Translate

Thứ Ba, 13 tháng 12, 2016

HÃY VỮNG TIN NƠI CHÚA


Phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi (Lc 7, 23b)

Khi vừa đọc bài Tin Mừng này, có lẽ không ít người tự hỏi rằng, phải chăng đây là đêm tối đức tin của Gioan Tiền Hô? Thật khó lý giải, vì chính Gioan, chính là Đấng đã kêu gọi dân sám hối để đón Chúa Giêsu đến, chính Gioan đã làm phép Rửa cho Chúa Giêsu và nhìn thấy Thánh Thần ngự xuống trên Người, và cũng chính Gioan đã giới thiệu Chúa Giêsu cho môn đệ và mọi người rằng: “Đây là Chiên Thiên Chúa”. Thế thì tại sao, hôm nay Gioan lại gửi môn đệ đến hỏi Chúa: “Có thật là Đấng phải đến chăng, hay chúng tôi còn phải đợi ai khác?” Chúa Giêsu nhắn các môn đệ Gioan về thuật lại cho ông nghe về những gì mắt thấy tai nghe, là Đấng đã làm những điều mà ngôn sứ Isaia đã báo trước: “Người mù xem thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết sống lại, kẻ nghèo được nghe Tin Mừng” nhằm nhắn cho thánh Gioan cũng như tất cả chúng ta biết sứ mạng của Chúa Giêsu không như mọi người thường nghĩ mang tính trần thế, là chinh phạt kẻ quyền thế, và giải phóng dân khỏi cường quyền. Đó cũng là cách để phân biệt đâu là một Thiên Chúa đích thực. Thiên Chúa mà các tiên tri loan báo và thánh Gioan đã và phải làm chứng là một Thiên Chúa hạ thân để đồng hành với mọi hoàn cảnh của con người, đặc biệt với người đau khổ : mù, què, cùi, câm, điếc và nghèo khổ…

Ngày nay, có lẽ không ít lần chúng ta cũng gặp phải những lúc “đêm tối đức tin”, khi chúng ta gặp phải muôn vàn đau khổ, khi chịu thử thách bách hại của cường quyền… chúng ta vẫn muốn Chúa phải ra tay trừng phạt kẻ áp bức, và lắm khi tự hỏi: Chúa ở đâu? Xin thưa: Chúa ở với chúng ta, cùng chịu đau khổ và áp bức với chúng ta. Thiên Chúa của yêu thương chứ không phải trừng phạt. Chúa muốn chúng ta cầu xin cho họ ơn hoán cải, chứ không muốn chúng ta phương cách trả thù.

******

Lạy Chúa, trong khi mong đợi ngày Chúa viếng thăm, thì giữa cuộc đời lữ thứ này, không thiếu những lần chúng con phải lao đao vì những đau khổ thử thách. Xin cho chúng con biết can đảm và tín thác vào Chúa, để ngày Chúa trở lại, Chúa vẫn thấy niềm tin đang sáng ngời trên thế giới lữ khách này. Amen.

Thứ Hai, 12 tháng 12, 2016

HÃY SÁM HỐI VÀ QUAY VỀ VỚI CHÚA


Ông ta đến nói với người thứ nhất: "Này con, hôm nay con hãy đi làm vườn nho." Nó đáp: "Con không muốn đâu! " Nhưng sau đó, nó hối hận, nên lại đi. Ông đến gặp người thứ hai, và cũng bảo như vậy. Nó đáp: "Thưa ngài, con đây! " nhưng rồi lại không đi. (Mt 21, 29-30)

Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu dạy mọi người qua dụ ngôn “người cha mời gọi hai đứa con đi làm vườn nho”. Cả hai người con đều không phải là người con ngoan thực sự. Người con thứ nhất tuy lúc đầu cãi lời cha nhưng sau hối hận lại đi làm; còn người con thứ hai dạ vâng rồi lại không làm. Cũng cần phải nói ngay từ đầu là ở đây Chúa Giêsu không cổ võ sự cứng lòng từ chối rồi sau đó mới chịu hoán cải, nhưng Chúa trân trọng những ai lỡ lầm biết hối hận trở về.  Chúa Giêsu ưa thích hiện diện giữa người tội lỗi để tha thứ và chữa lành hơn là những người tự cho mình đạo đức không cần thống hối. Chúa Giêsu mạnh mẽ mời gọi những ai nghe theo tiếng Người phải thống hối, biến đổi, sẵn sàng thay đổi hay hoán cải cuộc sống theo lệnh Thiên Chúa. Chỉ có sám hối nhìn nhận mình tội lỗi thì mới được hưởng ơn tha thứ; khiêm tốn nhìn nhận mình bất toàn mới được đổ đầy ân sủng. Sám hối là điều kiện đầu tiên phải có để đón nhận Tin Mừng. Cái quan trọng không phải là khởi điểm, là những lần từ chối đã qua, là các tội dồn đống từng làm nên bao tiếng không với Chúa. Cái quan trọng là nhìn lại những tiếng “không” của mình để đổi thành tiếng “vâng”. Điều đó luôn có thể làm được với ân sủng của Thiên Chúa.

Như vậy, Chúa Giêsu đưa chúng ta về trách nhiệm của mình: dù quá khứ của chúng ta là gì, dù trước đó chúng ta từ chối điều gì một sự thay đổi là luôn luôn có thể. Chúa Giêsu là Đấng không bao giờ giam hãm một người nào trong quá khứ, là Đấng cho mỗi người cơ hội của mình, dù đó là người tội lỗi nhất. Bởi “không có thánh nhân nào mà không có quá khứ, và không có tội nhân nào lại không có tương lai…” Con người có thể thay đổi từ "vâng" sang "không" và từ "không" sang "vâng". Giá trị của lời nói “không” hay “vâng” không tùy vào lúc vừa được nói ra, mà tùy theo sau đó người ta có thực hiện hay không. Nói "vâng" mà không làm đâu có giá trị bằng nói "không" mà lại làm. Lời hứa không tạo nên uy tín cho con người; lời nói tốt không thể thay thế cho những việc làm tốt.

******

Lạy Chúa, cả hai người con trong dụ ngôn Tin Mừng hôm nay đều có thể là bài học cho chúng con: nếu chúng con giống người con thứ nhất đã lỡ nói không với Chúa bấy lâu nay thì bây giờ xin giúp chúng con nói lại xin vâng; còn nếu chúng con giống người con thứ hai đã thưa xin vâng thì đừng để cho mình bị thay đổi mà sửa lại thành không với Chúa nữa. Amen.

Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2016

SỨ MẠNG RAO GIẢNG TIN MỪNG


Vậy, phép rửa của ông Gio-an do đâu mà có? Do Trời hay do người ta? (Ga 21, 25)

Bài Tin Mừng hôm nay kể về việc “nhà cầm quyền tôn giáo” đến đòi kiểm tra “giấy phép hoạt động rao giảng Tin Mừng” của Đức Giêsu. Tiếc cho họ là bị Đức Giêsu bẻ lại một câu hỏi về phép rửa của Gioan Tiền Hô làm họ tiến thoái lưỡng nan rồi bỏ cuộc.

Điều đáng nói ở đây là người đặt vấn đề “giấy phép” với Chúa Giêsu không phải là nhà cầm quyền dân sự, mà là “các đấng các bậc” tôn giáo, là mấy ông “thượng tế, tư tế, ký mục” Do-thái. Chính sự “đòi giấy phép” để rồi làm thui chột đi những sáng kiến truyền giáo và cản trở việc mở rộng Nước Chúa. Và đôi khi, sự cản trở lại đến từ chính các đấng các bậc bề trên của mình, vì những lý do quyền bính và lợi lộc, hơn là vì lý do Hiệp Nhất. Ngày nay không thiếu những vị giữ cho mình cái đặc quyền nhân danh Chúa để loan giảng Tin Mừng, sợ “mất quyền lợi” hoặc “nhỏ đi miếng bánh” hay “ảnh hưởng đến thế giá” và ganh tỵ với những người khác, dù ai cũng có quyền làm chứng cho Chúa bằng nhiều cách thế, mà không ngược với đức tin Kitô Giáo. Đôi khi cộng đoàn này phản đối cộng đoàn kia, nhóm từ thiện này lên án nhóm từ thiện nọ, và ai cũng nhân danh Chúa để khiển trách các hoạt động của nhau.

Qua sự kiện này, chúng ta đi tìm bài học mà Chúa muốn dạy chúng ta về quyền rao giảng Tin Mừng không dành cho riêng ai, mà mọi người đều có quyền lợi và nghĩa vụ đem Lời Chúa đến cho người khác tuỳ theo bậc sống của mình. Cần nắm vững rằng, “giấy phép” rao giảng Tin Mừng dành cho tất cả mọi Kitô hữu trong chức vụ ngôn sứ cộng đồng. Tuy nhiên, để có một Giáo Hội Hiệp Nhất và tránh những sai lạc đức tin, việc rao giảng Lời Chúa cần phải được đặt dưới sự hướng dẫn của Giáo Hội.

******

Lạy Chúa! Khi lãnh Bí Tích Thanh Tẩy, chúng con đã nhận lấy sứ vụ ngôn sứ là rao giảng Tin Mừng, xin cho chúng con ý thức sứ vụ cao cả này, để trong bất cứ hoàn cảnh nào, dù thuận tiện hay không thuận tiện, chúng con vẫn làm chứng cho sự hiện diện của Chúa giữa trần gian. Amen.

Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2016

VUI MỪNG, TIN TƯỞNG VÀ HY VỌNG


Thưa Thầy, Thầy có thật là Đấng phải đến không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác? Đức Giê-su trả lời: “Các anh cứ về thuật lại cho ông Gio-an những điều mắt thấy tai nghe: Người mù xem thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết sống lại, kẻ nghèo được nghe Tin Mừng, và phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi.” (Mt 11, 3-5)

Chúa Nhật thứ III của Mùa Vọng là Chúa Nhật mừng vui. Vui vì Giáo Hội và con cái của mình đã bước được nửa chặng đường của Mùa Vọng để đón mừng kỷ niệm con Thiên Chúa Giáng Sinh cách đây hơn 2000 năm. Không những chỉ vui mừng vì ngày kỷ niệm Ngôi Hai Thiên Chúa nhập thể, nhưng sâu xa hơn, cao cả hơn là mừng vui đón chờ ngày Chúa ngự đến lần thứ hai trong tương lai, tức là ngày cánh chung, hay còn gọi là ngày tận thế. Vì lẽ đó, Phụng Vụ hôm nay mời gọi chúng ta hân hoan vui mừng vì ngày Thiên Chúa đến đã gần kề. Đồng thời nhắn nhủ chúng ta về sứ mạng của mình trong việc chuẩn bị và đón chờ Chúa đến, qua hình ảnh vị Tiền Hô của Chúa là ông Gioan.

Khi vừa đọc bài Tin Mừng lên, có lẽ không ít người tự hỏi rằng, chẳng lẽ mở đầu Bài Tin Mừng là một sự kiện nói về đêm tối đức tin của Gioan Tiền Hô? Thật khó lý giải, vì chính Gioan chính là Đấng đã kêu gọi dân sám hối để đón Chúa Giêsu đến, chính Gioan đã làm phép Rửa cho Chúa Giêsu và nhìn thấy Thánh Thần ngự xuống trên Người, và cũng chính Gioan đã giới thiệu Chúa Giêsu cho môn đệ và mọi người rằng: “Đây là Chiên Thiên Chúa”.Thế thì tại sao, hôm nay Gioan lại gửi môn đệ đến hỏi Chúa: “Có thật là Đấng phải đến chăng, hay chúng tôi còn phải đợi ai khác?”

Cũng có thể, Gioan vẫn có quan niệm Chúa Giêsu là Messia theo cái nhìn Cựu Ước, là Đấng lên ngôi vương và giải phóng dân, đồng thời sẽ cứu ông khỏi cảnh tù đày, nên đã cử các môn đệ đến như là một sự nhắc khéo với Chúa Giêsu. Cũng có thể như là một sự thông báo cho Chúa Giêsu về kiếp tù đày của mình, và xin Chúa xác định là ông đã hoàn tất sứ vụ Tiền Hô. Cũng có thể là Gioan cử các môn đệ đến như là một sự giới thiệu các môn đệ cho Chúa Giêsu, cũng như gửi gắm môn sinh cho Người, vì biết thân phận mình sắp chấm dứt.

Dù sao, với cách trả lời của Chúa Giêsu, chúng ta có thể coi đây như là một thử thách đức tin mà Gioan Tiền Hô đang đối diện. Ngày nay, có lẽ không ít lần chúng ta cũng gặp phải những lúc “đêm tối đức tin”, khi chúng ta gặp phải muốn vàn đau khổ, khi chịu thử thách bách hại của cường quyền… chúng ta vẫn muốn Chúa phải ra tay trừng phạt kẻ áp bức, và lắm khi tự hỏi, Chúa ở đâu? Xin thưa, Chúa ở với chúng ta, cùng chịu đau khổ và áp bức với chúng ta. Thiên Chúa là Thiên Chúa của yêu thương chứ không phải trừng phạt, Chúa muốn chúng ta cầu xin cho họ ơn hoán cải, chứ không muốn chúng ta tìm phương cách trả thù.

*******

Lạy Chúa, Mùa Vọng đã đi được hơn nửa chặng đường, Phụng Vụ mời gọi chúng con vui lên vì Chúa sắp ngự đến. Xin Chúa thôi thúc những ai chưa lo trang trí tâm hồn mình cho sạch đẹp, để Con Chúa giáng hạ và cư ngụ trong tâm hồn họ và ban cho họ được sống trọn vẹn thời kì ơn cứu độ. Amen.

Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2016

HÃY LUÔN NHẬN RA CHÚA


Ông Ê-li-a đã đến rồi mà họ không nhận ra, lại còn xử với ông theo ý họ muốn. (Mt 17, 12)

Khi đọc bài Tin Mừng hôm nay, mình sực nhớ lại một câu chuyện cách đây khá lâu nơi một xứ đạo Miền Tây. Số là hôm ấy, ông trùm và cha sở đến một vùng giáo điểm để dâng Thánh Lễ. Do cha sở thì ăn mặc áo nâu sồng giản dị, còn ông trùm thì “mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao”, nên sau khi gửi xe để đi vào, ông trùm thì được một bác che dù và những người giúp giáo điểm đón vào mời dùng khăn lạnh, xơi nước, còn cha ở thì một mình lủi thủi. Đến giờ cha sở vào mở giỏ lấy lễ phục ra mặc để dâng lễ, thì mọi người mới tá hoả ra đâu là cha sở và đâu là ông trùm. Câu chuyện trên cho thấy quan niệm của nhiều người rằng cha sở phải bảnh bao đẹp mã, phải nhìn phong độ hơn ông trùm… Đó cũng là quan niệm chung của người đương thời với Gioan Tẩy Giả và Chúa Giêsu. Họ quan niệm Đấng Cứu Thế đến phải là rất quyền lực và oai phong như Vua Đa-vít, đến đánh dẹp Rôma và lên ngôi hoàng đế. Từ đó, căn cứ vào lời tiên tri Malaki, họ cũng quan niệm vị Tiền Hô của Người như là môt tể tướng quân đội, đầy quyền năng của ngôn sứ Êlia, hô mưa gọi gió, thách thức và tiêu diệt năm trăm ngôn sứ giả của hoàng hậu Jêsabell, đến trước chuẩn bị cho Đấng Messia ngự đến. Từ đó, họ không thể nhận ra Đấng Tiền Hô của Chúa là ông Gioan Tẩy Giả trong sự giản dị và khiêm tốn, và cũng đồng thời không chấp nhận một Đấng Cứu Thế khiêm nhường hiền hậu như Đức Giêsu được. Để rồi họ đối xử với Gioan theo cách họ muốn, và họ tiếp tục tìm cách hãm hại Đức Giêsu.

Cũng thế, ngày hôm nay, chính chúng ta vẽ ra một vị Thiên Chúa làm sao cho hợp với đam mê của mình, chúng ta ham quyền lực nên tôn thờ một kiểu Thiên Chúa uy quyền đánh phạt, chúng ta ưa danh vọng, nên vẽ ra Thiên Chúa giàu sang quyền quý… Như thế chúng ta vừa sinh ra một Thiên Chúa theo ý mình, đồng nghĩa với việc chúng ta giết chết một Thiên Chúa đích thực, là một Thiên Chúa yêu thương, Thiên Chúa chịu đóng đinh và là Thiên Chúa của người nghèo. Để rồi, cũng như những người Do Thái xưa, chúng ta quan niệm những vị đại diện Chúa sai đến, phải là oai phong hơn người, và chúng ta dành cho các vị một khoảng cách rất xa so với những người thân cận đang cần đến chúng ta giúp đỡ.

Đáng trách hơn là không thiếu những người được coi là đại diện Chúa, đã tự trang bị cho mình một sự vượt trội người khác, thay vì nổi trội về lòng mến và kiến thức về Chúa, thì lại lo sắm sửa cho mình những tiện nghi sang trọng, để được mọi người kính nể, và tự phân cấp thành một bậc cao hơn trên dân Chúa, không thể đến với người nghèo và hạ mình cúi xuống phục vụ những người đau khổ. Như thế, chẳng khác nào chúng ta đang tôn thờ một Thiên Chúa ‘thần tài’ và giết chết Thiên Chúa là Đấng đã chết đi vì những người hèn kém nhất trong xã hội.

*******

Lạy Chúa, xin tha thứ tội lỗi cho chúng con, bởi vì chúng con được ví như “người nhà” của Chúa, nhưng nhiều lần Chúa đến viếng thăm tâm hồn chúng con thì chúng con lại từ chối vì không nhận ra Chúa, bởi tâm trí chúng con quen với tư tưởng một Thiên Chúa quyền lực thỏa mãn đam mê của chúng con hơn là một Thiên Chúa Tình Yêu. Amen.

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2016

HÃY NHÌN MỌI SỰ BẰNG ÁNH MẮT YÊU THƯƠNG


Khi ấy, Đức Giê-su nói với đám đông rằng : “Tôi phải ví thế hệ này với ai ? Họ giống như lũ trẻ ngồi ngoài chợ gọi lũ trẻ khác, và nói : ‘Tụi tôi thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa ; tụi tôi hát bài đưa  ám, mà các anh không đấm ngực khóc than. (Mt 11, 16-17)

Thói thường, con người ta dễ lấy mình làm trung tâm và muốn áp đặt tư tưởng và hành động của mình lên người khác. Vì thế mà qua bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dạy chúng ta phải tránh hai điều:
1. Áp đặt người khác phải theo tư tưởng của mình.
Giống như bọn trẻ con thổi sáo giả bộ đám cưới đòi người khác hát, ca bài đưa đám giả bộ buồn bắt người khác khóc theo… với một hoàn cảnh không thực tế. Trong ý thức hệ của người Do Thái, họ vẽ ra trong tư tưởng của mình một lối sống kiểu Pharisiêu giả hình và đòi dân theo, họ quan niệm một thời kỳ cứu độ và một Đấng Mesia giàu sang chứ không khắc khổ kiểu Gioan Tẩy Giả và làm bạn với bậc đế vương, chứ không phải hoà đồng chung bàn với người hèn kém. Từ đó họ không nhận ra được Đức Giêsu là Đấng Cứu Thế. Với ý thức hệ như thế, họ không những bị trói buộc trong tư tưởng thiển cận của họ và không nhận ra được dấu chỉ của thời đại, mà còn bắt người khác phải suy nghĩ và hành động như họ, kể cả Chúa Giêsu. Còn chúng ta? Chúng ta có đưa ra những hình mẫu và lối sống để bắt người khác phải theo mình, thay vì mình phải biết thay đổi? Chúng ta thuận theo ý Chúa hay bắt Chúa phải theo ý mình?

2. Chứa trong mình tư tưởng ghanh ghét và thành kiến

Khi chứa trong mình tư tưởng ghanh ghét và thành kiến, thì dù đối tượng có tốt thế nào đi nữa, dưới con mắt biệt phái cũng xấu và tìm mọi lý lẽ để chê bai kết án:
Ông Gioan ăn chay khắc khổ thì bảo là lập dị và bị ma ám.
Chúa Giêsu hoà đồng ăn uống thì cho là mê ăn và bợm nhậu.

Còn chúng ta? Một linh mục hay vị nào đó đạo đức thì dễ bị coi là thiếu quan tâm và thiếu xây dựng giáo xứ, ngược lại, một vị hoà đồng với mọi người thì dễ bị đánh giá là thiếu tư cách… kiêng khem thì bị coi là đạo đức giả, hoà đồng thì kết án là thiếu đứng đắn. Thật vậy, khi chúng ta thiếu thiện cảm và cố chấp, thì mọi cái nhìn của chúng ta sẽ dễ bề xuyên tạc, gièm pha và kết án…

*******

Lạy Chúa, xin cho mọi người chúng con biết dẹp bỏ ý riêng mình, để ý Chúa được thể hiện. Xin cũng cho chúng con biết nhìn mọi sự bằng ánh mắt yêu thương của Chúa, để mọi điều xảy ra đều có ý nghĩa tích cực, mang lại niềm vui cho cuộc sống chúng con. Amen

LỄ ĐỨC MẸ VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI


Bấy giờ bà Ma-ri-a nói: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.” Rồi sứ thần từ biệt ra đi. (Lc 1,38)

Ngày lễ Mẹ Vô Nhiễm, Phụng vụ Giáo hội cho chúng ta nghe bài Tin Mừng về cuộc truyền tin. Bài Tin mừng làm chói sáng lên với ba nét đẹp của Đức Maria là Đấng đầy ân sủng, là nữ tỳ khiêm hạ và lời đáp trả “xin vâng”. Lời “xin vâng” không chỉ nói lên sự khiêm nhường và vâng phục cách đơn thuần, nhưng còn hơn thế nữa, Người đã xác tín và hoàn toàn đồng ý với chương trình của Thiên Chúa, nghĩa là “ngay bây giờ sẽ thụ thai”, Đức Maria biết rất rõ sự nguy hiểm đang chờ đón mình là có thể mất mạng, vì luật Môsê sẽ ném đá thiếu nữ đã đính hôn mà có thai ngoài hôn nhân (x. Đnl 22, 22- 23). Tiếng “xin vâng” là một tiếng can đảm vâng phục, tin tưởng phó thác cả mạng sống vào tay Thiên Chúa và tiếng “xin vâng” đó sẽ theo suốt cuộc đời của Đức Maria cho đến cây thập giá. Âm thầm chấp nhận tất cả, vì chương trình của Thiên Chúa . Tuy nhiên, cũng cần hiểu đúng trong sự “xin vâng” của Đức Maria chất chứa hoàn toàn với tất cả ý thức và tự do, Người được thiên sứ Gabriel giải thích ý nghĩa công trình của Thiên Chúa muốn được thực hiện nơi con người của Mẹ. Thật vậy, ý định của Thiên Chúa luôn được thi hành và chương trình của Thiên Chúa luôn được thực hiện, nhưng không phải bằng cách cưỡng bách hay ép buộc.

Tóm lại, noi gương mẹ Maria, để trở thành khí cụ trong bàn tay Thiên Chúa hầu đem Tin Mừng đến cho mọi người, ta phải bước đi trong ân sủng, khiêm tốn qui hướng mọi sự về cho Thiên Chúa và không tự phụ về những thành công mình đạt được. Đặc biệt, luôn phó thác hoàn toàn cho Thiên Chúa trong sự vâng phục thánh ý Người. Sự vâng phục đó cũng là hiến lễ hằng ngày dâng lên Thiên Chúa để mưu ích cho các linh hồn.

********

Lạy Chúa, xin giúp chúng con sống cuộc đời trong sạch, biết noi gương Mẹ Maria mà sống “xin vâng” theo ý Chúa trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời, hầu mai ngày chúng con cũng được cùng với mẹ chung hưởng vinh quang trong Nước Chúa. Amen.