa Giêsu đề nghị anh tiến thêm một bước nữa để nên hoàn thiện, là hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo, rồi đi theo Ngài, thì anh đã chùn chân lại. Anh đã đánh mất dịp may đạt tới lằn ranh chiến thắng và đành bỏ cuộc ra đi. Anh “buồn rầu bỏ đi, vì anh có nhiều của cải”.

Thái độ của người thanh niên cho thấy, của cải như một thứ keo dính đeo bám vào con người khiến họ không thể rời xa được, “đồng tiền đi liền khúc ruột” là thế. Của cải tự nó không có gì là xấu, nhưng vì con người bị mê hoặc và tôn thờ nó như một thứ thần thánh, nó có sức lôi cuốn mãnh liệt, là vật cản vô hình khiến người ta không đến được với sự sống đời đời. Của cải có sức trói buộc khiến người ta mất ăn mất ngủ, mất cả mạng sống và linh hồn. Nếu như anh thanh niên không có nhiều của cải, chắc hẳn mọi chuyện đã trót lọt cho anh rồi. Từ đó, ta thấy sự quyến luyến của cải ghê gớm dường nào và nó phá bĩnh người ta đến là dường nào. Thế nên, lắng nghe Tin Mừng hôm nay, có lẽ, chúng ta cảm thấy buồn và tiếc thay cho anh thanh niên, nhưng cũng cần khóc thương cho số phận mỗi người chúng ta. Bởi mỗi người chúng ta ai cũng mang thân phận yếu đuối nên ai cũng mang trên mình những vật cản ngăn cản bước chân chúng ta trên hành trình tiến về quê trời, vật cản đó có thể là danh vọng, tiền bạc, đam mê xác thịt, những thú vui… Chúng ta đã đặt lầm bậc thang giá trị: đặt Thiên Chúa dưới những đam mê vô bổ và độc hại đó. Thiên Chúa dựng nên mọi sự để chúng ta cai trị và làm bá chủ chúng, nhưng chúng ta lại tự nguyện làm nô lệ cho những ảo ảnh, phù phiếm. Vậy, xin Chúa cho mỗi người chúng ta có được can đảm của người thanh niên, trong đoạn đường tuân thủ luật Chúa và can đảm hơn anh, trong đoạn đường sau, là từ bỏ mọi sự, đặc biệt là của cải để chúng ta sẽ có được một kho tàng lớn lao là nước Trời.

Đôi lúc chúng ta cũng có thái độ giống người thanh niên quyến luyến và nô lệ cho tiền bạc mà từ chối kho tàng Nước Trời. Sống trong một xã hội đề cao sự hưởng thụ, con người bị cuốn hút vào cơn lốc của tiền bạc. Mọi người tranh thủ làm giàu, điên cuồng hưởng thụ nhanh chóng và cũng gánh chịu nhiều nỗi thất vọng ê chề. Trước thái độ ấy, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hãy sử dụng tiền bạc cho đúng mục đích, hãy ưu tiên cho việc tìm kiếm hạnh phúc Nước Trời. Niềm tin Kitô giáo dạy chúng ta rằng: tất cả những gì chúng ta đang có như tiền bạc, thời gian, tài năng và ngay cả tội lỗi đều do ân sủng Thiên Chúa ban. Người là Đấng quảng đại hào phóng đã ban cho chúng ta đấu đủ lượng đã dằn đã lắc. Những ân huệ Thiên Chúa ban để chúng ta sử dụng và mưu ích cho người khác. Khi đi theo Chúa trên con đường trọn lành, đòi hỏi chúng ta phải có thái độ dứt khoát, từ bỏ mọi sự quyến luyến của tiền bạc và sống nghèo khó theo tinh thần Phúc Âm. Một khi đã trút bỏ hết sự bảo đảm vật chất thế gian, chúng ta mới phó thác trong bàn tay yêu thương của Thiên Chúa. 

*******

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã sinh xuống trần gian để thông chia mọi niềm vui nỗi buồn của con người, xin cho chúng con ý thức hồng ân lớn lao được làm người và làm con cái Chúa, biết chọn Chúa làm gia nghiệp và lẽ sống cho cuộc đời mình, biết yêu thích đi trên con đường hẹp, con đường của từ bỏ. Xin che chở chúng con bằng những ân sủng và giúp chúng con cảm nhận được tình thương bao la của Chúa mà vươn lên vui sống và đi trọn con đường Chúa đã mời gọi. Amen.

Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2017

CHÚA NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN. Năm A


Này bà, lòng tin của bà mạnh thật. Bà muốn sao thì sẽ được vậy. (Mt 15, 28)

Bài Tin Mừng hôm nay kể việc Chúa Giêsu mở rộng việc truyền giáo xuống miền duyên hải - địa hạt Tia và Siđôn. Tại đây, Người gặp một người đàn bà ngoại giáo đến xin người trừ quỷ cho con gái của bà. Người đàn bà dân ngoại miền Canaan được thánh Matthêu kể hôm nay, đã có đức tin rất mạnh, cho dù bà bị coi như chó con (kiểu nói miệt thị của người Do thái dành cho dân ngoại đạo), nhưng bà vẫn không nao núng. Bà đã bất chấp mọi rào cản, mọi ngăn cách... của sự kỳ thị đó, bà can đảm tiến đến với Chúa Giêsu, bằng một tình thương của người mẹ, bằng một niềm tin son sắt vào Đấng có quyền ban cho  điều bà mong ước... Và kết quả bà đã nhận được là lời khen ngợi của Chúa Giêsu và nhận được lòng thương xót của Thiên Chúa. Chúa đã cho con bà  được giải thoát khỏi quỷ ám: “Này bà, lòng tin của bà lớn thật. Bà muốn sao thì sẽ được như vậy. Từ giờ đó, con gái bà được khỏi” (Mt 15, 28). Quả đúng là niềm tin có sức mạnh phi thường thật! Người đàn bà ngoại giáo đã dùng “vũ khí” là niềm tin của bà để đến với Chúa Giêsu, nại đến lòng thương xót của Ngài để xóa tan những “định kiến” của người khác đang nhìn mình với vẻ miệt thị. Bà đã chấp nhận sự khinh miệt đau đớn đó để đổi lấy niềm tin vào Thiên Chúa tình yêu, Thiên Chúa là Đấng quyền lực tuyệt đối ban ơn cứu thoát cho con gái của bà, cho chính bà và có khi cho cả gia đình bà nữa.

So sánh giữa người đàn bà ngoại giáo và Phêrô, chúng ta thấy khác biệt rất rõ về niềm tin: 

Phêrô là một dấu chứng để ta có kinh nghiệm về hậu quả của người kém tin; vì kém tin, ông đã bị chao đảo, ngả nghiêng trên mặt biển, ông như kinh hoàng bạt vía, phải kêu đến danh Giêsu cứu giúp ông. Nhờ cậy dựa vào Đấng quyền lực tuyệt đối là Đức Giêsu, qua lời van xin đầy thảm thương: Lạy Ngài, xin cứu con” (Mt 14, 31), Phêrô đã được Chúa cầm tay và đưa lên thuyền an toàn cùng với các môn đệ khác cũng đang bị lao đao, vất vưởng trên con thuyền giữa sóng biển.

Người đàn bà ngoại giáo có thể nói được là hơn Phêrô về niềm tin. Nhưng bà còn có thêm các nhân đức khác nữa: luôn cậy dựa vào Thiên Chúa, chịu đựng mọi nghi kỵ, bất chấp rào cản ngăn cách giữa “tôn giáo và “vô đạo” để kêu đến danh Giêsu: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi” (Mt 15, 25). Lại nữa,  xác tín mạnh mẽ vào quyền năng và vào lòng tốt của Chúa Giêsu, cùng với tình yêu mãnh liệt đối với đứa con gái khốn khổ, chính là những yếu tố chính yếu làm cho người đàn bà ngoại giáo thành công trong lời cầu nguyện tha thiết của mình. Nhờ vậy, bà đã được Chúa đoái thương nhìn đến và ban ơn. Con gái của bà và chính bà đã được cứu.

Trong thực tế cuộc sống, lắm lúc tưởng chừng như Thiên Chúa “phớt lờ” khi làm như “thinh lặng” không quan tâm gì đến lời van xin và tình cảnh bi đát của chúng ta. Nhưng có thể đó là vì Thiên Chúa đang muốn dẫn chúng ta đến một chân trời mới, lớn lao và thực chất có giá trị hơn hẳn những gì chúng ta xin mà chúng ta không thể hiểu được, ước gì khi gặp những tình cảnh như vậy, chúng ta có được niềm tin như người đàn bà Canaan – ngoại giáo trong bài Tin Mừng hôm nay. Noi gương người đàn bà dân ngoại miền Canaan, chúng ta hãy sống với một đức tin kiên vững và kiên trì trong cầu nguyện... để được Chúa xót thương và thi ân giáng phúc không những chỉ cho riêng ta mà còn cho cả nhân loại nữa.

*****

Lạy Chúa xin ban cho mọi người chúng con có một đức tin vững chắc, luôn trung thành với Chúa, luôn tin tưởng cậy trông vào Chúa là Đấng duy nhất có quyền năng làm được mọi sự, cho dù bất cứ hoàn cảnh nào xảy đến cho chúng con. Amen

Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017

THỨ BẢY TUẦN 19 THƯỜNG NIÊN


Đức Giê-su nói: “Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là của những ai giống như chúng.” (Mt 19, 14)

Bài Tin Mừng hôm nay kể chuyện nhiều người đem trẻ em đến để được Chúa Giêsu đặt tay chúc lành. Các môn đệ Chúa Giêsu lấy làm khó chịu, nhưng qua hình ảnh những trẻ thơ, Chúa Giêsu đã dạy các môn đệ bài học về tinh thần đón nhận Nước Thiên Chúa., và đưa ra làm mẫu mực cho những ai muốn bước vào Nước Trời.

Cám dỗ lớn nhất của con người là đam mê quyền lực, ai cũng mong muốn được ăn trên ngồi trốc, được mọi người tung hô kính trọng… để rồi từ đó làm mọi cách (cho dù là đê tiện thấp hèn) để đạt được mục đích chức quyền… Hình ảnh nên như trẻ nhỏ, nghĩa là phải biết sống tự hạ khiêm tốn, vì ai biết hạ mình xuống sẽ được tôn lên, còn ai kiêu ngạo thì tự đánh mất chính mình trong mắt mọi người. Thật vậy, hình ảnh trẻ nhỏ nói lên tính đơn sơ chân thực, trẻ nhỏ không tính toán ki bo hay những toan tính nham hiểm. Chúa cũng muốn mọi người chúng ta sống chân thành và ngay thẳng, không toan tính mưu lợi thấp hèn… Hình ảnh trẻ nhỏ còn nói lên tinh thần sống phó thác và tin tưởng nơi cha mẹ. Chúa mời gọi chúng ta biết sống đơn sơ phó thác nơi tay Chúa quan phòng. Hình ảnh trẻ nhỏ nói lên sự trong sạch, trẻ nhỏ như tờ giấy trắng, không có những đam mê xấu. Chúa cũng muốn chúng ta sống trong sạch trước mặt Người. Vâng, như trẻ em mỗi người cần phải đơn sơ chạy vào lòng của Thiên Chúa, để Ngài ôm ấp, để Ngài chở che và chúc lành. Không ngại ngần, không mắc cở, cứ đến với Chúa thôi, để rồi được sống trong đôi bàn tay ấm cúng của Thiên Chúa từ nhân, như lời Thánh Vịnh gia đã nói: “Con ẩn náu bên Ngài, Lạy Chúa”. Ngoài ra, có một điều nguy hiểm là những người trưởng thành thường hay tự ái và tự chủ quá mức, đến nỗi tất cả những gì họ muốn có trên tay, là đều phải do chính công sức và bàn tay của họ làm ra. Điều đó không hoàn toàn sai trong cuộc sống thường ngày. Nhưng đối với Nước Thiên Chúa, thì tất cả mọi người đều phải trở nên như trẻ em, để được Thiên Chúa ban tặng hạnh phúc ở trong Nước Thiên Chúa. Vì Nước Thiên Chúa không phải là một món hàng để mua và cũng không phải là cái mà con người có thể đạt được với công sức của mình. Nước Thiên Chúa chính là quà tặng nhưng không. Quà tặng này có đến tay người nhận hay không còn tùy thuộc họ có sẵn sàng đón nhận như những em bé hay không. Vì thế, điều còn lại mỗi người cần làm là hãy trở nên như trẻ em như Đức Kitô đã nói: “Thầy bảo thật anh em, nếu anh em không quay trở lại mà nên như trẻ em, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.” (Mt 18, 3) Và hãy như trẻ em biết chuẩn bị một tâm hồn sẵn sàng và cởi mở để dễ dàng đón nhận món quà Nước Thiên Chúa. Nói thì dễ, nhưng thực sự rất khó. Vì thế giới của những người trưởng thành luôn thay đổi một cách chóng mặt, và ai muốn sống còn thì phải đi tìm một chỗ đứng hẳn hoi, được mọi người coi trọng, lương cũng phải kha khá và mỗi ngày đều phải cố gắng để chứng tỏ cho mọi người thấy bản thân của mình là có giá. Mà như vậy, thì luôn phải cạnh tranh, luôn phải tìm cách này cách khác để hơn người. Nếu sống như thế thì đâu có đúng theo cách sống của trẻ nhỏ, vì vậy chẳng có mấy ai muốn mang trong mình tinh thần của con trẻ.

*******

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết trở nên bé nhỏ để chúng con dễ nghe được tiếng Chúa, để chúng con thấy được Chúa luôn hiện diện trong từng biến cố của cuộc đời chúng con. Xin cho chúng con biết được con người nhỏ bé yếu đuối của mình để biết đứng lên quay về với Chúa bằng việc từ bỏ những đam mê tật xấu, không gian dối điêu ngoa, không ghen ghét hận thù, không ích kỷ nhỏ nhen… có như vậy tâm hồn của chúng con mới được trở nên trong trắng, đơn sơ, khiêm nhường, bé nhỏ như trẻ thơ mà tin tưởng phó thác vào Tình Yêu của Chúa Quan Phòng-Người luôn chờ đợi chúng con đến với Người để dẫn dắt chúng con từng giây phút trong cuộc sống. Amen