Translate

Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2014

THIÊN CHÚA LÀ MỘT THIÊN CHÚA ẨN MÌNH

Thiên Chúa hiện đến với ngôn sứ eliah với tất cả 4 sự kiện xảy ra được tường thuật hôm nay.

(1) Gió to bão lớn xẻ núi non, đập vỡ đá tảng trước nhan Đức Chúa, nhưng Đức Chúa không ở trong cơn gió bão.

(2) Sau đó là động đất, nhưng Đức Chúa không ở trong trận động đất.

(3) Sau động đất là lửa, nhưng Đức Chúa cũng không ở trong lửa.

(4) Sau lửa có tiếng gió hiu hiu. Vừa nghe tiếng đó, ông Êliah lấy áo choàng che mặt, rồi ra ngoài đứng ở cửa hang.

Rất nhiều lần trong cuộc đời, nhất là những lúc phải đương đầu với bao nhiêu thử thách khó khăn, chúng ta kêu van Chúa để Ngài giúp chiến đấu; nhưng không thấy bóng dáng Ngài đâu! Nhiều lúc quá mệt mỏi vì cố gắng xây dựng, chúng ta cũng đã phải thốt lên như ngôn sứ Êliah: “Chúa ơi! Quá đủ rồi! Không còn sức để đi tiếp nữa!”


Nhưng sau những lúc ấy, khi cuộc đời bình an trở lại, chúng ta nhận ra kết quả của những gì chúng ta làm, chúng ta nhận ra ai đã giúp chúng ta chiến đấu trong khi mọi người bỏ rơi chúng ta! Ngài đúng là một Thiên Chúa ẩn mình! Chúng ta có thể nhận ra Ngài trong tiếng gió hiu hiu, nhưng chưa bao giờ được thấy mặt Ngài!

Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014

KIÊN NHẪN CẬY TRÔNG TRONG ĐỨC TIN.

Mặc dù chúng ta là những tội nhân xứng đáng để chịu đau khổ vì những tội chúng ta đã phạm, nhưng chúng ta rất dễ nổi nóng khi thấy những người chúng ta nghĩ là tội lỗi hơn chúng ta, lại sống sung sướng hạnh phúc hơn chúng ta. Rồi chúng ta tự hỏi: Chúa ở đâu? Tại sao Ngài không có mắt? Tại sao Ngài để kẻ “lương thiện” phải chịu nhiều gian nan khốn khó trong khi kẻ ác nhân được cuộc sống dễ dãi giàu sang? Từ câu hỏi này, chúng ta sẽ dễ dàng đi vào hai kết luận: hoặc không tin có Thiên Chúa hay có một Thiên Chúa bất công.

Thứ Năm, 7 tháng 8, 2014

VÁC THẬP GIÁ MÌNH THEO CHÚA GIÊSU

Có lẽ chúng ta quá quen thuộc với hình ảnh của Thập giá. Nơi nào có người Kitô hữu thì nơi đó có Thập giá. Vào thời Chúa Giêsu, Thập giá là một cực hình làm cho con người khiếp sợ, tủi hổ. Hằng ngày, người Do thái chứng kiến cảnh các tội nhân vác những khúc gỗ lớn tuần hành qua các khu phố trước khi đến Núi Sọ; những khúc gỗ sần sùi ấy sẽ được sử dụng để treo chính các tội nhân.

Chúa Giêsu đã loan báo về cái chết của Ngài, đồng thời mời gọi các môn đệ Ngài cũng hãy vác Thập giá của mình để tiến bước theo Ngài. Theo Chúa Giêsu, đó là lời mời gọi cốt yếu của Kitô giáo. Vì sự nghiệp, vì lý tưởng, người ta có thể hy sinh mạng sống của mình. Một người vô tín ngưỡng có thể vì lý tưởng dám hy sinh tất cả cuộc đời của mình; thế nhưng điểm chính yếu của Tin Mừng lại là một con người, đó là Chúa Giêsu Kitô. Ðời sống Kitô giáo chỉ có thể là đời sống, nếu nó được tiếp tục nuôi dưỡng bởi con người Chúa Kitô như là nguồn mạch của sự sống.

Chúng ta ghi dấu Thánh giá trên người chúng ta, chúng ta mang Thánh giá trong người chúng ta, đó không là dấu hiệu của sự chết, nhưng là biểu dương của một sức sống của Ðấng đã chết, đã phục sinh và đang tác động trong chúng ta. Nói như thánh Phaolô: "Tôi sống, nhưng không phải tôi sống, mà là chính Chúa Kitô sống trong tôi". Chúa Kitô sống trong chúng ta để tiếp tục và hoàn tất công trình cứu rỗi của Ngài. Chúa Kitô đã vác Thập giá và đã chết một lần, cuộc Tử nạn ấy cần phải đươc tiếp tục qua các Kitô hữu. Cũng chính thánh Phaolô đã nói: "Tôi cần phải bổ khuyết những gì còn thiếu sót trong cuộc tử nạn của Chúa Kitô".

Thập giá đang được vẽ lại dưới muôn nghìn hình thức. Chúa Kitô đang tiếp tục vác Thập giá với những người đang bị giam giữ một cách bất công, những người bị tước đoạt quyền sống, những người bị tra tấn và hành hạ. Chúa Kitô đang tiếp tục cuộc tử nạn của Ngài qua con người chúng ta. Người Kitô hữu chịu gian khó thử thách vì ý thức rằng Chúa Kitô đang sống trong chúng ta.


Xin cho Lời Chúa và sức sống của Chúa nâng đỡ chúng ta, để giữa những đau khổ, thử thách của cuộc sống hiện tại, chúng ta luôn kiên vững và an vui.

Thứ Tư, 6 tháng 8, 2014

PHỤC HỒI ĐỨC TIN

Dân chúng biết mù mờ về Ðức Giêsu, bởi họ không chú ý đến giáo huấn của Ngài. Lúc gần đến giờ của Ðức Giêsu, giờ Ngài sắp bước vào cuộc thương khó, đỉnh cao của chương trình cứu chuộc nhân loại. Ngài muốn các môn đệ xác tín lại lập trường của mình, để các ông can đảm theo Ngài. Chúng ta cũng không thể biết được Ðức Giêsu là ai, nếu chúng ta không quan tâm học hỏi và khám phá. Không biết Ðức Giêsu là không biết gì hết. Vì chỉ biết Ðức Giêsu, chúng ta mới đạt được nguồn bình an và hạnh phúc vĩnh cửu.

Niềm tin của con người vào Đức Kitô là niềm tin có nền tảng lịch sử, chứ không dựa trên những chuyện hoang đường hay thêu dệt. Niềm tin này dựa vào lời của rất nhiều chứng nhân có thế giá trong lịch sử mà con người có thể kiểm duyệt và trí khôn con người có thể hiểu được.  Đôi khi bạn phải đối đầu với những tình huống khó khăn, bạn tưởng như tuyệt vọng, thậm chí có nguy cơ mất cả Đức Tin. Bạn cảm thấy như Chúa không còn lắng nghe bạn, hoặc Ngài làm ngơ, bỏ mặc bạn. Tuy nhiên, hãy nhớ kỹ rằng niềm tin cần phải hy vọng mới có được, dù chúng ta không thể chứng minh.

Lạy Chúa Giêsu, đức tin của chúng con đang dần bị đánh gục trước những đòi hỏi cuộc sống. Con người chỉ tìm cách xoay sở kiếm thật nhiều tiền. Cuộc sống chỉ tìm tiện nghi, hưởng thụ, lạc thú. Còn việc tìm biết Thiên Chúa bị coi là chuyện thừa thãi, vô ích. Vì thế con người càng ngày càng xa Thiên Chúa. Xin Chúa thức tỉnh chúng con để chúng con hiểu rằng: chỉ có Chúa mới cho con bình an và hạnh phúc đích thực. Cuộc đời chúng con phải mãi mãi tìm về với Chúa và sống theo Chúa. Amen.

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

RỬA TAY HAY RỬA TRÁI TIM?

Bài Tin Mừng Mt 15,1-2. 10-14 tường thuật thái độ bực bội của những người Pharisêu và kinh sư Do Thái đối với Chúa Giêsu khi họ nhìn thấy các môn đệ của Ngài ăn uống mà không chịu rửa tay theo đúng nghi thức. Ðối với người Pharisêu, sau khi ra nơi phố chợ, người ta thường trở nên ô uế do đụng chạm. Phải rửa tay, vì tay ô uế làm đồ ăn ô uế, và đồ ăn ô uế sẽ khiến cả con người ra ô uế.

Ðức Giêsu đã long trọng khẳng định: “Không có gì từ bên ngoài vào trong con người lại có thể làm cho con người ra ô uế” (Mc 7,15). Khẳng định này là một cuộc cách mạng trong Do Thái giáo, bởi lẽ đời sống người Do Thái bị bao vây bởi nhiều luật lệ và cấm kỵ: không được ăn thịt heo, hay thịt thú chết ngạt; không được đụng vào xác chết, đụng vào người phong cùi; không được ăn chung với dân ngoại hay vào nhà người tội lỗi... Ðụng vào hay ăn vào là trở nên ô uế ngay. Ðức Giêsu đã phạm nhiều điều cấm kỵ, đã phá đổ nhiều bức tường ngăn cách kẻ xấu và người tốt, dân Do Thái và dân ngoại, nam và nữ, nô lệ và tự do... Ngài đến với những người bị coi là ô uế để làm cho họ trở nên trong sạch.

Thật ra Ðức Giêsu chẳng phản đối gì chuyện rửa tay, nhưng Ngài thấy nó quá giả hình vì người Do Thái chẳng để ý đến chuyện tẩy rửa trái tim. Rửa tay để được yên tâm, mãn nguyện, tránh khỏi phải tẩy rửa tâm hồn là điều quan trọng hơn, khó thực hiện hơn. Ðức Giêsu cho ta thấy cái ô uế thực sự lại không đến từ đụng chạm hay ăn uống. Cái ô uế đáng sợ nhất nằm ngay trong trái tim của ta. Nó không từ ngoài vào, nhưng từ trong mà đi ra. “Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu: tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng… Tất cả những điều xấu xa đó, đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người ra ô uế.” (Mc 7,21-23)

Lời Chúa hôm nay là một lời nhắc nhở cho ta: Truyền thống, luật lệ và nghi thức là điều cần thiết, nhưng không được quên điều cốt lõi của luật Chúa truyền dạy: “Hãy yêu thương nhau”. Điều quan trọng không phải là việc chúng ta làm mà chính là tình yêu trong trái tim thúc đẩy chúng ta làm. Hành động của chúng ta phải được xuất phát từ con tim, từ tình yêu. Nếu trái tim chất đầy kiêu căng thì mọi nghi thức bên ngoài trước mặt thế gian cũng sẽ chẳng làm cho chúng ta trở nên thánh thiện trước mặt Chúa

Thứ Hai, 4 tháng 8, 2014

THẾ NÀO LÀ CHO ĐI ?

Nếu bạn sở hữu nhiều hơn mức nhu cầu hằng ngày của bạn, thì hãy đem cái đó cho kẻ nghèo đi, rồi đến dâng lời cầu nguyện với lòng tin tưởng của một người con. Nghĩa là hãy thưa chuyện với Thiên Chúa như một đứa con với cha nó. Không có gì làm cho trái tim chúng ta xích lại gần với Thiên Chúa hơn là lòng nhân hậu...

Khi cho, hãy cho đi với lòng quảng đại, nét mặt tươi vui, và cho nhiều hơn những gì người ta xin... Đừng phân biệt giàu nghèo, và đừng tìm cách biết chắc ai xứng đáng, ai không; nhưng sao cho tất cả mọi người đều là những người tốt như nhau dưới con mắt của bạn. Như vậy, bạn sẽ lôi kéo được cả những người bất xứng đến với điều thiện, bởi vì linh hồn được nhanh chóng lôi cuốn đến lòng kính sợ Thiên Chúa nhờ những lợi ích mà thể xác được tặng cho.

Chúa Giêsu ăn uống cùng bàn với những người tội lỗi và gái điếm; Người không gạt qua một bên những kẻ bất xứng, nhằm lôi cuốn bằng cách đó tất cả mọi người đến với lòng kính sợ Thiên Chúa và, qua những gì tặng cho thể xác, ban cho họ được đến gần với những gì là thiêng liêng. Vì thế bạn hãy coi như bình đẳng tất cả mọi người khi làm việc thiện giúp họ, hoặc hãy tỏ lòng kính trọng họ, dù họ là người Do Thái, vô thần hay là tội phạm, nhất là vì lý do mỗi một người đều là anh em của bạn và có cùng một bản tính với bạn.

TIN VÀO CHÚA...!

Bài Tin Mừng hôm nay (Mt 14,22-36) cho chúng ta nhận ra được niềm tin còn non yếu của các môn đệ vào Chúa Giêsu khi xưa.

Theo những gì tôi thấy thì đức tin của người công giáo hôm nay cũng ngày càng giảm sút, và đặc biệt là ở giới trẻ, các bạn trẻ luôn cố gắng để tìm kiếm cho mình những thứ như danh vọng, tiền bạc và những nhu cầu để thỏa mãn tính xác thịt.

Có thể các bạn vẫn nói  “tôi là người công giáo”, nhưng Chúa dường như không ăn nhập gì với cuộc đời của các bạn, Chúa như là 1 điều gì đó rất xa lạ, chỉ là 1 niềm tin.

Khi thành công trong cuộc sống thì bạn quá bận bịu hoặc ham vui mà quên Chúa, rồi khi gặp thất bại chính là dấu chỉ Chúa gửi đến để bạn biết nương tựa vào Chúa thì bạn lại đi kêu ca oán trách Chúa, Chúa phải làm gì cho bạn thì bạn mới nhận ra sự hiện diện của Chúa đây, chẳng lẽ các bạn muốn Chúa lấy đi tất cả mọi thứ Chúa đã ban cho bạn để bạn không còn gì nữa mới trở về với Chúa à, tại sao bạn phải cố gắng đi tìm những thứ hư nát thay vì tìm cuộc sống vĩnh cửu.

Có phải là các bạn quá lo lắng cho cuộc sống mà hoàn toàn đánh mất đi niềm tin vào sự quan phòng của Chúa chăng? các bạn đi tìm cho mình những thần tượng và mẫu mực khác mà không phải là Chúa Giê-su và xem đó là mục tiêu để phấn đấu, rồi khi nói đến Chúa thì khiến không ít bạn cảm thấy khó chịu, trong tiềm thức mỗi người đã không còn thấy Chúa, hình ảnh Chúa ngày càng nhạt nhòa trong tâm hồn các bạn.

Đối với các bạn, Chúa còn ý nghĩa gì nữa không, hay khi nói đến Chúa các bạn cảm thấy xấu hổ, bạn không dám nói về Chúa trước mặt người đời, phớt lờ Chúa để được lòng bạn bè.

Ở đây tôi không nói là tất cả các bạn trẻ đều như vậy, nhưng những ai đang sống xa Chúa thì hãy trở về với Chúa, hãy sắm cho mình hành trang là lời Chúa, các bạn phải là những người làm chứng cho Chúa trước mặt người đời, đừng cứ phụ thuộc vào ai khác, nếu các bạn cứ sống như những người ngoại đạo thì ai sẽ làm chứng cho Chúa đây, vì vậy tôi tha thiết kêu gọi mọi người hãy suy nghĩ lại.