Translate

Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2014

NẾU...! (nhân lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa)

Nhân lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa, tôi mời gọi mọi người hãy nhìn lại chính bản thân chúng ta xem, nếu ......

Nếu tôi là dân Do Thái lúc đó, có thể tôi cũng đi từ Galilê bên Đức Giêsu suốt bốn năm ngày đường, tới sông Giođan để chịu phép rửa, mà không ngờ rằng Người là Đấng mà Gioan đang rao giảng. Khi tới nơi, chắc chắn tôi sẽ chen lấn Người để tôi được tới gần Gioan hơn. Tôi trố mắt nhìn và lắng tai. Gioan kêu gọi tôi sám hối. Tôi cảm động và rán lội tới sát Gioan. Tôi đẩy Người ra để xin Gioan rửa tôi trước, vì tôi nóng lòng mong đợi điều Gioan đang nói "Hãy dọn đường cho Đấng Cứu Thế đến". Rửa xong, tôi an tâm ra về mà không ngờ Người là Đấng Cứu Thế đồng hành với tôi, đứng sát bên tôi, đã bị tôi gạt Người ra ngoài.

Thực tế hàng ngày đã xảy ra trăm ngàn lần tôi cư xử như thế đối với những người bên cạnh tôi. Tôi không ngờ rằng họ là chi thể Đấng Cứu Thế. Tôi bao nhiêu lần xô lấn những người bên cạnh tôi để tôi được hơn, được trước họ mà chẳng nhớ gì lời Chúa dạy : "Con phải kính nhường và yêu mến người bên cạnh con". Thành thử ra tôi cũng không nhận ra Đấng Cứu Thế đang ở với tôi.

Nếu tôi được làm địa vị của Gioan tiền hô, thì khi vừa thấy Đấng Cứu Thế, tôi sẽ tự đắc hô to : Đấy, tôi nói có sai đâu. Ngài đến đây nè… Rồi tôi kêu gọi mọi người ủng hộ Ngài, hoan hô Ngài, đón rước Ngài, xin Ngài phất cờ giải phóng dân tộc, làm cho nước ta độc lập tự do giàu mạnh, đem quân xâm chiếm các nước, trở thành bá chủ hoàn cầu. Tôi rất phàn nàn và lấy làm tiếc vì không thể ngờ được rằng Gioan không làm như tôi mong muốn. Trái lại ông đã cúi mình xuống nhỏ nhẹ thưa với Ngài rằng "Tôi không đáng cởi quai dép cho Ngài. Tôi chỉ rửa anh em trong nước, còn chính Ngài mới rửa chúng tôi trong Thánh Thần. Vậy xin Ngài rửa cho tôi đi để tôi được ơn cứu độ". Thật là con người đầy khiêm tốn, đầy tin tưởng, để rồi Gioan đã phó thác trót mạng sống mình cho Đấng Cứu Thế : dù phải chặt đầu, ông vẫn luôn quyết tâm chu toàn nghĩa vụ Thiên Chúa trao.

Còn Đức Giêsu, Người rất từ tốn và ẩn mình tuyệt diệu hơn nữa. Người đã thưa lại Gioan : "Chúng ta cần phải chu toàn nghĩa vụ thánh như thế". Người đồng hóa mình với dân chúng, chịu những kẻ cậy sức mạnh xô đẩy, chèn ép để thông cảm với mọi nỗi xót xa của cuộc đời những kẻ thấp mũi bé miệng, neo đơn, cô thế cô thân. Người đã cúi mình trước Gioan làm phép rửa cho Người để cho những tội nhân biết cúi mình xuống trước tòa giải tội. Người đã dìm mình xuống nước để cứu vớt những kẻ chết trong dòng đời, cho họ được sống lại làm con chí ái với Người trong gia đình thiên quốc. Người chôn mình trong bản tính hư nát của loài người để cho con người được trường sinh vinh phúc.


Cầu Nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, cuộc đời Thánh Gioan thật đẹp. Cái đẹp hệ tại là ngài ý thức mình chỉ là sự phản chiếu ánh sáng của Chúa. Tựa như ánh trăng phản chiếu ánh sáng mặt trời. Thánh Gioan đã khiêm nhu nhận mình chẳng là gì trước mặt Chúa, và chỉ mong Chúa được lớn lên còn mình thì nhỏ bé đi. Chúa được tỏa sáng còn mình thì lu mờ đi. Xin cho chúng con cũng biết nhỏ lại trong những khuynh hướng xấu làm mất vẻ đẹp của hình ảnh Chúa. Xin cho chúng con biết nhỏ lại trong những đam mê, ích kỷ của mình để nhờ đó chúng con phản chiếu sự thánh thiện tinh tuyền của hình ảnh Chúa.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết kính nhường nhau. Đó chẳng phải là kính mến Chúa sao ? Xin cho chúng con biết phó thác thân phận làm người, làm Kitô hữu cho Đấng Cứu Thế. Chắc chắn chúng con sẽ được Người thanh tẩy và kết nạp chúng con vào nhà Cha chí ái trên trời.

NHỮNG TRÁI TIM TAN NÁT

Một tác giả nọ đã viết về việc sưu tầm các di tích của các nhân vật nổi tiếng như sau:

Thế giới này có một cách thẩm định sự vật một cách kỳ lạ. Một bức tranh của một nhân vật nổi tiếng có giá trị bằng cả một tài sản của một ông vua. Một cái răng chỉ là một cái răng nhưng cái răng của một vĩ nhân lại trở thành một cái răng vĩ đại, sự vĩ đại nâng giá trị của sự vật lên thành vô giá, một sợi tóc của Mahatma Gandhi qúy giá hơn cả ngọc ngà châu báu của một quý tộc thối nát. Điều chúng ta sưu tầm là giá trị của chính con người chúng ta.

Chia Sẻ:

Giả như Thiên Chúa cũng sưu tầm thì điều gì sẽ được Ngài sưu tầm? Tôi nghĩ rằng Thiên Chúa thích sưu tầm những trái tim tan nát. Một nơi nào đó trong nhà của Chúa Cha hẳn phải có một hành lang rộng chỉ có những trái tim mà thôi. Mỗi một trái tim có một lịch sử riêng, đây có thể là một thư viện của những vết thương đau, hoặc hơn thế nữa, đây cũng có thể là một bảo tàng viện, trong đó toàn bộ cuộc sống của mỗi người đều được Thiên Chúa cất giữ như những kho tàng vô giá, và dĩ nhiên phải có cả một đội ngũ ưu tú nhất của các thiên thần để canh giữ kho báu ấy.

Trong những trái tim tan nát ấy nổi lên 3 trái tim, đó là 3 trái tim biểu trưng cho 3 loại tan nát: một là trái tim của Abraham, hai là của Môisen và ba là trái tim của Chúa Giêsu. Ba trái tim này nói với chúng ta rằng: con đường nhanh nhất để lên thiên đàng là một trái tim tan nát. Trái tim của tổ phụ Abraham tan nát vì niềm tin. Trái tim của Môisen tan nát vì hy vọng và trái tim của Chúa Giêsu tan nát vì yêu thương.

Trái tim của Abraham đã tan nát khi Thiên Chúa đã ra lệnh cho ông phải sát tế đứa con trai duy nhất của ông, nhưng niềm tin đã cho ông thấy xa hơn cái tan nát và cái vô lý.

Trái tim của Môisen cũng đã tan nát vì niềm hy vọng. Ông là người lãnh đạo Israel tiến về đất hứa, Thiên Chúa đã cho ông nhìn thấy đất hứa nhưng lại không cho ông được đặt chân vào đất hứa ấy, điều ông hy vọng suốt cả đời, ông lại không được. Trái tim của Môisen hẳn đã tan nát vì niềm hy vọng ấy.

Cuối cùng chúng ta hãy chiêm ngưỡng trái tim tan nát vì yêu thương của Chúa Giêsu. Trong vườn cây dầu Ngài đã nói với các môn đệ: “Trái tim thầy buồn cho đến chết được.”

Chỉ có một người yêu thương và yêu thương cho đến cùng mới cảm thấy trái tim vỡ tan ra như thế.

Chỉ có con người có thể làm được mọi sự, có thể cứu sống mọi người nhưng không tha cho chính mạng sống của mình mới cảm thấy trái tim tan vỡ ra như thế. Bên cạnh những trái tim vĩ đại ấy có biết bao nhiêu trái tim tan nát khác. Khi Thiên Chúa làm cho tan nát một trái tim thì những mảnh vỡ của trái tim tan nát ấy sẽ được cất giữ trong những nơi thánh thiêng nhất của thiên đàng.

Bên cạnh ba trái tim vĩ đại ấy của Abraham, của Môisen và Chúa Giêsu, hẳn chúng ta không thể không nhìn thấy một loại trái tim tan nát nổi bật khác. Đó là những trái tim tan nát vì sám hối. Vua Đavid là biểu tượng của những trái tim tan nát vì sám hối đã nói lên nhưng giá trị của những trái tim tan nát vì sám hối ấy như sau: “Chúa chẳng ưa thích gì tế phẩm, của lễ toàn thiêu Ngài cũng không chấp nhận. Lạy Thiên Chúa, tế phẩm dâng Ngài là trái tim tan nát, một tấm lòng tan nát dày vò, Ngài sẽ chẳng khinh chê.”

Ước chi lời nguyện của vua Đavid sẽ là lời cầu nguyện liên lỉ và quyết tâm của chúng ta trong suốt đời sống của mình. Giáo Hội cũng đã mượn lời của tiên tri Jeremia để nhắc nhở chúng ta: Hãy xé lòng, đừng xé áo.

Cầu Nguyện:


Lạy Chúa, chúng con không có gì để dâng lên Chúa ngoài trái tim tan nát vì sám hối của chúng con. Không có Chúa chúng con không làm được việc gì. Xin nâng đỡ sự quyết tâm trở về của chúng con và điều này sẽ mang lại cho chúng con niềm vui vì đuợc ơn Chúa thứ tha.

ĐỪNG LÀM TÔI TIỀN CỦA!

Có người gia đình rất sung túc đầy đủ mọi phương tiện, có xe hơi, vợ con ngoan hiền, nhưng luôn luôn than vắn thở dài là mình quá khổ...

Ngược lại, có gia đình khác, thiếu thốn mọi sự, con bị bệnh, vợ chồng đầu tắt mặt tối làm việc mà cũng chẳng đủ ăn, nhưng không hề nghe anh ta than vãn một đôi lời, ngạc nhiên mọi người bèn hỏi: "Anh khổ cực như thế, sao mà mặt mày luôn vui vẻ vậy?"- Anh ta trả lời: "Cực khổ chi đâu thầy, chẳng qua đó là thánh giá mà Chúa gởi đến cho mình vác đó thôi", đúng là một tín hữu gương mẫu.

Chia Sẻ:

Đem cái tâm nhốt trong những đồng tiền, thì cái tâm sẽ lo âu mất ăn mất ngủ; đem cái tâm nhốt trong quyền uy chức tước, thì cái tâm sẽ trở thành độc tài khát máu; đem cái tâm đựng trong những mớ kiến thức tri thức, thì cái tâm sẽ biến thành kiêu ngạo cô độc...


Nhưng đem cái tâm đặt vào trong bàn tay và thánh ý của Chúa, thì cái tâm sẽ triển nở thăng hoa, an vui tự tại.

HẠT GIỐNG LỜI CHÚA

Có một người hỏi Chúa :

- "Có thứ gì vừa có đầy đủ sức sống, nhưng đồng thời cũng có đủ sự chết không?"

- "Có chứ"- Thiên Chúa trả lời, tiếp: "Hạt giống của lúa, lúa mì và tất cả các hạt, chúng nó đều là vừa sống vừa chết, vừa chết vừa sống".

(Trích "Chuyện ngụ ngôn cho thời hiện nay")

Chia Sẻ:

Mặc dù vậy, nhưng thưa các bạn, có hạt giống không bao giờ chết, mà trái lại, những ai vui lòng đón nhận nó, và làm cho nó sinh sôi nảy nở trong tâm hồn và trong cuộc sống của mình, thì được sự sống đời đời, đó là hạt giống Lời Chúa.

- Lời Chúa không chết, nhưng lan tràn mãi khắp cùng mặt đất.

- Lời Chúa không chết, nhưng những ai không đón nhận nó, thì sẽ phải chết đời đời.

Đã có nhiều quốc gia dân tộc đón nhận nó, và cũng có rất nhiều sắc dân chủng tộc bách hại và mưu toan bóp nghẹt nó, nhưng Lời Chúa muôn đời vẫn bất diệt và phát triển mãi cho đến khi vũ trụ này qua đi.


Hạt giống Lời Chúa trong kho tàng Kinh Thánh, hạt giống Lời Chúa trong thánh lễ Mi-sa, hạt giống Lời Chúa rãi rác trong những sách thiêng liêng của Giáo Hội.v.v...nếu mỗi người Ki-tô hữu biết lắng nghe và đón nhận, thì sẽ được sống đời đời trong tình yêu của Chúa ngay tại trần gian này và ngày sau trên thiên đàng.

Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014

LUÔN TỈNH THỨC..!

Kết thúc mùa Giáng Sinh bằng lễ “Chúa Giêsu chịu phép rửa”, tôi mời gọi mọi người vẫn hãy tiếp tục tỉnh thức để có thể nhận ra lời mời gọi của Thiên Chúa dành riêng cho mỗi người trong chúng ta.

Ðêm tối thường là những phút giây lo sợ, bóng tối thường là hình ảnh của sự chết và là nơi ẩn núp của những nguy hiểm, là cơ may của những tên trộm cướp, là thời điểm của kẻ bất lương. Trong Kinh Thánh, bóng đêm được nói đến như thời giờ của sự cứng lòng tin, của tội lỗi. Tuy nhiên, cũng trong Kinh Thánh, đêm tối còn được mặc cho những ý nghĩa rất tích cực, đêm tối cũng là thời điểm Thiên Chúa can thiệp vào lịch sử nhân loại. Trong đêm tối thiên thần Chúa đã đi qua nhà người Ai Cập và hạ sát các con trai đầu lòng của họ và đã giải thoát dân Do Thái khỏi cảnh nô lệ Ai Cập.

Qua bao thế kỷ, mầu nhiệm Con Thiên Chúa làm Người cũng thường được Giáo Hội cử hành cách long trọng vào ban đêm và còn được gọi là: "Ðêm Thánh Vô Cùng". Ngài là mặt trời trong đêm tối để thắp lên ánh sáng hy vọng của sự sống, là bảo chứng của ơn cứu độ và là chiến thắng tiêu diệt sự chết. Tuy nhiên, tiếng gọi của Chúa cũng giống như tiếng nhỏ nhẹ của chiên con, là tiếng thì thầm trong tâm hồn. Vần phải biết tỉnh thức để nhận ra tiếng đó, cần phải có can đảm chổi dậy khỏi gánh nặng của thất vọng để tiến bước theo tiếng gọi ấy. Ðó là tiếng Chúa mời gọi ta cởi bỏ tính ích kỷ, sự ưa thích đóng kín trong những tiện nghi cá nhân, những lo lắng trần thế, để khỏi bận tâm lo lắng những nhu cầu của người khác. Thế nhưng chính khi chúng ta có can đảm cởi mở tâm hồn đi đến với người khác đang cần được yêu thương giúp đỡ là lúc chính chúng ta sẽ được nhận lãnh sinh lực mới, sức sống mới để sưởi ấm sự lạnh lẻo, và giải thoát chúng ta khỏi cảnh cô đơn.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa là nguồn sự sống vô tận và là nguồn ánh sáng không bao giờ tàn.


Xin dùng hơi ấm tình thương của Chúa để sưởi ấm tâm hồn con, để đổ tràn trong con nguồn sinh lực mới giữa những khó khăn cô đơn của cuộc sống, để nhờ đó con cũng sẽ thông truyền nguồn sinh lực mới cho những người bé nhỏ cô đơn đang khao khát sự sống và vẫn còn muốn sống, vẫn còn yêu đời vì họ khám phá ra rằng chỉ có Chúa mới là lẽ sống và là sức sống của họ. Amen.

THƯƠNG YÊU LÀ TRUNG THÀNH


Tình yêu vô hình, không nhìn thấy. Nhưng tình yêu lại hiện hữu trong những gì hữu hình. Gạt bỏ những gì hữu hình thì tình yêu cũng không còn chỗ đứng. Tôi không thể yêu bông hoa nếu không có bông hoa. Nhớ người nào là đã gặp người đó. Thương là thương ai. Vì thế, tình yêu là tổng hợp của cả tinh thần và thể xác.

Yêu bằng ý nghĩ mà thôi là tình yêu không có thật. Không ai có thể chỉ yêu bằng tư tưởng và cũng không ai cần tình yêu chỉ bằng câu ca dao. Chúa Kitô cũng chối từ thứ tình yêu ấy: "Ðừng yêu Ta bằng lời" (Mt 7,21). Ðã yêu là có rung động của con tim, có bâng khuâng của toàn vẹn con người, có tình cảm cao thượng của hy sinh. Ðấy là tình yêu một lần Chúa đã nói: "Ta sẵn lòng chết vì chiên của Ta" (Ga 10,12). Có thổn thức của xác thân dạt dào, Chúa cũng cảm thấy tâm hồn chất ngất buồn thương (Mt 26,38). Và, trong cái rung động của toàn vẹn con người ấy cũng có thao thức đòi đáp trả: "Con có yêu Ta không?" Chúa đã không hỏi Phêrô một nhưng đến ba lần (Ga 21,15-17). Tất cả xúc cảm đó làm nên cung điệu yêu đương của đời người.

Bông hoa đang khoe sắc ngoài kia nên tôi mới yêu được. Như thế, làm sao tôi có thể chỉ yêu tinh thần của bông hoa mà lại không có xác thân? Có con tim nên tôi mới biết thương mến. Bởi đó, làm sao tôi có thể chỉ yêu bằng tinh thần thôi mà lại không có rung cảm của môi, mắt? Yêu là có cả hai; linh hồn và thân xác. Chỉ yêu bằng thân xác là tình yêu tật nguyền. Chỉ yêu bằng tinh thần là tình yêu đánh lừa. Cái dạt dào của thân xác là một yếu tố sáng tạo. Sáng tạo ấy đưa đến nhiều chân trời tươi đẹp. Khả năng rạo rực của con tim là ngôn ngữ của yêu thương. Ánh nhìn. Một khuôn mặt xinh. Ngôn ngữ của thân xác là ngôn ngữ tuyệt vời của tình yêu, nó là dòng suối tươi mát cho cánh đồng. Gạt bỏ dòng suối đó cỏ cây sẽ héo úa.

Thân xác là ngôn ngữ của tình yêu nhưng không là tất cả tình yêu.

Nó chỉ là một nốt nhạc mà thôi. Nếu chỉ dùng một ngôn ngữ đó cho một hòa âm thì cùng đàn không còn là cung điệu hòa hợp nữa, nó chỉ là tiếng re ré của một đơn điệu nhạt thếch. Dòng suối phải được chảy theo nhánh nhỏ tưới cho cánh đồng. Nếu suối tụ lại thì tình yêu sẽ chết vì dòng suối thay vì tưới mát sẽ làm lụt lội dâng đầy bùn phù sa.

Không có gì buồn tẻ bằng bức họa chỉ có một màu. Ðấy không phải là tác phẩm nghệ thuật và tác giả không là nghệ sĩ.

Thân xác là ngôn ngữ diễn tả và tiếp nhận tình yêu. Nhưng một đốm lửa thì là ánh đèn cần thiết cho đêm đen, nếu cả đêm đen là lửa thì đấy không còn là đèn nữa mà là hỏa ngục bừng bừng. Những ánh mắt, mùi thơm của hương tóc cũng vậy.

Qua đối tượng hữu hình, tình yêu như cánh vườn mở ngõ, mời vào. Tuy nhiên, lý trí thẩm định, hướng dẫn và ban tặng cho tình yêu giá trị. Trí tuệ con người có lúc bừng sáng, trong như hạt nước mưa, nhưng cũng không vắng những ngày đục mù sương. Rung cảm của thân xác có những lúc rì rào như lúa chiều gợn sóng, ên đềm. Có ngày nức nở níu kéo, ì ầm sóng vỗ. Vì tội lỗi nên bản đàn đã lệch cung, sai giọng. Ði tìm một trật tự để nối chắp lại, gạn lọc, để so cho bằng, để giữ đúng nhịp là một vất vả gian truân. Dù cố gắng đến đâu người nghệ sĩ cũng có lúc vẩy sai nét mực, tô đậm một mầu.

Trung thành là mọi người phải đi con đường của mình. Khi nói mọi người phải đi con đường của mình, không có nghĩa là họ không nhìn thấy những lối rẽ ngang. Kẻ cho thập giá như lời mời gọi, chẳng có nghĩa là họ không nghe thấy tiếng gọi của một giọng nói dịu dàng bên nương dâu, bờ trúc. Kẻ nhìn thập giá như trời cao để bước tới không có nghĩa là họ không thấy bờ tóc bay như một ngôn ngữ rất nôn nao. Trong hôn nhân có ai tuyệt đối thương yêu bạn đời của mình đến nỗi không bao giờ có một ngăn nhỏ nghĩ đến những bóng hình lãng mạn khác?

Lối rẽ bên đường đi có làm tôi âu lo. Ðôi lúc tình cảm dịu dàng có làm tôi bâng khuâng. Nhưng không vì thế mà lý tưởng của tôi hao mòn. Lối rẽ bên đường, tình cảm dịu dàng ấy làm tăng khả năng tự do lựa chọn của người trong cuộc. Nếu không có những ngã rẽ, những ánh nhìn khác thì tình yêu trong hôn nhân cũng như lý tưởng của người tu sĩ không còn cố gắng nữa, vì còn gì lựa chọn nữa để mà tiếp tục chọn lựa. Có những ngã rẽ nên tôi phải dừng lại hỏi lòng mình, tôi phải cố gắng giữ gìn con đường của tôi, tôi phải phấn đấu trung thành, Lúc hỏi lại lòng, lúc phấn đấu là lúc tình yêu dành cho người yêu, dành cho lý tưởng sâu đậm hơn.

Người bạn đời trong hôn nhân là những con đường của nhau đi. Nếu người bạn đời hoàn hảo thì con đường hoàn hảo. Chẳng ai muốn rẽ sang một lối mòn nếu con đường đang đi đẹp ngát hương về lối mộng. Nhưng vì tội lỗi nên người yêu không hoàn hảo, rồi, do vậy, đường đi của họ có gai. Ðây là lý do không trung thành. Nếu người tu sĩ bước trên đường lý tưởng toàn những ngọt ngào thì làm gì có lỗi lời thề. Nhưng thập giá là lý tưởng chỉ đủ hé ánh sáng cho họ bước và giữ lại bóng tối để họ phải tin. Trầm luân và vinh quang của họ nằm ở đó.

Người yêu tôi không hoàn hảo nên đường tôi đi gập ghềnh. Có thể vì đường đi gập ghềnh, không toại nguyện, tôi cắt bỏ lời cam kết để đi tìm một con đường hạnh phúc khác hoàn hảo hơn? Nếu tôi hủy bỏ lời thủy chung để tìm một người có khả năng làm tôi thỏa mãn thì tôi trả lời làm sao cho vấn nạn: Tôi không hoàn hảo. Chính tôi cũng không là con đường thẳng cho tôi đi. Tôi không thỏa mãn được tôi. Tôi muốn giàu mà thực tại tôi cứ nghèo. Tôi muốn có nhan sắc mà thực tại tôi cứ tầm thường. Tôi muốn người khác phải để ý đến tôi mà thực tại tôi cứ khổ sở vì thương nhớ người ta. Khi chính tôi không thỏa mãn tôi được thì tôi có thể từ giã mình để đi tìm cái tôi khác được không? Tôi có thể xây dựng cho đời tôi thêm phong phú chứ không chối từ được chính mình.

Không chối từ được chính mình thì làm sao có thể biện minh vì bất toàn của người bạn đời mà đi tìm người yêu mới? Mỗi người có một khả năng khác biệt, khi nào thì tôi có thể đi tìm được có tất cả khả năng để thỏa mãn tôi hoàn toàn?

Kiếm tìm là tự thú rõ ràng tôi là người thiếu thốn, vì nếu hoàn hảo thì làm gì phải cậy nhờ đến ai. Mà tôi có khuyết điểm thì tôi cũng chẳng thể đem hạnh phúc vô bờ cho người tôi đang sống. Tôi cũng là nguyên nhân khổ đau, là gai nhọn trên đường đi của người yêu tôi.

Hạnh phúc hệ tại luôn luôn được thỏa mãn hay là cố gắng làm thỏa mãn người?

Cuộc sống chỉ là tương đối. Tôi không thể làm người bạn đời trọn vẹn hạnh phúc. Người bạn đời cũng chẳng thể cho tôi mọi ước mơ. Vì cả hai đều yếu đuối và mắc nhiều lỗi lầm, cả hai không là thiên thần mà là người. Là người nên tôi không thể làm thỏa mãn người được. Không làm thỏa mãn người được cũng có nghĩa là người cũng chẳng thể làm thỏa mãn được tôi. Như thế, hạnh phúc là cùng nhau lắng nghe tiếng hót của con họa mi. Cùng chịu gió lạnh của mưa. Chịu khổ của bão. Hạnh phúc trong hôn nhân là cùng nhau góp một ước mơ. Cùng nhau gánh nỗi đau của đời.

Cái chua của chanh, cái ngọt của đường làm nên ly nước mát chứ không riêng có đường, không hẳn chỉ là chanh.


* *

Chúa biết rằng cứ để con trong thế gian thì tốt cho con hơn là đem con khỏi thế gian. Chúa chỉ xin Chúa Cha đừng để con thuộc về thế gian mà thôi.

Lạy Chúa, nếu vậy, con không xin Chúa cắt mọi ngã rẽ trên đường con đi. Vì như thế, con đường của con sẽ nhạt nhẽo. Con cũng không xin cho con trở thành vô cảm trước những vẻ đẹp mà Chúa đã tạo dựng. Con chỉ xin ơn can đảm để ngắm bông hoa trên đồi nhưng thương bông hoa trong vườn. Con không sợ hãi những giọt chanh chua vì con biết Chúa cũng cho con những muỗng đường. Con chỉ xin được khôn ngoan để biết hòa hợp sao cho đúng hương vị ly nước mát mà Chúa đã ban tặng con trong trưa hè oi nóng.


* *

Phêrô ra sức rủa mình mà thề: "Tôi không hề biết người các ông nói đó là ai" (Mc 14,71). Như thế, tình yêu của Phêrô là tình phản bội.

Chúa quay lại nhìn Phêrô, và Phêrô nhớ lại lời Chúa khi Ngài bảo ông: "Hôm nay, trước khi gà gáy, ngươi sẽ chối Ta ba lần. Và ra ngoài, ông khóc lóc thảm thiết" (Lc 22,61-62). Như thế, lỗi lời thề lại trở nên yêu thương sâu đậm. Lỗi lời thề lại trở nên trung thành, gắn bó thiết tha.


* *

Trung thành là cố gắng gìn giữ mối dây liên hệ, là không cắt đứt. Nhưng nếu làm đứt mà tha thiết nối chắp lại thì đấy mới càng chứng tỏ ý nghĩa sâu xa của trung thành. Nếu không gặp thử thách thì sao quả quyết được là không bao giờ vấp ngã? Nếu tôi không dám chắc tôi không bao giờ vấp ngã thì tôi làm gì có quyền bắt kẻ khác hoàn hảo?

Trung thành không hẳn chỉ có nghĩa là không bao giờ lỗi phạm, mà là từ lỗi phạm, tôi trở về với người tôi yêu, với kẻ yêu tôi.


* *

Có hai thứ trung thành. Trung thành bằng tình yêu và trung thành bằng sợ hãi. Trung thành trong hôn nhân, trung thành của đời tu cũng vậy.


Sợ hãi cũng có trung thành, nhưng trong trung thành có mầm phản loạn, vì trung thành của sợ hãi là nô lệ. Kẻ đòi buộc trung thành bằng sự sợ hãi thì trả thù kẻ bội phản. Người lấy tình yêu làm sợi giây trung thành thì tha thứ cho kẻ phản bội. Chúa Kitô đã chọn con đường thứ hai.

ĐƯỢC CỨU SỐNG NHỜ ĐỌC KINH THÁNH

Nhân cơ hội được tham khảo qua quyển sách "YOUCAT" Việt Nam rất hay, tôi xin chia sẻ cho mọi người câu chuyện sau : 



Có 3 người thanh niên cùng thực hiện cuộc leo núi Mauhull bên Hoa Kỳ.

Khi leo được độ cao 3 ngàn thước thì bỗng một cơn bão tuyết đổ xuống trên vùng 3 người đang đi, bắt buộc họ phải tìm trú trong một hang đá gần đó, và rủi thay cơn bão cứ kéo dài mãi, đến ngày thứ 11, lương khô đã cạn, mỗi người chỉ được một muỗng mạch nha mỗi ngày mà thôi. Trong cơn nguy ngập như vậy chỉ có một điều duy nhất nuôi dưỡng hy vọng trong lòng họ là cuốn Kinh Thánh mà một người trong nhóm đã mang theo. Mỗi người đọc Kinh Thánh trong vòng 8 tiếng đồng hồ và giao lại cho người khác. Cứ như vậy, 3 người luân phiên nhau đọc Kinh Thánh nhờ chút ánh sáng xuyên qua một lỗ đá nhỏ.

Trong hang đá, giữa tiếng động và tiếng gió hú của cơn bão tuyết đầy hăm dọa, 3 người trẻ đã nhờ quyển Kinh Thánh mà duy trì niềm tin tưởng cho đến ngày thứ 16 khi cơn bão tuyết chấm dứt và nhóm người tiếp cứu tìm gặp họ.

Chia Sẻ:

Hình ảnh 3 người trẻ tránh bão tuyết trong hang đá và luân phiên nhau đọc Kinh Thánh để tìm lấy và duy trì nghị lực tinh thần cho qua cơn thử thách. Hình ảnh đó có thể là một gợi ý cho người đồ đệ của Chúa trong mùa vọng này. Mùa vọng nhắc lại lịch sử dân Do Thái chờ đợi Ðấng Thiên Sai đến cứu rỗi họ, và dân Do Thái không thể làm gì thêm để cho Ðấng Thiên Sai mau đến hơn hay sớm hơn. Họ chỉ phải chờ đợi, suy niệm Kinh Thánh và cầu nguyện giữa những thử thách. Như 3 người trẻ bị kẹt bão tuyết trong hang đá, chúng ta cũng đang sống giữa những thử thách của cuộc đời trong khi chờ đợi Chúa đến với mỗi người chúng ta, hoặc đó là giờ chết của cá nhân, hoặc đó là giờ kết thúc của vũ trụ này. Và thái độ mà Chúa muốn cho mỗi người chúng ta là hãy tỉnh thức và canh chừng. Chúa nói như sau:

Anh em hãy coi chừng, hãy tỉnh thức vì anh em không biết khi nào giờ ấy đến. Cũng như người kia trẩy đi phương xa để nhà lại trao quyền cho các đầy tớ, chỉ định cho mỗi người một việc và ra lệnh cho người giữ cửa canh thức. Vậy anh em hãy tỉnh thức vì anh em không biết khi nào chủ nhà đến, lúc chập tối hay nửa đêm, lúc gà gáy hay tảng sáng. Anh em hãy tỉnh thức kẻo lỡ ra ông chủ đến bất thần bắt gặp anh em đang ngủ. Ðiều Thầy nói đây với anh em Thầy cũng nói với hết thảy mọi người là phải tỉnh thức.

Nhưng chúng ta tỉnh thức với sức mạnh nào đây. Như 3 người trẻ trốn tuyết trong hang đá. Không có sức mạnh của Lời Chúa trợ giúp chắc chắn chúng ta khó lòng duy trì sức mạnh tinh thần để vượt qua những thử thách, và không phải chỉ có Lời Chúa mà thôi, còn có Mình Máu Chúa trong Bí Tích Thánh Thể để nuôi dưỡng đức tin, đức cậy và đức mến. Chúng ta hãy xác tín xử dụng phương thế Chúa ban để vượt qua những trở ngại của cuộc đời cho đến ngày mỗi người chúng ta gặp được Chúa.


Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu là sức mạnh, xin cho chúng con sức mạnh của Chúa nhất là khi gặp những khó khăn cám dỗ bỏ cuộc. Xin ban cho chúng con tình yêu của Chúa khi người đời tẩy chay chúng con, khi chúng con bị cám dỗ sống ganh ghét anh chị em.

Xin ban cho chúng con đôi mắt của Chúa, để chúng con có thể nhìn thấy trong bóng tối hay khi chúng con bị lạc đường.


Xin ban cho chúng con chính Chúa, vì chúng con được dựng nên hướng về Chúa và chúng con sẽ thao thức mãi cho đến khi được nghỉ yên trong Chúa mà thôi. Amen.