Translate

Thứ Năm, 29 tháng 6, 2017

THỨ SÁU TUẦN 12 THƯỜNG NIÊN


Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch (Mt 8, 2b)

Bệnh phong là một những thứ bệnh khủng khiếp nhất mà loài người chúng ta mắc phải: da thịt người mắc bệnh lở loét; khi bị nặng, vết thương sẽ lõm vào da thịt; tình trạng mất cảm giác sẽ xuất hiện ở một vài bộ phận trên cơ thể; sau đó các bắp thịt tiêu đi; nếu ở giai đoạn bị nặng, các ngón tay và ngón chân sẽ rụng dần. Bài Tin Mừng hôm nay kể chuyện một người phong hủi, liều mình “mang án chết” (vì bị bệnh mà chạy vào đám đông sẽ bị ném đá) chạy đến giữa đám đông cầu xin Chúa Giêsu để được chữa lành.

Người phong hủi đã thân thưa với Chúa: “Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch” (Mt 8, 2b). Người phong hủi không than trách tại sao Chúa quyền năng lại để cho phải đau khổ như thế, không cầu xin theo kiểu buộc Chúa theo ý mình, không ra điều kiện, nhưng phó thác hoàn toàn cho Chúa quyết định, xin vâng theo ý CHÚA MUỐN. Chúa muốn thì được sạch, Chúa không muốn cũng xin vâng. Đây là thái độ của chúng ta cần học lấy tinh thần này, bởi không ít người trong chúng ta mỗi lần gặp thử thách là kêu trách Chúa, cầu nguyện với điều kiện, muốn Chúa theo ý mình hơn là mình sống theo ý Chúa. Bài học mà bài Tin Mừng hôm nay muốn chúng ta là, trong thân phận con người yếu đuối, ai trong chúng ta ít nhiều cũng mang căn bệnh phong hủi của tâm hồn là tội lỗi, thậm chí từ tách mình ra khỏi Chúa và cộng đoàn Giáo Hội, cách này hay cách khác tự tách mình khỏi cộng đoàn và giáo xứ. Chúng ta hãy phó thác vào tình yêu thương của Chúa Giêsu, nhất là trong Bí Tích Thánh Thể, hãy để cho Chúa Giêsu chạm vào mình để được thanh sạch. Hãy đến với bí tích Hoà Giải để cho Chúa chạm vào tâm hồn và Người sẽ chữa lành.

Mặt khác, chúng ta ai cũng đã từng có kinh nghiệm tương tự như người bị bệnh phong: khi chúng ta bị đau, chúng ta rất nhạy cảm với sự hiện diện chăm sóc và yêu thương của người thân, và vì người thân không thể lúc nào cũng ở bên cạnh và chăm sóc chúng ta, chúng ta thường có cảm thức bị bỏ rơi, bị quên lãng. Do đó, chúng ta cũng hãy cảm thông và cầu nguyện cho những người bệnh phong, và nếu có thể, chúng ta hãy giúp đỡ san sẻ. Bởi vì chính chúng ta là những người được nâng đỡ trước tiên, khi chúng ta nghĩ tới những người cùng khổ. Thật vậy, khi liên đối với người cùng khổ, chúng ta sẽ tương đối hóa những nỗi khổ của chúng ta, chúng ta thấy nhẹ nhàng hơn, chúng ta có thể ra khỏi mình để hướng về những người bất hạnh hơn; và năng động này sẽ làm cho chúng ta tự do hơn, thanh thoát hơn, bình an hơn.

*****

Lạy Chúa! Xin cho chúng con biết vâng theo ý Chúa trong mọi hoàn cảnh chứ không phải bắt Chúa phải theo ý mình… Xin cũng giúp chúng con học lấy sự yêu thương của Chúa để đến với những người đau khổ, nhất là đến với những người bị bệnh nan y và những ai bị xã hội ruồng bỏ. Amen.

Thứ Tư, 28 tháng 6, 2017

LỄ KÍNH 2 THÁNH PHÊ-RÔ VÀ PHAO-LÔ – TÔNG ĐỒ


Đức Giê-su lại hỏi: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?”  Ông Si-môn Phê-rô thưa: “Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống.” (Mt 16, 15-16)

Hôm nay chúng ta mừng kính hai vị đại thánh là cột trụ của Giáo Hội Công Giáo: Một vị được chọn khi Chúa Giê-su còn sống trên trần gian, vị kia được kêu gọi khi Chúa đã về trời. Vị này là Tông Đồ thuộc Nhóm Mười Hai, vị kia mang danh Tông Đồ dân ngoại. Vị này rao giảng về những gì đã nghe và cảm nhận được khi cùng sống và cùng ăn cùng uống với Chúa Giê-su, vị kia rao giảng những gì được Chúa dạy dỗ và cảm nhận trong thời gian sa mạc. Vị này có một quá khứ đã từng chối Chúa, vị kia từng truy tìm bắt bớ các môn đệ của Chúa. Vị này xuất thân từ làng nghèo chài lưới, vị kia có quyền công dân của Rô-ma và được học hành chu đáo bởi Galmaliel. Nhưng rồi, cả hai cùng rao giảng một Chúa Giê-su Ki-tô chịu đóng đinh và phục sinh. Cả hai đã cùng đem Tin Mừng đến Rô-ma và đã cùng đổ máu đào để làm chứng cho đức tin vào hai thời điểm khác nhau: Phê-rô chịu đóng đinh và Phao-lô chịu chém đầu. Từ đó, Rô-ma thắm máu của hai Đấng và Giáo Hội được xây nên bởi hai cột trụ Phê-rô và Phao-lô cách bền vững cho đến ngày hôm nay. Bài Tin Mừng hôm nay, thánh Matthêu kể lại việc Chúa Giêsu trao quyền mục tử tối cao cho thánh Phêrô để chăn dắt đoàn chiên - lãnh đạo Giáo Hội hoàn vũ - sau khi nghe lời tuyên xưng thật đúng đắn của thánh nhân. Điều này cho thấy chỉ có ở nơi Giáo Hội mới có lời tuyên xưng đúng đắn nhất về thiên tính của Đức Giêsu Kitô, vì Giáo Hội đã sống với Người và được mặc khải từ Thiên Chúa.

Sau câu hỏi thứ nhất  “Người ta nói Thầy là ai ?”, Chúa Giê-su hỏi các môn đệ : “Còn anh em, anh em nói Thầy là ai ?” Chúng ta hãy dừng lại thật lâu để lắng nghe câu hỏi này của Đức Giê-su, vì đây là câu hỏi không thể tránh né được, nhằm đánh dấu một khúc quanh quan trọng trong hành trình đi theo Thầy Giê-su của các môn đệ, và vì đó cũng là câu hỏi Đức Giê-su hỏi đích thân mỗi người chúng ta. Thật vậy, trong hành trình đi theo Đức Ki-tô của chúng ta, trong đời sống gia đình hay trong ơn gọi dâng hiến, có một lúc nào đó, và có thể là lúc này, Ngài cũng đích thân hỏi chúng ta : “Còn con, con nói Thầy là ai ?”.

Thật vậy, trong hành trình đi theo Chúa trong một ơn gọi, mỗi người được mời gọi đến một lúc nào đó, không nói theo người khác (cho dù là rất đúng, rất hay), không nói theo công thức có sẵn (cho dù đó là giáo lý, tín lý hay truyền thống), nhưng đích thân công bố Đức Giêsu là ai đối với mình; và khi công bố bằng lời Đức Giêsu là ai đối với mình, mỗi người được mời gọi cư ngụ trong câu trả lời của mình, dấn thân trong điều mình nói, đến độ mình và điều mình nói là một. Vậy sau bằng đó năm đi theo Chúa, với tư cách là Ki-tô hữu trong ơn gọi gia đình hay dâng hiến, mỗi người chúng ta đã nghe Chúa đặt câu hỏi này cho mình chưa : “Còn con, con nói Thầy là ai ?” Nếu có, chúng ta đã trả lời thực sự và dứt khoát cho Chúa chưa? Hay chúng ta chỉ nghe và trả lời giống như người ta nói về Chúa mà thôi, chứ chưa đích thân nghe được tiếng Chúa và đích thân trả lời cho Chúa như một người trưởng thành ?

Thánh Phê-rô và chắc chắn cả Thánh Phao-lô, mà chúng ta mừng kính trọng thể hôm nay, chắc chắn đã nghe câu hỏi này của Đức Ki-tô, và các ngài đã trả lời cách đích thân, không chỉ bằng lời tuyên xưng, nhưng bằng cả cuộc đời đi theo và trở nên một với Người cho đến cùng, nghĩa là trong mầu nhiệm Vượt Qua, chết và phục sinh. Còn chúng ta, chúng ta thì sao? Dĩ nhiên là chúng ta có thể trả lời như thánh Phêrô: “Thầy là Đức Kitô”; nhưng những lời này có nghĩa gì đối với tôi? Đâu là cách thức hay con đường Ngài trở nên Đấng Kitô? Và tôi sẽ đi theo Ngài và dấn thân như thế nào để sống câu trả lời của tôi ?

******

Lạy Chúa! Xin cho chúng con luôn biết can đảm tuyên xưng niềm tin của mình vào Đức Ki-tô, cũng như can đảm dấn thân theo Ngài và sống trọn vẹn với niềm tin mình đã lãnh nhận và tuyên xưng.

Thứ Ba, 27 tháng 6, 2017

THỨ TƯ TUẦN 12 THƯỜNG NIÊN


Anh em hãy coi chừng các ngôn sứ giả, họ đội lốt chiên mà đến với anh em; nhưng bên trong, họ là sói dữ tham mồi. (Mt 7, 15)

Chúng ta sống trong thời khoa học kỹ thuật tiến bộ, máy móc tinh vi là những phương tiện làm cho đời sống chúng ta được tốt đẹp, nhưng có  người lại dùng máy móc kỹ thuật tiến bộ ấy mà làm ra những hàng giả tạo, trông thì đẹp mắt mà sử dụng thì mau hư, có khi sinh ra độc hại cho chúng ta nữa. Người ta rất sợ hàng giả, thức ăn giả tạo. Về lãnh vực tôn giáo, cũng có những tín đồ sống đạo thật, nhưng cũng không thiếu tín đồ sống đạo giả dối hình thức, gây nên nhiều nguy hiểm cho người khác. Vì thế, Chúa Giêsu nói lời cảnh giác chúng ta “anh em hãy coi chừng các ngôn sứ giả”, và Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta phương cách để nhận ra một kitô hữu, một môn đệ, một ngôn sứ giả hay thật. Một kitô hữu chính danh, một môn đệ đích thực, một ngôn sứ chính hiệu là người biết làm việc và sống trong đời sống cụ thể thường ngày phù hợp với giáo huấn Tin Mừng của Đức Giêsu, đó là tiêu chuẩn, là thước đo mà Chúa Giêsu đưa ra để giúp chúng ta tự kiểm và nhận định về người khác.

Trong Giáo Hội cũng không thiếu những con sói nhưng đội lốt chiên, đó là những người sống đạo giả dối, sống đạo theo hình thức mà không có ý hướng ngay lành, siêu nhiên từ nội tâm. Chính hình thức bên ngoài ấy mê hoặc chúng ta, làm cho chúng ta dễ nhầm lẫn, có khi đến mức thần tượng hóa và dễ thuận theo con đường đối nghịch với giáo huấn của Đức Kitô, bằng những lối ngụy biện rất sắc bén tinh vi lôi kéo niềm tin của chúng ta, để rồi giả mà chúng ta thấy là thật, đưa chúng ta đến những tai hại nguy hiểm cho vận mạng đời đời của chúng ta. Qua Lời Chúa hôm nay, chúng ta đừng bao giờ lợi dụng lòng đạo đức của chúng ta để lừa dối người khác, để trục lợi cho mình. Chúng ta không nên làm việc đạo đức giả hình, vụ hình thức, những việc lành chúng ta làm bên ngoài phải trung thực với ý hướng ngay lành siêu nhiên tự nội tâm. Chúng ta biết cây độc không thể trở nên cây lành được, nhưng với con người thì không phải như thế, nếu chúng ta là một kitô hữu đã bị biến chất, không còn là một kitô hữu chính danh, thì chúng ta có thể trở nên một kitô hữu đích thực được, nếu chúng ta nhanh chóng hoán cải chính mình, hòa giải với Thiên Chúa và với mọi người, thì mọi việc lành chúng ta làm mới có giá trị cho sự sống đời đời của chúng ta. Vì cây tốt mới sinh được trái tốt, một kitô hữu tốt mới có những việc bác ái, yêu thương, hiệp nhất với mọi người, làm ích cho mọi người và đem lại sự sống đời đời cho chúng ta.

********

Lạy Chúa, Chúa đã gieo vào chúng con hạt giống đức tin và ngọn lửa yêu mến, xin cho chúng con biết sống theo lời Chúa dạy hôm nay, để chúng con là những kitô hữu chính danh, những môn đệ đích thực, những ngôn sứ chính hiệu, xin cho cuộc đời chúng con đơm bông kết trái là những công phúc việc lành và đem về cho Chúa nhiều linh hồn nhận biết Ngài. Amen.

Thứ Hai, 26 tháng 6, 2017

THỨ BA TUẦN 12 THƯỜNG NIÊN


Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong (Mt 7, 13a)

Con người ta thường thích và muốn rất nhiều điều cho bản thân mình. Người ta dễ dàng sống ích kỷ, và lòng báo thù…. Thế nhưng, đòi hỏi của Tin Mừng là “con đường hẹp”. Đòi hỏi Tin Mừng rất khắt khe và thường trái với những giá trị của trần thế, cánh cửa của ơn cứu độ mở ra cho những ai chấp nhận buớc đi trong con đường hẹp của lòng quảng đại, biết tiết chế bản thân và sống biết nghĩ đến người khác. Hy sinh cho nhau những điều tốt đẹp như chính bản thân mình mong muốn người khác làm cho mình. Gieo tình thương thì sẽ gặt thương mến, gieo bình an sẽ gặp bình an. Tìm kiếm và ưu thích sự dễ dãi, buông thả, thoái mái…không phải là con đường của Tin Mừng. Thật thế, Thiên Chúa chuẩn bị cho ta ơn cứu độ, dọn sẵn cho ta Nước Trời, nhưng Thiên Chúa muốn con người cộng tác để đạt tới cùng đích ấy, như thánh Augustino nói: “Thiên Chúa dựng nên ta, Người không cần ta, nhưng để cứu chuộc ta, Người cần ta cộng tác”. Dĩ nhiên, để đạt tới ơn cứu độ và hưởng Nước Trời không phải chỉ do sức riêng chúng ta tự nỗ lực, nhưng cần đến sự trợ giúp của Ơn Chúa. Việc đi qua cửa hẹp chính là sự hy sinh mỗi ngày, vừa dành thời gian cho Chúa để được trợ lực, vừa thực hành sống đạo đức và bác ái giữa đời.

Cụ thể, đã là “cửa hẹp” thì muốn vào phải có ít nhất những điều kiện sau đây:

-Phải khom người lại chui mới lọt, nghĩa là hạ mình xuống sống khiêm tốn, chứ không phải tự cao tự đại. Hãy học lấy Chúa Giêsu là Đấng hiền lành và khiêm nhường, đã tự hạ mình từ Thiên Chúa xuống làm một con người hữu hạn nghèo khó.

-Phải “giảm cân” cho mình nhỏ lại mới chui qua được, nghĩa là biết trở nên con người nhỏ bé đơn sơ, tránh vơ vét để làm cho mình to ra vì giàu sang ích kỷ, tránh tham lam quyền lực và tiền của…

-Phải bỏ bớt hành lý thì mới dễ chui vào, nghĩa là bỏ bớt những gì làm ta vướng bận và lấn át chúng ta, như đam mê công việc mà bỏ bê việc lành, đam mê tình cảm mà sinh ra tội lỗi, ham thích vui chơi mà quên cả trách nhiệm Kitô hữu…

Thành tâm đặt mình trước Chúa và trước sứ điệp Tin Mừng hôm nay, tôi, bạn và anh chị sẽ thấy mình đang được Chúa tha thiết mời gọi để điều chỉnh lối sống sao cho bớt đi những đòi hỏi người khác phải thế này thế nọ với mình mà mình thì lại không làm ; bớt đi xu hướng sống thích sự dễ dãi và hưởng thụ hơn là phải khó nhọc và hy sinh ; bớt đi những lời khuyên răn chỉ vẽ rất hay, rất phải cho người khác mà mình thì lại chẳng thèm tập luyện. Những điều chỉnh này thực sự cấp bách và nghiêm trọng cho các tác viên Tin Mừng, cho những tông đồ giáo dân và những giáo lý viên, .... Làm sao chúng ta lại có thể giới thiệu Chúa và Tin Mừng khi chúng ta không làm cho niềm vui của sự khiêm nhường, hiền dịu, nhẫn nại, dấn thân và hy sinh ?

*******

Lạy Chúa, cửa hẹp thường rất khó vào, nên chẳng mấy người muốn bước qua; nhưng cửa hẹp lại là cửa Chúa đã đi qua, và chỉ qua đó chúng con mới tìm được Chúa. Xin cho chúng con biết luôn cố gắng, quyết tâm bước vào cửa hẹp, cho dù phải rướm máu hy sinh, cho dù phải bỏ lại những gì mình ưa thích, vì chỉ có Chúa mới là phần thưởng và là niềm hạnh phúc của chúng con. Amen! 

Chủ Nhật, 25 tháng 6, 2017

THỨ HAI TUẦN 12 THƯỜNG NIÊN


Khi ấy, Đức Giêsu nói: Anh em đừng xét đoán, để khỏi bị Thiên Chúa xét đoán (Mt 7, 1)

Trình thuật Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu dạy chúng ta đừng xét đoán người khác để khỏi bị Thiên Chúa xét đoán, đừng lên án người khác để khỏi bị lên án. Như vậy, ai lên án người khác là người đó tự kết án chính mình và còn bị chính Thiên Chúa kết án nữa. Chúa không cấm nhận định phải trái về người khác, nhưng dạy phải khiêm tốn và thận trọng vì chỉ có Chúa mới đánh giá thật và đúng. Không phải ai trong chúng ta cũng khách quan khi nhận định người trái lại chúng ta dễ có cái nhìn lệch lạc theo ý riêng mình. Hơn nữa “Nhân vô thập toàn”, không ai trong chúng ta là người hoàn hảo, mỗi người đều có những giới hạn vì thế chúng ta đừng xét đoán người khác.Chỉ có Thiên Chúa mới có quyền xét đoán bởi Người là Đấng Toàn Thiện Toàn Mỹ.

Chúa Giêsu muốn chúng ta vượt lên cách hành xử nhân bản không xét đoán người khác mà còn phải làm những điều tốt đẹp và cầu nguyện cho họ. Thói thường chúng ta dễ nhìn thấy những điều tiêu cực hơn là điều tích cực nên dễ dàng lên án người khác. Chúa Giêsu cho chúng ta một cách hành xử đầy yêu thương đó là tự nhìn nhận bản thân mình trước khi xét đoán người khác “tiên trách kỷ hậu trách nhân”.Mỗi người hãy tự nhìn vào nội tâm của lòng mình với biết bao những tham vọng và yếu đuối, những nhỏ nhen ích kỷ để chúng ta biết sống quảng đại hơn.Trước khi muốn lấy cái rác trong mắt người khác hãy khiêm tốn lấy cái xà trong mắt mình. Tâm hồn chúng ta còn nhiều góc tối, còn nhiều tham vọng xấu xa thấp hèn nên phải cậy nhờ ơn Chúa soi sáng. Chúa Giêsu lên án những người sống giả hình, hãnh diện cho mình là người công chính mà lên án người khác. Chính Chúa Giêsu đã nêu gương sáng cho chúng ta khi đón nhận và cảm thông với những yếu đuối của con người. Đồng thời Chúa Giêsu hướng chúng ta đến thái độ sống đức yêu thương đó là hãy đong cho anh em những đấu đầy tràn như Thiên Chúa đã quảng đại đong cho chúng ta.Người ban cho chúng ta nhiều hơn những gì chúng ta mong ước và cầu xin.Trong ý định ngàn đời của Thiên Chúa, con người chúng ta được tạo dựng cho nhau và vì nhau. Tha nhân làm phong phú đời sống của chúng ta, họ đắp đổi và giúp chúng ta nên hoàn thiện. Bởi lẽ mỗi người chúng ta không phải là một ốc đảo giữa biển khơi, chúng ta luôn sống trong nhiều tương quan đa chiều. Tương quan gần gũi với chính mình và với người khác, với gia đình và cộng đồng xã hội, tương quan với thiên nhiên và vũ trụ trời đất.

Thật vậy, thế giới của chúng ta là thế giới của sự khác biệt: khác dân tộc, khác ngôn ngữ, khác tôn giáo và nhiều điểm khác biệt khác.Vì thế, chúng ta được mời gọi tôn trọng sự khác biệt nơi tha nhân, đồng thời cũng phải nên thánh từ sự khác biệt ấy. Tình yêu đòi hỏi chúng ta yêu thương người khác vì họ là một nhân vị đầy khác biệt nhưng độc đáo, là dấu ấn của Thiên Chúa, với xác tín rằng chúng ta là chi thể trong thân thể mầu nhiệm của Chúa Kitô, dù là Do Thái hay Hy Lạp, nô lệ hay tự do, giỏi hay dốt, sang hay hèn...tất cả chúng ta đều thuộc về Chúa Kitô và đã được cứu chuộc nhờ dòng máu châu báu của Người.

******

Lạy Chúa, Chúa đã dựng nên chúng con như một dấu ấn của tình yêu thương, xin cho chúng con biết tôn trọng và yêu thương người khác vì họ là hình ảnh của Chúa, nhờ đó chúng con thực thi điều Chúa dạy và xứng đáng được gọi là “bạn hữu của Chúa”. Amen.

Thứ Bảy, 24 tháng 6, 2017

SỨ GIẢ PHẢI CAN ĐẢM VÀ TÍN THÁC


Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hoả ngục. (Mt 10, 28)

Trước khi sai các môn đệ đi truyền giáo, Đức Giê-su khích lệ các Tông đồ đừng sợ hãi, nhưng hãy mạnh dạn rao giảng Tin Mừng Nước Trời vì ba lý do như sau: Một là vì các ông đang nắm giữ chân lý ; Hai là vì thế gian chỉ có thể làm hại được về phần thể xác. Ba là vì các ông có Thiên Chúa luôn an bài mọi sự. Đức Giê-su cũng hứa sẽ bênh vực những ai dám can đảm tuyên xưng Danh Người trước mặt người đời. Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta hãy can đảm, vững tâm, trung thành và tín thác nơi Chúa, đừng sợ hãi trước những gian nan thử thách gặp phải. Trái lại, cần có một đức tin vững mạnh và sống động, để sẵn sàng đương đầu với mọi hiểm nguy và cả sự chết nữa trên bước đường loan báo Tin Vui Nước Trời. Thật vậy, Thiên Chúa luôn quan phòng và chăm sóc mọi loài thụ tạo do chính Người làm nên, kể cả những thứ nhỏ mọn như: chim sẻ, hay như những sợi tóc trên đầu… Do đó, sứ giả của Chúa luôn tín thác vào Chúa thì Chúa sẽ đảm bảo cho họ sự sống hiện tại và tương lai, không còn phải lo lắng trong khi thi hành sứ vụ của mình, bởi vì: “anh em còn quý giá hơn muôn vàn chim sẻ” (Mt 10, 31). 

Trong Tin Mừng hôm nay, Đức Giê-su ba lần nhắc nhở các môn đệ đừng sợ:

Đừng sợ người đời, nhưng hãy mạnh dạn nói         lời Chúa cách công khai (Mt 10, 26-27);

Đừng sợ những kẻ chỉ giết được thân xác mà         thôi (Mt 10, 28);

Đừng sợ vì ta có Thiên Chúa là Cha đầy quyền năng, hằng thương yêu và quan phòng gìn giữ ta. Người luôn quan tâm đến từng con chim sẻ không mấy giá trị và nắm rõ có bao nhiêu sợi tóc trên đầu chúng ta (Mt 10, 29-31).

Thực ra cảm giác sợ hãi là điều tự nhiên và không xấu. Ngay Đức Giê-su tuy khuyên các môn đệ đừng xao xuyến (x. Ga 14,1), nhưng trước cuộc khổ nạn chính Người cũng có cảm giác sợ hãi (x. Ga 12,27; 13,21). Trong vườn cây Dầu, Đức Giê-su đã vô cùng xao xuyến và tâm sự với ba môn đệ thân tín như sau: “Tâm hồn Thầy buồn đến chết được. Anh em ở lại đây mà canh thức với Thầy” (Mt 28,37-38). Rồi khi bị treo trên thập giá, Đức Giê-su cũng có cảm tưởng như bị Chúa Cha bỏ rơi, nên đã sợ hãi và đã kêu lớn tiếng rằng: “Ê-li, Ê-li, lê-ma xa-bác-tha-ni”, nghĩa là “Lạy Thiên Chúa, Lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con ?” (Mt 27,46). Tuy nhiên, Đức Giê-su đã chiến thắng nỗi sợ hãi ấy, khi Người quyết vâng theo ý Chúa Cha: Lạy Cha, nếu chén này không thể rời khỏi con, nhất định con phải uống, thì xin cho ý Cha được thể hiện” (Mt 26,42). Chính nhờ chiến thắng cảm giác sợ hãi và chấp nhận con đường "qua đau khổ vào trong vinh quang", mà nhân loại chúng ta mới nhận được hồng ân cứu độ. Hôm nay Chúa Giê-su Phục Sinh cũng động viên mỗi người chúng ta: “Thầy nói với anh em những điều ấy, để anh em được bình an trong Thầy. Giữa thế gian, anh em sẽ phải gian nan khốn khó. Nhưng can đảm lên ! Thầy đã chiến thắng thế gian” (Ga 16,33). Nhiều lần chúng con đã tỏ ra khiếp nhược sợ hãi khi giao tiếp với người khác, hoặc khi gặp phải những gian nan thử thách liên tiếp xảy đến. Trong những giờ phút đen tối đó, nhiều lần chúng con đã không dám biểu lộ đức tin, đã gián tiếp chối Chúa khi không dám khai tôn giáo của mình trong bản lý lịch; Nhiều khi chúng con không dám làm dấu thánh giá ở chỗ đông người, không dám đeo dây chuyền có hình Thánh giá Chúa, không dám trưng bày bàn thờ Chúa ở nơi trang trọng nhất trong nhà, không dám mở miệng bênh vực Chúa và Hội Thánh khi nghe những kẻ vô tín phỉ báng bất công. Xin giúp con chăm chỉ học hỏi Lời Chúa để ngày một hiểu biết và yêu mến Chúa hơn. Xin cho con thêm can đảm để dám bênh vực công lý và làm chứng cho Chúa. Xin ban thêm đức tin cho con để nhìn thấy Chúa đang ở trong con, để cậy trông phó thác đời con cho Chúa. Xin cho con sự khôn ngoan, biết khi nào nên nói và nói về Chúa cách nào cho hiệu quả. Nhờ đó, con sẽ chu toàn được sứ mệnh làm tông đồ mở mang Nước Chúa, loan báo Tin Mừng giữa lòng xã hội hôm nay. Vậy, mỗi lần gặp một tai nạn, hay một con bệnh hiểm nghèo, ta hãy cầu xin Thiên Chúa, noi gương Đức Giê-su trước cuộc tử nạn đã cầu xin Chúa Cha: “Cha ơi, nếu được, xin cho chén này rời khỏi con. Nhưng xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha” (Mt 26,39).

******

Lạy Chúa, khi được dìm vào trong Bí tích Thánh Tẩy, chúng con đã được nên đồng hình đồng dạng với Chúa. Xin cho chúng con luôn ý thức mình là Kitô hữu, là con cái Chúa, và chúng con càng nên giống Chúa hơn trong mọi thử thách đau thương, để không có gì có thể tách chúng con ra khỏi tình yêu của Chúa. Amen.

Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

SINH NHẬT THÁNH GIOAN TẨY GIẢ


Ông xin một tấm bảng nhỏ và viết: “Tên cháu là Gio-an.” (Lc 1, 63)

Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật việc Gioan Tẩy Giả chào đời. Một sự chào đời đặc biệt đem lại nhiều điều lạ lùng, như:

- Được thiên thần báo tin và đặt tên trước khi chào đời.
- Được sinh ra trong lúc bà Êlizabeth đã hết thời sinh nở.
- Ông Giacaria hết bị câm khi viết tên Gioan mà sứ thần loan báo.

Chúng ta cùng lần lượt suy tư về những điều lạ lùng này, để nhận ra sứ điệp Chúa muốn nói gì với chúng ta nhân ngày mừng sinh nhật thánh Gioan Tẩy Giả hôm nay:

1. Thiên thần báo tin và đặt tên cho hài nhi Gioan

Thời Tân Ước, ngoài sự sinh hạ của Chúa Giêsu, thì chỉ có Gioan là người duy nhất được Thiên Chúa sai tổng lãnh thiên thần Gabriel loan báo về cuộc sinh hạ và truyền lệnh cho người cha đặt tên gì cho con trẻ. Chiêm ngưỡng biến cố này, mọi Kitô hữu cũng ý thức hơn về sự tái sinh của mình trong ngày nhận bí tích Rửa Tội, chúng ta được sinh ra trong Giáo Hội, được phục hồi quyền làm con Thiên Chúa và nhận một tên mới theo tên vị thánh bổn mạng. Và cũng từ đó chúng ta phải sống xứng đáng với ơn thánh, cũng như mang trên mình sứ mạng như vị Tiên Hô của Chúa, dọn đường cho Chúa đến với những nơi chưa nhận biết Người.

2. Gioan được sinh ra bởi một người mẹ son sẻ và đã hết tuổi sinh nở

Việc Thiên Chúa làm thật kỳ diệu, trong khi con người bất lực và dường như tuyệt vọng, thì Thiên Chúa lại can thiệp và ban lại niềm vui to lớn hơn. Như vậy, mỗi cuộc đời chúng ta là một kế hoạch của Thiên Chúa, đòi hỏi chúng ta phải bước đi trong niềm tin, dù cuộc đời không thiếu những lúc tưởng chừng như không còn gì để hy vọng, chúng ta được mời gọi tin tưởng vào Thiên Chúa, Đấng không bao giờ bỏ rơi những ai kêu cầu Người, dù chúng ta lắm khi không hiểu được cách thức can thiệp của Chúa, giống như Abraham hay Giacaria đã hơn một lần cảm thấy vô lý trước Lời Hứa.

3. Ông Giacaria hết bị câm khi viết tên Gioan mà sứ thần loan báo

Khi nghi ngờ Lời Thiên Chúa thì ông Giacaria bị câm, đến lúc ông thực hiện Lời Thiên Chúa hứa để đặt tên cho con trẻ là Gioan thì ông lại nói được để chúc tụng Thiên Chúa. Như vậy, Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta hãy đón nhận Lời Chúa và thi hành Lời Chúa muốn chúng ta làm gì cho Người (như ông Giacaria đã làm là đặt tên cho con theo lệnh Chúa). Để rồi cũng như ông Giacaria, chúng ta mở miệng ca tụng Chúa và nói về Ơn Cứu Độ dành cho muôn dân.

*********

Lạy Chúa, nhân ngày mừng sinh nhật vị thánh Tiền Hô của Chúa hôm nay, xin cho chúng con cũng ý biết ý thức ngày chúng con được sinh ra trong Giáo Hội Chúa, để chúng con cũng luôn vững tin nơi Chúa tác động trên từng người chúng con theo cách riêng của Ngài, hầu sai chúng con đi làm chứng cho Chúa giữa thế giới hôm nay. Amen.