Translate

Thứ Ba, 12 tháng 7, 2016

HÃY TRỞ NÊN BÉ MỌN


Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. (Mt 11,25)

Mọi Kitô hữu đều có quyền tự hào vì được nhận biết Thiên Chúa và được làm con của Người cách trọn vẹn ngay từ lúc lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội. Chúng ta không chỉ dừng lại ở niềm vui được giải thoát tội nguyên tổ, mà vui mừng hơn là vì được làm con Thiên Chúa trong lòng Giáo Hội Công Giáo. Hơn thế nữa, được biết Thiên Chúa và nhận ra Chúa Giêsu là Đấng Thiên Sai thật không dễ dàng, bởi vì việc nhận biết Thiên Chúa và tin vào Chúa Giêsu không phải do trí hiểu hay thực nghiệm khoa học, mà là một ân ban của Thiên Chúa, như Chúa Giêsu đã nói: “Không ai thấy Thiên Chúa bao giờ nếu Chúa Con không mặc khải cho, và cũng không ai đến được với Chúa Con nếu Chúa Cha không lôi kéo họ”.

Hôm nay Chúa Giêsu vui mừng tạ ơn Chúa Cha, vì Chúa Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết mầu nhiệm Nước Trời, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. Những người mà Chúa Cha và Đức Giêsu muốn mặc khải Nước Thiên Chúa cho, đó là những người bé mọn. Chúa Giêsu so sánh giữa những người khôn ngoan thông thái với kẻ bé mọn để dạy mọi người cần có thái độ của trẻ thơ: tin tưởng, khiêm nhường, ham học hỏi, để Người chuyển thông cho họ những kiến thức về Thiên Chúa. Bởi vì, thái độ kiêu hãnh và nghi ngờ sẽ ngăn cản người ta nhận ra những gì Thiên Chúa muốn mặc khải cho. Thật vậy, để hiểu Mầu Nhiệm Nước Trời, con người cần có thái độ khiêm nhường: trông cậy hoàn toàn vào Thiên Chúa chứ không phải ỷ vào sức mình, vì đức tin ở một cấp độ cao hơn lý trí, không lệ thuộc vào lý trí, nhưng lý trí có thể làm sáng tỏ đức tin. Hơn thế nữa, Đức Giêsu đã là “người bé mọn”, vì thế Ngài là khuôn mẫu để chúng ta trở nên bé mọn; hay đúng hơn, chúng ta được mời gọi mặc lấy, mang lấy tâm tình trong Thánh Tâm của Ngài, Tin Mừng của Ngài, và chính bản thân Ngài để trở nên bé mọn với Cha, với nhau và với người khác.

******


Lạy Chúa, xin dạy chúng con biết khiêm tốn nhận ra những giới hạn yếu đuối của mình, mà năng đến với Thánh Thể mỗi ngày, để tâm hồn chúng con được bổ dưỡng sức thần thiêng mà vượt thắng mọi khó khăn trên đường lữ thứ trần gian. Amen.

Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2016

HÃY BIẾT YÊU MẾN CHÚA


Ta nói cho các ngươi hay: đến ngày phán xét, đất Xơ-đôm còn được xử khoan hồng hơn các ngươi. (Mt 11, 24)

Thiên Chúa không kết án ai lầm lẫn và thiếu hiểu biết không do lỗi của họ, nhưng Thiên Chúa sẽ xét xử những ai cố tình làm ngơ trước lời mời gọi hoán cải và kết án những kẻ cứng lòng tin vào Lời Chúa. Đó là lý do mà hôm nay trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu lên án đích danh một số thành thị về sự cứng lòng và lối sống xa hoa của cả cư dân ở đó. Chúa Giêsu cũng lên án dân thành Caphanaum sống phóng túng xa hoa và kiêu ngạo về sự giàu có của mình, và không mở lòng đón nhận Tin Mừng. Chúa cảnh báo dân thành nếu không hối cải thì sẽ bị lật nhào xuống âm phủ, nghĩa là tất cả sẽ sụp đổ hoang tàn. Chúa Giêsu đã dùng hình ảnh của những thành Tia, Si-đôn và Xơ-đôm đã bị xóa khỏi mặt đất vì tội sa đọa của nó để cảnh báo những thành đang trong thời đại của Người. Chúa còn loan báo rằng ngày phán xét những thành kia sẽ được xử khoan dung hơn, bởi vì họ sống sa đọa vì không được ai rao giảng cho, còn những thành đương thời đã cố tình làm ngơ trước lời mời gọi của Người.

Chính sự xa hoa phóng túng và kiêu ngạo làm cho chúng ta thờ ơ trước lời kêu gọi của Chúa và Giáo Hội qua những người có trách nhiệm giảng dạy. Giàu có và kiêu ngạo lấn át cả việc mở lòng ra đón nhận Lời Chúa. Giàu có thì đam mê của cải, lo bận rộn làm giàu không còn giờ dành cho Chúa… Người ta nhầm tưởng rằng, có thể lấy tiền bạc của cải để mua Nước Trời, như khi dùng một số tiền nào đó để dâng cúng vào những việc xây dựng thánh đường hay là làm từ thiện, để rồi tự phụ kiêu ngạo và sống bê tha phóng túng. Người ta cũng coi sự giàu sang như là một bảo đảm hạnh phúc và coi việc kinh nguyện sớm hôm là của các bà già hay của những người nghèo mới cần đến Chúa để xin xỏ… Họ không biết rằng, linh hồn họ đang “nhào xuống âm phủ” vì sự ỷ lại vào của cải chóng qua.

*******
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết yêu mến Lời Chúa, năng đọc và suy gẫm, và sống Lời Người, để ngày phán xét, chúng con được Chúa xét xử khoan dung và thâu nhận chúng con vào nước vĩnh cửu của Người. Amen.

Thứ Bảy, 9 tháng 7, 2016

TỪ BỎ MÌNH VÀ VÁC THẬP GIÁ THEO CHÚA


“Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được” (Mt 10,38-39).

Thời bách hại mà các thánh tử đạo đã thực hiện trọn vẹn theo nghĩa chặt đã qua, nhưng ngày hôm nay, chính mỗi Kitô hữu cũng vẫn luôn phải đứng trước một chọn lựa: một bên là chọn Chúa và một bên là chọn những thứ thuộc vật chất. Chúa không đòi chúng ta phải vác thập giá của Chúa, cũng không buộc chúng ta phải vác thập giá của anh em, mà Chúa muốn chúng ta vác thập giá của chính mình, là trách nhiệm trong bậc sống của mình.

Thật vậy, chúng ta luôn bị cám dỗ tìm kiếm hơn là từ bỏ, thu tích, giữ chặt những gì chúng ta có, hơn là cho đi, chúng ta còn bị cản trở, níu kéo bởi bao nhiêu thứ tình cảm khiến chúng ta chưa sẵn sàng để theo Chúa. Và điều khó từ bỏ hơn cả là “bỏ mình”, nghĩa là bỏ chính cái tôi ngầm ý hay minh nhiên tham vọng địa vị và lợi lộc cho mình, muốn biến mình làm trung tâm và làm cho sự hướng thiện không còn chỗ đứng trong tâm hồn của mình nữa. Chúa Giêsu cũng khẳng định về chiều kích tương quan hàng dọc với Thiên Chúa dựa trên tương quan đức ái với đồng loại. Khi chúng ta làm điều gì cho anh em là chúng ta đang làm cho chính Chúa Giêsu và cũng đồng thời đang làm cho Chúa Cha. Thật vậy, con người không thể mang được bất cứ một thứ của cải vật chất nào theo mình về thế giới bên kia, bởi tất cả sẽ ở lại sau cái chết. Thế nhưng con người cứ lo vun vén và giữ khư khư nó, giữ lại đến mức dư thừa mà không chia sẻ cho người đói khát bất hạnh, lo thu tích để rồi lúc chết đi phải để lại cho người khác tận hưởng. Họ không ý thức được rằng, chỉ có lòng bác ái và những gì chia sẻ cho tha nhân vì tình yêu thương thì sẽ theo họ về cõi vĩnh hằng. Đúng vậy, vấn đề được Thiên Chúa ân thưởng không hệ tại ở giàu hay nghèo, cũng không hệ tại ở việc cho hàng tỷ đồng hay chỉ là một bát nước lã, nhưng là biết sống tương quan đức ái với tha nhân, giúp đỡ nhau vì lòng mến Chúa và yêu đồng loại. Người cho nhau một ly nước vì Chúa thì có giá trị hơn gấp bội so với người cho cả gia tài chỉ vì được ca tụng đời này.

********

Lạy Chúa, bước đường theo Chúa đòi hỏi chúng con một sự chọn lựa dứt khoát là chỉ chọn Chúa và sống tương quan với Ngài bằng tương quan đức ái với tha nhân. Xin cho chúng con biết từ bỏ sự lôi kéo mời chào hấp dẫn hào nhoáng giả tạo mà xã hội đang bày ra để làm lạc hướng chúng con, để biết sống có kỷ luật đối với bản thân, có trách nhiệm với chính mình và với gia đình và với quê hương giáo xứ chúng con. Amen.

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2016

HÃY ĐI VÀ LÀM NHƯ CHÚA DẠY


Đức Giê-su bảo ông ta: “Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy.” (Lc 10, 37b)

Nếu như câu hỏi thứ nhất của người luật sĩ là một câu hỏi rất hay: “Tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?”, thì câu hỏi thứ hai mà ông nêu ra: “Ai là người thân cận của tôi?”, phải chăng là một câu hỏi ngớ ngẩn? Vì người thân cận hiển nhiên là người bên cạnh, là người chung quanh, hàng xóm láng giềng! Có lẽ không phải như vậy, vì người luật sĩ muốn cho thấy đây là một trong những vấn đề lớn ông đang thao thức, và chắc chắc cũng là vấn đề mà nhóm, cộng đoàn, thậm chí dân tộc của ông thao thức. Bởi vì, tuy là gần nhau, nhưng chưa chắc đã là thân cận, tuy ở chung, nhưng chưa chắc đã là anh em, chị em, bởi vì không chỉ có những ranh giới hữu hình, nhưng còn có cả nhiều ranh giới vô hình nữa, phân cách người với người như:
Công chính và tội lỗi.
Ô uế và thanh sạch.
Người bệnh và người khỏe mạnh.
Nhóm của mình và những nhóm khác.
Khác biệt về tôn giáo, quan điểm, tính tình…
Dân Do thái và dân ngoại, nam và nữ, tự do và nô lệ, chủ và tớ....

Khi người thông luật hỏi điều này, Chúa Giêsu không trả lời trực tiếp, mà chỉ kể câu chuyện về “Người Samaritanô nhân hậu”. Và Đức Giê-su đã giúp cho vị luật sĩ vượt qua cách suy nghĩ lối mòn của mình: thay vì tôi ngồi một chỗ tìm cách định nghĩa người thân cận của tôi là ai, rồi sau đó tôi mới đi thực hành lòng mến đối với họ, là hãy làm cho mình trở thành người thân cận của người khác, đặc biệt là người cần đến lòng thương xót. Thật vậy, chúng ta là thân cận của mọi mảnh đời trong xã hội, nhưng không thiếu những lần, chúng ta đã phớt lờ hoàn cảnh tang thương của họ, vì những lý do “được coi là thánh thiện và lề luật”. Giống như thầy tư tế và thầy Lêvi kia, vì sợ chậm giờ lễ, sợ nhiễm uế, sợ rắc rối liên lụy… và đặc biệt là sợ phạm luật về sự thánh thiện, luật giữ ngày sabát…


Không hẳn là chúng ta tiếc công hay của để giúp người gặp hoạn nạn, nhưng có lẽ lắm khi chúng ta đã bỏ đi vì sự hững hờ vô cảm trước nỗi đau của tha nhân, hoặc né tránh giúp đỡ chỉ vì sợ liên lụy rắc rối hoặc dè chừng sợ bị lừa dối mắc bẫy…. Nhưng dù trong trường hợp nào, dù có thể đôi lần chấp nhận phần thiệt về mình, là người con Chúa, chúng ta vẫn được mời gọi phải hành động ngay với khả năng có thể trước cảnh hoạn nạn của tha nhân. Đúng vậy, mến Chúa không phải chỉ biểu lộ bằng lời kinh tiếng hát nơi nhà thờ, mà cần sống tình yêu đó khi biết thi ân cho tha nhân.

******

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết “yêu như Chúa đã yêu” là yêu thương tha nhân cách vô vị lợi, không so đo tính toán hay mong muốn được đáp trả, để chúng con mỗi ngày nên giống Chúa hơn và xứng đáng là con thảo của Cha trên trời. Amen.

Thứ Năm, 7 tháng 7, 2016

ĐỪNG SỢ


Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hỏa ngục.(Mt 10,28)

Ngày nay, không có chuyện bách hại nhãn tiền như thời các thánh tử đạo, nên chúng ta cũng không còn phải tuyên xưng đức tin cách trực tiếp như các chứng nhân xưa nữa. Tuy nhiên, chúng ta vẫn còn tuyên xưng hoặc chối Chúa qua những cách sống sau đây:

- Những ai dám sống thật, dám làm chứng cho Chúa và cho sự thật thì cái giá họ phải trả là chịu bách hại đủ đường từ chính thể chế chúng ta đang sống cũng như mất đi những cơ hội tiến thân…

- Sống đạo, rất cần sự thể hiện ra thực tế, nhưng không ít những người tự cho mình “giữ đạo tại tâm”, không còn tham gia các hoạt động sinh hoạt công giáo, không tham dự các bí tích, nhất là thánh lễ, bỏ xưng tội rước lễ lâu năm… Hành động ngược lại với giáo huấn của Chúa và Hội Thánh. Đặc biệt, vì lo bon chen cuộc sống hằng ngày, chúng ta quên mất sự hiện diện của Chúa, bỏ bê các việc đạo đức. Đó là chúng ta vừa không tuyên xưng Chúa, vừa gián tiếp chối đạo.

- Hoặc để có được việc làm nơi công sở, giữ được “ghế” trong xã hội thế quyền, sợ bị phiền phức hoặc bạn bè chê cười… chúng ta đã giấu diếm nguồn gốc Công Giáo của mình.Chúng ta muốn an thân, sợ liên lụy nguy hiểm mà không dám làm chứng cho sự thật. Vì cái nồi (miếng cơm manh áo) mà bán rẻ lương tâm, vì cái ghế (chức này chức nọ) mà làm tay sai cho sự giả dối…Ngay cả việc ‘làm dấu thánh giá trước bữa ăn’ khi ăn chung nơi công cộng chúng ta còn thẹn thùng che đậy… Đó là mặc nhiên chúng ta đang chối Chúa.

- Hay khi chúng ta gặp thử thách thất bại, hoặc cầu nguyện chưa được nhận lời, đã thất vọng chê trách Chúa và nghi ngờ sự hiện hữu của Chúa. Đó cũng là một hình thức chối đạo…

*******

Lạy Chúa, khi được dìm vào trong Bí tích Thánh Tẩy, chúng con đã được nên đồng hình đồng dạng với Chúa. Xin cho chúng con luôn ý thức mình là Kitô hữu, là con cái Chúa, và chúng con càng nên giống Chúa hơn trong mọi thử thách đau thương, để không có gì có thể tách chúng con ra khỏi tình yêu của Chúa. Amen.

Thứ Tư, 6 tháng 7, 2016

KHÔN NHƯ RẮN - ĐƠN SƠ NHƯ BỒ CÂU


Khi sai các môn đệ đi rao giảng Tin mừng, Chúa Giêsu nhắn nhủ các ông: “Này Thầy sai anh em đi như chiên vào giữa bầy sói. Vậy anh em phải khôn như rắn và đơn sơ như bồ câu” (Mt 10, 16). Tại sao Chúa lại căn dặn các môn đệ như vậy? Phải chăng thế gian này như là cánh rừng luôn có đầy sói dữ? Thật vậy, thế gian này luôn có “Sự dữ” vây quanh người môn đệ, mà nếu người môn đệ không đủ khôn ngoan thì sẽ bị chúng lôi cuốn và làm hại, làm cho người môn đệ đánh mất đi căn tính của mình. “Sự dữ” ấy chính là ba thù: ma quỷ, thế gian và xác thịt, như những “sư tử luôn rảo quanh tìm mồi cắn xé” (1Pr 5, 8). Là người được Chúa Giêsu sai đi, qua Giáo hội, hơn ai hết, Nhà Truyền Giáo cũng cần phải khôn và đơn sơ như Chúa muốn, hầu có thể nhận định được đâu là “sự dữ” đang vây quanh mình trong bối cảnh hiện nay. Vậy, để có thể phân định và tránh được những độc hại trong những gì là mật ngọt, Nhà Truyền Giáo cần phải “khôn như rắn và đơn sơ như bồ câu”.

            “Khôn như rắn” là tài khéo léo, nhờ đó mà Nhà Truyền Giáo có thể sáng suốt trong những chọn lựa; nhạy bén, thức thời trước mọi tình huống, mọi hoàn cảnh, hầu sống cho đúng và và sử dụng những phương tiện mình có cách tốt nhất, hữu hiệu nhất để đạt đích. Nói cách khác, “khôn như rắn”, nghĩa là Nhà Truyền Giáo biết cách sống và cư xử ở đời sao cho đúng.

          Thế nhưng, một người khôn mà không ngoan thì đó là người khôn lỏi, là người ích kỷ, chỉ biết mình mà không biết đến người khác, chỉ biết lo cho bản thân mình mà quên đi trách nhiệm đối với tha nhân. Người ta thường nói: “Khôn cũng chết, dại cũng chết, biết thì sống”. Cái “biết” đó chính là “khôn ngoan”. Khôn thì phải ngoan, đó mới là nhân đức, là yếu tố hình thành nên tính cách của một người. Và, cái gọi là “ngoan” trong cái “khôn’ chính là “đơn sơ”. Đơn sơ chính là sự thành thực, chân thành và hiền lành trong cung cách sống với các mối tương quan: với chính mình và với tha nhân.

Tóm lại, Nhà Truyền Giáo khôn ngoan là người biết làm mọi việc cùng với Chúa, theo hướng dẫn của Ngài trong cuộc đời sứ vụ. Khi biết xây dựng cuộc đời sứ vụ trên nền tảng Lời Chúa và thánh ý Ngài như vậy, cho dù có phải đương đầu với những khó khăn như những sói dữ, thì Nhà Truyền Giáo vẫn đứng vững vì đã “xây nhà mình trên nền đá vững chắc” (x. Mt 7,24). Sau cùng, để có được sự khôn ngoan như Chúa muốn, hơn ai hết, Nhà Truyền Giáo phải luôn kết hợp với Chúa trong cầu nguyện để xin Ngài ban cho sự khôn ngoan, như vua Salômôn đã xin Chúa: “Xin ban cho tôi tớ Chúa đây, một tâm hồn biết lắng nghe, để cai trị dân Chúa và phân biệt phải trái” (1V 3, 9).

******


Lạy Chúa, chúng con đang sống giữa một xã hội khá phức tạp, không thiếu những gian nan thử thách. Bước chân người môn đệ Chúa không thiếu những cám dỗ, nghi nan. Đôi khi chúng con muốn chán nản, bỏ cuộc trước những thử thách. Chúng con muốn tìm an nhàn bản thân. Chúng con dễ lùi bước trước gian nguy. Xin ban cho chúng con ơn đức tin đủ để vượt qua những nghi nan mà trung thành với Chúa. Xin ban cho chúng con lòng trông cậy vững vàng để chúng con không nao núng trước những bất trắc hiểm nguy.

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2016

SỨ GIẢ CỦA CHÚA


Anh em đã được cho không thì cũng phải cho không như vậy (Mt 10,8)

Bài Tin Mừng hôm nay đặc biệt họa lên chân dung của một vị Tông Đồ của Chúa Giêsu trong sứ vụ rao giảng Tin Mừng, là: Mang sứ điệp Nước Trời, chữa lành người đau yếu, sống khó nghèo và đem bình an đến cho mọi người. Hãy rao giảng : “Nước Trời đã đến gần” : lời rao giảng này như hối thúc mọi “ chiên lạc” hãy  mau kịp trở về,  như không còn thời gian chờ đợi lâu hơn nữa. Đây là dấu hiệu của Nước Trời hiện diện và cũng là quyền năng của Thiên Chúa thống trị trên mọi sự dữ, đau khổ chết chóc và ma quỷ.

Tuy nhiên, tất cả đều được lãnh nhận nhưng không từ nơi Chúa chứ không do sức riêng mình, nên Chúa cũng mời gọi các Tông Đồ cho đi một cách nhưng không mà không đòi hỏi được đền đáp. Thật vậy, vị truyền giáo chỉ là người quản lý ân huệ của Thiên Chúa và người quản lý tốt biết phân phát cho mọi người tuỳ theo nhu cầu phân phát một cách vô vị lợi mà không mong đáp trả vì mọi sự chúng ta nhận được là do tình thương của Thiên Chúa. Điều này trên thực tế, chúng ta dễ quên nên đòi hỏi phải được điều này, điều kia. Khi giúp ai điều gì, chúng ta luôn mong “hòn đất ném đi hòn chì ném lại” hoặc “có qua có lại mới toại lòng nhau”. Hoặc có khi chúng ta không mong đáp đền nhưng lại đòi buộc người kia phải ghi lòng tạc dạ công lao của chúng ta. Vì thế, công cuộc truyền giáo của chúng ta bị trì trệ hoặc chẳng phát triển là bao. Hay nói cách khác, sứ giả của Chúa cần mang dáng dấp của người lữ hành, không có phương tiện tự vệ và tuỳ cơ ứng biến trong mọi hoàn cảnh. Nhiều khi chúng ta thường nại vào câu nói “ thợ đáng được nuôi ăn” mà chúng ta nhận rất nhiều của cải, tiền bạc, phương tiện... vì cho rằng : để phục vụ Tin Mừng. Thậm chí chúng ta còn đòi buộc người khác phải biết ơn, cung phụng cho chúng ta chỉ vì chúng ta là người của Chúa. Như thế chúng ta đã làm lu mờ, thậm chí bóp méo khuôn mặt phục vụ vô vị lợi của Thầy Chí Thánh.

******

Lạy Chúa, khi đọc bài Tin Mừng hôm nay, chúng con xét lại phẩm chất của người Kitô hữu chúng con, nhất là chức vụ ngôn sứ khi chúng con lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội, chúng con đã nói Lời Chúa như thế nào? Chúng con đã sống Lời Chúa ra sao? Chúng con đã khiến cho bao người không nhận ra khuôn mặt Tình Yêu, phục vụ của Chúa trong cách cư xử, hành vi của chúng con? Xin cho mọi người chúng con hôm nay cũng biết sống sứ vụ rao giảng Tin Mừng bằng đời sống thanh bần đơn sơ phó thác, xây dựng sự hợp nhất bình an và làm cho Nước Chúa được lớn mạnh ngay trên quê hương trần thế, cách riêng, niềm tin, bác ái, hoan lạc và bình an thắm đầy trên giáo xứ chúng con. Amen