Translate

Thứ Tư, 15 tháng 1, 2014

SỐNG ĐẠO....!

Hôm đó nhằm ngày Chúa Nhật, một thiếu phụ đứng rửa rau trong bếp, sửa soạn bữa cơm trưa cho gia đình. Bà vốn là một tín hữu rất sùng đạo, cho dù phải vất vả với công việc làm ăn hay bận rộn cách nào, bà cũng không bao giờ bỏ thánh lễ ngày Chúa Nhật, và khi có thể, bà còn dự Thánh Lễ ngày thường nữa. Trái lại, chồng bà tuy là người có đạo nhưng ít khi bước chân đến nhà thờ, cũng không đọc kinh sáng tối. Ðang lúc bà rửa rau thì ông bước vào sau mấy trận chơi banh với các ông bạn. Với giọng chế nhạo, ông cất tiếng hỏi:


- Bà có thể nhắc lại vài điều về bài giảng sáng nay không?

Ngẫm nghĩ một lát bà thành thật đáp lại:

- Tôi quên hết rồi.

Ông chồng vừa cười vừa nói thêm:

- Thế bà đến nhà thờ để có ích gì? Nghe giảng mà chẳng nhớ gì hết.

Bà thản nhiên đáp:

- Ông hãy xem những lá rau này, nước rửa những lá rau này tuy không còn đọng lại trên lá rau, nhưng nước rửa sạch mọi dơ bẩn nơi lá rau. Từ lời nói thực tế đó đã làm chồng bà phải suy nghĩ và từ đó ông đã thay đổi hẳn cách sống đạo của ông.

Chia Sẻ:

"Nước chảy đá mòn". Câu ca dao Việt Nam gói ghém một ý nghĩa thật sâu xa, nó diễn tả giá trị của sự bền tâm tin cậy. Người tín hữu chỉ cần biết cởi mở tâm hồn để cho nước hằng sống là Lời Chúa, ơn Thánh của Chúa tràn vào, thanh tẩy và rửa sạch.

Chúa Giêsu phán với các môn đệ: "Ai bền tâm đến cùng sẽ được cứu rỗi". Bền tâm là nhân đức tối cần của người tín hữu, và hơn thế nữa có thể nói được là áo mặc, là dép đi trong chân của các vị thừa sai truyền giáo, họ ra đi miệt mài với sứ mạng rao giảng Tin Mừng Nước Trời, nhưng không quá bận tâm đến việc lĩnh hội của những người nghe. Kết quả của sứ mạng tông đồ không phải là nói nhiều, nói hay. Nó không dựa trên tài hùng biện của người nói, cũng không lệ thuộc vào trí nhớ của người nghe, nhưng dựa trên sức mạnh của Lời Chúa, Lời Hằng Sống, Lời ban Sự Sống, Lời có sức thánh tẩy chữa lành và đổi mới.

Ðời sống người tín hữu không phải là cái máy vi tính, càng thu thập được càng nhiều dữ liệu bao nhiêu càng tốt, càng được coi là khí cụ tinh vi, tối tân. Việc sống đạo của người tín hữu không chỉ căn cứ trên việc thu thập cho nhiều kiến thức về đạo, thuộc được nhiều kinh, nhưng để cho sự hiểu biết chân lý, sự tiếp xúc với lời Chúa dần biến đổi tâm hồn chúng ta. Con đường trưởng thành trong đức tin, con đường nên thánh đòi hỏi thiện chí và sự đóng góp của mỗi người có thể nói được là chỉ 1% thôi, còn vai trò chính yếu 99% kia là việc của Chúa. Người tín hữu chỉ cần biết cởi mở tâm hồn để cho nước hằng sống là Lời Chúa, ơn Thánh của Chúa tràn vào, thanh tẩy và rửa sạch. Chính vì niềm xác tín này mà các Tông Ðồ ra đi rao giảng Tin Mừng với tâm lòng khiêm tốn đầy tin tưởng. Họ tin rằng, chính Chúa là Ðấng làm cho hạt giống đức tin nẩy mầm. Lời Chúa là như sương sa tươi mát, là như ánh mặt trời làm cho cây cối tươi tốt và sinh hoa kết trái mỗi thứ tùy theo giống và theo thời tiết riêng của nó.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa, xin ban cho chúng con tâm hồn khiêm tốn mỗi lần tiếp xúc với Lời Chúa.
Xin mở lòng con ngoan ngoãn đón nhận Lời Chúa và kính cẩn mỗi khi rao truyền Lời Chúa cho anh em.
Xin đừng để cho sự nóng nảy, thiếu kiên nhẫn, thiếu bền chí trong con làm cho Lời Chúa phải ra khô héo hoặc phải chết ngộp trong con cũng như nơi anh em con.

Lạy Ngôi Lời Hằng Sống, xin nước ơn thánh của Chúa tẩy sạch con, đổi mới đời sống con. Amen.

NGHỊCH LÝ KHÓ HIỂU

Một năm mới lại đến, tôi mời gọi mọi người hãy nhìn lại cuộc sống của chính bản thân chúng ta để cùng nhận ra những nghịch lý khó hiểu mà chúng ta đã và đang mắc phải trong đời sống thường ngày cũng như trong đời sống thiêng liêng của chúng ta (không loại trừ tôi):

Thật kỳ lạ: khi thấy một tờ giấy bạc có giá trị quá lớn khi bỏ vào giỏ nhà thờ _ nhưng lại quá nhỏ khi đi chợ mua sắm!

Thật kỳ lạ: khi thấy một tiếng đồng hồ ở trong Nhà Chúa sao mà lâu thế _ nhưng nếu mà đi xem xi-nê thì lại quá lẹ !

Thật kỳ lạ: khi cầu nguyện thì chẳng biết nói gì _ nhưng khi nói chuyện với bạn bè thì lại chẳng hết chuyện cà kê dê ngỗng để nói!

Thật kỳ lạ: vì chúng ta thấy rất hồi hộp khi trận đá bóng phải kéo dài thêm mấy phút phụ trội _ nhưng lại càm ràm khi một bài giảng Thánh Lễ có vẻ dài hơn mọi khi!

Thật kỳ lạ: vì chúng ta thấy khó khăn khi phải đọc một đoạn Kinh Thánh _ nhưng lại rất dễ dàng đọc hàng trăm trang tiểu thuyết liên tu bất tận !

Thật kỳ lạ: khi thấy nhiều người thích ngồi những hàng ghế đầu khi đi dự những buổi đại nhạc hội hay các trận đấu bóng _ nhưng lại cứ tìm chỗ ngồi ở những hàng ghế cuối trong thánh đường!

Thật kỳ lạ: khi chúng ta cần phải mất đến hai, ba tuần lễ trước để sắp xếp thời giờ cho những công việc của Nhà Chúa _ nhưng lại dễ dàng thích ứng thời giờ cho những chương trình khác trong chớp nhoáng vào phút chót!

Thật kỳ lạ: sao thấy quá khó khăn để nhớ một đoạn Kinh Thánh hầu có thể thuật lại cho người khác, nhưng lại rất dễ dàng để hiểu và nhớ những lời đàm tiếu gièm pha để kể cho người khác nghe!

Thật kỳ lạ: sao chúng ta rất dễ tin những gì báo chí đăng tải _ nhưng lại tỏ ra nghi ngờ, đặt vấn đề này kia về những điều Kinh Thánh dạy!

Thật kỳ lạ: sao ai cũng muốn được lên Thiên Đàng mà lại không phải tin, không phải suy nghĩ, không phải nói hay làm gì cho đàng hoàng cả!


Thật kỳ lạ: khi có thể gởi các câu chuyện bù khú tiếu lâm qua e-mail và nó sẽ được chuyển đi thật nhanh _ nhưng khi gởi những gì liên quan đến Thiên Chúa thì người ta lại suy nghĩ cẩn thận xem có nên gởi đi chia sẻ với người khác hay không?

Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

ĐỪNG THỬ THÁCH THIÊN CHÚA

Chúng sinh họp mặt đông đủ hướng về Thiên Chúa và  nói:

- "Cho chúng con một phép lạ, như thế chúng con mới tin Ngài là Thiên Chúa chân chính".

- "Các ngươi muốn phép lạ như thế nào?"- Thiên Chúa buồn, thương hại nhìn mọi người, nói tiếp: "Các người có biết, các tinh tú làm thế nào mà phát sáng chăng ? Hoa lan làm thế nào mà nở rộ chứ ? Hạt giống vì sao nảy mầm ? Trẻ con trưởng thành như thế nào...? Dòng suối nhỏ chảy ra biển lớn rồi tiếp tục quay về nơi nguồn gốc của nó; cá hồi đi ngược dòng sông lớn trở về nơi sinh trưởng của nó...

Một đời đi qua, một đời lại đến, các ngươi có mắt nhưng nhìn không thấy; có tai nhưng nghe không được, tâm hồn lại bị bịt kín, cái gì cũng không cảm nhận được sao?"

Chia Sẻ:

Người Do Thái và các thượng tế, biệt phái đòi Chúa Giê-su làm một dấu lạ để họ tin vào Ngài là Đấng Messia, nhưng Ngài chẳng có làm một dấu lạ nào.

Mà thực ra, Chúa Giê-su đã làm nhiều dấu lạ: người chết sống lại, người què biết đi, người câm nói được, người điếc nghe được, và dấu lạ vĩ đại nhất chính là sự sống lại của Ngài.

Hơn hai ngàn năm qua, thế gian vẫn còn đòi Thiên Chúa làm phép lạ.

Có những Ki-tô hữu cũng đòi Ngài làm phép lạ.

Trong cuộc sống của mình, cũng có lúc chúng ta đòi Chúa Giê-su làm phép lạ:

- Khi buồn thì xin phép lạ cho gặp sự vui.

- Khi thất vọng thì xin Ngài phép lạ cho được hy vọng.

- Làm ăn thua lỗ, thi rớt cũng xin Ngài làm phép lạ...

Cái gì cũng xin phép lạ, mà bản thân việc gì cũng chẳng mó tới, học hành thì biếng nhác, làm việc thì sợ khổ, Chúa đâu làm phép lạ cho những người ấy!


Phép lạ, kỳ tích trước hết phải do chính nơi bản thân của mình nổ lực làm, nổ lực học hành, phải hăng say vui vẻ chu toàn bổn phận thì Chúa mới ban ơn, ban phương tiện cho chúng ta chứ, đó chính là Chúa ở trong chúng ta và cùng làm việc với chúng ta vậy!

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, trong cuộc sống dương gian, Chúa đã làm thật nhiều phép lạ để thể hiện quyền năng của mình. Chúa chữa lành bệnh tật. Chúa xua trừ ma quỷ, phục sinh kẻ chết. Chúa còn làm cho sóng gió ba đào phải dưới quyền Chúa. Xin cho chúng con luôn tin nhận Chúa. Xin giúp chúng con biết ca khen về quyền năng của Chúa. Quyền năng của Chúa đã an bài mọi sự, đã tạo dựng nên con, đã dẫn dắt chúng con đi trong tình thương của Chúa. Xin giúp chúng con luôn nhận ra phép lạ Chúa vẫn làm trong cuộc sống của chúng con để hết lòng ca hát, ngợi khen Chúa. Amen.

HÃY THẬT SỰ ĐÓN CHÚA ĐẾN...!

Sau khi thế chiến thứ hai kết thúc, từ một vùng đất xa xôi, một người lính chiến viết thư về thăm cha mẹ và những người thân của mình để loan báo ngày trở về của anh. Trong một lá thư anh viết như sau:

- Con có một người bạn đã từng chiến đấu bên con. Hiện nay anh chỉ còn là một người tàn phế. Con muốn đưa người bạn này về nhà với con, không biết cha mẹ có bằng lòng không?

Trong lá thư hồi âm cho người con, người cha đã đề nghị như sau:

- Con cứ mời bạn con cùng về ở với gia đình ta. Xưởng của cha cũng có thể sử dụng những người tàn tật nhưng vẫn còn có đôi tay.

Nhận được thư của cha, người lính chiến liền trả lời và cho biết thêm một chi tiết về người bạn tàn phế của anh như sau:

- Thưa cha, người bạn của con không những mất một chân mà cũng không còn cả đôi cánh tay nữa.

Trong lá thư kế tiếp của người cha, người con đọc được như sau:

- Con ơi! Cha không thể nào nhận vào xưởng của cha một người cụt tay, cụt chân như bạn của con được. Một người tàn phế như thế thì làm sao có thể sử dụng được nữa.

Nhận được những lời lẽ như thế của người cha, người con quyết định không trở về nhà nữa, và cũng không bao giờ liên lạc với gia đình nữa, bởi vì con người tàn phế ấy không ai khác hơn là chính anh.

Chia Sẻ:

Hang đá hay máng cỏ mà chúng ta có thói quen trưng bày tại nhà thờ hay trong gia đình có mục đích nhắc nhở chúng ta về hoàn cảnh sinh hạ của Chúa Giêsu. Ngài sinh ra trong một chuồng dành cho súc vật. Ngài không được chào đời với đầy đủ mọi tiện nghi như một người bình thường, bởi vì Ngài đã bị khước từ, bị ruồng bỏ. Thánh Gioan tông đồ đã viết rằng: Chúa Giêsu đã đến trong nhà của người, nhưng những người thân thuộc của Người đã không tiếp đón Người. Hơn 2.000 năm qua, Chúa Giêsu vẫn tiếp tục sinh ra, Ngài đến gõ cửa nhà từng người, nhưng nhiều người đã khước từ Người. Con người đã khước từ Người khi khước từ bất cứ người anh em nào của Người, bởi vì như Người đã nói: "Tất cả những gì các người làm cho một trong những người anh em bé mọn nhất của Ta là các ngươi làm cho chính Ta". Chúa Giêsu đã tự đồng hóa với mỗi một người nhất là những kẻ nghèo hèn, những người bị xã hội đẩy ra bên lề, do đó, khước từ tha nhân là khước từ chính Chúa Giêsu.

Hang đá và máng cỏ vẫn luôn còn đó để nhắc nhở cho chúng ta biết rằng: Chúa Giêsu vẫn còn bị khước từ trong không biết bao nhiêu người bị xã hội đẩy ra bên lề.

Chuẩn bị hang đá hay máng cỏ trong nhà thờ hay trong gia đình chỉ thực sự có ý nghĩa khi chúng ta biết mở rộng tâm hồn và bàn tay để đón tiếp, để san sẻ, để trao ban. Phải chăng mỗi một nghĩa cử chúng ta làm cho tha nhân là một cánh cửa chúng ta mở ra để đón tiếp chính Chúa Giêsu.

Cầu Nguyện:


Lạy Chúa Giêsu, chúng con đang chuẩn bị cho Chúa một hang đá và máng cỏ trong gia đình chúng con. Xin cho hang đá và máng cỏ ấy không chỉ được trang hoàng bằng hoa đèn mà còn bằng những cố gắng sống chút tình bác ái của chúng con đối với anh em và nhất là những người túng thiếu đói khổ chung quanh chúng con. Amen.

Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014

MỘT CÁCH TRẢ THÙ

Những người thổ dân Nam Phi thường đề cao sự tha thứ bằng câu chuyện sau đây:

Có hai người thổ dân rất thù ghét nhau. Một ngày kia, một trong hai người gặp cô gái nhỏ của kẻ thù mình trong rừng. Hắn đã bắt lấy cô gái và lấy dao chặt đứt hai ngón tay của cô bé. Cô bé vừa chạy về vừa khóc lóc đau đớn, còn tên hung thủ thì vừa đi vừa đắc trí hô lớn: "Ta đã trả thù được rồi".

Mười mấy năm sau, cô bé đáng thương ấy đã lớn lên rồi có gia đình. Một hôm, có một người ăn xin đến gõ cửa nhà cô. Cô nhận ra tức khắc người hành khất chính là kẻ đã chặt tay cô cách đây mười mấy năm. Không một chút oán hờn, không một lời trả đũa, cô vội vàng vào nhà và mang thức ăn ra hầu hạ cho kẻ đã từng hành hạ mình. Khi người hành khất đã ăn no rồi, người đàn bà liền đưa bàn tay cụt mất hai ngón cho ông ta xem và nói: "Tôi cũng đã trả được thù rồi".

Chia Sẻ:

“Lấy ân trả oán”: đó phải là phương châm hành động của Kitô hữu chúng ta. Không có cách trả thù nào cao quý hơn bằng yêu thương, tha thứ cho chính kẻ thù. Nói như thánh Phaolô, chúng ta không mắc nợ với nhau đều gì ngoài tình thương mến.

Chỉ có tình thương, chỉ có lòng tha thứ mới có thể tiêu diệt được hận thù, lấy bạo động để tiêu diệt bạo động: con người chỉ đổ thêm dầu vào hận thù và bạo động mà thôi.

Cuộc cách mạng bạo động và đẫm máu nào cũng chỉ mang lại tang thương, chết chóc và không biết bao nhiêu hệ lụy khổ đau khác.


Chỉ có một cuộc cách mạng duy nhất có thể cứu vãn được nhân loại: đó là cuộc cách mạng mà Chúa Giêsu đã đề ra. Chỉ có cuộc cách mạng tình thương ấy mới có thể tiêu diệt được hận thù. Ðó là cuộc cách mạng mà người Kitô chúng ta cần phải đeo đuổi mỗi ngày. Thay vì tiêu diệt kẻ thù, chúng ta hãy tiêu diệt chính sự thù hận trong tâm hồn chúng ta.

PHẢI TỪ BỎ....!

Một vị linh sư Ấn Giáo đang ngồi tĩnh niệm bên bờ sông, thì một người đàn ông giàu có đến xin làm đệ tử.

Ông rón rén đến bên vị linh sư và đặt dưới chân nhà tu hành hai viên ngọc quí nhất để làm của lễ ra mắt.

Vị linh sư mở mắt ra nhưng không để lộ một chút thích thú nào. Không cần nhìn kỹ vào món quà quí giá ấy, ông cầm lấy một viên ngọc mà ném xuống giòng sông.

Vì tiếc của, người đàn ông liền lặn xuống lòng sông để tìm lại cho bằng được viên ngọc quí. Nhưng khổ công mất suốt một ngày mà ông ta không tài nào tìm lại được. Chiều đến, mệt mỏi và chán chường, người đàn ông mon men đến bên vị linh sư và nài nỉ:

- Ngài là người ném viên ngọc xuống lòng sông, xin ngài hãy chỉ rõ chỗ nào để tôi lặn xuống tìm lại.

Vị linh sư liền cầm lấy viên ngọc còn lại ném xuống sông rồi nói:

- Ðó, ta ném vào chỗ đó. Ngươi hãy lặn xuống mà tìm lại đi.

Người đàn ông giàu có kia mãi mê lặn xuống giòng sông tìm lại viên ngọc quí mà quên việc xin theo làm đồ đệ của vị linh sư.

Chia Sẻ:

Cử chỉ của vị linh sư Ấn Giáo trên đây biểu lộ một đòi hỏi gắt gao đối với những ai muốn xuất gia tu hành: đó là họ phải từ bỏ tất cả.

Chúa Giêsu cũng đòi hỏi một sự từ bỏ như thế. Ngài đã nói với người thanh niên giàu có: anh hãy về bán hết gia tài để giúp đỡ kẻ nghèo rồi mới trở lại theo Ta. Chúa Giêsu không đòi hỏi những gì mà chính Ngài đã không thực hiện trước. Ngài không chỉ dạy ta bằng lời nói, nhưng trước hết là bằng gương mẫu của Ngài.

Từ địa vị là một Thiên Chúa, Ngài đã từ bỏ vinh quang để sống kiếp sống con người hèn mọn. Là chủ tể muôn loài, Ngài chấp nhận sống đời trần gian nghèo khó. Là nguồn mạch sự sống, Ngài từ bỏ chính mạng sống mình để sẵn lòng chịu chết ô nhục.

Cuộc đời Ngài đã sống, cái chết Ngài đã chết là cuộc sống và cái chết mà Ngài đòi hỏi nơi những ai muốn làm môn đệ Ngài.

Con đường Ngài đã đi, cũng là con đường mà những ai muốn theo Ngài phải đi.

Chỉ con đường ấy, chỉ cuộc sống ấy, và cái chết ấy mới thực sự dẫn đưa người môn đệ Chúa Kitô tới cõi trường sinh vinh hiển.

Không một Kitô hữu nào lại không cần hiểu hết ý nghĩa của lời khẳng định này:

"Ai muốn theo Ta, phải từ bỏ chính mình, rồi vác thập giá mình mà theo Ta" (Mc 8,34).

Cầu Nguyện:


Lạy Chúa, xin giúp con đặt lại bậc thang các giá trị phù hợp với danh nghĩa người Kitô hữu, đồ đệ của Chúa. Xin giúp con đặt Chúa vào chỗ đứng thứ nhất, để từ đó, con mới dám liều mất tất cả để theo Chúa cho đến cùng. Amen.

MÓN QUÀ VÔ GIÁ

Chia Sẻ:

Một tác giả nào đó đã viết về nụ cười như sau: Nụ cười không mất tiền mua nhưng trao tặng rất nhiều. Người nhận lãnh được giàu thêm mà người trao ban cũng không bị nghèo đi, nó chỉ kéo dài trong khoảnh khắc nhưng ký ức về nó đôi khi lại sống mãi. Không ai giàu có hay quyền quý đến độ sống mà không cần có nụ cười và cũng chẳng ai nghèo nàn đến độ không có thể không có được một nụ cười. Một nụ cười mang lại hạnh phúc trong gia đình, nuôi dưỡng ý chí trong công việc và thắt chặt tình thân hữu. Nó mang lại thư thái cho người mệt mỏi, niềm phấn khởi cho người chán nản, ánh nắng mặt trời cho kẻ buồn phiền, đó là liều thuốc tốt nhất của thiên nhiên để chống lại sự bất an. Tuy nhiên, nụ cười không thể mua được, xin được, mượn được hay ăn cắp được, bởi vì nụ cười chỉ có giá trị khi nào nó được trao tặng. Nhiều người quá mệt mỏi đến độ không trao tặng cho bạn nổi một nụ cười. Bạn hãy trao tặng cho họ một nụ cười bởi vì không ai cần nụ cười cho bằng người không có nụ cười để trao ban.

Các bạn thân mến, lễ Giáng Sinh vừa qua đi, chúng ta hãy cùng nhau hồi tưởng lại, và biết rằng ngày Giáng Sinh của Ðấng là tình yêu và là Thiên Chúa ở giữa loài người không ngừng nhắc nhớ chúng ta về sự trao tặng và nhận lãnh ấy trong cuộc sống. Không ai nghèo nàn đến độ không có gì để trao tặng. Một nụ cười thân thiện, một ánh mắt cảm thông, một lời nói ủi an, một bàn tay vỗ về. Ðó là một món quà vô giá mà biết bao người đang chờ đợi chúng ta.

Lạy Chúa, lễ Giáng Sinh sẽ không bao giờ đến với chúng con nếu tấm lòng chúng con còn khép kín cho riêng mình.

Cầu Nguyện:

Xin Chúa cho chúng con cảm nhận niềm vui đích thực của lễ Giáng Sinh.


Xin làm cho chúng con tràn ngập niềm vui của yêu thương trao ban và san sẻ với mọi người. Amen.