Translate

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015

VÌ CHÚA VÀ VÌ TIN MỪNG


Chẳng hề có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, mẹ cha, con cái hay ruộng đất, vì Thầy và vì Tin Mừng, mà ngay bây giờ, ở đời này, lại không nhận được nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con hay ruộng đất, gấp trăm, cùng với sự ngược đãi, và sự sống vĩnh cửu ở đời sau. (Mc 10, 29-30)

Trong cả ba Tin Mừng nhất lãm, Đức Giê-su đều kể ra những gì mà Phê-rô và tất cả những ai đi theo Ngài đã từ bỏ: nhà cửa, anh em, chị em, người cha, người mẹ, con cái, ruộng đất. Tuy nhiên, câu trả lời của Đức Giê-su theo Tin Mừng Mác-cô có ít nhất hai điểm nhấn khác biệt:

Đức Giê-su nói: “Bây giờ, ở đời này, lại không nhận được… gấp trăm”; và Ngài kể lại chính xác những gì người môn đệ đã từ bỏ: nhà cửa, anh em, chị em, người mẹ, con cái, ruộng đất. Trong các Tin Mừng khác, Đức Giê-su chỉ nói cách tổng quát rằng, người môn đệ sẽ nhận được hơn nhiều.

Và Người nói thêm: “cùng với sự ngược đãi”. Các tác giả Tin Mừng khác không kể lại chi tiết này.

Là người Ki-tô hữu, dù lứa tuổi nào, chúng ta đều được mời gọi đi theo Đức Ki-tô, sống và làm chứng cho Tin Mừng của Ngài trong đời sống hằng ngày, với ơn gọi Chúa ban cho mỗi người chúng ta. Và để đi theo Đức Ki-tô, sống và làm chứng cho Tin Mừng của Ngài, chúng ta được mời gọi từ bỏ; và những gì chúng ta được mời gọi từ bỏ lại những điều và những người rất thiết thân với chúng ta, như chính Đức Giê-su nói trong bài Tin Mừng: nhà cửa, anh em, chị em, người cha, người mẹ, con cái và ruộng đất. Vậy thì, làm sao mà từ bỏ được? Và phải chăng đòi hỏi của Đức Giê-su là không hợp lí, không hợp tình, và nhất là không hợp với lẽ sống của con người? Vậy thì, chúng ta phải hiểu như thế nào với đòi hỏi quá triệt để này của Đức Giê-su, đến độ không thể chấp nhận được?

Vậy “từ bỏ” Chúa nói ở đây có nghĩa là gì? Từ bỏ mà Chúa đòi hỏi, là từ bỏ quyền làm chủ người này trên người kia. Nếu không từ bỏ hiểu như trên, chúng ta sẽ coi những người thân yêu và những gì gắn liền với những người thân yêu, là của riêng mình, và tự coi mình là chủ có quyền định đoạt theo ý riêng. Kinh nghiệm cho thấy, làm như thế chúng ta sẽ đánh mất nhau, đánh mất chính mình và đánh mất tất cả. Dứt bỏ mọi sự để trở thành môn đệ của Đức Giê-su, chính là để yêu mến nhau như Chúa yêu mến chúng ta. Như thế, chúng ta sẽ không “đánh mất nhau”, nhưng ngược lại, chúng ta sẽ “tìm lại được nhau” và nhận lại “gấp trăm” trong tương quan tình yêu đích thật và muôn đời. Bởi vì Thiên Chúa là Tình Yêu.

Và quả thật, các môn đệ và đến lượt chúng ta được mời gọi nhận ra rằng, trong hành trình bỏ mọi sự để đi theo Đức Giêsu, mình đã thực sự nhận lại nhà, đất, anh em, chị em, mẹ, con cái gấp trăm. Bởi lẽ, quả thật chúng ta có nhiều nhà, nếu không muốn nói ở đâu cũng là nhà; và ai cũng là người thân của chúng ta, khởi đi từ những anh em cùng chia sẻ một đức tin và nhất là cùng một ơn gọi. Gấp trăm xảy ra được, bởi vì chúng ta vượt qua tương quan huyết thống và sở hữu, để đi vào tương quan Nước Trời là hiệp thông và chia sẻ. Nhưng Đức Giêsu còn nói tới khả thể bách hại. Với những cơn bách hại, chúng ta có thể bị mất hết, bị tước đoạt, bị cắt đứt mọi tương quan, bị trắng tay, và mất cả sự sống của mình. Như tổ tiên của chúng ta trong lịch sử Giáo Hội Việt Nam đã từng có kinh nghiệm. Bởi vì, tất cả những gì Chúa ban cho chúng ta ở đời này chỉ là hình ảnh của sự sống hiệp thông và chia sẻ viên mãn được chính Đức Giê-su hứa ban ở đời sau: “và sự sống vĩnh cửu ở đời sau”.

*******

Lạy Chúa, chúng con cũng muốn đi lại con đường Chúa đã đi. Con đường tuân phục thánh ý Chúa Cha. Con đường từ bỏ mình để vác thập giá hằng ngày theo Chúa. Con đường của hy sinh. Con đường dấn thân vì lợi ích tha nhân. Nhưng chúng con lại so đo tính toán. Chúng con cũng như thánh Phêrô, muốn làm một bài toán thật chắc chắn. Chúng con theo Chúa sẽ được gì? Chúng con sợ thiệt thòi. Chúng con sợ hy sinh. Xin Chúa hãy tha thứ những tính toán ích kỷ tầm thường nơi chúng con. Xin giúp chúng con biết trở nên giống Chúa trong yêu thương phục vụ mọi người một cách quảng đại bao dung. Xin cho chúng con dám đóng đinh cuộc đời mình trong hy sinh, bác ái, trong từ bỏ những thói hư tật xấu để chúng con trở nên đồng hình đồng dạng với Chúa.

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2015

BÁN HẾT- CHO HẾT – VÀ THEO CHÚA


Anh chỉ thiếu có một điều, là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi. (Mc 10, 21)

“Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời?” Một anh thanh niên vội vã chạy đến, quỳ trước mặt Đức Giêsu, và hỏi Ngài như thế khi Ngài vừa lên đường. Rõ ràng anh đang háo hức và thao thức tìm kiếm một lối sống phù hợp ở đời này, để nhờ đó được hưởng hạnh phúc vững bền mãi mãi.

Thầy nhắc anh về những giới răn liên quan đến tha nhân. Đây là những điều anh đã biết, và hơn nữa, anh thú nhận mình đã giữ chúng từ khi còn nhỏ. Đúng là anh đã không làm hại gì đến tha nhân, nhưng anh còn thiếu một điều quan trọng, đó là từ bỏ những điều anh cho là quý giá với bản thân, để tiến đến điều khó từ bỏ hơn, là hủy mình ra như không mà phục vụ Thiên Chúa qua tha nhân, bằng cách là bán những gì mình có, cho người nghèo, rồi đến và theo Thầy Giêsu. Sau khi đã trở nên tay trắng, không còn gì để nương tựa, anh thanh niên sẽ có kho tàng trên trời.

Tiếc thay anh đã từ chối lời mời của vị Thầy có lòng mến anh, và đã chỉ cho anh điều phải làm. Lúc nãy anh chạy đến với Thầy, bây giờ anh lại bỏ đi. Lúc nãy anh háo hức, vui tươi, bây giờ anh sa sầm nét mặt. Anh không ngờ Thầy lại đòi hỏi tận căn đến thế. Anh mong sự sống vĩnh cửu, anh thích làm môn đệ Thầy Giêsu, nhưng anh lại không muốn bỏ chỗ dựa là của cải đời này.

********

Lạy Chúa Giêsu, giàu sang, danh vọng, khoái lạc, là những điều hấp dẫn chúng con. Chúng trói buộc chúng con, và không cho chúng con tự do ngước lên cao để sống cho những giá trị tốt đẹp hơn. Xin giải phóng chúng con khỏi sự mê hoặc của kho tàng dưới đất, nhờ cảm nghiệm được phần nào sự phong phú của kho tàng trên trời.

Ước gì chúng con mau mắn và vui tươi bán tất cả những gì chúng con có, để mua được viên ngọc quý là Nước Trời. Và ước gì chúng con không bao giờ quay lưng trước những lời mời gọi của Chúa, không bao giờ ngoảnh mặ,t để tránh cái nhìn yêu thương Chúa dành cho từng người trong chúng con. Amen.

Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2015

HIỆP NHẤT TRONG THÁNH THẦN


Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ. (Ga 20,23)

Chúa nhật tuần trước, chúng ta đã mừng lễ Chúa Giêsu lên trời, kỷ niệm việc Ngài được về trời ngự bên hữu Chúa Cha. Trước khi về trời, Đức Giêsu đã trao ban cho các môn đệ sứ mạng rao giảng Tin mừng cho muôn dân để tiếp nối công việc cứu chuộc của Ngài. Sứ mạng này thật vinh dự nhưng cũng không kém phần khó khăn. Cảm thông được với sự giới hạn của thân phận các Tông đồ và của chúng ta, trước khi về trời, Ngài còn căn dặn các Tông đồ hãy ở lại Giêrusalem chờ đợi điều Ngài đã hứa trước kia: “Hãy chờ đợi điều Chúa Cha đã hứa… Ít ngày nữa, các con sẽ chịu phép rửa trong Thánh Thần”

Trong ngày lễ Hiện xuống hôm nay, chúng ta đặc biệt chú trọng đến ơn mà Chúa Thánh Thần ban cho chúng ta - tinh thần hiệp nhất thông qua việc quy tụ mọi dân tộc lại trong một cộng đoàn tức là Giáo hội. Ngài là hồn sống của Giáo hội và của từng người một.

Nhờ Chúa Thánh Thần mà các tông đồ đã tìm được tiếng nói chung với nhau. Khi phải quyết định một điều gì các ngài thường nói: “Thánh Thần và chúng tôi quyết định”. Như thế, các ngài làm điều gì cũng dưới tác động của Chúa Thánh Thần. Chính Chúa Thánh Thần mang lại sự hiệp nhất nơi tông đồ đoàn.

Dưới mái nhà hay nơi hội đoàn có lẽ cũng cần phải làm việc dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần. Không ai theo ý riêng mình, không ai áp đặt ý mình lên tập thể mà là để Chúa Thánh Thần dẫn dắt thì gia đình, cộng đoàn, chắc chắn sẽ có bình an. Vì Chúa Thánh Thần là thần chân lý sẽ dẫn con người tới sự thật. Chính Ngài sẽ giúp mỗi người sống theo sự thật, theo chân lý. Và như vậy niềm vui của sự bình an hiệp nhất sẽ đến với gia đình và cộng đoàn.


******


Lạy Chúa Thánh Thần, xin Ngài ngự đến đổi mới tâm hồn chúng con, giúp mỗi người tín hữu chúng con đều cảm nhận được tình yêu và hồng ân của Chúa Thánh Thần ban tặng như một đặc sủng Thánh Linh, từ đó hiệp nhất trong đa dạng, phong phú trong sứ vụ, trung thành với sứ mạng và ơn gọi của mình, để niềm vui Tin Mừng được lan tỏa tới mọi người, hầu trở nên những chứng tá sống động trong lòng Giáo Hội và giữa lòng trần thế hôm nay. Amen!

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2015

LỜI CHỨNG XÁC THỰC


Chính môn đệ này làm chứng về những điều đó và đã viết ra. Chúng tôi biết rằng lời chứng của người ấy là xác thực. (Ga 21, 24)

Trong bài Tin Mừng hôm nay, ngoài Đức Giêsu và Phêrô, còn có người môn đệ được Đức Giêsu thương mến.. Anh đã có mặt trong bữa Tiệc Ly cùng với Phêrô, và được Phêrô nhờ hỏi Thầy xem ai là kẻ phản bội (Ga 13, 23-25). Anh đã đưa Phêrô vào dinh thượng tế khi Đức Giêsu bị bắt (Ga 18, 15-16). Anh đã cùng với Phêrô chạy ra ngôi mộ trống lúc ban mai, nhưng anh chạy nhanh hơn, và tin trước Phêrô (Ga 20, 3-10). Khi Phêrô chối Thầy ba lần và không lộ diện nữa (Ga 18, 17-18. 25-27), thì anh là môn đệ duy nhất đứng gần thập giá Đức Giêsu, và được Ngài trao Thân Mẫu của mình để làm Mẹ của anh (Ga 19, 25-27). Trong lần Đức Giêsu tỏ mình bên bờ hồ Galilê, sau mẻ cá lạ (Ga 21, 4-7), anh là người đầu tiên nhận ra Thầy, và nói với Phêrô: “Chúa đó!” Có vẻ hình ảnh người môn đệ được Chúa thương nổi trội hơn Phêrô.

Suốt mùa Phục Sinh, Giáo Hội chọn đọc Tin Mừng theo thánh Gioan. Nhờ Ngài, chúng ta khám phá được sự sống và tình thương Thiên Chúa Cha ban cho thế giới và cho mỗi người, qua Chúa Giê-su Phục Sinh và Chúa Thánh Thần. Kinh nghiệm “được Chúa yêu và yêu Chúa hết lòng” giúp thánh Gioan làm chứng rằng Chúa Giê-su là con đường để đón nhận sự sống và tình thương. Ki-tô hữu cũng là người làm chứng về tình yêu Thiên Chúa, và kinh nghiệm theo Chúa như thánh Gioan, nhưng chúng ta đã tin Chúa và làm chứng cho sự hiện diện của Chúa được như Thánh Gioan chưa?

********

Lạy Chúa Giê-su Phục Sinh, chúng con ý thức rằng lựa chọn theo Chúa thì dễ mà sống cho lựa chọn ấy lại rất khó. Xin Chúa ban Chúa Thánh Thần giúp gia đình chúng con biết chọn lựa theo Chúa và sống cho lựa chọn ấy trong cuộc sống hằng ngày của chúng con. Xin Chúa Ba Ngôi giúp chúng con yêu thương nhau như Chúa đã yêu thương chúng con. Amen.

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2015

YÊU MẾN THẦY


Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự: Thầy biết con yêu mến Thầy. (Ga 21,17b)

Câu chuyện của bài Tin Mừng hôm nay diễn ra bên bờ hồ, một cái hồ mang nhiều tên gọi: hồ Galilê, hồ Ghennêxarét, hồ Tibêriát. Cái hồ quen thuộc đầy ắp kỷ niệm giữa Thầy và trò, nơi đây tiếng gọi đầu tiên của Thầy Giêsu đã vang lên: "Hãy theo Thầy". Tiếng ấy đã khiến họ từ bỏ nghề sông nước để lên bờ, đi theo ông thợ mộc làng Nazareth. Sáng sớm hôm nay, trên hồ này họ đánh được mẻ cá lớn, nhờ một người lạ đứng trên bờ mà họ từ từ nhận ra là Thầy của mình. Bữa ăn sáng do Thầy chuẩn bị thật chu đáo, có bánh và cá, có cả đống than hồng hong ấm tình Thầy trò.

Nhớ ngày ấy, trong Vườn Cây Dầu, Phêrô đã rút gươm để bênh vực Chúa Giêsu, nhưng sau đó ông đã tỏ ra hèn nhát và đã phản bội Thầy mình. Lúc ấy, Chúa Giêsu quay lại nhìn Phêrô, một cái nhìn trìu mến, cảm thông cho nỗi khiếp nhược của ông, làm òa vỡ trong ông niềm xót xa, ân hận. Ông đã hiểu trọn nghĩa hai chữ yêu thương. Hôm nay, bên đống than hồng, Thầy Giêsu cho Phêrô có cơ hội công khai bày tỏ tình yêu của mình, “Anh có yêu mến Thầy không ?”: ba lần Thầy Giêsu hỏi Phêrô như thế. “Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy”: ba lần Phêrô trả lời như thế. Ba lần chối Thầy như được xóa đi bởi ba lần tuyên xưng tình yêu.

Hôm nay đây, Chúa Giêsu Phục sinh cũng hỏi từng Kitô hữu: Con có mến Thầy không? Và Ngài chờ một câu trả lời trước khi trao sứ mạng.

Vậy, chúng ta được mời gọi lắng nghe Chúa hỏi riêng mỗi người chúng ta: “con có mến Thầy không?” Tùy vào lòng mến thẳm sâu người ấy dành cho mình mà Chúa cũng sẽ hỏi chừng ấy lần, cho đến khi người được hỏi nghe được tiếng Chúa đang mời gọi, hỏi thăm, và đáp trả cách rõ ràng dứt khoát. Ở đây, Chúa cần tuyên xưng lòng mến khởi đi từ kinh nghiệm sâu sa về tình yêu và lòng thương xót của Chúa, hơn là nói Người là ai, trên bình diện kiến thức – Chúa mới trao sứ mạng, mỗi người một sứ mạng. Bởi vì chúng ta chỉ có thể lãnh nhận và đảm nhận sứ mạng của Chúa bằng tình yêu chúng ta dành cho Chúa mà thôi, một tình yêu đã trải qua bao thăng trầm, một tình yêu chỉ biết cậy vào lòng thương xót của Chúa, như tình yêu của thánh Phê-rô.

****
Lạy Chúa, xin cũng dạy chúng con biết yêu Chúa, và yêu mọi người như Chúa yêu thương chúng con. Xin giúp chúng con có một trái tim như Chúa để chúng con luôn đối xử tốt với nhau trong thân ái, trong yêu thương và kính trọng. Xin được nhờ những dấu chứng yêu thương đó mà chúng con xứng đáng là môn đệ của Chúa. Amen.

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015

NÊN MỘT TRONG CHÚA


Khi ấy, Đức Giêsu ngước mắt lên trời và cầu nguyện rằng: “Con không chỉ cầu nguyện cho những người này, nhưng còn cho những ai nhờ lời họ mà tin vào con, để tất cả nên một, như Cha ở trong con và con ở trong Cha để họ cũng ở trong chúng ta. (Ga 17, 20-21)

Đức Giêsu cầu nguyện, không phải cho các môn đệ đang hiện diện, nhưng cho các môn đệ tương lai, là chính chúng ta, những người tin nhờ nghe lời giảng của các môn đệ đi trước. Đức Giêsu đã xin cho các môn đệ đang hiện diện bên Ngài, được nên một “như chúng ta” (Ga 17, 11b). Bây giờ, Ngài xin cho các môn đệ tương lai cũng được nên một: “để tất cả nên một, như Cha ở trong Con và Con ở trong Cha”. Chúng ta được mời gọi ở trong nhau, khắng khít như Cha và Con. 

Ai trong chúng ta cũng có kinh nghiệm về những khó khăn và trở ngại đủ loại, bên trong cũng như bên ngoài, trong những nỗ lực hằng ngày để trở nên hiệp nhất. Loài người chúng ta bị chi phối bởi ma quỉ - kẻ chuyên gây chia rẽ để rồi luôn có khuynh hướng nghi ngờ, ghen tị, chia rẽ, thậm chí loại trừ nhau, ngay trong lòng, ở mọi cấp độ tương quan : giữa các quốc gia, giữa các tôn giáo, giữa các nhóm, giữa các cá nhân. Sứ mạng của Đức Ki-tô là làm cho chúng ta trở nên một nghĩa là không còn sự phân biệt, khi nên một thì người khác cũng không khác biệt chúng ta mà ai cũng yêu chính mình, vì lợi ích mình trước nên dĩ nhiên nên một tức là chúng ta cũng có thể yêu tha nhân như chính mình, lúc đó không còn chia rẽ vì không ai chia rẽ bản thân mình và luôn mưu cầu cho bản thân được điều tốt đẹp ; và Ngài đã làm tất cả những gì có thể làm để thực hiện sứ mạng này :

- Để cho chúng ta trở nên một, Ngài cầu nguyện cho chúng ta và hơn nữa ban luôn cho chúng ta vinh quang mà Chúa Cha đã ban cho Ngài. Vinh quang ở đây không là gì khác hơn là phẩm giá làm con Thiên Chú, với ơn huệ sự sống và tình yêu viên mãn - một món quà quý giá tự trời cao.

- Để cho chúng ta trở nên một, Ngài yêu thương chúng ta đến cùng bằng cách trở nên một với chúng ta trước không chỉ qua việc hạ mình rửa chân mà còn là bí tích Thánh Thể và mầu nhiệm Thập Giá, để Ngài ở đâu, chúng ta cũng ở đó với Ngài.

- Và để cho chúng ta trở nên một, Ngài mặc khải Danh Chúa Cha cho chúng ta, và chia sẻ Cha của Ngài cho chúng ta : “Cha của Thầy cũng là Cha của anh em”, để tình Cha đã yêu thương Ngài ở trong chúng ta, và Ngài cũng ở trong chúng ta. Qua mặc khải, chúng ta biết mình bé mọn nhưng xứng đáng nhận những ân sủng thánh thiêng như đã đề cập đến trong đoạn Tin Mừng Mt (11,25).
Và sau cùng Ngài về với Chúa Cha, chính là để sai Thánh Thần đến hoạt động trong chúng ta và ở giữa chúng ta, nhằm nối kết chúng ta nên một bằng Lời nói, tình yêu, sự sống và sự thật của Đức Ki-tô, Đấng đón nhận tất cả từ Chúa Cha.

*******


Lạy Chúa Giêsu, nhờ Chúa mà chúng con được hợp nhất với nhau, được nhìn nhận nhau là anh em con một Cha trên trời. Xin Chúa gìn giữ sự hợp nhất nơi nhân loại chúng con. Sự hợp nhất không chỉ là hành vi cố nhịn nhục, nhịn nói những câu mất lòng nhau, hay cố nhịn tránh những va chạm mà còn ở chỗ can đảm sửa lỗi cho nhau trong yêu thương và ý muốn giúp tha nhân hoàn thiện hơn trong cách sống sao cho tốt Đạo đẹp đời. Sự hợp nhất mà Chúa muốn chúng con sống là tình yêu thương bao dung, để sẵn lòng tha thứ cho lầm lỗi của nhau. Một tình yêu khiêm cung tha thứ tất cả, nhịn nhục tất cả và trên hết là yêu thương vô vị lợi với hết mọi người. Một tình yêu có thể xóa tan mọi ngăn cách để sống hòa hợp với nhau trong tình tương thân tương ái. Xin giúp chúng con luôn hợp nhất để cùng nhau sống Lời Chúa, và làm chứng nhân cho tình yêu Chúa giữa thế gian. Amen!

NÊN MỘT NHƯ CHÚA


Khi ấy, Đức Giê-su ngước mắt lên trời và cầu nguyện rằng: “Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con, để họ nên một như chúng ta. (Ga 17, 11b)

Trong lời nguyện của Đức Giê-su được kể lại trong bài Tin Mừng hôm nay và ngày mai, Đức Giê-su cầu nguyện cho các môn đệ của Ngài được nên một, nghĩa là được hiệp nhất; và khuôn mẫu của sự hiệp nhất, chính là sự hiệp nhất của Ba Ngôi Thiên Chúa. Như thế, chính trong mức độ trở nên một, chúng ta nên giống Thiên Chúa Ba Ngôi hơn bao giờ hết.

- Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giê-su thưa cùng Chúa Cha: “Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con, để họ nên một như chúng ta” (Ga 17, 11b)

- Và bài trong Tin Mừng ngày mai, lòng ước ao của Đức Giê-su cho các môn đệ được trở nên một càng lan rộng và mạnh mẽ hơn: “Con không chỉ cầu nguyện cho những người này, nhưng còn cho những ai nhờ lời họ mà tin vào con, để tất cả nên một, như Cha ở trong con và con ở trong Cha, để họ cũng ở trong chúng ta”; “phần con, con đã ban cho họ vinh quang mà Cha đã ban cho con, để họ được nên một như chúng ta là một”; và “Con ở trong họ và Cha ở trong con, để họ được hoàn toàn nên một.”

Nghe lời nguyện của Đức Giê-su ngỏ với Thiên Chúa Cha, chúng ta nhận ra rằng, Đức Giê-su làm tất cả mọi sự, trao ban tất cả mọi sự, tất cả những gì Ngài có, tất cả những gì Ngài là, tất cả những gì Ngài nhận được từ Thiên Chúa Cha, chính là để cho các môn đệ trở nên một. Điều này làm cho chúng ta nhận ra rằng, chúng ta không thể tự mình trở nên một được, nhưng chỉ có thể để cho Chúa làm cho chúng ta nên một trong tình yêu và ân sủng mà thôi. Nghĩa là:

- Để cho Đức Giê-su giữ gìn chúng ta trong Danh của Chúa Cha.

- Để cho Ngài canh giữ chúng ta khỏi Ác thần.

- Để cho Ngài truyền đạt cho chúng ta Lời Thiên Chúa; và Lời Thiên Chúa là Sự Thật có sức mạnh thanh tẩy và thánh hiến chúng ta.

Và Đức Giê-su còn làm hơn thế nữa: “Con xin thánh hiến chính mình con”. Trong bầu khí của bữa tiệc ly, Ngài thánh hiến chính mình, có nghĩa là Ngài yêu mến những người thuộc về Ngài đến cùng: “Anh em hãy rửa chân cho nhau như thầy rửa chân cho anh em”; “Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy yêu thương anh em”; và “không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình.”


*****


Trong những ngày chuẩn bị mừng Lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống, chúng ta hãy mở lòng ra, dành chỗ cho Chúa Thánh Thần ngự đến, để Ngài làm cho thành sự ước ao của Thiên Chúa, và cũng là ước ao cháy bỏng của Đức Ki-tô, đó là chúng ta được trở nên một, như Ba Ngôi là một.