Translate

Thứ Tư, 6 tháng 8, 2014

PHỤC HỒI ĐỨC TIN

Dân chúng biết mù mờ về Ðức Giêsu, bởi họ không chú ý đến giáo huấn của Ngài. Lúc gần đến giờ của Ðức Giêsu, giờ Ngài sắp bước vào cuộc thương khó, đỉnh cao của chương trình cứu chuộc nhân loại. Ngài muốn các môn đệ xác tín lại lập trường của mình, để các ông can đảm theo Ngài. Chúng ta cũng không thể biết được Ðức Giêsu là ai, nếu chúng ta không quan tâm học hỏi và khám phá. Không biết Ðức Giêsu là không biết gì hết. Vì chỉ biết Ðức Giêsu, chúng ta mới đạt được nguồn bình an và hạnh phúc vĩnh cửu.

Niềm tin của con người vào Đức Kitô là niềm tin có nền tảng lịch sử, chứ không dựa trên những chuyện hoang đường hay thêu dệt. Niềm tin này dựa vào lời của rất nhiều chứng nhân có thế giá trong lịch sử mà con người có thể kiểm duyệt và trí khôn con người có thể hiểu được.  Đôi khi bạn phải đối đầu với những tình huống khó khăn, bạn tưởng như tuyệt vọng, thậm chí có nguy cơ mất cả Đức Tin. Bạn cảm thấy như Chúa không còn lắng nghe bạn, hoặc Ngài làm ngơ, bỏ mặc bạn. Tuy nhiên, hãy nhớ kỹ rằng niềm tin cần phải hy vọng mới có được, dù chúng ta không thể chứng minh.

Lạy Chúa Giêsu, đức tin của chúng con đang dần bị đánh gục trước những đòi hỏi cuộc sống. Con người chỉ tìm cách xoay sở kiếm thật nhiều tiền. Cuộc sống chỉ tìm tiện nghi, hưởng thụ, lạc thú. Còn việc tìm biết Thiên Chúa bị coi là chuyện thừa thãi, vô ích. Vì thế con người càng ngày càng xa Thiên Chúa. Xin Chúa thức tỉnh chúng con để chúng con hiểu rằng: chỉ có Chúa mới cho con bình an và hạnh phúc đích thực. Cuộc đời chúng con phải mãi mãi tìm về với Chúa và sống theo Chúa. Amen.

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

RỬA TAY HAY RỬA TRÁI TIM?

Bài Tin Mừng Mt 15,1-2. 10-14 tường thuật thái độ bực bội của những người Pharisêu và kinh sư Do Thái đối với Chúa Giêsu khi họ nhìn thấy các môn đệ của Ngài ăn uống mà không chịu rửa tay theo đúng nghi thức. Ðối với người Pharisêu, sau khi ra nơi phố chợ, người ta thường trở nên ô uế do đụng chạm. Phải rửa tay, vì tay ô uế làm đồ ăn ô uế, và đồ ăn ô uế sẽ khiến cả con người ra ô uế.

Ðức Giêsu đã long trọng khẳng định: “Không có gì từ bên ngoài vào trong con người lại có thể làm cho con người ra ô uế” (Mc 7,15). Khẳng định này là một cuộc cách mạng trong Do Thái giáo, bởi lẽ đời sống người Do Thái bị bao vây bởi nhiều luật lệ và cấm kỵ: không được ăn thịt heo, hay thịt thú chết ngạt; không được đụng vào xác chết, đụng vào người phong cùi; không được ăn chung với dân ngoại hay vào nhà người tội lỗi... Ðụng vào hay ăn vào là trở nên ô uế ngay. Ðức Giêsu đã phạm nhiều điều cấm kỵ, đã phá đổ nhiều bức tường ngăn cách kẻ xấu và người tốt, dân Do Thái và dân ngoại, nam và nữ, nô lệ và tự do... Ngài đến với những người bị coi là ô uế để làm cho họ trở nên trong sạch.

Thật ra Ðức Giêsu chẳng phản đối gì chuyện rửa tay, nhưng Ngài thấy nó quá giả hình vì người Do Thái chẳng để ý đến chuyện tẩy rửa trái tim. Rửa tay để được yên tâm, mãn nguyện, tránh khỏi phải tẩy rửa tâm hồn là điều quan trọng hơn, khó thực hiện hơn. Ðức Giêsu cho ta thấy cái ô uế thực sự lại không đến từ đụng chạm hay ăn uống. Cái ô uế đáng sợ nhất nằm ngay trong trái tim của ta. Nó không từ ngoài vào, nhưng từ trong mà đi ra. “Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu: tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng… Tất cả những điều xấu xa đó, đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người ra ô uế.” (Mc 7,21-23)

Lời Chúa hôm nay là một lời nhắc nhở cho ta: Truyền thống, luật lệ và nghi thức là điều cần thiết, nhưng không được quên điều cốt lõi của luật Chúa truyền dạy: “Hãy yêu thương nhau”. Điều quan trọng không phải là việc chúng ta làm mà chính là tình yêu trong trái tim thúc đẩy chúng ta làm. Hành động của chúng ta phải được xuất phát từ con tim, từ tình yêu. Nếu trái tim chất đầy kiêu căng thì mọi nghi thức bên ngoài trước mặt thế gian cũng sẽ chẳng làm cho chúng ta trở nên thánh thiện trước mặt Chúa

Thứ Hai, 4 tháng 8, 2014

THẾ NÀO LÀ CHO ĐI ?

Nếu bạn sở hữu nhiều hơn mức nhu cầu hằng ngày của bạn, thì hãy đem cái đó cho kẻ nghèo đi, rồi đến dâng lời cầu nguyện với lòng tin tưởng của một người con. Nghĩa là hãy thưa chuyện với Thiên Chúa như một đứa con với cha nó. Không có gì làm cho trái tim chúng ta xích lại gần với Thiên Chúa hơn là lòng nhân hậu...

Khi cho, hãy cho đi với lòng quảng đại, nét mặt tươi vui, và cho nhiều hơn những gì người ta xin... Đừng phân biệt giàu nghèo, và đừng tìm cách biết chắc ai xứng đáng, ai không; nhưng sao cho tất cả mọi người đều là những người tốt như nhau dưới con mắt của bạn. Như vậy, bạn sẽ lôi kéo được cả những người bất xứng đến với điều thiện, bởi vì linh hồn được nhanh chóng lôi cuốn đến lòng kính sợ Thiên Chúa nhờ những lợi ích mà thể xác được tặng cho.

Chúa Giêsu ăn uống cùng bàn với những người tội lỗi và gái điếm; Người không gạt qua một bên những kẻ bất xứng, nhằm lôi cuốn bằng cách đó tất cả mọi người đến với lòng kính sợ Thiên Chúa và, qua những gì tặng cho thể xác, ban cho họ được đến gần với những gì là thiêng liêng. Vì thế bạn hãy coi như bình đẳng tất cả mọi người khi làm việc thiện giúp họ, hoặc hãy tỏ lòng kính trọng họ, dù họ là người Do Thái, vô thần hay là tội phạm, nhất là vì lý do mỗi một người đều là anh em của bạn và có cùng một bản tính với bạn.

TIN VÀO CHÚA...!

Bài Tin Mừng hôm nay (Mt 14,22-36) cho chúng ta nhận ra được niềm tin còn non yếu của các môn đệ vào Chúa Giêsu khi xưa.

Theo những gì tôi thấy thì đức tin của người công giáo hôm nay cũng ngày càng giảm sút, và đặc biệt là ở giới trẻ, các bạn trẻ luôn cố gắng để tìm kiếm cho mình những thứ như danh vọng, tiền bạc và những nhu cầu để thỏa mãn tính xác thịt.

Có thể các bạn vẫn nói  “tôi là người công giáo”, nhưng Chúa dường như không ăn nhập gì với cuộc đời của các bạn, Chúa như là 1 điều gì đó rất xa lạ, chỉ là 1 niềm tin.

Khi thành công trong cuộc sống thì bạn quá bận bịu hoặc ham vui mà quên Chúa, rồi khi gặp thất bại chính là dấu chỉ Chúa gửi đến để bạn biết nương tựa vào Chúa thì bạn lại đi kêu ca oán trách Chúa, Chúa phải làm gì cho bạn thì bạn mới nhận ra sự hiện diện của Chúa đây, chẳng lẽ các bạn muốn Chúa lấy đi tất cả mọi thứ Chúa đã ban cho bạn để bạn không còn gì nữa mới trở về với Chúa à, tại sao bạn phải cố gắng đi tìm những thứ hư nát thay vì tìm cuộc sống vĩnh cửu.

Có phải là các bạn quá lo lắng cho cuộc sống mà hoàn toàn đánh mất đi niềm tin vào sự quan phòng của Chúa chăng? các bạn đi tìm cho mình những thần tượng và mẫu mực khác mà không phải là Chúa Giê-su và xem đó là mục tiêu để phấn đấu, rồi khi nói đến Chúa thì khiến không ít bạn cảm thấy khó chịu, trong tiềm thức mỗi người đã không còn thấy Chúa, hình ảnh Chúa ngày càng nhạt nhòa trong tâm hồn các bạn.

Đối với các bạn, Chúa còn ý nghĩa gì nữa không, hay khi nói đến Chúa các bạn cảm thấy xấu hổ, bạn không dám nói về Chúa trước mặt người đời, phớt lờ Chúa để được lòng bạn bè.

Ở đây tôi không nói là tất cả các bạn trẻ đều như vậy, nhưng những ai đang sống xa Chúa thì hãy trở về với Chúa, hãy sắm cho mình hành trang là lời Chúa, các bạn phải là những người làm chứng cho Chúa trước mặt người đời, đừng cứ phụ thuộc vào ai khác, nếu các bạn cứ sống như những người ngoại đạo thì ai sẽ làm chứng cho Chúa đây, vì vậy tôi tha thiết kêu gọi mọi người hãy suy nghĩ lại.

Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2014

CHÚA CẦN CHÚNG TA CỘNG TÁC

Chúa Giêsu không muốn làm việc một mình, Ngài muốn cho chúng ta cộng tác, mỗi cái Ngài làm một nửa, Ngài để công việc còn “dang dở” cho chúng ta tiếp tục.

Chiều hôm ấy, đám dân chúng đói không có gì ăn. Các môn đệ không đủ bánh, nghĩa là có nhưng thiếu; hoặc nói cách khác là có mà dở dang. Chúa không vất cái dở dang ấy rồi tự mình làm phép lạ. Chúa bảo đem cái dở dang ấy đến. Sao Chúa không làm phép lạ cho có bánh, mà chỉ làm phép lạ cho bánh hóa ra nhiều ? Sao Chúa ưa thích cái dang dở của các Tông đồ làm chi (Mc 6, 36-43) ?

Các Tông đồ chỉ kiếm cho Chúa được có 5 cái bánh và 2 con cá. Thật là một đóng góp quá nhỏ nhoi, nhưng thực ra, chỉ cần bằng ấy đã quá đủ đối với Chúa. Chúa không muốn làm phép lạ tự không mà có bánh cho họ ăn, nhưng Chúa muốn cho con người đóng góp một chút để cộng tác với Chúa. Như vậy, phép lạ hóa bánh ra nhiều là kết quả của sự kết hợp giữa quyền năng vô biên của Chúa với sự cộng tác nhỏ bé của con người.

Việc này muốn dạy rằng để giải quyết kinh tế, con người với trí óc thông minh và sức lực sẵn có của mình tự tìm kiếm miếng cơm manh áo cách chính đáng trước, còn thiếu những gì Chúa sẽ bù đắp thêm. Cho nên phải tránh tính ỷ lại, lòng cậy trông kiểu khoán trắng cho Chúa an bài, còn mình ngồi không mà thụ hưởng hay kiêu căng tự phụ cho mình làm ra tất cả, chẳng ai giúp đỡ kể cả Thiên Chúa

GIOAN TẨY GIẢ BỊ CHÉM ĐẦU


Bất kỳ ai trong chúng ta cũng được Thiên Chúa ban cho đặc ân cao quý là có quyền tự do lựa chọn. Chúng ta được quyền chọn bất cứ điều gì, hành động thế nào, cư xử ra sao như chúng ta muốn. Nhưng chúng ta đừng quên phải sử dụng quyền đó như thế nào. Vua Hêrôđê đã cho mình quyền “tự do” của một ông vua, nghĩa là muốn làm gì thì làm, muốn giết ai thì giết. Nhưng đâu biết rằng chính lúc ông thực hiện quyền tự do ấy cũng là chính lúc ông bị ràng buộc bởi một sức mạnh khác; đó là lời thề và danh dự của ông trước mặt các khách dự tiệc.

Có những lúc chợt tỉnh ngộ, con vẫn ngần ngại không muốn nhận mình sai. Con không dám nhận lỗi, vì con muốn mình vẫn đúng. Xin Chúa đưa con ra khỏi cơn mê muội của con.

Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2014

SỰ THẬT BỊ CHẾT NGẠT VÌ THÀNH KIẾN VÀ KIÊU NGẠO

Chính những người cùng quê hương với Chúa đã nhận ra ngay từ đầu sự khôn ngoan và uy quyền của Chúa khi họ sửng sốt và nói: “Bởi đâu ông ta được khôn ngoan và uy quyền như thế?” Điều họ muốn tìm ra là “bởi đâu” Chúa học được khôn ngoan và uy quyền như vậy?


Nhưng thay vì tìm cho ra nguồn gốc “bởi đâu” để tin vào Chúa họ lại bị kiêu ngạo và thành kiến che khuất để không còn nhìn ra sự thật. Họ kiêu ngạo vì họ không muốn ai hơn mình, và thành kiến vì thói quen khinh thường những người họ đã từng biết và chung sống với. Họ nói: “Ông không phải là con bác thợ mộc sao? Mẹ của ông không phải là bà Maria, anh em của ông không phải là các ông James, Joseph, Simon và Judah sao? Và chị em của ông không phải đều là bà con lối xóm với chúng ta sao?” Thay vì tìm hiểu bằng cách hỏi Chúa để được Ngài cho biết lý do bởi đâu Ngài có được khôn ngoan và uy quyền như thế, họ đã để kiêu ngạo và thành kiến che khuất sự thật; và phải lãnh nhận hậu quả do chính họ gây nên. Thay vì “một người làm quan trăm họ được nhờ,” họ đã vấp ngã vì Người. Chúa Giêsu đã nói với họ: “Không có tiên tri nào được hưởng danh dự ở quê hương và trong gia đình mình.” Và Chúa Giêsu rời họ đi chỗ khác vì họ cứng lòng tin.