Translate

Thứ Tư, 24 tháng 1, 2018

LỄ THÁNH PHAOLÔ TÔNG ĐỒ TRỞ LẠI

Đức Giê-su nói với các Tông Đồ: "Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo.” (Mc 16, 15)

Hôm nay, phụng vụ Giáo Hội kết thúc tuần cầu nguyện cho hiệp nhất các Kitô hữu bằng Lễ Kính Thánh Phaolô Tông Đồ Trở lại. Điểm kết thúc của một tuần cầu nguyện mời mỗi chúng ta suy nghĩ về ơn gọi và sứ vụ của vị Tông Đồ này, mở ra một hướng nhìn mới cho sự hiệp nhất, mà Thánh Tông Đồ xưa kia cũng đã nhiệt thành cổ võ nơi các cộng đoàn tín hữu mà ngài gặp. Chúng ta có thể đơn cử lời giảng dạy của thánh nhân dành cho cộng đoàn Êphêxô, khi ngài đặt nền cho sự hiệp nhất, trước tiên là trong sự hiệp nhất là Thánh Thần mang lại, và rõ nét hơn cả là thái độ sống luân lý của các tín hữu: Chỉ có một Chuá, một niềm tin, một phép rửa. Chỉ có một Thiên Chuá, Cha của mọi người, Đấng ngự trên mọi người, qua mọi người và trong mọi người.” (Ep 4,5-6). Thật vậy, dưới tác động của Chuá Thánh Thần, các tín hữu biết sống hoà thuận thương yêu nhau, một sự hoà thuận yêu thương đặt nền trên Đức Ái. Chính cuộc đời và ơn gọi của Thánh Tông Đồ làm cho chúng ta suy nghĩ về cách sống của mỗi người, dựa vào đời sống đức hạnh mà mỗi người được mời gọi sống: Tôi khuyên nhủ anh em hãy sống cho xứng với ơn kêu gọi mà Thiên Chuá đã ban cho anh em. Anh em hãy ăn ở thật khiêm tốn, hiền từ và nhẫn nại; hãy lấy tình bác ái mà chịu đựng lẫn nhau.” (Ep 4,3). Qua các lá thư thánh nhân viết cho các tín hữu, chúng ta thấy thể hiện trong đó tinh thần của một vị truyền giáo, được đong đầy bằng tình mến Đức Kitô, Đấng đã kêu gọi và chọn ngài làm Tông Đồ.
Trường hợp của thánh Phao-lô hôm nay là một trong những cách chọn gọi của Chúa, nhưng thật đặc biệt và lạ lùng. Thánh nhân được gọi bằng một cú sốc, bằng một cú “quật ngã” làm cho sáng mắt ra và chấp nhận quy phục đức tin. Phao-lô được gọi trong bối cảnh không ai có thể ngờ: Ngài xuất thân từ một gia đình thế giá với hộ khẩu “công dân mẫu quốc Rô-ma”, có bằng cấp ăn học đàng hoàng với tiến sĩ luật Gamalien nổi tiếng, thông thạo đạo lý Do-thái Giáo, nhiệt thành với đạo và đang “thi đua lập thành tích”. Đang hăng say thành công với con đường chọn lựa của mình, đùng một cái bị quật ngã và quay ngoắt 180o  trở lại quy phục Đấng mà bấy lâu nay Phao-lô tìm cách triệt tiêu. Sự trở lại của thánh Phao-lô có thể nói là “không thể tin được”. Thật vậy, đang ở chiến tuyến bên này, đùng một cái sang chiến tuyến bên kia và sống chết cho vị chỉ huy chiến tuyến mới này, nên cả trong đạo lẫn đời thời đó phải nghi ngờ. Chuyện lạ như thế thật khó tin, chỉ trừ khi đó là “một phép lạ”. Và phép lạ đó được chính Phao-lô kể lại là “biến cố té ngựa”, cụ thể, sách Công Vụ Tông Đồ cũng nói đến việc khi Phao-lô giảng thì các tín hữu nghi ngờ, người Do-thái cũng nghi ngờ, và thậm chí cả những quan chức nhà nước như đại đội trưởng Claudio, tổng trấn Phê-lích và Phê-tô và tiểu vương Ác-gíp-pa cũng nghi ngờ lý lịch của Phao-lô. Và tất cả đều được Phao-lô biện luận bằng câu chuyện “phép lạ ngã ngựa” trên đường Đa-mát. Tuy nhiên, điều quan trọng không phải là nội dung câu chuyện, mà là ý nghĩa câu chuyện được ơn trở lại của Phao-lô. Câu chuyện ơn gọi của ngài để lại cho chúng ta những bài học:
- Phao-lô bị Chúa quật ngã khi đang bon bon trên đà danh vọng với những dự án toan tính của mình. Qua biến cố ngã ngựa, Phao-lô đã “mở mắt ra” khi cái vảy rơi khỏi mắt, và ngài đã thấy được cái sai quá khứ, mà bước theo ý Chúa muốn mình phải làm gì trong tương lai. Chúng ta cũng thế, khi đang tưởng chừng như thành công với những toan tính danh vọng, rất cần một cú sốc và cần đến những “Anania” giúp để mở mắt ra thấy mình đã sai và mau mắn trở lại.
- Và một khi đã được ơn trở lại, thánh Phao-lô đã để cho Chúa biến đổi nên Tông Đồ của Người và nhiệt thành làm chứng cho Chúa. Cũng thế, một khi chúng ta đã được Chúa gọi hay sau những vấp ngã, chúng ta biết đứng lên và ngoan ngoãn để cho Chúa hướng dẫn và cộng tác với Chúa để loan báo lòng thương xót của Người.

Thiết nghĩ, chúng ta được mời gọi suy nghĩ về sứ vụ truyền giáo của mỗi người chúng ta, một sứ vụ phải được đặt nền từ cảm nghiệm về Đức Kitô, Đấng Cứu Chuộc chúng ta. Chính thánh Phaolô đã cảm nghiệm điều này: Ngài đã cứu những tội nhân, mà trong đó tôi  là người đầu tiên cần được cứu (1Tm 1,15). Điều này mời gọi mỗi chúng ta thêm lòng khát khao học hỏi Lời Chuá, chuyên chăm cầu nguyện, bởi chính đây là điều làm cho chúng ta đi vào trường cầu nguyện của Đức Kitô. Từ đó, những hoạt động truyền giáo, bác ái, xã hội, và giảng dạy của mỗi chúng ta sẽ đủ sức thuyết phục khi chúng ta đặt điểm tựa của đời mình nơi Đấng Cứu Chuộc chúng ta, chứ không dựa vào sức mình.

******* 

Lạy Chúa, xin cho mọi người chúng con khi đã được Chúa mời gọi vào Giáo hội Chúa, thì cũng biết như thánh Phao-lô là hăng say làm chứng cho Chúa, để danh Chúa ngày càng được nhiều người nhận biết và tin theo. Amen.

Thứ Ba, 23 tháng 1, 2018

THỨ TƯ TUẦN III THƯỜNG NIÊN


Còn có những người được gieo trên đất tốt : đó là những kẻ nghe Lời và đón nhận, rồi sinh hoa kết quả, kẻ được ba chục, kẻ được sáu chục, kẻ được một trăm. (Mc 3, 20)

Hôm nay Chúa Giêsu kể và chú giải dụ ngôn về “người gieo giống”, nhằm nói lên tầm quan trọng của thái độ đón nhận và thực hành Lời Thiên Chúa. Chúa Giêsu dùng mọi tình huống để thức tỉnh chúng ta lắng nghe và sống lời Người. Câu chuyện dụ ngôn nhằm đưa ra một bài học, vì thế chúng ta không nhắm đến việc so sánh tỉ lệ các nhân tố của dụ ngôn với thực trạng đời sống. Bởi vì, người gieo giống không nhắm đến việc gieo hạt lên vệ đường hay bụi gai, nhưng là đồng ruộng của ông ta; một đồng ruộng đã được dọn dẹp, cày xới và chuẩn bị sẵn sàng đón hạt giống gieo vào, do đó vệ đường hay bụi gai cũng chỉ là những nhân tố không quan trọng, không đáng kể. Trong khi đó cánh đồng trần gian thì lại có quá nhiều bụi rậm, gai góc, sỏi đá; đồng thời  mảnh đất tâm hồn thì lại càng thê thảm hơn. Mặt khác, khi làm công việc gieo hạt thì chính chủ gieo là người làm công tác chuẩn bị đất đai, còn đối với mảnh đất tâm hồn thì chính đương sự là tác nhân chuẩn bị lòng mình cho hạt giống Lời Chúa được gieo vào và đây mới là nhân tố quan trọng. Vì thế chúng ta sẽ chỉ chú ý đến thái độ, sự sẵn sàng của tâm hồn đón nhận Lời Chúa sao cho sinh hoa kết trái – “hạt ba mươi, hạt sáu mươi, hạt một trăm”. Dụ ngôn về người gieo giống hôm nay cần được chúng ta dành nhiều thời gian trong ngày sống để suy niệm nhiều hơn, để lĩnh hội các ý nghĩa mà chính Chúa đã giải nghĩa có các môn đệ. Việc giải thích dụ ngôn nhấn mạnh đến tính chất khác biệt của các thửa đất và phẩm chất đón nhận hạt giống. Kết quả cụ thể của việc gieo hạt tuỳ thuộc vào thái độ đón nhận:

- Hễ ai nghe lời rao giảng Nước Trời mà không hiểu, thì quỷ dữ đến cướp đi điều đã gieo trong lòng người ấy. Đó là thái độ thờ ơ trước Lời Chúa, và vì không quan tâm đến Lời Chúa thì quỷ thần sẽ chiếm giữ linh hồn họ.

- Kẻ được gieo trên nơi sỏi đá, đó là kẻ nghe Lời và liền vui vẻ đón nhận. Nhưng nó không đâm rễ mà là kẻ nhất thời khi gặp gian nan hay bị ngược đãi vì Lời, nó vấp ngã ngay... Là hạng người nhiệt tình theo Đức Kitô khi mọi sự dễ dàng xuôi chảy, và bỏ Người khi khó khăn, thử thách, đau khổ, ngược đãi ập đến. 

- Còn kẻ được gieo vào bụi gai, đó là kẻ nghe Lời, nhưng nỗi lo lắng sự đời và bả vinh hoa phú quý bóp nghẹt khiến Lời không sinh hoa kết quả gì... Đây là "người tín hữu không đạt đến sự chín muồi của đức tin"... Bởi vì người ấy bị tinh thần của thế gian giữ lại, bị bối cảnh vô tín xung quanh bao vây. Chúng ta cảm thấy rõ ràng đối với Chúa Giêsu đức tin là một công việc phát triển lâu dài, và phải chiến đấu chống lại mọi thứ trở ngại, chống lại những ảnh hưởng của thế gian chiếm quá nhiều chỗ trong đời sống.

- Cuối cùng kẻ được gieo trên đất tốt, đó là kẻ nghe Lời và hiểu thì tất nhiên sinh hoa kết quả và làm ra kẻ được sáu chục, kẻ được ba chục… Sinh hoa kết quả là điều mong ước mà Chúa Giêsu muốn chúng ta thực hiện một đời sống tràn đầy, phong phú. Đối với Chúa Giêsu, điều kiện chủ yếu để đời sống chúng ta sinh hoa kết quả là Lời Thiên Chúa được lắng nghe và hiểu lâu dài. 

NHƯ VẬY:Qua bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu muốn “người gieo giống” hãy gieo một cách hào phóng, không sẻn so tính toán và không loại trừ. Hãy biết dùng mọi phương tiện hiện đại để chuyên chở Tin Mừng, đem Tin Mừng tới mọi lãnh vực của đời sống và tới tất cả mọi hạng người không loại trừ một ai.

- Chúa Giêsu cũng muốn chúng ta kiên trì gieo hạt Tin Mừng như thánh Phaolô "lúc thuận tiện hay không thuận tiện". Hãy cứ gieo dù đá sỏi, chông gai, thất bại, nhọc nhằn. Hãy đi gieo yêu thương không chỉ những mảnh đất phì nhiêu mà cả những mảnh đất sỏi đá gai góc, vì có tình yêu thương mãnh liệt mới cảm hoá được cỏ gai, làm mềm được đá sỏi và biến tất cả thành màu mỡ phì nhiêu.

- Thiên Chúa mời gọi ta hãy lắng nghe Chúa Giêsu chỉ dạy qua lời Thánh Kinh hằng ngày. Hãy tin tưởng và đón nhận Chúa như mảnh đất tốt đón nhận hạt giống tốt. Chúa Giêsu cũng mời gọi ta tự vấn chính mình: Có bao nhiêu hạt giống “Lời Chúa” đã được gieo vào lòng tôi? Số phận của những hạt giống ấy giờ này ra sao? Hạt giống ấy đang nằm ở đâu trong cuộc đời của tôi ? Tôi đã đón nhận những hạt giống ấy như thế nào? Tôi đã làm gì để hạt giống ấy được phát triển và lớn lên.

Đã biết bao lần khi tham dự thánh lễ chúng ta được diễm phúc nghe Lời Chúa, nhưng tâm hồn chúng ta thiếu khao khát, quá hời hợt nên Lời Chúa gieo vào hồn chúng ta như hạt giống rơi trên vệ đường bị chim trời lấy mất; vì chúng ta nghe mà như thể chẳng nghe thấy gì. Cũng có khi nghe được Lời Chúa đấy nhưng chẳng để tâm ; Lời Chúa chẳng cắm rễ trong chúng ta nên chúng ta dễ nản lòng khi gặp gian truân thử thách, đồng thời có rất nhiều khi đã coi trọng những lo toan sự đời với cơm áo gạo tiền, danh vọng, sự nghiệp…hơn Lời của Chúa nên Lời Chúa đã bị bóp nghẹt, không sinh hoa kết trái được nơi tâm hồn chúng ta. Cuộc đời chúng ta cứ mãi dựa vào sự khôn ngoan thế tục, loay hoay đi tìm những hạnh phúc mong manh, giả dối và hão huyền ngoài Chúa nên chẳng bao giờ được thỏa mãn.  Thật vậy, Thiên Chúa là nguồn mạch sự khôn ngoan. Chỉ nơi Chúa mới có Lời đem lại hạnh phúc và sự sống đời đời. Cuộc đời con người là một quá trình đi tìm sự sống hạnh phúc và được đan kết bằng chuỗi những suy tư và hành động. Suy tư hướng dẫn hành động và quyết định sự thành công của hành động. Vì vậy cần có những suy tư sáng suốt và đúng đắn để hành động không sai lầm. Do đó người khôn ngoan là người biết khao khát kiếm tìm để Lời Chúa soi đường, dẫn lối đời mình. Lời Chúa được truyền đạt trong kinh thánh, nơi sự hướng dẫn của Giáo hội và qua các biến cố của cuộc đời…. Tuy nhiên Lời Chúa chỉ có tác dụng với những tâm hồn biết lắng nghe trong khiêm tốn.

*******

Lạy Chúa, xin làm cho tâm hồn mọi người chúng con nên thửa đất tốt, biết mở rộng lòng mình để đón nhận Lời Chúa và làm cho Lời Chúa được lớn lên trong chúng con, đồng thời làm cho Lời Chúa được lan tỏa đến mọi người nhờ đời sống đạo và những gì chúng con có thể làm được vì vinh quang Chúa. Amen.

Thứ Hai, 22 tháng 1, 2018

THỨ BA TUẦN III THƯỜNG NIÊN


Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh em chị em tôi, là mẹ tôi.(Mc 3, 35)

Đọc Tin mừng hôm nay, chúng ta thấy trong gia đình Nagiarét gồm có Chúa Giêsu, thánh Giuse và Mẹ Maria. Theo huyết thống, Chúa Giêsu cũng có những người bà con họ hàng bên ngoại như gia đình ông Giacaria. Ngoài ra còn có Giacôbê, Giuse, Giuđa, Simon và một số người ở Nagiarét (Mc 6,3). Còn thánh Giuse thuộc dòng dõi trâm anh, con cháu vua Đavít chắc chắn sẽ có nhiều bà con họ hàng, nhiều những nam nhân đức độ. Trong đoạn đối thoại ngắn hôm nay, Chúa Giêsu xác định cho chúng ta hiểu ai sẽ được gọi là mẹ và anh em của Chúa. Thoạt nghe, chúng ta dễ hiểu lầm Chúa Giêsu xem nhẹ mối quan hệ máu mủ họ hàng khi hỏi Ai là mẹ Ta? Ai là anh em Ta?” Không phải thế, Ngài còn đề cao mẹ Maria nữa là khác, vì trong việc lắng nghe và thực hành Lời Chúa thì có ai bằng Mẹ được. Trình thuật Tin mừng hôm nay cho thấy Đức Giê-su một cách tế nhị và khéo léo đã tôn vinh Đức Maria Mẹ người. Vì hơn ai hết, Mẹ đã vâng nghe và thi hành ý muốn của Thiên Chúa: Tôi đây là nữ tì của Chúa, xin làm cho tôi như lời sứ thần truyền” (x. Lc 1, 38) Và qua tiếng xin vâng của Mẹ, chương trình cứu độ của Thiên Chúa bắt đầu thực hiện qua việc nhập thể của Ngôi Hai con Chúa – Người là trưởng tử của một đàn em đông đúc; Người đã làm người cho chúng ta được nhờ Người được làm con Chúa. Vì vậy, chúng ta được vinh dự làm con Thiên Chúa, làm người nhà của Chúa khi chúng ta thi hành ý muốn của Người.

Thế nhưng chúng ta chỉ thực sự là những người thân của Thiên Chúa khi sống và tuân giữ những lời Người dạy. Có lần Chúa Giêsu khẳng định: Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: “Lạy Chúa! Lạy Chúa! Là được vào Nước Trời cả đâu. Nhưng chỉ những ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời mới được vào mà thôi” (Mt 7, 21). Như vậy tuân giữ lời Chúa là điều kiện cần phải có để trở thành công dân của Nước Trời và được trở nên anh chị em với Chúa Giêsu. Điều này quả là một thách đố đối với mỗi người chúng ta, bởi lẽ chúng ta dễ dàng xưng mình là con cái Chúa nhưng lại không tuân giữ những lời Người dạy. Hơn thế nữa, muốn trở nên con cái Thiên Chúa, chúng ta phải có lòng yêu mến nồng nàn và khát khao sống những điều Chúa dạy. Thánh tiến sĩ Tôma Aquinô xác tín rằng: Tình yêu liên kết chúng ta với Thiên Chúa đến nỗi chúng ta không còn sống cho chính mình nữa mà chỉ sống cho Thiên Chúa”. Như vậy con đường đến với Thiên Chúa phải bắt đầu bằng tình yêu và kết thúc trong tình yêu. Ai có lòng yêu mến thực sự thì sẽ nhớ mãi lời nói của người mình yêu. Mà tình yêu phát xuất từ Thiên Chúa, Người đã yêu chúng ta bằng mối tình muôn thuở; cho dù trời đất có đổi thay, cho dù những vì sao trên bầu trời có vỡ tan thành hàng trăm mảnh thì tình yêu nơi Thiên Chúa vẫn vuông tròn bền vững. Cho dù loài người chúng ta có tội lỗi chất chồng, có phản nghịch đi hoang thì Thiên Chúa vẫn một mực tín trung.

Tuy nhiên, tuân giữ điều Chúa dạy không phải là việc dễ thực hiện bởi lẽ chúng ta thích đi tìm sự dễ dãi nơi trần gian, thích thỏa mãn những đam mê ngông cuồng, vẫn tích chứa thói kiêu căng tham lam ích kỷ nên chúng ta ngại ngùng không chịu buông cuộc đời mình cho Chúa dẫn dắt và định đoạt. Chúa Giêsu đã làm gương cho chúng ta khi Ngài một mực thi hành ý muốn của Cha, đón nhận chén đắng Cha trao trong sự tín thác của người con. Noi gương Mẹ Maria, người đã lắng nghe và hằng suy niệm lời Chúa trong lòng, chúng ta được mời gọi trở nên người thân nhân của Chúa bằng cách thực hành lời Chúa dạy. Vì chỉ có những ai trở nên bạn hữu thân thiết với Chúa mới lắng nghe được mầu nhiệm Nước Trời.  Tóm lại, Thiên Chúa là cha yêu thương, Người đã tạo dựng chúng ta giống hình ảnh của Người để chúng ta được hiệp thông trong sự sống tình yêu của Người hầu được hạnh phúc. Khi sống yêu thương là chúng ta thi hành ý muốn của Thiên Chúa; khi chấp nhận mọi nghịch cảnh, mọi thử thách và hy sinh để xây dựng và làm cho cuộc sống tốt đẹp là chúng ta đang làm theo thánh ý của Người. Ai không muốn làm người nhà của Thiên Chúa; Ai lại không muốn làm người thân thuộc của Người. Chúng ta phải biết sống tâm tình cảm tạ, tri ân và mau mắn làm theo ý Chúa để đáp trả hồng ân lớn lao Chúa ban tặng cho chúng ta và mời gọi chúng ta lãnh nhận là được làm con Chúa, được thừa hưởng gia nghiệp nước trời Chúa dành cho những ai thực hiện ý muốn của Người. Đồng thời mỗi người chúng ta cũng có trách nhiệm và bổn phận giúp cho tha nhân cũng được trở nên người nhà của Thiên Chúa qua việc nhận biết và thi hành thánh ý của Người.

********

Lạy Chúa, Chúa coi những ai lắng nghe và thực hành lời Chúa như là bạn hữu, là anh em và là mẹ của Chúa, xin cho chúng con luôn biết mở rộng tâm hồn để đón nhận Lời Chúa, làm cho Lời Chúa được lớn lên và lan tỏa đến mọi người. Amen.

Chủ Nhật, 21 tháng 1, 2018

THỨ HAI TUẦN III THƯỜNG NIÊN


Nước nào tự chia rẽ, nước ấy không thể bền; nhà nào tự chia rẽ, nhà ấy không thể vững. (Mc 3, 24-25)

Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng biết câu châm ngôn ‘Đoàn kết là sống, chia rẽ là chết’ hoặc câu tục ngữ ca dao ‘một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao’. Bên cạnh đó, dân gian có rất nhiều những câu chuyện ngụ ngôn nói lên ý nghĩa của sự đoàn kết như ‘câu chuyện mắt, tay, chân, miệng’, ‘câu chuyện bó đũa’, ‘kiến và voi’, ‘cừu và chó sói’… để cho thấy sức mạnh cũng như điều kiện thiết yếu trong cuộc sống của đoàn kết. Trong thời đại hôm nay nhiều giá trị, nhiều nguyên tắc đạo đức và luân lý đang bị đảo lộn trong khắp các tầng lớp xã hội. Nếu đưa mắt nhìn quanh, người ta sẽ thấy trong các tầng lớp xã hội, gia đình và tôn giáo đều có sự chia rẽ. Bao nhiêu giáo phái Kitô giáo khác nhau trên thế giới được tìm thấy xuất hiện, phái nào cũng mạo nhân là theo gót chân Chúa một cách trung thực. Ngay cả trong một giáo phái, cũng có sự chia rẽ và phe phái. Chính điều này đã làm cho nhiệm thể Chúa Kitô bị phân rẽ và tổn thương. 

Trình thuật Tin mừng hôm nay thuật lại việc Đức Giê-su dùng dụ ngôn để đáp lại những Kinh Sư từ Giê-ru-sa-lem xuống xuyên tạc, cho rằng Đức Giê-su bị quỷ vương Bê-en-dê-bun ám và Người dựa thế quỷ vương mà trừ quỷ:  (x. Mac 3, 22). Thật ra, không khó để thấy tính đối đầu và đố kỵ trong cái nhìn và kết luận của các kinh sư về Đức Giêsu. Khi xếp Đức Giêsu vào phe với Xatan, họ ngầm ý chối bỏ vai trò Messia nơi Ngài, ngầm ý bảo rằng cần phải xa lánh và loại trừ Ngài. Họ không đón nhận Ngài bởi vì sự xuất hiện của Ngài khiến quyền thế của họ bị đe dọa. Như vậy có thể nói, các kinh sư, quỷ vương và Chúa Giêsu đại diện cho ba cấp quyền lực, ba sức mạnh mà những thường dân yếu đuối hèn mọn cần sáng suốt lựa chọn để tìm nơi đỡ tựa cho đời mình. Đã từ lâu ma quỷ thống lĩnh thế gian này và nó chưa bao giờ ngừng tay trong nỗ lực dùng những mưu mô và ý đồ đen tối nhằm cầm giữ con người trong sự xấu xa, dối trá, lỗi tội. Nơi trình thuật Tin Mừng hôm nay, các kinh sư đã ngoan cố không theo sự thật, không nhìn nhận vai trò thiên sai của Chúa Giêsu, thậm chí còn mặc cho Ngài chiếc áo xấu xa của ma quỷ. Thành ra có thể nói, chính các kinh sư mới đang mang bộ mặt của ma quỷ, mới đang bị quỷ ám, mới đang dựa vào thế quỷ để chống lại Chúa Giêsu. Ngược lại, Đức Giêsu được sai đến trần gian để thiết lập Vương quốc của Nước Trời bằng cách đem Ánh Sáng xua tan tối tăm, đem Sự Sống diệt tiêu cái chết, đem Niềm Vui đẩy lui đau khổ, đem Linh Thánh thay cho lỗi tội, ... Ngài thi hành sứ mạng bằng biển xót thương, bằng đường sự thật và bằng quyền năng tuyệt đối. Trước mặt Ngài, Xatan phải đành thua, dù có vẫy vùng mọi cách để phá rối kế hoạch cứu độ nhân loại của Thiên Chúa.

Lời Chúa hôm nay chỉ dẫn cho chúng ta một số yếu tố cần thiết trong cuộc sống, được coi như là kim chỉ nam giúp chúng ta sống tốt hơn trong một tập thể, liên đới với nhau trong một cộng đoàn, chơi chung với nhau trong cùng một nhóm, sinh hoạt với nhau trong xã hội, gắn kết với nhau trong Giáo hội thân mình của Chúa Kitô. Thật vậy, trong đời sống cộng đoàn hoặc bất kỳ tập thể nào cũng vậy, người ta thường rất ít biết chân nhận năng lực của người khác để cảm phục và khen ngợi, ngược lại người ta lại mắc phải tật xấu là ưa thích dèm pha xuyên tạc và bôi nhọ sự thật về người khác. Sự xuyên tạc này làm cho những người có ý tưởng tốt về người khác thêm băn khoăn, làm cho đối tượng chính mất tự tin, và làm mất đoàn kết yêu thương trong tập thể.  Vậy thì, sứ điệp Tin Vui nào dành cho bạn, cho tôi, cho anh chị và cho chúng ta hôm nay? Phải chăng đó là lời mời gọi của Chúa Giêsu rằng hãy lựa chọn đi: uy thế của những kẻ có quyền trong xã hội ? Uy thế mạnh hơn của kẻ cầm đầu các sự xấu xa là ma quỷ hay sức mạnh tuyệt đối vô song của Đấng đã tạo thành cả vũ trụ này, đã ân cần tác tạo con người, đã sẵn lòng chết và sống lại để giải thoát con người khỏi tội lỗi và sự chết ? Rất có thể câu trả lời lúc của ta sẽ rõ ràng và quyết liệt: tôi chọn Chúa. Nhưng điều đó gọi mời ta xét lại thái độ, cung cách và mức dấn thân đứng về phía Chúa, tựa nương vào Chúa, tín thác nơi Chúa và nhất là hành động theo ý Chúa của ta. Ước gì ta điều chỉnh lối nghĩ và cách sống của ta từ sai lạc của các kinh sư. Ước gì ta sẵn lòng mở rộng cửa con tim nhiều khi nhơ uế và chai cứng của mình để đón tiếp Trái Tim vẹn sạch, nồng nàn yêu thương, bao dung vô bờ và trào tràn sức sống của Chúa Giêsu. Ước gì ta kiên cường bám lấy Chúa - thế lực mạnh nhất và trường cửu - để chiến đấu và chiến thắng những thế lực mạnh hơn như tiền bạc, kẻ có quyền và ma quỷ. Đây là lúc thuận tiện nhất để mỗi người dành ít phút thinh lặng, lòng kề lòng, lắng nghe Chúa Giêsu chỉ cho ta điều ước ta đang cần nhất và xin Người giúp ta thực hiện điều ước ấy. Tóm lại,  phụng vụ hôm nay mời gọi chúng ta, hãy để quyền lực Thiên Chúa thi thố trên cuộc đời mỗi người, hãy sống đẹp lòng Thiên Chúa, để Thiên Chúa dẫn dắt chúng ta vượt qua những chặng đường gian nan nguy hiểm. Hãy Tin vào quyền lực của Chúa Giêsu, Ngài vượt trên tất cả, thống trị tất cả những quyền lực của sự dữ, của ma quỷ và sa-tan, bước đi dưới sự che chở của Ngài là sự bình an cho cuộc sống và tâm hồn.

******

Lạy Đấng Messia, tự sâu thẳm lòng mình, con lặp lại tuyên xưng Người là Đấng Cứu Độ, Đấng giải thoát con và nhân loại. Xin cùng con chiến đấu và chiến thắng những khuynh hướng xấu và lỗi tội trong con. Con sẽ kể lại kinh nghiệm chiến đấu và chiến thắng này như một lời Loan Báo Tin Vui cho anh chị em con. Để cùng với họ, chúng con đón Chúa vào đời mình, ngõ hầu Vương Quốc của Cha hiển trị ngày càng sớm, ngày càng rộng, ngày càng sâu hơn trong tâm hồn chúng con và trong thế giới này. Amen.

Thứ Bảy, 20 tháng 1, 2018

CHÚA NHẬT III THƯỜNG NIÊN – B


Người nói: “Thời kỳ đã mãn, và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng.” (Mc 1, 15)

Vào những ngày cuối năm, cho dù bận rộn với việc làm ăn buôn bán, tổng kết công việc, nhưng không ai trong chúng ta quên được một việc hết sức quan trọng để đón năm mới, đó là dọn dẹp, chỉnh trang nhà cửa và mua sắm những bộ quần áo mới. Ai cũng mong đợi một năm mới sẽ đem đến nhiều điều mới mẻ từ nhà cửa, cảnh vật đến con người đều tốt đẹp hơn năm cũ. Họ hy vọng rằng với sự mới mẻ đó, mọi người sẽ bắt đầu một năm mới, một công việc mới với một tinh thần mới và một kết quả mới hơn. Nhưng có một thực tế, nhiều người chỉ lo quét dọn, trang hoàng nhà cửa bên ngoài mà không có một thay đổi nào trong suy nghĩ, trong cách sống. Vì thế những ngày tết qua đi, mọi sự lại trở về như cũ. Người ta nói rằng : Thế giới này chỉ thay đổi khi chính mỗi người chịu thay đổi. Thế nên, nếu mỗi người không chấp nhận thay đổi thì cuộc sống và thế giới này sẽ mãi chẳng đổi thay nên tốt hơn được.

Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy Chúa Giêsu đã bắt đầu cuộc sống công khai sau khi Gioan Tiền hô bị nộp. Sứ mạng của Gioan đã kết thúc, thời của Gioan cũng đã chấm dứt để bắt đầu một thời mới. Thời đại mới này là thời đại của Đấng Mesia cứu thế là Đức Giêsu. Ngài đến để khai mở một thời đại mới mà Ngài gọi đó là Nước Trời. Thời đại này là thời đại của lòng Chúa xót thương, thời đại của Tin Mừng cứu độ mà Đức Giêsu là Đấng rao giảng và chính Ngài là Tin Mừng cứu độ cho cả nhân loại. Tin Mừng này là tin vui cho nhân loại vì chính Thiên Chúa đã  đến với con người, để giải thoát con người khỏi nô lệ của tội lỗi và sự chết, đem lại cho con người một thời kỳ mới, một cuộc sống mới. Tin vào Tin Mừng là tin vào chính con người của Đức Giêsu là Thiên Chúa, là Đấng Cứu độ. Tuy nhiên, để có thể đón nhận và sống trong Triều đại mới, đòi mỗi người phải sám hối, phải thay đổi cuộc sống từ suy nghĩ đến hành động cho phù hợp với những đòi hỏi của Tin Mừng. Sám hối không chỉ là việc dành cho những kẻ có tội, mà là lời mời gọi được gửi đến hết mọi người. Sám hối không chỉ là hối hận về những tội lỗi của mình, mà còn phải là một quyết tâm thay đổi nếp sống cho tốt hơn, đẹp hơn, xứng đáng hơn. Thánh Marcô cho thấy đã có những chàng trai đầu tiên đáp lại lời mời gọi của Chúa Giêsu một cách nhanh chóng và vô điều kiện. Họ là những ngư phủ đang chài lưới để kiếm sống. Vậy mà khi Chúa Giêsu đi ngang qua, chỉ với một lời mời gọi : Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh trở thành những kẻ lưới người như lưới cá. Lập tức các ông bỏ chài lưới mà theo Người. Có lẽ các chàng trai này cũng đã ít nhiều nghe nói về thầy Giêsu vừa mới xuất hiện. Ngài rao giảng một giáo lý hoàn toàn mới mẻ. Ngài dạy một nếp sống mới hoàn toàn khác với nếp sống cũ. Nay có cơ hội gặp Ngài, lại được Ngài mở lời mời : Hãy theo Ta. Các Chàng trai đã chấp nhận một sự thay đổi hoàn toàn, không chỉ bỏ lưới bỏ thuyền, bỏ cha mẹ để theo Chúa Giêsu, mà còn chấp nhận thay đổi hẳn nếp sống, không còn lênh đênh trên biển nữa ; trái lại, các ông đã trở thành những học trò, những môn đệ đi theo Chúa Giêsu. Các môn đệ đã bỏ chài lưới mà theo Người. Bỏ mọi sự để theo Chúa Giêsu đó cũng chính là sám hối để bước vào triều đại mới. Vì sống trong thời đại của ơn cứu độ mà Chúa Giêsu mang đến không gì khác hơn là dám chấp nhận bỏ lại quá khứ, bỏ lại nếp sống cũ để bước vào một nếp sống mới, là đi theo Chúa Giêsu, tuân giữ giới răn, lề luật của Người. Vì triều đại mới của Thiên Chúa cũng đồng thời đòi phải có những con người mới. Thực tế, nhiều người tự cho mình không cần phải sám hối, không cần phải thay đổi. Thiên Chúa mong đợi nơi con người không phải là việc khóc lóc bên ngoài, mà là một thái độ khiêm nhường nhận mình nhỏ bé trước mặt Thiên Chúa và cần đến lòng xót thương của Thiên Chúa. Ngày xưa, khi được Chúa sai đến với dân Ninivê, ông Giôna nghĩ rằng dân Ninivê không thể sám hối và không đáng được hưởng lòng thương xót, nên ông đã từ chối đến với họ. Thế nhưng, khi ông mới mất một ngày kêu gọi mọi người sám hối, thì từ vua đến dân, từ con người đến súc vật đều sám hối. Họ từ bỏ lối sống giàu sang hưởng thụ, từ bỏ những hào nhoáng bên ngoài để mặc áo nhặm, rắc tro trên đầu bày tỏ lòng sám hối, từ bỏ lối sống gian ác để sống đời sống mới. Thiên Chúa đã nhìn thấy sự sám hối chân thành của họ, Ngài đã nguôi giận và không trừng phạt dân Ninivê nữa. Như thế, việc sám hối thành tâm có thể làm “mủi lòng” Thiên Chúa, và sám hối không phải là việc làm một lần trong năm, mà phải là thái độ và hành động kéo dài liên tục mỗi ngày trong suốt cuộc đời. Với mục đích của sám hối là canh tâm đổi mới, thì việc sám hối không dừng lại ở việc tránh tội hoặc hối hận vì tội, mà còn là lời mời gọi mỗi người phải tích cực làm mới cuộc đời mình mỗi ngày, chấp nhận thay đổi, từ bỏ những thói quen và nếp sống cũ để bắt đầu một nếp sống mới tốt hơn.

Mặt khác, Tin Mừng hôm nay còn mời gọi mọi người hãy tin vào Tin Mừng, mà tin vào Tin Mừng là tin vào chính Chúa Giêsu là Thiên Chúa, là Đấng Cứu độ và là Đấng quyền năng. Tin là dám phó thác cuộc đời, gia đình và mọi lo toan cuộc sống trong tay Chúa. Tin Chúa Giêsu là Thiên Chúa thì không thể để mình theo lối sống của dân ngoại, không thể thực hành lối sống mê tin mù quáng, nhưng biết tin tưởng phó thác hoàn toàn cho Thiên Chúa dù thành công hay thất bại, dù khi vui hay lúc buồn. Là công dân mới của Nước Trời, của Tin Mừng, mỗi chúng ta phải là chứng nhân cho niềm vui, niềm tin và hy vọng trong xã hội hôm nay. Hãy canh tân đổi mới lại bầu khí của gia đình, hãy làm cho gia đình thực sự êm ấm, vui tươi và hạnh phúc. Hãy loại bỏ những thói quen cũ không thích hợp của gia đình để lập nên một thói quen mới tốt hơn. Hãy tập cho mỗi thành viên có thói quen phó dâng chính mình và công việc cho Chúa mỗi khi bắt đầu ngày mới; và khi chiều về, hãy tập thói quen cùng nhau xum họp, dâng lời kinh tạ ơn Thiên Chúa trước khi kết thúc mỗi ngày. Hãy loại bỏ những thói quen có hại cho gia đình như sự lười biếng, rượu chè, cờ bạc, cãi vã khiến cho các thành viên trong gia đình không thể gần nhau được và tập những thói quen mới như trò chuyện, vui đùa, cùng ăn chung bữa cơm tối sum vầy. Hãy can đảm đáp lại lời mời gọi của Chúa Giêsu, chấp nhận thay đổi nếp sống cũ để bắt đầu một cuộc sống mới. Hãy mạnh dạn bỏ lại đằng sau những lôi kéo, hứa hẹn của thế gian để dám sống theo Tin Mừng của Chúa Giêsu và bước theo Ngài. Hãy bỏ đi những danh vọng hão huyền, những miếng mồi vật chất, những lối sống đẳng cấp mà thế gian đang bày như một tiêu chuẩn cho các bạn để dám sống như Chúa mời gọi và sống cùng với Chúa Giêsu, đi theo Ngài, trở nên những môn đệ tốt của Chúa.

********

Lạy Chúa! Xin Chúa giúp mỗi chúng con luôn biết nhìn lại và canh tân chỉnh sửa bản thân và gia đình mỗi ngày, biết tô điểm cho cuộc đời và gia đình bằng những nếp sống và những việc làm tốt theo lời mời gọi của Chúa để mỗi chúng con có thể được nếm hưởng Nước Trời ngay hôm nay và mai sau. Amen.

Thứ Sáu, 19 tháng 1, 2018

THỨ BẢY TUẦN II THƯỜNG NIÊN

Đức Giê-su cùng với các môn đệ trở về nhà, và đám đông lại kéo đến (Mc 3, 20a)

Chúng ta đang sống trong một thế giới quá xô bồ, bận rộn với rất nhiều công việc phải làm, phải hành động. Nhiều lúc người ta không còn biết phân biệt đâu là việc chính yếu và đâu là điều phụ thuộc. Con người như phải chịu một áp lực rất lớn của công việc, mà nhiều khi không còn thời gian nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng để bồi bổ tâm linh. Đó là lý do khiến con người thời đại đang dần lãng quên chiều kích tâm linh, là yếu tố quan trọng nhất của đời người. Đọc đoạn Tin Mừng hôm nay, chúng ta thấy Chúa Giêsu và các môn đệ cũng rất “bận rộn”, không có thời giờ để ăn uống (x. Mc 3, 20).  Chúa Giêsu và các môn đệ “bận rộn” với những công việc đích thực của Thiên Chúa vì lợi ích của con người, nhưng lại gây ra một hiểu lầm lớn cho những người thân, vì họ cho rằng Ngài bị mất trí (x. Mc 3,21). Phải, Chúa Giêsu như “điên” vì yêu nhân loại, hy sinh cho dân, đặc biệt là cho các bệnh nhân, đến nỗi không còn thời giờ để ăn uống ngủ nghỉ. Thánh sử Máccô kể rằng, khi nghe biết Chúa Giêsu và các môn đệ về nhà, dân chúng đã kéo đến đông đảo, làm cho Chúa Giêsu không dùng bữa được. Phải, Chúa luôn sẵn sàng đón nhận mọi người đến bất kỳ lúc nào để chữa lành cho họ.

Hôm nay, chúng ta chiêm ngắm khuôn mặt của vị mục tử Giêsu và các môn đệ thao thức cho sự sống của đoàn chiên, cho sự sống của những con người được gửi đến cho Ngài, đến nỗi Chúa Giêsu và các môn đệ không còn thời giờ để bận tâm đến việc chăm sóc cho bản thân. Thật vậy, công việc hằng ngày của Chúa Giêsu là rao giảng Tin Mừng và trừ quỷ, Chúa Giêsu đã làm công việc đó với tất cả lòng nhiệt tâm và như Đấng đầy uy quyền. Các luật sĩ và biệt phái phải dựa vào truyền thống của cha ông để giảng dạy, còn Chúa Giêsu, Ngài chính là Lời của Thiên Chúa, Lời có sức sáng tạo và cứu độ. Chính vì thế Ngài giảng bằng Lời và làm phép lạ cũng bằng Lời. Ngài đã làm tất cả mọi việc tột đẹp bằng chính Ngài. Và hôm nay “Ngôi Lời đã làm người và ở giữa chúng ta”. Ngôi Lời ấy là Thiên Chúa nhưng không xa cách con Người. Ngài đã làm người, sống giữa loài người với tất cả những gì là của con người, để tiếp tục sáng tạo và cứu độ con người. Ngài biết dân chúng khao khát lời Chúa, lời hằng sống. Ngài biết họ cần Ngài chữa lành bệnh tật cả nơi thân xác và trong tâm hồn. Ngài biết họ khát khao một lời an ủi, một sự cảm thông, một sự đồng hành để dẫn họ đến với Thiên Chúa Cha. Chúa Giêsu cùng với các cộng sự viên của Ngài đã đáp ứng được cho dân chúng nỗi khát khao ấy, chính vì thế mà họ đã tuôn đến với Ngài từ khắp nơi. Tóm lại, có thể nói, bài Tin Mừng được đọc hôm nay có lẽ là ngắn nhất trong các bài đọc Phụng Vụ Thánh Lễ, vì chỉ có hai câu. Tuy nhiên, với hai câu ngắn gọn này, thánh sử Máccô đã làm toát lên được một cách đầy đủ về Lòng Thương Xót của Chúa Giê-su dành cho con người, đó là yêu đến mức điên cuồng, yêu đến mức như mất trí, lo lắng giảng dạy và chữa lành cho con người đến mức không còn thời gian ăn uống và ngủ nghỉ. Tắt một lời, Chúa yêu con người hơn cả chính mình.

Chúa Giêsu cũng mời gọi tôi, bạn và anh chị hôm nay hãy đến với Ngài với lòng khao khát ấy, và Chúa mời chúng ta hãy là cộng tác viên của Ngài trong ngày sống hôm nay, với quyết tâm làm một cử chỉ đẹp, một lời nói tốt lành hay một việc bác ái cho những người tôi gặp gỡ hôm nay với con tim của Chúa Giêsu. Noi gương Chúa Giêsu và Giáo Hội, kính mời cộng đoàn, hôm nay cùng sống một điều này, đó là nếu ai là chồng, là cha, là vợ, là mẹ, là con cái, là anh chị em, là công nhân, là người bán hàng … hãy làm việc một cách hết sức trách nhiệm trong bổn phận và ơn gọi của mình với ý thức đức tin và lòng mến, để mỗi người và mỗi gia đình trong cộng đoàn chúng ta hôm nay trở thành cộng đoàn của niềm vui truyền giáo cùng với Chúa Giêsu và Thánh Thể. Vậy, hôm nay đây, chúng ta hãy bớt đi những ‘bận rộn” của trần thế, để dấn mình vào con đường “bận rộn” vì Nước Trời. Có như thế, cuộc đời chúng ta mới thật sự có ý nghĩa và hạnh phúc. Nguyện xin Chúa Xuân thương thanh tẩy cõi lòng chúng ta khỏi những ‘bận rộn’ quá độ của trần thế. Xin Ngài chiếu ánh lửa xuân hồng tràn ngập tâm hồn chúng ta, để chúng ta hân hoan vui tươi bước vào lối đường “bận rộn” của Nước Trời, sẵn sàng mang niềm vui hạnh phúc đến với mọi người chúng ta gặp gỡ, đặc biệt trong mùa xuân này. 

******

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết yêu thương nhau như Chúa đã yêu, là biết hy sinh nhiều, không đắn đo tính toán, không chọn lựa phẩm chất của bạn đời, nhưng yêu cả con người, yêu cả đức hay tính dở của họ. Amen.

Thứ Năm, 18 tháng 1, 2018

THỨ SÁU TUẦN II THƯỜNG NIÊN

Khi ấy, Đức Giê-su lên núi và gọi những kẻ Người muốn. Các ông đến với Người. (Mc 3, 13)

Bất cứ ai trong chúng ta muốn khởi sự làm một công việc gì, thì cũng nhắm đến một mục đích, và ước mong nó sẽ đem lại kết quả tốt đẹp. Bài Tin Mừng hôm nay cũng cho thấy Chúa Giêsu đã muốn chọn 12 tông đồ để họ thi hành sứ vụ mà Chúa Cha đã trao cho Ngài. Thánh Gioan tông đồ nói: như Chúa Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai anh em” (Ga 20, 21b). Nhưng trước khi sai họ đi, Chúa Giêsu đã làm gì? Trước hết, Tin mừng nói “Ngài lên núi”. Theo thánh sử Marco, Chúa Giêsu thường giảng dạy và gặp gỡ dân chúng ở bờ hồ, còn khi lên núi, Ngài muốn tránh xa đám đông để cầu nguyện hoặc để làm một việc gì đó quan trọng hơn. Như vậy, việc tuyển chọn các môn đệ đối với Chúa Giêsu thật là quan trọng, nên Ngài đã lên núi cầu nguyện cùng Chúa Cha, để việc tuyển chọn của Ngài được thành sự theo thánh ý của Chúa Cha. Do đó, việc tuyển chọn môn đệ không phải là do sáng kiến của con người, nhưng là do chính Chúa Giêsu thiết lập. Thật vậy, Chúa gọi và chọn chứ họ không tự cho mình được chọn hoặc tự ứng cử, nghĩa là Chúa ở một vị thế cao hơn, Chúa là trung tâm chứ không phải họ được quyền lấy mình làm chuẩn; như thế, điều kiện đầu tiên để trở thành Tông Đồ là do được Chúa chọn. Các môn đệ lại với Người, nghĩa là họ phải được tách ra khỏi đám đông và đến; như thế, điều kiện thứ hai là khi được gọi họ phải được tách riêng ra, nghĩa là phải có sự thay đổi đời sống nên tốt hơn…Trong Giáo Hội, việc được chọn làm công việc này, chức vụ nọ, là do Chúa chọn qua sự tuyển lựa của Hội Thánh, chứ không phải cha truyền con nối hay mình tự ứng cử, vì thế luôn phải đặt ý Chúa lên trên hết và dù hợp với chúng ta hay không thì cũng phải biết thuận theo ý Chúa. Riêng với những ai được chọn, dù là Giáo Hoàng hay Giáo Lý Viên thì cũng đều phải cố gắng sống tốt hơn so với mặt bằng chung, xứng với địa vị của mình. Hơn thế nữa, mục đích tuyển chọn các môn đệ của Chúa Giêsu ở đây thật là rõ ràng: một là để họ “sống với người”, tức là Ngài muốn họ tháp nhập cuộc sống của họ với mầu nhiệm cứu độ của Ngài; hai là cho họ tham dự vào sứ mệnh rao giảng Tin mừng bằng việc “sai các ông đi rao giảng”, kèm theo các quyền năng sẽ được Ngài ban cho để sinh lợi ích cho người họ rao giảng.

Quả thế, Chúa chọn gọi các môn đệ để trở thành những cộng tác viên của Chúa trên cánh đồng truyền giáo. Các môn đệ ở với Chúa và sống với Người cách thân mật, để được Chúa Giêsu huấn luyện làm người tông đồ. Nhờ vậy, các môn đệ sẽ ra đi Loan báo Tin Mừng của Người, làm cho muôn dân trở thành môn đệ, trở về làm con Chúa, trở thành anh em một nhà… và như vậy, vương quốc Nước Trời đã chính thức hình thành ngay trên trần gian này. Sau khi trình bày rõ mục đích của Chúa Giêsu trong việc tuyển chọn các tông đồ để chia sẻ cuộc sống và sứ mệnh của Ngài, thánh sử bắt đầu liệt kê tên của các tông đồ. Trước hết là bốn môn đệ đầu tiên là ông Phêrô, Giacôbê, Gioan và Anrê. Ba trong số các ông đã được Chúa Giêsu đổi tên mới. Theo quan niệm của người Sêmít, việc đổi tên mang một ý nghĩa sâu xa hơn, đó là đổi sang một cách sống mới, một ơn gọi mới, mà dẫn đầu là ông Simon mệnh danh là Phêrô, theo tiếng Hy lạp nghĩa là “đá”. Đây là một ám chỉ mà Chúa Giêsu muốn đặt nơi ông quyền tối thượng sẽ được ban sau này.  Còn Giacôbê và Gioan được gọi là “con của sấm sét”, muốn nói lên tính tình đặc biệt mạnh bạo nơi hai anh em này hơn là chỉ ra một tên mới. Những biệt danh khác cũng được gán cho những người còn lại, chẳng hạn như Simon thuộc nhóm “quá khích” ám chỉ một người nhiệt tình bảo vệ lề luật mà thôi. Người cuối cùng trong danh sách là Giuđa Ít-ca-ri-ốt, nghĩa này không được nói rõ nhưng câu cuối có nói “chính là kẻ nộp Người”.

Hôm nay, mỗi chúng ta có được gọi như các tông đồ xưa ? – Câu trả lời chắc chắn sẽ là CÓ. Chúa Giêsu gọi ta ra khỏi những ồn ào náo nhiệt, những bận rộn, những lắng lo, những ganh đua, bon chen phận người để Ở LẠI với Chúa trong thinh lặng nguyện cầu, trong hy sinh và vui chịu thử thách. Chúa gọi ta ra khỏi nỗi sợ hãi và tâm thức an thân để ĐI RA với thế giới, với anh chị em; nhất là với những người nghèo khổ, thất học, thua thiệt; với những người chưa biết Chúa để thi hành sứ mạng mà Chúa Giêsu đã tin tưởng trao cho, là phục vụ họ và đưa họ ra khỏi sự phong tỏa của sự dữ. Thật vậy, Chúa Giêsu đã lên tiếng gọi, và Người vẫn không ngừng gọi ta qua mỗi phút sống nơi dòng đời trôi nổi và lắm nẻo nhiều đàng. Thành tâm mà xét, mở lòng cho ánh sáng của LỜI để nhìn xem ta đã đón nhận hồng ân được gọi với thái độ nào ? Bắt đầu một ngày mới, khởi sự một công việc, khai trương một dự án, ... là những thời điểm hết sức thuận lợi để ta nhận ra và đáp lại tiếng gọi của Chúa Giêsu. Có điều gì cản trở khiến tôi, bạn và anh chị, ta không thể nhận ra hoặc không thể đáp lại tiếng gọi của Người ? Trong thinh lặng nội tâm và thành kính nguyện cầu, ta hãy xin Chúa Giêsu chỉ cho ta những rào cản và xin Người cho ta thêm can đảm, thêm nhiệt tình, thêm yêu mến để đáp lại tiếng gọi của Chúa, để thênh thang đến với Người, ở với Người và rồi được Người sai đi.

*******

Tạ ơn Chúa đã gọi con ra khỏi lòng mẹ, tạ ơn Chúa đã gọi con đến với Giáo Hội, tạ ơn Chúa đã gọi con làm môn đệ của Ngài qua hồng ân Phép Rửa. Tạ ơn Chúa đã cho con ít nhiều cảm nhận niềm vui khi đáp lại tiếng gọi của Chúa và hạnh phúc được ở lại trong trái tim yêu toàn năng của Chúa. Xin tha thứ cho những lần con chần chừ, ái ngại không muốn đáp lại hồng ân được gọi. Xin tha thứ cho những lần con bướng bỉnh không chịu ở lại với Ngài, không muốn được Ngài sai đi.... Con muốn bắt đầu lại, xin giúp con, lạy Chúa Giêsu yêu mến. Amen.