Translate

Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2014

SUỐI NGUỒN TÌNH YÊU!

Nếu có ai nói với tôi “xin hãy cho biết Thiên Chúa là thế nào ?”, tôi sẽ bảo người đó : “Hãy yêu thương anh em nhiều hơn. Tình yêu sẽ nói cho bạn biết Thiên Chúa là thế nào?”

Thực vậy, Thiên Chúa là tình yêu. Tình yêu của Ngài được tỏ bày qua Ba Ngôi Vị: Ngôi Cha – Ngôi Con – Và Thánh Thần. Ba Ngôi trong một Thiên Chúa là tình yêu. Tình yêu ấy được tuôn chảy đến con người qua tạo dựng – cứu chuộc và thánh hóa con người. Tình yêu ấy mãi chung thủy với con người dù cho con người có yếu đuối, phản bội hay quay lưng lại với tình yêu của Ngài. Vì bản chất của Ngài là tình yêu. Bởi thế ai yêu thương thì có thể biết Thiên Chúa, có thể sống trong Nước Thiên Chúa và hưởng được hạnh phúc của Thiên Chúa. Càng yêu thương thì càng giống Thiên Chúa ; ngược lại càng ít yêu thương thì càng khác với Thiên Chúa.

Tình yêu sẽ làm nên muôn điều kỳ diệu. Tình yêu sẽ thúc bách con người thi thố cho nhau những nghĩa cử cao thượng. Nhất là tình yêu trong Thiên Chúa sẽ giúp con người đi đến cùng của yêu thương. Vì yêu Thiên Chúa mà con người đón nhận nhau trong tôn trọng và yêu thương. Vì yêu Thiên Chúa mà con người chẳng quản ngại hy sinh để chia sẻ buồn vui với nhau, để nâng đỡ và cảm thông với nhau. Vì yêu Thiên Chúa mà con người chấp nhận chung sống hòa bình với nhau.


Chấp nhận sống trong tình yêu là con người đang họa lại chân dung tình yêu của Ba Ngôi Thiên Chúa cho anh em. Chấp nhận để cho tình yêu Thiên Chúa dẫn dắt là con người đang sống liên kết với tình yêu của Ba Ngôi Thiên Chúa như cành liền cây để có thể đơm hoa kết trái.

Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

HÃY THA THỨ TRƯỚC....!


“Hãy để của lễ lại trước bàn thờ, đi làm hòa với anh em con trước đã,  rồi trở lại dâng lễ vật của mình” (Mt 5,24).

Lời Chúa nhắc nhở chúng ta rằng lễ vật cao quí và đẹp lòng Thiên Chúa nhất, đó là tình yêu thương, sự bao dung chân thành đối với anh chị em của mình. Sự công chính của người môn đệ Đức Kitô không nằm ở chỗ giữ luật theo hình thức, nhưng là một cuộc sống luôn đong đầy tình yêu: Mến Chúa, yêu người.


Lạy Chúa, chúng con chưa thật sự mở lòng mình ra đối với tha nhân. Xin tình yêu Chúa chạm vào lòng chúng con, để chúng con biết tha thứ và yêu thương tha nhân.

Thứ Ba, 10 tháng 6, 2014

ĐỨC TIN....!

Đức tin trước tiên là một cái nhìn về bản thân như một công trình tạo dựng của Thiên Chúa.

Thiên Chúa quan phòng yêu thương mỗi người bằng một tình yêu cá biệt, tình yêu ấy vượt lên trên mọi tính toán đo lường của mỗi người. Mỗi con người là một giá trị độc nhất vô nhị, Thiên Chúa đã không tạo dựng con người như một con số, nhưng như một ngôi vị, mỗi người có một giá trị cá biệt. Trong trái tim của Thiên Chúa, mỗi người có một chỗ đứng ưu việt không ai có thể thay thế được. Trong tình yêu quan phòng của Người, mỗi một biến cố trong cuộc đời đều có một giá trị riêng. Biết chấp nhận bản thân, hài lòng với chính mình không chỉ là một nghệ thuật sống, mà còn là một đòi hỏi của Đức Tin, đó phải là niềm xác tín của chúng ta khi đứng trước thất bại đau thương và bao khổ lụy trong cuộc sống.

Nhìn vào bản thân với cái nhìn Đức Tin ấy hẳn chúng ta sẽ được an ủi và hạnh phúc hơn. Thiên Chúa có lẽ không ban cho con người những tài năng giống nhau, những cơ may giống nhau, những của cải bằng nhau, nhưng mỗi người đều hãnh diện vì mình có một giá trị mà người khác không có. Tôi có thể trải qua đau khổ mà người khác không thể cảm nghiệm được, nhưng cũng từ khổ đau ấy Thiên Chúa đã ban cho tôi một ân huệ mà người khác không thể có được.


Lạy Chúa, xin đừng để con thất vọng khi đứng trước khổ đau thử thách. Xin giúp con nhận ra giữa những tăm tối vẫn còn ánh sáng, giữa những đau buồn chóng qua luôn có niềm vui đích thực, và nhất là giữa những thăng trầm biến đổi luôn có những hồng ân và sự hiện diện đầy yêu thương của Chúa.

MUỐI VÀ ÁNH SÁNG...!




Đức Giêsu nói với các môn đệ, và qua các môn đệ, Ngài nói với tất cả chúng ta, là Ki-tô hữu: “Chính anh em là muối cho đời”; “chính anh em là ánh sáng cho trần gian”. Hai lời mời gọi này của Đức Giêsu thường được hiểu tách biệt nhau và theo nghĩa thực hành: làm muối cho đời, nghĩa là làm tác nhân của lòng tin, của đức cậy và của tình thương; làm ánh sáng cho trần gian, nghĩa là làm chứng nhân của tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa.

Tuy nhiên, tôi mời gọi mọi người khoan vội nghĩ đến việc thực hành, nhưng dành thời giờ để suy đi nghĩ lại trong lòng lời của Đức Giê-su, như Đức Mẹ, chúng ta sẽ khám phá nhiều ý nghĩa rất bất ngờ, có liên quan đến mầu nhiệm Đức Ki-tô, và sẽ cảm thấy thú vị, đem lại cho chúng ta sức sống. Trước hết, hạt muối và ánh sáng là hai thực tại có bản chất và giá trị rất tương phản nhau, nhưng Đức Giêsu mời gọi chúng ta trở nên cả hai, cả muối lẫn ánh sáng cùng một lúc; vừa là muối, nghĩa là trở nên tầm thường, nhỏ bé và phải tan biến đi để “ướp cho mặn đời”; vừa trở nên ánh sáng, nghĩa là trở nên điều kì diệu, luôn hiện diện và thu hút sự chú ý của mọi người.


Sau hết, tôi xin xác định rằng con đường muối và ánh sáng chính là con đường chết và phục sinh, nghĩa là con đường của Mầu Nhiệm Vượt Qua. Và con đường Vượt Qua của Đức Giêsu, cũng chính là con đường trở nên muối và ánh sáng của chúng ta hôm nay.

Thứ Hai, 9 tháng 6, 2014

KHI CHÚA GIAO VIỆC LÀM...!



Một người đang ngủ trong phòng, thình lình ánh sáng chói chang vụt đến và Chúa hiện ra. Chúa nói, Ngài có công việc nhờ người đó làm, và chỉ cho anh ta khối đá khổng lồ trước căn phòng. Chúa bảo anh ta phải cố gắng hết sức đẩy khối đá đó.

Anh ta vâng lời, liên tục ngày này qua ngày khác. Trong nhiều năm, tắm mình trong ánh nắng từ lúc mặt trời mọc cho đến lúc lặn, dầm mình trong mưa lạnh, cố sức đẩy khối đá khổng lồ bất động. Mỗi đêm khi trở về phòng với thân thể rã rời và mệt đuối, anh ta cảm thấy rằng mình đã phí cả một ngày vô ích.

Trong lúc anh ta cảm thấy nản lòng, Sa-tan đã đến gieo những ý tưởng xấu vào lòng: “Anh đã cố sức đẩy khối đá đó trong một thời gian khá lâu mà có kết quả gì đâu”. Thế rồi, nó cho rằng công việc đó không thể thực hiện được và sẽ phải thất bại hoàn toàn. Những ý nghĩ đó đã làm anh ta nản lòng và thối chí. Sa-tan lại nói, “Tại sao anh tự làm hại mình vì việc này? Chỉ nên làm khi có thì giờ, và làm cho có cũng tốt lắm rồi.” Trước sự cám dỗ đó, anh ta cầu nguyện với Chúa rằng: “Thưa Chúa, con đã cố hết sức với một thời gian dài để thực hiện công việc Chúa giao, là đẩy khối đá đó. Nhưng trong suốt thời gian qua, con đã không thể xê dịch nó được dù chỉ một ly mà thôi. Con có điều gì sai không ? Tại sao con thất bại?”

Chúa từ ái đã trả lời rằng: “Con ơi, khi Ta yêu cầu và con chấp thuận phục vụ ta trong việc đẩy khối đá, không lần nào Ta bảo con phải xê dịch nó. Công việc của con chỉ là đẩy vào nó thôi. Và bây giờ con đến với Ta trong mệt mỏi và nghĩ rằng con đã thất bại. Nhưng, có phải đúng như vậy không? Hãy nhìn lại thân thể của con hiện nay. Đôi tay con rắn chắc với bắp thịt cuồn cuộn, lưng con gân guốc sạm sòi; đôi tay con đã chai cứng vì sức ép thường xuyên, đôi chân con trở nên to lớn và vững chắc. Trải qua thời gian chống cự với khối đá con đã tăng trưởng rất nhiều, và khả năng của con bây giờ vượt quá điều con đã có trước đây. Thật vậy, con đã không di chuyển được khối đá. Nhưng con đã đáp lại lời kêu gọi của Ta. Hỡi con, bây giờ Ta sẽ dời khối đá đó.”

Nhiều lúc, khi nghe lời kêu gọi của Chúa, chúng ta thường dùng sự khôn ngoan riêng để giải đoán ý muốn của Ngài, trong khi đó thật ra điều Chúa muốn là sự vâng lời và tin cậy nơi Ngài. Trong toàn ý nghĩa, chúng ta luyện tập đức tin để dời núi, nhưng không biết rằng chính Thiên Chúa là Đấng đã ngấm ngầm dời các ngọn núi đó…

TIN MỪNG PHẢI LÀ YÊU THƯƠNG...!

Có một nhà phát minh nọ, sau khi đã tìm được nghệ thuật làm ra lửa đã đi từ bộ lạc này sang bộ lạc khác để quảng bá phương pháp của mình. Có nhiều bộ lạc tiếp thu phương pháp của ông mà không hề bày tỏ một dấu hiệu nào của lòng biết ơn. Nhưng con người quảng đại này không màng đến chuyện người ta biết ơn hay phản bội. Niềm hạnh phúc của ông là thấy được mỗi ngày càng có được nhiều người hưởng được sự phát minh của ông.

Cũng giống như những bộ lạc trước, bộ lạc cuối cùng mà ông mang đến nghệ thuật làm ra lửa cũng hồ hởi đón tiếp ông. Nhưng không mấy chốc, các tư tế trong bộ lạc tỏ lòng ghen tức, họ âm mưu sát hại ông để xóa bỏ mọi ảnh hưởng của ông. Sau khi mưu sát ông, để đánh tan mọi nghi ngờ, các tư tế cho vẽ một bức chân dung của ông và đặt trên bàn thờ. Trong mọi nghi thức tế tự, tên của ông được thành kính nhắc đến như một đại ân nhân của bộ lạc. Các dụng cụ ông làm ra lửa cũng được các tư tế cho đặt vào trong một chiếc hộp quý. Họ cũng rêu rao rằng bất cứ ai lấy lòng tin mà chạm đến các báu vật ấy sẽ được chữa mọi bệnh tật.

Người Kitô hữu chúng ta có lẽ cũng không thoát khỏi khuynh hướng ấy. Chúng ta dễ bị cám dỗ nhìn vào đạo của chúng ta như một hệ thống của những cơ cấu, của những nghi thức, của những điều phải tin, phải giữ, nhưng lại quên đi cái cốt lõi của đạo chúng ta chính là tình yêu. Chúng ta sẵn sàng nhân danh Chúa, nhân danh đạo lý để loại trừ, để bách hại người anh em bằng cách này hay cách khác. Rốt cục cũng giống như bộ lạc cuối cùng trong câu chuyện trên, lửa của yêu thương mà Chúa Giêsu đã mang đến, chúng ta đã dập tắt đi để thay vào đó bằng những nghi thức thừa thãi trống rỗng. Chúng ta dễ dàng thay thế đạo của yêu thương, đạo của Tin Mừng bằng đạo của hình thức, đạo của giả hình...


Quên đi cốt lõi của Tin Mừng là Yêu Thương, chúng ta đã loại bỏ chính Chúa Kitô ra khỏi cuộc sống của chúng ta, có thể chúng ta cũng đang đóng đinh Ngài lần thứ hai. Lời Kinh của chúng ta sẽ chỉ là những tiếng kêu trống rỗng, các nghi thức của chúng ta sẽ chỉ là những trò hề, nếu cuộc sống của chúng ta chưa được thấm nhuần, tưới gội bằng Lửa của Yêu Thương mà Chúa Giêsu đã mang đến cho chúng ta.

Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

CHÚA THÁNH THẦN - ĐẤNG BỊ LÃNG QUÊN


Thông thường, theo thói quen đạo đức, khi cầu nguyện ta hay chạy đến Đức Mẹ, thánh Giuse, ít khi cầu nguyện với Chúa Thánh Thần. Nếu được hỏi, Chúa Thánh Thần là Đấng nào? Sách Giáo Lý trả lời cho chúng ta, “Chúa Thánh Thần là Ngôi Thứ Ba, bởi Chúa Cha và Chúa Con mà ra, cùng một bản tính và một quyền năng như hai Ngôi cực trọng ấy”. Trong kinh Tin Kính, Giáo Hội vẫn hằng tuyên xưng “Chúa Thánh Thần là Thiên Chúa và là Đấng ban sự sống”.

Đọc như vậy, tuyên xưng như thế, nhưng Ngài vẫn bị chúng ta lãng quên. Chúa Thánh Thần được gọi bằng rất nhiều tên khác nhau, Đấng Bào Chữa, Thần Chân Lý, Đấng An Ủi…nhưng có lẽ Ngài cũng được gọi là “Đấng bị lãng quên”. Chúa Thánh Thầncũng không phải là chim bồ câu, không phải là lưỡi lửa, mà Ngài chỉ lấy tựa hình chim bồ câu, đậu xuống trên Chúa Giêsu khi chịu phép rửa tại sông Giođan, hay hình lưỡi lửa ngự xuống trên các tông đồ ngày lễ Ngũ Tuần. Ngài là Thiên Chúa, là Ngôi Thứ Ba. Không có Chúa Thánh Thần, chúng ta chẳng biết phải cầu nguyện thế nào, chẳng biết phải thân thưa lên với Thiên Chúa là Cha chúng ta. Chính Chúa Giêsu đã quả quyết với các tông đồ rằng “Thánh Thần sẽ dạy các con mọi điều. Ngài sẽ làm cho các con nhớ lại tất cả những gì Thầy đã nói với các con. Ngài là Thần chân Lý, dạy các con tất cả sự thật”. Quả thực là thế! Từ những con người, nhút nhát ham sống sợ chết, ấy vậy mà, sau biến cố lễ Ngũ Tuần, Chúa Thánh Thần hiện xuống trên các ông, họ trở nên mạnh mẽ can đảm, thông minh, khôn ngoan đến lạ thường, ra đi làm chứng cho Đức Kitô Phục sinh. Lịch sử suốt hai ngàn năm nay, đã chứng minh điều đó. Bao thể chế xã hội đã sụp đổ, nhưng Giáo Hội của Chúa, cho dù có sóng gió hiểm nguy, sức mạnh của satan quấy phá, Giáo Hội vẫn tồn tại và phát triển, bởi có Thánh Thần hướng dẫn và đồng hành.

Vì thế, hãy bắt đầu mọi công việc bằng lời cầu xin với Chúa Thánh. Xin Ngài soi sáng, hướng dẫn, “cho ta biết việc phải làm, cùng khi làm xin giúp đỡ, từ khởi sự cho đến hoàn thành”, để mọi việc ta làm, luôn trổ sinh hoa trái Thánh Thần, chính là bình an, hoan lạc, bác ái, yêu thương.


Lạy Chúa Thánh Thần, xin hãy ngự xuống tràn ngập tâm hồn các tín hữu Chúa, và xin đốt lửa tình yêu Chúa, trong lòng chúng con.Amen