Translate

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2016

GẶP CHÚA – BIẾN ĐỔI


Này ông Da-kêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông! …….. Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất.(Lc 19, 5.10)

Bài Tin Mừng hôm nay lại một lần nữa cho ta thấy, Chúa luôn sẵn sàng đón nhận bất kỳ ai trở về với Người. Điều quan trọng là phải tìm gặp Người, đón Người vào nhà, bỏ lại quá khứ và cải hóa đời sống. Câu chuyện Giakêu trong Tin Mừng cho ta thấy rõ điều đó. 

Người Do Thái thời ấy coi kẻ thu thuế là vừa phản đạo vừa phản quốc và coi họ đứng hàng ngang với gái điếm, phải bị bị loại trừ bằng vạ tuyệt thông cách ly. Không ai thèm chơi với họ. Họ chỉ chơi với quân xâm lược La mã và những tín đồ cặn bã của các Hội đường. Giakêu biết tất cả những điều ấy nhưng ông vẫn bất chấp, vì đổi lại ông được chức vụ rất hấp dẫn, đem lại của cải giàu sang. Thế rồi, một ngày kia, Giakêu bỗng tò mò muốn thấy Chúa Giêsu là người thế nào mà được nhiều người luôn vây kín để nghe Người nói chuyện. Kẹt cho ông là ông quá lùn, mà người vây quanh Chúa Giêsu lại đông, hơn nữa ông lại mặc cảm vì nghề nghiệp bị mọi người dị nghị , nên ông có sáng kiến là trèo lên nấp trên cây sung để nhìn lén Chúa. Như thế, ĐIỀU KIỆN ĐẦU TIÊN ĐỂ ĐƯỢC CHÚA ĐÓN NHẬN, TRƯỚC HẾT LÀ PHẢI TÌM GẶP NGƯỜI, ĐIỀU KIỆN THỨ HAI LÀ PHẢI VƯỢT QUA SỰ MẶC CẢM CỦA QUÁ KHỨ, ĐẶC BIỆT LÀ VƯỢT QUA MỌI THỨ NGĂN CẢN MÌNH ĐẾN VỚI CHÚA.

Chúa nhận ra Giakêu và Người đã gọi ông, ông vui mừng, vượt qua mọi mặc cảm, ông đón người vào nhà mở tiệc khoản đãi. Rồi ông đã đứng lên hứa với Chúa sẽ dùng nửa gia tài để phân phát chia sẻ cho người nghèo, và đền trả những gì thiệt hại mà ông đã gây ra cho kẻ khác. Lạ thật, gặp được Chúa, có Chúa đến trong nhà mình, ông Giakêu từ một con người chỉ biết tham lam vơ vét của cải, bây giờ lại biến đổi 180 độ, trở lành con người bác ái yêu thương. Như vậy, KHI ĐÃ GẶP ĐƯỢC CHÚA VÀ ĐÓN RƯỚC CHÚA VÀO TÂM HỒN, CON NGƯỜI ĐƯỢC BIẾN ĐỔI HOÀN TOÀN.

Còn bạn, nếu lúc này, bạn đang sống trong tội, hãy mau “trèo lên cao” rũ bỏ quá khứ mà tìm gặp Chúa, đón Chúa vào căn nhà tâm hồn mình, để được Chúa ban ơn giúp bạn biến đổi nên con người mới. Bạn cũng hãy học theo Chúa với cái nhìn bao dung và không thành kiến với mọi người. Để rồi bạn không ngần ngại đến với những người tội lỗi và đem họ về với Chúa…

******

Lạy Chúa, Chúa luôn sẵn sàng đón nhận bất kỳ ai trở về với Chúa, xin cho chúng con luôn tìm gặp Ngài và đón Ngài vào tâm hồn, để rồi nhờ ơn Chúa, chúng con bỏ lại quá khứ và cải hóa đời sống hầu xứng đáng trở nên người môn đệ của Chúa. Amen.

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2016

KHIÊM TỐN VÀ TỰ HẠ


Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên. (Lc 14, 11)

Ở bất kỳ xã hội, bất kỳ tổ chức nào cũng thế, người ta vẫn tranh nhau những chức vụ cao để hưởng nếu không phải là lợi lộc, thì ít ra cũng là danh vọng, mâm cao cỗ đầy. Chức càng lớn thì bổng lộc càng nhiều, đi tới đâu cũng được trọng vọng. Ngày xưa thì võng cáng, lọng che còn ngày nay thì mô tô hộ tống, cảnh sát còi hụ dẹp đường, lính tráng dàn chào. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dạy ta khiêm tốn, Người đã lên án những người kiêu ngạo ham danh tìm chỗ nhất, và lật tẩy thói giả hình của họ. Và trong cuộc sống hôm nay, giữa một thế giới tự cao tự đại và xâu xé nhau, Đức Giêsu cũng mời gọi ta vượt qua thói háo danh để sống tự hạ và khiêm nhường. Hôm nay Chúa Giêsu cũng khuyên bảo ta: “Phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên” (Lc 14,11). Ai tôn mình lên, dù lộ liễu hay kín đáo, sẽ bị Thiên Chúa hạ xuống. Ai thực tâm hạ mình xuống qua việc phục vụ, sẽ được Thiên Chúa tôn lên. Ai tự nâng mình lên thì không có giá trị gì. Ai được người khác nâng lên, tuy có giá trị đó, nhưng rất mong manh. Ai được Thiên Chúa nâng lên, giá trị đó mới thực cao quý và bền vững. Mà Chúa chỉ nâng cao những người tự hạ và khiêm tốn mà thôi.

Tuy nhiên, nhiều khi chúng ta hiểu sai về khiêm tốn. Khiêm tốn không có nghĩa là tự coi mình không có giá trị gì. Trái lại, khiêm tốn là nhìn nhận mình được Thiên Chúa nuôi dưỡng bằng những ân sủng, là biết mình đã lãnh nhận tất cả từ Thiên Chúa và lớn lên mỗi ngày nhờ tha nhân, là được Ngài ban cho những khả năng chuyên biệt, và rồi biết dùng những món quà này để phục vụ tha nhân. Khiêm tốn không phải là khinh rẻ bản thân, cũng không phải là thụ động, không dám nhận trách nhiệm, trách nhiệm làm người ở trên đời và làm con của Thiên Chúa. Khiêm tốn lại càng không phải là một mặt nạ để lôi kéo sự chú ý của người khác: tôi hạ mình xuống để được tôn lên. Như vậy khiêm tốn có nghĩa là bắt chước sống như Chúa, không sống cho riêng mình, nhưng sống cho người khác, dùng tài năng của mình để phục vụ, không phải cho bản thân và lợi ích riêng của cá nhân, mà là cho người khác và những nhu cầu của họ. Trong mối liên hệ với Chúa cũng như với người khác, chúng ta hãy sống khiêm tốn, từ trong tư tưởng, lời nói đến việc làm, nhờ đó mà chúng ta sẽ được người khác yêu mến và hơn nữa được chính Chúa chúc phúc. Bởi vì càng khiêm tốn, thì chúng ta cùng trở nên cao cả và càng được Chúa yêu thương.

*******

Lạy Chúa! Xin giúp chúng con biết sống khiêm tốn trong bậc sống mình để Chúa được lớn lên trong tâm hồn chúng con. Amen.

Thứ Năm, 27 tháng 10, 2016

LỄ KÍNH THÁNH SIMON VÀ GIUDA TÔNG ĐỒ


Người đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa. Đến sáng, Người kêu các môn đệ lại, chọn lấy mười hai ông và gọi là Tông Đồ. (Lc 16, 12-13)

Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật việc Chúa Giêsu lựa chọn các Tông Đồ, ban năng quyền cho các ngài và sai đi loan báo Tin Mừng. Theo Tin Mừng Luca, Đức Giêsu thường cầu nguyện vào những thời điểm quan trọng. Ngài cầu nguyện khi nhận phép rửa của Gioan Tẩy giả (Lc 3,21). Ngài cầu nguyện một mình trước khi loan báo cuộc khổ nạn (Lc 9,18). Ngài cầu nguyện khi ở trên núi, trước khi Ngài được hiển dung (Lc 9,29). Ngài cầu nguyện trong xao xuyến khi đứng trước cái chết gần kề (Lc 22,41). Lúc bị treo trên thập giá, Ngài cũng cầu nguyện cho kẻ giết mình (Lc 23,34). Cầu nguyện đối với Chúa đơn giản là một cuộc gặp gỡ Cha. Ngài muốn gặp Thiên Chúa là Cha của Ngài để hỏi ý.  Việc tìm ý Chúa Cha, không phải lúc nào cũng là việc dễ dàng. Chính vì thế mà có những lần Chúa đã phải thức thâu đêm để cầu nguyện, để tìm xem ý Cha muốn gì. Cũng như hôm nay, Chúa cầu nguyện để xem Chúa Cha muốn chọn ai trong số những môn đệ ở đây để họ trở thành những người mà Ngài gọi là tông đồ. Và sau một đêm cầu nguyện, đến sáng Đức Giêsu mới quyết định. Ngài gọi và chọn nhóm Mười Hai tông đồ theo ý Cha. Chúng ta cũng thế, khi chọn một ai làm điều gì cho Giáo Hội rất cần cầu nguyện để xin ơn soi sáng, dù trong tư cách mình là cộng đoàn hay tư cách cá nhân đều cần đến ơn Chúa, nếu không thì chỉ có ý mình với đầy những tình cảm, cục bộ, địa phương, phe nhóm, loại trừ, trả thù, ghanh ghét… Khi đó là chúng ta tiếp tay cho ma quỷ để chọn chứ không phải cộng tác với Chúa để chọn. Công việc cá nhân cũng thế, khi chúng ta định chọn làm một việc gì quan trọng, chúng ta đừng ỷ lại vào khả năng mình thái quá, mà nên cầu xin ơn Chúa soi sáng để mình lựa chọn việc làm đúng đắn và có ích cho đời sống.

Mặt khác, hãy luôn nhớ rằng, Chúa gọi và chọn các môn đệ, chứ họ không tự cho mình được chọn hoặc tự ứng cử, nghĩa là Chúa ở một vị thế cao hơn, Chúa là trung tâm chứ không phải họ được quyền lấy mình làm chuẩn; như thế, điều kiện đầu tiên để trở thành Tông Đồ là do được Chúa chọn. Các môn đệ lại với Người, nghĩa là họ phải được tách ra khỏi đám đông và đến; như thế, điều kiện thứ hai là khi được gọi họ phải được tách riêng ra, nghĩa là phải có sự thay đổi đời sống nên tốt hơn… Cũng thế, trong Giáo Hội, việc được chọn làm công việc này, chức vụ nọ, là do Chúa chọn qua sự tuyển lựa của Hội Thánh, chứ không phải cha truyền con nối hay mình tự ứng cử, vì thế luôn phải đặt ý Chúa lên trên hết và dù hợp với chúng ta hay không thì cũng phải biết thuận theo ý Chúa. Riêng với những ai được chọn, dù là Giáo Hoàng hay Giáo Lý Viên thì cũng đều phải cố gắng sống tốt hơn so với mặt bằng chung, xứng với địa vị của mình.

********

Lạy Chúa! Xin cho chúng con ý thức rằng: Ý Chúa luôn tốt hơn ý của con, sự chỉ dạy của Ngài luôn mang lại lợi ích tốt nhất cho phần phúc chúng con. Vì thế, mỗi khi làm bất cứ việc gì, nhất là khi quyết định những việc quan trọng trong đời, chúng con cần dành thời giờ để cầu nguyện, xin ơn soi sáng của Chúa; đồng thời cũng nên bàn hỏi với bề trên là những người có kinh nghiệm và có trách nhiệm hướng dẫn đời sống đức tin của chúng con. Xin cho chúng con hằng biết noi gương hai vị thánh Tông đồ Simon và Giuđa luôn nhiệt thành trong bổn phận và hằng trung tín với niềm tin. Amen.

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2016

HÃY SỐNG CHỨNG NHÂN CHO CHÚA


Mở đầu bài Tin Mừng hôm nay (Lc 13, 31-35), kể chuyện có mấy người Pharisiêu đến thưa với Đức Giêsu: “Xin ông đi khỏi đây, vì vua Hêrôđê đang muốn giết ông”.

Hành động này có thể đưa ra 3 giả thiết:

 - Thương mến Đức Giêsu nên sợ Người gặp nguy hiểm.
- Thương hại cho một con người tài năng như Đức Giêsu.
- Dùng danh hão Hêrôđê để hù doạ Chúa Giêsu.

 Nhưng hiểu theo nghĩa nào không quan trọng, mà điều quan trọng hơn là câu trả lời của Chúa Giêsu với cả lý trí, ý chí và tự do khẳng định về sứ vụ của Người.

-          Trước hết, Đức Giêsu gọi Hêrôđê là con cáo, không phải để chửi bới ông ta, mà đây là lối nói ẩn dụ về một hành động rình rập trong bóng tối. Từ sau khi Hêrôđê Cả qua đời, tiểu vương Hêrôđê Antipa được nói tới ở đây chỉ được cai trị vùng Galilê và Pérée chẳng dính dáng gì đến vùng Giuđê mà là thuộc quyền tổng trấn Philatô. Vì thế, người Pharisiêu nhắc tới Hêrôđê để nói với Chúa Giêsu là chỉ để hù doạ mà thôi. Và nếu Chúa Giêsu có phải chịu khổ nạn thì cũng ở nội thành Giêrusalem, nơi Hêrôđê không có quyền hành gì. Chúa Giêsu nói Hêrôđê Antipa là con cáo vì thực tế ông chỉ là bù nhìn và hành động lén lút như con cáo trong bóng tối.

-          Kế đến, Người xác định vai trò của ngôn sứ là hành động giữa ánh sáng ban ngày, và không sợ bất cứ mối đe doạ nào, và sẵn sàng chết vì Tin Mừng để hoàn tất sứ vụ.

-          Cuối cùng, Chúa Giêsu lấy làm tiếc cho dân thành Giêrusalem, đã bao lần Chúa đã gửi đến cho họ các ngôn sứ cảnh báo họ ăn năn hối cải, nhưng họ đã lấy làm chói tai và giết các ngài. Đến lượt, chính Con Một Thiên Chúa, là Đấng Cứu Thế họ đang trông mong đã đến, họ cũng không nhận ra mà hối cải. Dù đã bao lần Người yêu thương ấp ủ họ như gà mẹ ấp ủ con mình.

 Tóm lại, bài học mà Tin Mừng gửi đến cho chúng ta hôm nay là:

- Dù thuận tiện hay không thuận tiện, hãy sống chứng nhân cho Chúa, can đảm thực thi sứ vụ mà Chúa trao cho mỗi người.

- Nhận ra thời khắc Chúa viếng thăm nhắc nhở chúng ta qua những người được Chúa gửi đến, để lo canh tân đời sống mà trở về với Chúa.

*******

Lạy Chúa! Xin cho chúng con biết sẵn sàng đón nhận sứ vụ rao giảng Lời Chúa với cả lý trí, ý chí và tự do, để chúng con không nao núng trước những bách hại của thế gian, mà can đảm khẳng định sứ vụ Chúa trao và quyết tâm hoàn thành. Amen.

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2016

CỬA HẸP LÀ HY SINH, TỪ BỎ


Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào, vì tôi nói cho anh em biết: có nhiều người sẽ tìm cách vào mà không thể được. (Lc 13, 23)

Quy luật của cuộc sống, chẳng có gì đạt được mà không có sự nỗ lực cố gắng. Muốn giỏi phải học chứ không tự nhiên mà thi đậu, một hạt lúa vàng chín giọt mồ hôi chứ không phải bỏ ruộng hoang để chờ có lúa gặt. Của cải không tự trên trời rơi xuống, tri thức cũng không tự nó toàn tri, hạnh phúc không tự có nếu không vun đắp xây dựng… Cũng thế, Nước Trời đã được Thiên Chúa dọn sẵn và dành cho bất cứ ai, nhưng không phải tự nhiên mà đạt tới, nhưng phải trải qua những gian truân khổ ái và hy sinh thì mới mong đạt tới. Những khó khăn vất vả nỗ lực ấy đó là bước qua “cửa hẹp” (một lối nói ẩn dụ), vì Nước Trời không dành cho kẻ sống buông thả và dễ dãi, cửa tiền tài, sắc dục, hư danh… là cửa dẫn vào cái chết muôn đời. Đó là sứ điệp mà Tin Mừng hôm nay gửi đến cho chúng ta. Thật thế, Thiên Chúa chuẩn bị cho ta ơn cứu độ, dọn sẵn cho ta Nước Trời, nhưng Thiên Chúa muốn con người cộng tác để đạt tới cùng đích ấy, như thánh Augustino nói: Thiên Chúa dựng nên ta Người không cần ta, nhưng để cứu chuộc ta Người cần ta cộng tác”. Dĩ nhiên, để đạt tới ơn cứu độ và hưởng Nước Trời không phải chỉ do sức riêng chúng ta tự nỗ lực, nhưng cần đến sự trợ giúp của Ơn Chúa. Việc đi qua cửa hẹp chính là sự hy sinh mỗi ngày, vừa dành thời gian cho Chúa để được trợ lực, vừa thực hành sống đạo đức và bác ái giữa đời.

CỤ THỂ, ĐÃ LÀ “CỬA HẸP” THÌ MUỐN VÀO PHẢI CÓ ÍT NHẤT NHỮNG ĐIỀU KIỆN SAU ĐÂY:

-Phải khom người lại chui mới lọt, nghĩa là hạ mình xuống sống khiêm tốn chứ không phải tự cao tự đại. hãy học lấy Chúa Giêsu là Đấng hiền lành và khiêm nhường đã tự hạ mình từ Thiên Chúa xuống làm một con người hữu hạn nghèo khó.

-Phải “giảm cân” cho mình nhỏ lại mới chui qua được, nghĩa là biết trở nên con người nhỏ bé đơn sơ, tránh vơ vét để làm cho mình kềnh to ra vì giàu sang ích kỷ, tránh tham lam quyền lực và tiền của…

-Phải bỏ bớt hành lý thì mới dễ chui vào, nghĩa là bỏ bớt những gì làm ta vướng bận và lấn át chúng ta, như đam mê công việc mà bỏ bê việc lành, đam mê tình cảm mà sinh ra tội lỗi, tham thích vui chơi mà quên cả trách nhiệm Kitô hữu…

********

Lạy Chúa!  Xin cho chúng con biết sống tiết độ và tỉnh thức, đừng mải mê tìm của cải danh vọng, thú vui phù du mà quên đi hạnh phúc vĩnh hằng, hầu mai ngày chúng con được bước vào cửa thiên quốc hưởng vinh quang với Chúa. Amen.

Thứ Hai, 24 tháng 10, 2016

CHỨC NĂNG CỦA NƯỚC TRỜI


Nước Thiên Chúa giống như chuyện một hạt cải người nọ lấy gieo trong vườn mình. Nó lớn lên và trở thành cây, chim trời làm tổ trên cành được……Nước Thiên Chúa giống như chuyện nắm men bà kia lấy vùi vào ba thúng bột, cho đến khi tất cả bột dậy men. (Lc 13, 19.21)

Chức năng của Nước Trời, của Hội Thánh, của Dân Thiên Chúa là phải lớn lên và trở thành bóng mát cho đời, cho mọi người nương ẩn giữa bão táp mưa sa của cuộc đời. Chân lý Nước Trời – tức là bản chất Hội Thánh phải thấm nhập vào nhân loại và thế giới trong mọi hoàn cảnh và môi trường. Đó là nội dung của hai dụ ngôn (Hạt cải và men trong bột) mà Chúa Giêsu dạy trong bài Tin Mừng hôm nay.:

- Lớn lên: Mọi thành viên trong “Nước Trời” là chúng ta đều có nghĩa vụ truyền giáo và sống chứng nhân để làm cho Nước Trời lớn mạnh. Xét về phương diện cá nhân, chính mỗi người chúng ta cũng phải lớn lên trong Đức Tin, trong Thánh Thần và trong đời sống đạo, từ đó làm cho Hội Thánh từ địa phương đến hoàn vũ cũng được lớn lên.

- Bóng mát che chở: Nước Trời, Hội Thánh, Kitô hữu chúng ta phải là bóng mát cho đời, là nơi đáng tin tưởng cho mọi người tìm lại được an bình nội tâm. Chúng ta có bổn phận làm cho thế giới thêm bình an và xoa dịu mọi đau thương của nhân loại.

- Thấm nhập: Chân lý Nước Trời, bản chất Hội Thánh là phải thấm nhập vào nhân loại và thế giới trong mọi hoàn cảnh và môi trường. Ngay nơi bản thân Kitô hữu phải chấp nhận được trộn lẫn vào mọi ngõ ngách của cuộc sống, để nhờ đời sống chứng nhân, chúng ta sẽ giúp mọi thứ biến đổi theo Tin Mừng. Chứ không phải như cục men nằm yên sẽ chỉ là vô dụng.

- Biến đổi: Chân lý Nước Trời là Lời Chúa, có sức biến đổi tâm hồn mọi người, từ đó biến đổi thế giới theo nền văn minh tình thương. Mỗi Kitô hữu được mời gọi sống chứng nhân, nghĩa là bằng đời sống đạo tốt lành của mình làm lay động và biến đổi những tâm hồn nguội lạnh, cũng như có sức thu hút lương dân trở về với Chúa, để cả thế giới cũng được “dậy men” Tin Mừng.

Thật vậy, Nước Trời được ví như Hội Thánh do Chúa Kitô thiết lập, ban đầu thật bé nhỏ trên dưới vài chục người với Chúa Giêsu và các môn đệ quanh quẩn trong xứ Palestin nhỏ bé, nhưng trải qua lịch sử thăng trầm, đến bây giờ Hội Thánh có trên một tỷ người có mặt khắp nơi trên thế giới. Tóm lại, Nước Trời phải thật sự tăng trưởng không ngừng và trở thành bóng mát cho mọi tâm hồn đến trú ẩn, và Hội Thánh đó phải hiện diện mọi nơi trên thế giới để biến đổi thế giới và làm dậy men Tin Mừng khắp thế giới.

********

Lạy Chúa, xin cho chúng con ý thức về sứ vụ của mình là làm cho Nước Chúa ngày càng được lớn lên và thấm nhập được vào mọi nơi trên dương gian này. Amen.

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2016

KHÔNG SỐNG ĐẠO ĐỨC GIẢ


Chúa đáp: Những kẻ đạo đức giả kia! Thế ngày sa-bát, ai trong các người lại không cởi dây, dắt bò lừa rời máng cỏ đi uống nước? (Lc 13, 15)

Bộ luật của người Do Thái nhận tại núi Sinai khi Chúa truyền cho Môisen chỉ có 10 điều, nhưng được giải thích cách tỉ mỉ trong Sách Lêvi và Đệ Nhị Luật thành hơn 500 điều. Một trong những điều quan trọng là ngày nghỉ Sabat, thuộc giới răn thứ 3 trong thập điều, được tuân giữ chi tiết, cặn kẽ và nếu phạm vào có thể bị ném đá chết. Thực ra, khi ban bố lề luật, Thiên Chúa muốn sự yêu mến và tự nguyện, nhưng dần già, được giải thích quá tỉ mỉ đến cả những chi tiết nhỏ nhặt. Để rồi, các tiến sĩ - kinh sư - biệt phái thì sinh ra vụ luật và dùng luật làm thứ bình phong che chắn và làm lợi cho họ, còn dân chúng thì cảm thấy nặng nề, để rồi thay vì yêu mến và tự nguyện, họ chỉ giữ vì buộc phải giữ và luật trở thành gánh nặng đè trên vai họ. Cũng như các biệt phái, ông trưởng Hội đường trong bài Tin Mừng hôm nay (Lc 13, 13-17), xem luật như cứu cánh và bắt buộc Thiên Chúa phải theo ý ông mà thưởng công cho ông. Trong khi luật chỉ là dẫn đường, còn cùng đích phải là Thiên Chúa.

Có lẽ đôi lúc chúng ta cũng vậy, chúng ta thích lách luật miễn là có lợi cho chúng ta, bất chấp hậu quả làm hại đến tha nhân. Lắm khi chúng ta chỉ chăm chăm đến một điều được quy định máy móc mà làm hại đến đức công bình và bác ái. Không thiếu những lúc chúng ta nhân danh luật để buộc người khác phải trả giá, nhưng lại không có lòng yêu mến và sự chân thành dành cho nhau. Đối với người Công Giáo, ngày sa-bát (Thiên Chúa nghỉ ngơi – sau sáng tạo) của người Do Thái đã được thay thế bằng Ngày Chúa Nhật (Chúa Giêsu Phục Sinh – sáng tạo mới), chúng ta đã tuân giữ Ngày Chúa Nhật như thế nào:

- THAM DỰ THÁNH LỄ VÌ LÒNG YÊU MẾN HAY VÌ BẮT BUỘC PHẢI ĐI LỄ?

- LÀM VIỆC BÁC ÁI HAY LÀ DỬNG DƯNG VỚI NHỮNG HOÀN CẢNH KHÓ KHĂN CỦA ĐỒNG LOẠI MÀ TA GẶP THẤY? CHÚNG TA CÓ NHÂN DANH NGÀY NGHỈ, LẤY CỚ VIỆC ĐI LỄ… ĐỂ RỒI KHÔNG ĐẾM XỈA ĐẾN NHỮNG NGƯỜI GẶP HOẠN NẠN ĐANG CẦN ĐẾN SỰ GIÚP ĐỠ CỦA CHÚNG TA.

- CHÚNG TA GIỮ GÌN LUẬT NGÀY CHÚA NHẬT CỐT ĐỂ PHÔ TRƯƠNG CHÍNH MÌNH VÀ LÊN ÁN NGƯỜI KHÁC KHÔNG?

******

Lạy Chúa, mọi điều luật chỉ có giá trị cứu độ khi được tuân giữ với lòng yêu mến Chúa và tha nhân, xin cho chúng con luôn biết đến với Chúa với tâm tình cảm mến tri ân và đến với anh chị em với tấm lòng yêu thương; xin cũng giúp chúng biết giữ luật vì lòng yêu mến Chúa và quảng đại với tha nhân, hơn là giữ lề luật chỉ vì luật mà lỗi đến đức bác ái công bình đối với tha nhân. Amen.