Translate

Thứ Ba, 15 tháng 8, 2017

THỨ TƯ TUẦN 19 THƯỜNG NIÊN


Nếu người anh em của anh trót phạm tội, hãy đi sửa lỗi cho nó, một mình anh với nó mà thôi. Nếu nó chịu nghe anh, thì anh đã được lợi người anh em đó rồi (Mt 18, 15).

Đứng trước lỗi lầm của một con người, có nhiều thái độ khác nhau: Có thái độ bàng quan, mặc kệ, sống chết mặc bây, ta đây vô can; Có thái độ bức xúc, kêu ca, càm ràm mà chẳng làm gì cả; Có thái độ đả kích, chống đối, lên án, phê bình, chỉ trích nhưng lại chẳng có đường lối giải quyết; Có thái độ vui khoái vì ‘tên ấy’ chẳng hơn gì mình v.v…. Và ít có mấy ai nghĩ đến việc sửa lỗi giúp người anh chị em mình nên tốt hơn. Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu nói đến đời sống tương quan giữa con người với nhau, thể hiện qua việc giúp nhau sửa lỗi, tha thứ cho nhau và hiệp nhất với nhau phụng sự Thiên Chúa. Chúa Giê-su đưa ra chúng ta một tiêu chuẩn giúp nhau sửa lỗi có tính nhân bản và tế nhị. Khi muốn sửa lỗi ai, cần tôn trọng nhân phẩm của họ, ai cũng có lòng tự trọng, nếu chúng ta thiếu ý nhị sẽ làm người có lỗi cảm thấy tự ái, nhất là làm cho họ phải xấu hổ và mặc cảm trước đám đông thì sự việc sẽ càng tệ hại hơn.

Vì thế, khi muốn sửa lỗi ai, ít nhất phải qua 3 bước:

- Giữa hai người với nhau: “Nếu người anh em của anh trót phạm tội, hãy đi sửa lỗi cho nó, một mình anh với nó mà thôi. Nếu nó chịu nghe anh, thì anh đã được lợi người anh em đó rồi” (Mt 18, 15.). Việc sửa lỗi một – một, rất riêng tư và rất cá nhân như thế làm nổi bật tính nhân bản trong việc tôn trọng con người. Nó cũng làm sáng lên đức ái trong việc giữ thể diện, không làm tổn thương, mất tiếng tăm của người anh em và giúp người anh em thăng tiến.

- Cần người thứ ba chín chắn và khôn ngoan hoặc người thứ ba này có khả năng thu phục…: “Còn nếu nó không chịu nghe, thì hãy đem theo một hay hai người nữa để mọi “công việc được giải quyết, căn cứ vào lời hai hoặc ba nhân chứng” (Mt 18,16): Ở đây, chúng ta thấy tiến độ đã tăng dần, nhưng mục đích vẫn là để giúp người anh em sửa lỗi trong tình huynh đệ chứ không phải để kết án. 

- Đưa đến cộng đoàn Hội Thánh: Tiếp theo, nếu cá nhân hoặc nhóm người cũng không thể giúp người anh em có tội nhận lỗi để hoán cải thì nhờ đến cộng đoàn Hội Thánh; nhưng mà nếu “Hội Thánh mà người anh em cũng chẳng nghe, thì “hãy kể nó như một người ngoại hay một người thu thuế.” (Mt 18, 17) Việc coi người anh em như “người ngoại hay người thu thuế” ở đây không phải là một thái độ cư xử loại trừ, nhưng người anh em ấy lại được đưa vào quỹ đạo là đối tượng của lòng thương xót của Giáo hội, của mỗi người trong cộng đoàn. Bởi vì xuyên suốt Tin mừng, chúng ta thấy “dân ngoại, những người thuế, tội lỗi” luôn luôn là đối tượng mà Đức Giê-su hướng tới để mời gọi, yêu thương và chữa lành: Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, chỉ người đau yếu mới cần. Ta đến không phải để kêu gọi người công chính mà là người tội lỗi” (x).

Nghĩa là muốn sửa lỗi ai cần đến một sự kiên nhẫn chờ đợi và cầu nguyện xin Chúa giúp hoán cải tội nhân. Nhìn chung, việc sửa lỗi cho người anh chị em để giúp họ thăng tiến là một việc không dễ dàng, rất tế nhị nhiều khi đòi hỏi rất nhiều sự khôn ngoan, khéo léo và trên hết phải có đức ái – một tình thương thực sự, không giả dối sẽ có tác dụng nhiều hơn bất cứ một nghệ thuật nào. Không phải là lý lẽ đúng sai, mà tình thương mới có thể đi vào lòng người và giúp tội nhân có thể hoán cải. Vì thế, nếu cần, chúng ta hãy nói lời xây dựng, trao đổi, đối thoại trong tình yêu thương của Chúa. Khi chưa thể giúp cho người anh chị em sửa lỗi, hãy cầu nguyện cho họ và sống yêu thương nhiều hơn nữa. Tình thương và lòng chân thành sẽ giúp người anh chị em hữu hiệu hơn là phê bình, chỉ trích và kết án. Sau hết, Chúa Giê-su còn đề cao tính cộng đoàn trong dân của Ngài, vì: “Ở đâu có hai hay ba người họp nhau vì danh Thầy, thì có Thầy ở giữa”(Mt 18, 20). Thật vậy, chúng ta không phải là đơn lẻ, vì dù ở đâu chúng ta cũng thuộc về một cộng đoàn hay một giáo xứ. Giáo Hội khuyến khích và mong muốn chúng ta tham dự những giờ kinh chung và tham dự Thánh Lễ với cộng đoàn nơi chúng ta đang sống…

*******

Lạy Chúa, Nước Trời Chúa dành cho chúng con mai sau được xây dựng ngay trong đời sống tương quan giữa thế gian này. Xin cho chúng con luôn ý thức rằng, chúng con chỉ thực sự yêu mến Chúa khi chúng con biết thương yêu tha nhân. Amen.

Thứ Hai, 14 tháng 8, 2017

LỄ ĐỨC MẸ HỒN XÁC LÊN TRỜI


Hôm nay Giáo Hội mừng kính trọng thể Lễ Đức Mẹ hồn xác lên trời. Đây là một trong 4 đặc ân Thiên Chúa thưởng ban cho Mẹ Maria. Chúng ta suy niệm Lời Chúa hôm nay với lòng tin, lòng yêu mến Mẹ Maria và cầu xin Mẹ cầu cùng Chúa cho tất cả chúng ta cũng được tham dự đời sống vĩnh cửu trên trời. Tuy nhiên, để được lên trời như Mẹ, chúng ta hãy theo chân Mẹ Maria, nghĩa là hãy cố gắng sống theo gương của Mẹ trong cuộc sống hiện tại:

Mẹ sống khiêm nhường: có ai khiêm nhường như Mẹ. Tin Mừng thánh Luca ghi lại lời của Mẹ trong kinh Mangificat, trong biến cố Truyền tin rằng : “Phận nữ tì hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới” (Lc 1,48). Mẹ chỉ nhận mình là một thụ tạo, một người phụ nữ nhỏ bé. Chính thái độ khiêm nhường của Mẹ, được Chúa yêu thương và cất nhắc lên cao. Cho nên chúng ta hãy noi gương khiêm nhường của Mẹ, bằng cách từ bỏ tính kiêu căng, tự mãn, khinh khi mọi người, nhất là những người hèn kém chung quanh chúng ta.

Mẹ sống phục vụ, yêu thương: Mẹ yêu thương, quan tâm và giúp đỡ những người xung quanh. Sau khi Mẹ được Thiên Chúa ban tặng chức vị làm Mẹ Thiên Chúa, Mẹ đã đi thăm chị họ là bà Êlisabét, phục vụ, giúp đỡ khi chị họ sinh mở. Chúng ta cũng thấy sự quan tâm giúp đỡ đám tiệc cưới tại Cana, khi họ hết rượu đãi khách. Chính Mẹ đã can thiệp, nài xin Chúa Giêsu rằng : Họ hết rượu rồi”. Rồi Mẹ nói với các gia nhân : “Hễ Người bảo gì, các anh cứ hãy làm theo”. Kết quả là Chúa Giêsu đã làm phép lạ nước hóa thành rượu ngon. Chúng ta học gương phục vụ của Mẹ để biết chia sẻ, giúp đỡ những anh chị em xung quanh, đặc biệt phục vụ nhau trong gia đình.

Mẹ chấp nhận những đau khổ: Mẹ Maria đau khổ khi nghe tin Hêrôđê lùng bắt Chúa. Mẹ đau khổ biết bao khi lạc mất Con trong đền thờ Giêrusalem. Mẹ đau khổ ngay trong ngày dâng Con trong đền thánh : “Một lưỡi gươm sẽ đâm thâu trong tâm hồn Bà”. Mẹ đau khổ khi nhìn Chúa Giêsu vác Thánh Giá lên núi Canvê, chết nhục nhã trên Thánh Giá; mẹ ôm xác Con trong lòng và an táng Chúa trong huyệt đã. Như Chúa Giêsu, Mẹ không nguyền rủa bọn thù địch, Mẹ chịu đau khổ trong thinh lặng, thưa vâng với Thánh Ý của Thiên Chúa cho tới cùng. Dưới chân thập giá, Mẹ đã mở rộng trái tim ôm ấp cả nhân loại khi trở nên mẹ của Tông đồ Gioan và qua Gioan, Mẹ của tất cả mọi người. Chúng ta cùng với Mẹ đón nhận thử thách, khổ đau và cùng chịu thương khó với Chúa Giêsu, Con Mẹ.

Mẹ tin tưởng vào Thiên Chúa và sống trong đức tin đó: Như lời bà Êlisabét đã thưa với Mẹ trong cuộc thăm viếng của Mẹ : “Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện” (Lc 1,45). Phúc âm cũng chép rằng Đức Mẹ hằng ghi nhớ các kỷ niệm ấy và suy đi nghĩ lại trong lòng. Nhờ sự suy nghĩ lặng lẽ đó mà ý nghĩa nhiệm mầu của cuộc đời Mẹ gắn liền với cuộc đời Chúa Giêsu. Sau khi Chúa Giêsu phục sinh và lên trời, Mẹ tiếp tục sống với Giáo Hội mới khai sinh, trong lòng tin. Mẹ bước đi trong đức tin, và trở thành gương sáng sống đức tin của tất cả chúng ta, trong cuộc lữ hành đức tin.

Chắc chắn rằng : cuộc đời của Mẹ Maria ghi đậm nét của đức khiêm nhường, tinh thần phục vụ, khiêm nhường, chấp nhận những thử thách, đau khổ, và lòng tin tưởng phó thác hoàn toàn cho Thiên Chúa… đã làm cho Mẹ xứng đáng lãnh triều thiên trên thiên quốc. điều đó cũng khích lệ mỗi người chúng ta hôm nay : hãy theo chân Mẹ, để được hưởng vinh quang mai sau.

******

Lạy Mẹ Maria, Mẹ đã sống trọn vẹn một con người trần thế trong đức ái trao ban và phục vụ, và Mẹ đã đạt đến niềm vinh phúc trọn vẹn khi được Chúa nâng lên cõi trời cả xác hồn. Xin cho chúng con luôn biết hướng tâm hồn về trời nơi có Mẹ đang hiển ngự bên Chúa Kitô, trong khi vẫn chu toàn sống đức ái yêu thương phục vụ như Mẹ, để mai sau chúng con cũng được cùng với Mẹ chung hưởng phúc vinh quang bên Chúa muôn đời. Amen

Chủ Nhật, 13 tháng 8, 2017

THỨ 2 TUẦN 19 THƯỜNG NIÊN


Con Người sắp bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết người, nhưng ngày thứ ba, Người sẽ sống lại (Mt 17, 22 -23)

Bài Tin Mừng hôm nay chia làm hai phần rõ rệt, phần đầu chỉ gồm hai câu vắn gọn, Thánh sử Matthêu nêu bật nội dung tiên báo về cuộc thương khó lần thứ hai của Chúa Giêsu, phần cuối gồm bốn câu Chúa Giêsu hé mở một chút về danh phận thiên tính của Ngài qua việc nộp sưu thuế cho đền thờ theo luật Do Thái. Thường tình trong đời sống xã hội, ai cũng thích nghe và thích loan báo tin vui, tin thành công, tin chiến thắng, cho những người thân tín của mình. Nhưng với Chúa Giêsu thì đoạn Tin Mừng Mt 17, 22-23 này lại đi ngược cái lẽ thường tình ấy. Một lần nữa Ngài lại loan báo về cuộc khổ nạn và Phục Sinh của Ngài cho các môn đệ, khi họ sum họp. Ngài tiên báo thời điểm đã gần kề “ Con Người sắp bị nộp vào tay người đời”(Mt 17, 22a). Đấy là cách con người đối xử với một người mà họ thọ ơn. Người đến chữa lành bệnh tật, xua trừ ma quỉ, cho người chết sống lại... nhưng họ lại biết ơn bằng cách “ giết chết”. Khi nghe thấy tin đó, các môn đệ buồn phiền và thất vọng. Với các ông và cả những người Dothái cùng thời, Đức Giêsu phải là người mang lại tự do, thoát khỏi cảnh áp bức, bóc lột của đế quốc, Ngài phải là người đánh đông dẹp bắc và thống lãnh bằng quyền lực... Tuy nhiên, điều này hoàn toàn ngược lại với sứ vụ của Đức Giêsu, vì thế Ngài đã không làm. Con đường cứu độ và giải thoát của Ngài là con đường vâng phục thánh ý Chúa Cha, mà ý Chúa Cha là muốn Đức Giêsu phải chịu chết để cứu chuộc nhân loại. Vì thế, Ngài đã vâng lời đến cùng để thánh ý của Cha được nên trọn.

Lại nữa, khi Đức Giêsu và các môn đệ đến thành Ca-phac-na-um miền Ga-li-lê, thì  gặp những người thu thuế cho đền thờ. Đây là thuế hàng năm mà mỗi người Do thái đến tuổi, phải đóng thuế cho việc chi tiêu trong Đền thờ. Mỗi người sẽ phải nộp hai quan. Lúc này, Chúa Giêsu là người có danh tiếng và uy thế trong vùng, nên người Do Thái quan tâm và để ý xem Ngài có nộp thuế cho đền thờ không ? có chống lại những quy tắc của đền thờ không ? Nếu Đức Giêsu không nộp thuế theo lập luận Ngài là Con Thiên Chúa, thì  người Do Thái sẽ cho Ngài là nói phạm thượng khi tự cho mình là Thiên Chúa. Đây chưa phải là lúc, là giờ mà Ngài bày tỏ chân tính của mình như Ngài ở trước toà Philatô. Lúc ấy Ngài nhận và tự xưng là Đấng Mêsia, là Vua ( x. Lc 23,3) hoặc Ngài đã tuyên xưng mình là Đức Kitô, là Con Thiên Chúa khi vị Thượng tế hỏi Ngài, đến độ ông ta phải xé áo mình ra vì cho rằng đó là lời nói phạm thượng ( x. Mc 14,61-64). Vì chưa đến giờ Ngài về cùng Cha , nên Ngài nói với Thánh Phêrô: “... Anh ra biển thả câu... bắt cá... lấy bốn quan nộp thuế cho phần Thầy và phần anh.”(Mt 17, 27).  Tình tiết này khiến chúng ta thấy lý thú khi đọc. Vì sao Chúa Giêsu không lấy tiền trong túi để nộp thuế ? Tại sao con cá có đồng tiền quan lại là con cá câu trước nhất? Qua những vấn đề được đặt ra chúng ta thấy Chúa Giêsu đang tỏ lộ dần thiên tính của Ngài. Ngài như biết trước vận mệnh, những điều xảy ra trong tương lai. Ngài chứng tỏ mình có khả năng trên mọi vật, mọi sự kiện. Tất cả như đang tiến hành theo kế hoạch của Ngài. Ngài là Đấng điều khiển dòng lịch sử này. Ngài là chủ thế giới  muôn loài, là chủ lịch sử. Ước chi chúng ta biết ý thức về việc cộng tác với Chúa trong đời sống thường ngày. Khi chúng ta ra công làm việc, chúng ta hiểu rằng chúng ta đang hoàn thành công trình sáng tạo của Chúa Cha. Khi chúng ta hoán cải và làm cho những người sống chung quanh chúng ta hoán cải, chúng ta đang thực thi chương trình cứu độ của Chúa Giêsu. Khi chúng ta làm cho thế giới này thêm xinh đẹp, chúng ta đang cùng với Chúa Thánh Thần thánh hóa và đổi mới địa cầu.

 *****
Lạy Chúa! Đã có đôi lần chúng con thầm trách người Do Thái sao kém lòng tin, nghi ngờ về quyền năng và Tình Yêu của Chúa. Nhưng, bây giờ chúng con lại bước trên những lối đi ấy. Chúng con đang chối từ, đang gạt Thiên Chúa ra khỏi đời mình, ra khỏi quỹ đạo vũ trụ vì cho rằng con người đang làm chủ thời gian bằng chất dược liệu trường sinh bất tử; con người đang làm chủ vũ trụ bằng cách thay trời làm mưa, làm nắng. Con người đang muốn thống trị thiên nhiên, thống trị địa cầu. Nhưng chính những lúc khoa học tiến bộ lên tới đỉnh cao thì con người lại cảm thấy hụt hẫng, trống vắng và cô đơn lạ lùng. Xin cho mỗi người chúng con biết nhận ra một điều : Chỉ có Thiên Chúa mới lấp đầy những khao khát về chân, thiện, mỹ mà thôi. Amen!

Thứ Bảy, 12 tháng 8, 2017

CHÚA NHẬT 19 THƯỜNG NIÊN, NĂM A

Đức Giê-su liền bảo các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” (Mt 14, 27)

Bài Tin mừng hôm nay tiếp nối bài Tin mừng tuần trước. Chúa Giê su vừa hoá bánh ra nhiều cho đám đông đang đói được ăn no nê. Sau phép lạ ấy, Chúa Giê su lui vào nơi thanh vắng. Ngài không muốn trở thành một ngôi sao hoặc một siêu nhân của đám đông, vì Ngài thoáng thấy đám người phấn khích ấy sắp tôn Ngài làm lãnh tụ, phất cờ tập họp mọi người giải phóng đất nước Palestina khỏi ách thống trị của người La mã. Đó không phải là mục tiêu mà Ngài tìm kiếm bởi vì Nước của Ngài không thuộc thế gian này. Đối với Ngài, điều quan trọng nhất là được hiệp thông hoàn toàn với Cha. Sau một ngày đầy bận rộn với đám đông nghèo khổ cần đủ mọi thứ, Ngài rút lui lên núi để cầu nguyện thân mật với Thiên Chúa Cha. Chúng ta cũng thế, đôi khi cần sự yên tĩnh, thinh lặng, hồi tâm sau những giờ phút căng thẳng. Phải, chúng ta cần dừng lại để có thời giờ cầu nguyện cho thế giới, cho gia đình chúng ta, và cho tất cả những người mà chúng ta gặp trên đường đời. Như Chúa Giê su và cùng với Ngài, chúng ta có thể phó thác cho Thiên Chúa Cha niềm vui, hi vọng và đau khổ của thế giới. Tuy nhiên phải chú ý đến điều làm nên kinh nguyện thật sự khác hẳn với kinh nguyện giả tạo. Nhiều khi chúng ta để mình bị cuốn hút theo tính kiêu căng tự phụ, và quên rằng cầu nguyện không phải là giây phút làm hài lòng mình. Đó không phải là một cố gắng của ý chí chúng ta, nhưng là phút giây đón nhận Chúa Giê su gõ cửa tâm hồn mình. Như Đức Gioan Phao lô II đã nói, cầu nguyện là lúc để cho Chúa Giê su cầu nguyện trong chúng ta.

Bài Tin Mừng hôm nay còn cho chúng ta thấy hình ảnh các tông đồ của Chúa Giêsu sau phép lạ hóa bánh ra nhiều, họ đã ngây ngất với những lời ca tụng và cái vinh quang không phải của mình. Có lẽ họ đã quá tự hào về việc Thầy họ vừa làm nên Chúa Giêsu đã phải bắt buộc họ xuống thuyền qua bên kia để tách khỏi đám đông, để cho họ trở về với thực tại cuộc sống. Chúa đã để cho chiếc thuyền của Phêrô và các tông đồ một mình đi trong đêm tối của thử thách, của sóng gió, để các ông thấy được sự nhỏ bé yếu đuối mỏng manh của mình. Giữa lúc các ông bị vùi dập như thế, thì Chúa Giêsu đã xuất hiện, Ngài bước trên ngọn sóng mà đến với các ông, nhưng các ông đã không nhận ra Ngài. Vì sự sợ hãi đã làm cho các ông quên mất tình yêu thương, và quyền năng của Thầy mình, các ông tưởng mình thấy ma. Thấy sự yếu đuối và sợ hãi của các học trò mình, Chúa đã trấn an các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” (Mt 14, 27)

Con thuyền của các môn đệ ngày xưa cũng chính là con thuyền cuộc đời của mỗi chúng ta hôm nay, giữa bao sóng gió cuộc đời của kiếp người trong cuộc lữ hành đức tin. Sóng gió trên biển cuộc đời, sóng gió trên hành trình làm người, sóng gió trên hành trình làm môn đệ… là những đau thương mất mát, những thất bại ê chề, những hoạn nạn éo le, những cô đơn thất vọng; là những bủa vây của quyền thế danh lợi, của đam mê phóng túng; là những đêm tối đức tin, những bơ vơ lạc lõng, những thử thách bách hại… Sóng gió nào cũng làm lòng người hoang mang, hoảng sợ, chông chênh. Mặt nước của cuộc đời là sự mong manh của thân phận con người, mong manh như hoa cỏ, chỉ một cơn gió thoảng cũng chẳng còn; mong manh như giọt sương mai, vội biến tan khi bình minh thức giấc; mong manh như bình sành đặt trước gió, mới đó, nhưng có thể sẽ vỡ tan tành; mong manh của giới hạn của bản thân, sự bất trắc trong việc tuân giữ luật Chúa và Hội Thánh, sự tự do đầy nguy cơ có thể bị biến chất, những lối tính toán xoay xở theo kiểu của con người, những lời mời mọc ngọt ngào lao mình vào lối mòn hưởng thụ… tất cả làm cho người Kitô hữu lắm lúc hoang mang và mất phương hướng.  Và để đối đầu với những con sóng dữ này, chúng ta cần có sự trợ giúp của Chúa; Chúng ta sẽ không bi quan sợ hãi, chỉ cần mỗi người hãy tin tưởng chạy đến với Thầy Giêsu và kêu lên với Người: Thầy ơi! Xin cứu con với. Chúa sẽ đưa tay ra nắm lấy chúng ta và kéo chúng ta lên khỏi cơn sóng dập vùi, dẹp yên sóng dữ và trả lại cho chúng ta sự bình an trong tâm hồn và bảo vệ chúng ta khỏi những con sóng hung hãn như vừa nêu.

*******

Lạy Chúa, Chúa luôn hiện diện để cùng đồng hành, chia sẻ và nâng đỡ chúng con. Xin cho chúng con để cho Chúa lên “thuyền cuộc đời” chúng con, nghĩa là để cho Người ngự vào tâm hồn chúng con, hầu không có gì do ma quỷ và thế gian bày ra có thể làm chúng con lo sợ và bị xô ngã. Amen.

Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2017

THỨ BẢY TUẦN 18 THƯỜNG NIÊN


Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải thôi, thì dù anh em có bảo núi này: “rời khỏi đây, qua bên kia!”  nó cũng sẽ qua, và sẽ chẳng có gì mà anh em không làm được. (Mt 17, 20).

Hôm nay sau khi Chúa Giêsu và ba môn đệ thân tín vừa từ trên núi Tabo đi xuống, thì gặp ngay một đám đông đang nhao nhác vây quanh một em bé bị quỷ ám nằm lăn lộn trước sự bất lực và đau khổ của người cha tội nghiệp. Chúa Giêsu ngao ngán vì sự cứng lòng tin của mọi người, nhưng Người cũng đã chữa lành cho đứa bé bị quỷ ám, và qua đó dạy cho họ biết về sức mạnh của niềm tin. Trước hết, qua lời cầu xin của người cha đứa bé bị quỷ ám và qua lời của Chúa Giêsu, chúng ta cảm nhận được rằng, Chúa Giêsu cay đắng vì lòng tin hời hợt của mọi người: “Ôi thế hệ cứng lòng không chịu tin và gian tà! Tôi còn phải ở với các người cho đến bao giờ, còn phải chịu đựng các người cho đến bao giờ nữa? Đem cháu lại đây cho tôi” (Mt 17,17). Thật vậy, người đương thời theo Chúa chỉ vì sự tò mò và niềm tin của họ chỉ dựa trên phép lạ, chứ không phải xuất phát từ tấm lòng yêu mến thật sự. Họ quan niệm sai về vai trò Thiên Sai của Chúa, cụ thể là họ tụ tập chờ đợi Chúa chỉ vì được ăn no hoặc chỉ vì tò mò để được xem Chúa Giêsu trừ quỷ mà thôi. Và có lẽ, đáng buồn hơn là các môn đệ của Người đã thất bại trong việc trừ quỷ cho đứa bé, chỉ vì các ông đã lầm tưởng có thể dùng quyền trừ quỷ bằng sức riêng mình. Không ít người trong chúng ta cũng thế, khi thành công thì luôn nghĩ là do tài năng của mình mà quên Chúa, khi khó khăn hay đứng trước mưu ma chước quỷ lại dại dột dùng sức riêng mình để chống lại và rồi thất bại ê chề. Hôm nay Chúa Giêsu nhắc cho chúng ta rằng, quỷ rất sợ những ai có niềm tin tuyệt đối vào Thiên Chúa.

Chúa Giêsu nói: “Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải thôi, thì dù anh em có bảo núi này: “rời khỏi đây, qua bên kia!”  nó cũng sẽ qua, và sẽ chẳng có gì mà anh em không làm được.” (Mt 17, 20). Nói như thế, Chúa Giêsu không muốn nói rằng đức tin có khả năng làm phép lạ như một sức mạnh phù phép, bùa chú, hiểu theo nghĩa đen là “chuyển núi dời non”. Nhưng Ngài muốn nói: đức tin là một động lực thúc đẩy chúng ta dám nghĩ, dám làm những việc to lớn, phi thường mà nếu không có lòng tin, chúng ta không dám hành động. Bởi vì, người có lòng tin thì hành động bằng quyền năng của Thiên Chúa, chứ không phải bằng khả năng giới hạn của mình. Nhờ đức tin thúc đẩy, chúng ta dám khởi công bắt ta vào việc xây dựng cuộc sống cho mình, cho anh chị em mình, rồi Chúa sẽ tiếp tay giúp sức chúng ta bằng quyền năng vô biên của Ngài, để hướng dẫn và biến đổi công việc nhỏ bé của chúng ta trở thành công trình to lớn, vĩ đại, phi thường. 

Hình ảnh người cha khốn khổ tội nghiệp khi nhìn cảnh đau đớn của đứa con bị quỷ dữ hoành hành, đã đem đến cho các môn đệ của Chúa Giêsu để xin họ trừ quỷ (lúc Chúa Giêsu còn ở trên núi) nhưng các môn đệ Chúa Giêsu trừ không được. Điều này càng làm cho niềm tin mong manh của người cha đã yếu kém lại càng mong manh và thất vọng hơn bao giờ hết. Đó cũng là thực trạng của không ít người trong chúng ta, niềm tin chúng ta vốn mong manh vì thiếu chiều sâu tri thức về Thiên Chúa và lòng mến đối với Người; niềm tin của chúng ta còn mong manh hơn khi gặp phải những người mà chúng ta thần tượng lại bất lực trước sự hoành hành của tội lỗi và ma quỷ. Chúng ta gặp phải những vị mục tử thiếu đời sống cầu nguyện, chúng ta gặp phải những tu sĩ lo tìm thành công cho riêng mình, thì lúc đó niềm tin chúng ta càng bị thử thách hơn. Hãy như người cha của đứa bé bị quỷ ám hôm nay, mau chạy đến với Chúa để xin Người nâng đỡ niềm tin cho chúng ta. Chúa sẽ không bao giờ bỏ rơi những ai tìm kiếm Người.

******

Lạy Chúa, xin cho mọi người chúng con một đức tin trưởng thành, để nhờ niềm tin tuyệt đối vào Chúa, chúng con đủ sức chống lại mọi mưu ma chước quỷ đang xâm nhập vào mọi vấn đề của cuộc sống hôm nay. Amen.

Thứ Năm, 10 tháng 8, 2017

THỨ SÁU TUẦN XVIII THƯỜNG NIÊN


Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. (Mt 16, 24)

Kitô hữu là người tin vào Chúa Giêsu, bước theo chân Ngài và làm môn đệ của Ngài. Nhưng người Kitô hữu còn phải chấp nhận việc từ bỏ cách quyết liệt, dứt khoát, mới xứng đáng làm môn đệ của Chúa Giêsu.  Đó là chân lý bất biến mà bài Tin Mừng hôm nay chỉ cho chúng ta cách thực hiện qua từng bước: Từ bỏ, vác thập giá và tuyên xưng danh Chúa:
 1. Từ bỏ chính mình
Ở đây, Chúa Giêsu nói rõ là “bỏ mình”. Bỏ mình tức là bỏ chính cái tôi của mình, đó là sự từ bỏ khó khăn nhất. Cái tôi chính là cá tính của mỗi người, vốn dễ kiêu ngạo muốn trên mọi người, muốn thể hiện chính mình, muốn người khác theo ý mình; chứ không dễ gì khiêm tốn và phục vụ tha nhân. Nhưng đó lại là điều kiện của “thập giá”, bởi thập giá được làm bằng chất liệu khiêm tốn và phục vụ. Thật ra, bỏ những thứ bên ngoài đã khó, nhưng bỏ mình, tức là bỏ đi cái tôi của mình còn khó biết bao.
2. Vác thập giá mình theo Chúa Giêsu
Chúa bảo chúng ta vác thập giá mình chứ không buộc vác giùm ai. Vác thập giá của mình, chính là việc chu toàn bổn phận công dân, bổn phận đối với Chúa và Giáo Hội trong đấng bậc mình. Vui nhận những trái ý nghịch lòng làm của lễ dâng Chúa. Đường thập giá thực ra không có gì xa thực tế, nhưng đúng với cả nghĩa tôn giáo lẫn xã hội. Thật vậy, có ai đạt được vinh quang mà không khổ luyện, muốn thi đậu phải miệt mài đèn sách, muốn chiến thắng trong các cuộc thi phải đòi hỏi khổ luyện… và đặc biệt, muốn hưởng phúc Nước Trời phải biết hy sinh và chịu thử thách. Khi chúng ta chỉ tìm cái sung sướng cho thân xác đời này, thì sự sống tâm linh của chúng ta èo ọt, nhưng khi chúng ta chịu khó hy sinh, tuy làm cho đời sống thể lý có chút thua thiệt, nhưng sự sống vĩnh cửu của chúng ta đang triển nở.
3. Tuyên xưng hoặc chối Chúa
Ngày nay, không có chuyện bách hại nhãn tiền như thời các thánh tử đạo, nên chúng ta cũng không còn phải tuyên xưng đức tin cách trực tiếp như các chứng nhân xưa nữa. Tuy nhiên, chúng ta vẫn còn tuyên xưng hoặc chối Chúa qua những cách sống sau đây:
- Những ai dám sống thật, dám làm chứng cho Chúa và cho sự thật thì cái giá họ phải trả là chịu bách hại đủ đường từ chính thể chế chúng ta đang sống cũng như mất đi những cơ hội tiến thân…
- Sống đạo, rất cần sự thể hiện ra thực tế, nhưng không ít những người tự cho mình “giữ đạo tại tâm”, không còn tham gia các hoạt động sinh hoạt công giáo, không tham dự các bí tích, nhất là thánh lễ, bỏ xưng tội rước lễ lâu năm…
- Hoặc để có được việc làm nơi công sở, giữ được “ghế” trong xã hội thế quyền, sợ bị phiền phức hoặc bạn bè chê cười… chúng ta đã giấu diếm nguồn gốc Công Giáo của mình.Chúng ta muốn an thân, sợ liên luỵ nguy hiểm mà không dám làm chứng cho sự thật. Ngay cả việc ‘làm dấu thánh giá trước bữa ăn’ khi ăn chung nơi công cộng chúng ta còn thẹn thùng che đậy… Đó là mặc nhiên chúng ta đang chối Chúa.
- Hay khi chúng ta gặp thử thách thất bại, hoặc cầu nguyện chưa được nhận lời, đã thất vọng chê trách Chúa và nghi ngờ sự hiện hữu của Chúa. Đó cũng là một hình thức chối đạo…


*****


Lạy Chúa, xin cho chúng con dám từ bỏ những gì không thích hợp với tinh thần Kitô Giáo, can đảm sống niềm tin trước mọi trái ý nghịch lòng và tự hào là người con Chúa trước mặt mọi người không ngại khó ngại khổ vì danh Chúa. Amen.

Thứ Tư, 9 tháng 8, 2017

LỄ KÍNH THÁNH LAURENXO PHÓ TẾ TỬ ĐẠO


Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác.. (Ga 12, 24)

Hạt giống phải mục nát đi mới sinh nhiều bông hạt. Phải, nếu hạt lúa được giữ nguyên trong kho, được bảo quản kỹ càng, thì nó chỉ là hạt lúa trơ trọi, một hạt lúa cô đơn, một hạt lúa chết dần mòn. Còn hạt lúa nào chịu huỷ mình đi trong ruộng sình sẽ vươn lên phơi phới và sinh được gấp trăm. Mục nát ở đây có nghĩa là phải chịu vất vả khó nhọc. Người nông dân muốn có một mùa gặt bội thu, phải thức khuya dậy sớm, dầm mưa dãi nắng chăm chỉ cầy bừa. Người học sinh muốn đỗ đạt vinh quang, phải từ bỏ những giờ vui chơi với bạn bè, đêm đêm chong đèn miệt mài kinh sử.

Về đời sống tâm lý và đời sống thiêng liêng cũng thế, khi người ta chỉ sống cho mình, không cho đi, thì mối liên hệ với người khác sẽ bị cằn cỗi, và đời sống thiêng liêng sẽ không được vươn lên, ngược lại, chỉ khi trao ban mới được nhận lãnh. Hạt giống phải mục nát đi mới sinh nhiều bông hạt, mục nát đi trong đời sống thiêng liêng có nghĩa là chết cho tội lỗi, từ bỏ bản thân, từ bỏ ý riêng mình. Chết cho tội lỗi là dứt lìa những dục vọng đam mê trái luật Chúa. Chết cho tội lỗi là quyết tâm lánh xa những con người, những đồ vật, những nơi chốn lôi kéo mình phạm tội. Những con người ấy, những đồ vật ấy, những nơi chốn ấy như gắn chặt vào mình, như là một phần đời sống của mình. Dứt bỏ những con người ấy, những đồ vật ấy, những nơi chốn ấy khiến mình đau đớn như chết đi một phần đời mình. Đó là những mất mát to lớn. Nhưng nếu biết chấp nhận những “cái mất” hiện tại, thì sẽ có những “cái được” trong tương lai, dám chấp nhận mất những “cái mất” chóng qua sẽ có những “cái được” vĩnh cửu. mất bản thân mình để được chính Chúa, mất điều tầm thường để được điều cao cả, mất trần gian để được thiên đàng... Nói tóm lại chỉ khi nào người ta tham dự vào cuộc hi sinh khổ hình của Chúa, thì mới có thể chia sẻ cuộc phục sinh vinh hiển với Người.

Tóm lại, con đường theo Chúa, đời sống đạo cần một sự dấn thân, phải vác lấy thập giá, Thập giá đó là những khó khăn, những trái ý nghịch lòng… Thập giá đó là việc tuân giữ lề luật Chúa… Các thánh Tử Đạo ngày xưa chấp nhận hy sinh, thay vì nghe lệnh vua quan mà chà đạp lên thập giá, các ngài đã chấp nhận ôm lấy thánh giá và vác đi, là hy sinh, chịu thử thách và chấp nhận bỏ mình tuyệt đối kể cả mạng sống để theo Chúa đến cùng. Chúng ta ngày hôm nay, dù không phải đổ máu và chết đi cách trực tiếp vì sự bách hại công khai không còn nữa. Nhưng vẫn còn đó những cách bách hại rất tinh vi và thâm hiểm của chế độ, của chính thể, của những thứ văn hoá thời đại… Vì thế, đòi hỏi chúng ta phải chết đi mỗi ngày vì những thứ bách hại đó, nghĩa là hy sinh vâng phục theo sự hướng dẫn của Giáo Hội mà giữ lề luật Chúa, để mai ngày, chúng ta cũng được hợp với chư thánh Tử Đạo là cha ông của chúng ta trên trời.

******

Lạy Chúa! Cuộc đời theo Chúa là một cuộc tử đạo trường kỳ với bao thử thách gian nan và bách hại, xin cho chúng con dám từ bỏ những gì không thích hợp với tinh thần Kitô Giáo, can đảm sống niềm tin trước mọi trái ý nghịch lòng và tự hào là người con Chúa trước mặt mọi người không ngại khó ngại khổ vì danh Chúa. Amen.