Translate

Thứ Năm, 17 tháng 12, 2015

VAI TRÒ CỦA THÁNH GIU-SE

  


Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giê-su, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ. (Mt 1, 21)

Suốt thời gian đầu Mùa Vọng, chúng ta được nghe nhiều về một nhân vật tiền hô cho Chúa Giê-su là Gioan Tẩy Giả, hôm nay, trong những ngày cận kề Lễ Giáng Sinh, Tin Mừng giới thiệu cho chúng ta một nhân vật đặc biệt là thánh cả Giu-se, là người cha “pháp lý” của Chúa Giê-su trong sự kiện nhập thể, giáng sinh và thời thơ ấu của Chúa Giê-su. Tin Mừng diễn tả sự kiện trăn trở của thánh cả Giuse (người công chính) khi chưa nhận được lời giải thích từ sứ thần Chúa. Đồng thời, Tin Mừng cũng giới thiệu thánh Giuse là người cha “hợp pháp” trong gia đình Thánh Gia.

Xét theo Thánh Kinh và nòi giống lưu truyền trong nhân loại, Chúa Giê-su nhập thể “làm người”, Người cần có một gia phả trong gia đình nhân loại. Đồng thời, để lời các ngôn sứ được ứng nghiệm nguồn gốc vương đế thuộc dòng tộc Đa-vít, mà trong đó, chính thánh Giu-se là con cháu của vua Đa-vít.

Xét theo tính pháp lý, Chúa Giê-su cần một sự hợp pháp trong việc khai sinh, mẹ Maria cần có một người chồng pháp lý về mặt dân sự, nếu không sẽ bị khai trừ khỏi đời sống tôn giáo lúc bấy giờ và bị người đời khinh miệt.

Lại nữa, Chúa Giê-su và mẹ Ma-ri-a cần một mái ấm và một nơi nương tựa, cần được bảo vệ và chăm sóc, nhất là trong thời kỳ thơ ấu của Chúa Giê-su. Như vậy, vai trò của thánh Giu-se thật cao cả, dù chỉ là cha nuôi, nhưng thánh nhân đã chu toàn trách nhiệm dưỡng dục bảo vệ tính hợp pháp cho “bản tính nhân loại” của Chúa Giê-su, cũng như trở nên nơi nương tựa tuyệt vời cho mẹ Maria và Chúa Ngôi Hai.


*****

Lạy Chúa! Thời đại hôm nay đang sống như vắng bóng Thiên Chúa, thậm chí như Thiên Chúa đã chết rồi. Vì thế, hơn lúc nào hết, xin giúp chúng con biết trở thành những chứng nhân sống động của Tin Mừng, để nhờ đó mà mọi người nhận ra Đức Giêsu Nazareth chính là Đấng Emmanuel đã đến, đã sống và đang sống ở giữa nhân loại. Amen.

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2015

GIA PHẢ CỦA CHÚA GIÊ-SU


Như thế, tính chung lại thì: từ tổ phụ Áp-ra-ham đến vua Đa-vít, là mười bốn đời; từ vua Đa-vít đến thời lưu đày ở Ba-by-lon, là mười bốn đời; và từ thời lưu đày ở Ba-by-lon đến Đức Ki-tô, cũng là mười bốn đời. (Mt 1, 17)

Suy niệm Lời Chúa ngày hôm nay, chúng ta được mời gọi đọc lại bản gia phả của Chúa Giê-su, được thánh Mát-thêu ghi lại trong phần mở đầu Tin Mừng. Trong gia phả, có cả những người công chính như Abraham và Giacóp, nhưng cũng có những người từng phạm tội ngoại tình như Đavít, thậm chí có cả những gái điếm và kỹ nữ như Tama hay Rakháp… Nhưng tình yêu thương của Thiên Chúa luôn lớn hơn tội lỗi loài người. Và không một phản nghịch nào của con người có thể phá huỷ được kế hoạch yêu thương từ đời đời của Người. Chúa Giêsu chấp nhận trở thành ruột thịt của một nhân loại tội lỗi, mang vào mình thân phận và định mệnh chung của loài người để làm cho vận mệnh chung của nhân loại tội lỗi trở nên chính vận mệnh của Con Thiên Chúa.

Thời xưa và nhất là trong dân tộc Do Thái, phụ nữ hầu như không bao giơ được nhắc tới trong gia phả và không được lên tiếng nơi công cộng và không được nắm giữ công việc gì từ tôn giáo đến xã hội, thậm chí họ đứng hàng thứ sáu, đứng sau cả vật nuôi trong nhà. Nhưng trong bản gia phả, thánh sử Matthêu đã không ngần ngại nhắc tên 4 người phụ nữ là Tama, Rakháp, Rút và đặc biệt là Mẹ Maria. Đó là một bước tiến mới của thời đại Kitô giáo, thời mà mọi người đều là con Thiên Chúa, cùng thuộc dòng họ với Chúa Giêsu Kitô và cùng mang trên mình việc truyền giáo là tiếp tục sinh ra cho Chúa những người con trong đức tin.

******


Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã chấp nhận trở thành ruột thịt của một nhân loại tội lỗi, mang vào mình thân phận và định mệnh chung của loài người để làm cho vận mệnh chung của nhân loại tội lỗi trở nên chính vận mệnh của Con Thiên Chúa. Xin cho chúng con cũng biết sống tinh thần nhập thể và nhập thế ấy, để đem Chúa đến cho anh chị em mình đang lầm lạc chưa tin nhận Chúa. Amen.

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2015

HÃY TIN TƯỞNG NƠI CHÚA


Phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi (Lc 7, 23b)

Khi vừa đọc bài Tin Mừng này, có lẽ không ít người tự hỏi rằng, phải chăng đây là đêm tối đức tin của Gioan Tiền Hô? Thật khó lý giải, vì chính Gioan, chính là Đấng đã kêu gọi dân sám hối để đón Chúa Giêsu đến, chính Gioan đã làm phép Rửa cho Chúa Giêsu và nhìn thấy Thánh Thần ngự xuống trên Người, và cũng chính Gioan đã giới thiệu Chúa Giêsu cho môn đệ và mọi người rằng: “Đây là Chiên Thiên Chúa”. Thế thì tại sao, hôm nay Gioan lại gửi môn đệ đến hỏi Chúa: “Có thật là Đấng phải đến chăng, hay chúng tôi còn phải đợi ai khác?”

Chúa Giêsu nhắn các môn đệ Gioan về thuật lại cho ông nghe về những gì mắt thấy tai nghe, là Đấng đã làm những điều mà ngôn sứ Isaia đã báo trước: “Người mù xem thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết sống lại, kẻ nghèo được nghe Tin Mừng”. Điều này muốn nhắn cho thánh Gioan biết sứ mạng của Chúa Giêsu không như mọi người thường nghĩ mang tính trần thế, là chinh phạt kẻ quyền thế, và giải phóng dân khỏi cường quyền. Lại nữa, chính lời dặn: “Phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi” đã nói lên tất cả.

Ngày nay, có lẽ không ít lần chúng ta cũng gặp phải những lúc “đêm tối đức tin”, khi chúng ta gặp phải muôn vàn đau khổ, khi chịu thử thách bách hại của cường quyền… chúng ta vẫn muốn Chúa phải ra tay trừng phạt kẻ áp bức, và lắm khi tự hỏi: Chúa ở đâu? Chúa ở với chúng ta, cùng chịu đau khổ và áp bức với chúng ta. Thiên Chúa của yêu thương chứ không phải trừng phạt. Chúa muốn chúng ta cầu xin cho họ ơn hoán cải, chứ không muốn chúng ta phương cách trả thù.


******


Lạy Chúa, trong khi mong đợi ngày Chúa viếng thăm, thì giữa cuộc đời lữ thứ này, không thiếu những lần chúng con phải lao đao vì những đau khổ thử thách. Xin cho chúng con biết can đảm và tín thác vào Chúa, để ngày Chúa trở lại, Chúa vẫn thấy niềm tin đang sáng ngời trên thế giới lữ khách này. Amen.

Thứ Hai, 14 tháng 12, 2015

HÃY SÁM HỐI VÀ QUAY VỀ VỚI CHÚA


Ông Gio-an đã đến chỉ đường công chính cho các ông, mà các ông không tin ông ấy; còn những người thu thuế và những cô gái điếm lại tin. (Mt 21, 32a)

Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu dạy mọi người qua dụ ngôn “người cha mời gọi hai đứa con đi làm vườn nho”. Cả hai người con đều không phải là người con ngoan thực sự. Người con thứ nhất tuy lúc đầu cãi lời cha nhưng sau hối hận lại đi làm; còn người con thứ hai dạ vâng rồi lại không làm. Cũng cần phải nói ngay từ đầu là ở đây Chúa Giêsu không cổ võ sự cứng lòng từ chối rồi sau đó mới chịu hoán cải, nhưng Chúa trân trọng những ai lỡ lầm biết hối hận trở về.  Chúa Giêsu ưa thích hiện diện giữa người tội lỗi để tha thứ và chữa lành hơn là những người tự cho mình đạo đức không cần thống hối. Chúa Giêsu mạnh mẽ mời gọi những ai nghe theo tiếng Người phải thống hối, biến đổi, sẵn sàng thay đổi hay hoán cải cuộc sống theo lệnh Thiên Chúa. Chỉ có sám hối nhìn nhận mình tội lỗi thì mới được hưởng ơn tha thứ; khiêm tốn nhìn nhận mình bất toàn mới được đổ đầy ân sủng. Sám hối là điều kiện đầu tiên phải có để đón nhận Tin Mừng. Cái quan trọng không phải là khởi điểm, là những lần từ chối đã qua, là các tội dồn đống từng làm nên bao tiếng không với Chúa. Cái quan trọng là nhìn lại những tiếng “không” của mình để đổi thành tiếng “vâng”. Điều đó luôn có thể làm được với ân sủng của Thiên Chúa.

Như vậy, Chúa Giêsu đưa chúng ta về trách nhiệm của mình: dù quá khứ của chúng ta là gì, dù trước đó chúng ta từ chối điều gì một sự thay đổi là luôn luôn có thể. Chúa Giêsu là Đấng không bao giờ giam hãm một người nào trong quá khứ, là Đấng cho mỗi người cơ hội của mình, dù đó là người tội lỗi nhất. Bởi “không có thánh nhân nào mà không có quá khứ, và không có tội nhân nào lại không có tương lai…” Con người có thể thay đổi từ "vâng" sang "không" và từ "không" sang "vâng". Giá trị của lời nói “không” hay “vâng” không tùy vào lúc vừa được nói ra, mà tùy theo sau đó người ta có thực hiện hay không. Nói "vâng" mà không làm đâu có giá trị bằng nói "không" mà lại làm. Lời hứa không tạo nên uy tín cho con người; lời nói tốt không thể thay thế cho những việc làm tốt.

******


Lạy Chúa Giêsu, cả hai người con trong dụ ngôn Tin Mừng hôm nay đều có thể là bài học cho chúng con: nếu chúng con giống người con thứ nhất đã lỡ nói không với Chúa bấy lâu nay thì bây giờ xin giúp chúng con nói lại xin vâng; còn nếu chúng con giống người con thứ hai đã thưa xin vâng thì đừng để cho mình bị thay đổi mà sửa lại thành không với Chúa nữa. Amen.

Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2015

SỨ MẠNG RAO GIẢNG TIN MỪNG


Vậy, phép rửa của ông Gio-an do đâu mà có? Do Trời hay do người ta? (Ga 21, 25)

Bài Tin Mừng hôm nay kể về việc “nhà cầm quyền tôn giáo” đến đòi kiểm tra “giấy phép hoạt động rao giảng Tin Mừng” của Đức Giêsu. Tiếc cho họ là bị Đức Giêsu bẻ lại một câu hỏi về phép rửa của Gioan Tiền Hô làm họ tiến thoái lưỡng nan rồi bỏ cuộc.

Điều đáng nói ở đây là người đặt vấn đề “giấy phép” với Chúa Giêsu không phải là nhà cầm quyền dân sự, mà là “các đấng các bậc” tôn giáo, là mấy ông “thượng tế, tư tế, ký mục” Do-thái. Chính sự “đòi giấy phép” để rồi làm thui chột đi những sáng kiến truyền giáo và cản trở việc mở rộng Nước Chúa. Và đôi khi, sự cản trở lại đến từ chính các đấng các bậc bề trên của mình, vì những lý do quyền bính và lợi lộc, hơn là vì lý do Hiệp Nhất. Ngày nay không thiếu những vị giữ cho mình cái đặc quyền nhân danh Chúa để loan giảng Tin Mừng, sợ “mất quyền lợi” hoặc “nhỏ đi miếng bánh” hay “ảnh hưởng đến thế giá” và ganh tỵ với những người khác, dù ai cũng có quyền làm chứng cho Chúa bằng nhiều cách thế, mà không ngược với đức tin Kitô Giáo. Đôi khi cộng đoàn này phản đối cộng đoàn kia, nhóm từ thiện này lên án nhóm từ thiện nọ, và ai cũng nhân danh Chúa để khiển trách các hoạt động của nhau.

Qua sự kiện này, chúng ta đi tìm bài học mà Chúa muốn dạy chúng ta về quyền rao giảng Tin Mừng không dành cho riêng ai, mà mọi người đều có quyền lợi và nghĩa vụ đem Lời Chúa đến cho người khác tuỳ theo bậc sống của mình. Cần nắm vững rằng, “giấy phép” rao giảng Tin Mừng dành cho tất cả mọi Kitô hữu trong chức vụ ngôn sứ cộng đồng. Tuy nhiên, để có một Giáo Hội Hiệp Nhất và tránh những sai lạc đức tin, việc rao giảng Lời Chúa cần phải được đặt dưới sự hướng dẫn của Giáo Hội.

******


Lạy Chúa! Khi lãnh Bí Tích Thanh Tẩy, chúng con đã nhận lấy sứ vụ ngôn sứ là rao giảng Tin Mừng, xin cho chúng con ý thức sứ vụ cao cả này, để trong bất cứ hoàn cảnh nào, dù thuận tiện hay không thuận tiện, chúng con vẫn làm chứng cho sự hiện diện của Chúa giữa trần gian. Amen.

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2015

HÃY CHUẨN BỊ ĐỂ ĐÓN CHÚA


Ai có hai áo, thì chia cho người không có; ai có gì ăn, thì cũng làm như vậy. (Lc 3, 10)

Thánh Gioan Tiền Hô đưa ra cho mọi người một nguyên tắc chung, đó là tình tương thân tương ái, chia sẻ giúp đỡ nhau: “Ai có hai áo, thì chia cho người không có; ai có gì ăn, thì cũng làm như vậy.” Còn với những ai đang sống và làm việc trong những ngành nghề mà xã hội đương thời khinh bỉ, hay thậm chí nghề nghiệp đó có thể đưa đến những lạm dụng tham lam hay hà hiếp, thánh Gioan không kêu gọi người ta bỏ nghề, nhưng là chu toàn bổn phận một cách công bình và bác ái. Tóm lại, thánh Gioan Tiền Hô khuyên người ta làm những việc chứng tỏ cụ thể tình huynh đệ và đức công bình, mà không đòi hỏi các người thu thuế hay lính tráng phải bỏ nghề nghiệp của họ (dù nghề này bị lên án đối với người Do-thái đương thời). Nghĩa là, nghề nghiệp không làm cho con người bị loại ra khỏi tình yêu cứu độ, nhưng để được cứu độ phải thực thi công bình và nhân ái. Thánh Gioan làm thế, vì ngài ý thức về thời gian và sứ vụ của vị Tiền Hô, là chuẩn bị cho Đấng Cứu Thế đến và khi Đấng Cứu Thế đến thì sứ vụ ngài đã hoàn thành.

Chúng ta cũng thế, mỗi người đều nhận một sứ vụ và một giai đoạn trong chương trình của Thiên Chúa. Thế nhưng, (cả đời lẫn đạo) không ít người tự lầm tưởng như chỉ có mình mới làm được điều này điều kia mà không ai có thể thay thế, rồi lo tạo cánh kéo bè củng cố chỗ đứng của mình. Đặc biệt khó chấp nhận và tìm cách níu kéo khi phải bàn giao. “Đấng” này khi phải thuyên chuyển để cho “vị” khác đến phục vụ thật khó biết bao, nhất là tìm cách áp đặt chủ trương và công trình của mình lên người tiếp nối. Thật vậy, chuyện ham danh thích khen đâu chỉ là chuyện của người đời, mà còn len lỏi vào cả đời sống phụng sự và phục vụ của Kitô hữu, từ các “đấng” đến “con chiên”. Bề ngoài tưởng chừng như việc phục vụ để Chúa được vinh danh, nhưng thực chất đang ngầm ý để được mọi người ca tụng, tìm vinh danh mình hơn là Chúa được nhận biết. Khi làm được điều gì hay xây dựng được cái gì, thì coi như do công sức, tài năng của mình, mà quên rằng là do Chúa ban và sự đóng góp của mọi người. Thành công thì gán cho mình và lên mặt khinh khi kẻ khác, thất bại thì tìm cớ để đổ thừa đổ lỗi.

Tóm lại: Lời Chúa qua bài Tin Mừng hôm nay, mời gọi chúng ta biết cải thiện đời sống bằng cách sống công bình và bác ái với tha nhân. Đồng thời, noi gương thánh Gioan Tiền Hô mà làm tất cả cho vinh danh Chúa, để Chúa được lớn lên và được mọi người nhận biết, chứ đừng lo tìm kiếm vinh quang cho mình.


****


Lạy Chúa, ngày kỷ niệm Con Chúa giáng trần đã gần kề, xin cho chúng con tích cực chuẩn bị tâm hồn qua việc sống công bình và bác ái, để khi ngày Noel đến, chúng con được hưởng niềm vui thánh thiện, xuất phát từ sâu thẳm của tâm hồn luôn đợi chờ Chúa Giê-su viếng thăm. Amen.

Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2015

HÃY NHẬN RA CHÚA


Ông Ê-li-a đã đến rồi mà họ không nhận ra, lại còn xử với ông theo ý họ muốn. Con Người cũng sẽ phải đau khổ vì họ như thế. (Mt 17, 13)

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã cho các môn đệ biết, Gioan Tiền Hô chính là hiện thân của Êlia, đã đến trước chuẩn bị cho sứ vụ của Người, và khi Chúa Giêsu giới thiệu Gioan Tiền Hô như là Êlia thì cũng có nghĩa là Người muốn nói cho người Do Thái biết rằng, lời tiên tri Malaki mà họ trông đợi đã ứng nghiệm, Đấng Cứu Thế là chính Người đã đến. Tuy nhiên, người Do Thái lại quan niệm Đấng Cứu Thế đến phải là rất quyền lực và oai phong như Vua Đa-vít, đến đánh dẹp Rôma và lên ngôi hoàng đế. Từ đó, họ không thể nhận ra Đấng Tiền Hô của Chúa là ông Gioan Tẩy Giả trong sự giản dị và khiêm tốn, và cũng đồng thời không chấp nhận một Đấng Cứu Thế khiêm nhường hiền hậu như Đức Giêsu được. Để rồi họ đối xử với Gioan theo cách họ muốn, và họ tiếp tục tìm cách hãm hại Đức Giêsu.

Ngày hôm nay, chính chúng ta vẽ ra một vị Thiên Chúa làm sao cho hợp với đam mê của mình, chúng ta ham quyền lực nên tôn thờ một kiểu Thiên Chúa uy quyền đánh phạt, chúng ta ưa danh vọng, nên vẽ ra Thiên Chúa giàu sang quyền quý… Như thế chúng ta vừa sinh ra một Thiên Chúa theo ý mình, đồng nghĩa với việc chúng ta giết chết một Thiên Chúa đích thực, là một Thiên Chúa yêu thương, Thiên Chúa chịu đóng đinh và là Thiên Chúa của người nghèo. Để rồi, cũng như những người Do Thái xưa, chúng ta quan niệm những vị đại diện Chúa sai đến, phải là oai phong hơn người, và chúng ta dành cho các vị một khoảng cách rất xa so với những người thân cận đang cần đến chúng ta giúp đỡ.

Đáng trách hơn là không thiếu những người được coi là “đại diện Chúa”, như các GM, Lm, Ts… đã tự trang bị cho mình một sự vượt trội người khác, thay vì nổi trội về lòng mến và kiến thức về Chúa, thì lại lo sắm sửa cho mình những tiện nghi sang trọng, để được mọi người kính nể, và tự phân cấp thành một bậc cao hơn trên dân Chúa, không thể đến với người nghèo và hạ mình cúi xuống phục vụ những người đau khổ. Như thế, chẳng khác nào chúng ta đang tôn thờ một Thiên Chúa ‘thần tài’ và giết chết Thiên Chúa là Đấng đã chết đi vì những người hèn kém nhất trong xã hội.

*******


Lạy Chúa! Xin tha thứ tội lỗi cho chúng con, bởi vì chúng con được ví như “người nhà” của Chúa, nhưng nhiều lần Chúa đến viếng thăm tâm hồn chúng con thì chúng con lại từ chối vì không nhận ra Chúa, bởi tâm trí chúng con quen với tư tương một Thiên Chúa quyền lực thỏa mãn đam mê của chúng con hơn là một Thiên Chúa Tình Yêu. Amen.