Translate

Thứ Bảy, 1 tháng 7, 2017

CHÚA NHẬT 13 THƯỜNG NIÊN A

Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng với Thầy. (Mt 10, 38)

Đức Giê-su muốn những ai muốn theo làm môn đệ Người phải dành trọn tình yêu cho Người : “Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Ai yêu con trai hay con gái mình hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy” (Mt 10,37). Nếu Đức Giê-su không phải là Đấng Cứu Thế Con Thiên Chúa và nếu Người đã không chịu chết vì yêu loài người trước, thì chắc Người không dám đòi môn đệ phải hy sinh như vậy. Từ ngày Đức Giê-su về trời đến nay, có biết bao vị thừa sai tông đồ đã dám sống đến cùng tình yêu mà Đức Giê-su đòi hỏi ấy. Truyền giáo không phải chỉ là rao giảng Lời Chúa, nhưng còn là thông truyền đức tin và tình yêu Chúa cho người khác ; là giới thiệu Đức Giê-su cho tha nhân nhận biết, tôn thờ, yêu mến cậy trông vào Người. Muốn làm được điều này thì chính chúng ta phải cảm nghiệm được tình yêu của Chúa nơi bản thân và sẵn sàng dâng cả cuộc đời để đáp lại tình yêu ấy. Ước gì chúng ta yêu mến Đức Giê-su trên hết mọi người, mọi vật, chấp nhận bỏ đi cái tôi ích kỷ hẹp hòi, để tình yêu Chúa ngày một lớn lên khi ta biết khiêm tốn phục vụ tha nhân.

Đức Giê-su còn mời mọi người hãy vác thập giá mình hằng ngày mà theo chân Người. Đường thập giá là con đường chính Đức Giê-su đã đi chịu chết. Đây là con đường khó nghèo khiêm hạ ở Bê-lem, lao động vất vả ở Na-da-rét, là đường rao giảng Tin Mừng và làm phép lạ cứu nhân độ thế từ Ga-li-lê đến Giê-ru-sa-lem, là đường lo buồn trong vườn Cây Dầu, bị xét xử bất công, chịu đánh đòn, đội mão gai, vác thập giá lên đồi Can-vê; là đường chịu đóng đinh và chết nhục nhã như một tên đại gian ác. Nhưng con đường đó lại là điều kiện để vào vinh quang phục sinh, như ba lần Người đã báo trước (x. Mt 16,21 ; 17,22-23 ; 20,18-19). Các tín hữu chúng ta cũng được Đức Giê-su mời gọi đi con đường thập giá của Người. Thập giá mà chúng ta vác không phải là cây gỗ thập giá của Đức Giê-su, nhưng là những gánh nặng việc bổn phận đối với gia đình xã hội và Giáo hội, là đòi hỏi phải từ bỏ của cải vật chất, quyền hành, là những người mà chúng ta tuy không ưa, nhưng vẫn phải sống chung một nhà. Đức Giê-su đã làm gương cho chúng ta khi với tính tự nhiên, Người bị lo buồn sợ hãi trước Giờ Tử Nạn, nhưng Người đã can đảm chấp nhận vâng theo ý Chúa Cha (Mt 26,39). Chỉ vì yêu mến Cha mà Người sẵn sàng từ bỏ ý riêng để chấp nhận khổ hình thập giá. Cũng vậy, chỉ khi nào ta thực sự yêu mến Chúa Giê-su thì ta mới dám hy sinh quên mình, dấn thân theo Chúa trên con đường thánh giá, và mới dám hiến mạng sống mình vì mến Chúa và yêu tha nhân. Thật vậy, người môn đệ phải đặt tình yêu Chúa Giê-su lên trên mọi tương quan tình cảm gia đình ruột thịt. Những ai sẵn sàng đón nhận gian khổ thập giá để đi theo và cùng chết với Đức Giê-su thì sẽ tìm lại được sự sống đời đời cho mình sau này. Nói khác đi, “Vác lấy thập giá” là đi lại con đường mà Chúa Giê su đã đi và sẵn sàng dấn thân trước những hậu quả tương tự. Chúa Giê su không cổ võ sự đau khổ, lại càng không đề cao lối sống chuộng khổ đau. Ngài chờ đợi nơi người môn đệ một quyết định, một chọn lựa nền tảng dựa trên một tương quan tin tưởng tuyệt đối: người môn đệ phải luôn luôn biết rằng mình đang dấn bước theo Chúa Giê su, ngay cả khi phải vượt qua những đau khổ cùng cực. Trong chiều hướng ấy, thập giá trước tiên chỉ một lời mời gọi triệt để thông hiệp và đồng nhất với Chúa Giê su vì ngài nối kết người môn đệ trong chính sứ mạng của Ngài.

*******

Lạy Chúa! Xin nhận lấy tất cả tâm tư tình cảm và ước muốn của con, tất cả những gì con có và những gì thuộc về con. Mọi sự ấy đều do Chúa đã ban cho con, thì hôm nay con lại xin dâng chúng cho Chúa. Tất cả là của Chúa. Xin hãy sử dụng theo ý Chúa muốn. Con chỉ xin Chúa ban cho con lòng yêu mến Chúa nồng nàn và sau này được Chúa ban ơn cứu độ. Amen !

Thứ Sáu, 30 tháng 6, 2017

THỨ BẢY TUẦN 12 THƯỜNG NIÊN


Rồi Đức Giê-su nói với viên đại đội trưởng rằng :“Ông cứ về đi! Ông tin thế nào thì được như vậy!” Và ngay giờ đó, người đầy tớ được khỏi bệnh. (Mt 8, 13)

Viên sĩ quan đại đội trưởng trong trình thuật Tin mừng hôm nay quả là một mẫu gương cho đời sống đức tin của chúng ta. Ông là người có lòng tin mạnh mẽ, thông minh thực tế, và là một con người khiêm tốn, có lòng nhân ái. Thật vậy, ông có lòng tin mạnh mẽ bởi vì thời của ông, các pháp sư, thầy thuốc cao tay chữa bệnh thì cũng phải gặp bệnh nhân làm phù phép hoặc khám chữa…, nhưng ở đây ông tin rằng chỉ cần Đức Giê-su nói lời chữa lành thôi thì đầy tớ ông được khỏi bệnh rồi. Ông thông minh thực tế vì ông dựa vào kinh nghiệm của chính bản thân trong việc dùng quyền lực để ra lệnh, và ông tin Đức Giê-su có lời quyền năng chinh phục được tất cả - cả bệnh tật cũng phải ‘tuân lời’ Người. Viên sĩ quan là người khiêm tốn, vì ông là người thuộc thế lực thống trị Rô-ma nhưng đã không ngần ngại cầu xin Đức Giê-su một người thuộc đất nước bị trị. Và bởi vì biết phong tục người Do-thái không vào nhà người ngoại đạo, để tránh cho Đức Giê-su khỏi sự dị nghị hoặc khó xử, ông đã hết sức tế nhị và khiêm tốn khi thưa: “Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh.” (Mt 8, 8) Cuộc đời của người Ki-tô hữu cũng là một hành trình của đức tin. Qua bí tích rửa tội, người Ki-tô hữu đã nhận hồng ân đức tin từ giáo hội; và cả cuộc đời người Ki-tô, đức tin ấy được chăm bẵm dưỡng nuôi bằng sự dạy dỗ, bằng các bí tích. Nhưng có lẽ việc thực hành và tuyên xưng đức tin cách sống động và xác tín như viên đại đội trưởng ngoại giáo trong trình thuật Tin mừng hôm nay ở nơi chúng ta thật hiếm hoi. Bởi vì ngày nay, rất nhiều người nếu không nói là đa số người tín hữu Ki-tô giữ đạo hình thức; dự lễ đọc kinh chỉ là việc làm cho có, còn Lời Chúa thì chẳng muốn nghe, chẳng muốn thi hành; ai sống Lời Chúa thì bị coi là dại dột; Thánh Thể Chúa nhiều khi họ cũng chẳng muốn nhận. Tuy nhiên, Chúa là Đấng từ bi và nhân ái, Lời quyền năng của Người vẫn luôn phát huy sức mạnh và hành động cho những ai thành tâm tìm kiếm và tin tưởng cầu khẩn Người.  Vì thế, chúng ta được tràn đầy niềm hy vọng, vui mừng và cậy trông lòng thương xót Chúa, để kiên trì trong lời cầu nguyện không những cho chính mình mà còn bày tỏ tâm tình liên đới đối với tha nhân, cho tất cả những ai cần đến lòng thương xót của Chúa, trong niềm tin tưởng Chúa sẽ nhận lời chúng ta khiêm tốn khẩn cầu.

Mặt khác, chúng ta biết Thiên Chúa của chúng ta - Đức Giê-su Ki-tô quan tâm đến việc chữa trị bệnh tật tâm hồn chúng ta hơn là bệnh tật thân xác. Do đó chúng ta hãy thành tâm xin Chúa Chữa lành những thương tích, bệnh tật, khiếm khuyết trong tâm hồn của chính mình, và biết cầu nguyện cho những người tội lỗi được ơn ăn năn sám hối trở về với Chúa. Đồng thời noi gương nhạc mẫu của thánh Phê-rô, vừa được Chúa chữa lành đã chỗi dậy nhiệt thành phục vụ Người, đời sống người Ki-tô hữu chúng ta phải biết nhiệt tâm làm việc tông đồ, phục vụ cho nước Chúa.

*****

Lạy Chúa! Lời cầu khẩn và tuyên xưng đức tin của viên đại đội trưởng ngoại giáo trong trình thuật Tin mừng hôm nay vẫn luôn còn tồn tại mãi trong phụng vụ của Giáo hội. Xin cho con biết đến với Chúa trong niềm tin tưởng, xác tín và khiêm tốn khi con dâng lời cầu nguyện. Nhất là xin cho con biết lắng nghe và gẫm suy Lời Chúa, để lời Chúa phát huy sức mạnh chữa lành, thánh hóa đời sống và biến con nên khí cụ tình thương phục vụ nước Chúa. Amen

Thứ Năm, 29 tháng 6, 2017

THỨ SÁU TUẦN 12 THƯỜNG NIÊN


Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch (Mt 8, 2b)

Bệnh phong là một những thứ bệnh khủng khiếp nhất mà loài người chúng ta mắc phải: da thịt người mắc bệnh lở loét; khi bị nặng, vết thương sẽ lõm vào da thịt; tình trạng mất cảm giác sẽ xuất hiện ở một vài bộ phận trên cơ thể; sau đó các bắp thịt tiêu đi; nếu ở giai đoạn bị nặng, các ngón tay và ngón chân sẽ rụng dần. Bài Tin Mừng hôm nay kể chuyện một người phong hủi, liều mình “mang án chết” (vì bị bệnh mà chạy vào đám đông sẽ bị ném đá) chạy đến giữa đám đông cầu xin Chúa Giêsu để được chữa lành.

Người phong hủi đã thân thưa với Chúa: “Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch” (Mt 8, 2b). Người phong hủi không than trách tại sao Chúa quyền năng lại để cho phải đau khổ như thế, không cầu xin theo kiểu buộc Chúa theo ý mình, không ra điều kiện, nhưng phó thác hoàn toàn cho Chúa quyết định, xin vâng theo ý CHÚA MUỐN. Chúa muốn thì được sạch, Chúa không muốn cũng xin vâng. Đây là thái độ của chúng ta cần học lấy tinh thần này, bởi không ít người trong chúng ta mỗi lần gặp thử thách là kêu trách Chúa, cầu nguyện với điều kiện, muốn Chúa theo ý mình hơn là mình sống theo ý Chúa. Bài học mà bài Tin Mừng hôm nay muốn chúng ta là, trong thân phận con người yếu đuối, ai trong chúng ta ít nhiều cũng mang căn bệnh phong hủi của tâm hồn là tội lỗi, thậm chí từ tách mình ra khỏi Chúa và cộng đoàn Giáo Hội, cách này hay cách khác tự tách mình khỏi cộng đoàn và giáo xứ. Chúng ta hãy phó thác vào tình yêu thương của Chúa Giêsu, nhất là trong Bí Tích Thánh Thể, hãy để cho Chúa Giêsu chạm vào mình để được thanh sạch. Hãy đến với bí tích Hoà Giải để cho Chúa chạm vào tâm hồn và Người sẽ chữa lành.

Mặt khác, chúng ta ai cũng đã từng có kinh nghiệm tương tự như người bị bệnh phong: khi chúng ta bị đau, chúng ta rất nhạy cảm với sự hiện diện chăm sóc và yêu thương của người thân, và vì người thân không thể lúc nào cũng ở bên cạnh và chăm sóc chúng ta, chúng ta thường có cảm thức bị bỏ rơi, bị quên lãng. Do đó, chúng ta cũng hãy cảm thông và cầu nguyện cho những người bệnh phong, và nếu có thể, chúng ta hãy giúp đỡ san sẻ. Bởi vì chính chúng ta là những người được nâng đỡ trước tiên, khi chúng ta nghĩ tới những người cùng khổ. Thật vậy, khi liên đối với người cùng khổ, chúng ta sẽ tương đối hóa những nỗi khổ của chúng ta, chúng ta thấy nhẹ nhàng hơn, chúng ta có thể ra khỏi mình để hướng về những người bất hạnh hơn; và năng động này sẽ làm cho chúng ta tự do hơn, thanh thoát hơn, bình an hơn.

*****

Lạy Chúa! Xin cho chúng con biết vâng theo ý Chúa trong mọi hoàn cảnh chứ không phải bắt Chúa phải theo ý mình… Xin cũng giúp chúng con học lấy sự yêu thương của Chúa để đến với những người đau khổ, nhất là đến với những người bị bệnh nan y và những ai bị xã hội ruồng bỏ. Amen.

Thứ Tư, 28 tháng 6, 2017

LỄ KÍNH 2 THÁNH PHÊ-RÔ VÀ PHAO-LÔ – TÔNG ĐỒ


Đức Giê-su lại hỏi: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?”  Ông Si-môn Phê-rô thưa: “Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống.” (Mt 16, 15-16)

Hôm nay chúng ta mừng kính hai vị đại thánh là cột trụ của Giáo Hội Công Giáo: Một vị được chọn khi Chúa Giê-su còn sống trên trần gian, vị kia được kêu gọi khi Chúa đã về trời. Vị này là Tông Đồ thuộc Nhóm Mười Hai, vị kia mang danh Tông Đồ dân ngoại. Vị này rao giảng về những gì đã nghe và cảm nhận được khi cùng sống và cùng ăn cùng uống với Chúa Giê-su, vị kia rao giảng những gì được Chúa dạy dỗ và cảm nhận trong thời gian sa mạc. Vị này có một quá khứ đã từng chối Chúa, vị kia từng truy tìm bắt bớ các môn đệ của Chúa. Vị này xuất thân từ làng nghèo chài lưới, vị kia có quyền công dân của Rô-ma và được học hành chu đáo bởi Galmaliel. Nhưng rồi, cả hai cùng rao giảng một Chúa Giê-su Ki-tô chịu đóng đinh và phục sinh. Cả hai đã cùng đem Tin Mừng đến Rô-ma và đã cùng đổ máu đào để làm chứng cho đức tin vào hai thời điểm khác nhau: Phê-rô chịu đóng đinh và Phao-lô chịu chém đầu. Từ đó, Rô-ma thắm máu của hai Đấng và Giáo Hội được xây nên bởi hai cột trụ Phê-rô và Phao-lô cách bền vững cho đến ngày hôm nay. Bài Tin Mừng hôm nay, thánh Matthêu kể lại việc Chúa Giêsu trao quyền mục tử tối cao cho thánh Phêrô để chăn dắt đoàn chiên - lãnh đạo Giáo Hội hoàn vũ - sau khi nghe lời tuyên xưng thật đúng đắn của thánh nhân. Điều này cho thấy chỉ có ở nơi Giáo Hội mới có lời tuyên xưng đúng đắn nhất về thiên tính của Đức Giêsu Kitô, vì Giáo Hội đã sống với Người và được mặc khải từ Thiên Chúa.

Sau câu hỏi thứ nhất  “Người ta nói Thầy là ai ?”, Chúa Giê-su hỏi các môn đệ : “Còn anh em, anh em nói Thầy là ai ?” Chúng ta hãy dừng lại thật lâu để lắng nghe câu hỏi này của Đức Giê-su, vì đây là câu hỏi không thể tránh né được, nhằm đánh dấu một khúc quanh quan trọng trong hành trình đi theo Thầy Giê-su của các môn đệ, và vì đó cũng là câu hỏi Đức Giê-su hỏi đích thân mỗi người chúng ta. Thật vậy, trong hành trình đi theo Đức Ki-tô của chúng ta, trong đời sống gia đình hay trong ơn gọi dâng hiến, có một lúc nào đó, và có thể là lúc này, Ngài cũng đích thân hỏi chúng ta : “Còn con, con nói Thầy là ai ?”.

Thật vậy, trong hành trình đi theo Chúa trong một ơn gọi, mỗi người được mời gọi đến một lúc nào đó, không nói theo người khác (cho dù là rất đúng, rất hay), không nói theo công thức có sẵn (cho dù đó là giáo lý, tín lý hay truyền thống), nhưng đích thân công bố Đức Giêsu là ai đối với mình; và khi công bố bằng lời Đức Giêsu là ai đối với mình, mỗi người được mời gọi cư ngụ trong câu trả lời của mình, dấn thân trong điều mình nói, đến độ mình và điều mình nói là một. Vậy sau bằng đó năm đi theo Chúa, với tư cách là Ki-tô hữu trong ơn gọi gia đình hay dâng hiến, mỗi người chúng ta đã nghe Chúa đặt câu hỏi này cho mình chưa : “Còn con, con nói Thầy là ai ?” Nếu có, chúng ta đã trả lời thực sự và dứt khoát cho Chúa chưa? Hay chúng ta chỉ nghe và trả lời giống như người ta nói về Chúa mà thôi, chứ chưa đích thân nghe được tiếng Chúa và đích thân trả lời cho Chúa như một người trưởng thành ?

Thánh Phê-rô và chắc chắn cả Thánh Phao-lô, mà chúng ta mừng kính trọng thể hôm nay, chắc chắn đã nghe câu hỏi này của Đức Ki-tô, và các ngài đã trả lời cách đích thân, không chỉ bằng lời tuyên xưng, nhưng bằng cả cuộc đời đi theo và trở nên một với Người cho đến cùng, nghĩa là trong mầu nhiệm Vượt Qua, chết và phục sinh. Còn chúng ta, chúng ta thì sao? Dĩ nhiên là chúng ta có thể trả lời như thánh Phêrô: “Thầy là Đức Kitô”; nhưng những lời này có nghĩa gì đối với tôi? Đâu là cách thức hay con đường Ngài trở nên Đấng Kitô? Và tôi sẽ đi theo Ngài và dấn thân như thế nào để sống câu trả lời của tôi ?

******

Lạy Chúa! Xin cho chúng con luôn biết can đảm tuyên xưng niềm tin của mình vào Đức Ki-tô, cũng như can đảm dấn thân theo Ngài và sống trọn vẹn với niềm tin mình đã lãnh nhận và tuyên xưng.

Thứ Ba, 27 tháng 6, 2017

THỨ TƯ TUẦN 12 THƯỜNG NIÊN


Anh em hãy coi chừng các ngôn sứ giả, họ đội lốt chiên mà đến với anh em; nhưng bên trong, họ là sói dữ tham mồi. (Mt 7, 15)

Chúng ta sống trong thời khoa học kỹ thuật tiến bộ, máy móc tinh vi là những phương tiện làm cho đời sống chúng ta được tốt đẹp, nhưng có  người lại dùng máy móc kỹ thuật tiến bộ ấy mà làm ra những hàng giả tạo, trông thì đẹp mắt mà sử dụng thì mau hư, có khi sinh ra độc hại cho chúng ta nữa. Người ta rất sợ hàng giả, thức ăn giả tạo. Về lãnh vực tôn giáo, cũng có những tín đồ sống đạo thật, nhưng cũng không thiếu tín đồ sống đạo giả dối hình thức, gây nên nhiều nguy hiểm cho người khác. Vì thế, Chúa Giêsu nói lời cảnh giác chúng ta “anh em hãy coi chừng các ngôn sứ giả”, và Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta phương cách để nhận ra một kitô hữu, một môn đệ, một ngôn sứ giả hay thật. Một kitô hữu chính danh, một môn đệ đích thực, một ngôn sứ chính hiệu là người biết làm việc và sống trong đời sống cụ thể thường ngày phù hợp với giáo huấn Tin Mừng của Đức Giêsu, đó là tiêu chuẩn, là thước đo mà Chúa Giêsu đưa ra để giúp chúng ta tự kiểm và nhận định về người khác.

Trong Giáo Hội cũng không thiếu những con sói nhưng đội lốt chiên, đó là những người sống đạo giả dối, sống đạo theo hình thức mà không có ý hướng ngay lành, siêu nhiên từ nội tâm. Chính hình thức bên ngoài ấy mê hoặc chúng ta, làm cho chúng ta dễ nhầm lẫn, có khi đến mức thần tượng hóa và dễ thuận theo con đường đối nghịch với giáo huấn của Đức Kitô, bằng những lối ngụy biện rất sắc bén tinh vi lôi kéo niềm tin của chúng ta, để rồi giả mà chúng ta thấy là thật, đưa chúng ta đến những tai hại nguy hiểm cho vận mạng đời đời của chúng ta. Qua Lời Chúa hôm nay, chúng ta đừng bao giờ lợi dụng lòng đạo đức của chúng ta để lừa dối người khác, để trục lợi cho mình. Chúng ta không nên làm việc đạo đức giả hình, vụ hình thức, những việc lành chúng ta làm bên ngoài phải trung thực với ý hướng ngay lành siêu nhiên tự nội tâm. Chúng ta biết cây độc không thể trở nên cây lành được, nhưng với con người thì không phải như thế, nếu chúng ta là một kitô hữu đã bị biến chất, không còn là một kitô hữu chính danh, thì chúng ta có thể trở nên một kitô hữu đích thực được, nếu chúng ta nhanh chóng hoán cải chính mình, hòa giải với Thiên Chúa và với mọi người, thì mọi việc lành chúng ta làm mới có giá trị cho sự sống đời đời của chúng ta. Vì cây tốt mới sinh được trái tốt, một kitô hữu tốt mới có những việc bác ái, yêu thương, hiệp nhất với mọi người, làm ích cho mọi người và đem lại sự sống đời đời cho chúng ta.

********

Lạy Chúa, Chúa đã gieo vào chúng con hạt giống đức tin và ngọn lửa yêu mến, xin cho chúng con biết sống theo lời Chúa dạy hôm nay, để chúng con là những kitô hữu chính danh, những môn đệ đích thực, những ngôn sứ chính hiệu, xin cho cuộc đời chúng con đơm bông kết trái là những công phúc việc lành và đem về cho Chúa nhiều linh hồn nhận biết Ngài. Amen.

Thứ Hai, 26 tháng 6, 2017

THỨ BA TUẦN 12 THƯỜNG NIÊN


Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong (Mt 7, 13a)

Con người ta thường thích và muốn rất nhiều điều cho bản thân mình. Người ta dễ dàng sống ích kỷ, và lòng báo thù…. Thế nhưng, đòi hỏi của Tin Mừng là “con đường hẹp”. Đòi hỏi Tin Mừng rất khắt khe và thường trái với những giá trị của trần thế, cánh cửa của ơn cứu độ mở ra cho những ai chấp nhận buớc đi trong con đường hẹp của lòng quảng đại, biết tiết chế bản thân và sống biết nghĩ đến người khác. Hy sinh cho nhau những điều tốt đẹp như chính bản thân mình mong muốn người khác làm cho mình. Gieo tình thương thì sẽ gặt thương mến, gieo bình an sẽ gặp bình an. Tìm kiếm và ưu thích sự dễ dãi, buông thả, thoái mái…không phải là con đường của Tin Mừng. Thật thế, Thiên Chúa chuẩn bị cho ta ơn cứu độ, dọn sẵn cho ta Nước Trời, nhưng Thiên Chúa muốn con người cộng tác để đạt tới cùng đích ấy, như thánh Augustino nói: “Thiên Chúa dựng nên ta, Người không cần ta, nhưng để cứu chuộc ta, Người cần ta cộng tác”. Dĩ nhiên, để đạt tới ơn cứu độ và hưởng Nước Trời không phải chỉ do sức riêng chúng ta tự nỗ lực, nhưng cần đến sự trợ giúp của Ơn Chúa. Việc đi qua cửa hẹp chính là sự hy sinh mỗi ngày, vừa dành thời gian cho Chúa để được trợ lực, vừa thực hành sống đạo đức và bác ái giữa đời.

Cụ thể, đã là “cửa hẹp” thì muốn vào phải có ít nhất những điều kiện sau đây:

-Phải khom người lại chui mới lọt, nghĩa là hạ mình xuống sống khiêm tốn, chứ không phải tự cao tự đại. Hãy học lấy Chúa Giêsu là Đấng hiền lành và khiêm nhường, đã tự hạ mình từ Thiên Chúa xuống làm một con người hữu hạn nghèo khó.

-Phải “giảm cân” cho mình nhỏ lại mới chui qua được, nghĩa là biết trở nên con người nhỏ bé đơn sơ, tránh vơ vét để làm cho mình to ra vì giàu sang ích kỷ, tránh tham lam quyền lực và tiền của…

-Phải bỏ bớt hành lý thì mới dễ chui vào, nghĩa là bỏ bớt những gì làm ta vướng bận và lấn át chúng ta, như đam mê công việc mà bỏ bê việc lành, đam mê tình cảm mà sinh ra tội lỗi, ham thích vui chơi mà quên cả trách nhiệm Kitô hữu…

Thành tâm đặt mình trước Chúa và trước sứ điệp Tin Mừng hôm nay, tôi, bạn và anh chị sẽ thấy mình đang được Chúa tha thiết mời gọi để điều chỉnh lối sống sao cho bớt đi những đòi hỏi người khác phải thế này thế nọ với mình mà mình thì lại không làm ; bớt đi xu hướng sống thích sự dễ dãi và hưởng thụ hơn là phải khó nhọc và hy sinh ; bớt đi những lời khuyên răn chỉ vẽ rất hay, rất phải cho người khác mà mình thì lại chẳng thèm tập luyện. Những điều chỉnh này thực sự cấp bách và nghiêm trọng cho các tác viên Tin Mừng, cho những tông đồ giáo dân và những giáo lý viên, .... Làm sao chúng ta lại có thể giới thiệu Chúa và Tin Mừng khi chúng ta không làm cho niềm vui của sự khiêm nhường, hiền dịu, nhẫn nại, dấn thân và hy sinh ?

*******

Lạy Chúa, cửa hẹp thường rất khó vào, nên chẳng mấy người muốn bước qua; nhưng cửa hẹp lại là cửa Chúa đã đi qua, và chỉ qua đó chúng con mới tìm được Chúa. Xin cho chúng con biết luôn cố gắng, quyết tâm bước vào cửa hẹp, cho dù phải rướm máu hy sinh, cho dù phải bỏ lại những gì mình ưa thích, vì chỉ có Chúa mới là phần thưởng và là niềm hạnh phúc của chúng con. Amen! 

Chủ Nhật, 25 tháng 6, 2017

THỨ HAI TUẦN 12 THƯỜNG NIÊN


Khi ấy, Đức Giêsu nói: Anh em đừng xét đoán, để khỏi bị Thiên Chúa xét đoán (Mt 7, 1)

Trình thuật Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu dạy chúng ta đừng xét đoán người khác để khỏi bị Thiên Chúa xét đoán, đừng lên án người khác để khỏi bị lên án. Như vậy, ai lên án người khác là người đó tự kết án chính mình và còn bị chính Thiên Chúa kết án nữa. Chúa không cấm nhận định phải trái về người khác, nhưng dạy phải khiêm tốn và thận trọng vì chỉ có Chúa mới đánh giá thật và đúng. Không phải ai trong chúng ta cũng khách quan khi nhận định người trái lại chúng ta dễ có cái nhìn lệch lạc theo ý riêng mình. Hơn nữa “Nhân vô thập toàn”, không ai trong chúng ta là người hoàn hảo, mỗi người đều có những giới hạn vì thế chúng ta đừng xét đoán người khác.Chỉ có Thiên Chúa mới có quyền xét đoán bởi Người là Đấng Toàn Thiện Toàn Mỹ.

Chúa Giêsu muốn chúng ta vượt lên cách hành xử nhân bản không xét đoán người khác mà còn phải làm những điều tốt đẹp và cầu nguyện cho họ. Thói thường chúng ta dễ nhìn thấy những điều tiêu cực hơn là điều tích cực nên dễ dàng lên án người khác. Chúa Giêsu cho chúng ta một cách hành xử đầy yêu thương đó là tự nhìn nhận bản thân mình trước khi xét đoán người khác “tiên trách kỷ hậu trách nhân”.Mỗi người hãy tự nhìn vào nội tâm của lòng mình với biết bao những tham vọng và yếu đuối, những nhỏ nhen ích kỷ để chúng ta biết sống quảng đại hơn.Trước khi muốn lấy cái rác trong mắt người khác hãy khiêm tốn lấy cái xà trong mắt mình. Tâm hồn chúng ta còn nhiều góc tối, còn nhiều tham vọng xấu xa thấp hèn nên phải cậy nhờ ơn Chúa soi sáng. Chúa Giêsu lên án những người sống giả hình, hãnh diện cho mình là người công chính mà lên án người khác. Chính Chúa Giêsu đã nêu gương sáng cho chúng ta khi đón nhận và cảm thông với những yếu đuối của con người. Đồng thời Chúa Giêsu hướng chúng ta đến thái độ sống đức yêu thương đó là hãy đong cho anh em những đấu đầy tràn như Thiên Chúa đã quảng đại đong cho chúng ta.Người ban cho chúng ta nhiều hơn những gì chúng ta mong ước và cầu xin.Trong ý định ngàn đời của Thiên Chúa, con người chúng ta được tạo dựng cho nhau và vì nhau. Tha nhân làm phong phú đời sống của chúng ta, họ đắp đổi và giúp chúng ta nên hoàn thiện. Bởi lẽ mỗi người chúng ta không phải là một ốc đảo giữa biển khơi, chúng ta luôn sống trong nhiều tương quan đa chiều. Tương quan gần gũi với chính mình và với người khác, với gia đình và cộng đồng xã hội, tương quan với thiên nhiên và vũ trụ trời đất.

Thật vậy, thế giới của chúng ta là thế giới của sự khác biệt: khác dân tộc, khác ngôn ngữ, khác tôn giáo và nhiều điểm khác biệt khác.Vì thế, chúng ta được mời gọi tôn trọng sự khác biệt nơi tha nhân, đồng thời cũng phải nên thánh từ sự khác biệt ấy. Tình yêu đòi hỏi chúng ta yêu thương người khác vì họ là một nhân vị đầy khác biệt nhưng độc đáo, là dấu ấn của Thiên Chúa, với xác tín rằng chúng ta là chi thể trong thân thể mầu nhiệm của Chúa Kitô, dù là Do Thái hay Hy Lạp, nô lệ hay tự do, giỏi hay dốt, sang hay hèn...tất cả chúng ta đều thuộc về Chúa Kitô và đã được cứu chuộc nhờ dòng máu châu báu của Người.

******

Lạy Chúa, Chúa đã dựng nên chúng con như một dấu ấn của tình yêu thương, xin cho chúng con biết tôn trọng và yêu thương người khác vì họ là hình ảnh của Chúa, nhờ đó chúng con thực thi điều Chúa dạy và xứng đáng được gọi là “bạn hữu của Chúa”. Amen.