Translate

Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014

LUÔN TỈNH THỨC..!

Kết thúc mùa Giáng Sinh bằng lễ “Chúa Giêsu chịu phép rửa”, tôi mời gọi mọi người vẫn hãy tiếp tục tỉnh thức để có thể nhận ra lời mời gọi của Thiên Chúa dành riêng cho mỗi người trong chúng ta.

Ðêm tối thường là những phút giây lo sợ, bóng tối thường là hình ảnh của sự chết và là nơi ẩn núp của những nguy hiểm, là cơ may của những tên trộm cướp, là thời điểm của kẻ bất lương. Trong Kinh Thánh, bóng đêm được nói đến như thời giờ của sự cứng lòng tin, của tội lỗi. Tuy nhiên, cũng trong Kinh Thánh, đêm tối còn được mặc cho những ý nghĩa rất tích cực, đêm tối cũng là thời điểm Thiên Chúa can thiệp vào lịch sử nhân loại. Trong đêm tối thiên thần Chúa đã đi qua nhà người Ai Cập và hạ sát các con trai đầu lòng của họ và đã giải thoát dân Do Thái khỏi cảnh nô lệ Ai Cập.

Qua bao thế kỷ, mầu nhiệm Con Thiên Chúa làm Người cũng thường được Giáo Hội cử hành cách long trọng vào ban đêm và còn được gọi là: "Ðêm Thánh Vô Cùng". Ngài là mặt trời trong đêm tối để thắp lên ánh sáng hy vọng của sự sống, là bảo chứng của ơn cứu độ và là chiến thắng tiêu diệt sự chết. Tuy nhiên, tiếng gọi của Chúa cũng giống như tiếng nhỏ nhẹ của chiên con, là tiếng thì thầm trong tâm hồn. Vần phải biết tỉnh thức để nhận ra tiếng đó, cần phải có can đảm chổi dậy khỏi gánh nặng của thất vọng để tiến bước theo tiếng gọi ấy. Ðó là tiếng Chúa mời gọi ta cởi bỏ tính ích kỷ, sự ưa thích đóng kín trong những tiện nghi cá nhân, những lo lắng trần thế, để khỏi bận tâm lo lắng những nhu cầu của người khác. Thế nhưng chính khi chúng ta có can đảm cởi mở tâm hồn đi đến với người khác đang cần được yêu thương giúp đỡ là lúc chính chúng ta sẽ được nhận lãnh sinh lực mới, sức sống mới để sưởi ấm sự lạnh lẻo, và giải thoát chúng ta khỏi cảnh cô đơn.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa là nguồn sự sống vô tận và là nguồn ánh sáng không bao giờ tàn.


Xin dùng hơi ấm tình thương của Chúa để sưởi ấm tâm hồn con, để đổ tràn trong con nguồn sinh lực mới giữa những khó khăn cô đơn của cuộc sống, để nhờ đó con cũng sẽ thông truyền nguồn sinh lực mới cho những người bé nhỏ cô đơn đang khao khát sự sống và vẫn còn muốn sống, vẫn còn yêu đời vì họ khám phá ra rằng chỉ có Chúa mới là lẽ sống và là sức sống của họ. Amen.

THƯƠNG YÊU LÀ TRUNG THÀNH


Tình yêu vô hình, không nhìn thấy. Nhưng tình yêu lại hiện hữu trong những gì hữu hình. Gạt bỏ những gì hữu hình thì tình yêu cũng không còn chỗ đứng. Tôi không thể yêu bông hoa nếu không có bông hoa. Nhớ người nào là đã gặp người đó. Thương là thương ai. Vì thế, tình yêu là tổng hợp của cả tinh thần và thể xác.

Yêu bằng ý nghĩ mà thôi là tình yêu không có thật. Không ai có thể chỉ yêu bằng tư tưởng và cũng không ai cần tình yêu chỉ bằng câu ca dao. Chúa Kitô cũng chối từ thứ tình yêu ấy: "Ðừng yêu Ta bằng lời" (Mt 7,21). Ðã yêu là có rung động của con tim, có bâng khuâng của toàn vẹn con người, có tình cảm cao thượng của hy sinh. Ðấy là tình yêu một lần Chúa đã nói: "Ta sẵn lòng chết vì chiên của Ta" (Ga 10,12). Có thổn thức của xác thân dạt dào, Chúa cũng cảm thấy tâm hồn chất ngất buồn thương (Mt 26,38). Và, trong cái rung động của toàn vẹn con người ấy cũng có thao thức đòi đáp trả: "Con có yêu Ta không?" Chúa đã không hỏi Phêrô một nhưng đến ba lần (Ga 21,15-17). Tất cả xúc cảm đó làm nên cung điệu yêu đương của đời người.

Bông hoa đang khoe sắc ngoài kia nên tôi mới yêu được. Như thế, làm sao tôi có thể chỉ yêu tinh thần của bông hoa mà lại không có xác thân? Có con tim nên tôi mới biết thương mến. Bởi đó, làm sao tôi có thể chỉ yêu bằng tinh thần thôi mà lại không có rung cảm của môi, mắt? Yêu là có cả hai; linh hồn và thân xác. Chỉ yêu bằng thân xác là tình yêu tật nguyền. Chỉ yêu bằng tinh thần là tình yêu đánh lừa. Cái dạt dào của thân xác là một yếu tố sáng tạo. Sáng tạo ấy đưa đến nhiều chân trời tươi đẹp. Khả năng rạo rực của con tim là ngôn ngữ của yêu thương. Ánh nhìn. Một khuôn mặt xinh. Ngôn ngữ của thân xác là ngôn ngữ tuyệt vời của tình yêu, nó là dòng suối tươi mát cho cánh đồng. Gạt bỏ dòng suối đó cỏ cây sẽ héo úa.

Thân xác là ngôn ngữ của tình yêu nhưng không là tất cả tình yêu.

Nó chỉ là một nốt nhạc mà thôi. Nếu chỉ dùng một ngôn ngữ đó cho một hòa âm thì cùng đàn không còn là cung điệu hòa hợp nữa, nó chỉ là tiếng re ré của một đơn điệu nhạt thếch. Dòng suối phải được chảy theo nhánh nhỏ tưới cho cánh đồng. Nếu suối tụ lại thì tình yêu sẽ chết vì dòng suối thay vì tưới mát sẽ làm lụt lội dâng đầy bùn phù sa.

Không có gì buồn tẻ bằng bức họa chỉ có một màu. Ðấy không phải là tác phẩm nghệ thuật và tác giả không là nghệ sĩ.

Thân xác là ngôn ngữ diễn tả và tiếp nhận tình yêu. Nhưng một đốm lửa thì là ánh đèn cần thiết cho đêm đen, nếu cả đêm đen là lửa thì đấy không còn là đèn nữa mà là hỏa ngục bừng bừng. Những ánh mắt, mùi thơm của hương tóc cũng vậy.

Qua đối tượng hữu hình, tình yêu như cánh vườn mở ngõ, mời vào. Tuy nhiên, lý trí thẩm định, hướng dẫn và ban tặng cho tình yêu giá trị. Trí tuệ con người có lúc bừng sáng, trong như hạt nước mưa, nhưng cũng không vắng những ngày đục mù sương. Rung cảm của thân xác có những lúc rì rào như lúa chiều gợn sóng, ên đềm. Có ngày nức nở níu kéo, ì ầm sóng vỗ. Vì tội lỗi nên bản đàn đã lệch cung, sai giọng. Ði tìm một trật tự để nối chắp lại, gạn lọc, để so cho bằng, để giữ đúng nhịp là một vất vả gian truân. Dù cố gắng đến đâu người nghệ sĩ cũng có lúc vẩy sai nét mực, tô đậm một mầu.

Trung thành là mọi người phải đi con đường của mình. Khi nói mọi người phải đi con đường của mình, không có nghĩa là họ không nhìn thấy những lối rẽ ngang. Kẻ cho thập giá như lời mời gọi, chẳng có nghĩa là họ không nghe thấy tiếng gọi của một giọng nói dịu dàng bên nương dâu, bờ trúc. Kẻ nhìn thập giá như trời cao để bước tới không có nghĩa là họ không thấy bờ tóc bay như một ngôn ngữ rất nôn nao. Trong hôn nhân có ai tuyệt đối thương yêu bạn đời của mình đến nỗi không bao giờ có một ngăn nhỏ nghĩ đến những bóng hình lãng mạn khác?

Lối rẽ bên đường đi có làm tôi âu lo. Ðôi lúc tình cảm dịu dàng có làm tôi bâng khuâng. Nhưng không vì thế mà lý tưởng của tôi hao mòn. Lối rẽ bên đường, tình cảm dịu dàng ấy làm tăng khả năng tự do lựa chọn của người trong cuộc. Nếu không có những ngã rẽ, những ánh nhìn khác thì tình yêu trong hôn nhân cũng như lý tưởng của người tu sĩ không còn cố gắng nữa, vì còn gì lựa chọn nữa để mà tiếp tục chọn lựa. Có những ngã rẽ nên tôi phải dừng lại hỏi lòng mình, tôi phải cố gắng giữ gìn con đường của tôi, tôi phải phấn đấu trung thành, Lúc hỏi lại lòng, lúc phấn đấu là lúc tình yêu dành cho người yêu, dành cho lý tưởng sâu đậm hơn.

Người bạn đời trong hôn nhân là những con đường của nhau đi. Nếu người bạn đời hoàn hảo thì con đường hoàn hảo. Chẳng ai muốn rẽ sang một lối mòn nếu con đường đang đi đẹp ngát hương về lối mộng. Nhưng vì tội lỗi nên người yêu không hoàn hảo, rồi, do vậy, đường đi của họ có gai. Ðây là lý do không trung thành. Nếu người tu sĩ bước trên đường lý tưởng toàn những ngọt ngào thì làm gì có lỗi lời thề. Nhưng thập giá là lý tưởng chỉ đủ hé ánh sáng cho họ bước và giữ lại bóng tối để họ phải tin. Trầm luân và vinh quang của họ nằm ở đó.

Người yêu tôi không hoàn hảo nên đường tôi đi gập ghềnh. Có thể vì đường đi gập ghềnh, không toại nguyện, tôi cắt bỏ lời cam kết để đi tìm một con đường hạnh phúc khác hoàn hảo hơn? Nếu tôi hủy bỏ lời thủy chung để tìm một người có khả năng làm tôi thỏa mãn thì tôi trả lời làm sao cho vấn nạn: Tôi không hoàn hảo. Chính tôi cũng không là con đường thẳng cho tôi đi. Tôi không thỏa mãn được tôi. Tôi muốn giàu mà thực tại tôi cứ nghèo. Tôi muốn có nhan sắc mà thực tại tôi cứ tầm thường. Tôi muốn người khác phải để ý đến tôi mà thực tại tôi cứ khổ sở vì thương nhớ người ta. Khi chính tôi không thỏa mãn tôi được thì tôi có thể từ giã mình để đi tìm cái tôi khác được không? Tôi có thể xây dựng cho đời tôi thêm phong phú chứ không chối từ được chính mình.

Không chối từ được chính mình thì làm sao có thể biện minh vì bất toàn của người bạn đời mà đi tìm người yêu mới? Mỗi người có một khả năng khác biệt, khi nào thì tôi có thể đi tìm được có tất cả khả năng để thỏa mãn tôi hoàn toàn?

Kiếm tìm là tự thú rõ ràng tôi là người thiếu thốn, vì nếu hoàn hảo thì làm gì phải cậy nhờ đến ai. Mà tôi có khuyết điểm thì tôi cũng chẳng thể đem hạnh phúc vô bờ cho người tôi đang sống. Tôi cũng là nguyên nhân khổ đau, là gai nhọn trên đường đi của người yêu tôi.

Hạnh phúc hệ tại luôn luôn được thỏa mãn hay là cố gắng làm thỏa mãn người?

Cuộc sống chỉ là tương đối. Tôi không thể làm người bạn đời trọn vẹn hạnh phúc. Người bạn đời cũng chẳng thể cho tôi mọi ước mơ. Vì cả hai đều yếu đuối và mắc nhiều lỗi lầm, cả hai không là thiên thần mà là người. Là người nên tôi không thể làm thỏa mãn người được. Không làm thỏa mãn người được cũng có nghĩa là người cũng chẳng thể làm thỏa mãn được tôi. Như thế, hạnh phúc là cùng nhau lắng nghe tiếng hót của con họa mi. Cùng chịu gió lạnh của mưa. Chịu khổ của bão. Hạnh phúc trong hôn nhân là cùng nhau góp một ước mơ. Cùng nhau gánh nỗi đau của đời.

Cái chua của chanh, cái ngọt của đường làm nên ly nước mát chứ không riêng có đường, không hẳn chỉ là chanh.


* *

Chúa biết rằng cứ để con trong thế gian thì tốt cho con hơn là đem con khỏi thế gian. Chúa chỉ xin Chúa Cha đừng để con thuộc về thế gian mà thôi.

Lạy Chúa, nếu vậy, con không xin Chúa cắt mọi ngã rẽ trên đường con đi. Vì như thế, con đường của con sẽ nhạt nhẽo. Con cũng không xin cho con trở thành vô cảm trước những vẻ đẹp mà Chúa đã tạo dựng. Con chỉ xin ơn can đảm để ngắm bông hoa trên đồi nhưng thương bông hoa trong vườn. Con không sợ hãi những giọt chanh chua vì con biết Chúa cũng cho con những muỗng đường. Con chỉ xin được khôn ngoan để biết hòa hợp sao cho đúng hương vị ly nước mát mà Chúa đã ban tặng con trong trưa hè oi nóng.


* *

Phêrô ra sức rủa mình mà thề: "Tôi không hề biết người các ông nói đó là ai" (Mc 14,71). Như thế, tình yêu của Phêrô là tình phản bội.

Chúa quay lại nhìn Phêrô, và Phêrô nhớ lại lời Chúa khi Ngài bảo ông: "Hôm nay, trước khi gà gáy, ngươi sẽ chối Ta ba lần. Và ra ngoài, ông khóc lóc thảm thiết" (Lc 22,61-62). Như thế, lỗi lời thề lại trở nên yêu thương sâu đậm. Lỗi lời thề lại trở nên trung thành, gắn bó thiết tha.


* *

Trung thành là cố gắng gìn giữ mối dây liên hệ, là không cắt đứt. Nhưng nếu làm đứt mà tha thiết nối chắp lại thì đấy mới càng chứng tỏ ý nghĩa sâu xa của trung thành. Nếu không gặp thử thách thì sao quả quyết được là không bao giờ vấp ngã? Nếu tôi không dám chắc tôi không bao giờ vấp ngã thì tôi làm gì có quyền bắt kẻ khác hoàn hảo?

Trung thành không hẳn chỉ có nghĩa là không bao giờ lỗi phạm, mà là từ lỗi phạm, tôi trở về với người tôi yêu, với kẻ yêu tôi.


* *

Có hai thứ trung thành. Trung thành bằng tình yêu và trung thành bằng sợ hãi. Trung thành trong hôn nhân, trung thành của đời tu cũng vậy.


Sợ hãi cũng có trung thành, nhưng trong trung thành có mầm phản loạn, vì trung thành của sợ hãi là nô lệ. Kẻ đòi buộc trung thành bằng sự sợ hãi thì trả thù kẻ bội phản. Người lấy tình yêu làm sợi giây trung thành thì tha thứ cho kẻ phản bội. Chúa Kitô đã chọn con đường thứ hai.

ĐƯỢC CỨU SỐNG NHỜ ĐỌC KINH THÁNH

Nhân cơ hội được tham khảo qua quyển sách "YOUCAT" Việt Nam rất hay, tôi xin chia sẻ cho mọi người câu chuyện sau : 



Có 3 người thanh niên cùng thực hiện cuộc leo núi Mauhull bên Hoa Kỳ.

Khi leo được độ cao 3 ngàn thước thì bỗng một cơn bão tuyết đổ xuống trên vùng 3 người đang đi, bắt buộc họ phải tìm trú trong một hang đá gần đó, và rủi thay cơn bão cứ kéo dài mãi, đến ngày thứ 11, lương khô đã cạn, mỗi người chỉ được một muỗng mạch nha mỗi ngày mà thôi. Trong cơn nguy ngập như vậy chỉ có một điều duy nhất nuôi dưỡng hy vọng trong lòng họ là cuốn Kinh Thánh mà một người trong nhóm đã mang theo. Mỗi người đọc Kinh Thánh trong vòng 8 tiếng đồng hồ và giao lại cho người khác. Cứ như vậy, 3 người luân phiên nhau đọc Kinh Thánh nhờ chút ánh sáng xuyên qua một lỗ đá nhỏ.

Trong hang đá, giữa tiếng động và tiếng gió hú của cơn bão tuyết đầy hăm dọa, 3 người trẻ đã nhờ quyển Kinh Thánh mà duy trì niềm tin tưởng cho đến ngày thứ 16 khi cơn bão tuyết chấm dứt và nhóm người tiếp cứu tìm gặp họ.

Chia Sẻ:

Hình ảnh 3 người trẻ tránh bão tuyết trong hang đá và luân phiên nhau đọc Kinh Thánh để tìm lấy và duy trì nghị lực tinh thần cho qua cơn thử thách. Hình ảnh đó có thể là một gợi ý cho người đồ đệ của Chúa trong mùa vọng này. Mùa vọng nhắc lại lịch sử dân Do Thái chờ đợi Ðấng Thiên Sai đến cứu rỗi họ, và dân Do Thái không thể làm gì thêm để cho Ðấng Thiên Sai mau đến hơn hay sớm hơn. Họ chỉ phải chờ đợi, suy niệm Kinh Thánh và cầu nguyện giữa những thử thách. Như 3 người trẻ bị kẹt bão tuyết trong hang đá, chúng ta cũng đang sống giữa những thử thách của cuộc đời trong khi chờ đợi Chúa đến với mỗi người chúng ta, hoặc đó là giờ chết của cá nhân, hoặc đó là giờ kết thúc của vũ trụ này. Và thái độ mà Chúa muốn cho mỗi người chúng ta là hãy tỉnh thức và canh chừng. Chúa nói như sau:

Anh em hãy coi chừng, hãy tỉnh thức vì anh em không biết khi nào giờ ấy đến. Cũng như người kia trẩy đi phương xa để nhà lại trao quyền cho các đầy tớ, chỉ định cho mỗi người một việc và ra lệnh cho người giữ cửa canh thức. Vậy anh em hãy tỉnh thức vì anh em không biết khi nào chủ nhà đến, lúc chập tối hay nửa đêm, lúc gà gáy hay tảng sáng. Anh em hãy tỉnh thức kẻo lỡ ra ông chủ đến bất thần bắt gặp anh em đang ngủ. Ðiều Thầy nói đây với anh em Thầy cũng nói với hết thảy mọi người là phải tỉnh thức.

Nhưng chúng ta tỉnh thức với sức mạnh nào đây. Như 3 người trẻ trốn tuyết trong hang đá. Không có sức mạnh của Lời Chúa trợ giúp chắc chắn chúng ta khó lòng duy trì sức mạnh tinh thần để vượt qua những thử thách, và không phải chỉ có Lời Chúa mà thôi, còn có Mình Máu Chúa trong Bí Tích Thánh Thể để nuôi dưỡng đức tin, đức cậy và đức mến. Chúng ta hãy xác tín xử dụng phương thế Chúa ban để vượt qua những trở ngại của cuộc đời cho đến ngày mỗi người chúng ta gặp được Chúa.


Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu là sức mạnh, xin cho chúng con sức mạnh của Chúa nhất là khi gặp những khó khăn cám dỗ bỏ cuộc. Xin ban cho chúng con tình yêu của Chúa khi người đời tẩy chay chúng con, khi chúng con bị cám dỗ sống ganh ghét anh chị em.

Xin ban cho chúng con đôi mắt của Chúa, để chúng con có thể nhìn thấy trong bóng tối hay khi chúng con bị lạc đường.


Xin ban cho chúng con chính Chúa, vì chúng con được dựng nên hướng về Chúa và chúng con sẽ thao thức mãi cho đến khi được nghỉ yên trong Chúa mà thôi. Amen.

Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014

HÃY YÊU THƯƠNG NHAU !

Có người phú hộ thuộc hàng quan tước trong làng, ông thích thú tiêu khiển bằng cách trồng cây và chăm sóc vườn. Ông thích có bãi cỏ xanh rì êm như thảm nhung trước nhà để làm dịu mát những khi trời nắng gắt. Ông tận dụng mọi giây phú nhàn rỗi để chăm sóc thảm cỏ ấy và ông cảm thấy hãnh diện mỗi khi có khách quí hay bạn bè thân thiết đến nhà.

Mùa đông qua bãi cỏ vẫn một màu xanh rì, thế rồi khi nắng ấm mùa xuân tới thảm cỏ xanh rì bỗng điểm thêm những bông hoa vàng đó đây, ông để dành nhiều thì giờ hơn để nhổ tận gốc rễ những bông hoa dại màu vàng đó, nhưng càng nhổ hoa lại càng mọc thêm nhiều hơn, ông dùng thuốc để giết hoa nhưng nó lại gây hại cho cỏ. Từ ngày đó ông sinh lòng băn khoăn lo lắng mất ăn mất ngủ vì bận tâm lo diệt những bông hoa vàng trong thảm cỏ. Một hôm ông buồn bã than với vợ: “Ta phải làm gì nữa bây giờ”. Vợ ông thản nhiên vui vẻ trả lời:

“Sao anh không tìm cách yêu thích những bông hoa vàng đẹp óng ả ấy, thay vì tức giận tìm cách tiêu diệt chúng”. Nghe lời vợ, từ đó ông bắt đầu thay đổi, ông không còn bận tâm để tìm cách tiêu diệt những bông hoa vàng ấy nữa. Ông dành những giây phút nhàn rỗi để ngắm hoa, khám phá ra vẻ đẹp của chúng giữa thảm cỏ xanh, dưới cái nhìn ấy, ông dần dần không còn cảm thấy khó chịu nữa và xem những bông hoa như những nốt nhạc, như những nét chấm phá tô điểm cho thảm cỏ xanh càng thêm rực rỡ tươi đẹp, làm đời sống của ông càng thêm tươi vui hạnh phúc.

Chia Sẻ::

Trong đời sống chúng ta có thiếu chi những điều trái ý làm cho ta khó chịu, có biết bao cái gai mà chúng ta phải nhức nhối, có những bông hoa mọc lên không chỗ, nở không đúng thời hạn như lòng chúng ta mong muốn. Có biết bao người chỉ nhìn thấy mặt cũng đủ làm ta tức tối khó chịu, thay vì tiêu diệt thù địch, hủy diệt chướng ngại vật, thay vì mong đợi đối phương phải thay đổi, tại sao chúng ta lại không bắt đầu thay đổi trước, thay vì chống đối để hủy diệt, tại sao chúng ta lại không bắt đầu yêu thương trước? Bạn tìm cách trốn tránh đau khổ, chống trả những gì không phù hợp với sở thích và cái nhìn thiển cận của bạn ư? Thử hỏi bạn thành công thế nào, có lợi ích gì chăng, tuy nhiên chúng cũng có thể trở nên con đường ích lợi nhất và phương thế hữu hiệu giúp ta đạt đến sự an bình thanh thản miễn là chúng ta biết khám phá ra ý nghĩa có nó và biết tặng cho nó một mục đích, biết thấm nhuần nó bằng hơi ấm của tình thương.

Chất lượng đời sống trong một quốc gia hay trong bất cứ cộng đồng nào khác đều tùy thuộc ở chỗ có hay không có sự hòa bình và tình huynh đệ. Một khi thực sự có bầu khí hòa bình, những năng lực hướng thiện phi thường sẽ được giải phóng, đem lại niềm vui, thúc đẩy sáng tạo, giúp người ta đạt đến mức trưởng thành đầy đủ và làm việc với nhau trong tinh thần con cái của Thiên Chúa Tình Yêu. Ở đâu có hiện diện tinh thần huynh đệ đích thực, ở đó quyền lợi của kẻ yếu và của người cô thế cô thân sẽ không bị chà đạp. Phẩm giá và thiện ích của mọi người sẽ được trân trọng bảo vệ và tăng triển. Và chỉ có hòa hình khi người ta biết gìn giữ và củng cố công bằng, tự do và lòng tôn trọng đích thực đối với bản tính con người.

Nhưng thế giới hiện nay lại quen với tình trạng thiếu vắng tình huynh đệ, quen với sự kích động bạo lực, sự phân biệt đối xử và sự bất công. Một thế giới như vậy quả đang thách đố chúng ta biểu lộ tình người. Chất lượng của các cộng đồng và các quốc gia đang bị đe dọa. Và mọi quốc gia trên thế giới đều phải đối mặt với thách đố này.

Cả nhân loại là một gia đình – một đại gia đình với tất cả những nét đa dạng của nó. Cổ võ cho hòa bình, cho công bằng giữa các quốc gia và cho sự đoàn kết thực sự giữa các dân tộc; đó là tôn chỉ ngày càng thôi thúc chúng ta hôm nay. Các vị lãnh đạo của các quốc gia và các tổ chức quốc tế vẫn thường xuyên nói lên điều đó. Các kế hoạch hòa bình được hậu thuẫn bằng nhiều cách thế khác nhau bởi hầu như tất cả các đảng phái chính trị trên thế giới. Các phong trào quần chúng và công luận cũng đề cao cùng một tôn chỉ ấy. Ở bất cứ nước nào, người ta cũng ngán ngẩm những xung đột và chia rẽ. Cả thế giới chúng ta đang khao khát hòa điệu và hòa bình.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa, xin hãy cất đi quả tim bằng đá trong con và thay vào đó qủa tim bằng thịt, biết rung động cảm thông, biết yêu thương. Xin ban cho con cặp mắt trong sáng để con nhận ra vẻ đẹp của sự hài hoà màu sắc, biết khám phá ra sự phong phú của mỗi người chung quanh conh mặc dù họ không đồng quan điểm với con, hoặc vì chủ quan mà con cho họ là chướng tai gai mắt. Xin cho con biết nhìn mọi sự dưới một tình thương như Chúa. Amen!

HÃY THA THỨ ĐỂ....!

Tại một đảo nhỏ bên Italia, dân làng có một quy định rất khắt khe đối với những người đàn bà phạm tội ngoại tình. Nếu một người đàn bà bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, người ta sẽ buộc cổ người đàn bà này vào một tảng đá lớn rồi quăng xuống biển cho chết chìm.

Ngày nọ, có một người đàn bà bị bắt quả tang về tội này, và bà ta bị xử tử theo quy định. Thế nhưng đến ngày xử tử, chồng người đàn bà này vẫn còn đánh cá ngoài khơi cho nên dân làng đành phải gia hạn vài ngày nữa chờ người chồng về. Người ta gia hạn nhiều lần vẫn không thấy người chồng trở về. Cuối cùng dân làng không thể chờ đợi thêm được nữa, họ mang người đàn bà đến một vùng biển sâu, cột một tảng đá lớn vào cổ bà rồi xô bà xuống nước. Nhưng ngày hôm sau mọi người đã trông thấy người đàn bà này xuất hiện trong làng. Thì ra người chồng đã hay biết tất cả những gì đã xảy ra cho vợ mình. Thay vì về nhà chứng kiến bản án khắc nghiệt cho bà, ông tìm cách để ở lại ngoài khơi với hy vọng kéo dài cuộc sống cho vợ. Vào ngày xử tử, ông đã đến núp sau một tảng đá lớn, khi người ta vừa ném bà xuống biển, ông đã đến đón lấy bà, tháo tảng đá ra và đưa bà về nhà.

Chia Sẻ:

Câu chuyện trên hẳn đã gợi lên cho chúng ta phiên xử của một toà án được ghi lại trong Tin Mừng của thánh Gioan.

Qua cử chỉ trong đoạn Tin Mừng, Chúa Giêsu muốn tỏ bày cho chúng ta tình thương và lòng tha thứ vô biên của Thiên Chúa đối với con người. Trong bất cứ một hành động tội lỗi nào thì người bị xúc phạm vẫn chính là Thiên Chúa, thế nhưng Thiên Chúa lại không ngừng tha thứ cho chúng ta như người chồng trong câu chuyện trên đây. Thiên Chúa luôn đưa cánh tay của Ngài ra để đón lấy chúng ta từ vực sâu của tội lỗi và đưa chúng ta trở về cõi sống. Như Chúa Giêsu đã dạy chúng ta trong kinh Lạy Cha, chúng ta chỉ có thể cảm nhận được ơn tha thứ của Chúa khi chúng ta biết tha thứ cho người anh em chúng ta mà thôi. Thiên Chúa lúc nào cũng yêu thương và tha thứ cho con người, nhưng con người chỉ có thể cảm nhận được tình yêu của Ngài khi mở rộng tâm hồn để tha thứ cho người anh em.

Thiên Chúa chính là sự bình an của chúng ta làm sao chúng ta có thể cảm nếm được sự hiện diện của Ngài trong tâm hồn khi chúng ta vẫn còn chất chứa thù hận, ganh ghét. Chúng ta đang chuẩn bị mừng đón Chúa Giáng Sinh. Ngài là vua của hòa bình. Ngài đến mang lại tình yêu thương, lòng tha thứ và sự bình an cho tâm hồn chúng ta. Tỉnh thức để đón nhận Ngài phải chăng không có nghĩa là mở rộng tâm hồn để thực thi giao hòa và tha thứ cho người anh em.

Cầu Nguyện :


Lạy Chúa, xin ban cho chúng con được sống tình hòa giải và tha thứ một cách thiết thực đối với mọi người để chúng con có thể cảm nếm được sự bình an đích thực mà Chúa đến để mang lại bình an cho chúng con. Amen

Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

SỰ SỐNG - SỰ CHẾT....!

Các bạn ơi, quả lắc đồng hồ chỉ nhúc nhích lắc khi bắt đầu và lắc mãi cho đến mặt trời tối tăm ánh trăng mất sáng, nghĩa là nó lắc cho đến tận thế.

Quả lắc đồng hồ chậm rãi lắc với hai tiếng tíc tắc ngắn ngủi nhưng đáng sợ vô cùng, vì mỗi tíc tắc qua đi thì trên thế gian có biết bao là sự việc xảy ra: vui buồn, hạnh phúc, đau khổ chết chóc, sung sướng của con người.

Có tíc tắc làm thay đổi cả cuộc đời, có tíc tắc chôn vùi cả thành phố dưới lòng đất, có tíc tắc làm cho con người ta hối hận vì cuộc sống lang bạt của mình, lại có những tíc tắc làm cho con người ta nhìn ra thánh ý của Thiên Chúa trong cuộc đời của họ.

Quả lắc đồng hồ lắc tíc tắc mãi thì cũng có ngày ngừng lại, nhưng quả lắc đồng hồ trong hỏa ngục thì lắc muôn đời không ngừng, nó không lắc tíc tắc tíc tắc nhưng là phát ra tiếng kêu sầu muộn: đời đời kiếp kiếp, đời đời kiếp kiếp...


Ghê sợ thật cái quả lắc đồng hồ trong hỏa ngục: đời đời kiếp kiếp.

Đừng sợ hãi, các bạn nên biết rằng có những cái chết làm cho người đời nguyền rủa, đó là cái chết của những kẻ bất lương, bán nhà bán nước; có những cái chết làm cho người đời thương nhớ, đó là cái chết của những người đã hy sinh cho tổ quốc; có những cái chết làm cho người đời mĩa mai, đó là cái chết của những người suốt đời nịnh bợ...

Nhưng có cái chết không những làm cho người đời mến thương, mà còn được Thiên Chúa ưu ái đón nhận vào trong nước thiên đàng của Ngài, đó là cái chết mà Chúa Giê-su đã nói: "Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình." (Ga 15, 13) và chính Ngài đã thực hiện đúng như lời Ngài đã giảng dạy, Ngài đã chết trên thập giá để cho nhân loại được sống, Ngài đã hy sinh mạng sống mình để cho nhân loại mà Ngài yêu thương được sống muôn đời mai sau...

Muốn đón nhận Tin Mừng tình thương của Thiên Chúa. Muốn được Ngài cứu độ. Điều tiên quyết là phải sám hối; bởi vì con người đang chìm đắm trong sự cao ngạo của mình, không nhận biết mình đang là tội nhân. Cần phải biết sám hối, muốn sám hối con người phải biết khiêm nhường nhận mình là tội nhân, cần được tha thứ. Quyền Tha thứ tội lỗi cho con người, chỉ có một mình Thiên Chúa.

Làm người Ki-tô hữu thì luôn muốn sống như Chúa Giê-su yêu thương và phục vụ; làm người Ki-tô hữu thì muốn chết như các thánh tử đạo, là chết vì đức tin và vì yêu mến Chúa Giê-su Ki-tô.

Quả thật, chỉ có yêu thương chân thành thì mới có cái chết đúng chỗ của nó.

HÃY THU TÍCH CỦA CẢI TRÊN THIÊN ĐÀNG...!

Một chủ nông trại trở về nhà sau một chuyến công du nhiều ngày. Vừa về đến nhà ông đến thăm ngay nông trại của mình. Tại đây, người đầu tiên mà ông gặp là người tá điền trung thành của ông. Ðến vào giữa lúc người tá điền ngồi vào bàn ăn, người chủ nông trại quan sát thấy người này dừng lại một phút để cầu nguyện và dâng lời tạ ơn Chúa. Ðược hỏi đang làm gì, người tá điền trả lời như sau:

- Thưa ông, tôi tạ ơn Chúa vì Ngài đã ban thức ăn cho tôi.

Lướt nhìn vào bữa ăn vô cùng đạm bạc đang chờ đợi người tá điền, người chủ nông trại liền nói:

- Nếu Chúa ban tặng cho tôi một bữa ăn tồi tệ như vậy thì tôi không thể mất thì giờ để cám ơn.

Nghe thế người tá điền liền cho biết:

- Tôi thật mừng vì còn gặp được ông ngày hôm nay, bởi vì tối hôm qua tôi mơ thấy rằng người giàu có nhất làng này sẽ qua đời trong hôm nay.

Nghe thế người chủ nông tại không giấu được bối rối. Còn ai là người giàu có nhất trong làng này. Tối hôm đó người chủ nông trại cho mời bác sĩ bạn thân của mình đến dùng cơm, dĩ nhiên ông muốn biết về tình trạng sức khỏe của mình. Người bạn bác sĩ cho biết ông hoàn toàn khỏe mạnh. Dù vậy trong bữa cơm hôm đó người chủ nông trại hầu như không còn cảm thấy muốn ăn bất cứ món nào. Ông lắng nghe đồng hồ điểm từng tiếng: 9, 10, 11, 12. Bỗng có tiếng gõ cửa, người giàu có như muốn đứng tim, ông từ từ ra mở cửa. Một gương mặt hớt hãi ló qua cánh cửa đang hé mở để loan báo như sau:

- Thưa ông, chúng tôi lấy làm buồn báo tin cho ông biết. Người tá điền của ông vừa mới qua đời.

Người chủ nông trại thở ra nhẹ nhỏm bởi vì thần chết chưa gõ cửa nhà ông. Tuy nhiên ông chợt nghĩ: "Người giàu có nhất trong làng này không phải là ta".

Chia Sẻ:

Chúa Giêsu đã từng nói: "Của cải ngươi ở đâu thì lòng dạ ngươi ở đó."

Sắm được chiếc xe đời mới cũng không yên tâm vì đi đâu cũng sợ mất, đến chỗ gởi xe cũng chẳng dám gởi vì sợ tróc nước sơn, va quẹt...


Khi gia đình chưa khá giả, thì đi đâu cũng được, chẳng buồn nghĩ đến chuyện về sớm về muộn; nhưng khi giàu có lên thì tối ngủ cũng không yên, sợ trộm vào lấy xe, sợ kẻ cướp vào giết người cướp của...

Xét cho cùng có của cải nào trong cuộc sống này mà không là phù vân, ganh đua tới chết có mang theo cho mình một đồng xu nhỏ hay một tấc đất không. Của cải đích thực chính là những gì nó còn tồn tại với con người bên kia cái chết. Thành ra người ta chỉ có thể lượng giá được ai là người giàu, ai là kẻ nghèo bằng những giá trị vĩnh cửu mà thôi. Thánh Phaolô nói: Thiên Chúa đã trở nên nghèo nàn để cho con người trở nên giàu có. Sự giàu có mà Thiên Chúa mang đến cho con người là gì nếu không phải là những giá trị vĩnh cửu, những gì sẽ mãi mãi tồn tại với con người bên kia cái chết.

Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu đã không ngừng kêu gọi chúng ta phải ra sức làm việc để thu tích kho tàng vĩnh cửu nơi mối mọt và sâu bọ không thể đục khoét được.

Mùa Vọng, Giáo Hội kêu mời chúng ta tỉnh thức. Tỉnh thức để không ngừng nhớ được đâu là cùng đích của cuộc sống, đâu là những giá trị vĩnh cửu phải đeo đuổi và xây dựng.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa, sống giữa thế gian nhưng không thuộc về thế gian.

Xin cho chúng con luôn biết tâm niệm về lời giáo huấn ấy của Chúa để trong tất cả mọi sự chúng con luôn biết tìm kiếm và thực thi những giá trị của nước trời là công lý, hòa bình, yêu thương, bác ái, huynh đệ.

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết rằng:

Lời Chúa là của cải của chúng con.

Bí tích Thánh Thể là của cải của chúng con.

Cầu nguyện là của cải của chúng con.

Chuỗi Mân Côi là của cải của chúng con.

Xin cho chúng con luôn tỉnh thức để biết rằng: Mỗi một nghĩa cử chúng con thực thi là một bước chúng con tiến gần đến kho tàng vĩnh cửu mà Chúa đã dành cho chúng con. Amen.