Translate

Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

THỨ HAI TUẦN 20 THƯỜNG NIÊN


“Chỉ có một Đấng tốt lành mà thôi… Nếu anh muốn vào cõi sống, thì hãy giữ các điều răn… và nếu muốn nên hoàn thiện, hãy bán tài sản, đem cho người nghèo.” (Mt 9,17.21)

Khát vọng lớn nhất của con người là được sống hạnh phúc và sống trường thọ. Vì thế người ta đã phải vất vả tìm kiếm một bí quyết, một phương thuốc để được trường sinh bất tử. Với khát vọng sâu xa ấy, người thanh niên trong Tin Mừng hôm nay đã đến xin Chúa Giêsu chỉ cho một phương cách phải làm gì để tận hưởng sự sống đời đời. Và trước những của ải của Chúa Giêsu, anh ta đã vượt qua mọi cửa ải, chỉ vướng mắc ở cửa ải cuối cùng. Khi Chúa Giêsu đề nghị anh tiến thêm một bước nữa để nên hoàn thiện, là hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo, rồi đi theo Ngài, thì anh đã chùn chân lại. Anh đã đánh mất dịp may đạt tới lằn ranh chiến thắng và đành bỏ cuộc ra đi. Anh “buồn rầu bỏ đi, vì anh có nhiều của cải”.

Thái độ của người thanh niên cho thấy, của cải như một thứ keo dính đeo bám vào con người khiến họ không thể rời xa được, “đồng tiền đi liền khúc ruột” là thế. Của cải tự nó không có gì là xấu, nhưng vì con người bị mê hoặc và tôn thờ nó như một thứ thần thánh, nó có sức lôi cuốn mãnh liệt, là vật cản vô hình khiến người ta không đến được với sự sống đời đời. Của cải có sức trói buộc khiến người ta mất ăn mất ngủ, mất cả mạng sống và linh hồn. Nếu như anh thanh niên không có nhiều của cải, chắc hẳn mọi chuyện đã trót lọt cho anh rồi. Từ đó, ta thấy sự quyến luyến của cải ghê gớm dường nào và nó phá bĩnh người ta đến là dường nào. Thế nên, lắng nghe Tin Mừng hôm nay, có lẽ, chúng ta cảm thấy buồn và tiếc thay cho anh thanh niên, nhưng cũng cần khóc thương cho số phận mỗi người chúng ta. Bởi mỗi người chúng ta ai cũng mang thân phận yếu đuối nên ai cũng mang trên mình những vật cản ngăn cản bước chân chúng ta trên hành trình tiến về quê trời, vật cản đó có thể là danh vọng, tiền bạc, đam mê xác thịt, những thú vui… Chúng ta đã đặt lầm bậc thang giá trị: đặt Thiên Chúa dưới những đam mê vô bổ và độc hại đó. Thiên Chúa dựng nên mọi sự để chúng ta cai trị và làm bá chủ chúng, nhưng chúng ta lại tự nguyện làm nô lệ cho những ảo ảnh, phù phiếm. Vậy, xin Chúa cho mỗi người chúng ta có được can đảm của người thanh niên, trong đoạn đường tuân thủ luật Chúa và can đảm hơn anh, trong đoạn đường sau, là từ bỏ mọi sự, đặc biệt là của cải để chúng ta sẽ có được một kho tàng lớn lao là nước Trời.

Đôi lúc chúng ta cũng có thái độ giống người thanh niên quyến luyến và nô lệ cho tiền bạc mà từ chối kho tàng Nước Trời. Sống trong một xã hội đề cao sự hưởng thụ, con người bị cuốn hút vào cơn lốc của tiền bạc. Mọi người tranh thủ làm giàu, điên cuồng hưởng thụ nhanh chóng và cũng gánh chịu nhiều nỗi thất vọng ê chề. Trước thái độ ấy, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hãy sử dụng tiền bạc cho đúng mục đích, hãy ưu tiên cho việc tìm kiếm hạnh phúc Nước Trời. Niềm tin Kitô giáo dạy chúng ta rằng: tất cả những gì chúng ta đang có như tiền bạc, thời gian, tài năng và ngay cả tội lỗi đều do ân sủng Thiên Chúa ban. Người là Đấng quảng đại hào phóng đã ban cho chúng ta đấu đủ lượng đã dằn đã lắc. Những ân huệ Thiên Chúa ban để chúng ta sử dụng và mưu ích cho người khác. Khi đi theo Chúa trên con đường trọn lành, đòi hỏi chúng ta phải có thái độ dứt khoát, từ bỏ mọi sự quyến luyến của tiền bạc và sống nghèo khó theo tinh thần Phúc Âm. Một khi đã trút bỏ hết sự bảo đảm vật chất thế gian, chúng ta mới phó thác trong bàn tay yêu thương của Thiên Chúa. 

*******

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã sinh xuống trần gian để thông chia mọi niềm vui nỗi buồn của con người, xin cho chúng con ý thức hồng ân lớn lao được làm người và làm con cái Chúa, biết chọn Chúa làm gia nghiệp và lẽ sống cho cuộc đời mình, biết yêu thích đi trên con đường hẹp, con đường của từ bỏ. Xin che chở chúng con bằng những ân sủng và giúp chúng con cảm nhận được tình thương bao la của Chúa mà vươn lên vui sống và đi trọn con đường Chúa đã mời gọi. Amen.

Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2017

CHÚA NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN. Năm A


Này bà, lòng tin của bà mạnh thật. Bà muốn sao thì sẽ được vậy. (Mt 15, 28)

Bài Tin Mừng hôm nay kể việc Chúa Giêsu mở rộng việc truyền giáo xuống miền duyên hải - địa hạt Tia và Siđôn. Tại đây, Người gặp một người đàn bà ngoại giáo đến xin người trừ quỷ cho con gái của bà. Người đàn bà dân ngoại miền Canaan được thánh Matthêu kể hôm nay, đã có đức tin rất mạnh, cho dù bà bị coi như chó con (kiểu nói miệt thị của người Do thái dành cho dân ngoại đạo), nhưng bà vẫn không nao núng. Bà đã bất chấp mọi rào cản, mọi ngăn cách... của sự kỳ thị đó, bà can đảm tiến đến với Chúa Giêsu, bằng một tình thương của người mẹ, bằng một niềm tin son sắt vào Đấng có quyền ban cho  điều bà mong ước... Và kết quả bà đã nhận được là lời khen ngợi của Chúa Giêsu và nhận được lòng thương xót của Thiên Chúa. Chúa đã cho con bà  được giải thoát khỏi quỷ ám: “Này bà, lòng tin của bà lớn thật. Bà muốn sao thì sẽ được như vậy. Từ giờ đó, con gái bà được khỏi” (Mt 15, 28). Quả đúng là niềm tin có sức mạnh phi thường thật! Người đàn bà ngoại giáo đã dùng “vũ khí” là niềm tin của bà để đến với Chúa Giêsu, nại đến lòng thương xót của Ngài để xóa tan những “định kiến” của người khác đang nhìn mình với vẻ miệt thị. Bà đã chấp nhận sự khinh miệt đau đớn đó để đổi lấy niềm tin vào Thiên Chúa tình yêu, Thiên Chúa là Đấng quyền lực tuyệt đối ban ơn cứu thoát cho con gái của bà, cho chính bà và có khi cho cả gia đình bà nữa.

So sánh giữa người đàn bà ngoại giáo và Phêrô, chúng ta thấy khác biệt rất rõ về niềm tin: 

Phêrô là một dấu chứng để ta có kinh nghiệm về hậu quả của người kém tin; vì kém tin, ông đã bị chao đảo, ngả nghiêng trên mặt biển, ông như kinh hoàng bạt vía, phải kêu đến danh Giêsu cứu giúp ông. Nhờ cậy dựa vào Đấng quyền lực tuyệt đối là Đức Giêsu, qua lời van xin đầy thảm thương: Lạy Ngài, xin cứu con” (Mt 14, 31), Phêrô đã được Chúa cầm tay và đưa lên thuyền an toàn cùng với các môn đệ khác cũng đang bị lao đao, vất vưởng trên con thuyền giữa sóng biển.

Người đàn bà ngoại giáo có thể nói được là hơn Phêrô về niềm tin. Nhưng bà còn có thêm các nhân đức khác nữa: luôn cậy dựa vào Thiên Chúa, chịu đựng mọi nghi kỵ, bất chấp rào cản ngăn cách giữa “tôn giáo và “vô đạo” để kêu đến danh Giêsu: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi” (Mt 15, 25). Lại nữa,  xác tín mạnh mẽ vào quyền năng và vào lòng tốt của Chúa Giêsu, cùng với tình yêu mãnh liệt đối với đứa con gái khốn khổ, chính là những yếu tố chính yếu làm cho người đàn bà ngoại giáo thành công trong lời cầu nguyện tha thiết của mình. Nhờ vậy, bà đã được Chúa đoái thương nhìn đến và ban ơn. Con gái của bà và chính bà đã được cứu.

Trong thực tế cuộc sống, lắm lúc tưởng chừng như Thiên Chúa “phớt lờ” khi làm như “thinh lặng” không quan tâm gì đến lời van xin và tình cảnh bi đát của chúng ta. Nhưng có thể đó là vì Thiên Chúa đang muốn dẫn chúng ta đến một chân trời mới, lớn lao và thực chất có giá trị hơn hẳn những gì chúng ta xin mà chúng ta không thể hiểu được, ước gì khi gặp những tình cảnh như vậy, chúng ta có được niềm tin như người đàn bà Canaan – ngoại giáo trong bài Tin Mừng hôm nay. Noi gương người đàn bà dân ngoại miền Canaan, chúng ta hãy sống với một đức tin kiên vững và kiên trì trong cầu nguyện... để được Chúa xót thương và thi ân giáng phúc không những chỉ cho riêng ta mà còn cho cả nhân loại nữa.

*****

Lạy Chúa xin ban cho mọi người chúng con có một đức tin vững chắc, luôn trung thành với Chúa, luôn tin tưởng cậy trông vào Chúa là Đấng duy nhất có quyền năng làm được mọi sự, cho dù bất cứ hoàn cảnh nào xảy đến cho chúng con. Amen

Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017

THỨ BẢY TUẦN 19 THƯỜNG NIÊN


Đức Giê-su nói: “Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là của những ai giống như chúng.” (Mt 19, 14)

Bài Tin Mừng hôm nay kể chuyện nhiều người đem trẻ em đến để được Chúa Giêsu đặt tay chúc lành. Các môn đệ Chúa Giêsu lấy làm khó chịu, nhưng qua hình ảnh những trẻ thơ, Chúa Giêsu đã dạy các môn đệ bài học về tinh thần đón nhận Nước Thiên Chúa., và đưa ra làm mẫu mực cho những ai muốn bước vào Nước Trời.

Cám dỗ lớn nhất của con người là đam mê quyền lực, ai cũng mong muốn được ăn trên ngồi trốc, được mọi người tung hô kính trọng… để rồi từ đó làm mọi cách (cho dù là đê tiện thấp hèn) để đạt được mục đích chức quyền… Hình ảnh nên như trẻ nhỏ, nghĩa là phải biết sống tự hạ khiêm tốn, vì ai biết hạ mình xuống sẽ được tôn lên, còn ai kiêu ngạo thì tự đánh mất chính mình trong mắt mọi người. Thật vậy, hình ảnh trẻ nhỏ nói lên tính đơn sơ chân thực, trẻ nhỏ không tính toán ki bo hay những toan tính nham hiểm. Chúa cũng muốn mọi người chúng ta sống chân thành và ngay thẳng, không toan tính mưu lợi thấp hèn… Hình ảnh trẻ nhỏ còn nói lên tinh thần sống phó thác và tin tưởng nơi cha mẹ. Chúa mời gọi chúng ta biết sống đơn sơ phó thác nơi tay Chúa quan phòng. Hình ảnh trẻ nhỏ nói lên sự trong sạch, trẻ nhỏ như tờ giấy trắng, không có những đam mê xấu. Chúa cũng muốn chúng ta sống trong sạch trước mặt Người. Vâng, như trẻ em mỗi người cần phải đơn sơ chạy vào lòng của Thiên Chúa, để Ngài ôm ấp, để Ngài chở che và chúc lành. Không ngại ngần, không mắc cở, cứ đến với Chúa thôi, để rồi được sống trong đôi bàn tay ấm cúng của Thiên Chúa từ nhân, như lời Thánh Vịnh gia đã nói: “Con ẩn náu bên Ngài, Lạy Chúa”. Ngoài ra, có một điều nguy hiểm là những người trưởng thành thường hay tự ái và tự chủ quá mức, đến nỗi tất cả những gì họ muốn có trên tay, là đều phải do chính công sức và bàn tay của họ làm ra. Điều đó không hoàn toàn sai trong cuộc sống thường ngày. Nhưng đối với Nước Thiên Chúa, thì tất cả mọi người đều phải trở nên như trẻ em, để được Thiên Chúa ban tặng hạnh phúc ở trong Nước Thiên Chúa. Vì Nước Thiên Chúa không phải là một món hàng để mua và cũng không phải là cái mà con người có thể đạt được với công sức của mình. Nước Thiên Chúa chính là quà tặng nhưng không. Quà tặng này có đến tay người nhận hay không còn tùy thuộc họ có sẵn sàng đón nhận như những em bé hay không. Vì thế, điều còn lại mỗi người cần làm là hãy trở nên như trẻ em như Đức Kitô đã nói: “Thầy bảo thật anh em, nếu anh em không quay trở lại mà nên như trẻ em, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.” (Mt 18, 3) Và hãy như trẻ em biết chuẩn bị một tâm hồn sẵn sàng và cởi mở để dễ dàng đón nhận món quà Nước Thiên Chúa. Nói thì dễ, nhưng thực sự rất khó. Vì thế giới của những người trưởng thành luôn thay đổi một cách chóng mặt, và ai muốn sống còn thì phải đi tìm một chỗ đứng hẳn hoi, được mọi người coi trọng, lương cũng phải kha khá và mỗi ngày đều phải cố gắng để chứng tỏ cho mọi người thấy bản thân của mình là có giá. Mà như vậy, thì luôn phải cạnh tranh, luôn phải tìm cách này cách khác để hơn người. Nếu sống như thế thì đâu có đúng theo cách sống của trẻ nhỏ, vì vậy chẳng có mấy ai muốn mang trong mình tinh thần của con trẻ.

*******

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết trở nên bé nhỏ để chúng con dễ nghe được tiếng Chúa, để chúng con thấy được Chúa luôn hiện diện trong từng biến cố của cuộc đời chúng con. Xin cho chúng con biết được con người nhỏ bé yếu đuối của mình để biết đứng lên quay về với Chúa bằng việc từ bỏ những đam mê tật xấu, không gian dối điêu ngoa, không ghen ghét hận thù, không ích kỷ nhỏ nhen… có như vậy tâm hồn của chúng con mới được trở nên trong trắng, đơn sơ, khiêm nhường, bé nhỏ như trẻ thơ mà tin tưởng phó thác vào Tình Yêu của Chúa Quan Phòng-Người luôn chờ đợi chúng con đến với Người để dẫn dắt chúng con từng giây phút trong cuộc sống. Amen

Thứ Năm, 17 tháng 8, 2017

THỨ SÁU TUẦN 19 THƯỜNG NIÊN


Vậy, sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly. (Mt 19,6)

Bài Tin Mừng hôm nay nhắc nhở với những người sống trong bậc hôn nhân gia đình luôn ý thức hai đặc tính của hôn nhân Công Giáo đó là: đơn hôn và bất khả phân ly, qua sự kết liên từ nơi Thiên Chúa bằng sợi dây hôn phối. Ngày đôi hôn phối đến trước bàn thờ Chúa để cử hành Bí Tích Hôn Phối trước sự chứng kiến của vị đại diện Hội Thánh và những người làm chứng, đôi hôn phối được thẩm vấn về sự tự do kết hôn không ai bị ép buộc và đã nguyện thề hứa với nhau mãi mãi chung thủy trong lúc thịnh vượng cũng như lúc gian nan, lúc khỏe mạnh cũng như lúc đau yếu. Trước sự tuyên tín của đôi bạn Thiên Chúa đã liên kết sợi dây hôn phối đó giữa hai người trong suốt cả cuộc đời. Đây chính là bí Tích hôn phối Chúa đã thiết lập. Thật vậy, tình yêu hôn nhân còn mang một ý nghĩa cao đẹp, đó là cuộc hôn nhân huyền nhiệm giữa Đức Kitô và Hội Thánh. Vì thế ai rẫy vợ (hay chồng mình) là xúc phạm đến tình yêu Thiên Chúa. Khi xưa, vì con người “lòng chai dạ đá” mà ông Môsê đã cho phép rẫy vợ. Đó là một cái kết đáng buồn. Và trong thời đại hôm nay, cái kết ấy tiếp tục diễn ra với nhiều đôi vợ chồng trẻ. Bảo vệ giao ước hôn nhân là bảo vệ sự tồn vong của Giáo Hội và xã hội. Trong tông huấn Niềm Vui Yêu Thương (Amoris Laetitia) Đức Thánh Cha Phanxicô chỉ ra những nét đẹp của đời sống hôn nhân nhưng nó đang phải đối diện với nhiều thử thách và bị tổn thương nặng nề.

Hôm nay khi người Pha-ri-sêu đến hỏi Chúa Giêsu xem họ có được phép ly dị không? Thay vì trả lời “Có” hay “Không” - thì Chúa Giêsu lại nhắc cho họ điều căn bản là từ thuở ban đầu là Thiên Chúa sáng tạo con người có nam có nữ, chúc phúc cho họ để nên một với nhau “bất khả phân ly”.  Thế nhưng, vì ích kỷ mà con người phản bội dối gian nhau, thiếu tình yêu thương và tha thứ cho nhau… dẫn đến đổ vỡ. Như vậy, Chúa Giêsu xác định rõ ràng về ý định của Thiên Chúa và nâng hôn nhân lên hàng bí tích. Ngài khẳng định khi hôn nhân thành sự là cả hai đã nên một xương một thịt và do Thiên Chúa kết hợp nên loài người không ai có quyền phân ly. Và hôn nhân là sự bình đẳng, bổ trợ cho nhau để cùng hướng tới sự cộng tác sáng tạo của Thiên Chúa. Ngày hôm nay, Giáo Hội Công Giáo vẫn trung thành với luật Chúa là duy trì sự bất khả phân ly, nghĩa là khi một cuộc hôn nhân đã thành sự thì Hội Thánh không thể chấp nhận cho ly dị, trừ những trường hợp chứng minh được tiêu hôn, hoặc một số trường hợp được ly thân mà thôi.

Tuy nhiên, hôn nhân ngày nay đã bị người đời lạm dụng thay đổi như thay áo. Chung sống với nhau không giải quyết được xích mích xung khắc họ đưa nhau ra tòa li dị, đường ai nấy đi. Và ly hôn đang là một vấn nạn nhức nhối mà xã hội cũng như Giáo hội đang quan tâm, khi những cha mẹ chỉ nghĩ về bản thân để giải quyết giũ bỏ những xung khắc trong cuộc sống bằng việc ly hôn, đằng sau đó họ chưa nghĩ đến những hậu quả con cái của họ đang bị một cú sốc lớn khi chúng không được sống trọn như với các bạn đồng trang lứa của chúng. Đứa ở với cha thì thiếu tình mẫu tử, đứa ở với mẹ thì thiếu tình cha. Cho dù họ có quan tâm cách mấy cũng không thể bù đắp được những tình thương của cha mẹ dưới mái ấm một gia đình. Nhìn lại, chúng ta thấy ly dị ngày nay cũng chẳng khác gì về thời ông Môsê.

******

Lạy Chúa, giữa xã hội hôm nay, khi mọi giá trị luân lý, nhất là hôn nhân bị đảo lộn. Xin cho chúng con biết hy sinh và vị tha, để xây dựng hôn nhân Kitô Giáo vững chắc, từ đó giúp nhau thắng vượt được mọi khó khăn có thể làm tan vỡ gia đình. Amen.

THỨ NĂM TUẦN 19 THƯỜNG NIÊN


Đức Giê-su đáp: “Thầy không bảo là phải tha đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.” (Mt 18,22)

Bảy mươi lần bảy ở đây không phải là bốn trăm chín mươi hay là một con số lũy thừa của số bảy mươi, nhưng mang một ý nghĩa tượng trưng hàm ý là tha mãi mãi – tha không giới hạn. Thật vậy, con người thường đưa ra cho nhau những hạn định trong mọi tương quan xã hội, kể cả phương diện đức ái. Con người đưa ra số lần tha thứ, đưa ra điều kiện để tha thứ, đưa ra mức độ nặng nhẹ để tha thứ và phân loại đối tượng được tha thứ… Còn Thiên Chúa thì chỉ biết tha thứ không giới hạn, bao nhiêu lần tội nhân chạy đến với Người là bấy nhiêu lần được Người tha thứ. Bằng chứng là chúng ta cứ xưng hoài một tội tái đi phạm lại dù lần trước hứa với Người nhưng lần sau lại phạm còn nặng hơn, nhưng Thiên Chúa chỉ biết lúc chúng chúng ta đến với Người và tha thứ cho chúng chúng ta. Hôm nay, lời Chúa Giêsu nói với Phêrô rằng Thầy không bảo là tha đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy”, thì Người cũng đang mời gọi mọi người chúng chúng ta biết sẵn sàng để tha thứ cho nhau, như Chúa đã tha thứ cho chúng ta. 
Liền sau lời mời gọi tha thứ không giới hạn là lời dạy của Chúa Giêsu về điều kiện để được Thiên Chúa thứ tha qua dụ ngôn “con nợ không biết thương xót”. Do đó, hãy biết rằng, sự tha thứ trong tương quan giữa người với người được thực hiện, lại chính là tiêu chuẩn Chúa xét công trạng cho con người được ân thưởng Nước Trời. Vì: “Anh em đừng xét đoán để khỏi bị đoán xét, đừng kết án để khỏi bị Thiên Chúa tuyên án…” Lỗi lầm giữa chúng chúng ta với nhau chẳng là gì so với lỗi phạm giữa chúng chúng ta với Thiên Chúa, nhưng Thiên Chúa đã ngàn lần tha thứ cho chúng chúng ta thì đến lượt chúng chúng ta cũng phải tha thứ cho nhau. Và khi không tha thứ cho nhau cũng như mang trong mình sự hận thù, thì chính chúng ta khổ trước, ăn không ngon ngủ không yên vì tức giận ấm ức, trằn trọc nghĩ kế trả đũa… Nhưng khi chúng ta tha thứ thì không phải lo nghĩ gì và tâm hồn thanh thản. Tha thứ thì chúng ta không còn kẻ thù mà lại được bạn hữu. Có thể nói, tha thứ lại là một cách trả thù ngọt ngào nhất mà đối phương không ngờ, và làm cho chính đối phương dằn vặt vì nhận ra chính họ sai khi xúc phạm đến một người tốt, cuối cùng làm cho đối phương cảm kích và thay đổi thái độ.

Tóm lại, tha thứ thật ra là rất khó, nhưng lại là một phương thế tuyệt hảo nhất có thể hoá giải được những mâu thuẫn giữa người với người. Vì khi, cứ tìm cách trả thù nhau thì thù hận càng ngày càng chồng chất từ đời cha sang con đời cháu và cả những dòng tộc trả thù đến trường kỳ. Nếu tôi trả thù được anh thì con anh tìm cách trả thù tôi và cứ như thế mãi mãi. Còn khi lấy ân để trả thù thì không những thù được hoá giải mà còn dễ nên bạn hữu của nhau và làm gương cho hậu thế.

******

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết khiêm tốn nhận ra mình cũng đầy yếu đuối và giới hạn, để từ đó dễ cảm thông và không lên án tha nhân. Xin cũng cho chúng con luôn biết sẵn sàng tha thứ cho những ai xúc phạm đến mình, để chúng con cũng được Chúa thứ tha tội lỗi. Amen.

Thứ Ba, 15 tháng 8, 2017

THỨ TƯ TUẦN 19 THƯỜNG NIÊN


Nếu người anh em của anh trót phạm tội, hãy đi sửa lỗi cho nó, một mình anh với nó mà thôi. Nếu nó chịu nghe anh, thì anh đã được lợi người anh em đó rồi (Mt 18, 15).

Đứng trước lỗi lầm của một con người, có nhiều thái độ khác nhau: Có thái độ bàng quan, mặc kệ, sống chết mặc bây, ta đây vô can; Có thái độ bức xúc, kêu ca, càm ràm mà chẳng làm gì cả; Có thái độ đả kích, chống đối, lên án, phê bình, chỉ trích nhưng lại chẳng có đường lối giải quyết; Có thái độ vui khoái vì ‘tên ấy’ chẳng hơn gì mình v.v…. Và ít có mấy ai nghĩ đến việc sửa lỗi giúp người anh chị em mình nên tốt hơn. Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu nói đến đời sống tương quan giữa con người với nhau, thể hiện qua việc giúp nhau sửa lỗi, tha thứ cho nhau và hiệp nhất với nhau phụng sự Thiên Chúa. Chúa Giê-su đưa ra chúng ta một tiêu chuẩn giúp nhau sửa lỗi có tính nhân bản và tế nhị. Khi muốn sửa lỗi ai, cần tôn trọng nhân phẩm của họ, ai cũng có lòng tự trọng, nếu chúng ta thiếu ý nhị sẽ làm người có lỗi cảm thấy tự ái, nhất là làm cho họ phải xấu hổ và mặc cảm trước đám đông thì sự việc sẽ càng tệ hại hơn.

Vì thế, khi muốn sửa lỗi ai, ít nhất phải qua 3 bước:

- Giữa hai người với nhau: “Nếu người anh em của anh trót phạm tội, hãy đi sửa lỗi cho nó, một mình anh với nó mà thôi. Nếu nó chịu nghe anh, thì anh đã được lợi người anh em đó rồi” (Mt 18, 15.). Việc sửa lỗi một – một, rất riêng tư và rất cá nhân như thế làm nổi bật tính nhân bản trong việc tôn trọng con người. Nó cũng làm sáng lên đức ái trong việc giữ thể diện, không làm tổn thương, mất tiếng tăm của người anh em và giúp người anh em thăng tiến.

- Cần người thứ ba chín chắn và khôn ngoan hoặc người thứ ba này có khả năng thu phục…: “Còn nếu nó không chịu nghe, thì hãy đem theo một hay hai người nữa để mọi “công việc được giải quyết, căn cứ vào lời hai hoặc ba nhân chứng” (Mt 18,16): Ở đây, chúng ta thấy tiến độ đã tăng dần, nhưng mục đích vẫn là để giúp người anh em sửa lỗi trong tình huynh đệ chứ không phải để kết án. 

- Đưa đến cộng đoàn Hội Thánh: Tiếp theo, nếu cá nhân hoặc nhóm người cũng không thể giúp người anh em có tội nhận lỗi để hoán cải thì nhờ đến cộng đoàn Hội Thánh; nhưng mà nếu “Hội Thánh mà người anh em cũng chẳng nghe, thì “hãy kể nó như một người ngoại hay một người thu thuế.” (Mt 18, 17) Việc coi người anh em như “người ngoại hay người thu thuế” ở đây không phải là một thái độ cư xử loại trừ, nhưng người anh em ấy lại được đưa vào quỹ đạo là đối tượng của lòng thương xót của Giáo hội, của mỗi người trong cộng đoàn. Bởi vì xuyên suốt Tin mừng, chúng ta thấy “dân ngoại, những người thuế, tội lỗi” luôn luôn là đối tượng mà Đức Giê-su hướng tới để mời gọi, yêu thương và chữa lành: Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, chỉ người đau yếu mới cần. Ta đến không phải để kêu gọi người công chính mà là người tội lỗi” (x).

Nghĩa là muốn sửa lỗi ai cần đến một sự kiên nhẫn chờ đợi và cầu nguyện xin Chúa giúp hoán cải tội nhân. Nhìn chung, việc sửa lỗi cho người anh chị em để giúp họ thăng tiến là một việc không dễ dàng, rất tế nhị nhiều khi đòi hỏi rất nhiều sự khôn ngoan, khéo léo và trên hết phải có đức ái – một tình thương thực sự, không giả dối sẽ có tác dụng nhiều hơn bất cứ một nghệ thuật nào. Không phải là lý lẽ đúng sai, mà tình thương mới có thể đi vào lòng người và giúp tội nhân có thể hoán cải. Vì thế, nếu cần, chúng ta hãy nói lời xây dựng, trao đổi, đối thoại trong tình yêu thương của Chúa. Khi chưa thể giúp cho người anh chị em sửa lỗi, hãy cầu nguyện cho họ và sống yêu thương nhiều hơn nữa. Tình thương và lòng chân thành sẽ giúp người anh chị em hữu hiệu hơn là phê bình, chỉ trích và kết án. Sau hết, Chúa Giê-su còn đề cao tính cộng đoàn trong dân của Ngài, vì: “Ở đâu có hai hay ba người họp nhau vì danh Thầy, thì có Thầy ở giữa”(Mt 18, 20). Thật vậy, chúng ta không phải là đơn lẻ, vì dù ở đâu chúng ta cũng thuộc về một cộng đoàn hay một giáo xứ. Giáo Hội khuyến khích và mong muốn chúng ta tham dự những giờ kinh chung và tham dự Thánh Lễ với cộng đoàn nơi chúng ta đang sống…

*******

Lạy Chúa, Nước Trời Chúa dành cho chúng con mai sau được xây dựng ngay trong đời sống tương quan giữa thế gian này. Xin cho chúng con luôn ý thức rằng, chúng con chỉ thực sự yêu mến Chúa khi chúng con biết thương yêu tha nhân. Amen.

Thứ Hai, 14 tháng 8, 2017

LỄ ĐỨC MẸ HỒN XÁC LÊN TRỜI


Hôm nay Giáo Hội mừng kính trọng thể Lễ Đức Mẹ hồn xác lên trời. Đây là một trong 4 đặc ân Thiên Chúa thưởng ban cho Mẹ Maria. Chúng ta suy niệm Lời Chúa hôm nay với lòng tin, lòng yêu mến Mẹ Maria và cầu xin Mẹ cầu cùng Chúa cho tất cả chúng ta cũng được tham dự đời sống vĩnh cửu trên trời. Tuy nhiên, để được lên trời như Mẹ, chúng ta hãy theo chân Mẹ Maria, nghĩa là hãy cố gắng sống theo gương của Mẹ trong cuộc sống hiện tại:

Mẹ sống khiêm nhường: có ai khiêm nhường như Mẹ. Tin Mừng thánh Luca ghi lại lời của Mẹ trong kinh Mangificat, trong biến cố Truyền tin rằng : “Phận nữ tì hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới” (Lc 1,48). Mẹ chỉ nhận mình là một thụ tạo, một người phụ nữ nhỏ bé. Chính thái độ khiêm nhường của Mẹ, được Chúa yêu thương và cất nhắc lên cao. Cho nên chúng ta hãy noi gương khiêm nhường của Mẹ, bằng cách từ bỏ tính kiêu căng, tự mãn, khinh khi mọi người, nhất là những người hèn kém chung quanh chúng ta.

Mẹ sống phục vụ, yêu thương: Mẹ yêu thương, quan tâm và giúp đỡ những người xung quanh. Sau khi Mẹ được Thiên Chúa ban tặng chức vị làm Mẹ Thiên Chúa, Mẹ đã đi thăm chị họ là bà Êlisabét, phục vụ, giúp đỡ khi chị họ sinh mở. Chúng ta cũng thấy sự quan tâm giúp đỡ đám tiệc cưới tại Cana, khi họ hết rượu đãi khách. Chính Mẹ đã can thiệp, nài xin Chúa Giêsu rằng : Họ hết rượu rồi”. Rồi Mẹ nói với các gia nhân : “Hễ Người bảo gì, các anh cứ hãy làm theo”. Kết quả là Chúa Giêsu đã làm phép lạ nước hóa thành rượu ngon. Chúng ta học gương phục vụ của Mẹ để biết chia sẻ, giúp đỡ những anh chị em xung quanh, đặc biệt phục vụ nhau trong gia đình.

Mẹ chấp nhận những đau khổ: Mẹ Maria đau khổ khi nghe tin Hêrôđê lùng bắt Chúa. Mẹ đau khổ biết bao khi lạc mất Con trong đền thờ Giêrusalem. Mẹ đau khổ ngay trong ngày dâng Con trong đền thánh : “Một lưỡi gươm sẽ đâm thâu trong tâm hồn Bà”. Mẹ đau khổ khi nhìn Chúa Giêsu vác Thánh Giá lên núi Canvê, chết nhục nhã trên Thánh Giá; mẹ ôm xác Con trong lòng và an táng Chúa trong huyệt đã. Như Chúa Giêsu, Mẹ không nguyền rủa bọn thù địch, Mẹ chịu đau khổ trong thinh lặng, thưa vâng với Thánh Ý của Thiên Chúa cho tới cùng. Dưới chân thập giá, Mẹ đã mở rộng trái tim ôm ấp cả nhân loại khi trở nên mẹ của Tông đồ Gioan và qua Gioan, Mẹ của tất cả mọi người. Chúng ta cùng với Mẹ đón nhận thử thách, khổ đau và cùng chịu thương khó với Chúa Giêsu, Con Mẹ.

Mẹ tin tưởng vào Thiên Chúa và sống trong đức tin đó: Như lời bà Êlisabét đã thưa với Mẹ trong cuộc thăm viếng của Mẹ : “Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện” (Lc 1,45). Phúc âm cũng chép rằng Đức Mẹ hằng ghi nhớ các kỷ niệm ấy và suy đi nghĩ lại trong lòng. Nhờ sự suy nghĩ lặng lẽ đó mà ý nghĩa nhiệm mầu của cuộc đời Mẹ gắn liền với cuộc đời Chúa Giêsu. Sau khi Chúa Giêsu phục sinh và lên trời, Mẹ tiếp tục sống với Giáo Hội mới khai sinh, trong lòng tin. Mẹ bước đi trong đức tin, và trở thành gương sáng sống đức tin của tất cả chúng ta, trong cuộc lữ hành đức tin.

Chắc chắn rằng : cuộc đời của Mẹ Maria ghi đậm nét của đức khiêm nhường, tinh thần phục vụ, khiêm nhường, chấp nhận những thử thách, đau khổ, và lòng tin tưởng phó thác hoàn toàn cho Thiên Chúa… đã làm cho Mẹ xứng đáng lãnh triều thiên trên thiên quốc. điều đó cũng khích lệ mỗi người chúng ta hôm nay : hãy theo chân Mẹ, để được hưởng vinh quang mai sau.

******

Lạy Mẹ Maria, Mẹ đã sống trọn vẹn một con người trần thế trong đức ái trao ban và phục vụ, và Mẹ đã đạt đến niềm vinh phúc trọn vẹn khi được Chúa nâng lên cõi trời cả xác hồn. Xin cho chúng con luôn biết hướng tâm hồn về trời nơi có Mẹ đang hiển ngự bên Chúa Kitô, trong khi vẫn chu toàn sống đức ái yêu thương phục vụ như Mẹ, để mai sau chúng con cũng được cùng với Mẹ chung hưởng phúc vinh quang bên Chúa muôn đời. Amen