Translate

Thứ Sáu, 15 tháng 12, 2017

THỨ BẢY TUẦN II MÙA VỌNG


Ông Ê-li-a đã đến rồi và họ không nhận ra ông, nhưng đã xử với ông theo ý họ muốn. Con Người cũng sẽ phải đau khổ vì họ như thế. (Mt 17, 12)

Trong cuộc sống, mỗi người thường ấp ủ một cho mình một ước mơ. Có người mơ ước một cuộc sống hạnh phúc tận hưởng đầy đủ tiện nghi vật chất. Người khác lại mưu cầu đạt đến sự hiểu biết về lẽ khôn ngoan. Với người Do Thái, khát vọng lớn nhất của họ là được xem thấy Đấng Cứu Thế, Người sẽ đến để giải thoát họ khỏi ách nô lệ đế quốc Rôma. Vốn là những người am hiểu Kinh Thánh, các kinh sư luật sĩ vẫn luôn tra vấn về những câu hỏi: khi nào Đấng Cứu Thế đến, và Đấng ấy sẽ đến như thế nào. Ngay cả các môn đệ của Đức Giêsu cũng có chung một thắc mắc ấy nên các ông cũng đặt câu hỏi với Thầy Giêsu Sao các kinh sư nói rằng ông Êlia phải đến trước?” Hiểu được những thắc mắc của các môn đệ, Đức Giêsu đã khẳng định cho các ông hiểu rõ về sự xuất hiện của các ngôn sứ đến trước để dọn đường cho Đấng Cứu Thế.

Đoạn Tin Mừng hôm nay đề cập đến ba nhân vật: Ngôn sứ Êlia, Gioan Tẩy Giả và Đức Giêsu. Cả ba danh xưng đều được nhắc đến như nhân vật quan trọng, đó là “Đấng Phải Đến”. Cả ba đều đã đến với chung một số phận, đó là đều bị dân chúng từ chối, thậm chí còn bị họ sát hại. Trước hết, vào thời Cựu ước, ngôn sứ Êlia đã được sai đến để chỉnh đốn mọi sự, để nói cho dân biết ý định của Thiên Chúa. Êlia là ngôn sứ lớn nhất trong các ngôn sứ, ông xuất hiện vào khoảng thế kỷ IX trước Chúa Giêsu. Thiên Chúa đã gửi ngôn sứ Êlia đến để chỉnh đốn lối sống sai lầm của Akháp (x. 1V, 17-17). Êlia cho biết sẽ có nạn đói kém và hạn hán kéo dài vì “trời sẽ không đổ mưa xuống đất nước Israel”. Lời cảnh báo của Êlia đã không được đón nhận và ông còn bị sát hại, Êlia đã phải trốn chạy vào sa mạc. Nơi đây, Thiên Chúa sai thiên sứ mang bánh và nước tới cho Êlia và ông có đủ sức tiếp tục đi 40 đêm ngày tới núi Khôrép gặp gỡ Thiên Chúa và thi hành theo ý Người muốn. Tiếp theo là ngôn sứ Gioan Tẩy Giả, ông cũng đến để chuẩn bị lòng dân, dọn sẵn một con đường thuận tiện cho Đấng Cứu Thế đến. Gioan cũng đã bị bỏ tù và bị sát hại vì ông lên tiếng tố cáo tội lỗi của vua Hêrôđê. Cuối cùng Đức Giêsu đến để hoàn tất lời hứa cứu độ, và Người cũng đã bị các vị hữu trách tôn giáo loại trừ; riêng với các môn đệ, hầu như các ông đã nhận biết Chúa là Đấng Mêsia của Lời Hứa, nhưng các ông chưa thể hiểu được một Đấng Cứu Thế phải chịu đau khổ, chịu chết và sống lại. Những gì Đức Giêsu nói với các môn đệ là sự thật, một sự thật rất thường tình mà cũng đầy phũ phàng. Thế nhưng không vì sự thật đó mà Con Thiên Chúa từ chối đến với nhân loại. Người đã biết trước điều đó và Người đã đến để thánh hóa, để yêu thương và cứu độ tất cả. Những gì là chống đối, là thù nghịch, là chối bỏ, là sát hại đều được Đức Giêsu đón nhận với tất cả tình thương sâu thẳm của một Vị Thiên Chúa. Thật vậy, chúng ta được cứu độ không phải vì công kia việc nọ nhưng vì lòng thương xót của Thiên Chúa. Quả thế, lịch sử cứu độ là lịch sử của lòng thương xót, của tha thứ và kiếm tìm. Dù loài người có phản bội bất trung đến đâu, Thiên Chúa vẫn một lòng yêu thương tha thứ. Dù lòng người có ích kỷ hạn hẹp, dù nhân loại có dối lừa đi hoang thì Thiên Chúa vẫn yêu thương vẹn tròn, vẫn chờ đợi ngóng trông. Con người là đối tượng để Thiên Chúa yêu thương cứu độ. Dù người yêu có quay bước lỗi hẹn, dù cha mẹ có bỏ rơi con cái, thì Thiên Chúa vẫn không quên con người. Bản chất của Thiên Chúa là tình yêu, Người không ngừng thể hiện bản chất ấy bằng những hành động cụ thể như yêu thương và bênh vực người nghèo khổ, chữa lành mọi chứng bệnh trong dân.

Quả thế, Thiên Chúa vẫn luôn yêu thương và đến với chúng ta hàng ngày qua các biến cố. Con Thiên Chúa đã mặc xác phàm để đến và ở lại với loài người chúng ta. Qua bí tích Thánh Thể, hàng ngày chúng ta được thưởng nếm sự sống Thần Linh để sống dồi dào sung mãn. Thiên Chúa vẫn đến với chúng ta qua từng công việc bổn phận với những biến cố vui buồn lớn nhỏ của bản thân, của gia đình và của thời cuộc. Ước gì chúng ta nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa để biết cải hóa con người mình theo lời Chúa khuyên dạy. Đồng thời, như thánh Gioan Tẩy Giả, trong Mùa Vọng chúng ta cũng được Chúa sai đi làm chứng cho Chúa, chia sẻ cho tha nhân tình yêu cứu độ của Chúa mà mình đã cảm nghiệm. Tuy nhiên, làm chứng nhân cho Chúa luôn gắn liền với thái độ sống hy sinh quên mình như cuộc đời của thánh Gioan Tẩy Giả và của các Thánh. Điều này mời gọi mỗi người phải chuyên cần chiêm ngắm Đức Giêsu trong Lời của Người và trong Bí tích Thánh Thể để biết sống yêu như Người đã yêu, quan tâm phục vụ từng thành viên trong gia đình cũng như những người bé nhỏ, bệnh tật, nghèo đói sống bên cạnh chúng ta.

TÓM LẠI: Lời Chúa trong đoạn Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta hãy xem lại, đã biết bao lần trong cuộc sống tôi phủ nhận sự hiện diện của Thiên Chúa; tôi chối từ lời Chúa mời gọi ăn năn sám hối và sống theo Tin mừng. Đã có nhiều lần Chúa gửi cho tôi những ‘Elia’ để cảnh tỉnh đời sống gập ghềnh, quanh co, tội lỗi của tôi, nhưng tôi lại cười nhạo cho là quê mùa, không thức thời, nhọc công…. Hoặc tôi tự nói với bản thân: Tại sao tôi phải sống khác đi trong khi mọi người quanh tôi đều sống như vậy? Tại sao tôi không lén lút lấy sản phẩm của công ty khi có nhiều người làm như thế; Tại sao ra khỏi cơ quan tôi phải đi thẳng về nhà trong khi có rất nhiều bạn bè tôi ghé vào quán nhậu, bia ôm, hay vui vẻ trong vũ trường; rồi còn nữa : tại sao tôi phải học hành thi cử để lấy bằng lái xe trong khi người ta vẫn mua bằng; tại sao tôi phải tôn trọng bảo vệ trật tự xã hội và môi trường xung quanh trong khi người ta vẫn chủ trương “cha chung không ai khóc”, vẫn ‘xả rác’ làm ô nhiễm môi trường cách vô tội vạ…. Và muôn muôn điều tại sao khác nữa. 

*******

Lạy Chúa! Trong Mùa Vọng này, để chuẩn bị mừng lễ Giáng sinh, kỷ niệm mầu nhiệm Chúa nhập thể, con xin Thần Khí Chúa ‘sửa lại mọi sự trong lòng con’: những uẩn khúc quanh co trong tâm hồn, trong cuộc sống; những gập ghềnh của cái tôi đầy những tự ái, tự phụ; những hố sâu của tham lam ích kỷ… xin Chúa sửa lại, để con sống đức tin, tin vào sự hiện diện của Chúa qua mọi biến cố hằng ngày của cuộc sống, tin rằng Chúa vẫn cùng đồng hành với con trên mọi nẻo đường, mọi ngõ ngách cuộc đời, nhất là con biết tin vào lời Chúa và trung thành thực thi những gì Chúa dạy. Amen

Thứ Năm, 14 tháng 12, 2017

THỨ SÁU TUẦN II MÙA VỌNG


Nhưng đức Khôn Ngoan được chứng minh bằng hành động (Mt 11, 19b)

Mùa vọng cho tôi suy nghĩ và chiêm ngắm mầu nhiệm con Thiên Chúa đến trần gian, nhập thể làm con người bình thường giữa bao người. Tôi ngắm bình minh le lói phía chân trời với muôn sắc màu rực rỡ chuẩn bị cho một ngày mới lên ngôi với ánh dương bừng sáng huy hoàng. Tôi ngắm vạn vật sống động, chim chóc chuyền cành, rừng cây ngút ngàn, lúa xanh dầm chân trong nước rì rào khúc hát bình yên, ca ngợi tình yêu và sự sống. Vũ trụ mênh mông, không trung lồng lộng hay từng hạt cát li ti, bông hoa bé tí đều nói cho tôi hay sự kỳ diệu của Thiên Chúa – sự kỳ diệu vượt quá mọi trí tưởng của tôi. Thế nhưng Thiên Chúa ấy đã đến trần gian; đến một tinh cầu nhỏ bé trong vũ trụ mênh mông vô tận để nhận lấy thân phận làm người trong vực thẳm hư không để cứu vớt con người. Tôi ngạc nhiên trước một Thiên Chúa kỳ vĩ là thế nhưng lại khiêm nhu đến thế. Bởi con người là gì khi nó chỉ như hạt cát giữa biển rộng đất trời. Con người là chi mà Chúa lại bày tỏ lòng ưu ái, yêu thương đến thế? Trải qua từng trang sử cứu độ tôi thấy Thiên Chúa đặc biệt yêu thích những kẻ khiêm nhường – những con người được mệnh danh là “người nghèo của Thiên Chúa”. Phải chăng ở nơi sự khiêm tốn có vẻ đẹp thuần khiết của một tâm hồn trong sáng, đôn hậu và thiện lương luôn ắp đầy tình yêu thương mà Thiên Chúa đã phú cho con người? 

Tuy nhiên, ngày nay, trong một tổ chức hay cộng đoàn nào cũng vậy, đạo cũng như đời, nhiều người thường chủ trương một thái độ dửng dưng, tránh tối đa mọi liên lụy để chỉ “xin hai chữ bình an” và  cũng có những người đã không làm thì chớ, lại còn bất mãn triền miên, phê phán chỉ trích người làm… Đây là thái độ mà hôm nay Chúa Giêsu cực lực lên án.  Vì thế, qua bài tin mừng hôm nay, trong tâm tình của mùa vọng, Chúa cũng muốn mời gọi chúng ta nhìn lại chính mình, Có thể ta là người trưởng thành, nhưng tâm hồn sẽ mãi ấu trĩ, nếu cứ ngang bướng tìm mọi cách biện minh cho quan điểm lệch lạc, lối sống sai quấy của mình. Tính kiêu căng, óc phê phán và cái nhìn phiến diện nó như là những căn bệnh nan y khó điều trị. Một khi con người có địa vị cao hơn một tí, hiểu biết hơn một chút hoặc có khả năng thì dễ trở nên kiêu ngạo, coi mình là trung tâm, là cái rốn của vũ trụ, muốn người khác làm theo ý mình… và chỉ biết trách “tại sao tôi làm”… mà các anh thì “không làm” như tôi, thậm chí còn coi trời bằng vung:  Thật vậy, căn bệnh tự kiêu khiến người ta ít làm chủ được bản thân, nhưng lại rất muốn làm chủ kẻ khác. Bệnh tự mãn là nguyên nhân của mọi chia rẽ bất đồng khiến người ta khó có thể sống hòa hợp. Bệnh kiêu ngạo làm cho con người mù lòa, không nhìn thấy được hết mọi vẻ đẹp đa dạng muôn màu của thực tại chân lý; như những người mù xem voi, anh nắm lấy được cái đuôi lại cho rằng con voi có hình dạng giống chiếc chổi cùn; còn anh rờ trúng cái bụng thì lại cho rằng con voi như cái trống…. Vì bệnh kiêu ngạo làm cho con người mù lòa trước chân lý nên họ cũng khó có thể nhận biết Thiên Chúa.

Ước gì lời Chúa hôm nay giúp mỗi người chúng ta có cái nhìn đúng đắn về chính mình và tha nhân. Về chính mình để kiên quyết loại trừ tính tự cao, tự đại, óc ích kỷ hẹp hòi và cái nhìn phiến diện để mở rộng lòng ra mà đón nhận giáo huấn của Chúa và tha nhân. Còn với tha nhân, thì luôn rộng rãi để cảm thông, tha thứ và yêu thương. Có như thế, mùa vọng mới đem lại kết quả tốt đẹp cho chúng ta. Vì vậy, mỗi người Ki-tô hữu chúng ta hãy trở lại với chính mình xem xét lại thái độ của chúng ta trong tương quan với Thiên Chúa, với anh chị em và với chính bản thân: Niềm tin vào Thiên Chúa ở nơi tâm hồn tôi có còn thực sự không; thể hiện bằng cách tôi sẵn sàng làm theo ý Chúa trong cuộc sống? Tôi có đủ yêu thương, đủ tôn trọng và sẵn sàng chia sẻ, cảm thông với anh chị em, nhất là những người sống quanh tôi trên hành tinh này. Tôi có đủ khiêm tốn để nhìn ra những khả năng Chúa ban cho tôi như nén bạc để làm phong phú cho cuộc sống, phục vụ tha nhân, sinh lời cho Chúa; và đồng thời cũng nhận ra những giới hạn của mình để biết rằng mình đón nhận rất nhiều từ tha nhân, và tha nhân chính là hồng ân Chúa ban tặng cho mỗi người trong cuộc sống.

******

Lạy Chúa, xin ban cho con một tâm hồn thiện chí, xin mở lòng trí con, xin giúp con khiêm tốn nhận ra thân phận nhỏ bé của mình để con dễ dàng đón nhận sự khôn ngoan của Tin Mừng. Xin ban cho con ơn can đảm để con thực thi tiếng Chúa mời gọi và dấn thân đi trên đường lối Chúa. Con xin trao phó bản thân con, gia đình con cho tình yêu thương và sự khôn ngoan vô cùng của Chúa. Amen.

Thứ Tư, 13 tháng 12, 2017

THỨ NĂM TUẦN II MÙA VỌNG




Từ thời ông Gio-an Tẩy Giả cho đến bây giờ, Nước Trời phải đương đầu với sức mạnh, ai mạnh sức thì chiếm được.(Mt 11, 12)

Được đặt trong lộ trình Mùa Vọng, đoạn Tin Mừng hôm nay góp một nét vẽ khắc họa nên chân dung Gioan Tẩy Giả: Chúa Giêsu xác nhận ông là người cao trọng nhất trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ (x. Mt 11, 11); ông là hiện thân của ngôn sứ Êlia với sứ mạng kêu gọi người ta sám hối để chuẩn bị tâm hồn đón Đấng Cứu Thế. Cao trọng là vậy, nhưng nhiệm vụ của Gioan xem ra rất đỗi bình thường, chẳng khác một phu dọn đường quét rác là mấy ; có khác chăng, con đường đây chính là lòng người, rác rưởi đây được hiểu là những lỗi tội của con người. Cao trọng là vậy, mà Gioan vẫn bị xếp dưới hạng so với những công dân Nước Trời. “Kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn ông” (Mt 11, 11b), tuyên bố có vẻ mâu thuẫn và phần nào gây sốc này của Chúa Giêsu dường như lại hé mở một ngõ mới, lại chắp thêm cánh cho con người trên hành trình tìm kiếm trường sinh và hạnh phúc vĩnh cửu, đó là niềm khát mong chiếm được Nước Trời. Khát mong này không phải là giấc mơ viển vông, cũng không phải là hy vọng hão huyền, nó là ước mơ chính đáng, phải đạo và có thể đạt được. Nhưng làm thế nào để đạt được ước mơ thành công dân Nước Trời ? – Chúa Giêsu đã trả lời khi nói rằng: Nước Trời phải đương đầu với sức mạnh, ai mạnh sức thì chiếm được(x. Mt 11, 12). Làm thế nào để có được sức mạnh ấy ? Thiết nghĩ một mặt ta cần tin tưởng vào Chúa, Đấng đã hứa sẽ đến cứu ta (x. Is 41, 13 – 20); mặt khác ta cần can đảm lao vào cuộc chiến đấu với bản thân mình vốn dẫy đầy những lỗi tội và yếu đuối, vốn hay đòi hỏi những điều nguy hại cho linh hồn ; ngoài ra, cũng cần dứt khoát vượt thắng những cản trở ngoài ý muốn của ta nhưng không nằm ngoài kế hoạch của ma quỷ và những thế lực thù địch vốn tìm mọi cách kéo ta xa lạc con đường về Trời.

Ngày hôm nay, trong thời đại này, người ta ngại nói tới hy sinh, từ bỏ, và cho đó là chuyện không đáng quan tâm hay tụt hậu nữa là khác. Nhưng người con đích thực của Chúa, người môn đệ của Thầy Giêsu lại chọn làm phương châm sống, là lối đường duy nhất để bước vào Nước Trời. Một cuộc sống chất chứa những hy sinh, bao hàm nhiều từ bỏ của người con Chúa, chắc hẳn phải là một chứng tá sống động đầy sức thuyết phục cho con người thời đại. Liệu chúng ta có dám mạnh mẽ để can đảm bước vào nẻo đường thập giá mà Chúa Giêsu đã đi qua không? Lối đường yêu thương đầy đau thương tủi nhục ấy đã cứu độ cả nhân loại để dẫn đưa mọi người vào Vương Quốc Nước Trời. Lời Chúa hôm nay trong mùa vọng này đang thức tỉnh chúng ta. Mỗi người hãy tự hỏi lòng mình khi đối diện trước Lời Chúa: “Chúa muốn con làm gì ngay trong hoàn cảnh và thời điểm này? Để cuộc sống con thực sự trở thành ánh sáng và muối men ướp lòng người; là lời mời gọi mọi người hãy can đảm bước vào Nước Trời bằng nẻo đường của hy sinh và từ bỏ”. Hôm nay, rất có thể tôi, bạn và anh chị, ta được đặt trước hai con đường với hai lựa chọn rõ rệt: ở trong hay ở ngoài Nước Trời ? Nếu chọn ở trong Nước Trời, hẳn ta đã biết mình phải làm gì. Nhưng có lẽ đây không phải là lần đầu tiên hay bây giờ ta mới lựa chọn. Ta đã chọn từ lâu, và ngay lúc này ta vẫn dễ dàng xác tín về lựa chọn ấy. Có điều là ta dường như vẫn còn trong vòng luẩn quẩn, vào - ra đến khó hiểu, đến sốt ruột vì đã bỏ lỡ nhiều cơ hội tiến nhanh và tiến xa trên lối về Thiên Cung. Hôm nay, lúc này, hẳn là dịp thuận tiện, là ngày lành tháng tốt để ta mời Chúa đến, để ta dám đặt tay mình vào bàn tay Chúa ngõ hầu Người có thể dắt ta đi, cùng ta chiến đấu và chiến thắng những khó khăn cản bước ; ngõ hầu Người có thể giúp ta hiểu và yêu mến những nghịch lý của Tin Mừng mà ở đó, các thang giá trị bị đảo ngược đến không ngờ như người rốt hết sẽ lên hàng đầu, hạt giống thối nát sẽ sinh cây xanh tốt, hạt giống bé tẹo sẽ tạo cây cao lớn, ... Tất cả viễn ảnh trên sẽ trở thành hiện thực, nếu ta muốn chấp nhận sứ mạng dọn đường của Gioan tiền hô, nếu ta muốn dùng đôi tai để lắng nghe tiếng gọi sám hối của ông và can đảm quay trở về dọn lòng đón Đấng Cứu Thế. Hãy để cho Lời chạm vào hồn ta và chính Lời sẽ uốn nắn, đẽo gọt, sửa chữa hồn ta thành máng ấm cỏ êm cho Hài Vương vui ngự ; và nhất là biến ta thành những Gioan tiền hô mới, những phu dọn đường cho con người thời đại ngày nay, cho những anh chị em đang lạc đường xa lối và cho những anh chị em chưa từng được nghe Tin Mừng.

*****

Lạy Chúa! Xin đến với con, xin đón lấy bàn tay dơ bẩn và run rẩy vì phận người lỗi tội của con và dắt con đi theo chính lộ Chúa đã vạch sẵn cho con. Xin mở trí cho con hiểu những nghịch lý của Tin Mừng để tim con hân hoan đón nhận và can đảm bước trên con đường sống, con đường về Trời, về với vĩnh cửu. Amen.

Thứ Ba, 12 tháng 12, 2017

THỨ TƯ TUẦN II MÙA VỌNG


Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng………. Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng (Mt 11, 28-30)

Đức Giêsu Kitô là Thiên Chúa Ngôi Lời Nhập Thể làm Người, Thiên Chúa ở giữa chúng ta, Đấng Em-ma-nu-el, Ngài chia sẻ thân phận làm người của chúng ta, Ngài thấu suốt mọi khổ đau của con người. Ngài là Đấng giàu lòng thương xót. Ngài là Đấng cứu độ Đấng ban mọi ơn lành cho chúng ta và là Thầy của chúng ta, chỉ dạy cho ta con đường sống hạnh phúc. Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu mời gọi chúng ta đến với Ngài “hãy đến với Ta” và đến để làm môn đệ Ngài “hãy mang lấy ách của Ta”.

Trước hết, là Kitô hữu, chúng ta thường buồn vì lỗi tội, vì đam mê, vì sự yếu kém trong niềm tin-cậy-mến, vì sự nghèo nàn nhân đức, vì thiếu lòng nhiệt thành, vì thiếu lòng trông cậy và tín thác, vì thất bại trong công việc,... Hôm nay chúng ta được mời đến với Chúa Giêsu để Ngài thứ tha, chữa lành và nâng đỡ. Trong tình trạng đau khổ tối tăm ấy, lời Chúa đến thức tỉnh chúng ta Hãy đến với Ta, Ta sẽ nâng đỡ an ủi và bổ sức cho”. Đến với Chúa là tin nhận Chúa sống theo Chúa và học với Chúa. Học với Chúa thái độ sống khiêm nhường để thờ phượng Thiên Chúa với tình con thảo, và thái độ hiền lành với mọi người để sống an bình. Lối sống ấy đem lại cho linh hồn chúng ta bình an và thư thái, cảm thấy đời mình có lý tưởng, có định hướng, có cùng đích là chính Thiên Chúa hạnh phúc đời đời của chúng ta, vì chúng ta có niềm tin. Nhờ vậy, chúng ta sẽ có một đời sống kiên trì trong ơn nghĩa Chúa, nhẫn nại để vượt thắng mọi trở ngại khó khăn, để trung thành với Chúa, có một lối sống điều hòa để chu toàn bổn phận với Chúa, với tha nhân và với chính mình, làm cho tâm hồn chúng ta được hạnh phúc như lời Chúa nói trong Bát Phúc “Phúc thay ai hiền lành vì họ sẽ được đất làm gia nghiệp” ( Mt 5,4 )

Tiếp đến, mang lấy ách của Ta” đó là những đòi hỏi của đức tin, tuân giữ giới luật Thiên Chúa vì lòng yêu mến, yêu mến Chúa và yêu mến luật. Những điều luật của Chúa dạy ta sống công bằng với Chúa và công bằng với tha nhân, dạy ta từ bỏ tội lỗi và tính mê tật xấu, thi hành việc sống đạo của người Kitô hữu, tuân phục Giáo quyền và đón nhận thánh ý Chúa trong hoàn cảnh sống nghèo khó, khi bệnh tật, già nua và sự chết. Ách của Chúa là giáo lý Tin Mừng của Ngài đó là sống yêu mến Thiên Chúa và yêu thương mọi người, sống giáo lý tin mừng của “Bát Phúc”. Giới luật Chúa và tin mừng là đèn soi sáng chỉ dẫn chúng ta đến sự sống đời đời. Càng hiểu sâu xa giáo lý của Chúa, chúng ta càng hiểu tình yêu Chúa đối với chúng ta, luôn săn sóc chúng ta. Càng giữ luật Chúa chúng ta càng tiến đến sự sống đời đời. Giữ luật Chúa và sống giáo lý của Chúa là phương cách chuẩn bị tâm hồn chúng ta mừng lễ Giáng Sinh đúng nghĩa và có nhiều hiệu quả nhất. Chúa Giêsu cũng nói với chúng ta “ách Ta thì êm ái và gánh Ta thì nhẹ nhàng” (Mt 11,30) khi chúng ta giữ luật Chúa và giáo lý Tin mừng của Ngài, thay vì đè nặng lại ban cho chúng ta một ý nghĩa trên đường lữ thứ trần gian vì “ai muốn theo Thầy thì hãy từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mỗi ngày mà theo”. Người Kitô hữu học nơi Đức Giêsu Kitô để biết mình là con cái được yêu thương đang tiến về nhà Cha dưới sự dẫn dắt của Chúa Con, sống hiền lành và khiêm nhượng trong lòng. Hơn nữa giáo lý tin mừng chỉ có một luật yêu thương, Đức Kitô Đấng truyền dạy luật đó, chính Ngài đã thực hiện bằng cái chết đau thương trên thập giá để minh chứng tình yêu đối với toàn thể nhân loại. Ngài mời gọi ta mang lấy ách của Ngài, thì Ngài cũng mời gọi ta từ bỏ chính mình như Ngài đã làm vì yêu thương, đó là một dấu chứng của Tình Yêu. Lời mời gọi của Ngài không dễ và chúng ta phải đi qua con đường hẹp, nhưng nhờ ơn trợ giúp của Chúa và tình yêu của ta, làm cho nó ra nhẹ nhàng, tự do và thanh thản, không bị ép buộc, không buồn sầu nhưng lại biến thành niềm vui. Những oan trái không còn mang tính độc ác, bất nhân, nhưng mang lại chứng tích của tình yêu.

TÓM LẠI: Đến với Chúa là học với Chúa sự khiêm tốn và hiền hậu, là vui lòng đón nhận gánh nặng của cuộc đời, và kết hợp với Chúa Giêsu để được bổ sức và cùng Người vượt lên, chứ không phải tìm cách né tránh để rồi tuyệt vọng và hư mất.

 *****

Lạy Chúa Giêsu, Chúa dạy chúng con hãy mang lấy ách của Chúa và hãy học với Chúa. Xin cho chúng con biết giữ luật vì yêu mến Chúa chứ không phải vì làm cho xong hay chỉ vì việc bổn phận mà thôi. Nhất là cho chúng con biết sống khiêm nhường và hiền hậu như Chúa để khám phá ra khuôn mặt yêu thương của Cha mà Chúa Con đã mạc khải cho chúng con từ muôn ngàn đời. Amen.

Thứ Hai, 11 tháng 12, 2017

THỨ BA TUẦN II MÙA VỌNG


Cũng vậy, Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.. (Mt 18, 14)

Chúng ta đang sống trong tâm tình của mùa hy vọng và đợi chờ. Không mang nét ảm đạm của muà chay, mùa vọng bao giờ cũng thế, những ca khúc Giáng sinh vui tươi đã râm ran khắp nơi. Bầu khí thêm rộn ràng với những gian hàng trưng bán thiệp Noel, đèn ông sao, dây điện màu, dây kim tuyến lấp lánh đủ sắc màu … và những hang đá muôn vẻ. Chúng ta có lý do để vui mừng và hy vọng, vì kỷ niệm một vị Vua, vị Cứu tinh đã sinh ra cho chúng ta – không như biết bao bậc Quân vương khác đến cai trị bằng sức mạnh của vương quyền, thống lĩnh bằng gươm đao chinh chiến – Ngài là “Người cha nhân hậu, ông vua thái bình” ; Người là vị mục tử nhân lành chăn dắt đoàn chiên nơi đồng cỏ xanh tươi, bến nước trong lành và không để “mất bất cứ con chiên nào” (x. Ed 34, 13-14), và chủ đề chính của bài Tin Mừng hôm nay là Thiên Chúa yêu thương, tha thứ, đi tìm và đón nhận tội nhân trở về.

Bài dụ ngôn trong Tin Mừng hôm nay cho thấy Đức Giê-su là vị mục tử nhân lành, còn con chiên lạc thì sao? Tại sao nó lại bị lạc? Phải chăng nó đang mải mê thú gặm cỏ mà quên mất đàn bầy; Hay nó thích chạy chơi chốn lạ, rời đàn bầy mà quên mất đường về; hoặc nó đã bị sẩy chân sa hố?... Dù sao trong bất cứ hoàn cảnh nào, nó cũng là con chiên đang bị gặp hiểm nguy: thú dữ rình chực xé xác, bị thương tích cần được cứu chữa. Người chủ chiên nhân lành, yêu chiên như con; lòng lo lắng vô hạn, ông để chín mươi chín con ở lại, quên cả bản thân, tất tả, rong ruổi tìm con chiên lạc, bất chấp núi cao vực thẳm, đường đá lởm chởm, gập ghềnh… Càng gian khổ bao nhiêu, khi gặp lại lòng càng vui mừng bấy nhiêu – “Người chủ vác chiên trên vai trở về khoe với bạn bè” (x. Lc 15, 5 - 6) – Ông yêu chiên biết là ngần nào! Cũng thế, không ít người trong chúng ta cũng lạc lối bơ vơ trong những đam mê, sa lầy trong tội lỗi, đam mê của cải, thế tục và đi tìm những thứ mới lạ, đắm mình trong những sở thích cho thân xác… để rồi đánh mất Chúa và lạc lối lúc nào không hay, hoặc bị mọi thứ thế gian che khuất không tìm thấy lối trở về nẻo chính đường ngay. Tuy nhiên, Chúa vẫn đã, đang và sẽ mãi đi tìm chúng ta để chữa lành và đưa về với Hội Thánh. Đó là điều làm cho chúng ta an tâm và ngoan ngoãn cho Chúa đưa về. Tình thương vô bờ bến của Thiên Chúa luôn sẵn sàng tha thứ, đi tìm, chữa lành và đón nhận tội nhân trở về. Nếu lúc này còn những ai đang lạc bước trong tội, chúng ta đừng tuyệt vọng, hãy tin tưởng vào Chúa và đưa tay cho Người dắt về. Cả triều thần thiên quốc và Hội Thánh vui mừng vì chúng ta bỏ đường lối xấu mà cải thiện đời sống. Hình ảnh diễn tả tình yêu Thiên Chúa dành cho “kẻ bé mọn” (tội nhân) thật xúc động. Thế nhưng con người vẫn mải mê chạy theo lạc thú, đam mê trần tục, lao vào những cám dỗ hiểm nguy, có biết đâu rằng Chúa vẫn kiên nhẫn rong ruổi kiếm tìm, vì “Ngài không muốn một con chiên nào của Ngài phải hư mất” (Mt 18,14)

Hình ảnh Thiên Chúa – Đức Giê-su Ki-tô – Mục tử nhân lành là mẫu gương cách riêng cho các mục tử, nhưng cũng là tấm gương cho từng người chúng ta. Chúng ta có cách cư xử thế nào đối với những người anh em “bé nhỏ” về nhiều mặt của cuộc đời – khinh khi, không quan tâm, loại trừ hay động lòng nhân hậu xót thương, giúp đỡ, cầu nguyện…? Mỗi người chúng ta cũng có những người thuộc về mình để mà quan tâm săn sóc, chúng ta đã hết mình trong bổn phận chưa hay chúng ta chỉ tà tà chủ trương ‘măc-kê-no’, thân ai nấy lo, đèn ai nấy rạng? Mùa vọng về, chúng ta đừng để cho những rộn ràng bên ngoài làm lóa mắt và chỉ nghĩ đến những vui chơi, phù phiếm, nhưng biết dừng lại, chìm lắng lòng mình để suy nghĩ  - suy nghĩ về mục đích, ơn cứu độ đời mình; đồng thời nuôi niềm hy vọng – hy vọng, tin tưởng vào tình yêu của Thiên Chúa, hy vọng về ơn chữa lành, hy vọng vào một ngày mai tốt đẹp hơn hôm nay! Có thể hiểu thêm rằng, Tin Mừng cũng muốn nói lên trách nhiệm truyền giáo của chúng ta là những Kitô hữu. Cũng giống như trong một gia đình có người con đi lạc, thì cha mẹ già rất lo lắng, cần đến những đứa con trong gia đình phải đi tìm đứa con bị lạc trở về. Chúng ta được vinh dự làm con Chúa trong lòng Giáo Hội, chúng ta cũng có bổn phận trong tình bác ái yêu thương mà đi tìm về cho Chúa những đứa con và là anh chị em của ta đang lạc bước.

*********

Lạy Chúa Giêsu là mục tử nhân lành, xin cho chúng con biết luôn bước theo sự hướng dẫn của Chúa, làm chiên ngoan dưới sự chăn dắt và săn sóc của Chúa, để không bao giờ bị hoa thơm cỏ lạ thế gian quyến rũ làm chúng con lạc đường. Xin cũng cho chúng con có một tâm hồn quảng đại, để cùng với Chúa đưa dẫn những ai đang lạc bước trở về với Chúa và Giáo Hội. Amen.

Chủ Nhật, 10 tháng 12, 2017

THỨ HAI TUẦN II MÙA VỌNG


Ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội (Lc 5, 24a)

Đau khổ, bệnh tật thể xác luôn là một trong những vấn nạn khiến con người ở mọi thời đại luôn mang nặng những ưu tư trăn trở. Bệnh tật làm cho con người bị hạn chế trong giao tiếp với người khác. Bệnh tật còn gắn liền với tội lỗi càng làm cho con người bệnh thêm khổ sở vì những định kiến xã hội và làm cho tương quan người với người trở nên nặng nề hơn. Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật việc Chúa Giêsu chữa bệnh cho một người bất toại, chữa lành vì lòng tin của các thân nhân và không những chữa lành phần xác mà còn tha thứ tội lỗi cho bệnh nhân. Lòng tin và lòng yêu thương của anh cũng như mọi người đã khiến Đức Giêsu không thể không chữa lành cho anh. Căn bệnh thể lý làm cho người bại liệt không thể tự mình đến với Chúa Giêsu vì thế anh cần đến những người khác và cách mà người ta đưa anh đến với Chúa cũng thật đặc biệt. Những cản trở khách quan bên ngoài không làm cho họ thất vọng trong việc giúp người khác. Họ đã có sáng kiến lên mái nhà, dỡ mái ngói ra để đưa bệnh nhân đến với Chúa, người bại liệt và những người giúp anh phải thật sự xác tín vào quyền năng của Chúa mới có thể làm việc đó, họ tin tưởng Người sẽ chữa lành anh bệnh tật thể xác và nhất là tha thứ mọi lầm lỗi của anh, và Người sẽ làm cho anh điều tốt nhất và ban ơn cứu độ cho anh.  

Dưới nhãn quan của người Do thái, người bại liệt không chỉ bị bệnh tật thể lý, mà nặng nề hơn là anh còn bị bại liệt trong tâm hồn. Vì thế để giải thoát anh khỏi căn bệnh thể lý, trước hết Đức Giêsu chữa lành anh một cách tận căn là chữa anh khỏi căn bệnh trong tâm hồn là tha tội cho anh. Việc chữa người bất toại cách công khai của Đức Giêsu cũng gián tiếp cho những người chất vấn Ngài biết Ngài là Đấng Thiên Sai: Này anh, anh đã được tha tội rồi (Lc 5, 20)”. Họ kết án Đức Giêsu là phạm thượng do Ngài tự nhận mình ngang hàng với Thiên Chúa vì chỉ có Thiên Chúa mới có quyền tha tội. Họ không chấp nhận Đức Giêsu là Con Thiên Chúa nên họ cũng không chấp nhận quyền tha tội của Ngài. Mặc cho những đó kỵ, hạ bệ và ghen ghét, Đức Giêsu vẫn bày tỏ uy quyền của mình qua việc tha tội và chữa lành người bất toại. Uy quyền của Đức Giêsu cho các kinh sư và Pharisêu thấy Ngài chính là Đấng Cứu Thế, Ngài đến để cứu chữa và ban ơn cứu độ cho dân mọi dân trên khắp hoàn cầu. Cũng thế, nếu người bại liệt tin vào Chúa và Chúa đã chữa lành cho anh thì chúng ta cũng không thể không được Chúa tha thứ và chữa lành khi ta đặt niềm tin nơi Chúa.

Hình ảnh những người thân nhân của người bất toại phải trèo tường dỡ mái nhà, làm mọi cách để giúp người thân tiếp cận với Chúa, mong được Chúa chú ý đến sự khốn khổ của họ. Điều này cho thấy niềm tin vào quyền năng của Chúa Giêsu và lòng yêu thương dành cho người anh em đang phải khốn khổ vì bệnh tật. Lòng tin của họ đã được Chúa Giêsu ghi nhận và ra tay chữa lành(x. Mc 2,5). Chúa Giêsu không chỉ thấy sự đau khổ của người bất toại, mà còn thấy lòng tin của những người khiêng anh ta đến. Tin Mừng nói rõ rằng, thấy lòng tin của ‘họ’ như vậy, Người đã chữa lành… Đó là một sự khích lệ lớn cho chúng ta khi chúng ta cầu xin cho một ai đó, khi chúng ta trở thành trung gian nối dài tính trung gian của Đức Kitô đem Chúa đến cho họ. Qua đó, cho thấy tính tương giao trong niềm tin và lời cầu nguyện. Thật vậy, không thiếu những người thân chúng ta, những người cần đến sự kêu cầu của chúng ta với Chúa. Họ bất lực vì nhiều lý do không thể đến với Chúa để được chữa lành, nhất là phần linh hồn. Chính vì thế, họ cần chúng ta là những Kitô hữu, là những người con của Chúa “khiêng” (nâng họ lên) đưa họ đến với Chúa, giúp họ vượt qua những bức tường và dỡ bỏ “mái nhà” (rào cản mặc cảm tội lỗi), để họ được chữa lành. Bầu khí và Lời Chúa qua các bài đọc trong Mùa Vọng mời gọi chúng ta chuẩn bị tâm hồn đón Chúa Giáng Sinh, đón lấy sự bình an nội tâm, nơi nguồn mạch yêu thương của Đấng Cứu Thế. Để được như thế, chúng ta cần đến với Chúa bằng chính nỗ lực của mình, mở lòng ra để đón nhận ơn tha thứ của Chúa vì ta không thể đón nhận sự bình an trong tâm hồn nếu ta vẫn còn bị đè nặng bởi tội lỗi, chính nó làm bại liệt lương tâm của mình. Quả vậy, ơn tha thứ chỉ có thể được Thiên Chúa ban cho mà thôi, và ơn đó cũng chỉ được đón nhận từ niềm tin. Ước gì mỗi chúng ta cũng luôn biết tin vào Chúa, tìm cách đến với Chúa, để cảm nhận được tình thương và ơn tha thứ của Chúa. Để chúng ta cũng được Chúa chữa lành những căn bệnh  tâm hồn, hầu chúng ta tôn vinh Chúa mỗi ngày, hăng hái đứng dậy, đổi mới, và bước đi trong ân sủng của Thiên Chúa như lòng Ngài mong muốn.

*****

Lạy Chúa! Xin cho mỗi người chúng con biết không ngừng hoán cải; năng đến với Chúa qua việc tham dự Thánh lễ và lãnh nhận các Bí tích bằng đức tin mạnh mẽ. Đồng thời cũng nâng đỡ và trợ giúp đức tin cho người khác bằng việc an ủi và thăm viếng những người đau yếu bệnh tật để tất cả mọi người chúng con được tha thứ và chữa lành trong tình yêu thương và cứu độ của Đấng Cứu Thế. Amen!

Thứ Bảy, 9 tháng 12, 2017

CHÚA NHẬT 2 MÙA VỌNG B


Tôi đã làm phép Rửa cho anh em nhờ nước. Còn Người, Người sẽ làm phép Rửa cho anh em trong Thánh Thần. (Mc 1, 8)

Bài Tin Mừng Thánh Maccô đã nhắc lại lời ngôn sứ Isaia và cho thấy rằng Chúa Giêsu đã đến, Ngài chính là Tin Mừng của Thiên Chúa, là Đấng cứu độ đã đến để viếng thăm, giải thoát dân người. Mặc dù với thời điểm xuất hiện của Chúa Giêsu, dân Do Thái không còn bị lưu đày ở Babylon, nhưng họ vẫn đang bị nô lệ bở tội lỗi, bị lệ thuộc của cải vật chất, bị cuốn hút vào thế gian. Vì thế, Thiên Chúa không chỉ kêu gọi, mà Ngài đã cho một sứ giả đi trước dọn đường cho Đấng Cứu thế. Vị sứ giả ấy chính là Gioan. Ông xuất hiện với lời rao giảng mạnh mẽ kêu gọi mọi người sám hối trở về với Thiên Chúa, phải chấp nhận sự quay đầu, sự thay đổi, làm mới lại hoàn toàn.

Lời kêu gọi của ông đã lay động được tâm hồn nhiều người và họ đã tuôn đến với Gioan. Tiếng hô của ông đi xuyên qua hoang địa lòng người. Ông đề nghị sửa lại lối sống. Đường quanh co hãy uốn cho ngay thẳng. Người quanh co là người sống thiếu chân thật, người quanh co thường có lối sống gian dối, điêu ngoa, sống lắc lẻo, lừa bịp, ăn không nói có, thêm điều đặt chuyện để hại người hại đời. Lối sống như vậy chỉ là một loại phá hoại sự yên ổn của xóm làng và gây chia rẽ khu xóm, chỉ khiến con người xa rời nhau. Làm sao có thể tin tưởng và yêu mến nhau nếu trong giao tiếp thiếu sự chân thành, lại còn thêm điều đặt chuyện? Gioan còn đề nghị phải lấp đầy thung lũng của lòng người. Vì “sông sâu còn có kẻ dò – Lòng người nham hiểm trùng khơi khôn dò”. Do vậy, phải lấp đầy thung lũng của những ngăn cách, của những phân biệt giai cấp và nghi kỵ hiểu lầm. Và cuối cùng là hãy bạt đi núi đồi của kiêu căng, tự mãn để nhờ đó mà con người khắp năm châu sẽ nắm tay nhau hát vang câu hát của thanh bình. Đây cũng là cách thức duy nhất để Nước Thiên Chúa hiển trị và ơn cứu độ của Thiên Chúa trải rộng đến muôn tâm hồn. Vâng thưa anh chị em, thế giới hôm nay vẫn còn đó tiếng kêu đơn độc giữa phố phường. Có biết bao người sống cô đơn lây lất vì thiếu sự cảm thông nâng đỡ của anh em bạn bè. Có biết bao trái tim đang co thắt trong đau khổ vì sự nghi kỵ, kết án, tẩy chay của anh em. Có biết bao cuộc đời đang thất vọng buông xuôi vì sự bỏ vạ, cáo gian, vì sự lừa gạt và hãm hại của đồng loại. Có biết bao giọt nước mắt vẫn rơi rớt trên dòng đời vì vô ơn bội bạc, vì sự bất trung, bất hiếu của những người thân trong gia đình. Và vẫn còn đó, còn rất nhiều những nỗi đau là hệ quả của một thế giới hoang địa khô cằn tình người. Mùa vọng, Giáo Hội mời gọi chúng ta hãy tỉnh thức để nhận ra tiếng kêu cầu cứu của tha nhân. Hãy yêu mến tha nhân trong tình yêu chân thành, đừng lường gạt lẫn nhau, hãy sống thật lòng với nhau. Hãy xóa đi những hố sâu của nghi kỵ, hiểu lầm để sống cảm thông và tha thứ cho nhau, đừng gây chia rẽ và tạo nên những hố sâu của bất đồng, của oán hận hờn căm. Hãy san bằng những ngăn cách bởi kiêu căng tự mãn bằng một đời sống hoà hợp với nhau trong tình anh em có chung một cha trên trời. Ước mong mỗi người chúng ta hãy sửa lại lối sống cho phù hợp với tin mừng cứu độ, để thiết lập một màu xanh yêu thương và ngập tràn niềm vui và hạnh phúc thay cho sự khô cằn của sa mạc tình người.

Quả thế. con đường trong tâm hồn của nhiều người hiện nay đã bị lấn chiếm bởi những hàng quán là thói quen, là sự buông thả. Nó sẽ lấn dần đường đời của chúng ta nếu chúng ta chiều theo nó. Lối sống lười biếng, nghi kỵ, dửng dưng đang thành rào cản khiến chúng ta không thể đến với Chúa và không thể đến với anh em. Hãy can đảm nhổ bỏ những bụi gai tội lỗi, hãy uốn lại những thói quen, hãy san phẳng khỏi tâm hồn sự bất công, gian dối, kiêu ngạo, tự mãn để tâm hồn chúng ta thực sự là một con đường ngay thẳng, sạch đẹp để Chúa đến. Các bậc cha mẹ hãy dỡ bỏ những tảng đá giận dỗi, hãy san bằng những khác biệt và bất đồng, hãy khai thông thêm nhiều con đường để vợ chồng, cha mẹ, con cái có thể dễ dàng đến với Chúa, và để Chúa đến với gia đình qua con đường của giờ kinh tối. Giờ kinh tối gia đình có thể ví như vòng xoay giao thông, giúp cho các thành viên hòa hợp với nhau, cùng nhau đi một hướng, thông cảm và hiểu biết nhau hơn, nhất là giờ kinh tối sẽ giải tỏa những ách tắc và rối loạn trong nhịp sống thường ngày của gia đình. Giữa một xã hội dư thừa vật chất lại đói về đời sống thiêng liêng, hãy mở một con đường đến với bàn tiệc thiêng liêng là các Bí tích nhất là Bí tích giải tội và Thánh Thể, Thánh lễ, là con đường an toàn cho phần rỗi linh hồn chúng ta. Giữa một xã hội ích kỷ hưởng thụ, hãy mở ra một con đường bác ái, yêu thương và tha thứ. Đừng mở những con đường ở đâu xa, mà hãy bắt đầu giải tỏa ngay trong lòng mình, mở thông đến vợ chồng con cái trong gia đình và thông qua hàng xóm láng giềng của mình. Đó là một dấu chỉ tỏ lòng sám hối cuộc đời quá khứ lỗi lầm và quyết tâm canh tân cuộc sống để đón chào Đấng ngự đến.

******

Lạy chúa ! Trong những ngày Mùa Vọng này, xin cho chúng con biết siêng năng tham dự thánh lễ và rước lễ, để qua đó, chúng con sẽ “loan truyền việc Chúa chịu chết và tuyên xưng việc Chúa sống lại, cho tới khi Chúa lại đến”. Xin cho chúng con biết dọn lòng đón Chúa đến bằng việc thành tâm sám hối các thói hư, mỗi ngày làm ít nhất một việc bác ái kèm theo một lời nguyện tắt. Nhờ đó chúng con mới chu toàn được sứ mạng đem Chúa là niềm vui, bình an. tình thương và hạnh phúc đến cho mọi người. Amen