Translate

Thứ Năm, 10 tháng 8, 2017

THỨ SÁU TUẦN XVIII THƯỜNG NIÊN


Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. (Mt 16, 24)

Kitô hữu là người tin vào Chúa Giêsu, bước theo chân Ngài và làm môn đệ của Ngài. Nhưng người Kitô hữu còn phải chấp nhận việc từ bỏ cách quyết liệt, dứt khoát, mới xứng đáng làm môn đệ của Chúa Giêsu.  Đó là chân lý bất biến mà bài Tin Mừng hôm nay chỉ cho chúng ta cách thực hiện qua từng bước: Từ bỏ, vác thập giá và tuyên xưng danh Chúa:
 1. Từ bỏ chính mình
Ở đây, Chúa Giêsu nói rõ là “bỏ mình”. Bỏ mình tức là bỏ chính cái tôi của mình, đó là sự từ bỏ khó khăn nhất. Cái tôi chính là cá tính của mỗi người, vốn dễ kiêu ngạo muốn trên mọi người, muốn thể hiện chính mình, muốn người khác theo ý mình; chứ không dễ gì khiêm tốn và phục vụ tha nhân. Nhưng đó lại là điều kiện của “thập giá”, bởi thập giá được làm bằng chất liệu khiêm tốn và phục vụ. Thật ra, bỏ những thứ bên ngoài đã khó, nhưng bỏ mình, tức là bỏ đi cái tôi của mình còn khó biết bao.
2. Vác thập giá mình theo Chúa Giêsu
Chúa bảo chúng ta vác thập giá mình chứ không buộc vác giùm ai. Vác thập giá của mình, chính là việc chu toàn bổn phận công dân, bổn phận đối với Chúa và Giáo Hội trong đấng bậc mình. Vui nhận những trái ý nghịch lòng làm của lễ dâng Chúa. Đường thập giá thực ra không có gì xa thực tế, nhưng đúng với cả nghĩa tôn giáo lẫn xã hội. Thật vậy, có ai đạt được vinh quang mà không khổ luyện, muốn thi đậu phải miệt mài đèn sách, muốn chiến thắng trong các cuộc thi phải đòi hỏi khổ luyện… và đặc biệt, muốn hưởng phúc Nước Trời phải biết hy sinh và chịu thử thách. Khi chúng ta chỉ tìm cái sung sướng cho thân xác đời này, thì sự sống tâm linh của chúng ta èo ọt, nhưng khi chúng ta chịu khó hy sinh, tuy làm cho đời sống thể lý có chút thua thiệt, nhưng sự sống vĩnh cửu của chúng ta đang triển nở.
3. Tuyên xưng hoặc chối Chúa
Ngày nay, không có chuyện bách hại nhãn tiền như thời các thánh tử đạo, nên chúng ta cũng không còn phải tuyên xưng đức tin cách trực tiếp như các chứng nhân xưa nữa. Tuy nhiên, chúng ta vẫn còn tuyên xưng hoặc chối Chúa qua những cách sống sau đây:
- Những ai dám sống thật, dám làm chứng cho Chúa và cho sự thật thì cái giá họ phải trả là chịu bách hại đủ đường từ chính thể chế chúng ta đang sống cũng như mất đi những cơ hội tiến thân…
- Sống đạo, rất cần sự thể hiện ra thực tế, nhưng không ít những người tự cho mình “giữ đạo tại tâm”, không còn tham gia các hoạt động sinh hoạt công giáo, không tham dự các bí tích, nhất là thánh lễ, bỏ xưng tội rước lễ lâu năm…
- Hoặc để có được việc làm nơi công sở, giữ được “ghế” trong xã hội thế quyền, sợ bị phiền phức hoặc bạn bè chê cười… chúng ta đã giấu diếm nguồn gốc Công Giáo của mình.Chúng ta muốn an thân, sợ liên luỵ nguy hiểm mà không dám làm chứng cho sự thật. Ngay cả việc ‘làm dấu thánh giá trước bữa ăn’ khi ăn chung nơi công cộng chúng ta còn thẹn thùng che đậy… Đó là mặc nhiên chúng ta đang chối Chúa.
- Hay khi chúng ta gặp thử thách thất bại, hoặc cầu nguyện chưa được nhận lời, đã thất vọng chê trách Chúa và nghi ngờ sự hiện hữu của Chúa. Đó cũng là một hình thức chối đạo…


*****


Lạy Chúa, xin cho chúng con dám từ bỏ những gì không thích hợp với tinh thần Kitô Giáo, can đảm sống niềm tin trước mọi trái ý nghịch lòng và tự hào là người con Chúa trước mặt mọi người không ngại khó ngại khổ vì danh Chúa. Amen.

Thứ Tư, 9 tháng 8, 2017

LỄ KÍNH THÁNH LAURENXO PHÓ TẾ TỬ ĐẠO


Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác.. (Ga 12, 24)

Hạt giống phải mục nát đi mới sinh nhiều bông hạt. Phải, nếu hạt lúa được giữ nguyên trong kho, được bảo quản kỹ càng, thì nó chỉ là hạt lúa trơ trọi, một hạt lúa cô đơn, một hạt lúa chết dần mòn. Còn hạt lúa nào chịu huỷ mình đi trong ruộng sình sẽ vươn lên phơi phới và sinh được gấp trăm. Mục nát ở đây có nghĩa là phải chịu vất vả khó nhọc. Người nông dân muốn có một mùa gặt bội thu, phải thức khuya dậy sớm, dầm mưa dãi nắng chăm chỉ cầy bừa. Người học sinh muốn đỗ đạt vinh quang, phải từ bỏ những giờ vui chơi với bạn bè, đêm đêm chong đèn miệt mài kinh sử.

Về đời sống tâm lý và đời sống thiêng liêng cũng thế, khi người ta chỉ sống cho mình, không cho đi, thì mối liên hệ với người khác sẽ bị cằn cỗi, và đời sống thiêng liêng sẽ không được vươn lên, ngược lại, chỉ khi trao ban mới được nhận lãnh. Hạt giống phải mục nát đi mới sinh nhiều bông hạt, mục nát đi trong đời sống thiêng liêng có nghĩa là chết cho tội lỗi, từ bỏ bản thân, từ bỏ ý riêng mình. Chết cho tội lỗi là dứt lìa những dục vọng đam mê trái luật Chúa. Chết cho tội lỗi là quyết tâm lánh xa những con người, những đồ vật, những nơi chốn lôi kéo mình phạm tội. Những con người ấy, những đồ vật ấy, những nơi chốn ấy như gắn chặt vào mình, như là một phần đời sống của mình. Dứt bỏ những con người ấy, những đồ vật ấy, những nơi chốn ấy khiến mình đau đớn như chết đi một phần đời mình. Đó là những mất mát to lớn. Nhưng nếu biết chấp nhận những “cái mất” hiện tại, thì sẽ có những “cái được” trong tương lai, dám chấp nhận mất những “cái mất” chóng qua sẽ có những “cái được” vĩnh cửu. mất bản thân mình để được chính Chúa, mất điều tầm thường để được điều cao cả, mất trần gian để được thiên đàng... Nói tóm lại chỉ khi nào người ta tham dự vào cuộc hi sinh khổ hình của Chúa, thì mới có thể chia sẻ cuộc phục sinh vinh hiển với Người.

Tóm lại, con đường theo Chúa, đời sống đạo cần một sự dấn thân, phải vác lấy thập giá, Thập giá đó là những khó khăn, những trái ý nghịch lòng… Thập giá đó là việc tuân giữ lề luật Chúa… Các thánh Tử Đạo ngày xưa chấp nhận hy sinh, thay vì nghe lệnh vua quan mà chà đạp lên thập giá, các ngài đã chấp nhận ôm lấy thánh giá và vác đi, là hy sinh, chịu thử thách và chấp nhận bỏ mình tuyệt đối kể cả mạng sống để theo Chúa đến cùng. Chúng ta ngày hôm nay, dù không phải đổ máu và chết đi cách trực tiếp vì sự bách hại công khai không còn nữa. Nhưng vẫn còn đó những cách bách hại rất tinh vi và thâm hiểm của chế độ, của chính thể, của những thứ văn hoá thời đại… Vì thế, đòi hỏi chúng ta phải chết đi mỗi ngày vì những thứ bách hại đó, nghĩa là hy sinh vâng phục theo sự hướng dẫn của Giáo Hội mà giữ lề luật Chúa, để mai ngày, chúng ta cũng được hợp với chư thánh Tử Đạo là cha ông của chúng ta trên trời.

******

Lạy Chúa! Cuộc đời theo Chúa là một cuộc tử đạo trường kỳ với bao thử thách gian nan và bách hại, xin cho chúng con dám từ bỏ những gì không thích hợp với tinh thần Kitô Giáo, can đảm sống niềm tin trước mọi trái ý nghịch lòng và tự hào là người con Chúa trước mặt mọi người không ngại khó ngại khổ vì danh Chúa. Amen.

Thứ Ba, 8 tháng 8, 2017

THỨ TƯ TUẦN 18 THƯỜNG NIÊN


Bấy giờ Đức Giê-su đáp: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật. Bà muốn sao thì sẽ được vậy.” (Mt 15, 28a) 

Bài Tin Mừng hôm nay kể việc Chúa Giêsu mở rộng việc truyền giáo xuống miền duyên hải - địa hạt Tyrô và Siđôn. Tại đây, Người gặp một người đàn bà ngoại giáo đến xin người trừ quỷ cho con gái của bà. Người phụ nữ trong Tin Mừng hôm nay thì ngược hẳn với người vô thần, niềm tin của bà đáng để ta khâm phục.

Trước sự cầu xin của người đàn bà ngoại giáo (không thuộc Do-thái giáo), lời trả lời đầu tiên của Chúa Giêsu nghe có vẻ nặng nề và miệt thị : “Phải để cho con cái ăn no trước đã, vì không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho chó con.” (Mt 15, 26), nhưng cũng qua đó cho thấy niềm tin của người đàn bà rất mạnh vượt lên trên mọi ngăn cách tôn giáo, sự kỳ thị và có thể cả sự khinh khi: Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống.” (Mt 15, 27). Bà có đức tin lớn lên qua sự tiếp xúc với Chúa: bắt đầu, bà gọi Chúa Giêsu là Con Vua Đavít, đó là một danh hiệu phổ thông, một danh hiệu chính trị; sau cùng bà gọi Ngài là Chúa, vì bà nhìn Ngài, thấy không thể diễn tả bằng ngôn ngữ trần gian, mà là một cái gì đó thuộc về trời. Quả thật, đức tin của bà này tiến triển nhờ được tiếp xúc với Chúa Giêsu. Bà có đức tin tuyệt đối không gì lay chuyển: bà đến với Chúa không chỉ vì Ngài có thể giúp đỡ, nhưng vì Ngài là nguồn hy vọng duy nhất. Bà đến với niềm hy vọng tha thiết, với nhu cầu cấp bách, với quyết tâm không chịu nản lòng. Bà có một đức tính tối cần để cho lời cầu nguyện được hữu hiệu, đó là bà có lòng tín thác vô cùng. Cầu nguyện đối với bà không phải là nghi thức nhưng là dốc đổ ước vọng nung nấu linh hồn bà, khiến bà cảm thấy mình không thể bị từ chối. Bà có đức tin với tinh thần hết sức lạc quan: dù đang ở trong tình trạng bối rối, tâm can như lửa đốt, thế mà bà vẫn có thể mỉm cười, bà có một tấm lòng rạng rỡ. Chúa yêu thích một đức tin lạc quan, một đức tin trong ánh mắt luôn luôn có tia hy vọng, một đức tin với nụ cười có thể xua tan nỗi u sầu. Người đàn bà này đã mang đến Chúa Giêsu một đức tin tăng trưởng cho đến khi quỳ lạy dưới chân Chúa, một quyết tâm sắt đá phát xuất từ niềm hy vọng và một tâm hồn lạc quan không hề hoảng sợ.

Trước đức tin cao độ như thế, Chúa Giêsu đành chào thua mà ban cho bà điều bà xin. Bà tin lòng thương xót của Chúa bao la, chắc chắn cũng vượt ra bên ngoài dân Do-thái, nên bà có thể hưởng được những mảnh vụn của lòng thương xót của Thiên Chúa. Thiên Chúa thương yêu mọi người, muốn cứu rỗi mọi người. Lòng tin khiêm tốn bền vững của con người càng chiếm được tình yêu và ơn cứu rỗi của Chúa. Có thể nói, khi người đàn bà ngoại giáo với niềm tin mãnh liệt vượt qua cả sự ngăn cách tôn giáo và sự kỳ thị dân tộc để đến với Chúa, thì Chúa Giêsu cũng sẵn sàng vượt qua sứ mạng ban đầu để đến với bà và chữa lành cho con gái bà. Chúng ta cũng thế, trong cầu nguyện, nhiều lần chúng ta cũng cảm nhận như Chúa từ chối, nên rất cần sự kiên trì tin tưởng và tu luyện đức tin mình được vững chắc. Càng gặp khó khăn đức tin của chúng ta càng lớn lên, càng sâu sắc và giàu kinh nghiệm. Càng gặp khó khăn trong đời sống, đức tin của chúng ta càng có giá trị khi ta một mực trung thành với Chúa, đức tin của chúng ta sẽ rạng rỡ trước mặt mọi người, và trước mặt Thiên Chúa.

*******

Lạy Chúa, xin ban cho mọi người chúng con có một đức tin vững chắc, luôn trung thành với Chúa, luôn tin tưởng cậy trông vào Chúa là Đấng duy nhất có quyền năng làm được mọi sự, cho dù bất cứ hoàn cảnh nào xảy đến cho chúng con. Amen

Thứ Hai, 7 tháng 8, 2017

THỨ BA TUẦN 18 THƯỜNG NIÊN – A


Không phải cái vào miệng làm cho con người ra ô uế, nhưng cái từ miệng xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế.(Mt 15, 11)

Vì quá câu nệ luật nên người Pharisiêu lẫn lộn cái chính yếu với cái phụ tùy, quá chú trọng đến cái phụ tuỳ bên ngoài mà đánh mất cái chính yếu bên trong là đức công bằng. Lo rửa tay rửa chén đĩa cho sạch, mà tâm hồn thì nhơ uế đầy gian tà cướp bóc, an tâm với những việc giữ luật bề ngoài mà không màng tới tinh thần. Đó là lối sống đóng kịch và khoe khoang khi muốn tỏ ra cho những người xung quanh thấy những việc làm của họ để được ca tụng. Họ quan niệm giữ luật Chúa là tuân thủ những luật lệ, những nguyên tắc và những lễ nghi bề ngoài, nghiêm ngặt phần hình thức như “rửa tay trước khi ăn”, “dâng lễ phẩm cho Chúa thay thế sự hiếu kính cha mẹ”. Họ dùng nghi lễ bề ngoài, để thoái thác một bổn phận căn bản về phụng dưỡng cha mẹ, lấy quy ước của các tập tục phàm nhân do họ đặt ra để xóa bỏ đi điều răn của Thiên Chúa. Bài Tin Mừng hôm nay kể về việc người Biệt Phái thắc mắc vì một số môn đệ Chúa Giêsu không rửa tay trước khi ăn. Người Biệt Phái thắc mắc không vì việc Chúa Giêsu không giữ an toàn vệ sinh ăn uống, mà là cho rằng việc Chúa lỗi luật và vi phạm nghi thức tôn giáo truyền thống về việc sạch dơ. Chính vì thế mà Chúa Giê-su không phải lên án việc rửa tay cũng như rửa chén đĩa hay những thứ đồ vật khác trước khi ăn, nhưng Người muốn nhân cơ hội để dạy cho các ông Pha-ri-sêu một bài học quan trọng hơn – một sự trong sạch đích thực là sự trong sạch cho tâm hồn, chứ không phải cái mã bề ngoài. Đành rằng có thể có những đồ ăn thức uống có thể làm ảnh hưởng đến sức khoẻ vì có độc hoặc không đảm bảo vệ sinh, nhưng chắc chắn không có thứ thực phẩm nào làm cho tâm hồn ra ô uế được. Sự ô uế của tâm hồn chỉ xảy đến từ những tư tưởng xấu và những hành động xấu mà thôi.

Lời Chúa Giê-su nói với người Pha-ri-sêu cũng là lời cảnh tỉnh cho con người thuộc mọi thời đại. Bên ngoài người ta có thể là những người rất đạo mạo, lịch sự, danh giá, chức quyền, sang trọng, nhưng bên trong lại chất chứa đầy sự tham lam độc ác “đầy những chuyện cướp bóc, gian tà”. Nhiều người chúng ta ưa tô điểm cho vẻ bề ngoài của mình để được nổi trội, kể cả việc làm phúc bố thí, nhưng bên trong đầy những mưu mô ngầm ý về danh tiếng và danh vọng. Lời Chúa cũng mời gọi chúng ta trong khi lo trang điểm cho mình vẻ đẹp bề ngoài, thì cũng lo trang sức cho tâm hồn những nhân đức thánh thiện, lo cải hoá đời sống để được đổi mới trong mọi sự. Sống đạo với nghi lễ, làm đủ việc đủ giờ mà thôi thì chưa đủ, nhưng phải có tâm tình bên trong, và trong đời sống thường ngày, phải tỏ hiện lòng yêu mến Thiên Chúa và bác ái với mọi người.

Cuối cùng, Chúa Giêsu kết luận: “Cây nào mà Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời, đã không trồng, thì sẽ bị nhổ đi”.(Mt 15, 13) : nghĩa là, những gì đem đến mối tương giao với Thiên Chúa thì mới là đến từ Thiên Chúa, còn những thứ lề luật được vẽ ra để kỳ thị đánh giá và kết án nhau thì không phải đến từ Thiên Chúa. Và đương nhiên điều không đến từ Thiên Chúa thì không thể tồn tại.

****** 

Lạy Chúa, xin cho chúng con trong khi biết lo làm đẹp bề ngoài, thì cũng lo cho linh hồn mình nên trong sạch trước mặt Thiên Chúa. Amen.

Chủ Nhật, 6 tháng 8, 2017

THỨ HAI TUẦN 18 THƯỜNG NIÊN - A


Đức Giêsu liền bảo các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” (Mt 14, 27)

Bài Tin Mừng hôm nay thuật lại rằng: “Sau khi dân chúng được ăn no nê, Đức Giêsu liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi riêng một mình mà cầu nguyện.”. Đang đi giữa biển thì cuồng phong nổi lên như muốn nhận chìm con thuyền nhỏ khiến các môn đệ vô cùng hoảng sợ, trong khi đó Đức Giêsu vẫn bình tĩnh cầu nguyện. Sở dĩ các môn đệ sợ hãi vì các ông tin tưởng vào sức riêng mình. Vốn là những ngư dân rành nghề, các ông am hiểu biển cả, thuộc từng con sóng và chỗ nào nước sâu có nhiều cá. Vì thế dù có ra giữa biển khơi, các ông vẫn tự tin lướt sóng. Chúa Giêsu đã để sóng gió nổi lên như muốn thử thách đức tin yếu kém của các môn đệ. Thái độ hoài nghi đã làm con mắt các môn đệ trở nên mờ tối khiến các ông không còn nhận ra sự hiện diện của Chúa. Các ông chỉ còn nhìn thấy bóng ma của sự tối tăm và chết chóc. Sau khi nghe các môn đệ cầu cứu, Đức Giêsu đã đi trên mặt biển đến và trấn an các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” Sau đó Đức Giêsu truyền cho ông Phêrô đi trên mặt nước mà đến với Người. Nhưng Phêrô vẫn hoảng sợ đến nỗi Đức Giêsu phải đưa tay ra nắm lấy ông. Qua biến cố này, Đức Giêsu đã biểu lộ cho các môn đệ thấy quyền năng và sức mạnh của Thiên Chúa khiến mọi thế lực trần gian phải khuất phục. Đồng thời Người cũng nhắc nhở các ông sao yếu lòng tin vì còn hoài nghi ngờ vực.

Quả thật, chẳng bao giờ Chúa Giêsu bỏ rơi các môn đệ, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào Người vẫn hiện diện bên cạnh để giáo huấn và nâng đỡ đức tin cho các ông, cũng vậy, Thiên Chúa không bao giờ từ chối lời cầu xin của chúng ta bởi chúng ta là đối tượng được Người yêu thương và cứu chuộc. Tình yêu Thiên Chúa có sức mạnh kỳ diệu, mạnh hơn sự chết, cao hơn những suy tưởng và sâu hơn những yếu đuối của loài người. Nói như thánh Gioan tông đồ “Tình yêu không biết đến sợ hãi, trái lại một tình yêu hoàn hảo loại trừ mọi sợ hãi” (1 Ga 4, 18). Đức Giêsu đã yêu chúng ta bằng một tình yêu nhưng không, Ngài gánh lấy mọi tội lỗi và chịu chết để đem ơn cứu độ cho chúng ta. Nếu thực sự yêu mến và tin tưởng Thiên Chúa, chúng ta không bao giờ sợ hãi thất vọng. 

Đã bao lần trong đời sống chúng ta từ chối tình yêu Thiên Chúa, đó là chúng ta từ chối cái “nắm tay” của Người. Chúng ta tự mãn nghĩ mình có đủ tài năng chèo chống con thuyền của cuộc đời mình bằng tiền của vật chất, bằng sức mạnh của thế gian để rồi bị trượt ngã thảm thương. Chúng ta tự quyết định con đường tương lai và vận mệnh đời mình mà không cần đến sự trợ giúp của Chúa. Chúng ta không phải là thiên thần để bước đi theo Chúa một cách thanh thoát. Chúng ta bước đi bằng đôi chân nặng nề của đam mê tội lỗi khiến đôi chân ấy cứ lún sâu xuống khiến chúng ta muốn ngã quỵ. Chúng ta không dám tin tưởng để cho Chúa dẫn dắt mà chỉ lo bám vào thế lực của con người, ngó ngác trông đợi mong bám vào một nhánh cây khô mục ruỗng. Chúng ta không nhìn lên phía trước để tiến bước mà cứ nhìn xuống vực sâu, nhìn vào dòng nước cuồn cuộn để rồi sợ hãi khốn khổ.

Nhân loại và Giáo Hội hôm nay cũng đang đối mặt với nhiều sóng gió của thế lực trần gian, nhiều tư tưởng sai lạc khiến niềm tin chao đảo. Người tín hữu đang phải gánh chịu những sự bất công, hận thù chia rẽ. Đời sống các gia đình đang gặp nhiều khủng hoảng khiến hạnh phúc gia đình rạn nứt. Ước gì chúng ta biết đặt trọn niềm tin cậy nơi Thiên Chúa và trung thành sống theo những giá trị của Tin Mừng.

******

Lạy Chúa, xin hãy giang rộng cánh tay của Ngài cho con nắm giữ. Không! sức con yếu đuối, bàn tay con quá nhỏ bé không thể nắm chặt tay Chúa. Cái nắm tay của con lỏng lẻo dễ dàng tuột mất, còn cái nắm tay của Chúa chắc chắn khiến con an lòng. Xin Chúa hãy nắm lấy tay con, tay con trong tay Chúa thì dù nhịp cầu kia có gập ghềnh lắc lẻo, dù biển đời có sóng gió thì thuyền con vẫn về tới bến bờ bình yên. Amen.

Thứ Bảy, 5 tháng 8, 2017

LỄ CHÚA HIỂN DUNG - A


Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người. Các ngươi hãy vâng nghe lời Người! (Mt 17, 5b)

Lễ Chúa Biến hình được cử hành 40 ngày trước lễ suy tôn Thánh Giá (14/9) để củng cố đức tin cho các môn đệ trước những thử thách của biến cố thập giá mà nhiều người vấp phạm. Tưởng nhớ biến cố Biến Hình mang lại cho chúng ta niềm tin tưởng mãnh liệt vào sự chiến thắng vinh quang mà Đức Giê-su Ki-tô mang lại cho chúng ta sau cuộc chiến cam go và đầy thử thách này.

Trong ngày lễ Chúa Biến Hình hôm nay, phụng vụ đề nghị cho chúng ta các bài đọc Kinh Thánh nói về vinh quang của Thiên Chúa. Bài đầu tiên trích từ sách của Đa-ni-en trong Cựu Ước. Đây là một bản văn khá khó hiểu đối với những người mới đọc lần đầu; nhưng điều quan trọng là tin mừng mà bài đọc để lại cho chúng ta: Lời Chúa loan báo cuộc phán xét các đế quốc thế gian, sự giải thoát của dân Thiên Chúa và sự ra đời của vương quốc của Ngài. Trình thuật này chuẩn bị chúng ta hiểu sự kiện Biến Hình. Trong bài đọc thứ hai, chúng ta đọc lại lời chứng của Thánh Tông Đồ Phêrô về biến cố Biến Hình. Trước tiên, Ngài xác định rằng Lời của ngài khác xa với những câu chuyện tưởng tượng. Ngài chứng thực rằng lời chứng  của ông là xác thực: “Chúng tôi đã chiêm ngưỡng ... Chúng tôi đã nghe nói ...” Kitô hữu chúng ta hôm nay tin vào Chúa Giêsu biến hình và sống lại bởi vì chúng ta tin vào lời chứng của những người đã thấy vinh quang của Người. Với bài Tin Mừng, chúng ta đang bước vào sự kiện Biến Hình. Chúa Giêsu đem theo ông Phê rô và Giacôbê và Gioan; và Ngài dẫn họ lên một ngọn núi cao. Cần biết rằng trong Kinh Thánh, núi là nơi gần gũi với Thiên Chúa và gặp gỡ thân mật với Ngài. Đây thực sự là nơi cầu nguyện trong sự hiện diện của Thiên Chúa. Đây là nơi các tông đồ có những khám phá phi thường về Chúa Giêsu biến hình và tỏa rạng. Khuôn mặt Ngài trở nên rực rỡ và quần áo của Ngài sáng láng đến nỗi làm cho ông Phê rô lóa mắt. Thậm chí ông muốn ở luôn trên núi để tận hưởng biến cố này.

Là môn đệ của Chúa Kitô, chúng ta được mời gọi trở nên những người lắng nghe Lời Ngài nói và nghiêm túc coi trọng lời của Ngài. Để lắng nghe Chúa Giêsu, chúng ta phải gần gũi với Ngài, hãy đi theo Ngài, chúng ta phải tiếp nhận lời giảng dạy của Ngài. Đây là những gì mà  đám đông trong các sách Tin Mừng đã làm khi theo Ngài trên những con đường xứ Palestina. Thông điệp Ngài truyền cho họ thực sự là giáo huấn của Thiên Chúa Cha. Giáo huấn ấy chúng ta có thể tìm thấy hằng ngày trong Tin Mừng; khi chúng ta đọc, thì thực sự Chúa Giêsu nói với chúng ta, đó đích thực là Lời của Ngài mà chúng ta đang lắng nghe. Trong câu chuyện về Biến Hình, có hai thời khắc quan trọng mà chúng ta cần lưu ý: đó lúc các Ngài “đi lên và xuống” núi. Chúa kêu gọi chúng đi lên núi không phải là để leo núi nhưng là để tìm một nơi thanh vắng hầu tiếp nhận rõ ràng hơn tiếng nói của Chúa. Đó là những gì chúng ta làm trong khi cầu nguyện. Chúng ta cần thời gian tĩnh lặng để suy niệm, để xét mình và tìm phương thế chữa lành đời sống Kitô hữu của chúng ta. Nhưng chúng ta không thể ở lại đó. Cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa trong lời cầu nguyện dẫn chúng ta “xuống núi”. Chúng ta được mời quay trở xuống vùng đồng bằng để về với thế giới hằng ngày của chúng ta. Chúng ta sẽ gặp lại những gương mặt thân quen cũng như tất cả những người đang phải vất vả vì những gánh nặng bệnh tật, bất công, thiếu hiểu biết, nghèo đói về vật chất và tinh thần. Xuống núi để được sai đi làm chứng nhân và sứ giả của niềm hy vọng đã nuôi sống chúng ta. Lời mà chúng ta đã nhận được phải lớn lên trong chúng ta. Điều đó sẽ được thực hiện nếu chúng ta công bố Lời Chúa. Nếu chúng ta tiếp nhận Lời thì không phải để đặt nó trong một nơi cất giữ mà là để trao ban cho người khác; đó là đời sống Kitô hữu: tiếp nhận Chúa Giêsu và trao ban cho người khác.

********

Lạy Chúa, Chúa mời gọi chúng con nâng tâm hồn lên để được nên một với Chúa trong ánh sáng thần linh, đồng thời Chúa cũng mời gọi chúng con dấn thân vào cuộc sống để sống trọn kiếp lữ hành trần thế trong ý Chúa. Xin cho chúng con luôn biết lắng nghe và thực thi ý Chúa trong mọi biến cố của cuộc đời, với niềm hy vọng cuộc hiển dung cuối cùng trong vương quốc hằng sống của Chúa. Amen.

Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

THỨ BẢY TUẦN 17 THƯỜNG NIÊN


Ông Gio-an có nói với vua: “Ngài không được phép lấy bà ấy.” (Mt 14,4)

Bài Tin Mừng hôm nay thuật lại cho thấy Gioan Tẩy giả là một con người dám sống đến cùng và dám chết để bênh vực cho sự thật, còn vua Hêrôdê là trường hợp cho thấy ông không dám đối diện với sự thật.

Thánh Gioan Tẩy Giả với sứ mạng làm chứng cho sự thật, kêu gọi mọi người sám hối, trở về với giới răn lề luật của Thiên Chúa, xé lòng chứ không xé áo, cuối cùng vì bênh vực cho điều này mà ông phải mang thân tù tội. Thánh Gioan biết chắc rằng, khi ông dám chỉ vào Hêrôdê để kết tội ông vua này vì sự chướng tai gai mắt trong đời sống luân lý của ông ấy mình sẽ bị vạ vào thân, nhưng sứ mạng của Gioan là phải lên tiếng, phải cảnh báo dù có gặp khó khăn trù dập hay trả thù. Gioan là con người thuộc về Thiên Chúa, thuộc về sự thật, là “bảng chỉ đường” dẫn mọi người đến với Đức Giêsu Kitô, chính vì thế mà ông đã hết sức trung thành với sứ mệnh là nói lên sự thật cảnh cáo mọi người biết cái sai và những hành động xấu xa của họ, và chỉ cho họ chân lý đích thật là Đức Giêsu. Lời chỉ trích thẳng thắn về hạnh kiểm của Gioan đối với nhân vật đứng đầu trong một miền của đất nước khác nào cuộc chiến đấu đầy can đảm của các ngôn sứ xưa kia. Chỉ vì Gioan được dân chúng hâm mộ và xem ngài như là một ngôn sứ, nên Hê-rô-đê không dám ra tay sát hại. Phần bà Hê-rô-đi-a để tâm hận ghét và chờ đợi có ngày trả thù. Ngày ấy đã đến. Cơ hội trong tầm tay khi nhà vua yêu thích điệu vũ của một cô gái nhảy – con gái bà Hê-rô-đi-a. Vì hứng khởi quá đà, vua đã thề sẵn sàng ban cho cô gái bất cứ điều gì cô xin, dù một nửa vương quốc ông đang cai trị. Thỉnh ý mẹ, cô gái đã xin cái đầu của người công chính, một người dám nói sự thật. Nhà vua đã chiều theo sự dữ khi thực hiện đòi hỏi của cô gái. Như thế, chỉ vì một lời thề nông nổi, chỉ vì muốn giữ thể diện cho lời nói của mình, chỉ một điệu vũ của cô gái nhảy mà máu người công chính đã đổ ra. Cái chết của Gioan xem ra là sự thất bại trước quyền lực của Hêrôđê, một sự thất bại nhục nhã bởi một âm mưu nhỏ nhoi đê hèn của một người đàn bà. Trước mắt con người, đó là thực là một sự thất bại! và có thể nói là một sự chọn lựa “ngu xuẩn”…nhưng thực ra, trong cái nhìn của đức tin, đó là sự thành công, vì Gioan đã dùng cái chết của mình để loan báo về cái chết của Chúa Giêsu Kitô, một cái chết đem lại ơn cứu chuộc cho nhân loại. Qua cái chết, Gioan chứng thực ông là vị tiền hô của Chúa Giêsu, vì đã chia sẻ với Chúa vai trò và sứ mạng của người tôi tớ đau khổ của Giavê. Vì thế, Đức Giêsu khi nói về Gioan, Ngài đã đề cao Gioan vượt lên trên tất cả, đến nỗi: “Trong các con cái do người nữ sinh ra, chưa từng một ai cao trọng hơn Gioan Tẩy giả” (Lc 7, 28). Cái chết của vị ngôn sứ vĩ đại nhất Gioan Tẩy giả cũng đồng số phận với những ngôn sứ khác trong Cựu ước là bị bách hại bởi dám đối diện với sự thật, dám đối đầu với những thế lực bóng tối và dù có chết cũng không sợ dám làm chứng cho sự thật và chân lý. Có người cho rằng: đây chỉ là cái chết lãng xẹt, nhưng thật ra đó là một lời chứng hùng hồn nhất – lời sự thật – nhân chứng đã lấy chính mạng sống và cái chết để bảo vệ sự thật. Đó là cuộc đời của một ngôn sứ chính danh đã đương đầu với sự dữ, dám chiến đấu với quyền lực ác thần để gióng lên tiếng nói chân lý đang bị vùi dập, quên lãng.

Cuộc sống hôm nay vẫn còn đó những con người như Hê-rô-đê, Hê-rô-đi-a, cô vũ nữ và những vị khách mời…liệu rằng đời sống nhân chứng là Ki-tô hữu của mỗi người có dám nói lên sự thật về thực trạng của cuộc sống xã hội hôm nay và của chính mình không? Hãy sống sự thật ngay trong gia đình, nơi xã hội, trong nhà trường, qua cách cư xử với nhau, đừng vì lợi lộc hay vì cả nể mà bẻ cong sự thật, hoặc xuyên tạc sự thật; Hãy trở thành chứng nhân cho sự thật toàn vẹn, chứ không thể chỉ nói một nửa sự thật, vì một nửa sự thật không còn là sự thật nữa. Đồng thời hãy khiêm tốn đón nhận sự thật đến với mình, những lời chỉ bảo của Chúa và Giáo Hội, những lời khuyên bảo góp ý của anh em, để điều chỉnh sửa chữa những sai lầm thiếu sót của bản thân nên hoàn thiện hơn.

*****

Lạy Chúa, qua lời chuyển cầu của Thánh Gioan Tẩy Giả, xin cho mỗi người chúng con can đảm sống đời chứng nhân trong vai trò, địa vị của mình, để làm rạng danh Chúa và cộng tác với Chúa trong việc xây dựng và cứu độ thế giới này. Amen