Translate

Thứ Năm, 15 tháng 5, 2014

TIẾP ĐÓN CHÚA LÀ NHƯ THẾ NÀO..?

“Ai đón tiếp người Thầy sai đến là đón tiếp Thầy; và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.” (Ga 13,20)

“No man is an island”, là tựa đề một quyển sách (Không ai là một hòn đảo). Ai sống cũng có những người khác sống chung quanh. Cuộc sống đầy những dịp gặp gỡ. Khi tôi đến gặp ai, nếu người ta lạnh nhạt với tôi, tôi có khó chịu không? Thế thì tại sao khi người ta đến với tôi, tôi lại không đón nhận. Huống chi Chúa Giêsu còn muốn tôi coi những người đến với tôi là do Chúa sai đến.

Sau khi lãnh Bí tích Rửa tội, Kitô hữu gia nhập một cộng đoàn gồm những anh chị em mới trong Đức Kitô, và những người lãnh đạo thay mặt Chúa hướng dẫn mình. Đó là những người mà Chúa sai đến với mình và Chúa muốn mình đón nhận. Tôi đã đón nhận anh chị em như thế nào? Tôi có luôn vui vẻ đón nhận sự hướng dẫn của những người có trách nhiệm hướng dẫn tôi không?

Đón tiếp hay đón nhận đòi tôi phải hy sinh thời giờ, công việc và có khi của cải tiền bạc nữa. Không muốn hy sinh những thứ đó thì không phải là đón tiếp và đón nhận, hoặc chỉ là đón tiếp cách thờ ơ lãnh đạm. Chúa đã phục sinh gần hai ngàn năm, nhưng con người vẫn cứ ngụp lặn trong thế giới cũ mèm của hận thù, đố kỵ. Thế giới này sẽ đẹp hơn, nếu như mọi người biết bao dung và khoan dung cho nhau, yêu thương và phục vụ lẫn nhau.


Lạy Chúa, xin giúp con hiểu rằng, mỗi người con gặp là một sứ giả của Chúa, Người mang đến cho con bài học về lẽ yêu thương. Xin cho con luôn biết yêu thương đón tiếp họ, để cả hai chúng con được sống trong ánh sáng Phục Sinh của Ngài. (Epphata)

CÁC CÂU NÓI NỔI TIẾNG CỦA THÁNH NỮ TERESA HÀI ĐỒNG.

*Đức Tin của chúng ta thật hiển hách! Thay vì giới hạn các con tim, như thế gian mong muốn, Đức Tin lại nâng các con tim lên và gia tăng khả năng yêu thương của chúng.

*Xin nhớ rằng không có điều gì là nhỏ bé dưới mắt Thiên Chúa. Hãy làm mọi việc với tình yêu.

*Vẻ rực rỡ của bông hồng và màu trắng của bông huệ không tước mất hương thơm của bông hoa tím hay lấy đi vẻ hấp dẫn mộc mạc của bông cúc dại. Nếu mỗi bông hoa nhỏ cứ muốn làm một bông hồng, mùa xuân hẳn sẽ mất vẻ yêu kiều.

*Hẳn là bạn cũng biết rằng Chúa chúng ta không quan tâm nhiều đến vẻ lớn lao hay sự khó khăn của các hành vi chúng ta làm, nhưng là tình yêu chúng ta có khi làm.

*Không có tình yêu, các hành vi, dù sáng chói nhất, cũng không đáng kể gì.

*Tin tưởng và chỉ tin tưởng mới dẫn chúng ta đến tình yêu.

*Không nên bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào mà không làm một hy sinh nhỏ, ở đây bằng gương mặt tươi cười, ở kia bằng một lời khả ái, luôn luôn làm việc đúng đắn dù nhỏ bé nhất và làm vì tình yêu.

*Đối với em, cầu nguyện là một sự trào dâng của con tim; cầu nguyện đơn giản là một cái nhìn hướng về trời, là một tiếng kêu nhận biết và yêu thương, ôm lấy cả thử thách lẫn niềm vui.

*Một lời nói hay một nụ cười thường cũng đủ để đưa sự sống tươi mát vào trong một tâm hồn thất vọng.

*Bây giờ em biết rằng bác ái chân thật hệ tại gánh lấy tất cả những khuyết điểm của người thân cận – không ngạc nhiên trước sự yếu đuối của họ, nhưng vui sướng về những nhân đức nhỏ nhất của họ.

*Niềm vui ấy ta không tìm được nơi các sự vật bao quanh ta, nhưng chỉ ở trong tâm hồn; và ta có thể sở hữu nó dễ dàng khi ở trong một nhà tù tăm tối cũng như khi ở trong dinh thự của một vị Vua.

*Con cầm lấy quyển Kinh Thánh. Thế là mọi sự dường như sáng ra với con; chỉ một chữ thôi cũng mở ra cho con những chân trời vô biên, sự hoàn thiện tỏ ra đơn giản với con.

*Nếu em không chỉ sống từ khoảnh khắc này sang khoảnh khắc khác, hẳn là em đã không thể kiên nhẫn; nhưng em chỉ nhìn đến hiện tại, em quên đi quá khứ, và em quan tâm không chặn trước tương lai.

*Đừng sợ nói với Đức Giêsu rằng bạn yêu thương Người; cho dù không cảm thấy gì, đó là cách để buộc Người giúp đỡ bạn, và bồng lấy bạn như một em nhỏ quá yếu không thể bước đi.

*Sứ mạng của con – làm cho Thiên Chúa được yêu mến – sẽ bắt đầu sau khi con chết. Con sẽ sống trên trời mà làm điều thiện dưới đất. Con sẽ gửi đến một trận mưa hoa hồng.

*Đức Giêsu không cần sách vở hoặc các Tiến sĩ thần học để dạy dỗ các tâm hồn; là Tiến sĩ của các tiến sĩ, Người dạy dỗ không cần nói năng ồn ào.

*Điều duy nhất con thực sự ước muốn… là yêu cho đến chết vì yêu.

(Nguồn: Sưu tầm)

Thứ Tư, 14 tháng 5, 2014

MARIA --NGƯỜI MẸ TUYỆT VỜI....!

Ngày kia, Chúa Cha bỗng nhận ra trên Thiên Đàng lộn xộn quá: đông đảo hạng người xuất hiện nhộn nhịp hẳn lên, bèn gọi Thánh Phêrô đến và hỏi:
_Này, con có giữ cửa Thiên Đàng cẩn thận không đấy? Dạo này ta thấy Thiên Đàng có vẻ lộn xộn lắm, con lo mà sắp xếp lại cho trật tự đi nhé!
Thánh Phêrô ngơ ngác bối rối nhưng cũng cung kính đáp:
_Thưa vâng, con sẽ xem lại ạ!
Ngài thầm nghĩ: Lạ nhỉ, Chuyện này là thế nào? Mình vẫn giữ chìa khóa cẩn thận kia mà.
Suy nghĩ 1 lúc ngài bỗng ba chân bốn cẳng chạy đến với thầy Giêsu. Vừa gặp thầy ngài hỏi liền
_Bẩm Thầy, nhất định Thầy còn một chiếc chìa khóa giống như con phải không ạ? Thầy đã mở cho họ vào mà con không biết chứ gì?
Đức Giêsu mỉm cười nhìn ông, rồi bảo:
_Ta chỉ có duy nhất một chiếc chìa khóa nước trời và ta đã trao nó cho con rồi còn gì.
_Thế thì con phải giải thích làm sao với Chúa Cha sự tình này đây, thưa Thầy?
Đức Giêsu dịu dàng đáp:
_Anh đi mà hỏi Mẹ ta ấy!
_Đức Nữ Vương Thiên Đàng ấy à? Mẹ thì can dự gì trong chuyện này cơ chứ?
_Ta nghĩ chỉ có Mẹ ta chứ không ai vào đây đâu…
_Ôi trời!!!
Thế là Thánh Phêrô chạy đi tìm Đức Maria ngay mà không kịp chào Thầy. Tìm khắp nơi mà chẳng thấy đâu. Hay Mẹ đang hát thánh ca với các thiên thần? Nhưng đến chỗ ca đoàn các thiên thần thì không có…
Phải, phải! Chắc là đang ở chỗ các phụ nữ Giêrusalem. Đến chỗ các phụ nữ Giêrusalem hay tụ tập, cũng không thấy…Ôi! Chắc Mẹ đang cầu nguyện với các Tông Đồ? Thế nhưng, cũng chẳng thấy bóng dáng Mẹ trong nhà các Tông Đồ.
Mệt bở hơi tai, Phêrô thất thểu lê bước trở về, không biết phải ăn nói làm sao với Chúa Cha. Bỗng trông thấy hình như có một tay lạ hoắc kiểu như vừa mới vào và đang dáo dác tìm chỗ trên Thiên Đàng, vội chặn người ấy lại hỏi:
_Này, anh có trông thấy Đức Mẹ đâu không?
Gã này nhoẻn miệng cười toe toét, chỉ tay lên trên:
_Bẩm ngài, Mẹ đang ở trên sân thượng ấy ạ. Tôi vừa mới được Mẹ đưa vào Thiên Đàng đấy, chưa biết ở đâu cả…
_Cái gì??? Thôi rồi, đích thị rồi!
Thế là ngài phóng thẳng lên sân thượng và trước đôi mắt ngỡ ngàng của ngài, Đức Maria đang chồm người qua lan can sân thượng, tay nắm một sợi dây thật dài, thòng xuống tận mặt đất, trên đó lúc nhúc những người là người, đủ mọi sắc tộc, màu da, ngôn ngữ đang bám vào để leo lên Thiên Đàng…
Dụi mắt nhìn kỹ, thánh Phêrô chợt nhận ra sợi dây ấy chính là tràng hạt Mân Côi. Ông toát mồ hôi kêu lên:
_Trời ạ! Mẹ làm gì thế này?
Quay lại, Đức Mẹ chỉ biết nhoẻn miệng cười cầu hòa:
_Này Phêrô, Ta biết sao bây giờ? Anh thông cảm nhé! Vì ta đã lỡ hứa với họ là ai siêng năng lần hạt Mân Côi và suy gẫm các mầu nhiệm của Chúa Giêsu khi đọc kinh ấy thì sẽ được vào nước trời. Họ đã nghe lời ta và đã đọc kinh Mân Côi, thế thì ta phải giữ lời thôi…

Phêrô: !!!

Thứ Hai, 12 tháng 5, 2014

CHÚA GIÊSU LÀ MỤC TỬ TỐT LÀNH...!


Ta là mục tử tốt lành. Mục tử tốt lành thí mạng sống vì chiên. (Ga 10,11)

Ðức Giêsu chính là vị Mục Tử nhân lành luôn yêu thương và quan tâm dẫn dắt đoàn chiên của mình. Chúa nói rằng Ngài là cửa chuồng chiên. Chuồng chiên chính là Giáo Hội được bảo vệ bằng các giới răn của Chúa. Ai trung thành nghe, tuân giữ và liên kết với Ngài thì được vào Nước Trời. Nghĩa là được đến cùng Thiên Chúa Cha, nguồn mạch sự sống và hạnh phúc trường sinh.


Lạy Chúa Giêsu, chúng con như chiên lạc, lang thang bơ vơ đói khổ, vì thiếu dòng suối mát, vì thiếu đồng cỏ xanh, vì thiếu vị mục tử chân chính. Xin Chúa đến hướng dẫn, dìu dắt chúng con về nước tình yêu của Chúa. Vì chính Chúa là cửa an toàn, vì chính Chúa là vị mục tử nhân hiền. Chỉ trong Chúa chúng con mới được nghỉ ngơi yên hàn.

Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2014

KHI ĐỜI TÔI CÓ MẸ...!


Thời gian vùn vụt trôi, chẳng thèm biết đến buồn vui, hạnh phúc, khổ đau của con người. Ngẫm lại, tôi thấy khoảng thời gian cũ là những ngày tháng tươi đẹp nhất. Đẹp bởi ngày ấy tôi có mẹ. Tôi thích được trở về quê sau những ngày thi căng thẳng, tránh xa những tiếng ồn ào náo động nơi phố thị, để tìm cho mình khoảng lặng với bầu khí dịu mát của đất trời và nhất là được về bên mẹ, được tựa đầu vào vòng tay an toàn của mẹ, được mẹ bồi dưỡng cho một năm “hao mòn” vì xa mẹ, chỉ nơi mẹ tôi mới cảm được sự bình yên đến lạ

Mẹ tôi – một người phụ nữ nơi miền quê nghèo, quanh năm vất vả với việc mưu sinh, thế nhưng mọi việc mẹ làm đều vì chồng con. Mẹ chẳng biết đi xe máy, vậy mà với đôi chân của mẹ, mẹ đi khắp nơi: chạy tiền cho chị em tôi ăn học, đi họp, đi gọi người… Cuộc đời mẹ đi biết bao nhiêu dặm trường, chưa bao giờ tôi thấy mẹ kêu ca hay phàn nàn, cái gì mẹ cũng âm thầm, chịu đựng bao thống khổ, nhọc nhằn rồi bệnh tật. Nhà không khá giả gì, nhưng chưa khi nào trong phần chợ của mẹ lại thiếu những phần quà dành cho tôi.

Ngày tôi quyết tâm đi tu, mẹ chẳng nói gì, mẹ chỉ lo tôi không tu được rồi về, lại khổ. Nhưng tôi biết rằng, hàng đêm với tràng chuỗi Mân Côi, mẹ luôn nguyện cầu cho tôi ơn bền đỗ.

Tôi nhớ những lần mẹ gói ghém hộp bánh, trái cây vẫn còn đậm hương thơm cho tôi mang về Nhà Dòng. Những lần cùng tôi ra bến xe mua vé vào Sài Gòn. Nhớ những lần mẹ dẫn đi may quần áo cho phù hợp với nhà tu, những lần ấy tôi sẽ cố giữ lại và mãi là kỷ niệm đẹp trong cuộc đời tôi.

Mẹ chưa bao giờ vào Dòng thăm tôi và cũng không bao giờ gọi điện thoại. Mẹ không muốn tôi phân tâm chuyện gia đình mà chỉ mong tôi sống vui, hạnh phúc trong Nhà Chúa. Lòng đầy tín thác, mẹ luôn dạy tôi biết sống tin tưởng, phó thác, dẫu cho cuộc sống còn đó bao nỗi khó khăn.


Hôm nay, Ngày Của Mẹ, tôi muốn trao về mẹ những lời yêu thương nhất của một người con đã hiểu sâu xa thế nào là tình mẹ.  Tôi muốn nói cho mẹ nghe hàng triệu lần lời yêu thương: “Mẹ ơi, con yêu mẹ!

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

ANH EM CÓ MUỐN BỎ CHÚA KHÔNG?

Đức Giêsu coi mình là bánh thật từ trời xuống (Ga 6, 33. 50).
Ai tin vào Ngài sẽ được sống muôn đời (Ga 6,  40. 47).

Những lời giảng của Đức Giêsu đã gây vấp phạm, khó nghe, gai chướng, khiến nhiều môn đệ xầm xì, không tin, rút lui và không đi theo Ngài nữa. Chỉ có nhóm Mười Hai ở lại, nhưng cũng không trọn vẹn. Giáo huấn của Đức Giêsu vẫn luôn gây sốc cho con người mọi thời. Lời Chúa vẫn luôn là điều khó hiểu, khó chịu và khó sống. Những Kitô hữu đã tin theo Đức Giêsu trong nhiều năm vẫn bị đặt mình trước lời Chúa và được mời gọi chọn lại.

“Chẳng lẽ anh em cũng muốn bỏ đi sao?” Đức Giêsu buồn rầu hỏi nhóm Mười Hai như thế. Simon đại diện anh em đã xin được tiếp tục ở với Thầy, đi với Thầy, vì “Bỏ Thầy chúng con biết đi với ai ?” Có thể điều làm con người hôm nay bỏ đạo, bỏ Chúa Giêsu, lại không phải là những lời khó nghe của Ngài, mà là đời sống của các Kitô hữu, những người không dám sống các lời ấy.

Tin vào Đức Giêsu là một chọn lựa lớn và căn bản. Chọn lựa này cần được làm mới lại mỗi ngày xuyên qua những chọn lựa nhỏ. Có những Kitô hữu mất đức tin vì đã không dám sống niềm tin của mình. Có những người rút lui và bỏ đi, dù tên vẫn còn trong sổ Rửa tội. Có những người xầm xì vì những đòi hỏi gai góc của Lời Chúa.

Nhiều người thấy chướng khi nhìn vào cuộc sống của họ. Xin Chúa Cha ban cho chúng ta ơn đến với Giêsu, và kiên trì ở lại với Ngài.

ĐỨC GIÊ-SU “SỐNG NHỜ” CHÚA CHA

Để giúp chúng ta hiểu “ăn thịt và uống máu Người” có nghĩa là gì, Đức Giê-su mời gọi chúng ta chiêm ngắm tương quan thiết thân của Người với Chúa Cha: Như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà được sống như vậy.

Ăn uống lương thực nào, thì chúng ta sẽ sống nhờ lương thực đó; hay nói ngược lại, chúng ta sống nhờ lương thực nào, thì có nghĩa là chúng ta “ăn uống” lương thực đó. Vì thế, Đức Giê-su cũng “ăn uống” Chúa Cha, trong mức độ Người sống nhờ Chúa Cha. Vậy chúng hãy chiêm ngắm cuộc đời của Người, từ lúc sinh ra cho đến lúc Người chết và phục sinh, để nhận ra Người “sống nhờ” Chúa Cha như thế nào.

Cách Đức Giê-su sống nhờ Chúa Cha, nghĩa là đón nhận và sống sự sống của mình không phải từ chính mình, nhưng từ tình yêu và ý muốn của Chúa Cha, với tư cách là người Con Thảo, đó là khuôn mẫu của cách chúng ta đón nhận ơn huệ “sống nhờ” Người, với Người và trong Người, ngang qua Bí Tích Thánh Thể, được hoàn tất nơi mầu nhiệm Vượt Qua. Nhưng cách Người sống nhờ Chúa Cha không chỉ là khuôn mẫu, nhưng còn nguồn sống của chúng ta, như Người nói: “Chúa Cha đã yêu mến Thầy thế nào, Thầy cũng yêu mến anh em như vậy.”


Chúng ta hãy xin được hiểu và cảm nếm tình yêu Đức Giê-su dành cho chúng ta, vì đó cũng chính là tình yêu của Thiên Chúa Cha dành cho Đức Giê-su: vừa thiết thân và gần gũi, nhưng cũng vừa lạ lùng và khôn dò như tấm Bánh Hằng Sống.