Translate

Chủ Nhật, 9 tháng 7, 2017

THỨ HAI TUẦN 14 THƯỜNG NIÊN


Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật việc Chúa Giêsu đến nhà một vị kỳ mục để chữa cho con gái của ông được sống lại. Câu chuyện bị gián đoạn bởi trên đường đi xảy ra việc xuất hiện một phụ nữ bị bệnh băng huyết lẻn vào đám đông vây quanh Chúa Giêsu để chạm và Người. Xuyên suốt tường thuật nổi bật lên chứng từ niềm tin của hai nhân vật và Chúa Giêsu đã ra tay thực hiện điều họ ao ước bởi niềm tin của họ.

Có thể nói rằng, đứng trước những đau khổ của sự chết, của bệnh tật Đức Giêsu đã tỏ cho nhân loại thấy tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa, Ngài khai mở một thời đại mà bệnh tật và sự chết sẽ bị khuất phục bởi tình yêu. Tình yêu đó trước hết là tình yêu của một người cha đối với đứa con gái bé bỏng của mình. Chắc hẳn vị kỳ mục này đã từng nghe nói hay chính ông cũng đã chứng kiến những phép lạ mà Chúa Giêsu đã làm, ông đã từng ngưỡng mộ Đức Giêsu và nhất là ông luôn tin vào Ngài. Vì vậy ông đã đến với Ngài và nói: Con gái tôi vừa mới chết, nhưng xin Ngài đến đặt tay lên cháu là nó sẽ sống”. Ông trình bày với Chúa về nỗi khổ tâm của mình, về cái chết mà chính con gái ông đang phải đối diện. Tình yêu đó cũng chính là tình yêu của Đức Giêsu đối với cô con gái  bé bỏng của viên kỳ mục kia: “Nghe ông nói thế, Đức Giêsu liền đứng dậy đi theo ông ấy” không một chút đắn đo và Ngài đã cho cô bé sống lại: “Người đi vào, cầm lấy tay con bé, nó liền trỗi dậy”. Trước những biến cố của cuộc đời, chúng ta đừng ngại ngần mà hãy mau mắn tìm đến với Chúa Giêsu qua các bí tích và qua Thánh lễ hàng ngày. Nơi đó Chúa Giêsu sẵn sàng lắng nghe chúng ta thổ lộ về những biến cố đã và đang xảy ra trong cuộc đời chúng ta; Nơi đó nguồn mạch của ân sủng và tình yêu luôn hiện hữu, sẵn sàng tuôn đổ xuống trên cuộc đời chúng ta và trên những người chúng ta cầu xin. Tình yêu tiếp đến là tình yêu dành cho người đàn bà bị băng huyết. Hành động của người đàn bà bị băng huyết đã mười hai năm là một hành động đầy lòng tin tưởng. Thật ngạc nhiên với lối suy nghĩ của bà, bà biết Chúa luôn thấu hiểu những tâm tư thầm kín của mình, bà tin rằng Chúa sẽ chữa lành cho bà: Tôi chỉ cần sờ được vào tua áo của Người thôi là sẽ được cứu!”. Bà đến với Chúa với tâm tình của một người con, chẳng cần nói gì Chúa cũng biết những nhu cầu của mình. Bà mon men đến gần Ngài, đụng chạm đến Ngài và bà được cứu thật: “Này con, cứ yên tâm, lòng tin của con đã cứu chữa con”. Người đàn bà được chữa lành bởi lòng tin của bà thật sự đụng chạm đến tình yêu của Chúa. Chúng ta được nuôi dưỡng và lớn lên mỗi ngày trong đời sống đức tin, nhưng nhiều lúc chúng ta chưa thật sự tin tưởng vào Chúa, chúng ta hãy gác lại mọi thứ công việc để đến với Chúa như người đàn bà kia. Chỉ cần tìm đến và hiện diện bên Chúa thôi; hãy tìm cách “sờ” vào Người để Người xoa dịu những nỗi đau của ta.

Hai trường hợp trong bản văn Tin Mừng hôm nay giới thiệu hai cách Đức Giêsu đến với con người: người phụ nữ kia tìm cách để đến với Chúa, còn em bé kia được Đức Giêsu đến tận nơi sau khi được ông bố của cô bé, một viên kỳ mục, giới thiệu và dẫn đường. Đó cũng là cách mà mỗi người chúng ta được mời gọi thi hành, chúng ta tìm đến với Chúa để được Chúa chữa lành và cũng  là để được thừa hưởng lòng thương xót của Chúa, đồng thời với tư cách là thừa sai của lòng thương xót chúng ta cũng được mời gọi giới thiệu Chúa người khác để Chúa đến với họ và cũng được chính Chúa chạm vào bằng tình yêu và lòng thương xót của Ngài.

******

Lạy Chúa, xin cho chúng con can đảm bước theo Chúa giữa những thử thách đau thương của cuộc đời. Xin cũng cho chúng con biết năng chạy đến với bí tích hòa giải để được Chúa chữa lành bệnh tật thiêng liêng trong tâm hồn chúng con. Amen

Thứ Bảy, 8 tháng 7, 2017

CHÚA NHẬT 14 THƯỜNG NIÊN, NĂM A


Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.(Mt 11, 28)

Sau một tuần vất vả lo toan với những công việc lao động, cùng với những khó khăn mệt mỏi trong các tương giao gia đình và xã hội, mọi Kitô hữu chúng ta lại đến với Chúa trong ngày Chúa Nhật để tìm nguồn sức mạnh từ nơi Chúa. Thật vậy, con người ngày nay dường như bị cuốn hút vào công việc, mệt mỏi vì cơm áo gạo tiền, khiến họ không còn thời gian cho mình và cho Chúa. Sức ép của xã hội khiến cho nhiều người dường như không có ngày nghỉ, họ mệt mỏi rã rời vì công việc và cuộc sống. Bên cạnh sự mệt mỏi rã rời thể xác, nhiều người còn bị mệt mỏi trong tâm hồn. Họ đang phải mang một tâm trạng đau đớn buồn phiền, nặng nề vì bất an, vì gia đình. Sự mệt mỏi vì lo toan, sự nặng nề vì bất an trong tâm hồn, khiến cho mệt mỏi nhiều hơn sự mệt mỏi về thể xác. Sự mệt mỏi về thể xác có thể được phục hồi sau một hai ngày nghỉ ngơi, nhưng sự mệt mỏi trong tâm hồn khiến cho nhiều người mất ăn mất ngủ, mệt mỏi kéo dài.
Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu kêu gọi chúng ta hãy đến với Người để được nâng đỡ bổ sức. Lời mời gọi này như lời mời của một người cha dành cho con: Hãy đến với tôi, hỡi những ai mang gánh nặng nề, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Ngài mời gọi: Hãy đến với tôi, tôi sẽ nâng đỡ bổ sức cho. Chúa không hứa sẽ cất gánh nặng cuộc sống khiến cho con người không phải lo toan, nhưng Chúa hứa sẽ cho nghỉ ngơi và sẽ bồi bổ sức lực để ta có thể giải quyết được những khó khăn trong cuộc sống và thêm sức mạnh để chúng ta bước đi trong niềm vui và bình an. Chúa muốn chia sẻ với mỗi chúng ta, với điều kiện, là chúng ta đến với Chúa và dám trút gánh nặng cuộc đời cho Chúa. Chúa muốn lắng nghe lời tâm sự của mỗi người. Giống như cha mẹ có thể nhìn thấu nỗi đau khổ từ trong ánh mắt con cái, nhưng vẫn muốn con cái đến sà vào lòng mẹ cha, tâm sự và kể cho cha mẹ nghe nỗi lòng của mình. Thiên Chúa cũng như thế, Ngài muốn giang rộng đôi tay để ôm chúng vào lòng, truyền cho chúng ta hơi ấm và sức mạnh của tình thương, Ngài sẽ cảm thông và tha thứ chữa lành các vết thương trong tâm hồn, Ngài sẽ cùng đồng hành với ta cùng chia sẻ niềm vui nỗi buồn với ta.

Ngoài ra, đến với Chúa còn để học nơi Chúa sự hiền lành và khiêm nhường thật trong lòng. Hiền lành và khiêm nhường không có nghĩa là sống ngu ngơ khờ dại, nhưng khiêm nhường là biết mình và dám sống thật với con người của mình, không tô vẽ giả tạo. Khiêm nhường không phải là coi thường khả năng hoặc phẩm giá của mình nhưng là sẵn sàng đem hết khả năng của mình để cống hiến và phục vụ người khác, là biết đặt phẩm giá của mình ngang hàng với người khác. Khiêm nhường còn là dám mở lòng ra để cho Chúa thấy sự thiếu thốn và bất toàn của mình để Chúa lấp đầy và tha thứ, chữa lành. Cũng vậy, hiền lành không có nghĩa là nhắm mắt làm ngơ trước sự ác, sự dữ hoặc trước cái sai, nhưng là biết dẹp bỏ sự nóng giận tự ái, cư xử với nhau bằng lòng xót thương. Hiền lành để không dùng ác báo ác, không trả thù trả miếng, nhưng biết sống quảng đại và tha thứ cho những người xúc phạm, làm tổn thương mình.

*****

Lạy Chúa, xin dạy chúng con sống khiêm nhường và hiền lành trong trường học yêu thương của Chúa. Xin dạy chúng con luôn biết cho đi mà không tính toán và cũng chẳng bao giờ đòi hỏi quyền lợi. Xin dạy chúng con biết quên mình khi phục vụ, để phần lợi luôn thuộc về anh em , để Chúa được biết đến và lớn lên; còn chính chúng con “phải nhỏ lại”.Amen.

Thứ Sáu, 7 tháng 7, 2017

THỨ BẢY TUẦN 13 THƯỜNG NIÊN


Nhưng rượu mới thì đổ vào bầu mới: thế là giữ được cả hai. (Mt 9, 17b)

Có nhiều lúc trong cuộc sống, chúng ta thường làm những việc vô lý, làm theo thói quen, không ý nghĩa, không mục đích song lại cứ cho là mình đúng, nhiều người lại lấy thói quen của mình để chỉ trích phê bình người khác, khi thấy họ làm hoặc sống không giống mình, khác thói quen của mình. Cũng thế, trong bài Tin Mừng hôm nay, các môn đệ của Gioan đã lên tiếng chỉ trích các môn đệ của Chúa Giêsu: “Tại sao môn đệ của Gioan ăn chay, còn môn đệ của ông Giêsu lại không ăn chay? ” Các môn đệ của Gioan chỉ trích môn đệ của Đức Giêsu chỉ vì thấy họ không ăn chay giống mình, còn mình ăn chay để làm gì thì không biết. Bấy giờ Chúa Giêsu dùng ba hình ảnh để giải thích cho họ hiểu rõ tinh thần của việc giữ luật ăn chay.

Thứ nhất: Hình ảnh tiệc cưới:“Chẳng lẽ khách dự tiệc cưới lại có thể ăn chay, khi chàng rể còn ở với họ”. Khi khẳng định điều này, Chúa Giêsu không trực tiếp trả lời câu hỏi nhưng Người so sánh việc giữ chay giống như niềm vui của thực khách khi dự tiệc cưới. Một lần nữa Thánh sử Matthêu nhấn mạnh về thời Cứu Độ đó là lúc Thiên Chúa thực hiện lời hứa ban niềm vui và hạnh phúc cho muôn dân. Chúa Giêsu đến khai mạc thời cánh chung, mở ra chân trời mới đầy hy vọng. Khi có Chúa Giêsu hiện diện, các môn đệ sẽ tận hưởng được niềm vui và còn lan tỏa niềm vui ấy cho mọi người nên họ sẽ không ăn chay.

Thứ hai: hình ảnh rượu chứa trong bầu da. Chúa Giêsu dùng hình ảnh rất quen thuộc về cách chứa rượu của người Do thái. Nếu rượu cũ đổ vào bầu da mới, rượu lên men và thải ra lượng khí carbon độc hại, túi da sẽ rách và rượu chảy ra ngoài. Trái lại rượu mới phải chứa trong bầu da mới vì da mới có tính đàn hồi nên sẽ không bị rách.

Thứ ba: hình ảnh vá áo. Chúa Giêsu dùng hình ảnh một người lấy vải mới vá vào áo cũ, miếng vải mới làm áo dúm lại, và chỗ rách lại càng rách to hơn. Với lối nói so sánh bằng hình ảnh, Chúa Giêsu muốn mời gọi chúng ta cần có một tư tưởng mới, một cái nhìn cởi mở thì mới hiểu được những việc Chúa làm, hiểu được những giá trị của Tin Mừng. Có thể nói đây là một cuộc cách mạng lề luật giúp người ta không bị héo mòn trong mớ luật nặng nề để vươn lên tầm cao mới của tình yêu mến. Việc ăn chay, đi lễ, đọc thiên kinh vạn quyển mà thiếu đức ái thì chẳng có ích gì. Nếu giữ luật mà trong lòng còn chất chứa lòng hận thù ghen ghét, đối xử bất công với người khác thì việc ăn chay cũng chỉ là thái độ giả hình.

Qua ba hình ảnh tiệc cưới, bầu rượu và việc vá áo, Chúa Giêsu muốn các môn đệ tiến xa hơn trong việc giữ luật để đi vào sự kết hợp thâm sâu thân tình với Thiên Chúa, thao thức kiếm tìm ý nghĩa đích thực của Tin Mừng giữa những điều luật buộc phải giữ. “Rượu mới, bầu cũng phải mới”, cái “mới” ở đây không phá bỏ cái “cũ” nhưng đã được chắt lọc từ sự tinh hoa của cái cũ. Tin Mừng của Chúa phải được đón nhận bằng tất cả lòng quảng đại và yêu mến. Nếu luật cũ là “mắt đền mắt, răng đền răng” thì luật mới phải vượt lên sự hiềm thù đền trả 1-1 là “nếu bị ai vả má bên phải thì hãy giơ cả má bên trái ra nữa. Nếu ai muốn lấy áo trong của anh thì hãy để cho nó lấy cả áo ngoài. Nếu có người bắt anh đi một dặm thì hãy đi với người ấy hai dặm. Ai xin thì hãy cho; ai muốn vay mượn thì đừng ngoảnh mặt đi” (Mt 5, 39-42). Nếu luật cũ là phải trả thù thì luật mới là biến thù thành bạn. Nếu luật cũ khi ăn chay là sống trong than van khóc lóc, tiếc thương “một thời vàng son đã qua” thì luật mới là sống trong niềm tin và hy vọng, là cất đi chiếc khăn tang u buồn, là mặc áo mới, xức dầu thơm trên đầu... Thời ăn chay chính là lúc chờ đợi. Khi đã gặp được Đức Lang Quân lòng chúng ta sẽ vui mừng hớn hở, sẽ không còn bị lệ thuộc vào luật lệ mà quảng đại hiến thân cho Chúa và dấn thân cho sứ vụ loan báo Tin Mừng.

*****

Lạy Chúa! Xin cho chúng con được biến đổi nên những người biết lắng nghe những gợi hứng của Chúa Thánh Thần mà có thái độ sống đạo linh hoạt, phù hợp với chân lý đức tin và đạo hiếu con người. Xin tình yêu Thiên Chúa thánh hóa con tim và mọi suy nghĩ của chúng con, để mỗi ngày chúng con khám phá ra vẻ đẹp của Thiên Chúa chan hòa nơi những người xung quanh, để mỗi ngày chúng con sống tin yêu phó thác, quảng đại dấn thân làm chứng cho Tin Mừng. Amen!

Thứ Năm, 6 tháng 7, 2017

THỨ SÁU TUẦN 13 THƯỜNG NIÊN


Vì tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi (Mt 9, 13)

Bài Tin Mừng hôm nay nhắc tới cách chọn gọi của Chúa Giêsu luôn xảy đến tại nơi người được gọi đang sinh sống và đồng bàn với những người tội lỗi để cứu độ họ. Chúa gọi các tông đồ nơi bờ biển, dưới cây vả… và hôm nay gọi Matthêu khi ông còn ngồi nơi bàn giấy thu thuế, rồi sau đó về nhà tiệc tùng với “tân môn đệ”. Tiếng gọi của Ngài đậm tình thân ái, tràn sự cảm thông, mênh mông nghĩa tình của Vị Thiên Chúa làm người đi giữa cuộc đời. Trên hành trình dương thế, Chúa Giêsu cảm thấu, hiểu sâu tất cả những bềnh bồng trôi nổi của kiếp nhân sinh cũng như sự trì kéo của phận người dòn mỏng. Ngài thương lắm những ai bị đẩy ra lề xã hội, bị loại trừ, bị xa tránh như thể những con chiên bị lạc đàn, bị đuổi khỏi bầy, bị bơ vơ trơ trọi giữa bầy. Ngài đặc biệt tìm kiếm những người như thế, Ngài cất lời gọi họ thật thiết tha da diết, Ngài đến với họ, ở với họ. Thật thế, đến với Chúa, Matthêu tìm được ý nghĩa đời mình ; đến với Chúa, “bọn thu thuế và tội lỗi” tìm lại phẩm giá của người con ; đến với Chúa, ta được sống dồi dào, sống trọn vẹn, sống đời đáng sống nhờ lãnh nhận thần lực Thánh Thể và Lời hằng sống, nhờ yêu bằng trái tim của Thiên Chúa Tình Yêu, nhờ đi trên lối nẻo của Đấng là Đường và Sự Thật.

Câu chuyện ơn gọi của Matthêu lại một lần nữa khẳng định, Chúa Giêsu gọi ai thì Ngài không quan trọng đến thời điểm nào, lý lịch ra sao mà trên hết tất cả là Ngài nhìn thấy nơi họ có dám sẵn sàng bỏ hết tất cả để theo Chúa không? Ngày hôm nay, nếu bạn đang ngồi nơi bàn giấy quyền cao lương hậu, đang vui thích với công việc đầy lợi nhuận… nếu Chúa gọi bạn bước theo ơn gọi tu trì, bạn có dám bỏ lại để theo Ngài không? Khi phải lựa chọn giữa một bên là đức tin và lề luật Công Giáo và một bên là danh lợi vật chất, bạn có dám chọn Chúa không? Hay là đành “bỏ đạo” để không mất chức…?

Ngày hôm nay, Chúa cũng đang mời gọi bạn làm tông đồ cho Chúa. Thế nhưng, bạn có đáp lại lời mời gọi của Chúa cách thành tâm, thiện chí hay không, dám từ bỏ không, hay còn đang vướng víu bởi những của cải vật chất làm cho tâm hồn tôi trở nên nặng trĩu trước lời kêu gọi? Một số người được Chúa mời gọi khi còn niên thiếu, số khác được Chúa tỏ cho biết ơn gọi khi đã lớn khôn. Chúa dùng những đồng nghiệp, những liên hệ gia đình, hoặc các liên lạc xã hội để tỏ ra mục đích của Người. Chúa gọi thì không phân biệt quá khứ bạn là ai, nhưng chỉ thấy bạn từ lúc bạn bắt đầu bước theo. Nhưng, làm sao nghe được tiếng gọi ân tình của Chúa ? Làm sao ý chí ta đủ mạnh, tâm tư ta đủ sáng để dứt khoát đứng dậy, rời khỏi nơi ta đang ở để đến với Ngài ?  Hẳn sẽ rất cần nơi tôi, nơi bạn một tâm hồn khiêm tốn và thẳng thắn đủ để thấy rõ và chấp nhận thân phận tội lỗi của mình, để ý thức nhu cầu cần đến lòng xót thương hải hà của Chúa, để nhận ra sự thúc bách phải điều chỉnh lối sống, phải hoán cải, phải rời khỏi những gì ta đang bám víu mà, rất có thể đó là một suy nghĩ, một hành động, một chương trình sống, một mối tương quan, một thói quen, một cử chỉ hay thái độ nào đó. Ta cùng mở lòng đón đợi Lời Gọi Yêu Thương của Chúa trong giờ suy niệm này và sẵn sàng đáp lại tiếng Chúa.  

******

Lạy Chúa, con cảm tạ Chúa vì đã thương con và đã ban cho con nhiều dịp để canh tân đời sống.  Xin cho con có tâm hồn quảng đại của Chúa, biết vui mừng với Chúa vì người anh em đã xa lìa Chúa nay trở về. Lạy Chúa, xin tình thương đầy sức mạnh tha thứ của Chúa tác động nơi con và nơi mọi anh em. Amen.

Thứ Tư, 5 tháng 7, 2017

THỨ NĂM TUẦN 13 THƯỜNG NIÊN


Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giêsu bảo người bại liệt: Này con, cứ yên tâm, con đã được tha tội rồi (Mt 9,2b)

Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật việc Chúa Giêsu chữa bệnh cho một người bất toại, chữa lành vì lòng tin của các thân nhân và không những chữa lành phần xác mà còn tha thứ tội lỗi cho bệnh nhân.

Hình ảnh những người thân nhân khiêng người bất toại đến với Chúa, mong được Chúa chú ý đến sự khốn khổ của họ, cho thấy niềm tin vào quyền năng của Chúa Giêsu và lòng yêu thương dành cho người anh em đang phải khốn khổ vì bệnh tật. Tin Mừng nói rõ rằng, Đức Giêsu thấy họ có lòng tin, tức là thấy những người khiêng anh bại liệt có lòng tin mạnh mẽ, chứ không phải Ngài thấy lòng tin mạnh mẽ nơi anh bại liệt. Điều này cho thấy, anh bại liệt được chữa lành là nhờ lòng tin của kẻ khác.  Chúa Giêsu không chỉ thấy sự đau khổ của người bất toại, mà còn thấy lòng tin của những người khiêng anh ta đến. Đó là một sự khích lệ lớn cho chúng ta khi chúng ta cầu xin cho một ai đó, khi chúng ta trở thành trung gian nối dài tính trung gian của Đức Kitô đem Chúa đến cho họ. Điều này cho thấy tính tương giao trong niềm tin và lời cầu nguyện. Thật vậy, không thiếu những người thân chúng ta, những người cần đến sự kêu cầu của chúng ta với Chúa. Họ bất lực vì nhiều lý do không thể đến với Chúa để được chữa lành, nhất là phần linh hồn. Chính vì thế, họ cần chúng ta là những Kitô hữu, là những người con của Chúa “khiêng” (nâng họ lên) đưa họ đến với Chúa, giúp họ vượt qua những bức tường ngăn cách của đám đông hay tường nhà (rào cản mặc cảm tội lỗi), để họ được chữa lành.

Trở lại cuộc sống đời thường, tôi nhận ra căn bệnh “thờ ơ” của thời đại chúng ta đang sống cũng đang xâm nhiễm vào tư tưởng, lời nói và hành động của tôi cũng như những ki-tô hữu khác. Chúng ta sẽ rất dễ dàng “mặc kệ - không liên quan” khi gặp những anh chị em đồng loại đang rơi vào tình cảnh đau khổ hay tội lỗi. Chúng ta cũng rất khó lòng khi đem người khác đến với Chúa, vì nghĩ rằng thân tôi đầy lầm lỗi đầy đau khổ tội lỗi thì tôi còn lo cho ai được. Đó là chưa kể đến hoàn cảnh sống của xã hội, hoàn cảnh sống của thời đại mà sự dữ dường như thắng thế, làm ta càng nản lòng hơn khi giúp nhau cùng tín thác vào Chúa. Hình ảnh của những người khiêng anh bại liệt đến với Chúa Giêsu làm tôi nghẹn ngào rơi lệ, rơi lệ vì cảm phục lòng tin của họ, rơi lệ bởi sự nhiệt thành vì đồng loại của họ, rơi lệ vì sự ích kỷ của bản thân chưa dám chung tay với mọi người để mang hạnh phúc cho người khác, đem họ đến với Đức Giêsu. Thật vậy, trong cuộc sống, nhất là trong đời sống gia đình và cộng đoàn, chúng ta được mời gọi mang vác nhau, nhất là mang vác những anh em, chị em đau yếu, và rộng hơn, những anh em hay chị em yếu đuối hay yếu kém hơn. Và một ngày kia, và ngày này không thể tránh được, chính chúng ta, chúng ta cũng sẽ được những người thân yêu, anh em hay chị em của chúng ta mang vác, mang vác loanh quanh một hồi (để đi chữa bệnh), và rồi cuối cùng, cũng mang vác chúng ta đến đặt trước mặt Đức Giê-su (trong nhà nguyện hay nhà thờ); và lúc ấy, chúng ta chỉ có thể cậy vào lòng tin của mọi người, nhất là anh em, chị em và những người thân yêu của chúng ta mà thôi. Thực ra, mỗi người trong chúng ta cũng đã từng được mang vác đấy thôi, khi chúng ta còn bé; và chúng ta vẫn được Chúa và anh em, chị em, những người thân yêu mang vác mỗi ngày; có điều là chúng ta nhiều khi mù quáng không nhận ra.

******
Lạy Chúa, mang thân phận con người, mỗi chúng con đều cảm nhận được sự yếu hèn của thân xác trước biết bao tấn công của mọi thứ bệnh tật; nhưng trên hết, xin cho chúng con ý thức căn bệnh “trầm kha là tội lỗi trong tâm hồn, xin uốn dạy và biến đổi con, để con biết đặt trọn niềm hy vọng và tín thác của con nơi Chúa; để con biết cách gieo niềm tin và hy vọng, biết dấn thân trong hy vọng và dám đi đến cùng niềm hy vọng ấy bằng trọn tình yêu mến tin tưởng nơi quyền năng xót thương của Chúa. Amen.

Thứ Ba, 4 tháng 7, 2017

THỨ TƯ TUẦN 13 THƯỜNG NIÊN


Và kìa, chúng la lên rằng: “Hỡi Con Thiên Chúa, chuyện chúng tôi can gì đến ông? Chưa tới lúc mà ông đã đến đây làm khổ chúng tôi sao?” (Mt 8, 29)

Sống trong cảnh tù đày kiềm kẹp, mất tự do, mất nhân vị con người, là cảnh sống khốn khổ tận cùng. Một con người bị ma quỷ xâm nhập, càng khốn nạn hơn nữa, ma quỷ làm cho người ấy mất tính người, linh hồn chìm đắm trong tội lỗi. Trước tình trạng ấy, lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa đối với nhân loại, Ngài sai Con Một Ngài đến trần gian cứu độ nhân loại, giải thoát con người khỏi nô lệ ma quỷ tội lỗi, được tự do làm con Thiên Chúa, đem lại hạnh phúc cho mọi người. Bài Tin Mừng hôm nay là câu chuyện về việc Chúa Giêsu đến miền đất dân ngoại, trừ quỷ cho hai người bị tà thần ô uế ám và cho phép quỷ xuất nhập vào bầy heo… Câu chuyện hai người bị quỷ ám ở miền Ga-đa-ra trong phúc âm hôm nay, chỉ rõ thân phận con người sống trong tội lỗi chưa được phúc âm hoá. Chính ma quỷ gây ra bao nhiêu đau đớn cho con người, chúng làm cho con người mất tính người, không còn nhạy bén với những thực tại thiêng liêng để chai lì trong tội lỗi. Chúng biến con người thành kẻ hung dữ, khiến cho người khác khiếp sợ tránh xa, như tránh một gương xấu, như tránh một dịp tội, làm mất tình người giữa họ với người khác. Chỗ ở của những người bị quỷ ám ở miền Gađara người ta không dám đi qua, điều ấy cho chúng ta hiểu những người ở lì trong tội lỗi, cản trở người khác trên bước đường thiêng liêng, bước đường đi đến với Chúa, đi đến ơn cứu độ, đi đến hạnh phúc đời đời. Ma quỷ cầm giữ con người tội lỗi ở trong tình trạng ô uế tội lỗi, không khác gì những người bị quỷ ám ở trong chỗ mồ mả thối tha của người chết. Qua phép lạ Chúa Giêsu trừ quỷ, chúng ta nhận ra con người đang bị ma quỷ khống chế do tội tổ tông và tội riêng mỗi người. Chúa Giêsu đã đến đảo ngược tình thế, Chúa đến với sứ mạng cứu thế, đến để triệt hạ ma quỷ, tiêu diệt nước của chúng, và khai mạc thời Messia, thời cứu độ loài người, thiết lập vương quốc của Thiên Chúa ở trần gian. Sự kiện ma quỷ nhập vào đàn heo và xồng xộc nhào xuống biển, là một biểu tượng về sự dữ phải bị nhận chìm xuống đáy vực sâu, và Chúa Giêsu chiến thắng trên ma quỷ, mọi dân tộc đều được giải thoát, chứ không phải chỉ có dân Do thái mà thôi.

Chúng ta cũng biết rằng ma quỷ luôn hoành hành trên thế gian và trong cuộc sống của mỗi người chúng ta, nhưng Chúa Giêsu đã luôn thắng quyền lực hùng mạnh của ma quỷ, nên mỗi khi chúng ta gặp phải sự dữ phá hoại thân xác và linh hồn chúng ta, chúng ta cần chạy đến với Chúa Giêsu qua bí tích Thánh Thể, cậy nhờ vào quyền năng của Chúa Giêsu với lời cầu nguyện, với những việc lành, việc thiện, việc đạo đức chúng ta làm hằng ngày, chúng ta sẽ được cứu thoát. Thiên Chúa qua Giáo Hội cũng không ngớt cứu chữa chúng ta, là những người tội lỗi, dẫn dắt những người lầm lạc về chân lý Tin Mừng, bảo vệ và chăm sóc những người đang sống trong ân nghĩa với Chúa. Vì vậy, chúng ta cần đến với Giáo Hội qua những tác viên của Hội Thánh, đặc biệt là Linh Mục chủ chăn của chúng ta, qua các phép Bí Tích, nhất là Bí Tích hoà giải và Thánh Thể. Chúng ta còn thấy Chúa Giêsu truyền giáo cho vùng dân ngoại Gađara, cho nên, chúng ta hãy mang tâm tình của Chúa Giêsu thương đến tình trạng khốn khổ của dân ngoại đang ở trong bóng tối, chưa nhận ra ánh sáng Tin Mừng cứu độ, để hun đúc tinh thần truyền giáo của chúng ta, nhiệt tâm can đảm dấn thân vào những nơi xa xôi hẻo lánh, hoàn cảnh khó khăn, và ý thức rằng các linh hồn đang cần chúng ta, và nghe tiếng Chúa Giêsu mời gọi chúng ta rao giảng Tin Mừng ở đó.

*****

Lạy Chúa, xin hãy đến trên mỗi tâm hồn chúng con, để xua trừ tà thần ô uế là những đam mê thú tính ra khỏi chúng con. Và khi đã được Chúa chữa lành mọi thương tích tâm hồn, xin cho chúng con cũng biết bước theo Chúa, ca ngợi và rao truyền Lòng Thương Xót của Chúa cho tha nhân. Amen.

Thứ Hai, 3 tháng 7, 2017

THỨ BA TUẦN 13 THƯỜNG NIÊN


Rồi Người chỗi dậy, ngăm đe gió và biển: biển liền lặng như tờ. (Mt 8, 26)

Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta hình ảnh một Đức Giêsu Con Thiên Chúa đầy quyền năng trừ phong dẹp vũ, trong một con người Giêsu mệt mỏi nằm ngủ trên thuyền sau một ngày làm việc vất vả. Chúa Giêsu đã chứng minh sức mạnh và sự phát triển không có gì chống lại được của Nước Thiên Chúa. Người chứng tỏ điều này bằng một dấu chỉ quyền năng là phép lạ dẹp tan sóng gió trước khi đi vào miền đất dân ngoại, nghĩa là chiến thắng của Tin Mừng trên ma quỷ vượt ra ngoài biên giới Israel.

Khi đối mặt với mọi hình thức sự dữ đang tấn công con người trong các trận cuồng phong nó gây nên, đôi khi chúng ta tự hỏi: Phải chăng Thiên Chúa đang ngủ? Thật vậy, cảm nhận của con người giữa biển đời lắm khi như Thiên Chúa ẩn mình hay vắng bóng. Và rồi giữa phong ba bão tố cuộc đời, con người lựa chọn đương đầu ít nhất với 3 cách:
- Dùng sức mình để vật lộn với sóng gió để rồi thất bại tuyệt vọng
- Chạy đến với Thiên Chúa mọi nơi mọi lúc nên không bao giờ sợ hãi
- Gặp khi khó khăn mới chạy đến kêu cứu Chúa, nghĩa là coi Chúa chỉ như một phương thế giải quyết tức thời, mà thiếu đi đức tin thật sự và lòng yêu mến nồng nàn.

Trường hợp thứ ba này là trường hợp của dân Do-thái xưa, sách Xuất Hành và đặc biệt là sách Thủ Lãnh là một câu chuyện lặp đi lặp lại khi dân bị quân thù ức hiếp thì kêu cứu Chúa, Chúa giải cứu rồi lại tiếp tục phản nghịch Ngài… Và có thể nói, đây cũng là thái độ của các môn đệ của Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay, khi họ chưa có niềm tin và lòng yêu mến Thầy cho đủ, đến nỗi ngay khi chứng kiến phép lạ rồi vẫn ngỡ ngàng không hiểu Thầy là ai. Thầy Giêsu đang ở trên thuyền nhưng có vẻ như không có Người hiện diện, cho đến khi sóng gió bủa vây mà kinh nghiệm chống đỡ của dân làng chài như mấy ông đã bất lực mới chạy đến cầu cứu Thầy. Đó cũng là cách sống và giữ đạo của không ít người trong chúng ta ngày nay. Khi an vui hạnh phúc chúng ta quên mất sự hiện diện của Thiên Chúa, đến khi gặp khó khăn thất bại mới tìm về cầu cứu Chúa. Sống đạo như thế là hời hợt, thiếu niềm tin đích thật và thiếu lòng lòng mến Chúa Giêsu. Cũng không thiếu những người ỷ lại vào khả năng mình mà thiếu đi lòng tín thác vào Chúa nên khi gặp sóng gió đã dễ ngã lòng kêu trách Người.

********

Lạy Chúa! Xin cho mọi người chúng con luôn tin tưởng vào sự hiện diện của Chúa trên con thuyền cuộc đời chúng con giữa biển đời sóng gió. Để chúng con không bao giờ nao núng vì Chúa đã chiến thắng nên chúng con cũng sẽ chung phần chiến thắng và cập bến Nước Trời. Amen.